Dẹp ngay cái kiểu nhìn tôi bằng ánh mắt "tội nghiệp" mỗi khi nghe tôi nói tôi đang sống một mình đi.
Tôi 81 tuổi rồi. Tôi sống trong căn nhà chính chủ của mình suốt bốn mươi năm nay. Và tôi không phải là một bi kịch đang chờ ngày ấy đến.
Cứ hễ nghe đến cụm từ "bà già sống một mình" là người ta lại nghĩ ngay đến mấy kịch bản tối tăm: – "Bà không thấy cô đơn sao?" – "Đêm hôm bà không sợ à?" – "Hay là bà qua ở với con gái cho có người ra người vào?"
Họ có ý tốt cả thôi, cầu Chúa phù hộ cho họ. Nhưng có một bí mật về tuổi già mà chẳng ai nói ra: Tôi không chỉ là đang "ở một mình". Tôi đang sống một cách đàng hoàng, tự trọng.
Tôi đã cống hiến đủ rồi. Tôi nuôi dạy ba đứa con nên người. Tôi đã chuẩn bị hàng ngàn túi cơm trưa, vò sạch từng vết cỏ trên mấy bộ đồng phục bóng chày của tụi nó, làm việc tăng ca tới bến, chắt chiu từng đồng bạc lẻ chỉ để cái nhà này có cơm ăn áo mặc.
Tôi đã ngồi mòn cả mấy hàng ghế khán giả dưới trời mưa tầm tã. Tôi đã thức trắng đêm trên ghế sofa chỉ để đợi ánh đèn xe con mình hiện lên ngoài ngõ. Tôi đã lắng nghe những nỗi đau thất tình lúc 2 giờ sáng và giữ kín mọi bí mật của chúng.
Cuộc đời tôi đã từng rất đầy đặn. Ồn ào. Hỗn loạn. Và tuyệt đẹp.
Còn bây giờ thì sao? Bây giờ là sự tĩnh lặng. Sàn gỗ thỉnh thoảng có kêu răng rắc, nhưng đó là những âm thanh thân thuộc. Tiếng bước chân trong nhà, giờ chỉ là của riêng tôi.
Có một thời gian sau khi ông nhà tôi mất, tôi cứ ngỡ sự im lặng này nghĩa là mình có vấn đề. Xã hội cứ ra rả vào tai: "Bà phải ở gần con cháu chứ", "Già rồi đừng có thui thủi một mình". Tôi bắt đầu tự hỏi: Mình muốn có không gian riêng như thế này có phải là ích kỷ không? Mình không khóc lóc mỗi đêm trước khi ngủ thì có phải là kẻ "máu lạnh" không?
Thế rồi, một sáng nọ, tôi ngồi bên bàn bếp với ly cà phê, ngắm nhìn ánh nắng chiếu rọi ngoài hiên. Và lúc đó tôi chợt hiểu ra: Tôi không hề bị bỏ rơi. Tôi không hề bị lãng quên. Tôi đang TỰ DO.
Đầu óc tôi vẫn còn minh mẫn lắm. Tôi vẫn tự tay ký séc trả tiền điện mỗi tháng. Tôi tự quyết định xem ngày hôm nay của mình sẽ trôi qua thế nào. Và tin tôi đi, những ngày của tôi đẹp lắm:
Ăn sáng lúc 12 giờ trưa nếu thích.
Đọc một cuốn sách mà không bị ai làm phiền.
Xem mấy chương trình mình thích mà chẳng phải tranh giành cái điều khiển tivi với ai.
Tưới mấy khóm cẩm tú cầu và trò chuyện với tụi nó như những người bạn già.
Con cái tôi giờ đã có cuộc sống riêng, cũng bận rộn và ồn ào như tôi ngày trước — và tôi tự hào về điều đó. Tụi nó ghé thăm vào Chủ nhật. Tụi nó gọi điện. Tụi nó lo cho tôi. Nhưng việc lấp đầy từng giờ từng phút trong đời tôi không phải là trách nhiệm của tụi nó.
Tôi nuôi dạy con mình thành những người độc lập, và giờ tụi nó cũng để tôi được độc lập như vậy. Sống một mình không có nghĩa là không được yêu thương. Nó có nghĩa là tôi được tin tưởng. Tụi nó tin vào sức mạnh của tôi, vào tinh thần của tôi. Tụi nó tin rằng nếu thực sự cần giúp đỡ, tôi sẽ nhấc máy lên gọi ngay. Và tôi vẫn làm thế khi cần. Đó không phải là yếu đuối, đó là sự khôn ngoan.
Tôi không hề bị cô lập. Anh bưu tá vẫn chào tôi mỗi sáng. Cô thu ngân ở tạp hóa biết thừa tôi chỉ thích mua chuối khi nó còn hơi xanh xanh. Mấy bà bạn ở nhà thờ vẫn hay gọi hỏi: "Thế nào, vẫn còn đứng vững đấy chứ?", rồi cả hội lại cười ha hả đến đau cả sườn.
Không phải lúc nào tôi cũng hạnh phúc đâu. Đôi khi nỗi buồn vẫn ghé thăm. Nhưng nỗi buồn thì ghé thăm bất cứ ai — dù là người đang có đôi có lứa, người độc thân, đám trẻ ranh hay người già cả.
Cái mà tôi cảm nhận được nhiều nhất không phải là sự cô đơn. Mà là sự BÌNH YÊN. Bình yên trên chiếc ghế bành yêu thích. Bình yên trong những thói quen lặng lẽ. Bình yên khi biết rằng, suốt 60 năm qua, mình đã chăm sóc cho tất cả mọi người...
Còn bây giờ? Bây giờ tôi đã dành được cái quyền quý giá nhất: Chăm sóc cho chính mình.






