Monday, November 20, 2017

Thịt Kho Đông Pha - béo ngậy tan chảy ..

.

Thịt kho Đông Pha ngon, vị béo tan chảy, ăn rất đưa cơm


Thịt kho là một món ăn rất thông thường trong bữa ăn của người Việt. Tuy nhiên, món ăn trứ danh Trung Quốc Thịt kho Đông Pha
vị ngon đậm đà, béo mà thanh, sẽ “đốn tim” bất kỳ thực khách nào khó tính nhất.
Thịt kho Đông Pha có cách chế biến khá đơn giản, không cầu kỳ nhưng lại đậm vị và đưa cơm

Nguyên liệu chuẩn bị:
- Để món thịt kho Đông Pha chuẩn vị, buộc phải có rượu Thiệu Hưng (Shao Xing). Thường ở Việt Nam tìm mua khá khó, bạn có thể thay bằng rượu vodka trắng. 
 - 2 kg thịt ba chỉ ngon (không long chân), cắt thành từng miếng vuông 5cmx5cm. 
 - Xì dầu 1 bát nhỏ, tầm 200ml (dùng Kikoman là chuẩn vị nhất) 
 - Rượu Thiệu Hưng ( hay rượu Vodka trắng) 1 bát nhỏ
 - Đường thốt nốt hoặc đường phèn
 - Dấm, chút muối 
Thịt Đông Pha buộc chỉ thì mới đúng vị..
 - Hành khô 
 - Gừng 
 - 1 vài cánh hồi. 

Cách làm:
 -  Thịt ba chỉ được cắt thành miếng hình vuông vừa ăn (bạn lấy dây chỉ buộc để thịt không bị tách lớp và ngon hơn). 
-  Trần thịt (luột sơ)  trong nước sôi có dấm và muối.
-  Miếng thịt sau đó được chiên trong dầu nóng, giúp cho vỏ ngoài vàng ruộm và phần da hơi giòn. 
-  Phi 1/2 hành cho thơm
 -  Cho thịt vào đảo qua, đổ nước tương, xì dầu và rượu Thiệu Hưng (Shao Xing) cho đều.
 -  Đun nhỏ lửa liu riu để gia vị ngấm thịt mà ko bị cạn.
 -  Khi thịt ngấm đều gia vị có màu đẹp.
 -  Lúc này cho 1/2 hành đập dập, gừng, hồi và đường cùng 2 bát con nước.
 -  Đun sôi to khoảng 20 phút hớt bỏ mỡ.
 -  Giảm nhiệt độ hầm khoảng 2- 3 tiếng để miếng thịt chín nhừ. Đạt tiêu chuẩn thì thịt phải rất nhừ, nhưng không bể, không nát, khi ăn miếng mỡ tan chảy trong miệng, không cần nhai.
Đây là món ăn cùng cơm (xôi trắng) và rau cải, được nhiều người ưa thích, đặc biệt trong mùa lạnh. 

Thường thịt kho Đông Pha thơm ngon thì phải được hầm nồi đất. Tuy nhiên, hầm bằng nồi bình thường cũng ngon không kém. Khi nồi thịt gần chín, các bạn có thể thử và gia giảm thêm cho vừa miệng. Có thể thêm xì dầu hay thêm bớt đường phèn, cho hợp khẩu vị.

Nếu ngại buộc chỉ quanh miếng thịt, bạn có thể cắt miếng nhỏ hơn, ăn vẫn ngon và tiện.

Nguồn: http://vtimes.com.au

________________________________

Sunday, November 19, 2017

Nước Mỹ sẽ không làm thay - bài học APEC

JB Nguyễn Hữu Vinh




Kể từ những ngày bắt đầu đón các nguyên thủ Quốc gia đến tham dự APEC, dân Việt bàn tán nhiều về các vấn đề liên quan đến việc Tổng thống Mỹ đến Việt Nam với đầy đủ mọi góc cạnh của nó từ những điều nhỏ nhất là cách ăn mặc, phương tiện, hành động và lời nói như thế nào. Những điều đó vẫn luôn mới, lạ và hút khách với những độc giả Việt Nam như chiêm ngưỡng một nhân vật đến từ một hành tinh xa xôi nào đó.


Chuyện lạ hút khách?

