Sunday, September 15, 2019

Tuổi già và bằng lái xe ở Mỹ


Tâm Hữu



Tuần rồi đi dự đám giỗ ở chùa, nghe người chị dâu nói một câu mà trên đường về cứ suy nghĩ :
- Chú à, bây giờ già rồi, bằng gì cũng không quý bằng cái bằng lái xe cả. Tuần rồi chị renew lại được cái bằng lái xe mà mừng hơn là khi qua đây lấy lại được cái bằng dược sĩ.

Thật vậy, ở đây khi không còn lái được xe thì không chủ động được gì nhiều. Đi lại và giao tiếp bị hạn chế. Nếu không chuẩn bị trước thì tinh thần sẽ xuống nhanh. Do vậy người già vẫn cố gắng lái xe dù mỗi năm thêm một tuổi. Và dĩ nhiên, người già thì thường không lái giỏi.

Tháng trước tôi đem cái xe Toyota Prius của nhà tôi đi thay vỏ. Xe đời 2013, đã 6 năm rồi mà chỉ mới chạy 18 ngàn miles, bằng người ta chạy một năm thôi. Thấy chiếc xe bốn bề thương tích, chỗ móp, chỗ trầy như anh thương binh từ mặt trận về, anh thợ thay vỏ hỏi tôi :
- Chú lái đụng những đâu mà xe móp méo lung tung vậy ?
Tôi nói :
- Xe của vợ tôi, tôi đem đi thay vỏ cho bà.
Anh thợ nói :
- Chúc mừng Chú ! Thà lâu lâu đem xe đi sửa còn hơn là hàng ngày làm tài xế cho mấy bà. Cháu đã thấy nhiều ông chở vợ đi chợ, ngồi trên xe đọc hết tờ báo rồi mà bà vợ vẫn chưa ra đó.
Từ đó cũng có lời khuyên, khi đến một khu parking thấy còn chỗ trống, các bạn nên nhìn cái xe đang đỗ kế bên có được đỗ ngay ngắn không ? Có cán lên vạch trắng không ? Và nhất là hai bánh trước có đang quẹo 30 độ không ? Nếu thấy vậy thì các bạn nên đi kiếm chỗ khác, vì chắc chắn rằng, quí cụ ông hay quí cụ bà chủ xe khi de lui thế nào cũng quẹt vào xe của các bạn.

Mới sáng nay khi đến DMV thành phố Westminster để renew lại cái bằng lái xe. Sau khi làm thủ tục ở lối đi vào, tôi vào phòng ngồi chờ đến lượt mình được gọi theo số thứ tự.
Ngồi bên cạnh một bạn trẻ, tôi bắt chuyện :
- Anh chờ lâu chưa ?
Trả lời :
- Cháu chỉ đi với bố cháu đến đây thôi.
Hỏi :
- Ông cụ đâu rồi ?
Trả lời :
- Bố cháu đang làm bài thì viết, vừa test mắt xong.
Rồi cậu ta nói tiếp :
- Bố cháu năm nay 87 tuổi rồi. Cháu đang mong bố cháu thì hng bài viết kỳ nầy, vì mỗi lần ổng lái xe đi là cả nhà ngồi run. Vậy mà ngày nào bố cháu cũng lên xe lái một vòng, dù không có việc gì cũng đi vài block phố rồi về.
Đang nói chuyện thì thấy một ông cụ chống gậy bước tới.
Câu thanh niên đứng lên hỏi :
- Sao bố ?
Ông cụ cười :
- Bố đỗ rồi.
Tôi liếc qua nhìn chàng tuổi trẻ thấy gương mặt cậu ta không biểu hiệu gì là chia vui với bố mình cả !

Người già ở Mỹ trên 70 tuổi, cứ 5 năm phải đến DMV để test lại mắt và làm bài test về luật giao thông mới được cấp lại bằng lái. Năm nay Nha Lộ Vận của Tiểu Bang Cali có đến 18 mẫu bài test, mỗi bài gồm 30 câu hỏi. So với những năm trước đây thì năm nay những câu hỏi khó hơn. Mỗi câu hỏi sẽ có 3 câu trả lời cho người thi chọn. Nếu không đọc thật kỹ sách hướng dẫn về luật giao thông thì ít ai qua được khi test lần đầu, vì chỉ cần trả lời sai 3 câu là xem như hng, phải thi lại. Sau khi làm hai lần mà vẫn không pass thì sẽ được khuyên về nhà đọc lại sách hướng dẫn luật giao thông cho k hơn. Sau đó khi trở lại thì phải đóng thêm tiền để thi tiếp !

