Friday, May 24, 2019

Ba Tôi

Tuyết Vân

Năm mười tám tuổi ba tôi theo hai người anh lớn rời quê trên một chiếc thương thuyền nhỏ cùng với các thanh niên khác cùng trạc lứa tuổi. Năm đó quân đội Nhật tiến mạnh, tới đâu cũng nghe có chết chóc. Những người dân quê hoảng sợ bảo nhau đưa thanh niên trong gia đình đi trốn. Cứ đi về phương Nam, họ bảo. Nơi đó quân đội Nhật chưa tới và có thể sẽ không tới. Ông bà Nội tôi đưa tiễn ba người con trai ra bến phà. Cô em gái, cô tôi, vẫy tay chào các anh, trong lòng cũng háo hức đi nhưng bà Nội tôi đã giữ cô lại.




Ba tôi định cư ở Huế với những người cùng họ tộc. Ông giúp việc trong nhà để có chỗ ăn ch ở. Rồi ông ra riêng tự lập làm nhiều công việc khác nhau kiếm kế sinh nhai. Có một năm, ông Nội tôi gửi thư báo tin cô tôi lấy chồng, nói các anh có về dự đám cưới của em. Năm đó, ba tôi bệnh nặng vì lý do gì tôi không còn nhớ, một cánh tay ông bị bại liệt phải nằm nhà thương một thời gian. Vừa tiền bạc không có, vừa bệnh hoạn, ba tôi quyết định không về. Ba tôi nói, ông không muốn về trong một hoàn cảnh như vậy. Ba tôi đã không dự được đám cưới em gái mình. Một ít lâu sau, năm 1949, hoàn cảnh chiến tranh lại càng khốc liệt hơn. Ông đã không về được để thọ tang ông Nội tôi.

Ba tôi sống ở Huế khá lâu. Bệnh ông đã bớt hẳn. Ông kể mỗi chiều ông thường lên cầu Trường Tiền nghe nhạc công người Pháp biểu diễn ở Toà Khâm Sứ bên bờ sông Hương. Ông vẫn đi làm công, từ làm bánh, làm nhang đến chạy hàng cho những thương hiệu. Một năm, một chủ tiệm sai ông vào Phan Rang mua hột dưa để chuẩn bị bán Tết. Ông đem về mấy bao bố hột dưa sống. Chủ tiệm nhìn thấy tái mặt, bởi họ muốn mua hột dưa chín rồi đem ra bán lại cho các tiệm khác. Họ đâu có biết cách gì để biến chế hạt dưa. Chủ tiệm bắt ba tôi phải lấy số hàng nầy. Mỗi tối, ba tôi đi làm về nhà rồi bắt đầu ngồi rang hột dưa xong trộn chút phẩm đó vào. Và vậy là hột dưa được sẵn sàng chờ bán. Cùng một lúc chiến tranh lan rộng. Đường đi vào Phan Rang bị bom không thông thương được. Tết năm đó cả thành phố Huế và Đà Nẵng hột dưa bị khan hiếm. Ba tôi trúng hàng lớn và kiếm được khá lời. Mỗi lần kể lại câu chuyện này, ngay cả khi đến mấy mươi năm sau, ba tôi vẫn cười lớn sảng khoái nghĩ tới cái rủi mà lại thành cái may.

Vài năm sau số thanh niên rời làng quê cùng khoảng với ba tôi bắt đầu đi thêm vào miền Nam. Có người đi tới tận Sài Gòn. Hai bác tôi, người tới Phan Thiết, người ở Tuy Hòa. Khi vào Bình Định ba tôi quen được những người cùng họ tộc. Ông quyết định ở lại đây và nhận làm bà con bên nội của mình. Ba tôi lập gia đình và bắt đầu cuộc sống định cư như nhiều gia đình khác. Chúng tôi lớn lên có nhiều cô chú xung quanh.

