Tuesday, July 28, 2026

Uống đủ thuốc và an toàn

 Triệu Minh

Hơn 80% người trưởng thành từ 60 đến 79 tuổi dùng một hoặc nhiều loại thuốc kê toa. Và khoảng một phần ba số người trong độ tuổi này dùng từ 5 loại thuốc trở lên. Việc phải sử dụng nhiều loại thuốc với giờ giấc uống và hướng dẫn khác nhau có thể là một thách thức lớn. Consumer Reports đã tổng hợp những lời khuyên từ các chuyên gia để giúp bạn sử dụng thuốc một cách đơn giản và an toàn hơn.

1 - Chỉ dùng một nhà thuốc

Các bác sĩ và chuyên gia điều trị bệnh mãn tính cho bạn đôi khi không biết hết tất cả các loại thuốc bạn đang dùng. Việc mua thuốc tại cùng một nhà thuốc – nơi có đầy đủ thông tin về tất cả thuốc của bạn, bao gồm thuốc không kê toa và thuốc bổ sung (supplements) – sẽ giúp giảm nguy cơ xảy ra những nguy hiểm do tương tác thuốc.

2 - Lập danh sách thuốc đang dùng

Hãy tạo một danh sách ghi rõ tất cả các loại thuốc bạn đang sử dụng. Bao gồm công dụng, hàm lượng, liều dùng và thời gian uống của từng loại. Bạn nên để một bản trên cửa ngoài tủ lạnh hoặc nơi dễ thấy, đồng thời mang theo một bản khi đi khám bác sĩ hoặc nhập viện. Bạn cũng có thể nhập thông tin này vào ứng dụng như MyTherapy để nhận nhắc nhở mỗi lần uống thuốc.

3 - Hỏi về gói thuốc chia sẵn

Nhiều nhà thuốc (đặc biệt là các nhà thuốc độc lập) có thể giúp bạn đồng bộ (sync up) ngày lấy thuốc để bạn nhận tất cả thuốc trong cùng một ngày. Họ cũng có thể sắp xếp thuốc giúp bạn. Hãy hỏi nhà thuốc về các gói thuốc chia sẵn (pouch packs or strip packs) theo từng lần uống.

Ví dụ, toàn bộ thuốc buổi sáng sẽ được đặt trong một túi, còn thuốc buổi tối trong một túi khác, giúp bạn không phải nhớ loại nào uống lúc nào.

4 - Dùng các thiết bị hỗ trợ

Nếu bạn chỉ dùng một hoặc hai loại thuốc, hãy cân nhắc các dụng cụ nhắc uống thuốc có thể tái sử dụng và giá rẻ, gắn trực tiếp lên chai thuốc.

Safety 1st Medicine Reminder phù hợp cho thuốc uống hai lần mỗi ngày.

Take-n-Slide Pill Tracker hữu ích cho thuốc uống một lần mỗi ngày.

Nếu bạn dùng nhiều loại thuốc, hộp chia thuốc truyền thống sẽ giúp bạn nhanh chóng nhận biết loại nào đã uống và loại nào chưa. Đa số người dùng thích những hộp rộng chỗ, có ngăn riêng cho thuốc sáng và tối, cùng nắp dễ mở.

5 - Bảo quản thuốc đúng cách

Tốt nhất nên giữ thuốc ở nơi khô ráo, mát mẻ và tránh ánh nắng trực tiếp. Cũng nên đặt thuốc ở vị trí dễ nhìn thấy để bạn dễ nhớ uống thuốc đúng giờ.

6 - Theo dõi tác dụng phụ

Khi chúng ta lớn tuổi, phản ứng với thuốc của cơ thể có thể đổi khác, ngay cả với những loại đã dùng nhiều năm. Nếu bạn nhận thấy tác dụng phụ bất thường, hãy trao đổi với bác sĩ để xem có cần thay đổi liều lượng hoặc thời gian uống thuốc hay không.

