Thursday, April 2, 2026

Một bát bún riêu "ăn cho nhẹ bụng" bằng 70 phút chạy bộ

Minh Nhật

(DT) - Bún riêu là món quen thuộc, được nhiều người lựa chọn vì cảm giác thanh nhẹ, dễ ăn. Tuy nhiên, theo số liệu lượng calo trong 1 bát bún riêu có thể cao hơn nhiều người tưởng.
Bún riêu không "nhẹ bụng" như nhiều người nghĩ

Bún riêu từ lâu được xem là lựa chọn phổ biến cho bữa sáng hoặc bữa trưa nhanh gọn. Nước dùng chua thanh, riêu cua mềm, ăn kèm rau sống khiến nhiều người tin rằng đây là món “ăn không sợ béo”.
Tuy nhiên, số liệu dinh dưỡng cho thấy thực tế không đơn giản như vậy.
Theo nghiên cứu, một bát bún riêu cua cơ bản cung cấp khoảng 275kcal. Mức năng lượng này tương đương một bát cơm trắng.
Khi thêm các phần nhân bún quen thuộc khác, lượng calo tăng đáng kể. Một bát bún riêu cua ốc đậu có thể đạt 422 kcal, gần bằng một suất ăn chính.
Đặc biệt, với phiên bản đầy đủ như bún riêu cua sườn sụn, mức năng lượng có thể lên tới 582,9 kcal. Con số này tương đương một bữa trưa hoàn chỉnh với cơm, thịt và canh.
Như vậy, cùng là bún riêu nhưng mức năng lượng có thể chênh lệch gấp đôi, tùy vào cách ăn.
Không chỉ dừng lại ở năng lượng, bún riêu còn là món ăn có thành phần dinh dưỡng khá đa dạng.
Ở phiên bản bún riêu cua cơ bản, món ăn cung cấp khoảng 5,9g protein, 3,6g chất béo và 54,8g carbohydrate. Điều này cho thấy phần lớn năng lượng đến từ tinh bột, trong khi lượng đạm và chất béo ở mức vừa phải.
Bún riêu cua ốc đậu cung cấp khoảng 20,8g protein, giúp tăng lượng đạm đáng kể trong khẩu phần ăn, đồng thời carbohydrate lên tới 78,3g.
Ở mức cao nhất, bún riêu cua sườn sụn có thể cung cấp tới 38,7g protein và 38,7g chất béo. Đây là lượng chất béo khá lớn, lý giải vì sao tổng năng lượng của món ăn tăng mạnh.
Ngoài ra, bún riêu còn chứa nhiều vi chất:
- Canxi: Có thể đạt hơn 1.100mg trong bún riêu sườn sụn, hỗ trợ xương.
- Vitamin A, C: Từ cà chua và rau sống, giúp tăng cường miễn dịch.
- Sắt, kẽm: Hỗ trợ tạo máu và chuyển hóa.
Tuy nhiên, một điểm đáng lưu ý là hàm lượng natri khá cao. Một bát bún riêu cua có thể chứa tới 2.176mg natri, gần chạm mức khuyến nghị tối đa mỗi ngày.
Một bát bún riêu tương đương bao nhiêu phút chạy bộ?
Với lượng calo như trên, việc tiêu hao năng lượng từ một bát bún riêu không hề đơn giản.
Theo các nghiên cứu về tiêu hao năng lượng, một người nặng khoảng 60-70kg có thể đốt trung bình 8-10kcal mỗi phút khi chạy bộ ở tốc độ vừa phải.
Từ đó có thể ước tính:
- Bún riêu cua (275kcal): Cần khoảng 25-35 phút chạy bộ.
- Bún riêu cua ốc đậu (422kcal): Tương đương 40-50 phút chạy bộ.
- Bún riêu cua sườn sụn (582,9kcal): Có thể cần tới 60-70 phút chạy bộ.
Điều này cho thấy, một bát bún riêu đầy đủ nhân hoàn toàn có thể tương đương gần 1 giờ vận động liên tục.
Vì sao bún riêu dễ “đội” calo?
Nguyên nhân khiến bún riêu có thể trở thành món giàu năng lượng nằm ở sự kết hợp của nhiều nhóm thực phẩm.
Đầu tiên là bún, nguồn tinh bột chính, chiếm phần lớn năng lượng. Tiếp đến là riêu cua, thịt, sườn cung cấp đạm nhưng đồng thời mang theo chất béo.
Ngoài ra, đậu phụ rán là yếu tố khiến lượng calo tăng nhanh do hấp thụ dầu mỡ trong quá trình chiên.
Cuối cùng là nước dùng, thường được ninh từ xương hoặc có dầu nổi trên bề mặt, góp phần làm tăng tổng năng lượng.
Sự kết hợp này khiến món ăn tuy có cảm giác thanh nhẹ nhưng thực chất lại khá nhiều năng lượng.

