Wednesday, July 17, 2019

Giá như đừng gặp lại ..

Quinhon11



Năm ấy về VN thăm gia đình. Đã tối muộn rồi mà cô bạn còn đến rủ đi chơi. Cô nói: 
Có một buổi họp mặt gặp gở nhóm bạn cũ ở một tiệm cà phê, mày đi cho biết, không chừng gặp được người quen.! Thú thật mình không biết sẽ gặp những ai, nhưng hai chữ bạn cũ vẫn làm mình có chút bồi hồi xúc động. Nhiều năm đã qua, không biết những bạn ấy giờ ra sao? có được ấm êm, có được sống tốt?.

Trên đường đi tới quán, lòng mình nôn nóng, cứ mong rút ngắn quãng đường dài. Thế rồi, giây phút mong chờ cũng tới. Bạn bè kẻ tới trước, người đến sau, tay bắt mặt mừng, rộn rã niềm vui trường lớp. Trong đáy mắt, mình bồi hồi thoáng thấy hàng phượng vỹ lá xanh hoa đỏ. Những táng Bàng rộng, che mát góc sân sau ..và .. đâu đó ánh mắt thắm thiết, kín đáo trao gởi. Chúng cứ bám theo mình, chất chồng iên ắng trong ngăn tủ kỷ niệm, để rồi hôm nay theo cơn gió chướng, hất tung lớp bụi dày thời gian mà chen chúc trở về. Ôi cái thuở ngây thơ, ngốc nghếch.. mà sao dễ thương lạ.

Giữa tiếng nhạc, tiếng hát, tiếng cười nói.. mình nghe có tiếng ai cao giọng gọi thêm bia, và tiếng dzô ..dzô náo nhiệt. Nhìn sang thấy có mấy anh bạn đang tập trung vào những lon bia, và một bàn đồ nhắm. À, thì ra tiệm cà phê không bán đồ nhậu, nhưng các bạn ấy kêu bia rượu từ một cái quán nhậu bên cạnh mang qua.. thật tiện và lợi!

Đang nói chuyện vui với mấy người bạn ngồi cạnh, bỗng đập vào tai mình một chất giọng oang oang và hơi quen quen của ai đó. Quay lại nhìn kỷ cái khuôn mặt đỏ gay vì cồn, chiếc cằm nọng những lớp thịt kia, mình thoáng giật mình! Ai như anh S. Chẳng lẽ là anh S thư sinh, trắng trẻo, hiền lành ngày nào?. Người mà năm xưa mình đã từng có lúc đứng xa nhìn với chút ngưỡng mộ.

Ôi trời! Lẽ nào là Anh S mà có thời làm mình xao xuyến đó sao?. Không tin ở trí nhớ, mình quay qua hỏi con bạn thân đang ngồi bên cạnh: ai như anh S của lớp C ngày xưa? rồi chợt nhớ ra một điều thú vị, mình phá lên cười: Chẳng phải mình tao mà có cả mày cũng từng ôm khối tình đơn phương với anh chàng đó à? Con bạn ngượng ngùng thú nhận: S ngày xưa và S bây giờ khác lắm, anh ta phất lên nhờ môi giới nhà đất. Giờ giàu rồi đâm ra tự mãn, không coi ai ra gì. Buổi tiệc hôm nay anh ta bao đấy, đãi bọn thằng A,B,C.. từ bên Đức mới về trước mày mấy hôm..

Lúc này, lại nghe giọng S cất lên oang oang:
Tao nói thật, ở VN là sướng nhất, cần gì phải đi nước ngoài. Tụi nó ở nước ngoài sống khổ lắm, đàn ông còn phải sắp phía sau con chó..! nhìn tao đây cuộc sống có thua ai, có tiền tao du lịch Mỹ như đi chợ.."

Có không ít những khuôn mặt khó chịu quay qua nhìn S. Có lẽ biết mình gây được sự chú ý, thấy mình "ngon", được thể anh mượn rượu tiếp tục ngông nghênh, huênh hoang như pháo nổ mừng ngày độc lâp. Từ lúc ấy, mình thu mình yên lặng. May quá, mình không phải là nhân vật khách mời chính, mình chỉ tình cờ được ké, y phục lại đơn giản nên chẳng ai để ý, chẳng mấy ai biết. Một lúc sau bọn mình lặng lẽ rút lui.

