Ngọc Hân
Nước Mỹ trong mắt nhiều người là biểu tượng của sự phồn hoa, nơi
có hệ thống an sinh xã hội phát triển và cuộc sống vật chất đủ đầy.
Thế nhưng,
đằng sau ánh hào quang của một cường quốc văn minh lại là một khoảng lặng buốt
giá mà ít ai thấu tỏ : Nỗi cô đơn tận cùng của những người già.
Tuổi già ở Mỹ không thiếu thốn về vật chất, nhưng lại nghèo nàn
đến xót xa về mặt tình cảm.
Mạch sống của xã hội Mỹ được vận hành dựa trên hai chữ :
"độc lập". Con cái khi trưởng thành sẽ tự rời tổ ấm của ba mẹ để xây
dựng cuộc sống riêng, còn cha mẹ khi xế bóng cũng tự quán xuyến đời mình để
không trở thành gánh nặng.
Sự tự lập ấy lúc trẻ là niềm tự hào, nhưng khi về già lại vô
tình biến thành một bức tường ngăn cách vô hình. Những ngôi nhà ngoại ô với bãi
cỏ xanh mướt, tiện nghi đủ đầy, thực chất lại là những "ốc đảo" biệt
lập. Ở đó, âm thanh duy nhất vang lên mỗi ngày đôi khi chỉ là tiếng tích tắc
của chiếc đồng hồ treo tường hay tiếng tivi phát ra những mẩu quảng cáo vô
thưởng vô phạt.
Nỗi cô đơn của người già ở Mỹ đáng sợ ở chỗ nó rất lặng lẽ. Họ
không thiếu cơm ăn áo mặc, nhưng họ đói khát hơi ấm của tình thân. Những đứa
con bận rộn với vòng xoáy cơm áo gạo tiền ở những thành phố cách xa cả ngàn dặm
đường bay. Mối gắn kết gia đình cứ thế lỏng lẻo dần, chỉ còn duy trì qua những
cuộc gọi vội vã cuối tuần với câu hỏi quen thuộc : "Bố mẹ khỏe
không ?", hoặc những tấm thiệp chúc mừng gửi qua bưu điện vào mỗi mùa lễ
hội. Có những cụ già cả tuần chẳng trò chuyện với ai, người duy nhất họ tiếp
xúc là người đưa thư hoặc nhân viên thu ngân ở chợ.
Đối với những người chọn hoặc buộc phải vào viện dưỡng lão, nỗi
cô đơn lại mang một bộ mặt khác. Nơi đó sạch sẽ, có nhân viên y tế chăm sóc chu
đáo, nhưng nó cũng lạnh lùng như những bức tường sơn trắng. Người ta thường
bảo, sự cô đơn đáng sợ nhất không phải là khi ở một mình, mà là khi ở giữa đám
đông nhưng vẫn cảm thấy lạc lõng. Trong không gian ấy, có những ánh mắt thẫn
thờ nhìn ra phía cổng vào để chờ một bóng hình quen thuộc, có những đôi bàn tay
nhăn nheo run rẩy tự đan vào nhau vì thèm một cái nắm tay siết chặt từ người
thân. Họ sống bằng ký ức, lặp đi lặp lại những câu chuyện cũ kỹ với bất kỳ ai
đi qua, chỉ vì quá khát khao được lắng nghe.
Người già ở Mỹ rất kiêu hãnh. Họ tự trọng và luôn cố mỉm cười để
chứng minh mình ổn. Họ học cách làm bạn với thú cưng, học cách trò chuyện với
cây cối ngoài vườn và giấu đi những giọt nước mắt mỗi khi đêm về. Nhưng sâu
thẳm bên trong, khát khao về một mái nhà ấm áp, nơi có tiếng cười trẻ thơ và
những bữa cơm sum vầy, vẫn là một giấc mơ xa xỉ.
Tuổi già ở xứ sở này giống như một mùa đông dài : yên bình, đẹp
đẽ nhưng lạnh đến tê tái. Họ đã đi qua một cuộc đời bão giông, cống hiến trọn
vẹn tuổi trẻ cho gia đình và xã hội, để rồi nhận lại một khoảng lặng mênh mông
ở cuối con đường. Nước Mỹ lấy đi của họ sự kết nối, và trả lại cho họ một nỗi
cô đơn được bao bọc thật sang trọng, văn minh.
Ngọc
Hân