Minh Nhật/ dantri..

_____________________________

Wednesday, April 1, 2026

Tiếng Ồn Trác Tuyệt – Neil Diamond

Neil Diamond
Đây là lần đầu tiên vở nhạc kịch ‘Neil Diamond – A Beautiful Noise’ đến với khán giả vùng Bắc Dallas. Cái tên Neil Diamond có lẽ không xa lạ gì với người Việt lứa trung niên trở lên, nhất là những ai từng sống ở hải ngoại vào những năm cuối thập niên 1970, đầu 1980, thời cao điểm của sự thành công trong sự nghiệp âm nhạc của ông.

Nick Fradiani trong vai Neil Diamond thời trẻ.
(Jeremy Daniel/Broadway Dallas)
  

‘A Beautiful Noise’ là một nhạc kịch thuộc thể loại jukebox musical – nghĩa là các nhạc phẩm trong tuồng đã có sẵn từ trước, chúng chỉ được sắp xếp lại để lồng ghép vào trong câu chuyện. Chẳng hạn như vở ‘Mama Mia!’ dùng nhạc của ABBA, hay ‘MJ’ dùng nhạc của Michael Jackson vậy. Nhưng ‘Beautiful Noise’ còn đi xa hơn các vở nhạc kịch bình thường ở chỗ có tới hai người đóng vai nhân vật chính, và có khi họ xuất hiện trên sân khấu cùng một lúc – Diamond thời còn trẻ và Diamond khi đã già, đang phải đi gặp bác sĩ tâm lý để điều trị những chứng bệnh nội tâm đến từ danh vọng và sự thành công trong nghề nghiệp.

Neil Diamond trẻ (Nick Fradiani) trực diện Neil Diamond già (Robert Westernberg) trong văn phòng bác sĩ tâm lý (Renée Pitts)

Câu chuyện khởi đi từ lúc Neil Diamond còn là một chàng thanh niên ở Brooklyn, NY, chuyên soạn ca khúc cho người khác hát. Thuở bấy giờ (thập kỷ 1960), một số nhạc phẩm của anh đã lọt vào hàng Top Hit – như bài “I’m a Believer” do ban nhạc The Monkees” trình bày. Tuy vậy, công chúng nói chung vẫn chưa mấy ai nghe đến tên Neil Diamond. Mặc dù Diamond biết mình có khả năng và tài năng, nhưng lúc bấy giờ anh vẫn chưa dám “ra riêng” vì còn non trẻ và thiếu tự tin.

Neil Diamond trẻ (Nick Fradiani) trực diện Neil Diamond già (Robert Westernberg) trong văn phòng bác sĩ tâm lý 

Nhưng rồi sau một thời gian thì Neil Diamond cũng tìm được chỗ đứng của mình, được công chúng biết đến qua bài ‘Cherry, Cherry’. Từ những cảnh trí giản dị, sân khấu cũng bắt đầu nóng lên theo với dàn nhạc công và vũ múa đông đảo hơn trước. Và như bao nhiêu người đi trước mình, Neil Diamond cũng rơi vào cái bẫy của tiền tài, danh vọng. Đây chính là thời điểm của những tác phẩm bất hủ như ‘Cracklin Rosie’, ‘Sweet Caroline’.

