Friday, July 30, 2021

Lại chuyện Wuhan virus nóng hổi

Quinhon11

Thời điểm này, các nưóc Đông nam á, trong đó có VN đang gồng mình chống dịch, tránh dịch, thì tại nước Mỹ mọi sinh hoạt lúc này gần như đã trở lại bình thường. Mọi người ra đường đã bớt phần e ngại và một điều rõ ràng nhất là cái khẩu trang cũng dần ít người mang, ngoại trừ một số nơi vẫn còn bắt buộc, như phi trường và trên máy bay.

Mới tháng trước, Tui ghé Las Vegas, có chút ngạc nhiên khi thấy người đông nườm nượp, từ ngoài đường, nhà hàng, quán xá, khách sạn, nơi nơi, người người ăn chơi thoải mái, như chưa hề có bóng dáng con siêu vi trùng Vũ Hán từng ghé qua, đã có hơn nữa triệu người Mỹ chết và bọn virus khốn kiếp vẫn còn đang lẩn quất đâu đây?.

Tui không đánh bài, chỉ thường là ghé vào một quán cà phê bên hiên xem ông đi qua, ngó bà đi lại, muôn màu muôn sắc. Nhiều người ăn bận thanh tao, ta nói đẹp gì đâu, làm tui ngắm mê man, nhìn theo hút mắt. Có nhóm thì kiệm vải, khoe hết da thịt, núi đồi một cách tự nhiên, có nhóm thì xanh đỏ tím vàng đeo lên người cứ như đoàn múa lân đang rồng rắn.. Rõ ràng, dù sang hay hèn, mọi người cũng đang tận hưởng cuộc sống một cách hồn nhiên, bình đẳng nhất theo cách riêng của mình.

Xứ Mỹ là thế, luôn luôn đối lập, chuyển động như tắc kè hoa. Hai đảng Cộng hoà và dân chủ, hơn hai trăm năm nay dù có lúc quánh nhau bể đầu sức trán, nhưng mọi chuyện vẫn có chính phủ lo tất tần tật. Đó là bản chất của nước Mỹ. Thất nghiệp? chính phủ cho tiền. Không tiền trả tiền nhà? cứ ở, chủ nhà không được quyền đuổi. Thiếu tiền xài? chính phủ gởi tiền về tận nhà, còn van xin mọi người hãy mua sắm, xài tiền là giúp đất nước. Ôi! Tui thật là iêu nước Mỹ này. Quả đúng chính phủ là đầy tớ nhân dân không sai vào đâu được.

Người Mỹ là vậy, chuyện gì ra chuyện đó. Chống dịch thì chống, nhưng chơi thì cứ chơi. Hình như cuộc sống ở một đất nước giàu có, một chính phủ tốt đã hình thành một thái độ tự tin, vô lo cho người dân thì phải?. Tui thấy một số nhà hàng, rạp chiếu phim vẫn còn để tấm bảng với đại ý: "nếu bạn đã chủng ngừa hai mũi thì bạn không bắt buộc đeo khẩu trang khi vào đây". Cũng như không! để bảng kiểu đó thì chỉ để cho có, để làm duyên thôi chứ làm sao biết được ai chích rồi ai chưa chích? Thống kê cho thấy con số người mới chích 1 mũi là 60%, nhưng xong đủ 2 mũi chỉ mới 50 %. Số còn lại không phải không đủ thuốc chích, nhưng vì một lý do nào đó họ không chịu chích. Xứ tự do mà, không ép buộc được nếu người ta không muốn. Thật tréo cẳng ngỗng, người muốn chích thì không có thuốc, nguời có thuốc thì không chịu chích.. Tréo ngoe tréo nguẩy luôn.

Tui có bà bạn, hôm trước đi chơi chung, tình cờ nghe được bà khoe rằng: "tao đâu có thèm chích ngừa, tao cũng không đeo khẩu trang, tao đi tập Gym hằng ngày mà tao đâu có sao?" ôi trời! tui thiệt ngậm ngùi mộ khúc. Ừ thì không sao? nếu có sao thì đừng kêu trời nghen bạn. Vậy rồi hôm qua nghe kể lại, không biết có ai nói gì, mà bà giận lẩy: "Thôi từ nay tui không đi chơi, hay gặp mặt mấy bạn đâu. Tui không chích ngừa, tui biết mấy người sợ tui lây bịnh, mà tui cũng sợ lây cho mọi người lém .."
Sao rắc rôi dữ dzậy ta? hổng biết nói sao luôn.

Mấy hôm nay, ở tiểu bang tui, tin tức bắt đầu nói tình hình dịch có phần bộc phát mạnh trở lại, số người lây bệnh và chết do biến thể Delta tăng nhanh. 99% số người lây bịnh và chết là thành phần chưa chủng ngừa.. Chính phủ có thể phải tái áp dụng những biện pháp cách ly vừa dở bỏ không lâu.. Chu cha, nghe mà ớn. Tui lạy trời cho những người chưa chịu chích đổi ý đi chích ngừa dùm. Mấy người không chịu chích là quyền tự do của các người, không ai ép buộc, nhưng làm ơn đừng nhiễm bịnh và lây cho những người vô tội sống gần hay chung quanh mình.