Triệu Minh
https://baotreonline.com/
______________________

Monday, July 27, 2026

Buồn Làm Sao Chia Hai

Hạ Anh

Chỉ là một bóng lưng
nhưng nghe mùa xuân lại
đời tưởng chừng xanh mãi
mặc thời gian chim bay.
Hôm nay nắng nửa ngày
còn nửa ngày dầu dãi
hạt mưa về để lại
buồn làm sao chia hai ?
Sương khói mờ bóng ai
trời rưng rưng nhỏ giọt
ướt đẫm một bờ vai
đường mù tăm xa mãi
Giờ còn ai ? còn ai ?
đời nghiêng dài chiếc bóng
lưu luyến nụ hoàng mai
giọt long lanh còn đọng
Giữa lưng chừng ảo vọng
chân lạc dấu loay hoay
rồi thôi ! nắng sớm mai
xế chiều mưa cứ mãi
Buồn làm sao chia hai ?


______________________

Sunday, July 26, 2026

Lẩn thẩn…

Bí Bếp

… về lại xứ, có những chuyện mình thấy quen mà lạ, rồi cũng có những chuyện tưởng lạ, nhìn kỹ lại vẫn phảng phất một chút gì rất quen.

Cái quen rõ nhất có lẽ là cái nắng. Ai từng sinh ra và lớn lên ở xứ mình mà chẳng quen với nắng chang chang, với hơi nóng hắt lên từ mặt đường, với cảm giác vừa bước ra khỏi cửa là mồ hôi đã rịn đầy trán. Chỉ có điều, cái nóng những năm gần đây dường như càng lúc càng gay gắt. Đọc báo mạng, thấy không riêng gì xứ mình, nhiều nơi ở châu Âuxứ Cờ Bông cũng trải qua những đợt nóng bất thường, có chỗ nhiệt độ vượt quá 40 độ C, khiến bao người kiệt sức, thậm chí mất mạng.
Bởi vậy, về xứ lần này, tôi thường tìm cách né cái nóng ban ngày. Muốn tập thể dục thì đi từ khoảng 5 giờ sáng, còn không thì chờ đến lúc chiều xuống, nắng dịu bớt mới dám ló mặt ra đường.
Hôm nay, vì lẩn thẩn sao đó mà tôi bỏ luôn bữa trưa. Đến khoảng 3 giờ chiều, bụng bắt đầu trống trống, tôi tính gọi xe ra khu ăn uống gần chợ Vĩnh Long kiếm món gì lót dạ. Nhìn trên bản đồ thấy chỉ cách chừng bốn, năm dãy phố, tôi lại nghĩ bụng:
“Có bao xa đâu, đi bộ một chút cho giãn gân cốt.”
Đi thì quả thật chẳng mệt mấy, nhưng khi tới nơi, cái áo đã ướt đẫm, dính chặt vào lưng. Ăn chưa thấy ngon mà người đã như vừa được đem đi hấp cách thủy. Đúng là một quyết định theo kiểu… đằng nào cũng thua.
Thế là ăn xong lại ráng lết về khách sạn, tắm rửa, thay quần áo rồi sửa soạn gọi taxi đi lễ chiều. Quãng đường đi bộ chưa tới mười phút, vậy mà cuối cùng cũng phải tắm lại từ đầu, chỉ vì muốn tiết kiệm một cuốc xe và tiện thể “tập thể dục”.
Tuổi càng lớn, nhiều khi mình không mệt vì đường xa, mà mệt vì chính những quyết định lẩn thẩn của mình.
Buổi sáng, tôi ngồi tán gẫu với một chú em quen trong sảnh khách sạn. Nhà chú ở bên kia sông Tiền. Tôi tính rủ chú chạy qua Mỹ Tho tìm một quán bán đồ đồng mà trước đây có người từng giới thiệu.
Nghe tôi nói, chú tròn mắt:
“Chung quanh Mỹ Tho bây giờ làm gì còn đồ đồng hả anh? Có chăng bên Vĩnh Long, chỗ nào còn đất, còn ruộng thì họa may. Thời nay con gì người ta cũng nuôi được hết để bán, chứ ngoài đồng còn bao nhiêu mà bắt? Không đi chích điện thì lấy đâu ra đủ đồ đồng cho dân nhậu?”
Nghe xong, tôi cũng ngẩn tò te.
Mình cứ tưởng chỉ cần trở về đúng chỗ cũ thì sẽ tìm lại được những món ăn cũ, những con người cũ và cả cái không khí cũ. Nhưng quê hương đâu phải một tấm hình được đóng khung rồi treo mãi trên vách. Đất đai đổi khác, sông rạch đổi dòng, ruộng vườn thu hẹp, người trẻ bỏ quê đi làm ăn xa, đến những món ăn từng gắn với đồng ruộng cũng dần trở thành thứ phải nuôi công nghiệp mới đủ bán.
Tôi vốn thích những chương trình ca cổ dân gian, vẫn mong có dịp ngồi đâu đó bên bờ sông, nghe vài nghệ sĩ miệt vườn chính hiệu đờn ca trong một buổi chiều. Nhưng rồi chợt tự hỏi, bây giờ còn duyên đâu mà gặp được những người nghệ sĩ vườn như thuở trước? Có khi tiếng đờn vẫn còn đó, bài vọng cổ vẫn còn đó, nhưng không gian, con người và cái tình của buổi đờn ca năm cũ thì đã khác đi nhiều.
Cũng có những nơi người ta cố gắng dựng lại hình ảnh đồng quê bằng cách mở quán ăn giữa ruộng, làm cầu tre, chòi lá, đặt vài cái xuồng cũ bên bờ ao để khách chụp hình. Nhưng ruộng đã không còn cò trắng bay về, người ta đành cắm thêm mấy con cò bằng nhựa giữa đồng cho đủ cảnh.
Nhìn từ xa cũng có đồng xanh, có cò trắng, có mái lá, tưởng như quê xưa vẫn còn nguyên đó. Đến gần mới nhận ra con cò chẳng biết bay, cánh đồng chỉ còn làm phông nền, còn cái chất quê thật sự thì đã lặng lẽ đi đâu mất.
Những món ăn dân dã cũng vậy. Nhiều quán có ao cho khách “tự tay câu cá”, nghe qua tưởng thú vui đồng quê ngày trước, nhưng cá tôm đều đã được mua về, thả sẵn xuống ao, nuôi cho vừa cỡ rồi chờ khách móc lên. Người câu được cá thì vui, trẻ nhỏ có thêm trải nghiệm, quán cũng có thêm chuyện để quảng cáo. Chẳng có gì sai, bởi thời buổi này người ta phải làm ăn, phải nghĩ cách giữ khách.
Chỉ có điều, con cá ngày xưa được bắt dưới mương sau nhà vì nó vốn sống ở đó, còn con cá hôm nay được thả xuống ao để chờ người ta trả tiền câu lên.
Ngay cả những món gọi là “đặc sản đồng quê” cũng dần được chuẩn hóa để phục vụ số đông. Cá lóc nướng trui có khi được nuôi trong bè, vịt đồng cũng là vịt nuôi theo đàn, rau vườn có khi mua từ chợ đầu mối, còn rơm để nướng cá cũng phải gom hoặc mua về. Món ăn vẫn mang tên cũ, cách bày biện vẫn có lá sen, tàu chuối, rổ tre, nia trúc, nhưng cái hoàn cảnh sinh ra món ăn ấy đã không còn như trước.


