Wednesday, August 21, 2019

Tạp ghi Mùa đông ...

Quinhon11

Bây giờ đang mùa hè, nóng sôi trên cây cỏ, con người. Đọc lại một bài viết mùa đông năm cũ, hy vọng có thể làm mát nhẹ phần nào?


Trong chiều dần im hơi. Người ngồi thương nhớ bao ngày vui.......

Mùa đông thật sự đã về, buổi sáng  nhìn ra ngoài song cửa mây  giăng một màu trắng xám, những  mảng sương & đá mỏng bám đó đây khắp mặt cỏ. Trên mái nhà, những ống khói hững hờ tỏa những cụm khói phiêu diêu. Mùa này  lò sưởi nhà ai cũng đốt lên tìm chút ấm áp. Lũ chim, sóc cũng vắng bóng, hoa cỏ ngủ  im lìm. Trời đông ở đây hiu hắt buồn.

Giáng sinh đã lừng lững đến mang theo trong giá buốt, vài ngày nữa thôi, khắp nước sẽ có những bữa tiệc đón chào năm mới,  nhiều người mừng vui, những chai rượu đua nhau khai mở, từng dòng rượu sủi bọt  tiếp nối nhau, tay bắt tay, Ly cụng ly, bên ngoài pháo bông nổ sáng rực bầu trờiMột năm mới bắt đầu bên cạnh những bông tuyết bay lăng quăng, chắc có không ít người bùi ngùi ... vì mới đó mà mau quá, một năm nữa vừa qua, tuổi già lại chồng chất. 

Tuần rồi nhân dịp đám cưới con trai,  Anh chị em, con cháu,
về họp mặt đông đủ. Lâu lâu mới có dịp hàn huyên ôn lại nhiều chuyện cũ, tích xưa.  Ai nhìn nhau cũng thấy  thay đổi nhiều .. 
Ôi ! Thời gian, ta xin chào mi ...

Buổi tối, rãnh việc chị em xúm xít ngồi lại nói chuyện loanh quanh, bỗng câu chuyện dẫn dắt đến một người. Khi cô em kề hỏi tôi:

"có phải , người để lại dấu chân trong một bài viết của chị, là một cố nhân mấy mươi năm về trước?" . 

Tôi nhẹ nhàng lắc đầu: Chị không biết, nhưng chắc là không vì đã rất lâu, từ thuở ấy, từ cái ngày chia tay kia đã không bao giờ còn có dịp gặp lại, tất cả đã như những cuộn khói trên mái nhà vào mùa đông. Khởi đầu như ngọn lửa bùng lên, rất đẹp, phiêu linh và ấm áp. Toả khói, bay lên không trung hoà quyện vào không khí, để rồi cuối cùng  tan biến vào mây trời xám xịt ngoài kia ... thế rồi thôi, là chấm hết!


Cô em buông một câu nói làm tôi bất ngờ: "Không đâu chị, em nghĩ anh ấy chưa  bao giờ rời khỏi tụi mình, vẫn còn lẩn khuất đâu đây, vẫn dõi theo cuộc sống chị em mình. Em chắc người đó vẫn đọc bài chị viết và như cái bóng, đâu đó vẫn dõi theo. Hôm đó đọc vài dòng comment để lại là em nhận ra ngay, bao nhiêu năm đã qua, nhưng cách viết anh ấy vẫn thế .!"
  
Có phải mây chiều nay vẫn bay?, như  kỷ niệm từ một góc nào đó tưởng đã xa , đã khuất bỗng bập bềnh, chập chùng theo mây...kéo về. Lòng chợt nhói đau một vết thương rất cũ. 

                 Chiều buồn không đâu. Ngậm ngùi thương nhau
                 Đời vì trôi mau. 
Mà đành quên sao ???


***

.. Lúc nãy , khi tiễn người khách cuối ra phi trường. Về lại nhà còn một mình lặng lẽ pha tách cà phê. Bên khung cửa , thả ý tưởng vờn theo những cuộn khói  hững hờ bay trên mái nhà, lan man suy ngẫm nhiều về thân phận con người, về những đoạn đường gập ghềnh đã qua, đâu đó  thấp thoáng vài hình bóng phủ sương. Có đôi mắt ai kia như biết nói, như đong đưa, ẩn hiện, làm góc tối kỷ niệm bỗng sáng bùng lên những ánh hoả châu . ...
. .. Nhạc lòng êm ái dù đời tàn phai 
           Mà còn mãi mãi ngân trong đêm dài...


