Friday, August 14, 2026

CON NGƯỜI CÓ THỂ SỐNG BÌNH THƯỜNG NẾU NHỮNG CƠ QUAN SAU THIẾU HAY MẤT ĐI

 Minh Hân Phan

Cơ thể người là một hệ thống sinh học phức tạp, và nó không thể hoạt động nếu thiếu một số cơ quan quan trọng như não, tim và phổi. Tuy nhiên, không phải cơ quan nào cũng thiết yếu; trên thực tế, một số bộ phận có thể cắt bỏ mà chỉ gây ra rất ít biến chứng hay hạn chế. Những cơ quan này đôi khi là dấu vết thoái hóa còn lại từ tổ tiên chúng ta, đã tiến hóa để hầu như không còn công dụng nào ở hiện tại. Một số cơ quan "có thể thay thế" khác vẫn đem lại vài lợi ích nhất định, nhưng việc cắt bỏ hay thay thế chúng cũng không gây ra nguy hại gì. Dưới đây là năm cơ quan mà cơ thể người vẫn có thể sống tốt dù thiếu chúng.

Ruột thừa là một túi nhỏ, hẹp treo ở đường tiêu hóa phía bên phải bụng. Phòng khám Cleveland Clinic ước tính khoảng 5% dân số Mỹ sẽ có thời điểm gặp phải tình trạng viêm ruột thừa cấp tính — hiện tượng cơ quan này sưng lên và có nguy cơ vỡ, làm lan truyền độc tố khắp cơ thể. Ngay khi có dấu hiệu viêm ruột thừa đầu tiên, bác sĩ thường chỉ định cắt bỏ nó thông qua phẫu thuật cắt ruột thừa; thủ thuật này chỉ để lại một vết sẹo nhỏ và thường hầu như không ảnh hưởng đến cơ thể.

Giới y khoa đã nghiên cứu rất kỹ về ruột thừa để xác định công dụng của nó. Trong nhiều năm, các chuyên gia tin rằng cơ quan này tiến hóa thành một bộ phận thoái hóa hoàn toàn. người ta từng đưa ra thuyết cho rằng tổ tiên loài linh trưởng của chúng ta đã dùng nó để tiêu hóa lá cây. Tuy nhiên, các nghiên cứu gần đây lại gợi ý rằng ruột thừa thực chất có thể đảm nhận một chức năng hữu ích, dù không quá thiết yếu.

Một số lý thuyết mới cho rằng ruột thừa đóng vai trò là nơi trú ngụ cho các lợi khuẩn — vốn rất cần thiết cho chức năng ruột. Nếu điều này đúng, nó có nghĩa là ruột thừa giúp bổ sung lại vi khuẩn có lợi cho đại tràng khi số lượng lợi khuẩn xuống thấp. Một lý thuyết khác lại cho rằng ruột thừa có thể gây ra tác động miễn dịch tiêu cực, vì nó được coi là một yếu tố rủi ro tiềm ẩn dẫn đến viêm loét đại tràng (một bệnh viêm ruột). Dù các nhà khoa học vẫn đang tiếp tục nghiên cứu công dụng của ruột thừa, điều chúng ta biết chắc chắn là bạn hoàn toàn có thể sống một cuộc sống khỏe mạnh mà không có nó.
2) Lá Lách
Lách là một phần quan trọng trong hệ miễn dịch của cơ thể, nhưng nếu bị cắt bỏ, các cơ quan khác có thể "thay ca" và đảm nhận nhiệm vụ của nó. Lách có kích thước khoảng bằng một nắm tay, nằm ở phần trên bên trái của bụng, phía sau xương sườn trái. Nó hoạt động chăm chỉ để giữ cho cơ thể khỏe mạnh nhờ chứa các tế bào bạch cầu dùng để chống lại nhiễm trùng. Lách cũng giúp kiểm soát và quản lý lượng tế bào máu thuộc nhiều loại khác nhau, đồng thời lọc máu để loại bỏ các tế bào máu cũ hoặc bị tổn thương.
Nếu lách bị vỡ — chẳng hạn do tác động lực mạnh vào bụng — bạn rất có thể sẽ phải cắt bỏ nó. Ngoài ra, lá lách bị phì đại có thể vô tình lọc bỏ cả các tế bào máu khỏe mạnh, gây ra các vấn đề miễn dịch nghiêm trọng như thiếu máu. Rất may lá lách thường có thể được cắt bỏ bằng phương pháp phẫu thuật nội soi ít xâm lấn, không cần đến những vết mổ lớn. Sau khi lách bị lấy ra, gan sẽ đảm nhận vai trò này vì nó cũng có khả năng quản lý và lọc các tế bào máu.
3) VA (A-đê-nô-it)
VA là những khối mô nằm phía sau mũi và trên trần khoang miệng. Những cơ quan nhỏ bé này thực hiện chức năng then chốt ở trẻ em: bẫy các vi khuẩn có hại — những tác nhân nếu nuốt phải sẽ gây ra bệnh tật. Nhưng khi chúng ta lớn lên, VA ít đóng vai trò sinh tử hơn và trở thành cơ quan thoái hóa hoàn toàn khi đến tuổi trưởng thành: Chúng teo nhỏ lại và thậm chí có thể biến mất ở tuổi 13.
Mặt tối của VA là chúng có thể bị nhiễm trùng và sưng tấy, ở một số người điều này có thể tiến triển thành mãn tính. Tình trạng này có thể cản trở khả năng hít thở bình thường, gây ra các vấn đề về xoang, và thậm chí làm trầm trọng thêm chứng ngưng thở khi ngủ cũng như ngáy to. Nếu điều đó xảy ra, bạn luôn có thể nạo bỏ chúng bằng thủ thuật nạo VA — một ca phẫu thuật tương đối đơn giản mà người bệnh thường phục hồi chỉ trong vài ngày hoặc vài tuần.
Thủ thuật này là một quyết định dễ dàng ở tuổi trưởng thành, thời điểm mà VA không còn tác dụng gì nữa. Nhưng ngay cả trẻ em cũng có thể hưởng lợi từ việc nạo VA, vì nó giúp đường thở thông thoáng hơn và giảm bớt các ca nhiễm trùng xoang. VA chỉ là một phần rất nhỏ của hệ thống miễn dịch, và cơ thể còn rất nhiều cách khác để ngăn ngừa bệnh tật.
Túi mật là một cơ quan hình quả lê nằm bên dưới gan. Chức năng chính của nó là lưu trữ và — khi đến thời điểm thích hợp — giải phóng mật, một loại dịch tiêu hóa do gan sản xuất giúp phân hủy thức ăn nhiều chất béo.