Đơn giản chỉ vì nó xa lạ với người dân Việt Nam, vốn luôn luôn “vững bước theo con đường mà bác và đảng đã chọn” mà hình tượng là con lừa bị che mắt cả hai bên để chỉ nhìn thấy bó cỏ treo phía trước mà kéo xe. Còn cái bó cỏ xanh non – thiên đường XHCN – thì mãi không thấy. Thậm chí cho đến lúc TBT Nguyễn Phú Trọng tuyên bố thẳng thừng là cái bó cỏ “Thiên đường XHCN” còn là xa vời lắm, đến cuối thế kỷ vẫn chưa thấy đâu. Vậy nhưng bầy cừu nhiễm độc niềm tin vẫn cứ cắm cúi kéo xe phục vụ đảng ngồi chễm chệ trên lưng.
Họ thấy lạ là phải.
Những tờ báo quốc doanh chăm chú vào chiếc chuyên cơ chở Tổng thống Mỹ ra sao, đoàn tùy tùng bao nhiêu người, họ được đảm bảo an ninh như thế nào, được chiêu đãi món gì… Tất cả được khai thác như để chứng minh một điều: Chuyện quan chức cộng sản Việt Nam ra đường thì còi hụ dẫn đường, công an, cảnh sát đông như ruồi, xe cộ chạy tán loạn từng đoàn dài là chuyện bình thường, chưa nhằm nhò gì với Tổng thống Mỹ. Hoặc quan chức đi chỗ nọ, chỗ kia chỉ chăm chăm việc ăn gì, uống gì và ngủ ở đâu… chứ nội dung làm gì đâu quan trọng như quan chức Việt Nam.
Tuy nhiên, đem điều đó ra so sánh thì chỉ là chuyện so vôi với phấn.
Những hình ảnh mà người dân chứng kiến ở các nguyên thủ quốc gia đến Việt Nam là một thủ tướng Canada trẻ trung, mạnh khỏe và hêt sức bình dân, ngồi trà đá vỉa hè với người dân như thường mà không sợ bị ám sát, không sợ bẩn hoặc sợ bị đánh giá thấp đi như quan chức cộng sản Việt Nam.
Nhưng
Có lẽ một trong những điều được người dân Việt Nam quan tâm chia sẻ nhiều nhất là bài phát biểu của Tổng thống Mỹ Donal Trumph tại Diễn đàn APEC đang diễn ra tại Đà Nẵng.
Người ta chú ý không chỉ ở phong thái đĩnh đạc phát biểu hết sức tự nhiên một bài dài dằng dặc vậy mà không phải chúi mũi gằm mặt vào tờ giấy nhàu nát đút túi như giấy lau nồi của các lãnh đạo Việt Nam khi gặp các lãnh đạo nước ngoài.
Người ta cũng chú ý không chỉ ở lượng người thả những biểu tượng yêu thích rợp cả màn hình khi được live stream trực tiếp qua mạng xã hội ngược hẳn với những hình ảnh cảm xúc giận dữ, chế nhạo khi Tập Cận Bình phát biểu.
Điều mà người ta chú ý là những nội dung mà Tổng thống Mỹ Donal Trumph đã nói. Qua bài phát biểu chúng ta thấy gì?
Đó là sự phát biểu hết sức thẳng thắn về tình hình thế giới, tình hình nước Mỹ với những con số, hiện tượng đáng tự hào.
Đó là việc phát biểu ca ngợi những thành công của Singapore với những bước tiến kỳ diệu từ chỗ thu nhập đầu người chỉ 500 đola nay đã trở thành một trong những nước văn minh, hiện đại công dân có thu nhập cao nhất thế giới.
Không chỉ có thế, Tổng thống Trumph còn không quên khen câu này:  Sự biến chuyển này đã thành hiện thực nhờ tầm nhìn của chính phủ Lý Quang Diệu, một chính phủ được quản lý trung thực và tuân theo pháp luật”. Không rõ các nhà lãnh đạo Việt Nam ngồi dưới nghe câu này có biết xấu hổ mà giật mình?