Sáng nay mới nói chuyện với bạn ở VN. Nghe bạn kể tình hình dịch bệnh, nhiều hoàn cảnh xót xa nhói lòng, tui buộc miệng than "tội dữ vậy" thì bạn lập tức gởi cho tui tấm hình mâm cơm có chén cơm trắng và chén xì dầu, kèm câu nói: " thương chi cho xa, thương gần dùm cho vợ chồng tao, ăn như vầy cả tháng rồi.." Ôi! dân tui sao khốn khổ quá vậy.

Cách ly kiểu: "3 tại chỗ" (làm, ăn, ngũ) đã thất bại toàn tập

Thế gian không bao giờ bình đẳng, người thì sướng quá mà không biết, người thì khổ lăn, khổ lóc. Nhìn hình ảnh từng đoàn người vì thất nghiệp, vì không có cái ăn, không tiền trả nhà trọ.. họ lê lết dắt díu đi bộ hằng mấy trăm cây số về quê để tránh dịch. Qua đợt dịch này mới biết quê hương tui giàu mạnh như thế đấy. Nhiều triệu người phải tha phương cầu thực. Bỏ quê lên thành phố, đầu tắt mặt tối, ban ngày bán mình cho những công xưởng ngoại bang với mức lương rẻ mạt, tối về chui rút,đặt tấm lưng rã rệu trong những dãy nhà trọ tồi tàn.. Khi có biến thì bị bỏ rơi, đói khát, lũ lượt dắt díu nhau, người xe máy, xe đạp, kẻ đi bộ về quê..

Trước đây vì đói phải bỏ xứ đi kiếm miếng ăn, giờ vì đói, cũng lại về quê. Đói khổ vẫn hoàn đói khổ..

Ôi quê hương tui, có ông thủ tướng hoang tưởng từng lên giọng: "Cột điện ở Mỹ mà biết đi sẽ về Việt Nam".. Ông thủ tướng à, nước VN sau 45 năm giải phóng, Các ông tự tung tự tác, múa gậy vườn hoang. Chẳng có thế lực ngoại bang nào đánh phá, mà sao dân đói vẫn hoàn đói, nghèo vẫn hoàn nghèo, sao vẫn lũ lược tha phương cầu thực. Chỉ có các ông là giàu sụ ..vậy hả ông thủ tướng?? 

Quinhon11
___________________________

Thursday, July 29, 2021

Sài Gòn ngẩn ngơ như kẻ thất tình

Huyền Chiêu

* Khi đường phố không còn tấp nập người ăn nhậu, chợ búa đóng cửa, không còn rác rến thì chẳng còn thùng giấy, lon nhôm, bao nhựa… để lượm.

Sài Gòn, miền đất hứa của dân nghèo miền Trung đã thất thủ. Sài Gòn trước đây dầu sao cũng là nơi đất lành chim đậu. Hơn 10 triệu dân sinh sống trên thành phố ấy có đến gần một nửa là dân ngụ cư. Họ từ miền Tây sông nước lên bán hủ tíu, dừa lạnh, chạy xe ôm, bán trái cây, bán… bar. Họ từ Quảng Ngãi. Quảng Nam vào bán mì g, cơm gà, bán vé số, lượm ve chai... Khổ nhưng vẫn kiếm được cơm, còn dễ sống hơn ở quê nhà.

Wednesday, July 28, 2021

Chân thành cám ơn “ông”!

Vũ Đăng Khuê




Tôi nghe tên “ông” và nhiều “ông” khác nổi tiếng không thua kém gì “ông” cũng cả 10 năm rồi, dạo đó tôi chưa “đăng ký” vì cảm thấy chưa có nhu cầu, nhưng có vài người bạn biết rõ về “ông” đã vấn kế và bảo tôi nên mau mau gia nhập cái chung cư do “ông” quản lý, để may ra “ông” có thể tìm hộ tôi cái dấu vết của những người ngày xưa cũ, rồi lại biết được thêm nhiều điều “mới lạ”. Nghe cũng có lý, tôi đã “chính thức” làm đơn xin là một thành viên của “ông” từ ngày đó. Mà thật vậy bà con cô bác ơi!