Sau khi bạn ăn, mật sẽ thoát ra khỏi túi mật và được đưa đến ruột non qua đường mật. Khi đến ruột non, mật sẽ giúp phân hủy bất kỳ lượng chất béo nào bạn đã tiêu thụ. Quá trình này làm túi mật cạn đi, nhưng nó sẽ lại tích đầy mật khi gan tiếp tục sản xuất thêm.

Đáng tiếc là túi mật rất dễ mắc một số bệnh như sỏi mật — những vật thể như viên sỏi có thể gây đau và viêm. Người bệnh cũng có thể bị tắc nghẽn đường mật, và trong một số trường hợp hiếm hoi có thể phát triển ung thư túi mật. Khi cần thiết, bạn có thể trải qua phẫu thuật cắt bỏ túi mật.

Không có túi mật, mật đơn giản là bỏ qua giai đoạn lưu trữ và chảy trực tiếp từ gan vào hệ tiêu hóa. Hạn chế tiềm ẩn chính là việc tiêu hóa chất béo có thể trở nên khó khăn hơn, vì vậy những người không có túi mật thường được khuyên nên tránh đồ ăn dầu mỡ. Phòng khám Cleveland Clinic gợi ý rằng calo từ chất béo không nên chiếm quá 30% khẩu phần ăn nếu bạn thiếu túi mật. Đây không phải là sự thay đổi quá đột ngột đối với hầu hết mọi người, vì các hướng dẫn dinh dưỡng cho cộng đồng chung cũng khuyến nghị lấy 20% đến 35% lượng calo hàng ngày từ chất béo.
5) Đại tràng (Ruột già)
Đại tràng là một ống dài nằm ở cuối đường tiêu hóa và là một phần của ruột già. Mạng lưới này có nhiệm vụ tiếp nhận thức ăn đã tiêu hóa từ ruột, hấp thụ dưỡng chất cùng nước, và cuối cùng chuyển phần chất thải còn lại đến trực tràng. Dù sở hữu những chức năng quan trọng này, việc sống bình thường mà không có đại tràng là hoàn toàn có thể. Phẫu thuật cắt bỏ đại tràng thường được thực hiện để điều trị các bệnh hiện có như ung thư hoặc để ngăn ngừa các căn bệnh tiềm ẩn trong tương lai.