Bây giờ tôi kể chuyện lái xe của ông bạn tôi.
Bạn tôi, nhà thơ Viên Linh, một nhà văn, nhà báo tên tuổi ở Sài Gòn trước 1975. Là Chủ Nhiệm, Chủ Bút Nguyệt San Văn Học Khởi Hành ở Hoa Kỳ. Tháng 4 năm 2017 anh phát hành tập “60 năm thơ tuyển” - (thơ Viên Linh).
Buổi tối trước ngày ra mắt tập thơ tại hội trường nhật báo Người Việt, tôi phone hỏi anh :
- Đã nhận sách ở nhà in về chưa ?
Trả lời :
- Nhận rồi nhưng còn nằm ở ngoài đường.
Tôi hỏi :
- Sao nằm ngoài đường ?
Trả lời :
- Tôi lái xe từ nhà in về, lúc mặt trời chiều dọi thẳng vào mắt, bị loá không lái được, lại đói bụng, tôi tấp vào một khu shopping, ăn một tô phở và đi bộ về nhà.
Tôi thất kinh, xem đồng hồ thì đã hơn 9 giờ tối !
Tôi hỏi :
- Xe đang đậu chỗ nào có nhớ không ?
Trả lời :
- Không nhớ lắm, nhưng mai sáng đi lại chặng đường đó tôi sẽ kiếm ra.
Tôi nghĩ, đã mời thân hữu sáng mai ra mắt sách, nhỡ đêm nay chiếc xe bị ai đó lấy mất thì ngày mai sách đâu mà ra mắt ! Trong những lần sinh hoạt của tờ Khởi Hành tôi đều là người điều hợp chương trình, sẽ nói sao với bà con đây ?
Tôi bận vội quần áo và đi ra. Nhà tôi hỏi :
- Giờ nầy khuya rồi mà Ông đi đâu ?
Tôi nói trớ đi một chút :
- Anh Viên Linh bị hng xe giữa đường nhờ giúp.
Nhà tôi làu bàu :
- Cái ông Viên Linh nầy không có vợ nên cứ hay đi chơi khuya !
Tôi đến nhà Viên Linh nói anh lên xe để tôi chở đi kiếm cái xe để lấy sách về. Anh ta nói, bây giờ hết chói nắng rồi, tôi có thể lái xe được, ông cứ chạy trước tôi bám theo sau xe ông là có thể lái về nhà được. Tôi chở anh ta đi kiếm cái xe, thấy đậu trước một trạm xăng, còn khu có tiệm phở thì lại nằm bên kia đường Magnolia. Vậy là thở phào nhẹ nhõm.

Còn ông bạn nhà văn Huy Phương của tôi, năm rồi gặp nhau ở tiệm phở ở đường Garden Grove khi có người bạn chung từ Sacramento về.
Tôi hỏi anh :
- Sao lúc nầy không thấy lái xe mà đi đâu cũng có tài xế vậy ?
Anh trả lời :
- Tôi có nói trên đài rồi đó. Tuổi già đi Uber an toàn hơn, lại tiết kiệm được tiền bạc, v không phải đóng thuế lưu hành, không phải mua bảo hiểm, không tốn tiền đổ xăng và tiền sửa xe.
Tôi cười, trên tám chục rồi, tiết kiệm có đem theo được gì không, lại mất đi cái chủ động, cái thoải mái, chỉ trừ khi vì sức khỏe mà thôi. Mọi người đều cười.

Và rồi gặp một bà bạn ở trước chợ ABC.
Tôi hỏi :
- Sao lúc nầy ít gặp ? Ông nhà bây giờ thế nào, khỏe không ?
Trả lời :
- Tôi buồn quá anh ơi, ông nhà tôi bây giờ không lái được xe nữa. Mà như anh biết, từ ngày qua đây đến giờ, mỗi lần đi đâu tôi cũng nhờ ông nhà tôi chở đi cả !
Tôi nghĩ, không thấy nói gì đến sức khỏe hay bệnh tình của ông chồng mà chỉ nghe kêu buồn vì mất đi một ông tài xế nuôi ăn ở trong nhà mà thôi !

Có hôm thì gặp một bà bạn khác, một bà bạn nhà văn. Hỏi :
- Chị TC, chị vẫn lái xe bình thường chứ ?
Trả lời :
- Được mà anh !
- Ồ, vậy thì tốt quá.