Ngày xưa, người ta ăn cá đồng vì dưới ruộng có cá, ăn rau vườn vì sau nhà có rau, nướng con vịt bằng đất sét vì quanh mình chỉ có đất, rơm và củi. Còn bây giờ, người ta phải dựng lại cả một không gian đồng quê để bán cho những người đang nhớ quê, hoặc cho lớp trẻ chưa từng biết quê ngày trước thật sự ra sao.
Đôi khi nhìn mấy con cò nhựa đứng im giữa ruộng, tôi thấy vừa buồn cười, vừa xót xa. Người ta không chỉ làm giả một con cò, mà đang cố giữ lại hình bóng của một miền quê đã dần biến mất. Cái giả ấy nhìn kỹ cũng đáng thương, bởi nếu cò thật còn bay về, ruộng thật còn cá tôm, và đời sống đồng quê vẫn còn nguyên vẹn, có lẽ chẳng ai cần cắm cò nhựa hay thả cá xuống ao để dựng lại ký ức làm gì.
Hoàn cảnh đổi thay, thời gian đổi thay, không gian cũng đổi thay. Những gì từng là đời sống bình thường của mình, qua vài chục năm lại trở thành ký ức. Mà ký ức thì lạ lắm, càng xa càng đẹp, càng cũ càng thơm, đến lúc trở về tìm lại mới hay rằng thứ mình nhớ không chỉ là món ăn, con đường hay bến nước, mà là cả một khoảng đời đã mất.
Tôi còn nhớ, trước khi rời xứ, từng có dịp làm món cá lóc nướng trui và vịt nướng đất sét ở Sa Đéc. Khi ấy, những món đó đâu phải thứ gì quá đặc biệt. Chỉ cần có con cá dưới mương, con vịt ngoài vườn, ít rơm khô, vài cục đất sét là bà con có thể quây quần làm một bữa. Món ăn ngon không hẳn vì nguyên liệu quý, mà vì có đủ người ngồi quanh, có tiếng cười, có mùi khói rơm và cái bụng còn biết đói sau một ngày làm lụng.


Bây giờ trở lại chốn xưa, ngay cái cồn hoang ngày trước cũng đã trở thành một khu đô thị sầm uất. Nhà cửa mọc lên, đường sá mở rộng, quán xá sáng choang. Người ta gọi đó là phát triển, mà quả thật cũng là phát triển. Cuộc sống khá hơn, tiện nghi hơn, đất đai có giá hơn, người dân có thêm cơ hội làm ăn.
Chỉ có điều, trong mỗi bước tiến về phía trước, dường như vẫn có một thứ gì đó âm thầm nằm lại phía sau.
Có khi là một cánh đồng.
Có khi là một con rạch nhỏ.
Có khi là tiếng đờn ca vọng ra từ căn chòi lá.
Có khi là đàn cò trắng từng chao nghiêng trên ruộng lúa.
Có khi chỉ là mùi cá lóc nướng trui trong buổi chiều, thứ mùi mình cứ tưởng còn đâu đó, nhưng đi tìm hoài chẳng gặp.
Rồi mình lẩn thẩn nhận ra, quê hương vẫn còn nguyên tên gọi, vẫn con sông ấy, vẫn vùng đất ấy, nhưng quê hương trong trí nhớ của mình thì đã lặng lẽ trôi qua từ lâu.
Mình trở về tìm lại quê xưa, nhưng có khi thứ thật sự đã cũ lại chính là mình.

Bí Bếp
https://www.facebook.com/share/p/1HzDv1uerr/

_________________________________

Saturday, July 25, 2026

Mắm kho & Những quả Chùm ruột

Lê Thanh Hoàng Dân

Hình FB "Hương Vị Cuộc Sống".