Những bài học lịch sử cần nhắc lại

Điều mà nhiều người nhận thấy trong các chuyến gặp gỡ quan chức Cộng sản Việt Nam, các đời Tổng thống Bill Clinton và Barack Obama, Phó Tổng thống Mỹ Joe Biden lẩy Kiều luôn dùng để nhắc nhở, nói chuyện là các đề tài về lịch sử và văn hóa Việt Nam. Báo chí Việt Nam không hoặc giả vờ không hiểu những ẩn ý của họ, ngược lại họ chỉ ôm mối “tự sướng” rằng thì là Truyện Kiều là nhất, là đi khắp thế giới…
Nhưng điều hài hước là các quan chức Việt Nam dù luôn tự hào là trí tuệ của đảng vẫn á khẩu khi được nghe các câu Kiều từ miệng nguyên thủ ngoại quốc, kể cả Nguyễn Phú Trọng vốn tốt nghiệp khoa ngữ văn Đại học Tổng hợp Hà Nội.
Nhưng, lần này, Tổng thống Donal Trumph với tính cách ngang tàng, thẳng thắn đã không thèm “đàn gảy tai trâu” chi cho mệt ông thẳng ruột ngựa nhắc cho lãnh đạo Việt Nam rằng:

“Ở Mỹ – cũng giống như mọi quốc gia đã chiến thắng và bảo vệ chủ quyền của mình, chúng tôi hiểu rằng không có gì quý giá như quyền lợi đương nhiên của công dân, sự độc lập quý giá và sự tự do.
Lý tưởng đó đã dẫn dắt chúng tôi trong lịch sử nước Mỹ. Lý tưởng đó đã thôi thúc chúng tôi hy sinh và đổi mới. Và đó là lý do tại sao ngày nay, hàng trăm năm sau chiến thắng của chúng tôi trong Cách mạng Mỹ, chúng ta vẫn nhớ đến lời của lời nhà lập quốc và là Tổng thống thứ hai của nước Mỹ John Adams. Trước khi từ giã cõi đời, người yêu nước vĩ đại này được yêu cầu đưa ra suy nghĩ trong dịp kỷ niệm 50 năm tự do của Mỹ. Câu trả lời của ông là “độc lập vĩnh viễn”.
Và ông nhắc lại cho nhớ về lịch sử Việt Nam:
“Đó là tinh thần cháy bỏng trong lòng người yêu nước và mọi quốc gia. Nước chủ nhà Việt Nam không chỉ có tinh thần đó trong 200 năm mà là trong gần 2000 năm. Vào khoảng năm 40, Hai Bà Trưng đã đánh thức tinh thần của người dân vùng đất này. Đó là lần đầu tiên người dân Việt Nam đứng lên đấu tranh cho sự độc lập và niềm tự hào của các bạn
Vì vậy, vì gia đình, vì đất nước, tự do, lịch sử và vì Chúa, hãy bảo vệ tổ quốc của các bạn, hiện giờ và mãi mãi về sau”.
Tôi không có điều kiện để chứng kiến xem các gương mặt lãnh đạo Việt Nam khi nghe những lời này sẽ đỏ lên, hay tái đi? Hay làn da vẫn cứ bì bì như da trâu?
Nhưng, tôi nghĩ rằng nếu là người có lòng tự trọng, tự tôn dân tộc thì có lẽ chính họ sẽ chui xuống đất sau những lời đó.
Bởi không ngượng làm sao được, khi mà cả cái đảng cộng sản từ TBT cho đến Bộ trưởng Quốc phòng đều cúi rạp mình trước các thế lực phương Bắc, mặc cho Tổ quốc bị xâm lăng, mặc cho đất nước bị chiếm đóng, mặc cho dân mình bị sát hại ngay trên lãnh thổ, lãnh hải của mình.
Mà cũng có thể là không, bởi cha ông có nói rằng “cùi không sợ lở”. Nếu họ biết ngượng, thì chính họ đã không ra mặt đàn áp, bắt bớ những người dân vô tội vốn giàu lòng yêu nước. Mà chính lòng yêu nước của họ đã có thời bị lạm dụng và khai thác triệt để cho cuộc chiến tương tàn Nam – Bắc.
Mà cũng rất có thể chưa chắc các lãnh đạo Việt Nam đã biết đến lịch sử dân tộc, đất nước mình. Hầu như họ chỉ biết lịch sử đảng là chính.
Lời phát biểu của Tổng thống Mỹ Donal Trumph trên lãnh thổ Việt Nam, trước mặt quan chức, người dân Việt Nam về việc phải yêu Tổ quốc, đất nước của mình như một cú giáng thẳng thắn vào thói nô lệ và coi nhẹ sự độc lập, quyền lợi của Tổ Quốc mình trước ngoại bang mà đảng đang theo đuổi và thể hiện bấy lâu nay. Không rõ đám An ninh và Dư lợn viên của Đảng có còn gào lên là”âm mưu của Đế quốc Mỹ xâm lược” nữa hay không?