Ba tôi rất giỏi toán mặc dù ông chỉ được đi học tới lớp năm. Năm tôi thi vào lớp Sáu và phải luyện thi với hai cuốn sách 600 Bài Toán Mẫu và 144 Bài Toán Đố một tay ông đã giải những bài toán đó cho tôi. Ông cũng rất giỏi về hai môn Sử và Địa. Ông rành rẽ Thế Chiến Thứ I, Thế Chiến Thứ II, hay những nền văn mình cổ cũng nhờ ông đọc sách rất nhiều. Ông lại còn viết chữ rất đẹp. Năm xưa, chủ tiệm nơi ông làm công gả con gái có chồng, họ giao cho ông viết thiệp mời đám cưới. Khi còn ở trong nước cũng như tại hải ngoại, ba tôi đều đọc báo và nghe đài phát thanh BBC mỗi ngày. Một lần, năm chị tôi học lớp đệ Tứ, nhà trường có làm đặc san Xuân và bắt học sinh mỗi người phải nộp một bài thơ hay bài văn, chị tôi đã cầu cứu đến tôi và ba tôi. Chị tôi vốn dở về viết lách. Tối đến ba cha con còn ngồi xung quanh chiếc bàn tròn dưới ánh đèn dầu vàng và bắt đầu làm thơ cho chị tôi có bài đem nộp ngày mai. Nghĩ lại thật buồn cười.

Mùa hè, ba tôi vót tre làm diều cho em tôi chơi. Ông kể về tuổi thơ của ông thả diều với bạn bè trên đồng trống. Ba tôi còn rất giỏi về những môn thể thao khác như cờ tướng, bóng rổ, bóng chuyền, banh bông, và những môn trong ngành gymnastics. Những ngày hè oi bức, như nhiều gia đình xung quanh chúng tôi thường ra hóng mát ở trước nhà. Đôi khi có lẽ trong lòng có chút cảm hứng, ông ngâm những bài thơ cổ mà chỉ có ông hiểu được. Một trong những bản nhạc ba tôi thích hát là bài Xuân Và Tuổi Trẻ. Khi cuộc chiến của năm 1975 khốc liệt, tưởng đất nước chia đôi ở đèo Cả Nha Trang ba tôi gửi em tôi theo bà con đi lánh nạn. Ông tin rằng em tôi sẽ gặp chị tôi khi vào trong đó. Riêng ông và Má tôi ở lại để chờ tôi về.

Mặc dù thời cuộc chia rẽ, trước năm 75, gia đình tôi có đường dây liên lạc với cô tôi. Năm bảy lần gửi thư và tiền bạc về cho cô thì cũng có hai ba lần tới được. Năm 1979 ba tôi viết thư thăm cô, lá thư gửi đi từ bưu chính nơi ông ở tới bưu chính nơi cô tôi ở. Lá thư đầu tiên trực tiếp của hai anh em với nhau. Từ sau đó, cứ vài năm ba tôi lại về thăm cô. Ba tôi thương cô đã phải ở lại một mình lo cho ông bà Nội tôi. Ngôi trường tiểu học ngày xưa ba tôi đi học hư hao nhiều. Lớp thanh niên bỏ làng đi lánh nạn năm xưa đã trở lại và quyên góp xây ngôi trường khang trang tươm tất cho con cháu trong làng có chỗ đi học. Tôi cũng thật sự mừng là ba tôi đã có cơ hội để trở về quê hương thắp nhang cho ông bà Nội tôi và gặp lại được cô tôi. Quê hương, cho dù đã mấy mươi năm và xa cách ngàn trùng, nó vẫn cảm thấy rất gần bởi vì quê hương ở ngay trong trái tim của mình.

Sức khỏe của ba tôi yếu đi và ông đã không còn về quê thăm cô tôi nữa. Năm đó ông đau nặng tưởng không qua nỗi. Ngồi trong phòng bệnh với ba tôi, lòng tôi buồn bã và ân hận vì đã không theo ông về quê nội. Và tôi đã cầu nguyện thật nhiều với ơn trên cho ba tôi qua được kỳ này để tôi về quê thay cho ông, gặp lại cô tôi, và mang tin về cho ông. Tôi nhớ tôi đã cầu nguyện rằng, xin hãy cho ba con một thời gian nữa, hãy cho con một cơ hội, về sau nếu phải đến lúc ba con ra đi con sẽ không van nài than trách.

