Monday, September 5, 2011

Đinh Tấn Khương :,CHUẨN BỊ CHO NGÀY CHẾT # 2

 Bài trưóc:

Một gia đình nọ đang lúc làm ăn khá giả , nhờ vào công việc kinh doanh . Anh chị luôn nhắc nhở và nhớ ơn một người thầy chuyên coi về phong thủy và tướng số . Người mà anh chị nghĩ là , đã giúp cho công việc làm ăn của anh chị được phát triển nhanh chóng . 
Có một điều anh chị không tin . Không muốn tin thì đúng hơn , khi mà ông ta dự báo cho anh chị biết một điềm không may . Đó là , đến lúc anh chị mãn phần , sẽ gặp khó khăn về mặt tài chánh .
Anh chị không thể nào tin nổi cái điềm báo trước như thế này được . Cái lý do để anh chị không tin điều ấy sẽ xảy ra , bởi vì anh chị đang làm chủ nhiều bất động sản và một số lớn tiền mặt , lúc nào cũng có sẵn trong trương mục ngân hàng . Anh chị càng không tin hơn nữa khi anh chị được vị thầy ấy tiên đoán , công việc làm ăn của anh chị vẫn còn vượng phát mãi , cho đến ngày cuối cuộc đời .
Niềm tin của anh chị quả thật có cơ sở vững chắc . Anh chị cũng không muốn mất lòng vị ân nhân của mình , nên cũng không thắc mắc gì với ông ta cả .Tuy nhiên , nhiều lần anh chị đem câu chuyện này kể với thân nhân và bạn bè , như thầm nói với họ rằng , hãy là nhân chứng cho cái điềm báo không chính xác kia trong tương lai .

Một ngày nọ , người ta được tin cả hai anh chị bị đột tử vì một tai nạn xe hơi , trong lúc anh chị còn đang ở độ tuổi trung niên . Hai đứa con của anh chị cũng chưa đến tuổi trưởng thành . Đứa lớn  đang học lớp 10 và đứa nhỏ kém hơn anh nó chừng hai năm tuổi . Vì anh chị chưa làm tờ di chúc cho nên toàn bộ tài sản và trương mục ngân hàng phải bị phong tỏa tạm thời , để chờ phán quyết pháp lý về quyền thừa hưởng . 
Các cháu còn quá nhỏ , tiền bạc không biết xoay sở đâu ra để lo chuyện tang lễ và cho cuộc sống hằng ngày . May mắn là còn có thân quyến và bạn bè , đã nhiệt tình hợp sức giúp đỡ các cháu để hoàn tất tang sự . Tuy vậy không thể tránh được những khó khăn do ảnh hưởng eo hẹp về mặt tài chánh gây ra . 
Quả thật anh chị ấy đã không chuẩn bị trước , không làm tờ di chúc . Khi sự bất hạnh xảy ra một cách quá bất ngờ , những người ở lại khá bối rối và gặp nhiều trở ngại , cũng như phải trả những tốn kém vô ích về mặt pháp lý . 

Một gia đình khác bị đỗ vỡ . Có lẽ người chồng muốn chứng tỏ cho mọi người thấy rằng , mình là người có tấm lòng quảng đại đối với vợ con . Anh ra đi , chỉ nhận lấy chiếc xe cũ kỹ để làm chân đến sở . Toàn bộ tài sản mà chính anh gầy dựng từ hai bàn tay trắng , kể từ khi anh chị vừa đến Úc định cư , anh đã để lại tất cả cho vợ con . Anh nghĩ , anh sẽ làm lại cuộc đời dù biết rằng tuổi tác không cho anh nhiều cơ hội như xưa kia nữa . Nhưng tin chắc một điều , niềm vui sẽ giúp anh có nhiều nghị lực . 