Nước Mỹ sẽ không làm thay

Cũng những ngày APEC sắp họp, nhiều người hy vọng rằng trong cuộc họp này, những vấn đề về nhân quyền, về sự có mặt của các nguyên thủ quốc gia ở các nước tiến bộ đến Việt Nam sẽ lên tiếng bảo vệ quyền con người ở Việt Nam. Thậm chí, còn có người hy vọng rằng phu nhân tổng thống Mỹ sẽ can thiệp cho trường hợp nọ, trường hợp kia như họ mong muốn.
Điều này cũng tương tự như những tư tưởng vẫn thường có trong dân chúng rằng Mỹ sẽ làm tất cả cho trật tự thế giới, ngăn chặn việc xâm lấn của Trung Cộng với các nước láng giềng…
Và họ cứ ngồi chờ đợi để rồi thất vọng.
Thế rồi, ngay tại Đà Nẵng, tổng thống Mỹ đã tuyên bố như sau: “Từ hôm nay trở đi, chúng ta sẽ cạnh tranh một cách công bằng và bình đẳng. Chúng tôi sẽ không để nước Mỹ bị lợi dụng thêm nữa. Tôi sẽ luôn đặt nước Mỹ lên hàng đầu, như cách mà tôi mong muốn tất cả các bạn trong hội trường này đưa tổ quốc mình lên trên hết…”
Và: “Thay vào đó, chúng tôi sẽ thương thảo trên cơ sở tôn trọng lẫn nhau và cùng có lợi. Chúng tôi sẽ tôn trọng độc lập và chủ quyền của các bạn. Chúng tôi muốn các bạn mạnh mẽ, thịnh vượng và tự tin, giữ vững bản sắc lịch sử và vươn tới tương lai”.
Có vẻ như nghe những lời này, Tổng thống Mỹ đang nói về kinh tế, thương mại. Tuy nhiên, cần hiểu rằng, quan điểm này không chỉ riêng vấn đề thương mại hoặc kinh tế của Mỹ mà cả các lĩnh vực chính trị, xã hội khác cũng tương tự.
Tất cả đặt lợi ích quốc gia của Mỹ lên hàng đầu, đơn giản vậy thôi.

