Wednesday, August 15, 2018

Trí nhớ Việt Kiều

BS Trần Mộng Lâm



BS Trần Mộng Lâm

Đúng ra đây là thái độ chọn lưa của đám người không muốn nhắc đền những đau thương mất mát chung, kể cả của chính họ.... để dễ có lý do hưởng thụ trước nỗi đau của đồng bào còn sống tại quê nhà... ví trí nhớ họ rất tốt, họ rất khôn... khôn tới mức làm như đã quên, thậm chí còn đón gió trở cờ vì nhìn xa thấy rộng lợi danh chờ đón họ.. thật ra chẳng quên....

Bây giờ, sau nhiều năm định cư, tình hình tài chánh đã cho phép người ta đi du lịch, hay trở về Việt Nam thăm quê hương, quên hẳn thời gian trước đây, còn gian nan khi mới mất nước, tháng tư năm 1975

Bây giờ, người ta không muốn nhớ tới thời gian còn ở trong trại tỵ nạn, áo thung, quần xà lỏn, sắp hàng nhận từng thùng mì, hay một vài nhu yếu phẩm mà các cơ quan của Cao Uỷ Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc phân phối cho các thuyền nhân ở Mã Lai hay Thái Lan, Hồng Kông.

Bây giờ, với thông hành của Mỹ, Pháp, Canada, người ta thấy mình sang trọng hẳn lên. Những điều nhận xét trên đây không đúng với toàn thể những người tỵ nạn, đã một thời là những thuyền nhân, hay nếu may mắn hơn, được ra nước ngoài ngay khi mất nước năm 1975. Tuy nhiên, nhận xét trên không phải là sai đối với một số rất đông.
Thực ra, nếu không nằm trong số này, thì người ta đã không đặt chân trở lại Việt Nam để ăn chơi hay làm ăn, chứ không phải vì thăm nom cha mẹ già nua.
Trí nhớ, theo các nhà khoa học, cần có một giai đoạn tiếp nhận, tồn trữ, và sau cùng, nhớ lại. Não bộ cũng chia ra từng vùng, có vùng cho trí nhớ ngắn hạn, cũng có vùng cho trí nhớ dài hạn.
Lại còn trí nhớ lien quan đến văn hóa, trí thông minh, nguồn gốc.