Sự đỗ vỡ gia đình có lẽ là do lỗi lầm mà anh đã tạo nên , sau một chuyến đơn phương về thăm nhà ở Việt Nam . Không hiểu vì muốn đền bù cho vợ con , như một sự chuộc lỗi . Hay là anh muốn giải quyết cho thật nhanh để được bảo lãnh cô bồ từ Việt Nam qua sớm , cho thỏa lòng mong đợi . Nhất là trong những đêm đông giá lạnh khiến cho con tim của anh càng trở nên băng giá . Chỉ có riêng anh mới biết rõ cái lý do là tại sao anh đã để lại toàn bộ tài sản của mình một cách dễ dàng như vậy .

Nhưng anh đã vướng phải một sai lầm lớn , đó là anh đã không chịu lập tờ di chúc mà trong đó anh cần ghi rõ phần tài sản của anh sẽ thuộc về các con , theo như ý anh mong muốn .

Không hiểu vì anh không rành về mặt pháp lý hay là anh đã quá tin tưởng ở người vợ của mình , người mà trước nay anh chưa tìm thấy một sai sót nào với gia đình . Chị ta lúc nào cũng tận tụy lo cho chồng con . Có lẽ chị dành thì giờ cho con cái nhiều hơn , nhất là trong mấy năm gần đây . Nên chi cũng quên bẵng nhiệm vụ thiêng liêng của một người vợ , cái nhiệm vụ ban phát tình cảm về đêm , cho riêng anh .

Lúc đầu , điều đó đã khiến anh rất khó chịu nhưng anh đành phải chấp nhận . Anh tự nghĩ, vô lý mình lại đòi hỏi mấy thứ ấy cho riêng mình , trong khi người vợ đang phải bận tâm lo cho con cái , hết sức !? 
-  Ích kỷ quá !, nhỏ mọn quá !, thấp hèn quá !

Nhiều lần anh lẩm nhẩm một mình như thế , kể cả trong những cơn ác mộng thường xuyên xảy ra hằng đêm . 
 Thật tình mà nói , gần đây anh cũng mệt mỏi do công việc quá đa đoan . Anh cũng quên luôn cái đòi hỏi phàm trần kia mất . Lâu dần rồi cũng quen ! 

Mãi cho đến cái ngày anh về thăm nhà , thì nó được nhắc lại một cách tình cờ nhưng rất mãnh liệt . Tựa như một cây đuốc sẵn đầy chất đốt , vô tình chờ đợi một ánh lửa , phựt sáng .Và không làm sao dập tắt cho được ! 

Mặc dù bạn bè của chị cũng đã nhiều lần cảnh cáo là chớ nên cho chồng về Việt Nam một mình . Chị chỉ mỉm cười một cách bình thản mà không nói chi cả . Không ai biết chị nghĩ gì . Người ta không biết là chị quá  nhẹ dạ , để đặt hết tin tưởng vào lòng trung thành của chồng mình . Hay là chị thấy không có một khác biệt nào , giữa sự hiện diện hoặc thiếu vắng của anh trong tâm hồn chị . Hay là chị đã chán anh ta bởi vì một lý do thầm kín nào đó mất rồi ?
Chỉ có mình chị và ông trời mới biết được sự thật !? 

Cái hôm nhận tin mẹ chồng chị lâm bệnh , không nặng lắm . Quả thật, bà chỉ có ý gọi phone để xin ít tiền chạy thuốc . Nhưng chị dự tính, sẽ khuyên anh nên về thăm cụ. Gặp lúc cái hãng mà anh đang làm , hụt mất mấy cái hợp đồng đặt hàng . Anh được khuyến khích để lấy vài tuần nghỉ việc có lương . Lại nghe tin mẹ bệnh , anh muốn nhân thể về thăm gia đình . Cũng lâu lắm rồi anh chưa có dịp gặp lại người mẹ già thân yêu , kể từ ngày rời khỏi quê hương .

