Tuesday, April 28, 2026

Những Kẻ Xa Quê

Don Hồ

Lời giới thiệu – “Những KXa Q - Một bài viết về ngày 30 tháng Tư. Tác giả là một ca sĩ trẻ nổi danh, nhưng  tấm lòng của anh đối với đất nưởc thật sâu đậm; và bài văn của anh lại đầy xúc động như thế. Ca Sĩ Don Hồ viết trước đây 1 năm


Thời gian veo véo trôi cứ thế mà đã biết bao nhiêu cái "30 tháng Tư". Càng về sau tất cả làm như chẳng có gì thay đổi nhiều, chỉ có con người càng ngày càng chất chồng thêm tuổi tác...

30 tháng  đầu tiên bố mẹ còn ở độ tuổi trung niên. Bố bốn mấy, mẹ chẵn tròn 40

30 tháng Tư 2023, bố đã bỏ mẹ & các con ra đi đã non 13 năm. Mẹ thì tội hơn, giờ đã 88 tóc bạc phơ đi đứng đã phải chống gậy, sức khỏe ngày càng yếu, vào ra bệnh viện như cơm bữa…

Thằng con vẫn như mọi lần, vẫn tránh nhận những show diễn vào những ngày cuối tháng Tư. Thâm tâm cũng chẳng muốn biết vì sao, chỉ biết là mình… muốn né.

2 năm Covid chôn chân ở nhà. Năm nay tình thế đã đỡ hơn nhiều, thằng con tự tạo điều kiện cho mình - cái passport lận trong túi - lần mò về Á Châu chủ đích là về mặt địa lý được gần gũi hơn với những kỷ niệm của thời thơ ấu xa xưa, gần hơn với cái thành phố cũ thân yêu.

Một buổi chiều lất phất mưa gió lạnh căm căm, lang thang vô định trên một con phố chẳng thân thuộc của một quốc gia cũng chẳng mấy thân thương; tai thằng con bỗng bị quyến rũ bởi một âm thanh trầm bổng phát ra từ một cây kèn thổi tự đâu đó xa xa. Tiếng kèn trong buổi chiều tàn chẳng hiểu sao mà não nùng chẳng khác một tiếng khóc rấm rức. Cái âm thanh ai oán nhưng lại như chứa đầy hấp lực, có khả năng trì kéo bước chân của những khách bộ hành đang rảo bước để tránh cơn rét.

Ngay trước một đám đông nhỏ, một người nhạc sĩ da trắng nhờ nhờ đứng tuổi, áo quần phong phanh phai màu, mái tóc màu xám tro chen lẫn những sợi bạc lòa xòa trước trán bay theo những cơn gió. Trời lạnh thế mà ông nắm khư khư cái kèn kim loại chắc cũng phải đang lạnh ngắt mà cứ say sưa thổi. Tiếng kèn chắc chắn phải có tâm sự vì nó như chứa đầy những niềm u uẩn...

Bài nhạc dứt, đám đông giãn ra bớt để hiện ra phía trước của người nhạc sĩ có dựng một tấm bảng nhỏ bằng thùng các-tông, bên trên viết một hàng chữ đậm bằng mực đỏ "UKRAINA". Ôi hèn chi tiếng kèn nó buồn đến thế, tiếng khóc nấc của một kẻ tị nạn chiến tranh !

Gió vẫn tiếp tục thổi, đám đông tản dần nhưng tiếng kèn vẫn si mê, vẫn ai oán, để rồi tới một lúc đoạn đường ch còn lại người nhạc sĩ thổi kèn và " thằng con" khách bộ hành lơ ngơ.

Người nhạc sĩ lom khom buông kèn, gập người chào cảm ơn dù trước mặt chỉ còn mỗi một người khách. Rồi ông loay hoay lặng lẽ sắp xếp đồ, đầu cúi thấp, mái tóc lòa xòa bay che mất mặt, vai run run, chẳng biết vì lạnh hay ông… khóc ? "Thằng con" khách bộ hành mắt cũng hoe đỏ có lẽ tại gió, bước lại bắt lấy tay người nhạc sĩ, lời nói bật ra bằng tiếng Việt "Cho tôi xin được bắt tay ông. Tuyệt vời ông ạ !"... Trong lòng bàn tay có để sẵn một tờ giấy bạc 50.000 kwon (khoảng $50 đô la Mỹ).