Tư duy trông chờ và ỉ lại

Trong cuộc sống xã hội Việt Nam, ngày càng chứng minh một điều không thể chối cãi: Đảng Cộng sản đang là lực cản lớn nhất, nguy cơ lớn nhất cho dân tộc, cho đất nước trong tất cả mọi lĩnh vực đời sống từ kinh tế, xã hội, đạo đức cho đến việc bảo vệ chủ quyền, lãnh thổ…
Trước đây, nhiều người bị hệ thống tuyên truyền làm cho ngộ độc nặng nề đến mức khiếp sợ và không dám mở miệng ngay cả khi chính mình là nạn nhân trực tiếp. Thế rồi thời đại công nghệ thông tin phát triển đến mức mọi ngõ ngách cuộc sống được phơi bày đầy đủ trước mắt họ và họ đã hiểu ra.
Thế nhưng, trong họ vẫn cứ có tư duy ỉ lại, trông chờ vào những người khác đấu tranh thay họ để rồi “đến một lúc nào đó” tự đảng CS sụp đổ hoặc những sự đấu tranh của người khác thành công, họ sẽ được hưởng thành quả của một xã hội mới với trật tự mới. Còn hiện tại, họ chỉ chăm lo nịnh hót, chạy chọt, dựa dẫm vào thế lực tham nhũng, chức quyền để kiếm thật nhiều tiền nhằm vinh thân, phì gia.
Họ say mê với những nhà cửa, xe cộ và mọi thứ thỏa mãn cuộc sống hiện tại cho họ và gia đình mình, còn những sự việc xã hội khác, họ khoán cho tất cả những người dấn thân đấu tranh.
Để kết thúc bài viết này, xin kể một câu chuyện có thật như sau:
Sau phiên tòa xử án Anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh ngày 22/9/2016 một người bạn gặp tôi hỏi:
– Sao hôm trước ông không đi phiên tòa xử Ba Sàm?
– Tôi có đi chứ, nhưng vừa đến nơi chúng nó bắt tôi nhốt vào đồn yên Hòa cả ngày không ra được.
– Hèn gì, bọn tôi ngồi cafe cứ bảo nhau những vụ này thì nhất định ông phải đi nhưng sao không thấy.
Thấy buồn cười, tôi hỏi lại:
Nguyễn Hữu Vinh
– Vậy hôm đó ông đứng ở đâu?
– À, tôi không đi, tôi bận nhiều thứ làm ăn nên sao đi được.
– Ông không đi được sao tôi lại nhất định phải đi?
– Thì những người đấu tranh là phải có mặt những vụ như thế chứ, vừa để động viên tinh thần cho người bị xét xử vô luật pháp, vừa biểu thị tinh thần đấu tranh bất khuất chứ. Còn như tôi mà ra đó nó đập chết ngay. Cộng sản này nó khốn nạn và tàn bạo lắm ông ạ, không sụp đổ thì dân còn chết, còn làm nô lệ ông ạ, các ông cần cố gắng hơn nữa.
– Ông ra nó đập chết, vậy tôi thì nó đập không chết à? Tôi có phải làm bằng cao su đâu. Mà tại sao không phải tất cả mọi người cùng cố gắng mà chỉ bọn tôi hay bọn ông? Đây là trách nhiệm của 90 triệu thằng dân chứ đâu cho bọn nào đâu ông?
– Trách nhiệm thì chung. Nhưng các ông là những người đấu tranh thì phải thế.
– Vậy có ai khoán việc hay trả tiền cho những người đấu tranh phải thế để những người khác cứ ngồi theo dõi không? Ông có thuê họ đi đấu tranh phần của ông không?
– À, tôi còn bận kiếm tiền nuôi vợ con, gia đình mà ông…
Câu chuyện khá dài, chỉ kết thúc ở đây để hiểu rằng cái tư duy chỉ ngồi nhìn, nghe rồi yêu sách, trông chờ vẫn còn đang phổ biến tại Việt Nam.
Đó cũng chính là tư duy nô lệ, phụ thuộc và thụ động.
Và đã đến lúc, mọi người cần phải hiểu ra rằng làm trong sạch xã hội Việt Nam để đất nước tồn tại và phát triển là trách nhiệm của mọi công dân phải tự gắng sức mình nếu không muốn làm nô lệ.
Không thể trông chờ vào bất cứ một ai ra tay cứu giúp dân tộc, đất nước mình, kể cả Tổng thống Mỹ.

JB Nguyễn Hữu Vinh
11/11/2017, Kỷ niệm 6 năm ngày bị bắt vào Sở Công an Hà Nội, 6 Quang Trung, Hà Đông

__________________________________

Saturday, November 18, 2017

Mẹ Tôi

Tô Văn Cấp


(ảnh: Internet)
Có nhiều cách gọi về song thân tùy theo địa phương, nhưng ở quê tôi, một vùng thuộc tỉnh Kiến An, Hải Phòng thì con gọi bố mẹ là thầy bu, vì thế tôi xin giữ hai danh từ này cho bài viết về mẹ tôi, một bà mẹ quê.

Thầy tôi qua đời ngày 15 tháng Giêng năm 1947, hưởng dương 41 tuổi! Ông cụ mất đi khoảng sau 2 tháng bị bệnh mà thuở ấy người vùng quê chỉ biết gọi là bệnh “thương hàn” (?). Những ngày thầy tôi lâm trọng bệnh và khi các con tiễn chân ông cụ ra cánh đồng thì nay tôi không còn nhớ gì nữa! Kỷ niệm duy nhất còn sót lại trong đầu

Friday, November 17, 2017

U SAFE - phao cứu sinh hiện đại

Khoa học - Phát minh mới
Quinhon11

Để cứu mạng sống trên đại dương, với chỉ tiêu cùng lúc an toàn cho tính mạng của những người cứu nguy, đã luôn là một thách thức lớn. Ngày nay, U SAFE - một phát minh mới đã giúp vượt qua được thách thức ấy một cách thành công.


