Tuesday, April 7, 2020

Gia đình QN - Buồn vui thời dịch bệnh

Quinhon11



Mấy tuần rồi ông bà Nội, Ngoại gì cũng nhớ các cháu, thèm được ôm các cháu trong vòng tay biết bao, vậy mà chuyện tưởng chừng rất đơn giản này, đã không thể thực hiện được trong mùa ôn dịch Vũ hán. Các con, cháu thì sợ lây bệnh cho các vị bô lão, do sức khỏe các cụ ở thời điểm không còn sung mãn, lại ít nhiều cũng có bệnh mãn tính trong người. Các con thậm chí còn không muốn ba mẹ ra đường. Cần gì con mua mang qua. Thằng con nói: Tụi con còn trẻ, khỏe, sẽ ít nguy hiểm hơn Ba mẹ.
Còn ba mẹ thì lại nghĩ, các cháu còn nhỏ, hệ miễn dịch iếu. nên không dám lại gần, sợ rồi ra lại mang bệnh tới cho con cháu..

Cứ thế mà ai cũng giữ khoảng cách. Thăm nhau cũng chỉ biết nhìn qua khung cửa, Bà nội làm đồ ăn cho cháu cũng đem để trước nhà. Bạn bè cũng thế. Hôm qua Dũng Đoan mua mấy ổ bánh mì, đem để trước cửa nhà, gọi ra lấy rồi cũng vội chạy. Tâm lý bây giờ ai cũng muốn giử cho người khác. Những người mà mình hết lòng yêu mến. Cũng như không muốn làm hại đến người chung quanh, dù quen, dù không quen.

Cả ngày ngồi nhà, nhìn con số người chết tăng theo cấp số nhân.. ở New York, ở Ca.. ở khắp nơi, mà thấy mình bất lực trước thời cuộc, không giúp được gì?.. Sáng nay nói chuyện với chị Sui gia, xem cái clip chị Khóc vì đau lòng, vì không ôm được cháu, làm mình xúc động. Ngồi mở máy xem lại những hình ảnh con cháu cho vơi niềm thương nhớ



  Chị sui khóc vì chỉ được nhìn cháu  từ xa


                                 Hai thằng giặc gây thương nhớ
    

                                                                    
Hột mít vừa ba tuổi, khó tính, suy tư như ông cụ non




Hột mít 3 tuổi 




Wesley vừa sinh nhật 5 tuổi - không có ai bên cạnh ngoài ba mẹ



Nhưng vẫn có quà em yêu thích



Ở nhà hai anh em thành họa sĩ, tranh vẽ dán đầy tường 


Thể thao mùa dịch




Ốm nhách mà thích làm siêu anh hùng
 ông nội mới làm cho cái mặt nạ an toàn mùa dịch



Ở nhà làm họa sĩ





Hột mít ở nhà chán quá nên bày trò phá

Để các con đở chán vì nghĩ học, ở nhà  suốt, nên 3 cha con mang nhau ra sân chơi trò bắn súng nước. Tụi nhỏ khoái mê tơi luôn - Ảnh xinh quá xinh luôn.








Trên cánh đồng hoa dại, các con cháu vui vầy







Ôi! Nhìn hạnh phúc Con Cháu.. niềm vui của thân già này chỉ có bấy nhiêu... 

 Quinhon11

 ___________________________________

Monday, April 6, 2020

Khoảng Cách Giữa Những Bông Hoa

Trần Mộng Tú
(Gửi gia đình và các bạn tôi)





Thượng Đế gửi những con Siêu Vi tới để chúng lấp đầy những khoảng cách trống rỗng của loài người.

Siêu Vi đến giữa mọi người, rẽ ngang, rẽ dọc, len vào từng khe hở. Nó không lựa người giầu, không chê người nghèo. Màu da nào cũng được, tôn giáo nào nó khôngcần biết. Bằng cấp và địa vị ư, nó gạt qua một bên len vào giữa. Chẳng có sổThông Hành nào thoát, chẳng có bức tường cao ranh giới nào xây lên mà nó không thể vượt qua. Nó lên thuyền ra đại dương, nó vào phi cơ bay ngang bầu trời thế giới. Từ thầy tu, lãnh tụ, tài tử, thầy thuốc, khoa học gia, nhà ảo thuật, triệu phú cho tới những kẻ không nhà, nó tới với ai người đó phải chấp nhận. Khó lòng mang nó ra khỏi nơi nó đã chiếm ngự. Nó tới, mang theo tàn phá và chết chóc.