Tuesday, July 27, 2021

CÂY NGŨ GIA BÌ

Cây cảnh hút tài lộc, thúc vượng khí


Cây ngũ gia bì hay còn được biết đến với các tên gọi khác như gia bì, xuyên gia bì, tam gia bì, gia bì chân chim, cây đáng, cây lằng, cây lá chân chim 7 lá, tế trụ gia bì, chân chim hoa trắng… 

Cây có tên khoa học là Acanthopanax aculeatus Seem, thuộc họ Nhân sâm (Araliaceae)..
Ngoài để làm cảnh, cây còn thêm những lợi ích sau:

Giúp đuổi muỗi:
Công dụng xua đuổi muỗi của loài cây này đã được ghi nhận trong cuốn Dược điển Việt Nam. Thực tế, nhiều người dân sinh sống ở khu vực ẩm thấp thường rất hay trồng ngũ gia bì trong khuôn viên nhà mình để vừa làm cảnh, vừa trừ muỗi hiệu quả.

Monday, July 26, 2021

Tại sao nói dối và tin đồn dễ tin hơn sự thật ?

Lê Tây Sơn

Não chúng ta được lập trình để cho phép những lời dối trá trở thành đáng tin cậy ở một mức độ đáng ngạc nhiên. Một câu chuyện kể có lớp lang thứ tự dù là bịa đặt sẽ có sức thuyết phục lớn hơn những câu chuyện thực nhưng được kể lại một cách manh mún.

* Từ tin đồn chuối ăn thịt

VN - Thà chết vì dịch còn hơn chết vì đói??

Dr: Thang Tran


Nauy đang trong mùa hè, trong 2 tuần vừa qua và tuần tới là những tuần nghỉ hè chung trên toàn quốc. Người Nauy 2 năm liền bị giới hạn đi ra nước ngoài vì đại dịch, họ khó chịu lắm,. " đành lòng đi các nơi trong nước". Miền Nam nắng ấm và biển cả trong xanh, là nơi nghỉ dưỡng của nhiều gia đình. Năm nay như năm ngoái, khách sạn, nhà nghỉ mát, camping đều không còn chỗ cho hết tháng 7. Xuống phố, trong nhà hàng hơn 70% là du khách.

Sunday, July 25, 2021

7 điểm chung của những người sống thọ trên 100 tuổi

,


 Duy trì ý thức về mục đích sống, suy nghĩ lạc quan, ưu tiên tập thể dục và dinh dưỡng hợp lý là những điểm chung của người sống trăm tuổi.

Suy nghĩ lạc quan
Khả năng phục hồi, sự lạc quan hoặc hài lòng với cuộc sống và hoàn cảnh của một người là chủ đề chính trong một nghiên cứu về những người sống qua mốc 100 tuổi.

Saturday, July 24, 2021

Đôi mắt người di dân Việt

Diên Hồng


Sống ở Mỹ, người ta thích nói đến sự thành đạt, những niềm vui hãnh diện… hơn là nói chuyện thất bại hay buồn chán. Bởi, điều này có lẽ phù hợp hơn với ý tưởng American Dream (giấc mơ Mỹ), mới mong nói được đến chuyện chia sẻ kinh nghiệm hội nhập vào dòng sống của nước Mỹ. Cho nên, bài viết này thật mạo muội khi đề cập đến tâm tình của những người nhập cư lớn tuổi, những người Việt đâu đó trên Nước Mỹ này, với những ánh mắt buồn sâu lắng, mang trong mình nổi giằng xéo phiêu lãng “tấm thân phiêu bạt nơi Xứ Cờ Hoa nhưng hồn còn ở nơi quê nhà xưa”.

Bàn tay của vợ

Phúc An



Trước đây, nếu có ai nói rằng, cuộc đời con người ta có thể thay đổi vì một chuyện tình cờ thì tôi chẳng bao giờ tin, cho đến khi điều đó xảy ra với chính mình.

Friday, July 23, 2021

Chống dịch - Cần sáng suốt chứ không cần nhiệt huyết mà ngu.

DR: Thắng Trần
Hematologist tại southern Norway hospital


Dưới đây là trích đoạn môt số chia sẻ của BS: TT về đại dịch đang xãy ra tại VN với cái nhìn đau xót củă một người Việt Nam và với kiến thức của một Bác sĩ. Cảm ơn bs Thắng đã phân tích cho mọi người cũng như riêng tôi hiểu thêm vấn đề và những quan tâm của chúng ta với người Việt nơi quê nhà . QN11 xin phép BS được trích đăng lại.

https://www.facebook.com/thang7ly

DR: Thắng Trần
Tình hình dịch bịnh tại Sài Gòn hiện nay cho tôi liên tưởng đến tình trạng tại Ý vào cơn sóng đầu của tháng 3-4 năm ngoái: hoảng hốt, sợ hãi, bất an, hệ thống y tế vỡ toang, thiếu thốn đủ thứ, nhân viên y tế làm việc kiệt sức, tỉ lệ lây nhiễm cho người làm nghành y cao và số tử vong không nhỏ. Xã hội đóng và dân chúng nhận giấy mua thực phẩm theo ngày.
Hơn 1 năm sau, người ta lập lại ở nơi tôi sinh ra và lớn lên.