Đúng ra , anh cũng đã dọ ý đôi lần , muốn về thăm mẹ anh từ lâu . Nhưng những lần như thế , anh mơ hồ cảm nhận là vợ mình có vẻ không vui . Đôi lúc chị cũng gần xa than thở , tốn khá bộn tiền cho một chuyến đi , trong khi nợ nhà còn nhiều , lãi nặng ! Mặc dù đã vài lần chị dẫn con đi về bên ấy , để dự lễ cưới của mấy đứa em , mà chị cho rằng vì quá nặng tình cốt nhục  với chị . 

Anh hơi bỡ ngỡ một chút khi được vợ chấp nhận cho môt mình anh , về quê thăm lại gia đình  mà không một chút phàn nàn . Anh hơi ngượng vì bấy lâu nay đã nghĩ không đúng về vợ mình . Tuy nhiên , niềm vui lớn đã khỏa lấp cái tư tưởng không có cơ sở ấy từ bấy lâu nay . Anh không kịp nghĩ gì , vội vàng đặt vé ngay . Không cần đi lòng vòng các đại lý để dọ giá , may ra rẻ hơn vài chục bạc , như vợ anh đã căn dặn nhiều lần . 

Mặc dù không còn nghi ngờ cái lòng của vợ anh , nhưng cuộc đời đã cho anh ít nhiều kinh nghiệm , đó là : 
  -  Đàn bà ít dám đổi ý ,  nhưng khi họ quyết định thì rất nhanh và rất tàn nhẫn .
Bởi thế tâm trí anh vẫn chưa yên cho đến khi chiếc phi cơ chở anh đã rời khỏi phi trường một quãng khá xa . 

Anh không ngờ đây cũng là một chuyến đi định mệnh , không phải cho riêng anh ,  mà còn ảnh hưởng đến cuộc sống của mọi thành viên trong tiểu gia đình , vợ và các con của anh sau nầy .

 Quả thật anh đã rất vui , khi gặp lại được người mẹ già và các em thân yêu của mình . Những tuần lễ đầu tiên anh chỉ quanh quẩn dưới mái ấm gia đình của riêng anh . Tâm hồn anh đang tràn ngập với niềm vui đoàn tụ của gia đình , tưởng chừng như nó sẽ kéo dài vô tận cho đến ngày anh trở lại nước Úc . Nhưng từ cái hôm đứa em gái đưa về nhà một cô bạn cùng sở đã khuấy động cái tâm hồn không còn thơ ngây , nhưng thiếu kiểm soát của anh .
Thoạt đầu thì anh không mấy để ý đến cô ta . Nhưng cái khuôn mặt cùng đôi mắt trông rất tình tứ , cộng với một thân hình dường như có sức hút mãnh liệt .. đã hớp mất hồn anh đi rồi .
Anh thoạt nghĩ , có mất mát gì đâu , thử phiêu lưu tình cảm để tìm lại cảm giác của tuổi xuân , cái cảm giác mà vợ mình đã giết chết từ thuở nào rồi ! 


Như tìm được hạnh phúc tràn trề trong vài tuần lễ cuối cùng của chuyến về thăm quê . Anh trở lại Úc với tâm trạng hoang mang thực sự , gần như mất hẳn định hướng . Anh không biết phải làm gì , nhưng chắc chắn rằng anh không muốn từ bỏ vợ con của mình . Và anh cũng không thể quên được cái sức hút mãnh liệt của người tình mới gặp . 

Anh muốn để yên mọi chuyện , nhưng không thể nào dấu kín được lâu . Vợ anh đã biết được một phần sự thật khi phát hiện bức thư mà người tình của anh gởi qua từ Việt Nam bằng đường bưu điện . Thật tình thì anh đã nài nỉ người vợ để được tha thứ . Anh xin chuộc lỗi của mình bằng mọi cách , nhưng vợ anh đã cho anh biết rằng , chị không thể chấp nhận được những gì mà anh đã làm mới đây .
Chị nhất quyết đòi ly dị với lý do thật rõ ràng , đó là chị không thể sống chung với một con người không biết chung thủy . Anh cũng đành lòng như thế , nửa buồn nửa vui !

( CÒN TIẾP

No comments:

Post a Comment