Tuesday, October 11, 2011

OKINAWA - THUỞ CHỜ ĐỢI ..

                                        cô đơn ..  ôi rét mướt !

Quinhon11

Chiếc tàu cứu tinh : ATTICA
Phần trước :
Những mãnh đời lưu lạc

.....
Thành phần thuyền nhân trong trại, có 1/3 là người Việt gốc hoa. Họ thường ra đi cả gia đình, vợ chồng con cái và có nhiều tiền, vàng mang theo nên họ không có nhu cầu cấp bách kiếm tiền . 

Còn 2/3 là người Việt chính gốc, một số ít có gia đình cùng đi, còn lại hầu hết là những nam độc thân, trẻ tuổi. Trong số đó thành phần làm nghề biển chiếm cũng khá nhiều. Có một số trẻ em tuổi còn nhỏ, đi theo cô chú, hoặc đi một mình rất đáng thương. 
Những người này, khi ra đi hành trang mang theo chỉ là mớ kỷ niệm bồng bềnh và khối trách nhiệm oằn vai, chứ không có chút tiền bạc nào. Mỗi người mỗi cảnh, nhưng có  một điểm chung là cố kiếm tiền, để cứu đói cho người thân còn ở bên nhà ..

Trại có một ban đại diện người việt, gồm một nhóm khoảng 5-6 người.  Đưọc đề nghị và bầu bằng cách đầu phiếu. Họ là một nhóm trẻ, ưu tú được lọc lựa trong số mấy trăm người ở trại. Giữ trách nhiệm ổn định, phân phối thực phẩm, phân bổ việc làm,  . v..v,  là tiếng nói đại diện của tập thể người Việt với ban quản trị người Nhật.

Cứ mỗi 6 tháng hoặc một năm (?) được bầu lại một lần. Nhưng ban đại diện này do làm việc khá hữu hiệu, có tinh thần trách nhiệm cao, nên sau mấy lượt bầu lại họ vẫn tái đắc cử .
Dù có lúc thấy mệt mỏi vì là công việc thiện nguyện, không lương, lắm khi có nhiều chuyện đau đầu nhức óc. Nhưng lúc bấy giờ, do có  trình độ học vấn tương đối, họ ý thức được đây là một  trách nhiệm quan trọng. Thêm vào tuổi trẻ  với  lòng nhiệt huyết, ôm ấp lý tưởng sống đẹp. Họ luôn tìm cách bênh vực, giữ thể diện cho tập thể người Việt  trong trại, không ngại dấn thân. Do đó rất được mọi người quí mến, nể vì. Nhờ vậy trại tuy đông người, đến, đi, đủ mọi thành phần tốt, xấu, nhưng vẫn giữ được nề nếp, ổn định.

Thời gian đầu, vì trở ngại ngôn ngữ , nên những tin tức bên ngoài, hay trên thế giới chúng tôi chỉ được biết thông qua những người thông dịch viên. 
Họ là những  sinh viên VN đang du học ở Nhật, hay những anh đi tu nghiệp. Qua biến cố 75 , bị mất liên lạc với gia đình, mất nguồn tiếp t nên ai cũng lâm vào cảnh khốn đốn.
Một số Anh vào làm thông dịch cho Hội Hồng thập Tự, với nhiệm vụ đưa đón, thông dịch cho người tỵ nạn. Khi những tàu có người Việt sắp cập bến thì họ được điều động đến giúp làm thủ tục hải quan, nhập cảnh. Rồi sau đó đưa những ngườì này về trại gần nhất đã được phân phối. Trong khi  đó tại mỗi trại đều có một người thông dịch cố định. 

 Lúc đó, các anh là cánh cửa mở ra thế giới bên ngoài của chúng tôi. Những tin tức thu lượm được từ các anh  thật vô cùng quí giá. Nhờ các Anh, chúng tôi mới biết có nhóm nào mới đến, đi từ đâu, hay có bao nhiêu trại tạm cư  trên nước Nhật ..  Các anh như những cánh chim giang hồ, đến, đi một cách đột ngột, không báo trước ... 
Nhưng cung cách đó đem đến cho tôi một sự thú vị, cho tôi niềm vui bất ngờ, dù hiếm hoi ...

Trong giai đọạn này, tâm lý mọi người như chờ đợi, không biết mai này sẽ ra sao? đi về đâu? nên ai nấy cứ thấp thỏm, lửng lơ, bất lực mặc cho thời cuộc đưa đẩy. Không ai dám nghĩ hay dám làm  một quyết định quan trọng nào, từ những thuyền nhân cũng như những sinh viên du học. Tất cả dù mới được vào đến bờ, hay đã ở trên bờ  nhưng vẫn không khác gì đang lênh đênh trên biển, mặc cho sóng đời đẩy đưa..

Thời đó, có nhiều gia đình không đủ tiền nên thường ưu tiên cho con trai. Hay những người vợ chấp nhận ở lại nuôi con, gom góp vay mượn cho chồng ra đi, do đó  thành phần đàn ông ở các trại tỵ nạn chiếm đa số (80%) , dẫn đến tình trạng trai thừa, gái thiếu một cách trầm trọng ... 

Các cô dù đẹp hay xấu ... vẫn được dịp lên ngôi "nữ hoàng" ...
Biết vậy, nên các cô phát huy tối đa thế mạnh của mình. Được ở vào thế chủ động, có nhiều sự lựa chọn ..Và với trái tim iếu đuối của người đàn ông trong cảnh xa nhà, việc bị gục ngã là chuyện không thể tránh khỏi.

Có những Anh lúc mới tới trại, mấy ngày đầu  đau buồn vì nhớ vợ, thương con. Còn nhiều cảm xúc với người vợ tào khang. Tối tối, các anh ngồi trước hiên trại, dõi mắt xa xa về phía chân trời, ôm trái tim rướm máu, giọt ngắn giọt dài rấm rức khóc trông rất thương tâm.... 
Vậy mà không lâu sau, chỉ vài tuần hay chưa tới một tháng, nhờ có mã đẹp trai, có chút trí thức, nên có một em ... sau vài lần qua đêm , đã dọn vô ở chung, nâng khăn sửa túi, sớm hôm bầu bạn ...
Tiếng khóc "thuở ban đầu".. im bặt ... kể từ đây .!

Các cô từ lúc vừa mới  tới , còn đang say xe, say sóng,  tóc tai bù xù chưa kịp chỉnh đốn dung nhan mùa hạ . Bàn chân ngọc ngà bước thấp, bước cao vừa vào tới cổng trại ...  thì  đã có biết bao anh chực chờ. Kẹo gum, bánh, chips .. , quà cáp sẵn sàng trên tay, tấp vào săn đón làm quen ..
Phải tranh thủ chứ, đây là hàng hiếm, hàng độc ... và cơ hội lại không có nhiều. Thật rõ là thời đại "âm thịnh dương suy". Giờ nghĩ lại cũng thấy vui vui ..
Do số lượng đàn bà, con gái hiếm hoi nên một số ít anh trông được, tươm tất, sạch sẽ,  có chút ăn học mới lọt vào mắt xanh, hoặc vòng tay ma nữ của các nàng .
Còn những anh thường thường, làng nhàng hay xấu trai khác thì sao ? Đành thua cuộc, chịu kiếp đơn côi, héo mòn ... chờ một ngày mai tươi sáng.

                        Gậm một mối hận tình  trong... cư xá .
                 Đành khóc thầm, chờ đợi tháng ngày qua .
..  



Mời đọc tiếp : Okinawa , Những chuyện tình buồn

Quinhơn11


______________________________________

No comments:

Post a Comment