"Mắm kho hay canh mắm là một món ăn sử dụng nguyên liệu chính là mắm (mắm bò hóc, mắm cá các loại) nấu nước đậm vị và khá sánh đặc, ăn kèm với các loại rau nhúng, chấm, chần, tương tự như cách ăn lẩu, thịnh hành tại nhiều vùng ở Việt Nam, đặc biệt là miền Nam.
Mắm kho có lịch sử từ lâu đời, là món ăn thường nhật và được coi là món chủ lực trong mâm cơm của cộng đồng các dân tộc miền Nam Việt Nam nói chung. Người Khmer thường ăn mắm bò hóc (pro-hốk), trong khi đó người Kinh ăn mắm chao, bao gồm trong đó cả mắm cá lóc, mắm cá sặc, mắm cá đối, mắm cá chẻm, mắm cá kến, mắm cá mề gà v.v...
... Mắm kho rất thích hợp để chấm bông điên điển hoặc hoa súng, rau nhút (một loại rau mọc trên mặt nước như rau muống), bắp chuối thái mỏng, có nơi gọi là hoa chuối, giá, như những câu ca dao bên dưới nói đến.
Tuy vậy, trong thực tế nồi mắm kho được nhúng với nhiều loại rau dưa khác nhau, và theo truyền thống chỉ đơn giản là nồi mắm nhúng rau, bao gồm trong đó cả các loại rau trồng và rau dại, ăn với cơm. Một số loại rau được luộc sơ trước khi chấm mắm như rau muống luộc, ngọn bí và lá bí non luộc, rau cải luộc v.v...
Và bên cạnh đó là các loại rau sống, rau thơm như rau đắng đất, rau càng cua, rau đắng đồng, rau nhúc, rau ngổ, rau bồng bồng, bông điên điển, bông súng, rau dừa, lá mã đề, rau càng cua, rau Mặt Trăng, rau cải trời, lá cách, lá điều, lá đào, rau dấp cá, rau húng lũi, tía tô, rau Mặt Trăng, lá sộp, lá muối, cà tím, đậu bắp, hoa chuối v.v...
... Trong những thập niên gần đây khi đời sống dư dả hơn và thú ẩm thực trở nên cầu kỳ hơn, nồi mắm kho đã được cải tiến với sự bổ sung nhiều loại thịt động vật, giúp nồi mắm thêm hấp dẫn và bổ dưỡng.
Sang hơn nữa, nồi mắm kho còn được nâng lên thành lẩu mắm bằng những gia vị khác cầu kỳ như sả, ớt, riềng, hành, tỏi băm nhuyễn và cách chế biến bài bản.
Bên cạnh các loại rau đồng và rau dại nói trên, lẩu mắm được nhúng với cả thịt ba chỉ, thịt quay, tôm sú lột vỏ, cá mực tươi, trứng cá kèo, cá đối, cá ngát, cá chẽm, ngao, sò, lươn v.v.
Nồi nước dùng với mắm rã trong nước luôn để sôi lăn tăn trên bếp, các loại thịt, cá và rau được nhúng vào từ từ trong quá trình ăn và ăn luôn khi vừa chín, còn nóng hổi... ".

Những quả Chùm ruột

Hình FB "Hậu Giang".

Tình cờ thấy hình chùm ruột, thèm chảy nước miếng, gợi tôi nhớ thời tuổi trẻ ở Sài Gòn. 49 năm nay sống ở Mỹ tôi không được ăn trái cây này. Sau nhà tôi ở Orlando có trồng một cây "Cherries Barbedos", vị chua chua giống chùm ruột, nhưng không ngon bằng.