Hai người đàn ông ngước nhìn nhau, hai cặp mắt sâu thăm thẳm, hai phận người lưu vong lẻ loi trên một đất nước xa lạ trong một buổi chiều tàn đầy gió máy…

Don Hồ

(30/04/2023)


Chuyện tình của người phụ nữ hơn chồng 34 tuổi

Sau 3 lần đổ vỡ, ở tuổi 60, bà Kaneko tìm thấy bến đỗ hạnh phúc bên chàng trai kém 34 tuổi, biến bà thành nàng dâu hơn mẹ chồng 9 tuổi.

Mới đây, chương trình truyền hình "Chào mừng tân hôn" của Nhật Bản giới thiệu câu chuyện tình của một nữ nghệ sĩ múa truyền thống và người chồng kém 34 tuổi. Chương trình không tiết lộ tên của họ để bảo vệ quyền riêng tư.

Người vợ là một nghệ sĩ Taishu engeki dày dạn kinh nghiệm tại tỉnh Ibaraki. Chàng trai là nhân viên văn phòng đam mê nghệ thuật truyền thống. Năm ngoái, anh tình cờ biết đến đoàn kịch của vợ nên đăng ký học.

Ngay lần đầu gặp mặt, anh đã bị thu hút bởi vẻ đẹp quý phái và thần thái rạng rỡ của người phụ nữ 60 tuổi. Ngược lại, bà cũng bị ấn tượng bởi vẻ ngoài điển trai và sự nhiệt huyết của cậu học trò mới.

 Chỉ sau ba ngày gia nhập đoàn kịch, mối quan hệ "thầy - trò" đã có bước ngoặt lớn khi người phụ nữ chủ động tiết lộ đang độc thân.

Mối liên kết giữa họ sâu sắc hơn khi cả hai cùng vào vai những người yêu nhau trong các vở kịch về tình yêu bị cấm đoán. Chàng trai thừa nhận bị thu hút khi xem bà nhảy múa. "Khi chạm tay vào cô ấy, tôi đã biết đây là định mệnh đời mình", chàng trai nói.

Trong một lễ hội pháo hoa, anh ngỏ lời cầu hôn, cam kết: "Anh sẽ bảo vệ và chăm sóc em suốt đời. Khi em già yếu, anh vẫn sẽ ở bên lo lắng cho em từng chút một".

Mẹ chàng trai sốc nặng khi biết vợ của con trai hơn mình 9 tuổi. Tuy nhiên, định kiến dần xóa bỏ khi nữ nghệ sĩ đến nhà người yêu, tự tay làm món monjayaki để nhà chồng tương lai cùng thưởng thức. Sự chân thành và không khí ấm cúng bên bàn ăn đã giúp họ dần thân thiết. Tháng 12 năm ngoái, hai người đăng ký kết hôn.


Sunday, April 26, 2026

BÀ LÃO 80 TUỔI CHIA SẺ KINH NGHIỆM SỐNG VUI CẢ ĐỜI:

Người đẳng cấp khi xử lý vấn đề không nên chỉ tranh luận trong mù quáng, mà hãy đối phó với nó một cách không ngoan. Không vướng mắc vào nó, là đang tiết kiệm thời gian cho bản thân. Không ganh đua, không giận dữ, không để ý, là cách đối kháng mạnh mẽ nhất.
 
Lần đầu tiên gặp bà, tôi khá ngạc nhiên về vẻ ngoài của bà, nó chẳng ăn khớp gì với cái tuổi 80 trong chứng minh thư cả, trông bà còn rất trẻ.
Tôi hỏi: "Theo bà thì cuộc sống là gì?"
Bà từ tốn đáp: "Cuộc sống là thời thời khắc khắc đều không thể làm rõ thế nào là tốt. Những phiền não trong đời không có cách nào loại trừ hoàn toàn."
"Thế theo bà, muốn sống vui cả đời, con người ta cần phải làm gì?"
Bà mỉm cười: "Người không tranh, việc không giành, tâm không cầu. Hãy luôn là chính mình, trồng một vườn hoa thơm ngát trong lòng. Bất kể bạn có kiểm soát được thế giới bên ngoài hay không, ít nhất bạn cũng đã nuôi dưỡng được một thiên đường cho riêng mình."