Rồi chị ta nói tiếp :
- Nhưng mà em chỉ biết chạy tới thôi, còn de xe lui thì em không làm được.
Hỏi :
- Vậy thì làm sao chị đậu xe ?
Trả lời :
- Đến trường thì có chỗ đậu cho nhân viên, em chọn chỗ nào khi đi thì chạy tới là ra được. Còn mỗi lần ghé chợ thì em phải đậu xa, kiếm chỗ nào có thể đậu được cái xe xây mũi ra đường xe chạy th em mới đậu. Và khi kẹt lắm thì em nhờ người khác de dùm xe.
Tôi nói :
- Coi chừng đó. Lúc nầy ở trước mấy cái chợ thường có những tay lãng vãng để chờ giựt túi xách của mấy bà. Nhờ đúng vào họ thì xem như cho họ cái xe đó.
Trả lời :
- Em cũng nhắm người chứ bộ. Rồi chị cười, thôi chào anh, em phải đi.
Tôi nói :
- Tôi cũng chào thua… chị, chị TC.

Và rồi, cứ mỗi ngày sẽ tiếp tục có những người già lo lắng không biết mình có còn được cấp bằng lái nữa hay không.

Thưa quí cụ, ở đây lúc đã về với tổ tiên rồi thì con cháu có thương mấy cũng không mua được những chiếc Lexus, Mercedes... để đốt gởi về cho quí cụ đi như ở bên VN mình đâu. Cho nên quí cụ cũng không nên quá quan tâm về cái bằng lái ở Mỹ.

Tâm Hữu
(Quận Cam, tháng 9/2019)

Friday, September 13, 2019

Campuchia và phế tích Ta Prohm huyền bí

Quinhon11



Mình có vài người bạn vừa du lịch Angkor, Campuchia về. Bạn kể trong lúc ngụ ở Khách sạn tại đây, đã có nhiều chuyện kinh dị xảy ra. Đêm về, trong đoàn không ít  người  gặp bóng ma xuất hiện trong phòng, có ma nữ đêm đêm dỡ mùng nhìn bạn với khuôn mặt đẩm máu, làm bạn kinh hãi suýt ngất. Bạn làm mình tò mò muốn tìm hiểu thêm về nơi này. Về vùng đất mà nhà báo người campuchia Ben Kiernan, sau khi sống sót đã đặt tên là "Cánh đồng chết chóc" "killing fields". Nơi mà mấy mươi năm trước xảy ra một cuộc diệt chủng tàn bạo. Đã cướp đi mạng sống khoảng 2 triệu người, trong tổng dân số 8 triệu trong khu vực.

Thursday, September 12, 2019

Vài Dòng Về Chiếc Bánh Trung Thu


Ảnh minh hoạ

Ăn bánh trung thu vào dịp lễ hội rằm tháng 8 là nét văn hoá truyền thống nước ta và bất cứ ai cũng thích món ăn ngon miệng này. Tuy nhiên, chúng cũng là thủ phạm gây béo và những nguy cơ tiềm ẩn của nhiều bệnh nguy hiểm khi lỡ ăn quá nhiều.

Wednesday, September 11, 2019

Tưởng Niệm 911

Tưởng Niệm 911

Raise the Flag at Ground Zero

Sống Nhờ Dịch Cân Kinh, Thái Cực Quyền

Chu Tất  Tiến

Tác giả là nhà giáo, nhà báo, nhà hoạt động xã hội quen biết tại Little Saigon.  Tới Mỹ theo diện HO  Một từ 1990. Suốt 28 năm qua, ông  không ngừng viết văn viết báo tiếng Việt, tiếng Anh. Trong năm qua, có tới 7 cuốn sách mới. Góp sức với Viết Về Nước Mỹ, ông đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ từ những năm đầu, và vẫn tiếp tục thêm bài mới.


**

Tuesday, September 10, 2019

Dậy mà đi - Người Việt tại Nhật xuống đường phản đối Trung Cộng

Akenaga Hisahide - Vũ Đăng Khuê
Anh Vũ Đăng Khuê / Akenaga Hisahide là du học sinh, tới Nhật thập niên 70’s. Hiện là giáo sư tại Nhật hơn 30 năm. Xin Post bài viết dưới đây như một cách chia sẻ, chuyển lửa và ủng hộ kiều bào ở Nhật. / QN11
_ _ _

Từ Tứ đảo, anh em ta gặp nhau mừng như bão lớn
(Thân tặng những tấm lòng vì quê hương đất nước có mặt ngày hôm qua cũng như những anh em khắp năm châu ... theo dõi tụi tôi từng cây số).