Môi như có vị mặn, ngày tháng hờ hững đi qua và một tuổi già gần kề làm bạn. Văng vẳng đâu đây câu nói từ nhân vật "Trang" của Pear Buck: 
" Đời buồn hay vui ?"  
Có tiếng ai thầm thì rất nhẹ : "Đời thì buồn"...
                       
                                      Trong chiều dần im hơi
           Người ngồi thương nhớ bao ngày vui ..
Nhạc lòng êm ái dù đời tàn phai
        Mà còn mãi mãi ngân trong đêm dài  
(Mối tình xa xưa - Phạm duy)

    
Quinhơn11 (chiều cuối năm 12/28/11)

____________________________________

Những câu chuyện kinh dị có thật trong bệnh viện tâm thần

Bệnh viện tâm thần luôn chứa những điều bí ẩn khiến người bình thường nổi hết cả da gà khi nghe kể lại.
Lạm dụng thân thể
Vào dịp giáng sinh năm ngoái, tại một bệnh viện tâm thần ở Anh, một nhân viên phụ trách việc chăm sóc bệnh nhân đã tường thuật lại câu chuyện không biết nên sợ hay nên buồn.
 Bệnh nhân mà nhân viên này phụ trách là một cô bé khoảng 13 – 14 tuổi từng trải qua một cơn khủng hoảng về lạm dụng cơ thể. Sau khi được dắt vào buồng tắm và thay quần áo để tắm, cô bé bỗng dưng ngã xuống và co giật liên tục. Tiếp theo đó bỗng dưng cô bé bò bằng bốn chân, liếm chân 2 nữ nhân viên với thái độ phục tùng và từ từ nói: "Con đã sẵn sàng, bố ơi!"
Hoá ra, cô bé bị cha của mình lạm dụng đến mức bị tâm thần. Cứ mỗi lần thay quần áo, kí ức xấu xí ấy lại ùa về hành hạ tâm hồn nhỏ bé. Tuy nhiên, tội ác đã phải trả giá. Người cha đã bị bắt và tống vô tù, còn cô bé đang dần hồi phục trở lại.

Liệu quỉ là có thật

Jane – trường hợp bị quỉ ám.
Đây được xem là trường hợp "bị ám" gây kinh hoàng nhất trong viện tâm thần. Câu chuyện kể về một người phụ nữ trẻ tên Jane bị đưa vào viện với những biểu hiện điên loạn, khó hiểu.
Đặc điểm mà người ta dễ nhận thấy ở nữ bệnh nhân này nhất chính là nét mặt nghiêm trọng, như đang chăm chú lắng nghe điều gì đó.
Vào một đêm, các bác sĩ nghe thấy tiếng hét kinh hoàng của nữ bệnh nhân phòng số 426 (của Jane). Họ tức tốc đi kiểm tra và nhìn thấy Jane đứng trước phòng và nở nụ cười không tiếng đầy ranh mãnh.
Khi được hỏi có chuyện gì, Jane điềm tĩnh nói trong khi lắc lư người: "Điều gì khiến các người nghĩ ta là Jane?".
Mọi chuyện sẽ chẳng có gì đáng chú ý sau khi các bác sĩ khống chế và tiêm cho Jane liều thuốc an thần.
Nhưng, đến sáng hôm sau, người ta bàng hoàng phát hiện thi thể Jane nằm trong vũng máu. Cơn điên loạn phát tác lúc nửa đêm đã khiến nữ bệnh nhân tự cào cấu cơ thể và bật móng tay móng chân cho đến chết!
Ám ảnh kinh hoàng
Bà lão không ngừng nguyền rủa.
Câu chuyện sau đây sẽ khiến cho nhiều người nổi hết cả da gà.Theo một nhân viên kể lại, bà lão này đã phải trải qua một cơn khủng hoảng tinh thần khi mà cả gia đình bà đã chết trong một đám cháy.
Kể từ đó, bà được đưa vào bệnh viện tâm thần để chữa trị. Ban đầu, khi tiếp xúc, người nhân viên ấy cảm thấy bà là một con người vô cùng dễ thương và không hề có bất kì dấu hiệu tâm thần nào. Cho tới khi được chuyển vào phòng kiểm tra nhịp tim, đột ngột bà bắt đầu la hét và tức giận. Sau đó, bà lão nhún nhảy lên giường mặc cho sự ngăn cản của nhân viên bệnh viện. Bà kêu hãy thả bà ra và để cho bà quay về nhà cứu gia đình.
Khi không được đáp ứng yêu cầu, bà bắt đầu nguyền rủa cả ekip bác sĩ rồi tự cào cấu mặt mình trong cơn điên. Lúc sau, các bác sĩ mới khống chế được người bệnh và tiêm cho bà một mũi an thần.
Cú sốc quá lớn sau khi chứng kiến cảnh gia đình chìm trong ngọn lửa đã "sinh" ra những cơn hoảng loạn và cuồng nộ trong con người bà, nhưng rồi, chính cú sốc đó lại "kết thúc" cuộc đời của bà ngay trong bệnh viện.
Sáng hôm sau, người ta phát hiện xác bà dưới nền nhà lạnh. Trên gương mặt còn in nỗi xót xa, cay đắng.