Quá trình phục hồi sau khi cắt đại tràng không diễn ra ngay lập tức, vì bệnh nhân thường phải ăn chế độ hoàn toàn bằng chất lỏng trong vài tuần trước khi nạp lại thức ăn đặc. Tin tốt là những người từng phẫu thuật cắt đại tràng ghi nhận chất lượng cuộc sống tốt hơn sau đó.

Trong một nghiên cứu năm 2015, 84% người tham gia khảo sát khẳng định cuộc sống của họ đã cải thiện sau khi cắt bỏ đại tràng.
Như một phần của ca phẫu thuật cắt đại tràng, bác sĩ có thể nối trực tiếp ruột non với hậu môn, từ đó cho phép bệnh nhân đào thải chất thải theo cách bình thường.

Một lựa chọn khác là nối ruột với một lỗ mở được tạo ra trên bụng, nơi có thể gắn túi hậu môn nhân tạo tạm thời hoặc vĩnh viễn để thu gom chất thải. Mặc dù lựa chọn thứ hai này có thể cần một thời gian để thích nghi, nhưng những người trải qua phẫu thuật cắt đại tràng vẫn có thể quen dần và sống một cuộc sống khỏe mạnh ngay cả khi không có đại tràng.

h.phan 08.08.2026
https://www.facebook.com/share/p/1BcMaswZ4s/
* Dựa trên Interesting facts magazine

Thursday, August 13, 2026

Câu Chuyện Về Một Cô Bé Đi Tìm Cha Mình

Trương Hữu - HIEN YUKEN

Sáng thứ Hai, tôi đọc trên trang BBC News câu chuyện về một cô bé đi tìm cha mình - một người lính mất tích (MIA) - suốt hơn 50 năm. Đại úy Ronald Wayne Forrester, phi công Thủy quân lục chiến Hoa Kỳ, tham gia chiến tranh Việt Nam. Năm 1972, trong một lần xuất kích tấn công mục tiêu ở Quảng Bình, máy bay của ông đã mất tích.

Năm 1979, gia đình tổ chức lễ tang tại Nghĩa trang Quốc gia Arlington, nhưng chỉ có một ngôi mộ trống. Con gái ông, Karoni, từ nhỏ luôn thắc mắc cha mình đang ở đâu và luôn mong một ngày ông trở về. Phải đến năm 2023, sau hơn 50 năm kể từ khi chiếc A-6 Intruder rơi xuống bầu trời Quảng Bình, gia đình mới đưa được đại úy Ronald Wayne Forrester về lại đất mẹ. “Về nhà” không phải là một cơ thể trọn vẹn, mà chỉ là một mẩu xương nhỏ bằng ngón tay út, được tìm thấy giữa một cánh đồng lúa ở đất khách. Chỉ một mẩu xương nhỏ ấy thôi, nhưng đủ để xoa dịu nỗi dằn vặt khôn nguôi của cô con gái, người đã dành gần cả đời để đi tìm cha.

Câu chuyện ấy là minh chứng rõ ràng cho nỗ lực bền bỉ của một quốc gia giàu có: hơn 50 năm không ngừng tìm kiếm, để trả lại tên tuổi và sự yên nghỉ cho một người lính. Một mảnh kim loại từ chiếc thẻ bài, một dấu vết nhỏ nhoi cũng được gìn giữ như báu vật, để khôi phục sự hiện diện của ông giữa nhân gian. Người Mỹ có thể tự hào rằng họ chưa bao giờ bỏ quên một người lính nào.

Còn về phía Việt Nam, hàng trăm ngàn người lính – cả Bắc lẫn Nam – đã chết hoặc mất tích, số phận họ ra sao? Chiến tranh đã qua lâu, nhưng trên dải đất hình chữ S vẫn còn vô số nấm mồ vô danh, những thân xác hòa vào đất, rừng, sông mà chẳng ai tìm thấy. Người mẹ, người vợ, người con chỉ biết thắp nén hương trên bàn thờ vọng, cất câu hỏi: “Con, chồng, cha tôi ở đâu?” mà không bao giờ nhận được câu trả lời. Không có ngân sách triệu đô, không có đoàn tìm kiếm chuyên nghiệp, không có sự quan tâm đúng mức, cộng với sự thù hằn phân biệt địch-ta, đã làm những nỗi đau thêm lặng lẽ, âm thầm, nối dài qua nhiều thế hệ.

Nếu con gái của Ronald Forrester có thể đặt tay lên quan tài cha và thở phào: “Cuối cùng, ông đã về nhà,” thì hàng ngàn, hàng vạn gia đình Việt Nam chỉ có thể ngậm ngùi trước một tấm bia khắc tên, không biết hài cốt người thân nằm ở đâu. Cái mất mát ấy không bao giờ được giải tỏa, không bao giờ khép lại. Nó trở thành vết thương âm ỉ, một khoảng trống mênh mông trong ký ức cả dân tộc.

