Thursday, March 10, 2016

Tâm Phật giữa bão nhân gian ..

Quinhon11

Sáng nay ra vườn thấy hai chậu Sống đời ra hoa khá đẹp, nên đem vô chưng bàn thờ. Nhân tiện lau bụi, thay nước, thắp nhang bàn thờ phật và Ông bà. Chợt nhớ đã lâu rồi, mình không đi chùa, hay đến với những tổ chức tôn giáo nào. Không phải vì mình mất niềm tin ở Phật, ở Chúa. Không! mình nhớ có nhiều khi lo lắng cho con, hay bệnh tình cha mẹ, trong đầu mình luôn tự động hướng về những đấng thiêng liêng này: "..Cầu Trời, Phật cho gia đình con tai qua nạn khỏi" ..

Nhưng thú thật, gần đây qua những gì mắt thấy tai nghe, mình dần mất niềm tin vào những người làm cầu nối với các đấng chí tôn này. Thời nay tôn giáo đã biến thể quá xa?. Hay tại mình lạc hậu? Giữa thế kỷ 21 mà vẫn mơ màng về một khung trời ảo mộng, thuở Hồn bướm mơ tiên. Luôn tin tưởng một cách mặc nhiên, tôn  giáo phải đi liền với thoát tục, khổ hạnh. Hay ít ra cũng không lẫn lộn với chợ đời?. Có lẽ mình đã đòi hỏi quá nhiều chăng?

Gia đình mình đạo phật. Tuy năm tháng ấy còn nhỏ, nhưng trong lòng mình vẫn êm đềm khung cảnh chùa Long Khánh ở Qui nhơn, những năm trước 75. Ngôi chùa trang nghiêm thanh tịnh. Các chú tiểu, đầu để chỏm vắt ngang, áo lam buông nhẹ, cắp sách đến trường, khuôn mặt ngây thơ trong sáng. Những buổi trưa iên lắng bọn trẻ chúng mình rình mò hái trộm trái cây, bị mấy chú chạy ra mắng. Tuy vậy chẳng đứa nào sợ. Bỏ chạy mất dép đấy, nhưng chỉ một lát rồi cũng quay lại phá tiếp. Lúc đó tụi mình đều có suy nghĩ: " người tu hành hiền lương, đã hoặc đang học tập buông bỏ?'"

Mỗi năm ngày lễ tết, tám chị em theo Ba Mẹ lên Tu viện Nguyễn Thiều thăm cảnh chùa, ăn cơm chay. Tu viện có cảnh trí thoát tục, dù nhiều năm đã đi qua, mình vẫn hình dung được con đường đất vòng vèo, buổi sáng có nắng vàng, nhẹ nhàng êm chiếu sáng .. các tịnh thất bằng gỗ nằm rải rác trong khu rừng thưa. Mọi thứ thật tĩnh lặng, êm đềm và trang nghiêm. Những vị Hoà thượng đạo hạnh, mỗi lần gặp khi đi ngang qua dãy hành lang trong chánh điện, Ba Mẹ và chị em mình đều cúi đầu chào Thầy nghiêm chỉnh. Lúc đó mình nghĩ cảnh giới thần tiên chính là đây.. 

Tôn giáo trong ký ức tuổi thơ mình thần thánh là như thế. Ngày nay, mình dị ứng với cảnh tranh chấp, dành giựt, hơn thua, bát nháo ở một số cửa thiền. Thấy thất vọng với việc dùng cửa thiền, như một cơ sở thương mại buôn thần bán thánh, làm giàu bản thân của một số người nhân danh tôn giáo. 
Những thước phim tài liệu, những cuốn sách được xuất bản, đã chỉ rõ ra những ẩn dấu sau tòa thánh, mà vì mặt mũi của giáo hội, những tội lỗi được che đậy, dẫn đến dung túng kẻ có tội. Làm ngơ bỏ mặt những nạn nhân còn bé thơ, chưa biết tự bảo vệ mình.
Gần đây nhất là Đạo Hồi, với những tội ác được nhân danh đấng Allah tối cao, đang gieo rắc nỗi kinh hoàng khắp nơi trên thế giới....

Tất cả những điều trên có làm mình mất niềm tin vào tôn giáo không? 
Không hẳn thế! Mình luôn tin rằng, tôn giáo nào cũng với mục đích cứu rỗi, hướng dẫn loài người ra khỏi bể khổ. Chẳng đấng tối cao nào khuyến khích những hành động sai trái của con người, dù nhân danh bất cứ điều gì?. Và mình, trong thời buổi nhiễu nhương, vàng thau lẫn lộn này, thân phận nhỏ nhoi như hạt cát trong sa mạc, chỉ còn biết tự bảo vệ mình với ý nghĩ " Phật tại tâm" cũng như luôn nghĩ rằng: thượng đế, luật nhân quả là có thật. Mình gieo nhân nào thì rồi sẽ gặt quả ấy.

Mình tin rằng, mỗi người sinh ra đã có một số phận được sắp sẵn chờ đợi mình phía trước. Lắm khi mình không cưỡng cầu được. Chính bản tính đặc trưng, có sẵn, ẩn trong óc của mỗi người đã hướng dẫn, hình thành cuộc đời của họ sau này. Tuy nhiên, càng lớn tuổi, trải nghiệm nhiều, suy nghĩ con người sẽ được mở rộng dần. Cách nhìn nhận cuộc sống nhiều phần sẽ khác đi, trở nên sâu lắng hơn. Đây là thời điểm, tự mình có thể thay đổi phần nào cuộc đời theo ý mình. Tuy rằng có hơi muộn màng.