Chị em tôi đã được về quê nội, vui mừng gặp lại cô tôi. Cô tôi dẫn hai chị em đi trên đường tới ngôi trường ngày xưa ông học. Cây đa lớn trước cổng trường, theo ông nói, là cây mới, bóng mát cũ đã làm êm dịu bước chân ông đi qua biết bao nhiêu năm. Chúng tôi trở lại bến phà nơi ông Nội đã đưa ba người con trai ra đi. Chiến tranh. Chiến tranh là cái gì mà đã làm ngăn cách biết bao nhiêu gia đình. Cuộc đời ba tôi đã hai lần tỵ nạn. Từ khi sống ở hải ngoại, cuộc sống của ba tôi đã hài hòa, bình an và nó thể hiện qua bên ngoài của ông. Đi đâu ai cũng khen ông đẹp lão. Ba tôi rất thấm thía về cuộc đời, con người và những thay đổi đôi khi có thể tàn phá tâm hồn. Nhưng ông không hề phẫn nộ, chê bai. Ông nhìn cuộc đời với sự bao dung và cởi mở.

Một lần khi còn nhỏ tôi hỏi ba tôi về những chuyện người ta nói về thế giới của thiên đường và địa ngục, ba tôi trả lời rằng, thế giới này mình còn chưa hiểu hết thì nói chi tới thế giới xa xôi, cứ lo học hành, lo làm việc, và sống tốt với mọi người là đủ rồi. Hình như đó là những lời kinh điển của ông, phải sống tốt với mọi người. Ông cũng thường nói, mặt trời lên thì mặt trời xuống, cuộc đời có hợp rồi có tan, không có gì vĩnh cửu, chỉ cần mình sống tốt trong cuộc sống hiện tại. Thực vậy, ông đã sống an nhiên giữa Trời và Đất.

Ba tôi mất một ngày cuối tháng Năm, ở tuổi 89, trong tuần lễ của mùa Tưởng Niệm, cách đây 10 năm.

Tuyết Vân


____________________________

Wednesday, May 22, 2019

“Một ngày không vội vã” - (No Hurry Day)


Huy Phương

“Em lo lắng vì mùa thi sắp đến
Anh vội vàng vì tình quá mong manh !” - (HP)

Ngày xưa, thuở nhỏ tôi thấy ngay trong tình yêu mà người ta cũng vội vàng. Xuân Diệu đã thúc giục : “Mau với chứ, vội vàng lên với chứ / Em, em ơi, tình non đã già rồi / Con chim hồng, trái tim nhỏ của tôi / Mau với chứ! Thời gian không đứng đợi !”.

Yêu thì cuồng, sống thì vội vã !

Tuesday, May 21, 2019

Pizza món ăn nhà nghèo

By Trần Lý Lê


Ngày nay, dù pizza đã trở thành một tên tuổi đáng kể trong ngành thực phẩm “ăn liền” mang lại bạc tỷ cho công ty sản xuất nhưng vẫn có những quán ăn nhỏ xíu, rải rác khắp các thành phố lớn nhỏ trên thế giới chỉ “chuyên trị” một món pizza và chủ nhân vẫn có thể kiếm sống dễ dàng!

