Friday, August 12, 2016

Giờ Lunch của Đàn Bà

Tuyết Vân



Đi đâu tôi cũng nghe nói làm đàn bà khổ lắm. Coi trên talk show của Oprah cũng nói đàn bà làm việc rất nhiều. Nói chuyện với co-works Mỹ và Mễ trong hãng thì ai cũng nói cái đa đoan lo cho gia đình, tức là trong đó có con cái và người phối ngẫu. Ai cũng than mệt quá. Trong nhiều gia đình như gia đình Việt Nam mình cha mẹ già vẫn còn gắn liền với con cái lắm, cái khổ đó phải tăng thêm nữa. Phái đẹp trở thành phái khổ.

Tôi đi làm ở Santa Ana khu Civic Center đã 15 năm. Giờ ăn trưa thường thì ở đâu cũng nữa tiếng nhưng cơ quan tôi làm thì phải lấy nguyên một giờ lunch. Lúc đầu tôi thấy tiếc lắm. Mất về nhà sớm nữa tiếng đồng hồ. Nhiều lắm chớ. Nhất là như hoàn cảnh tôi, con lúc bấy giờ vẫn còn nhỏ. Giờ trưa nào cũng quanh quẩn ở văn phòng. Nếu không đem theo cơm thì cũng chỉ ra mấy tiệm fast food gần đó. Gần hãng tôi có tiệm 99 Cents và ngân hàng Chase. Nhờ giờ ăn trưa thong thả, tôi thường ghé 99 Cents mua chút rau hoặc mấy món đồ lặc vặt nếu cần.

Hồi đó, tối nào cơm nước xong xuôi là phải lo làm lunch box cho hai vợ chồng đem theo ngày mai. Đây không phải là việc dễ làm đâu bạn. Không phải món ăn nào còn dư lại cũng đem đi được. Và không phải lúc nào cũng có đồ ăn dư đủ cho hai người. Chồng tôi không chịu ra ngoài ăn nên đêm nào cũng phải có một hộp cơm cho anh. Nhiều khi nghe tôi than anh nói cứ để anh làm bánh mì với thịt ham. Tôi thường bỏ thêm rau thơm như rau quế, rau tía tô, hoặc rau kinh giới vào trong hộp cơm. Khi hâm lên nó cũng đỡ đi mùi tỏi hay mùi nước mấm.  Trong hãng anh làm có một anh kia cứ trưa thứ Hai là hâm đồ ăn Tàu. Riết rồi ai cũng biết gia đình anh ra ngoài ăn hôm chủ nhật.

Tôi bắt đầu không đem cơm cho mình và chuyển sang ăn Subway sandwich mỗi ngày. Chỉ có 5 đồng mua một ổ bánh mì dài và lại tốt cho dinh dưỡng. Rẻ và tiện quá. Bớt lo được một hộp cơm buổi tối thật là đỡ.  Hèn chi mà tuị Mỹ ít đem lunch theo, cứ ra ngoài ăn miết. Nhưng ăn hoài rồi cũng chán. Tôi bắt đầu chán cái vị thanh nhẹ nhàng cuả veggie sandwich. Lúc đó, tôi tình cờ biết được tiệm phở 828 nằm trên góc đường Main và First. Mừng lắm. Tiệm phở khang trang, thoải mái, phục vụ cho khách làm việc xung quanh. Tôi tới đây thường xuyên, có khi mua thêm hai dĩa cơm thịt nuớng về ăn buổi chiều. Cuộc đời dễ chịu một chút khi không phải lo cái ăn cái uống nhiều.

Nhưng rồi tôi cũng bắt đầu thấy chán phở. Chán phở? Thật khó tin. Có người nói tính ăn của tôi khó. Không khó đâu bạn, nhưng cái gì đó làm tôi muốn thay đổi. Có lần tôi than thở với cô Viet Nam co-work mới vào làm ở đây rằng, muốn đi mua hai cây baguette cho con mà làm biếng đi xa quá, cô chỉ tôi tiệm Bánh Mi Cali nằm trên góc đường Harbor và Westminster. Từ hãng tới đó chỉ khoảng 3 miles. Bây giờ tôi thường tới đó hơn. Nay mua baguette cho con, mai mua bánh mì chay cho tôi kèm với ly chè. Lại còn có báo nữa. Ngày nào tôi cũng mua tờ báo cho má tôi đọc. Ở tuổi 90, bà vn còn mê đọc báo lắm. Tôi thật là vui với sự khám phá này. Trên đường đi tôi thấy tiệm phở Lý Thái Tổ, nghe tiếng đã lâu nay mới  biết. Người bạn mới này chỉ cho tôi chợ Thanh Long cũng không xa đây lắm. Tôi tiếc mình đã không biết sớm hơn. Thôi không sao, mình cũng còn đi làm đến năm năm nữa mà.