1. Người không tranh
Trên thế giới này, có rất nhiều sự việc không hay đều do một chữ "tranh" mà ra.
Trong thần thoại Hy Lạp, có một câu chuyện thế này:
Hercules vấp phải một hòn đá to bằng quả táo.
Anh ta rất tức giận, nên đã rút kiếm chém hòn đá kia, nhưng không ngờ càng chém thì hòn đá lại càng lớn, cuối cùng còn chặn luôn toàn bộ con đường anh ta đi.
Athena thấy vậy mới khuyên:
"Anh càng chém, hòn đá chỉ càng lớn hơn. Nếu cứ cố chấp chém mãi, hòn đá không chỉ phát triển, còn dùng một phương thức khác đến đối phó ngược lại anh.
Nếu như anh mặc kệ nó, nó sẽ an phận và rất nhanh biến trở về hình dạng ban đầu."
Sau khi Hercules nghe xong, liền không chém vào hòn đá nữa.
Hòn đá cũng từ từ nhỏ dần, cuối cùng trở về hình dạng ban đầu
Nhiều điều tồi tệ trong cuộc sống cũng giống như hòn đá này.
Đối với những người, những việc tồi tệ, càng cãi nhau, càng tranh luận, càng phản bác, càng vướng mắc, chỉ khiến chúng trở nên kiêu ngạo, đáng ghét hơn. Cuối cùng, bạn chỉ nhận được càng nhiều thiệt hại và đau thương về mình.
Người đẳng cấp khi xử lý vấn đề không nên chỉ tranh luận trong mù quáng, mà hãy đối phó với nó một cách không ngoan.
Quy tắc nổi tiếng của Festinger cũng nói lên điều tương tự:
10% những điều phiền phức trong cuộc sống bao gồm những gì đã xảy ra với bạn, 90% còn lại phụ thuộc vào cách phản ứng của bạn với những gì đã xảy ra.
Không vướng mắc vào nó, là đang tiết kiệm thời gian cho bản thân.
Không ganh đua, không giận dữ, không để ý, là cách đối kháng mạnh mẽ nhất.
Bạn chỉ cần làm tốt chính mình, thời gian còn lại sẽ cho bạn một đáp án hài lòng.

Người như thế nào sẽ sống mệt mỏi nhất?
Người sống trong sự so sánh, là mệt nhất!

Rõ ràng bản thân cũng có điểm ưu tú, nhưng luôn so sánh với người khác rồi nghĩ về những thứ không đạt được, khiến tâm luôn mất mát, bất an.
Rõ ràng bản thân làm đã đủ tốt, nhưng chỉ muốn tranh được hạng nhất mới chịu. Khi kết quả không như ý chỉ khiến bản thân thấy tồi tệ, không vui.
Giống như chim bói cá trong khu rừng nguyên sinh của Nam Mỹ. Rõ ràng cơ thể của nó không lớn, nhưng lúc nào cũng xây cái tổ lớn hơn hàng chục lần.
Tại sao phải phí sức như vậy để xây tổ?
Khi các học giả quan sát quá trình làm tổ của chim bói cá, họ đã tìm ra đáp án.
Nếu ở đó chỉ có một con chim bói cá, nó chỉ xây một cái tổ đủ sống liền dừng lại.
Nhưng nếu bỏ một con chim bói cá khác vào lồng, cả hai con liền không ngừng mở rộng tổ của mình một cách điên cuồng. Cho đến khi có một con vì kiệt sức mà chết, con kia nhất định sẽ ngừng lại.
Thấy tình huống này, nhiều người sẽ cười nhạo chim bói cá quá ngu ngốc, nhưng trong cuộc sống chúng ta cũng sẽ có những lúc giống như vậy.
Công việc vốn đang tốt đẹp, lại không chịu cố gắng phát triển mà chỉ lo so sánh, đấu đá với người khác.
Cuộc sống gia đình đang êm ấm, chỉ vì thấy người khác giàu hơn liền bắt đầu cãi vã, dẫn đến chia tay.
Tình yêu đang mĩ mãn, có người yêu thương, đối xử chân thành, lại vẫn lưu luyến những người không thuộc về mình...
Nếu bạn luôn mang chấp niệm với những thứ đẹp đẽ nhưng không thuộc về mình, rồi sẽ có ngày bạn trắng tay, mất hết tất cả.
Mỗi người sinh ra đều là bản gốc, là duy nhất, độc nhất vô nhị trên đời. Thế nên hãy sống cuộc đời của riêng mình, đừng so sánh với người khác, hãy sống cuộc đời theo nhịp điệu của riêng bạn.
3. Tâm không cầu
Nghe kể chuyện xưa, 10 hồi ức hết 9 việc buồn.
Nghe về chuyện tình, 10 đoạn tình hết 9 việc ưu thương!

Có lần tôi nhìn thấy trên mạng một tin tức:

Một cô gái sau khi chia tay vẫn mặc váy cưới đi dự lễ cưới của chàng trai, còn chúc mừng anh ta.

Chàng trai cảm thấy cô gái rất phiền phức, khiến anh ta xấu hổ và bối rối trước mặt mọi người. Từ đó, chút hảo cảm cuối cùng anh ta dành cho cô gái cũng tan biến mất, dù chỉ là tình bạn cũng không giữ được.