Có phải Thượng Đế thật sự gửi nó tới để trừng phạt loài người, để phân chia loài người. Hay Thượng Đế gửi nó tới để lấp khoảng trống giữa con người với con người. Dạy cho loài người biết thương nhau, biết chấp nhận nhau hơn, tìm đến gần nhau hơn.Chúng ta học được điều gì giữa khoảng cách đôi bờ sinh tử này. Vẫn có người đi theo con siêu vi chui vào giữa khoảng cách trống đó để kiếm thêm tiền (phần đông là những kẻ đã có sẵn tiền).Lừa đảo vẫn sẩy ra giữa đôi bờ sinh tử.
Chúng ta học được bài học gì khi người thân của chúng ta đi vào sau cánh cửa của bệnh viện, mất hút, thăm thẳm, im lặng, rồi người thân chúng ta trở về nhà trong một chiếc bình, chiếc bình tro vô giác. Chúng ta học được gì trong một đám tang giới hạn người thân tới dự (dù không giới hạn bạn hữu cũng không dám tới) Chúng ta cảm nhận được nỗi đau nào khi người thân không dám ôm nhau, không dámđứng gần nhau, không dám cầm tay nhau để vực đỡ nhau trong phút giây đau đớnnhất. Cái khoảng cách giữa người này với người kia là nỗi đau khổ tột cùng trong một đám tang. 

Thượng Đế đang đứng ở đâu?
Có ai nghĩ rằng Thượng Đế đang tạo ra cái khoảng cách này để cảnh tỉnh nhân loại. Ngài muốn lấp đi những khoảng trống trong đời sống của loài người bằngnhững cái chết của chính họ. Vì có phải chúng ta sống cạnh nhau mỗi ngày mà không nhìn thấy nhau, không quan tâm tới nhau. Mỗi người trên thế giới này hầu như chỉ sống cho cá nhân mình. Mỗi người tự tạo ra khoảng cách với người thân của mình. Cha mẹ với con cái, vợ với chồng, anh em, bạn hữu, lãnh tụ với quần thần và ngay cả những vị lãnh đạo tinh thần với tín hữu.

Người nọ đã tạo ra khoảng cách với người kia. Ai cũng sống cho mình trước tiên, nên đều tự tạo cho mình một khoảng cách với người cạnh mình. Cái khoảng cách này mới đầu chỉ bằng một sải tay, nên đôi khi với một chút cố gắng họ vẫn có thể với được nhau, nhưng càng ngày cái khoảng cách đó bị ma lực của vật chất, tiền bạc, danh tiếng, quyền lực, kéo con người ta càng xa, thật xa. Khoảng cách đó mênh mông như biển, cao như núi, người ta không làm sao mà lấp được nữa.
Thượng Đế đã làm gì để con người cảnh tỉnh quay về với nhau, để lấp đi cái khoảng cách đó.

Một cuộc chiến thế giới không có tiếng súng, không thấy máu chảy trên đường phố nhưng vẫn có người chết im lặng từng ngày. Những cái chết im lặng ở một địa danh nào đó, gây nên tiếng động kinh hoàng, dội ra ngoài thế giới.
Người chết đây chính là cha, mẹ mình, anh mình, chị mình, em mình, con mình, người bạn thân nhất của mình. Thế mới kinh hoàng! Nó không chỉ còn là một con số nữa. Nó là cánh tay, là cái chân, máu huyết của mình. Nó đang hay đã rơi ra khỏi thân thể mình. Để lại một khoảng trống trong suốt quãng đời còn lại củamình.

Thượng Đế phải chăng đang nhắc nhở chúng ta hãy để thời giờ nhìn nhau, quan tâm tới nhau, với tới nhau. Đừng để một khoảng trống nào, vì cái khoảng trống chúng ta không lấp lại sẽ có Một Vật Siêu Lạ tới điền vào.

Đầu tháng 4 năm 2020 này Hội Hoa Kim Hương (Tulip Festival) ở thành phố Skagit Valley – Seattle sẽ đóng cửa. Tôi tự hỏi khoảng cách giữa những bông hoa trên cánh đồng hoa đó, bao xa!

Hãy lấp khoảng cách và yêu thương nhau hơn, ngay hôm nay.

tmt - Tháng 3/26/2020

http://tranmongtu.blogspot.com/

_____________________________

IM LẶNG - Thơ Trần Mộng Tú

Buổi sáng tiễn Trần Mộng Chi
3/20/2020
      
Chiếc bình thân thể rỗng
Mỗi người đứng ,một góc
Tự ôm lấy mặt mình
Lẽ loi riêng mình khóc

Nhìn nhau, nhìn nhau thôi
Bờ vai không cho gục
Bàn tay không cho nắm
Tự mình nắm tay mình
Ôi! bàn tay cô độc

Mỗi người một bông hồng
Chiếc áo quan im lặng
Những bông hoa im lặng
Những giọt lệ im lặng
Tiễn một linh hồn đi
Một linh hồn im lặng

Thượng đế cũng im lặng
Nghiêng tai nghe lời kinh
Những lời kinh thầm lặng
Vực hồn ai an bình

Buổi sáng thật im lặng
Không tiếng chim bay ngang
Hoa anh đào im lặng
Vừa nở trong nghĩa trang.