Neil Diamond trẻ (Nick Fradiani) trực diện Neil Diamond già (Robert Westernberg) trong văn phòng bác sĩ tâm lý (Renée Pitts). 

Đi đôi với tiền tài danh vọng dĩ nhiên phải có tình yêu, tình dục v.v. Neil Diamond cũng lấy vợ, lập gia đình với Marcia Murphy. Nhưng cuộc sống của một người nhạc sĩ luôn phải đi lưu diễn không thể nào bình lặng và suôn sẻ. Cuộc hôn nhân đầu của anh gặp nhiều sóng gió, được thể hiện qua bài “Love on the Rocks”, và đặc biệt là bài ‘I Am, I said’ nói lên sự cô đơn của một anh chàng từ New York di cư sang Los Angeles để theo đuổi nghề nhạc.

Marcia Murphey (Hanna Kohl) trong vai người vợ đầu của Neil Diamond.

Khỏi phải nói, các nhạc phẩm được chọn cho vở kịch này đều hay cả. Nhưng khi chúng được lồng trong bối cảnh gần sát với cuộc đời thật của nhân vật, những ca từ mà chúng ta đã quen thuộc bao lâu nay bỗng mang một ý nghĩa mới hơn. Thêm vào đó là sự có mặt của nhân vật ấy nay đã già, ngồi nhìn lại chính mình thời còn trẻ, với bao hoài niệm và ít nhiều hối tiếc. “Giá mà lúc ấy ta biết những điều về già ta mới hiểu ra…”

Neil Diamond già và bà bác sĩ ngồi xem Neil Diamond trẻ trình diễn.

Bài ‘Song Sung Blue’ mà hầu hết ai cũng biết, thoạt nghe ta chỉ nghĩ nó là một bản nhạc nhẹ với giai điệu êm tai, nhịp điệu đơn sơ, không có gì cầu kỳ. Nhưng trong vở kịch này bỗng dưng nó trở nên sâu lắng hơn, chạm vào những góc khuất của sự cô đơn mà con người ta ai cũng có lúc phải đụng đến hay bước vào. Một khi nhận ra được điều đó, mỗi khi nghe lại bài này bạn sẽ hiểu và thấm nó một cách khác.

Hoạt cảnh bài hát chủ lực của show: ‘Sweet Caroline’.
(Jeremy Daniel/Broadway Dallas)

‘A Beautiful Noise’ không phải là một vở nhạc kịch “thành công vang dội” như nhiều vở khác từng được Broadway Dallas mang đến Texas. Mở màn trên Broadway năm 2022, nó chẳng được đề cử giải Tony nào cả – từ kỹ thuật, ánh sáng, cho đến biên kịch, đạo diễn… Thế nhưng phần âm nhạc của nó thì hay khỏi chê. Người đóng vai Neil Diamond có chất giọng giống đến nỗi nếu nhắm mắt ta có thể lầm tưởng đó chính là Neil Diamond thật. Nếu bạn là fan của Neil Diamond, đừng bỏ qua vở này.

Khán giả tham gia và hát theo bài ‘Sweet Carolina’ lần thứ nhì để kết thúc chương trình.

 / baotreonline.com/

___________________________

Tuesday, March 31, 2026

Duyên phận giữa cha mẹ và con cái.

Bài viết này đã khiến tôi phải rơi nước mắt. Đây là bài viết dành cho tất cả các bậc cha mẹ trên thế gian. Viết thật quá thực tế. Đời người chính là như vậy, chẳng qua cũng chỉ như vậy mà thôi. Xin chia sẻ cùng bạn, hy vọng người đọc sẽ được thức tỉnh đừng mãi u mê nữa.

Monday, March 30, 2026

Mùa Xuân Mười Sáu

Bài Thơ nầy mình đã viết từ lâu lắm sau khi xem lại cuốn truyện “ Bước Khẽ Tới Người Thương “ của Nhã Ca.