Nhiều người đã đến sớm, không phải chỉ một giờ, một tuần, một tháng. Họ đã đến với nhau từ 3 năm trước dưới nhiều hình thức khác nhau. Hội Xuân, Trại hè, Hội Luận Nhân Quyền, đòi nước sạch cá sạch cho dân qua vụ Formosa, biểu tình đánh an ninh mạng…. nhưng từ ngày có những “trái tai gai mắt” diễn ra hàng ngày, hàng giờ trên mảnh đất Việt đối với các vấn đề biển đảo, vẫn với cách giải quyết lấy được cho qua, nếu không muốn nói là nhu nhược của các ông bà lãnh đạo: “chúng ta sẽ cố gắng giải quyết vấn đề trên tình thần vừa đàm vừa phán…. cái con mẹ gì đó” Thì “Chúng tôi, những người trẻ đến Nhật từ khắp các nẻo đường Việt Nam, nhất định không thể ngồi yên” và một Ủy Ban mang tên “Phong Trao Antichicom (Phản đối Trung Cộng xâm lược) đã ra đời để đáp ứng với tình hình mới.

Monday, September 9, 2019

Bạn có dám ăn những loại sâu này?

Loài sâu béo (sâu đậu)

Mùa thu là mùa mà người nông dân Trung Quốc bận bịu với việc thu hoạch ngô. Vào lúc này, các loài côn trùng gây thiệt hại cho hoa màu là nỗi ám ảnh của rất nhiều nông dân. Các loại côn trùng như châu chấu, bọ cánh cứng, sâu rệp luôn kèm theo cùng với sự phát triển của thực vật.

Trong số đó có nhiều loại côn trùng giàu protein, có giá trị dinh dưỡng cao nên trở thành món ngon trên bàn ăn. Ví dụ, loài sâu béo ở Trung Quốc, hay còn gọi là "sâu đậu", chúng thường phát triển rất nhiều ở nông thôn, phá hoại rau củ với tốc độ kinh hoàng nên cứ vào mùa là người dân lại đổ xô đi bắt chúng.

Sunday, September 8, 2019

Câu Chuyện Về Một Chú Dế Lửa

Tuyết Vân: Bài viết này đã đọc từ trên fb của người bạn. Ngày xưa (ngày xưa? đã xa thật vậy sao?) ở Việt Nam đá dế là một trong những trò chơi của các cậu con trai. Những ai lớn lên xa thành phố một chút đều quen cảnh tượng đá dế nầy. Nhà văn Tô Hoài có viết Dế Mèn Phiêu Luu Ký là một cuốn truyện rất hay. Tiếng dế kêu cũng có đi vào trong văn thơ.   Xin được chia xẻ cùng bạn đọc về chú Dế trong câu chuyện này
     
Đêm khuya nghe tiếng dế kêu,
Phòng loan em những chín chiều quặn đau. (ca dao)



Saturday, September 7, 2019

Đậu bắp ăn sống được không?

Quinhon11

Năm nào mình cũng trồng vài cây đậu bắp bên hông nhà. Trồng để mà trồng, chứ mỗi lần hái trái vào rồi cũng để héo, để già vì làm biếng chế biến theo cách luột, hay nấu canh, do nhà mình ít ăn cơm. Năm nay cũng vậy, ươm lên khá nhiều cây đậu bắp con, nhưng không có đất nên mình chỉ để lại năm cây, số còn lại đem cho bạn bè. Mỗi sáng ra dạo vườn, thấy trái vừa đủ lớn thì mình hái vào. Tuy không nhiều, chỉ chừng 3-4  trái mỗi ngày, nhưng vậy là đủ cho mình.

Nhìn mấy trái đậu bắp mới hái xanh mướt, bắt mắt vậy mà sau vài ngày trong tủ lạnh đã trở nên xỉn màu và mất hẳn độ tươi lúc ban đầu, làm mình tiếc lắm. Một hôm mình thử ăn sống, ăn ngay khi vừa mới hái. Mùi vị đậu bắp sống với mình khá dễ ăn. Dòn, có vị ngọt hậu, không nhớt nhiều.. ăn cứ như ăn dưa leo.

Friday, September 6, 2019

Một thực nghiệm về cách trị bệnh Gout

Vũ Trung Hiền

Xui gia của tôi, Anh Nguyễn Tía, năm nay tám mươi ba tuổi, Hiện sống ở tiểu bang Georgia. Cách đây một năm, anh ấy bị bệnh gout hành hạ, Những ngón chân và mắt cá đỏ & sưng to, có lúc anh đã phải bò từ phòng ngủ qua phòng tắm để đi tiểu!
Anh ấy đã dùng colchicine, AlloPurinol, nhưng không hết.



Có ông bạn anh ấy đem lại mấy củ hành màu đỏ tím và một chai rượu loại bình dân như hình tôi gửi khoảng gần 4l thôi