Rời quán cà phê cũng gần nữa đêm. Trên chiếc xe cọc cạch của một nhà giáo nghèo. Ai phất lên thì không biết, chứ bạn mình vẫn đói xanh vì thiếu ăn và bệnh tật. Chiếc xe cót két dằn xóc đưa đôi bạn chầm chậm qua từng góc phố, qua con ngõ xưa là hiện trường của xe xôi chiên, xe đu đủ bò khô.. mà cả bọn thường tới ăn quà vặt. Xe vòng qua khu một, khu hai, qua eo nín thở .. 

Gió đêm mát rượi, mùi biển, mùi kỷ niệm, làm lòng thấy thương day dứt một thời mới lớn. Yêu biết bao những ngày thư thả với chiếc xe đạp. Những sáng, những trưa rong chơi. Những ngày mưa phùn, che dù vừa đủ ướt, đủ để cảm giác lãng mạn, phiêu diêu. Giờ biết tìm nơi đâu? biết tìm đâu bây giờ!

Qui nhơn ngày nay thay da đổi thịt, nhiều tụ điểm khoác lên mình tấm áo hiện đại hào nhoáng. Nhiều khu nghỉ dưỡng, hàng loạt khách sạn sang trọng mọc lên như nấm. Vô số những quán cà phê phong cảnh hữu tình, tuy hầu hết vẫn xây dựng theo phong cách cổ điển, nhưng là một phong cách cổ điển cố ý, làm dáng. Cứ như một cô gái đã lắm phong trần vẫn cố làm ra dáng đoan trang.

Càng sang trọng thì cái hồn tự nhiên, thư thái của không gian " hồi đó" đã không còn. Những con đường xưa, góc phố nghèo nọ tuy mang nhiều khập khểnh nhưng thân quen một cách đáng yêu của "hồi đó" giờ cũng đã mai một. Thật tiếc cho chiếc răng khểnh duyên dáng của cô bé tuổi dậy thì sau khi chỉnh nha. Tuy giờ răng thẳng thớm, xinh thì có xinh nhưng nét duyên xưa đã không còn. Người hoài cổ như mình luôn có nhiều cảm khái với sự đổi thay bất cập.

Đêm phố biển thâm trầm, tiếng thở dài của gió vang vang, lòng mình bâng khuâng tiếc nhớ. Ừ nhỉ, giá như đừng trở về, đừng gặp lại, đừng chứng kiến những đổi thay của cảnh, của người, có lẽ mình vẫn còn ôm ấp những mộng mơ.. một chút rung động cũ..

Đêm dần qua, cảnh cũ, người xưa, mong manh như sương, như khói.
 Làm ơn! Xin sương đừng tan. Xin nắng đừng lên. 

Quinhon11 


** Bài này đã đăng trong Đặc San CHS Liên Trường Qui Nhơn 2019.


_________________________

Tuesday, July 16, 2019

Nam Khao Crispy Coconut Rice Salad

Thêm một món ăn khác của người Thái
Gaumisa 




Nguyên liệu 

4          chén cơm nóng 
3          Tbsps Thai red curry
3-4       lá chanh Thái xắt sợi nhõ

Seattle – Microsoft & Amazon

Trần Lý Lê



Những số liệu về Seattle khiến bá tánh tần ngần nghi ngại vì chỉ trong một thời gian ngắn, thành phố ấy đã từ từ đi vào danh sách những nơi “đắt đỏ” nhất Hoa Kỳ.

Monday, July 15, 2019

Nỗi Buồn Hoa Phượng

Tuyết Vân


Cựu học sinh LTQN, chị Khải Trung, chụp bên tấm tranh do cựu học sinh Nhàn Nguyễn vẽ


“Nỗi Buồn Hoa Phượng” là tên bản nhạc của nhạc sĩ Thanh Sơn mà tôi đã nghe ca sĩ Thanh Tuyền hát những năm còn ở Trung Học. Tiếng hát của cô lảnh lót trong cái nóng cháy bỏng mùa hè ở Bình Định cộng thêm cơn gió Nam từ Hạ Lào đưa qua làm bản nhạc càng sắc lòng người hơn.