Thanh Long là một cái chợ nhỏ nhưng có bán đủ mặt hàng. Ngày nào tôi cũng ghé đây mua hai tờ báo cho má tôi. Cô bán hàng bây giờ đã quen. Có bửa mua củ sã để nấu thịt bò. Có bửa mua ổ qua về chiên trứng. Lâu Lâu thì mua một tờ giấy số may ra làm triệu phú. Chợ này vô cùng tiện lợi cho người ở xa khu Bolsa như tôi. Gần đó có tiệm ăn Phố Cổ Hà Nội. Cái tên thật dễ thương và tiệm thấy cũng rộng rãi, khang trang. Tôi đặt món Bún Cá Hà Nội thấy cũng được lắm và tôi bắt đầu ăn bún cá thay vì phở. Cũng như với 828, tôi thỉnh thoảng mua hai phần bún chả Hà Nội về  cho gia đình ăn tối.

Nói miên mang về món ăn mãi nhưng đây không phải là trang nữ công gia chánh. Cái mà tôi muốn chia xẻ là giờ lunch của chị em phụ nữ mình không bắt đầu từ 12 giờ trưa ở hãng mà bắt đầu từ sau bữa ăn tối ở nhà. Giờ ăn không phải chỉ để ăn mà còn để chạy công việc. Phái đẹp là phái khổ.

Tuyết Vân.


______________________________________________

4 comments:

  1. Chào tác giả.
    Mình rất đồng ý với tác giả (chị Tuyết Vân) về những khó khăn của phụ nữ, vừa việc làm ở ngoài, vừa việc nhà, và nhất là việc nội trợ. Mình giống chị, mỗi ngày đều phải suy nghĩ xem hôm nay nấu món gì? và lắm lúc " bí" chứ chẳng chơi. Những hôm bận rộn mệt mỏi và "Bí" như vậy thường mình tạt ngang cửa hàng nào đó gần nhà mua một vài món về cho xong bửa tối. Khi thì pizza, khi thì chicken fajita, khi thì bún, mì, cơm phần..

    Mình nghĩ gia đình nào cũng có những lúc như vậy không riêng gì chị đâu.

    Mình tânm sự mọi người đừng cười nghen. Mình dở lắm, mỗi ngày chỉ từ sở về nhà, và từ nhà đến sở. Cuối tuần đi đâu có ông nhà làm tài xế, nên được như chị vậy là giỏi hơn mình nhiều lắm đó.

    Ông nhà mình không thích ăn cơm, nên mỗi tuần chỉ nấu cơm có hai bữa, còn thì loanh quanh những thứ khác. ông nằn nì rằng: Em ơi! cho anh ăn ngon đi, có tổn thọ vài năm cũng được, chứ cái gì cũng kiêng , cũng cử, sợ này , sợ kia thì còn gì lạc thú của Anh?

    Cản ông hút thuốc thì ông cũng nói: em ơi! anh mê cà phê, mà cà phê không có điếu thuốc đi kèm thì anh sống thêm vài năm nữa để làm gì? Vậy đó, mỗi người một quan niệm sống. Thấy cũng có lý nên mình cũng chịu thua ổng luôn.

    Đọc một bài chỉ vài phút , nhưng mình biết tác giả phải bỏ ra gấp 10 thời gian đó để viết.
    Mình cám on chị nhiều lắm.

    Thúy Hà

    ReplyDelete
    Replies
    1. Cám ơn chia sẻ của chị .
      mến.QN

      Delete
  2. Có nhiều cách để xây dựng mà không làm buồn lòng người viết.
    Thế nào là đúng, sai...
    Chữ Việt ta trải qua bao thăng trầm thay đổi như vận mệnh nước Việt.
    Xin...hãy nhắc nhở nhau chứ đừng chê bai hay kết tội.
    Chúc an lành.
    HM

    ReplyDelete
    Replies
    1. Chào bạn HM.
      Xin lỗi hôm nay mới thấy comment của bạn.
      Xin cám ơn những dòng góp ý, chia sẻ rất quí này.
      mến./QN

      Delete