Saturday, March 30, 2019

"Sáng nay... cà phê một mình... "

Phạm Lê Huy


(ảnh : Internet)
Như thường lệ, sáng nay... lại cà phê một mình... Một mình không phải ở Sài Gòn, mà là ngay tại nhà ở Los. Los cũng có khi trời chợt mưa chợt nắng.

Vói tay nhón đại một cái CD nhét vào máy, tình cờ nghe

Sáng nay café một mình
Sài Gòn chợt mưa chợt mưa
Nhớ em bao nhiêu cho vừa
Em ơi... Em ơi...
(*)


Ủa... Sao mà đúng lúc vậy...
!? Thích lắm... !

Sáng sớm vào những ngày đi làm thì pha một ly cà phê "mì ăn liền" đánh ực một cái là xong, rồi... "đi cày". Cứ thế... cứ thế
... y như cái đồng hồ. Sáng sớm vào những ngày cuối tuần hay những ngày nghỉ lễ thì trê trễ một chút, phè hơn, pha một ly cà phê phin đậm đà hơn.

Sau điệp khúc, lại nghe lại

Sáng nay café một mình
Sài Gòn chợt mưa chợt mưa...

Em,

Sáng nào anh cũng pha một ly cà phê, nhâm nhi cho tỉnh ngủ. Mà ờ... Ở tuổi này anh ít khi được ngủ yên giấc lắm, cặp mắt như ráo hoảnh suốt đêm. Nhưng khi chợp mắt được một chút thì trời đã sáng rồi, anh bật dậy, pha cà phê rồi loay hoay sửa soạn... "đi 
cày".

* * *

Thấy nhớ lắm… Nhớ từng vuông Qui Nhơn làm sao... !

Mình vừa nhâm nhi cà phê vừa nói chuyện con cà con kê nghen em !

Hồi mới sang đây, anh uống toàn cà phê "mì ăn liền" không hà -- vô vị dễ sợ ! Tại cái giờ cái giấc nó cứ thúc bên hông mình, mà mình lúc ấy thì đang còn lạ nước lạ cái. Rất thèm rất nhớ cà phê phin.

Rồi nhớ lây đến quán nước Thanh Thanh. Thanh Thanh là tên ghép của L.N.Th. (bạn anh) với H.Th (em gái của Ng.H.K, cũng là bạn anh). Chuyện của đôi bạn này thì đám bạn bè anh khá biết.  Chủ quán này là nhỏ V. (em gái của Th.). Nhỏ V. được tụi anh gọi đùa là "Bé Chủ" với Bàn Tay Ngọc mà tụi anh đã gặp trong một buổi hội chợ Giáng Sinh của trường Trinh Vương vào cuối năm nào đó, quên rồi. Nhớ, "Bé Chủ" có khuôn mặt hơi tròn, hơi trái xoan với làn da trắng hồng mũm mĩm, tươi sáng lắm. Thấy "Bé Chủ" lúc nào cũng tươi tắn xinh xắn, anh nghĩ bụng chắc chắn là "Bé Chủ" sẽ chân sẻ chân sáo mà tà tà tản bộ lẽo đẽo theo sau… cái tuổi của chính mình. Hèn chi có chàng lãng tử tên C. (là bạn của anh và cũng có thể có nhiều chàng lãng tử khác) đã lật đật vội vội vàng vàng "trồng cây" ngay trước cửa quán, choán cả lối đi của khách vào ra.

(ảnh : Internet)
Lại nhớ thêm một chút về cái quán cà phê vỉa hè khác. Quán này không treo bảng hiệu nên nó là cái quán... không tên. Nhưng tên của quán lại nằm trên môi trong đầu và trong tim của ẩm khách. Cô chủ quán tên Thảo nên khách quen thường gọi là Cà Phê Thảo.