Buông bỏ. Mỗi ngày mình đều tự nhắc nhở. Ngày nào buông bỏ được ngày ấy sẽ thấy tâm phật chiếu sáng trong tim. Nói thì dễ nhưng làm thì rất khó. Còn khó hơn ngậm ngải tìm trầm. Những chấp nhất, những ích kỷ ,tham, sân, si, vẫn đeo bám mình miết từ lúc thức đến trong giất ngủ. Đời sống đôi khi như chiến trường mà mình là người lính duy nhất chiến đấu với chính mình. 

Nhưng dù khó đến mấy, vẫn hy vọng có một ngày, trước khi nhắm mắt, mình có thể thấy được tâm phật chiếu sáng trong tim. Tuy con đường phía trước còn lắm chông gai, cũng xin đừng bao giờ buông bỏ hy vọng, xin đừng buông tay. Bạn nhé./

Quinhon11.

_________________________________________

3 comments:

  1. Chi QN ơi.
    Tôn giáo là đề tài nhạy cảm, nhưng mình thật sự có cùng cảm nhận với chị. Cũng đã lau rồi mình không đi chùa. Phật tại tâm mà .
    Chúc chị có nhiều niềm vui bên con cháu . Mỹ H

    ReplyDelete
  2. Chào Chị QN:
    Trước đây em đi chùa và sau khi quan sát 1 số sinh hoạt trong chùa thì em dần bớt tới chùa. Em nhận thấy mỗi người khác nhau thì đi chùa với mục đích khác nhau em xin nêu ra sau đây:
    1. Loại đi chùa với mục đích làm lể, tụng kinh, niệm lạy Phật
    2. Loại thích làm công quả kiếm phước
    3. Loại thích cúng dường chủ yếu cũng để cầu phước hay xin xỏ gì đó
    Nói chung cả 3 loại trên đi chùa thì cũng là tu hình tướng, hình thức còn tu tâm sửa tánh thì phải hỏi lại vì em thấy tánh xấu của họ vẩn còn y chang: như thị phi, thích nói xấu người khác sau lưng (có nhiều vị làm tới hội trưởng mà về nhà đánh vợ như đánh chó, có ông tỏ ra tu hành tinh tấn nhất chùa nhưng ra khỏi chùa thì tà dâm...)
    Còn chùa chiền ngày nay không còn thuần chủng nửa rồi. Ngày xưa Phật bỏ hết đi tu, ngày nay mấy ông bà tu hành thì thích chùa to đẹp. Chùa mà thanh tịnh thì cũng khiến cái tâm của người tới chùa tu hành cũng được thanh tịnh theo. Đằng này thỉnh thoảng chùa tổ chức đám này tới đám khác, mời ca sĩ tới hát hò, sổ số rùm ben làm náo loạn cửa chùa. Tăng ni sư cứ chạy tới chạy lui chộn rộn.
    Chưa kể người xuất gia ngày nay đủ thành phần vàng thau lẩn lộn. Có người làm neo 1 thời gian thì xuất gia, thậm chí có người xuất gia gốc trước đây là xã hội đen...
    Nói tóm lại ai muốn tu thì nên tu tâm tu tánh sửa cái tâm tánh của mình cho hoàn chỉnh hoàn thiện hơn chứ còn đi chùa cả đời mà tâm tánh không sửa cong thành thẳng xấu ác thành thiện lành thì cũng chỉ là vô ích mà thôi. Nhiều khi đi chùa nhiều còn bị nhiểm cái trược, cái xấu, cái tánh thị phi nhiều chuyện của thiên hạ thì có khi còn tệ hơn là trước khi di chùa nửa á.

    ReplyDelete
    Replies
    1. Chào bạn.
      QN cám bạn vào đọc và chia sẻ cảm nghĩ. Thật ra ở đâu cũng có người tốt người xấu, mình không dám quơ đũa cả nắm đâu. Nhưng thời nay vàng thau lẫn lộn, mà thau nhiều hơn vàng, nên thật khó phân biệt đâu là CHÂN là GIẢ.

      Nhất là từ khi gia đình người bạn thân mà mình hằng quí mên bị tan vỡ, mà lý do có liên quan đến một vị Đại Đức thì mình đâm ra chán ngán. Từ đó để ý, mới thấy tôn giáo bây giờ đã khác xưa nhiều. Ngày xưa tín hữu tìm đến tôn giáo để tu đạo, để tìm sự yên tỉnh. Trong khung cảnh trang nghiêm, tâm tư lắng đọng, buông bỏ.. những mong được giải thoát khỏi kiếp trầm luân..
      Bây giờ, Chùa mọc lên ào ạt, khắp nơi. Mỗi Thầy một cõi riêng. Phật tử không chạy kịp theo chùa, nên chùa phải chạy theo thị hiếu nhân gian để mong có khách vãng lai, hầu quyên góp được thêm nhiều..

      Thời nào theo thời ấy, mình không dám phê phán. Cũng như mình cũng có quyền tự do của mình là tham gia hay không tham gia.
      Cám ơn bạn đã chia sẽ những cảm nghĩ thật từ nội tâm của mình.Thật là quí./
      QN

      Delete