Pizza Hut, Domino, Papa John… là các thương hiệu lớn trong ngành buôn bán pizza, các công ty này mở nhiều cửa tiệm dưới hình thức “franchise” (cung cấp nguyên liệu, quảng cáo và các dịch vụ liên hệ khác… cho người “thuê” tên tuổi) chưa kể các công ty khác chuyên bán pizza chế biến sẵn cho các chợ thực phẩm. Khách hàng chỉ việc ra chợ, mua sẵn món pizza đông đá rồi nướng tại nhà.
Ấy là chuyện của những người xuề xòa, ăn cho xong bữa. Với những cái lưỡi tinh tế thì mấy loại pizza kể trên không thể chấp nhận được. Họ tìm tòi, lùng kiếm cho ra những chiếc pizza vừa khẩu vị để thưởng thức và cũng để giới thiệu với bạn bè, thế là ta có nhan nhản các bài viết ngắn dài khen chê món ăn quen thuộc kể trên.
Pizza là một chiếc “bánh”, xin tạm gọi là “bánh” vì chế biến từ bột mì, thường là hình tròn, trên mặt bánh là hai nguyên liệu chính, sốt cà chua với phó mát, và 108 thứ khác từ thịt (xúc xích, thịt heo muối như pepperoni, thịt bò băm viên, thịt gà…), cá muối (anchovy), dầu ăn, đến rau (hành tây, ớt chuông, rau dền, trái ô liu…) chưa kể vô số các loại phó mát và đôi khi cả trái cây như dứa (Hawaiian pizza).
Pizza có thể giản dị như một khuôn bánh mỏng, trên mặt rải một ít phó mát mozzarella và sốt cà chua rồi bỏ lò nướng hoặc rầm rộ chuyên chở trên mặt bánh (topping) các nguyên liệu “phụ”.
Tuy mang tiếng “phụ” nhưng các nguyên liệu ấy lại trở thành tên gọi của chiếc bánh, như “Sausage pizza”, “Vege pizza”; món “hầm bà lằng” với cả chục loại “topping” được gọi là “Everything pizza” hay văn vẻ hơn “Premium pizza”, nghĩa là pizza ngoại hạng với đủ thứ đi kèm!
Miếng bánh khi chín có thể giòn giòn giữa hai hàm răng nếu vỏ bánh được cán mỏng, nướng kỹ cho chín vàng hoặc có thể dai dai khi mặt bánh “chịu” quá nhiều sốt / phó mát và chỉ nằm trong lò đến khi vừa đủ chín. Người chuộng chiếc pizza mỏng, kẻ ưa món pizza dày cui, và món pizza dày cui ấy có tên gọi riêng, “Sicilian pizza” hoặc nặng tính “địa phương” hơn, “Chicago deep-dish pizza”.
Món ăn ấy quen thuộc lắm. Người già em bé, kẻ giàu, người nghèo… dường như ai ai cũng “biết” và ít ra cũng đã “ăn thử” pizza một lần trong đời?!
Pizza nổi tiếng như thế nên đã có nhiều báo viết về món ăn này chưa kể cuốn sách kể “tiểu sử” “Pizza: A Global History” của bà Carol Helstosky, một giáo sư về lịch sử tại University of Denver. Tất nhiên, dưới cái nhìn của sử gia, món ăn không chỉ là thực phẩm nuôi sống cơ thể mà là cả một tiến trình văn hóa cũng như xã hội liên quan mật thiết đến món ăn ấy.
Sách vở ghi chép sự hiện diện của “bánh”, “flat bread” tiền thân của pizza, chế biến từ bột cán mỏng đem nướng từ 1,000 năm trước Công Nguyên tại Sardinia. Ðến thế kỷ thứ sáu trước Công Nguyên, thời Darius the Great (521-486 B.C.), flat bread được nướng rồi rải phó mát và chà là trên mặt bánh để ăn.
Sử gia La Mã Marcus Porcius Cato (234-149 B.C.) ghi chép việc ăn bánh bằng bột cán mỏng với dầu ô liu, rau thơm và mật nướng trên đá nóng.
Ðến thế kỷ thứ nhất trước Công Nguyên, nhà thơ La Mã Virgil ca tụng một loại bánh tròn (từa tựa pizza) trong bài thơ lẫy lừng “The Aeneid.”
Một món ăn nhà nghèo khác, hình như chị em thân thiết với pizza, là món “bánh” bao gồm bột cán mỏng, bỏ thêm dầu ăn, gia vị và rau thơm là truyền thống quen thuộc cổ xưa của người Ai Cập, La Mã và Hy Lạp (ngày nay bá tánh gọi là “focaccia”).
Khi khai quật thôn làng vùng Pompeii, ta tìm ra dấu vết của món pizza. Cư dân trong vùng và thôn làng Napoli lân cận đã từng chế biến pizza để ăn hàng ngày.
Năm 1522, sau khi cà chua được mang về Âu Châu từ Tân Thế giới, cư dân Napoli đã khởi đầu món ăn pizza quen thuộc chung với hoa quả “tân thời” là cà chua. Thế là pizza chính thức ra đời từ Napoli (hay Naples theo Anh ngữ), Ý với các nguyên liệu như ta biết ngày nay. Miền đất này hiện diện từ năm 600 trước Công Nguyên như chốn sinh sống của người Hy Lạp.
Vào thế kỷ XVIII, Napoli trở thành thành phố miền biển và là nơi sinh sống của dân nghèo, những người chài lưới, hay “lazzaroni”. “Nhà cửa” chật hẹp, phần lớn chỉ là những cái chòi vỏn vẹn một phòng, càng gần bờ biển, xóm nghèo càng đông và người ta sống ngoài trời nhiều hơn trong nhà.
Cư dân cần những món ăn giản dị, rẻ và dễ chế biến: Miếng bột cán mỏng (để nướng cho nhanh), bỏ thêm chút sốt cho mặn mòi, dễ nuốt… xuất hiện trên những xe hàng rong, quán nghèo. Cư dân Napoli ăn pizza hàng ngày, mỗi ngày vài lần để lấy sức làm lụng nhọc nhằn.
Gốc gác pizza khiêm nhường như thế nên bị [thiểu số] nhà giàu trong thành phố dè bỉu, rẻ rúng; pizza và thói quen ăn uống của người lao động bị gọi là “disgusting” hay dịch nhẹ nhàng là “phát ớn”! Chính những nguyên liệu chế biến pizza ngày trước như cà chua, phó mát, dầu ăn, cá muối và tỏi lại trở thành ngon miệng, được bá tánh ưa chuộng ngày nay.
Ý thống nhất đất nước năm 1861. Vua Umberto Ðệ Nhất và Hoàng hậu Margherita viếng thăm Naples vào năm 1889; truyền thuyết kể lại rằng ngán các sơn hào hải vị quá xá nên nhà vua thử thức ăn lạ địa phương, món pizza đủ loại từ nhà hàng Pizzeria Brandi nổi tiếng của thành phố, hậu thân của quán Da Pietro pizzeria thành lập từ năm 1760.
Món pizza mozzarella, gồm phó mát tươi, cà chua và lá quế (basil) được hoàng hậu đặc biệt ưa chuộng, và từ đó tên gọi pizza Margherita ra đời. Món pizza này có đủ ba màu trắng đỏ và xanh của lá cờ Ý.
Ðược hoàng gia ưa chuộng, pizza nghiễm nhiên trở thành món ăn nổi tiếng, kẻ nghèo [được] thưởng thức trước, người giàu bắt chước [ăn] theo sau.
Trần Lý lê - http://baotreonline.com