Và biết rõ ngày giờ chết

Những người trong bệnh viện tâm thần trước khi qua đời thường sẽ có xu hướng nói chuyện một mình, nhưng khi được thăm hỏi thì lại kêu có người ở đó. "Những người vô hình" đó được bệnh nhân kể lại là đã chết cách đây vài ngày trước. Khi được hỏi nội dung của cuộc trò chuyện, họ sẽ nói rằng khi nào họ đã sẵn sàng để đi. Một phản ứng khá phổ biến sẽ là, "Anh ấy / cô ấy nói rằng cô ấy sẽ đưa tôi vào ngày mai lúc 3:00", và quả thật đúng ngày giờ đó, họ qua đời.
Tạm kết
Đây chỉ mới là 3 trong rất nhiều câu chuyện đời của số ít bệnh nhân viện tâm thần. Có lẽ, nếu chỉ nhìn bề ngoài thôi, cảm giác của bạn là sợ hãi và tránh xa.
Nhưng khi hiểu được nỗi đau về thể xác, tâm hồn; những ký ức kinh hoàng gây ám ảnh thời tuổi thơ; hay những cú sốc đau đớn đến tột đỉnh mà tất cả họ phải trải qua, tôi tin, tất cả chúng ta đều dễ dàng thấu hiểu, chia sẻ. Vì trước khi phải vào viện điều trị, họ cũng trong sáng, vui tươi và yêu đời như bất cứ ai trong chúng ta.
Trang Ly
______________________________________

Tuesday, August 20, 2019

Xác đậu xào giá, món ăn giản dị ở Phú Yên

Xác đậu xào trộn nước tương, nước mắm ngon, xúc với bánh tráng nướng là ngon và đúng điệu



Tôi sinh ra và lớn lên ở nông thôn Nam trung bộ nên cũng không ngoài quy luật tâm lí nói trên. Tôi nhớ biết bao chuyện ấu thơ mà có lẽ nhớ nhất là những món ăn dân dã ngày xưa mẹ thường làm cho cả gia đình. Ngày đó, những món như cá thịt được xem là sang trọng và có phần xa xỉ với nhiều gia đình. Nhà tôi cũng vậy, những thức thường ngày như mắm, rau, đậu… đã trở nên quen thuộc và gần gũi.

Monday, August 19, 2019

Dì Hai Của Tôi

Tuyết Anh 




Má tôi có hai chị em, mồ côi cha mẹ từ lúc má mới chín tuổi còn dì mười lăm. Hai chị em côi cút đùm bọc nhau vài năm thì dì lấy chồng rời Hóc Môn theo chồng về tận Cần Giuộc xa xôi, má ở lại nương nhờ các cậu em trai của bà ngoại.

Sunday, August 18, 2019

Rượu nho làm xổi, đơn giản mà ngon

Quinhon11

Em gái mình, vừa về đến nhà đã gọi sang hỏi cách làm rượu nho. Số là dì ấy từ San Jose qua bên mình chơi vài ngày, được cho uống rượu nho nhà làm. Loại rượu nho thơm nồng, vị ngọt thanh dịu nhẹ, dì thấy có chút giống rượu nếp. Thích lắm, chiều nào ăn xong dì cũng xin một ly. Rượu ngọt tưởng không ép phê, vậy mà chỉ một ly nhỏ, cũng làm trong người lâng lâng, hưng phấn, tối ngủ rất ngon. Bây giờ nhớ mùi, dì cũng muốn tự làm thử một mẻ.