Sunday, July 14, 2019

Kiviak - Chim Auk thối rữa nhồi hải cẩu.

By Nấm Mèo

Ðảo Greenland, nơi có thành phố Qaanaaq và ngôi làng Siorapaluk nằm ở vĩ độ sát nhất Bắc cực. Cư dân ở đây là nhóm người Inughuit nói thổ ngữ Inuktun được ví là người Eskimo Bắc cực. Thời gian có mặt trời mọc, những người Inuit nơi đây có thể đánh xe chó đi xa đi săn, chèo thuyền đánh bắt hải cẩu và kỳ lân biển, nấp trong vách núi để bắt chim trời. Dù có ăn hết con hải cẩu thì da của nó cũng không được bỏ phí. Họ dùng nó để lên men một món mà nếu có thoáng nhìn sẽ thấy buồn nôn. Ðó là món Kiviak, chim dovekie hay auk thối rữa nhồi hải cẩu.


Saturday, July 13, 2019

MẸ

Nguyễn Mạnh An Dân
Xin chúc mừng những ai hạnh phúc còn Mẹ
Xin chia sẻ với những ai không may đã mất mẹ



                                                  Con đã viết cả ngàn bài thơ
                       Nhưng chưa bao giờ dám viết một lời về Mẹ
                               Bởi chữ nghĩa, vốn tầm thường, nhỏ bé
                                                 Nói sao cùng tình mẹ bao la

Friday, July 12, 2019

Tháng Sáu Trời Mưa

Trương Hữu




Khi cánh tay thời tiết níu qua tận tháng sáu thì ngày dường như chợt dài ra, và những cơn mưa đổ xuống thành phố mỗi chiều chẳng còn là điều bất ngờ hiếm hoi.

Thursday, July 11, 2019

Tấm thẻ bài của bạn tôi

Phạm Lê Huy

* Để tưởng nhớ Lê Ngọc Thanh - người bạn tài hoa và dũng cảm của tôi.
Từ lâu, không nhớ năm nào, hay tin Lê Thị Vinh (em gái của Lê Ngọc Thanh - bạn học tôi) đang ở Irvine, vợ chồng tôi cùng Hồng Quốc Anh, Trần Viết Sơn chạy xuống Irvine thăm Vinh.

Những ca ghép mặt thần kỳ

Đừng bao giờ buông tay hy vọng.



** Isabelle Dinoire - là bệnh nhân được ghép mặt đầu tiên trên thế giới
Tháng 11/2005, Dinoire 38 tuổi bị chó dữ tấn công, trở thành bệnh nhân đầu tiên trên thế giới được ghép mặt. Ngày đó, giới y học dấy lên tranh cãi bởi nhiều chuyên gia lo ngại vấn đề đạo đức của phẫu thuật ghép mặt. Sau cùng, bác sĩ Jean-Michel Dubernard và Bernard Devauchelle (Pháp) quyết định vẫn tiến hành ca mổ lịch sử. Phần mặt dưới mới bao gồm mũi, má và miệng của Dinoire nhận từ một phụ nữ đã tự tử.

Wednesday, July 10, 2019

Tới Texas phải ghé Houston xem người Việt trồng bông súng


Các sắc màu bông súng tại nhà ông Phạm Nhựt Quang.
(Hình: Phạm Nhựt Quang cung cấp)

HOUSTON, Texas (NV) – “Bông súng ‘water lily’ này chưa có người Việt nào tham gia vô nhưng mà nó lời dễ sợ lắm. Tiềm năng phát triển của nghề trồng bông súng rất lớn nhưng phải có vốn, mướn người làm, còn tôi mới bắt đầu bán lẻ, chưa đủ sức mướn người, nên phải tự mình làm lấy tất cả.” Ông Phạm Nhựt Quang, người “tự nhận” là người Việt Nam duy nhất đang kinh doanh nghề này tại Mỹ, cho biết.