"... Quả chùm ruột thường được sử dụng để chế biến các món ăn vặt như: làm mứt, lắc muối ớt, ngâm mắm đường,... hoặc ngâm rượu...
Mứt chùm ruột: Mứt chùm ruột là món ăn vặt tuổi thơ khoái khẩu của nhiều người. Nhờ vị ngọt, thơm ngon và cách làm đơn giản, mứt chùm ruột là món ăn vô cùng “hút khách”.
Rượu chùm ruột: Rượu chùm ruột là thức uống tốt cho sức khỏe. Do đó, nếu bạn đang có chùm ruột mà chưa biết chế biến thành món gì thì rượu chùm ruột là gợi ý tuyệt vời đấy.
Chùm ruột lắc muối ớt: Chùm ruột lắc muối ớt - Món ăn vặt hấp dẫn và cực kỳ dễ làm. Đây là món ăn vặt tuổi thơ ngon khó cưỡng của không ít người.
Chùm ruột ngâm mắm đường: Chùm ruột ngâm mắm đường cũng là món ăn yêu thích của nhiều người. Chùm ruột ngâm mắm đường ngon hấp dẫn, dễ làm.." (khuvuonxanh.com)
"Chùm ruột còn gọi là tầm ruột là loài cây có quả ăn được trong họ Phyllanthaceae. Cây chùm ruột vừa được trồng làm cây cảnh vừa lấy quả.
Chùm ruột phân bố chủ yếu ở miền nhiệt đới Á Châu từ Madagascar đến Ấn Độ sang tận Đông Nam Á. Ở Việt Nam, chùm ruột trồng phổ biến ở miền Nam.
Chùm ruột là phương ngữ ở miền nam còn tầm ruột là phương ngữ ở miền bắc..."

Nguồn: (Wikipedia)

______________________________________________

Friday, July 24, 2026

TRONG NHỮNG NĂM CUỐI ĐỜI, DÙ CÓ YÊU THƯƠNG CON TỚI ĐÂU CŨNG ĐỪNG LÀM "BA VIỆC"


Ảnh LTHD
Tục ngữ có câu: “Dưỡng nhi phòng lão”. Theo quan niệm truyền thống, cha mẹ nuôi dạy con cái, con cái phải hiếu thảo và có trách nhiệm với cuộc sống sau này của cha mẹ. Nếu một người già sống cùng với con trai hoặc con gái, những mâu thuẫn sẽ nảy sinh và tình cảm sẽ bị tổn thương vì sự khác biệt về quan niệm tư tưởng giữa hai thế hệ. Vì vậy, muốn chung sống với con và hưởng thọ tuổi già thì phải chú ý và cố gắng không làm ba việc này

Thursday, July 23, 2026

Khác biệt về luật an toàn thực phẩm giữa Châu âu và Mỹ

Van Nguyen

Nhiều người nghĩ rằng các tiêu chuẩn an toàn thực phẩm trên thế giới đều giống nhau, nhưng thực tế không phải vậy.

Có những chất hoặc phương pháp sản xuất vẫn được phép sử dụng tại Mỹ theo quy định hiện hành, trong khi Liên minh châu Âu (EU) hoặc một số quốc gia khác đã cam hoặc áp dụng quy định nghiêm ngặt hơn.
Điều này không có nghĩa là một bên đúng và một bên sai. Mỹ và châu Âu có cách đánh giá và quản lý rủi ro khác nhau.
Vì sao??

Wednesday, July 22, 2026

NHỮNG MÙA QUẢ CHÍN XÔN XAO

 

Cứ mỗi bận được về quê, tôi thường chạy ngay ra mảnh vườn đầy cây tạp, giẫm đôi chân trần trên đất ẩm đầy lá mục, cảm nhận lớp đất mịn in qua từng kẽ chân. Trong khu vườn quê, mọi thứ yên tĩnh và chậm lại, như chưa hề có những bộn bề của dòng đời tấp nập ngoài kia.

Trong khu vườn này, tôi và những đứa trẻ quê khác đã có một tuổi thơ đầy ắp kỷ niệm. Những ngày hè, khi cái nắng oi nồng phủ lên mọi thứ, thì dưới tán lá xanh um của bao nhiêu cây cối, khu vườn vẫn trong trẻo, xanh mát lạ thường. Cho đến bây giờ, đám bạn xưa vẫn hay nhắc về những mùa hè đã cũ, mùa hè mà những trái ổi sẻ chưa bao giờ kịp chín vì bao nhiêu vết bấm và bị hái đi khi vừa kịp chua lớp vỏ bên ngoài. Những quả ổi đầy vết móng tay, có vị chua và chát cùng phần ruột cứng, khi chấm muối ớt xanh lại ngon lạ thường. Tiết trời gay gắt, lũ ve sầu kêu ra rả, với người lớn là nỗi phiền lòng, còn với lũ trẻ ở quê, đó lại là một không gian lý thú. Lũ ve kêu khan cả khoảng vườn, rất dễ bắt và chúng vẫn mặc nhiên kêu ngay cả khi đã nằm gọn trong những ngón tay đầy mùi cây trái.