Monday, May 20, 2019

3 việc không nên giúp, 3 việc không nên nghĩ: Buông bỏ được bạn sẽ có niềm vui

.


Sống ở đời, không ai đoán biết được số phận, hãy làm những gì bản thân thấy nên cần làm, hãy tin tưởng rằng mình càng nỗ lực thì vận may càng hé mở, chớ lo hão huyền, chớ lo trời sập...

Sunday, May 19, 2019

Những bức thư tình không bao giờ được đọc



John phát hiện căn bệnh ung phư khi ở giai đoạn cuối. Bác sĩ nói rằng thời gian còn lại của anh là một tháng. 

John thầm yêu một cô gái làm ở cửa hàng bán đĩa CD gần nhà, nhưng chưa bao giờ anh bày tỏ tình cảm của mình với cô. Mỗi ngày, anh đều kiếm cớ qua đó mua đĩa CD để được nói chuyện với cô.

Saturday, May 18, 2019

CHUYỆN VUI CUỐI NĂM

Người kể chuyện: đinh tấn khương


Tào Lao, bạn tui, đã đoán trúng một chuyện, đòi tui trao giải bằng một "cây cà lem". Giữ lời hứa, sáng hôm qua, tui mua  bịch cà rem, gói thật  kỹ rồi mang tới bưu điện gởi sang cho Tào Lao, để kịp ăn New Year.