Không ai biết rõ chuyện xưa giữa hai người nên không thể đánh giá được ai đúng ai sai.

Chỉ có điều khi đối mặt với những trái tim đã cách xa, cầu mà không được như thế này, cách tốt nhất vẫn là buông tay.

Người ta luôn cảm thấy với tuổi trẻ, yêu đúng là tình yêu, yêu sai là thanh xuân, vậy nên có nhiều người cứ hiểu lầm xem cố chấp là dũng cảm. Biết rõ đối phương không yêu mình, thậm chí ghét mình, vẫn cứ cố chấp theo đuổi đến cùng. Đến cuối cùng, thứ nhận được là thương tích đầy mình.

Trên mạng có một câu nói rất nổi tiếng:

"Nếu một người không muốn mở cửa cho bạn, vậy bạn đừng gõ cửa nữa, như vậy không lịch sự."

Chỉ có khi rời đi, mới có thêm nhiều không gian, giúp bạn tìm được người sẵn sàng mở cửa cho bạn bất cứ lúc nào. Hơn nữa, còn luôn để sẵn cửa và ngồi chờ bạn về nhà.

Hai người cùng nắm tay chạy chung một hướng, mới có thể đến được đích đến đầy ý nghĩa cuối cùng!


__________________

Saturday, April 25, 2026

CẢM ƠN


Vì đã từng cùng nhau đi qua một đọan đường 
trong cuộc đời. 
Dù không quá dài, nhưng cũng đủ để trở thành một kỷ niệm khó quên.

Cám ơn...
Vì đã cho nhau những cảm xúc rất thật.
Những ngày tháng từng hạnh phúc, từng cùng nhau tin tưởng, động viên và cố gắng.

Có thể bây giờ mỗi người đã đi một hướng.
nhưng những gì đã từng có vẫn luôn là một phần ký ức đẹp.

Cảm ơn vì đã đến...
Để mình biết thế nào là iêu thương, là nhớ nhưng, và cũng biết cách trưởng thành hơn sau tất cả.

Đôi khi trong cuộc đời.
không phải ai cũng đi cùng mình đến cuối con đường.
nhưng chỉ cần họ đã từng xuất hiện thật chân thành.
như vậy cũng đã đù để nói một lời cảm ơn rồi 

Trong tim / facebook

_____________________________

Friday, April 24, 2026

MẤT CON TRÊN ĐƯỜNG VƯỢT BIỂN…

Bài viết của Ca sĩ Don Ho 

Khi đang hát, sợ nhất là bị khán giả níu vai và chồm lên nói nhỏ vào tai. Chuyện này có nhiều cơ hội xảy ra khi người ca sĩ cầm microphone rời sân khấu để đi xuống bên dưới. Và tại sao "sợ" ư? Có thể bạn thắc mắc, chẳng hiểu.

- Thứ nhất. Đang mải lo trình bày một nhạc phẩm, âm thanh đang ầm ầm thì người ca sĩ làm sao có thể nghe kịp và hiểu người kia đang muốn nói gì với mình?

Thursday, April 23, 2026

Nỗi Lòng... Tháng Tư!

Bí Bếp


Tháng Tư, với nhiều người Việt tha hương, nó không phải chỉ là một tháng trong năm. Nó là thứ tháng nghe tới thì lòng người tự dưng chùng xuống, như gặp lại một vết sẹo cũ nằm khuất đâu đó trong da thịt, ngày thường không nhắc thì thôi, chớ hễ trở trời là nó nhức. Người ta gọi là “tháng Tư đen”, nghe thì gọn một câu, mà trong đó chứa biết bao nhiêu nỗi đoạn trường. Có những chuyện của một đời người, qua rồi thì thôi. Nhưng cũng có những chuyện của lịch sử, nó đi ngang một lần mà để dấu lại cho mấy chục năm sau, người ta vẫn chưa nói cho hết được cái nặng trong lòng.

Wednesday, April 22, 2026

MƯA RƠI TRÊN PHỐ

Tản văn của: Bùi Nhật Lai
Chiều buông chậm như một vết thương cũ lâu ngày trở gió, chưa kịp se lại đã rướm máu. Tôi ngồi lặng trong quán cà phê nhỏ, nơi góc phố quen, nhìn qua khung cửa kính nhòe nước, nơi mưa đang rơi lặng lẽ trên những con đường đã từng rất đỗi thân quen. Phố vẫn thế, chỉ có lòng người là đổi khác – hay là chính tôi đang khác?