Mười lăm tuổi trăng tròn xuân ngày ấy
em vô tư bên sách vở ngoan hiền
gặp anh rồi đời chẳng có bình yên
em lén nhìn anh giữa trời đá núi
Xuân mười sáu em lớn thêm một tuổi
chân ngập ngừng “bước khẽ tới người thương”*

Sunday, March 29, 2026

Bò kho...

Bí Bếp

Bò kho... có thể là một món tương đối dễ làm, dễ ăn thể “comfort food” ở xứ mình. Tuy nhiên, tôi nhớ món bò kho hơi có vẻ... sang chảnh vì từ nhỏ tới lúc rời xứ thì số lần tôi thưởng thức được món bò kho có thể chưa đếm đủ... mấy ngón tay.

Chiếc Lồng Đèn Xa Mãi

 Trần Thị Khả Anh

Chiếc lồng đèn bằng giấy kiếng bóng muôn màu rực rỡ đã là một ước mơ giản dị nhưng chưa bao giờ đạt đến trong thời tuổi thơ nghèo khó của tôi.
Những chiếc lồng đèn muôn hình vạn trạng treo lủng lẳng, bày bán ở chợ, trong các tiệm bánh được bọn con nít nhà bần chúng tôi dòm ngó, thèm thuồng. Trung thu của trẻ con nghèo chỉ là những ngọn nến thắp sáng, gắn vào một thanh gỗ là quá đủ. Sang hơn một chút, ngọn nến được cắm trong một cái lon sữa bò đục lỗ hai đầu cho ánh sáng tỏa ra từ các khe hở. Có đứa nảy sinh sáng kiến làm một chiếc xe trên một trục thép khi đẩy cái lon xoay tròn kéo theo sự chuyển động của tia đèn, trông thật đẹp mắt. Nhờ có người anh hai khéo tay nên tôi không phải chơi với món đồ nguy hiểm đó. Đôi khi những bị mảnh thép cứa đứt tay, hoặc bị phỏng vì hơi lửa nung nóng chiếc lon lúc vô tình chạm phải.

Saturday, March 28, 2026

SỰ SỤP ĐỔ CỦA TƯỢNG ĐÀI NOKIA:

LIỆU CÓ PHẢI "NỘI GIÁN" TỪ MICROSOFT LÀ CÚ KẾT LIỄU CHO HUYỀN THOẠI MỘT THỜI

Là kẻ thống trị không thể tranh cãi của thị trường điện thoại di động, nơi mỗi sản phẩm ra mắt đều là niềm mơ ước của cả thế giới, sự sụp đổ của Nokia là một trong những câu chuyện đáng tiếc nhất trong lịch sử công nghệ.

Năm 2007, tôi thi đỗ đại học và dành dụm số tiền ít ỏi để mua một chiếc Nokia 1110i. Với tôi, đó thực sự là một bước ngoặt, là khoảnh khắc thỏa mãn một niềm mơ ước giản dị nhưng cháy bỏng, dù màn hình của nó chỉ vỏn vẹn hai màu đen trắng. Âm điệu nhạc chuông huyền thoại của Nokia khi ấy có thể vang lên ở bất cứ đâu, trở thành giai điệu quen thuộc của cả một thế hệ.

Sau đó, khi được cầm trên tay một chiếc điện thoại màn hình màu, có thể kết nối Internet dù tốc độ chậm đến mức phải kiên nhẫn chờ từng trang web mở ra, tôi vẫn thấy đó là niềm tự hào lớn lao – một dấu hiệu rằng mình đang chạm tới thế giới rộng lớn hơn.

Thế nhưng, trong chưa đầy một thập kỷ, gã khổng lồ Phần Lan đã đi từ vị thế dẫn đầu thị trường trở thành một nhà sản xuất điện thoại bị mua lại, để lại những bài học đắt giá về khả năng thích ứng, tầm nhìn chiến lược và những sai lầm chết người.