Saturday, August 17, 2019

Những Vần Thơ Của Mẹ

Nguyễn Diễm Thuỳ


Một ngày cuối tuần về thăm mẹ, ngồi nhắc lại những chuỗi ngày sống tạm dung tại trại tỵ nạn Okinawa, tôi xin mẹ đọc cho một bài thơ cũ mẹ còn nhớ. Mẹ trầm ngâm, chậm rãi đọc. Tôi nghe như sóng từ xa về…

Mẹ tôi gốc Ninh Hoà, một thị trấn nhỏ cách Nha Trang khoảng 30km. Mẹ làm thơ đăng báo từ năm 16 tuổi. Có một giai thoại về thời gian này, rằng một hôm thầy giáo dạy Văn vào lớp khoe với học trò tờ báo có bài giới thiệu bài thơ mới của thầy, cô bạn thân của mẹ đã giơ tay xin phép cho thầy biết, mẹ tôi cũng có thơ được giới thiệu trên trang báo ấy từ nhiều tháng trước. Thầy ngạc nhiên gọi mẹ tôi ở lại sau giờ học, để hỏi rõ xem mẹ bắt đầu gửi thơ đăng báo từ bao giờ.

Friday, August 16, 2019

Chúc nhau một đời vui

Quinhon11
Sáng hôm qua đưa dì Trúc, người cuối cùng ra phi trường xong, về tới nhà là mình lăn ra ngủ mê mệt.  Hơn tháng nay phải nói là mình quay cuồng với công việc. Thật ra cũng chẳng có gì to lớn, chỉ là những việc đời thường, nhưng do sức khỏe không còn sung mãn như những năm trước, nên rất dễ bị đuối sức.

Vừa giúp con tìm nhà, mua nhà. Mua xong phải bay lên Seattle một tuần cùng con sửa nhà, sơn nhà.. mệt ơi là mệt. Sơn cái trần là khổ nhất. Trần nhà sơn xong, sáng ngủ dậy cái cổ cứ có khuynh hướng ngước nhìn trời giăng mây xám, đón gió chướng tứ phương. Thêm khắp người đau nhức rã rời. Cả mẹ lẫn con than trời than đất. Cho đáng đời! cũng tại cái tật ôm đồm, tưởng mình còn trẻ, khỏe, còn thanh xuân..

Thursday, August 15, 2019

Nhớ Mẹ

Nhớ Mẹ 
Sáng tác Lê Minh Đảo 
Tiếng hát Ban Hợp Ca Asia

Mẹ Yêu

Ngọc Lựu


                Mẹ là dòng sữa ngọt ngào
             Mẹ là bài hát ca dao đầu đời
              Không mẹ con thấy chơi vơi
Không mẹ con thấy cuộc đời héo hon

                            Mẹ là tất cả của con
      Mẹ là ngọn đuốc soi đường con đi
                        Con xin tạc dạ khắc ghi
Bóng hình của mẹ không khi nào nhoà

                    Con yêu mẹ nhất trên đời
        Cầu cho mẹ sống đời đời với con
                       Ơn mẹ như núi như non
        Con xin đền đáp công ơn mẹ hiền

                         Có ai sống giữa đời này
       Mà không có mẹ không tày nào nên
                    Công ơn nghĩa mẹ đáp đền
 Sao cho xứng đáng mới nên con người




Ngọc Lựu

_______________________

Wednesday, August 14, 2019

Nhớ Mẹ

Nguyễn Bích Sơn


               Mẹ ơi ! Con nhớ Mẹ vô cùng
Thăm thẳm chiều trăng nước mắt tuôn
 Thăm thẳm đường về quê ngoại khóc
   Trắng mây trắng cả nỗi niềm thương

     Xanh xưa tóc rối nhuộm phong trần
        Đêm quạnh hiu buồn cõi thế gian
        Đêm qunh hiu buồn con mất Mẹ
          Tiếng sầu thắt dạ buổi Vu Lan !

               Mẹ ơi ! Con nhớ Mẹ vô cùng
        Hồn gởi về đâu mây bốn phương
             Hồn gởi về đâu thân khách lữ
         Xứ người lầm li kiếp ly hương !

Nguyễn Bích Sơn
(Houston, Vu Lan 2019)


__________________________