USafe lifering from Noras Performance

Thursday, November 16, 2017

Một cuộc đào thoát can đãm và ngoạn mục

Bị bắn ít nhất 5 phát đạn vào người, anh lính Bắc Hàn có hy vọng sống sót tại Nam Hàn



Hình bác sĩ Lee Cook-jong được ghép với hình người lính trong phòng giải phẫu. Bác sĩ nói rằng những cuộc giải phẫu sẽ tiếp tục trong 10 ngày tới để cứu người lính này. (Mirror)


SEOUL - Một quân nhân Bắc Hàn đã phấn đấu cho mạng sống của anh, với sự trợ giúp của các bác sĩ ưu tú nhất tại Nam Hàn. Trong một vụ chạy tìm tự do ly kỳ như phim Hollywood, người lính được giấu tên này đã liều lĩnh bung chạy qua vùng phi quân sự để tìm đến miền Nam vào chiều thứ Hai. Hàng chục phát đạn từ các quân nhân Bắc Hàn đã bắn theo anh, với ít nhất năm viên đạn đã ghim vào trong người anh lính này, nhưng anh đã lết chân qua được biên giới, nấp đằng sau một cấu trúc của quân đội miền nam và được những người lính Nam Hàn và lính Mỹ mau chóng đến cứu.

Wednesday, November 15, 2017

Dưa chua bông điên điển giản dị mà ngon

Không những ngon mà món ăn này còn hấp dẫn bởi màu vàng của bông điên điển, trắng của giá, xanh của hẹ, thêm chút đỏ của ớt. 

Điên điển mà đem muối chua
Ăn kèm cá nướng đến vua cũng thèm




Chỉ là thứ hoa dại mọc lên theo những con nước nổi, nhưng hoa điên điển lại là bông cứu đói của người dân nghèo vùng sông nước miền Tây xưa, và ngày nay nó trở thành

Tuesday, November 14, 2017

Ly cà phê dang dở

Ngọc Lan

(ảnh: Internet)
“Là nhà báo, chắc cô đã từng nghe nhiều chuyện về những người vượt biên, phải không?” - ông bắt đầu bằng một câu hỏi đã mang sẵn câu trả lời là “Dạ, có nghe”.

Trời Bolsa vào Thu se sắc lạnh. Câu chuyện bên lề của một cuộc phỏng vấn về những điều không liên quan hình như có điều gì mênh mang, bồng bềnh, khó tả.

Ông kể, Tháng Tư năm 1979, ở tuổi 17, lần đầu tiên ông nghĩ đến chuyện “vượt biên”.

Monday, November 13, 2017

Uber sẽ tung ra ‘taxi bay’ trước năm 2020

 Flying TaxiNhững dự án không tưởng nay đã thành sự thật  




Kỹ thuật hiện đại sẽ làm thay đỗi bộ mặt đường phố trong tương lai gần.

Sunday, November 12, 2017

Rau tập tàng, nay còn không?...



Thuở đói kém người dân phải ăn một số loài rau “hạ đẳng” cầm hơi qua ngày. Mấy năm trước, sau nhiều đợt lũ ào ạt và rét đậm, rau cỏ khan hiếm đắt đỏ, những loài rau quen thuộc như khoai lang, đọt bí lúc bán đều được tính từng ngọn, và ở chợ xuất hiện các loài rau “lạ”; thậm chí ở vài góc chợ thành phố, người phong lưu vẫn mua về ăn phần sợ rau sạch bị phun hóa chất, hay ăn như sự nhớ về một thời kham khổ...

Hồi nhỏ tôi có dịp về Quảng Trị ở lại trong một gia đình bà con. Cuộc sống những năm 1990 đã khổ lắm, vào vùng đất khô hanh gió Lào càng cơ cực bội phần.

Thursday, November 9, 2017

VƯỜN NHÀ BỐN MÙA 2017 - # 2

ĐINH TẤN KHƯƠNG

ảnh minh hoạ

CUỐI XUÂN
Tháng 11 là tháng cuối của mùa Xuân, phượng tím sau nhà cũng bắt đầu trỗ hoa. Hoa rụng mỗi ngày nhưng hoa vẫn thấy tồn tại trên cành cho tới cuối mùa hè.