Có những ngày gió về nhiều, dây lạc tiên đu mình trên những cành cây cao và nhỏ, thường ngày rất khó hái bây giờ đã vàng ruộm, tự rơi xuống giữa thinh không. Đó là món quà thú vị nhất bởi chúng được no nê nắng gió, chín đúng cỡ với phần ruột ngọt lịm và mùi thơm rất dịu. Hầu như lúc đó, không có buổi trưa nào chúng tôi đi ngủ mà toàn quanh quẩn trong khu vườn để hái quả xanh, nhặt quả chín. Và thể nào, đến gần chiều, tôi thường ngả cái mũ rộng vành để nhặt những quả bồ kết già có màu đen tuyền phía cuối vườn rồi tẻ vài nhánh sả mang vào cho má. Rỗi việc, má sẽ nướng chúng trên than đỏ, nấu một nồi nước lớn mang ra thềm nhà đắp bằng đất nổi, gội đầu cho từng đứa một. Sau mỗi lần len lỏi trong đám lá, đầu tóc đứa nào cũng vương đầy nhựa cây, mồ hôi và cả vụn lá khô rơi rớt.

Và rồi, dẫu quyến luyến khu vườn đầy cây trái ấy, chúng tôi vẫn phải xa chúng để học cấp 3 nơi trường huyện. Cả chặng đường đi về gần 30 cây số, cuối tuần nghỉ học về nhà thấy thời gian như chạy qua cửa sổ. Tôi chỉ kịp thấy khu vườn chuyển động theo mùa với những lối mòn đầy cỏ và rau dại. Thi thoảng trong giấc ngủ vùi, tôi nghe tiếng lạc tiên rụng trong thênh thang gió mà không định hình được là mơ hay thực.

Rồi những mùa thi, những ước mơ, dự định và con đường mới kéo tôi đi xa làng hơn nữa. Mỗi lần gọi về, sau chuyện lớp chuyện trường, má lại nói về những đổi thay trong khu vườn cũ. Má bảo sẽ dọn lại vườn, đám cây bây giờ già cỗi gần quá nửa còn lũ rau dại thì chen chúc mọc không còn chỗ trống. Tôi nghe trong gió tựa hồ như có mùi thơm hăng hắc của những thân cây rau bọng giếngrau nút áo. Tôi nói với má rằng hãy để chúng an nhiên xanh, an nhiên rụng lá và an nhiên già đi trong khu vườn. Chúng không chỉ đơn thuần là cây, chúng là những người bạn chân thành nhất suốt thời thơ ấu của tôi.

Thế nhưng, dù có cỗi già đến thế nào, những cái cây ấy vẫn âm thầm cho ra quả ngọt. Tụi nhỏ bây giờ lịch học đan dày, chẳng mấy khi có thời gian hứng thú với cây trái trong vườn. Lũ nhen sọc rằn và sóc tha hồ ăn quả chín. Sớm mai, tôi ra vườn, trông thấy những quả ổi sẻ ruột đỏ và mấy quả mãng cầu bị ăn phân nửa, chợt thấy lòng dìu dịu nỗi nhớ thương. Tôi gom chúng lại, ngồi xuống khu vườn trong tĩnh lặng, nghe gió khua trên từng tán lá và ăn những quả chín mà lòng an yên đến vô cùng.

Nguyễn Văn Hòa / Theo: ĐKN
https://luukhamhung.blogspot.com/

______________________________