Cùng là một kiếp người, cùng khoác bộ quân phục, cùng hy sinh cho lý tưởng, nhưng có lẽ đây là một trong những sự thật cay đắng nhất của chiến tranh. Đó là nỗi tủi buồn, là sự bất công thầm lặng mà những người ở lại phải mang theo suốt đời.

Trương Hữu Hiền 22 tháng 9, 2025
*Hình copy từ trang web BBC
https://www.facebook.com/share/p/1Ej2PYkoRT/

________________________________________

Wednesday, August 12, 2026

"KHI THẤT VỌNG ĐỦ NHIỀU - NGƯỜI TA SẼ CHỌN IM LẶNG"

Ảnh pexels
Có những điều, ban đầu ta không hiểu. Rồi thời gian, như một lưỡi dao vô hình, gọt giũa từng chút một, chạm vào từng kỳ vọng, từng lần tha thứ, từng ảo tưởng đẹp đẽ… và cắt đi từng lớp ngây thơ trong ta.

Cho đến một ngày, ta phát hiện:
Không phải cứ hết lòng thì người ta sẽ hiểu.
Không phải cứ chân thành thì người ta sẽ biết ơn.
Không phải cứ cố gắng gìn giữ là có thể giữ lại được.

Bởi làm người, sao qua được ý Trời, tất cả là nhân duyên!

I. Thất vọng, không đến từ người khác, mà từ chính lòng mình

Khi ta còn nhiều kỳ vọng, còn bám chấp vào ý nghĩ rằng “người ấy sẽ thay đổi”, “mọi thứ sẽ khác nếu mình kiên trì thêm một chút”, thì ta vẫn chưa đủ đau.

Thất vọng thật sự không đến từ một lời nói vô tâm, hay một hành động phũ phàng. Nó đến từ sự lặp đi lặp lại. Lặp đi lặp lại đến mức tâm không còn cảm giác. Như một vết thương bị chạm mãi, đến nỗi da không còn muốn phản ứng, nước mắt không còn muốn rơi.

Cái đau sau cùng, là khi bạn nhìn thấy họ rõ ràng đến mức… không còn gì để nói.

Không giận, không buồn, không trách. Chỉ còn một tiếng thở dài, và một cái gật đầu lặng lẽ:
“Ừ, họ vẫn vậy.”

Có người cho rằng im lặng là yếu đuối. Thực ra, im lặng là một dạng của từ bỏ trong yên bình.

Không phải bạn không có lý lẽ để phản bác. Không phải bạn không còn tâm trạng để giải bày.
Chỉ là… bạn đã chọn giữ lại lòng tự trọng sau cùng, không để mình tiếp tục van nài sự thấu hiểu từ một người không còn muốn hiểu.

Thật ra, khi im lặng, bạn đã lớn.
Khi không còn phản ứng, bạn đã hiểu.
Khi không còn giải thích, bạn đã đi xa hơn cảm xúc của mình.

Người ta chỉ rời đi khi không còn gì để giữ.
Người ta chỉ buông tay khi lòng đã chạm đến điểm cuối cùng của nhẫn nại.


Đừng lầm tưởng rằng:
Người im lặng là người không quan tâm. Thực ra, họ đã từng quan tâm bạn rất nhiều. Nhưng vì quan tâm quá nhiều nên mới thất vọng đến vậy. 

II. Khi một người thôi kỳ vọng, họ trở nên nhẹ hơn

Ta đã từng nghĩ rằng:

–  Tha thứ là phải nói ra.
–  Rời bỏ là phải khóc lóc.
–  Tổn thương là phải thể hiện.

Nhưng càng sống, ta càng thấy:

Tĩnh lặng mới là sức mạnh bền bỉ nhất.
Lặng im mà rời đi – mới là lựa chọn dứt khoát nhất.

Người nói nhiều khi rời đi, có thể vẫn mong được níu kéo.
Người lặng lẽ mà bước, thường là người đã đi rất xa trong tâm.
Họ không oán. Không than. Không chúc phúc. Không từ giã.
Chỉ lặng lẽ… biến mất khỏi một không gian không còn cần họ nữa.