A Morning Farewell to Trần Mộng Chi - 3/20/2020




TMT - http://tranmongtu.blogspot.com/


____________________________________

Sunday, April 5, 2020

Phi Vụ 3 Giờ

ERIK SCALAVINO, PATRIOTS.COM WRITER.
Tuyết Vân phỏng dịch

Patriots hạ cánh ở phi trường Massachusetts hôm thứ Năm, 04/02

Chiếc máy bay đã hạ cánh. Chiếc máy bay có những màu sắc đặc biệt  lúc nào cũng làm người ta chú ý tới.

CHUYỆN TÌNH THÁNG BA

Cẩm Tú Cầu

Mỗi lần anh chị gặp nhau, chị gục đầu vào ngực anh khóc nức nở và nghẹn ngào nói - Biết có còn gặp lại lần sau không anh?

Đó là đôi vợ chồng chưa cưới, họ vừa đính hôn hôm đầu tháng chạp năm 2019. Hai bên cha mẹ cùng đồng thuận sẽ làm lễ cưới cho hai con vào tháng ba năm 2020



 Anh là bác sĩ ra trường được hai năm, còn chị là một nữ điều dưỡng, cả hai là một cặp thanh mai, trúc mã, họ đang làm việc tại bệnh viện Vũ Hán.

Chuyện Thương Tâm Thời Đại Dịch

Việt Báo Online


Trong lúc đại dịch vi khuẩn corona đang lây lan khắp 50 tiểu bang của nước Mỹ, các chuyên viên chăm sóc sức khỏe được điều động để điều trị cho các bệnh nhân đang đau khổ vì bị lây nhiễm vi khuẩn corona, và nhiều chuyên viên y tế đang làm việc mà không có đủ nhu yếu phẩm và dụng cụ.

Saturday, April 4, 2020

Koibito Yo - Itsuwa Mayumi - Những bản tình ca

Trong thời buổi nằm nhà tránh dịch. Thời gian như ngưng đọng. Cuộc sống trở nên chậm rãi. Đây có thể là cơ hội để người ta nhìn lại, nhớ về .. Sự tỉnh thức đôi khi cũng là một sự gội rữa tâm hồn. Khi tâm hồn nhẹ nhàn, trong sáng, biết đâu chúng ta sẽ nhận ra được đâu là điều quí giá nhất??- QN11






_______________________________________

Friday, April 3, 2020

Hãy xông khi bị cúm

Nhận được bài này qua anh Từ Long. QN nghĩ đây có thể không hẳn là phương cách hiệu quả cho tất cả mọi người. Phương pháp nào cũng thường phù hợp với người này mà không hiu quả với người khác. Nhất là với con virus Vũ Hán thiên biến vạn hoá này. Tuy nhiên đây cũng là một trong những phương pháp hay. Có thể giúp cơ thể đẩy lùi hoặc h trợ phần nào làm hạ bớt triệu chứng đau đớn do con virus Vũ Hán gây ra với một số người. QN11




Cám ơn quán chị Năm

Hải Lê 

Ảnh minh hoạ
Trước ngày tôi đi, ba hay đi chợ trưa để mua về cá ba sa với mắm cá linh, hai ba ngày lại mua một lần, để nhà kho mắm ăn cơm chiều. Bữa cơm nhà bốn người thiếu một, cô út đi làm admin cho dự án của bọn Tây ở xa, vắng nhà cũng lâu. Tôi thất chí đủ chuyện, về quê ăn cơm ba mẹ cũng kha khá. Nhà hai người đàn ông, chẳng bao giờ nói chuyện gì với nhau quá ba câu, thường là qua trung gian mẹ. Kỳ thực thì tôi biết, ông ba mua mắm cho ăn, vì biết xứ người không có, muốn ăn cũng không dễ.

Thursday, April 2, 2020

Coronavirus : Tuổi tác và các nguy cơ

Bác Sĩ Hồ Ngọc Minh

 Một khách bộ hành đi ngang nơi có bảng hiệu
Stay Safe and Healthy ở Los Angeles, California
(Hình : Mario Tama/Getty Images)


Độ rày, tuy có lệnh cấm không được ra khỏi nhà, nhất là cho người cao tuổi, thế nhưng, tôi vẫn phải đến phòng mạch để chăm lo sức khỏe của bệnh nhân đang cần. Có điều, tự dưng, các cô y tá có vẻ như lo lắng cho bác sĩ nhiều hơn : “Bác sĩ không còn trẻ nữa !”. Họ luôn nhắc nhở, bác sĩ phải mang khẩu trang, găng tay khi khám bệnh, thường xuyên rửa tay, lau bàn, lau tay nắm cửa cẩn thận…