Gặp ngay cái cô đứng quầy phục dzụ, mới dzòm là thấy dzễ xương ngay hà.
Má lúm có hai đồng tiền, cười lòi hai cái răng khễnh, mắt to như hai cái hột nhãn (nhãn to hột, đừng nhầm lẫn nhãn hột lép đó nhé). Môi thì tươi rói (hổng phải bôi son)

Taxi bay cất cánh thẳng đứng đầu tiên trên thế giới

Thu Thảo

Nguyên mẫu taxi bay Lilium vừa công bố Ảnh: Lilium

.
Máy bay phản lực kiêm taxi bay, cất cánh và hạ cánh theo chiều dọc, đầu tiên trên thế giới vừa được cho ra mắt sau khi hoàn tất chuyến bay thử nghiệm đầu tiên.
Theo Bloomberg, startup Đức Lilium là cái tên đứng sau mẫu taxi bay cất cánh, hạ cánh thẳng đứng độc đáo này. Startup đặt mục tiêu có đội bay gồm các mẫu tàu bay có năm chỗ ngồi, có thể hoạt động với chế độ có tài xế lái hoặc chế độ drone.

Friday, May 17, 2019

Đường thô, đường trắng - Gạo nâu, Gạo trắng

Raw Sugar và White Sugar - Brown rice và White rice





Đường thô và đường trắng

Cứ tưởng tượng thế giới này không có đường cũng đủ thấy cuộc sống mất đi bao nhiêu là thú vị. Nhờ khám phá của con người, từ thứ đường thô thiển rồi tiến đến đường tinh chế, mà chúng ta có thêm vị ngọt cho thức ăn, rồi đến kẹo bánh… và vô số những món ăn ngon ngọt khác

Thursday, May 16, 2019

THÁNG 5 – TẢN MẠN

ndthùy



Tháng năm, trời vẫn còn se sẽ lạnh. Cái lạnh cứ lấp la lấp lững giữa bầu trời sáng, tối. Cây Anh Đào trên lối về buông thõng những chùm nụ chưa kịp khoe sắc. 
Trong một phút bâng khuâng khi bước chân lạc về khung trời kỷ niệm, Chợt nghĩ đến bài thơ Không đề của thầy Tuệ Sỹ

Mẹo trồng cây tốt um không cần bất cứ một thứ phân bón nào cả



Trồng cây là sở thích của rất nhiều người, nhất là trong thời buổi tràn lan thực phẩm bẩn và thiếu an toàn như hiện nay. Chỉ với môt quả trứng và trái chuối chín, việc trồng cây tưởng chừng khó khăn sẽ trở nên dễ dàng hơn bao giờ hết.

Phương pháp này sử dụng theo nguyên lý là chờ cho đến khi trứng và chuối bị mục rữa, chất dinh dưỡng sẽ hòa với đất và thẩm thấu từ rễ lên để nuôi cây phát triển.

Thực tế, trong vỏ trứng có chứa hơn 95% khoáng chất, trong đó có đến 37% cacbonat canxi, một yếu tố thiết yếu trong việc tăng trưởng của thực vật. Không chỉ vậy, trong vỏ trứng còn có chứa một lượng lớn magie, kali, sắt và phốt pho. Bản thân chuối cũng chưa cực kỳ nhiều khoáng chất tốt, là những nguồn dinh dưỡng dồi dào cần thiết giúp cây phát triển và khỏe mạnh. Ngoài ra chúng cũng hỗ trợ bảo vệ tránh cây không bị thối rữa.


Cách thực hiện hết sức đơn giản. Trước khi trồng cây, đối với cây trồng trong vườn đất. Bạn đào lỗ để trồng cây, sau đó thả trứng và chuối như hình vào. Tiếp đó, bạn đổ 1 chút đất lên trên rồi cho cây vào trồng. Đối với cây trồng trong chậu, bạn cho đất vào chậu độ dày khoảng 5cm rồi đặt cả quả trứng lên. Rải một lớp đất mỏng lên trên rồi cho cây vào trồng. Trong quá trình trồng cây chỉ tưới nước, không cần cho bất kỳ loại phân bón nào cả.

Thế là bạn yên tâm đã có một vườn rau ngon sạch rồi. Đây là cách mà rất nhiều người trồng cây chuyên nghiệp áp dụng thường xuyên.

. . .


Therealtz © VietBF


____________________________