III. Từ một lần im lặng, là cả một đời nhìn lại

Đôi khi, một lần bạn thở dài và không nói gì, không đáp trả, không gào thét…
Là lúc bạn tự đoạn tuyệt với phần yếu đuối trong mình.
Là lúc bạn bước ra khỏi sự lệ thuộc cảm xúc vào người khác.
Là lúc bạn hiểu rằng:
Không phải ai cũng nên đi cùng mình đến cuối con đường.
Và không phải ai cũng xứng đáng với phần tốt đẹp nhất trong tâm hồn mình.

Có lẽ sau tất cả, điều quan trọng không phải là người ta có hiểu bạn không. Mà là bạn có còn mong cầu họ hiểu bạn nữa không!

Trưởng thành thật sự là khi:
  • Bạn lặng lẽ rút lui khỏi những mối quan hệ không còn sự chân thành.
  • Bạn giữ lại lòng tốt, nhưng biết đặt nó đúng chỗ.
  • Bạn chọn im lặng, không phải vì sợ đối đầu, mà vì bạn biết rõ kết quả sẽ chẳng khác gì.
Và bạn chấp nhận điều đó, trong một tâm thế khiêm nhường, nhưng không tự làm mình bé nhỏ.

Có những người, bạn từng đặt trọn niềm tin.
Có những điều, bạn từng cố gắng níu giữ đến tận cùng.
Nhưng cuối cùng, tất cả chỉ còn là một tiếng thở dài trong lặng lẽ.


Không phải vì bạn không đủ yêu thương,
Mà là vì bạn đã đủ đau để buông.
Đủ trưởng thành để rút lui.
Đủ tĩnh lặng để không cần một lời giải thích.


Đó là sự tái sinh thầm lặng của một tâm hồn đã bước sang một chương mới, nhẹ hơn, sâu hơn, và bình an hơn.

Nguyên Tác An Hậu

____________________

Tuesday, August 11, 2026

ĐỘC ĐÁO MỨT BIỂN TIẾN VUA Ở NAM Ô

Mứt biển - một đặc sản mà người xưa từng dùng để tiến vua ở làng Nam Ô không chỉ ngon mà còn rất bổ dưỡng cho sức khỏe.

Một tháng trước Tết nguyên đán, người dân làng Nam Ô, quận Liên Chiểu, TP Đà Nẵng lặn lội ra các gành đá ở chân núi Hải Vân hay chèo thuyền đến chân núi Sơn Trà để hái mứt biển. Theo người dân làng này, nhiều vùng biển ở các tỉnh trên cả nước cũng có món mứt biển, tuy nhiên, ở Nam Ô mứt biển được cho là ngon nhất bởi từng được dùng là món ăn tiến vua. Người dân Nam ô còn gọi mứt biển chính là lộc trời bởi mỗi ngày đi hái rong mứt có thể kiếm được bạc triệu.

Saturday, August 8, 2026

Bánh Tiêu Con, Bánh Tiêu Ba

Dr. Wynn Trần

Tôi ăn bánh Tiêu lần đầu lúc còn đi học ở trường chuyên Bạc Liêu. Lúc đó, tuy mang tiếng là trường chuyên của tỉnh, nhưng trường của tôi phải mượn một nhà thờ Cũ trên con đường chính của thị xã để dạy học tạm trong lúc chờ xây trường mới sau này.

Friday, August 7, 2026

Đường Dâu

Sông-Hương

Những con đường nhỏ quanh nhà, khu vực vòng quanh một công viên nhỏ, đâu đâu cũng mọc đầy những cây dâu tằmmulberry - xanh mướt. Buổi sáng đi bộ trong công viên, nắng đầu mùa hạ lấp lánh trên những cây dâu chi chít quả hồng chưa chín, quả đen bóng sắp rụng và dưới lòng đường in những vệt đen của trái chín rụng đầy.

Thursday, August 6, 2026

Phụ Nữ Có Thể Lên Cơn Đau Tim Mà Không Đau Ngực Dữ Dội

Cảm giác khó tiêu, mỏi bất thường, đau hàm, nhức lưng hoặc một cơn ép nhẹ trong ngực đôi khi là lời báo động của trái tim.


Julie Charnet làm việc tại một bệnh viện và đã thuộc lòng những tấm bảng chỉ dẫn về dấu hiệu đột quỵ, đau tim treo dọc hành lang. Thế nhưng khi chính trái tim của bà lâm nguy, bà vẫn không nhận ra. Mỗi lần đứng dậy và bước vài bước, Charnet cảm thấy ngực và vùng xương sườn bị ép lại. Bà không đau dữ dội, vẫn thở bình thường, nên nghĩ rằng mình chỉ bị căng bắp thịt. Một nữ y tá cùng sở khuyên bà đến phòng cấp cứu.