Wednesday, November 8, 2017

VƯỜN NHÀ BỐN MÙA 2017

ĐINH TẤN KHƯƠNG
(Phần 1)



MÙA HÈ:

Mùa Hè ở Úc bắt đầu vào ngày đầu của tháng 12 (dươnglịch) và kết thúc vào ngày cuối của tháng 2.
Tết âm lịch nhằm vào mùa Hè tại Úc, vài tấm ảnh sau đây đã được chụp và post vào mùa Xuân (âm lịch)

Tuesday, November 7, 2017

Xài hàng Mỹ - Made in USA…

Facebook / Google Groups

Cuối tuần đọc bài này cho vui nhưng là sự thật không thể chối cải (Chính Trump và con gái Ivanka có không biết bao nhiêu là thương hiệu làm ăn với Tàu Cộng và nhập hàng Tàu Cộng vào Mỹ từ lâu đời rồi). Tác giả còn quên check tủ quần áo, giày dép của bà vợ vì hiện nay trên thị trường, quần áo made in China và VN rất nhiều, không chừng vất đi nửa tủ quần áo của vợ thì còn bị "bố" thê thảm nữa!!!

Monday, November 6, 2017

Sau bức màn sắt Triều tiên

Những thảm cảnh của người dân Bắc Hàn


Quinhon11


Sáng nay, đọc những tin tức này làm mình nhớ lại những gì xy ra ở miền Bắc VN trước đây. Thì ra chế độ cộng sản luôn là như  thế. Cuộc sống người dân có khi còn thua cả súc vật. Nhưng các vị lãnh tụ, đng viên thì béo tốt, phè phn, mặt nào cũng nung núc mỡ như mặt heo.
Dưới đây là một vài bức tranh cuộc sống người dân Bắc Hàn. Đất nước đói nghèo, dân phải ăn cỏ, nhưng có một chủ tịch Kim Jong Un điên rồ, đeo đuổi tham vọng trở thành quốc gia hạt nhân thế giới.

Sunday, November 5, 2017

Thói quen gắp thức ăn cho người khác..

“Hãy để tôi tự gắp những gì tôi thích”
.
Ảnh minh họa

“Hãy để tôi tự gắp những gì tôi thích” Đó sẽ là điều muốn nói ra nhất nhưng lại không dám nói ra khi một người liên tục được người khác gắp thức ăn cho trong bàn ăn.

Saturday, November 4, 2017

Sáng kiến độc đáo với những CD cũ

Quinhon11


Trong đời sống, không ít người đã có những sáng kiến tái chế những vật tưởng chừng đã vô dụng, phế thải thành những tác phẩm độc đáo. Dưới đây là một số hình ảnh của những tác phẩm được phục chế từ những chiếc CD lỗi thời do internet đã len lỏi vào từng ngóc ngách của đời sống.

Friday, November 3, 2017

Một số hình dạng của các loại hạt, quả trước khi thu hoạch

Thông thường, ta chỉ nhìn thấy được hình ảnh rau, củ, trái cây khi chúng đã nằm gọn gàng trên kệ hay được bày bán ở ngoài chợ. Nhưng bạn có biết trước khi được thu hoạch, chúng sẽ có hình dáng như thế nào không?

Cây vừng (mè).
Không chỉ giàu vitamin, hạt vừng (mè) còn chứa lượng lớn các khoáng chất tự nhiên và các hợp chất hữu cơ như canxi, sắt, magie, phốt pho, mangan, chất xơ


Thursday, November 2, 2017

Kỷ vật cho Em, người ở lại !

Diễm Vy

Chuyện xảy ra gần 20 năm trước, khi tôi còn làm y tá của một bệnh viện trong một thành phố nhỏ ở tiểu bang Arizona. Tối hôm đó, bệnh viện của tôi nhận một nhóm nạn nhân của một tai nạn xe hơi thảm khốc. Trên xe là bốn em học sinh đều ở lứa tuổi 17-18, cùng đi về với nhau sau bữa tiệc.

Nơi Của Rachel

Tuyết Vân




Cuối tháng Bảy khi nghe tin Rachel Nguyễn cùng người bạn đồng hành đi hiking ở công viên Joshua Tree bặt tin đã mấy ngày lòng tôi bồn chồn không yên như nghe tin của người thân trong gia đình. Một Rachel cũng người Việt Nam hai, Joshua Tree nơi chúng tôi vẫn đi cắm trại hiking hàng năm khi còn sinh hoạt với nhóm Hướng Đạo. Bản tin chạm vào ngay trái tim tôi.

Wednesday, November 1, 2017

Canh bóng thả: món ngon của người Bắc


Ảnh minh hoạ trên Net

C
anh bóng thả: Món ăn
 tuy nh
ìn thanh khiết mà chứa đựng trong đó sự cầu kỳ, tinh tế, tỉ mỉ và cẩn thận từng chi tiết.