Saturday, November 25, 2017

Tiếng hát trên xe đò

Phạm Lê Huy

(ảnh : Internet)
Thường thì viết về – viết, chớ không phải sáng tác - một bản nhạc tôi thấy không khó mấy; nhưng với nhạc phẩm rất quen thuộc và gần gũi với mình là Rừng Lá Thấp của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh trên video này sao tôi thấy thật khó quá.

Một Thương Binh VNCH đã hát bài ca ấy trên chuyến xe đò.

Đã năm lần bảy lượt “gõ rồi xóa, xóa rồi gõ” những con chữ đầu tiên cho tạp bút này mà tôi vẫn chưa viết xong.
 

Nói thật, hình ảnh người thương binh cũ với nét mặt đầy thương cảm của hành khách trên chuyến xe đò đã khiến tôi xúc động vô cùng. Tôi đã coi đi coi lại video này nhiều lần, mà lần nào cũng nghẹn ngào và nước mắt lưng tròng.

Người thương binh cũ ấy với vóc dáng gầy còm tiều tụy ôm cây đờn guitar cũ kỹ, từng bước một chập choạng trên “đôi chân – một thật một gỗ” của mình, cất tiếng hát

Từ máy thu thanh cô nàng vừa ca
             “Trọn kiếp yêu anh lính khổ xa nhà”           
Giữa rừng già vang tiếng hát thật cao
Nhưng giữa
rừng già tôi có thấy gì đâu ?

Hình ảnh ấy gợi tôi nhớ lại mình trong Mùa Hè Đỏ Lửa với chiếc nạng gỗ mà Quân Y Viện cấp cho. Tôi về nhà trên đôi nạng gỗ trong vòng tay ấm áp, giữa nỗi đau, giữa nụ cười gượng của ba má và anh chị em tôi. Đau vì tôi bị thương, gượng cười là an ủi và mừng vì tôi “vẫn còn đây”. May mà tôi không bị thương tật suốt đời.

Như đã quá quen với hoàn cảnh thương tật bất hạnh của mình, giọng hát người thương binh cũ ấy vẫn thản nhiên, vẫn rõ ràng và lanh lảnh...

Rừng lá xanh xanh cây phủ đường đi
Thành phố sau lưng ôm mộng ước gì
Tôi là người đi chinh chiến dài lâu
Nên mộng ước đầu tôi nghe đã chìm sâu

Và, hành khách - những người đầy lòng trắc ẩn dành cho người thương binh ấy, tuy không nói lên lời nào, nhưng nét mặt vẻ mặt của họ đã nói lên tất cả...

Không sao diễn tả hết được v mặt đầy trắc ẩn và thương cảm của cô hành khách trẻ. Rõ ràng tôi đã thấy cô thổn thức (có lẽ có kèm theo tiếng thở dài) khi quay đầu nhìn và lắng nghe anh hát - tiếng hát không phải của một danh ca, tiếng hát thường thôi mà lại thật sâu lắng, tiếng hát cất lên từ nhịp đập con tim... Cô đã trân trọng nhặt lên chiếc mũ của anh rơi xuống sàn xe, đã mua giúp anh một xấp vé số và trả một xấp tiền cùng cái mũ.

Vẻ trầm tư của hành khách trên xe đò đã nói lên tâm trạng đau lòng, xót thương của họ trước hoàn cảnh này. Dường như họ cũng có ông, cha, chồng, con, anh, em... cùng cảnh ngộ như thế. Đôi mắt họ đăm chiêu nhìn về một chốn xa xăm nào đó nơi có hình ảnh người thân không may mắn của mình trong quá khứ hay hiện giờ...

Và, Người Thương Binh VNCH ấy vẫn an lòng, tươi cười mời gọi và chúc mọi người “Mua giúp giùm con chú ơi... Chiều nay dzô độ... Các thần tài gõ cửa, thay đổi cuộc đời... Chú ơi... !”.       

Rừng Lá Thấp
Sáng tác Trần Thiện Thanh – Tiếng hát Người Thương Binh VNCH


Rừng lá xanh xanh cây phủ đường đi
Thành phố sau lưng ôm mộng ước gì
Tôi là người đi chinh chiến dài lâu
Nên mộng ước đầu tôi nghe đã chìm sâu.

Từ máy thu thanh cô nàng vừa ca
"Trọn kiếp yêu anh lính khổ xa nhà"
Giữa rừng già vang tiếng hát thật cao
Nhưng giữa
rừng già tôi có thấy gì đâu ?
...   ...   ...

Phạm Lê Huy
(Los Angeles, Nov. 5/2017)

No comments:

Post a Comment