Một chút chuyện của anh về quán ấy như thế này,

Cứ bảnh mắt ra là ba bốn thằng tụi anh "thất nghiệp nối khố" kéo nhau ra quán cà phê vỉa hè ở góc Tăng Bạt Hổ với Bà Triệu / Qui Nhơn - xeo xéo với toà án trên đường Tăng Bạt Hổ, ngồi từ sớm bửng tới trưa trật, kêu mỗi đứa một ly cà phê phin Số Một Buôn Mê Thuột dẻo nhẹo thơm hết biết, với một bình trà đậm quíu lưỡi, chốc chốc lại: "Thảo...! Cho thim bình trà...! Cho thim bình trà...! Thảo...!". Chẳng biết có lườm nguýt gì không, mà thấy cô chủ quán Thảo mảnh khảnh như tre miễu nhưng vẻ mặt lúc nào cũng tươi tắn đúng theo bài bản "vui lòng khách đến, vừa lòng khách đi" và "một điều dạ, hai điều thưa", nhờ vậy mà khách kéo đến nườm nượp ngày càng đông, trả tiền mặt thì tốt mà có "à la... ghi" cũng xong. Biết có tên nào "trồng cây" ở đây không?

Trong ba bốn thằng tụi anh chỉ có mình anh là dỏm nhứt vì uống cà phê mà không hút thuốc. Thảo lại nhớ cái "gu" của anh là "cà phê sữa nhiều", nên hễ thấy mặt anh là chẳng cần hỏi : "Anh uống gì?". Đó là chuyện trước năm 1994.

Vài năm trước đây, ông bạn "Thi Sĩ Xuân Diệu" của anh ở bên nhà cho hay, nay Thảo đã mua nhà cách cái góc quen thuộc đó chừng vài căn, và vẫn là Cà Phê Thảo. Vậy là giữa thời buổi kinh tế khủng hoảng này, Thảo đã ăn nên làm ra rồi. “Chúc mừng Thảo... ! Chúc mừng... Chúc mừng...!”.

À… Để khi về anh sẽ ghé quán ấy. Mà biết Thảo có còn nhớ cái "gu" của anh không?

Giờ thì thong thả rồi, anh pha cà phê mỗi sáng để được thưởng thức hương thơm lẫn hương vị của của nó. Vài người bạn của anh từ bên nhà trở lại Mỹ, tặng anh cà phê Trung Nguyên hoặc cà phê Số Một Ban Mê Thuột, thơm ngon hết ý em à!

Lại thấy nhớ lắm… Nhớ từng vuông Qui Nhơn làm sao... !

(ảnh : PLH)
Nãy giờ mình thưởng thức cái hương vị đậm đà của cà phê và ngoài kia thì trời mưa lất phất. Ừa... ! Em nhờ quán cho mình nghe nhạc hòa tấu êm dịu không lời đi, anh cũng khoái nghe loại nhạc này lắm, nó bay bổng làm sao ấy !

"... Cuộc sống sẽ dịu đi... và ngày mai mọi điều sẽ tiếp tục... nhưng sẽ vui hơn khi nghĩ về hôm qua... ".

Ờ... ! Rồi anh cũng sẽ nhờ quán cho mình nghe nhạc tình cảm có lời, vì có những lúc chính cái tâm tư tình cảm của mình mà mình không thể tỏ bày ra được (do vụng về... do ngại ngùng... do
nhát đòn… ?) thì nhờ lời ca ý nhạc nó thì thầm giùm mình vậy, em há ! Chẳng hạn như bài Dư Âm, bài Mộng Dưới Hoa, bài Em Đến Thăm Anh Một Chiều Mưa, bài... bài... Em thấy anh tham chưa !

Ngoài kia, mưa nhẹ và gió cũng nhẹ. Trong này, quán thì vắng nhưng thật ấm và nhạc lại hay.

Mà chừng nào mình mới chịu rời quán đây, em... ! ?

Phạm Lê Huy
(Los Angeles, Dec. 23 – 2012)

==============================================
(*) Cà Phê Một Mình - Nhạc và lời Ngọc Lễ - Phương Thảo


No comments:

Post a Comment