Nhưng cũng có loại trí nhớ dành cho những biến cố đặc biệt trong đời mỗi con người. Nếu là những điều không tốt đẹp, thì trí nhớ này rất phù du. Tôi xin đơn cử một trường hợp mới đây, BBT một Kỷ Yếu của một nhóm cựu học sinh một trường tăm tiếng ở Việt Nam nhận được một bài viết của một thành viên viết về thế hệ những người Việt Nam phải bỏ nước ra đi. Hai cuộc chiến tranh, hai lần di cư.
Người viết chỉ muốn nhắc lại thân phận của những người mất nước vì họa CS, tại sao có sự hiện diện của họ tản mát trên khắp các nơi trên thế giới, với mục đích cho cháu con sau này nếu có dịp đọc Kỷ Yếu của mình và các bạn, hiểu được nỗi gian nan của thế hệ cha ông.
Bài viết đã bị một thành viên trong BBT (ban biên tập) phản đối kịch liệt, cấm đoán:
"Muốn cho con cháu hiểu nguồn gốc tỵ nạn của mình, thì về nhàviết gia phả đi."
Thì ra, viết kỷ yếu, mà viết về thân phận mất nước của mình, cũng không được hoan nghênh, có lẽ làm bạn bè mất hứng. Người ta chỉ thích các kỷ niệm đẹp, những cái vui, những no đủ rượu bia, những hình ảnh du lịch mũ áo xênh sang, thăm Tầu, viếng Nga, hay ít ra thì cũng Vịnh Hạ Long..
Bài viết này không chủ ý công kích một ai hết, mà chỉ để nói lên một sự kiện, là hiện nay tại hải ngoại, gió đã xoay chiều. Người ta sợ nói chuyện chính trị, người ta sợ chào cờ, người ta không thích nói tới tranh đấu, dù là tranh đấu cho những gì mà họ đã được hưởng, trong khi người ở trong nước không có được.
 Hải ngoại đã e dè như vậy, trách chi người trong nước !!
 Tổ Quốc Lâm Nguy, Chúng Ta Còn Mê Muội Đến Bao Giờ ??
Một người bạn cũ viết cho tôi: “Tại sao anh chống Cộng một cách quá khích đến thế? Trước hiểm họa mất nước về tay Trung Công, tôi nghĩ mọi người Việt Nam đều phải gác thù riêng, để đoàn kết chống ngoại xâm”.
Tôi nghĩ người bạn của tôi muốn khuyên tôi không nên chống phá, làm suy yếu, mà trái lại phải  hòa hợp, hòa giải với đảng, chính phủ đang cầm quyền tại Việt Nam, để tạo sức mạnh đoàn kết dân tộc,  chống lại bọn xâm lược Bắc Kinh
Tôi xin cám ơn lời khuyên của bạn, nhưng xin trả lời một cách chân thành rằng: nếu bạn tin rằng cái đảng ấy, cái chính phủ ấy còn nghĩ tới Việt Nam, thì bạn có thể có lý. Ngày xưa, đức Trần Hưng Đạo đã bỏ thù nhà để trả nợ nước, việc đó sử sách còn ghi.
Tuy nhiên, có những lý do để chúng ta không thể nào ngưng việc chống đối. Những lý do đó là: 
Ngần ấy việc đủ khiến một người thông minh bình thường cũng nhận ra rằng: Đảng CS và nhà nước Việt Nam đã bị Bắc Kinh mua rồi. Đảng CS VN đã phạm phải một sai lầm là dưa vào sức mạnh của Bắc Kinh để chiến thắng. Nay họ không sao có thể thoát được sự chi phối của đảng CS Trung Hoa. Một câu hỏi nữa được đặt ra là trong số những đảng viên cao cấp của đảng CS Việt Nam, có bao nhiêu người làm việc cho đảng CS Trung Hoa, có bao nhiêu người là người gốc Trung Hoa hay là người Trung Hoa thuần túy, vì một người Trung Hoa, học và nói tiếng Việt thành thạo (Việc này đâu có khó gì), thì không ai có thể phân biệt ai là người Việt, ai là người Tầu.
Vậy thì chúng ta không thể mãi mãi mê muội để nghĩ đến sự hòa hợp, hòa giải với bọn người đó.
 Hỡi những ai còn cho rằng mình là con rồng, cháu tiên, còn coi mình là người Việt Nam, chúng ta chỉ còn một con đường để cứu nước, là tiêu diệt cái “Đảng và Nhà Nuớc” đó đi. 
Vấn đề không phải là chống Cộng, là quá khích.
Vấn đề là phải cứu NướcViệt Nam, dân tộc Việt Nam.
Không còn con đường nào khác, chúng ta đang ở giờ thứ 25.
Hỡi các người Việt Nam, ở trong nước, ở ngoài nước, ở trong đảng Cộng Sản, hay ở ngoài đảng Cộng Sản (Vì ở trong đảng CS, cũng còn có những cá nhân chưa bán mình cho quỷ) trong ngành Công An, trong quân đội, trí thức hay thường dân, nông dân, công nhân, xin mọi người nhớ kỹ một điều: Tổ Quốc đang lâm nguy, chúng ta còn mê muội đến bao giờ ??
1) Trước 1975, Phạm Văn Đồng đã ký công hàm bán nước cắt biển dâng cho Trung Cộng.. 
 2) Sau khi nắm chính quyền, các nhà cầm quyền Việt Nam dưới sự chỉ đạo của đảng Công Sản đã ký các hiệp ước về biên giới cắt đất cho ngoại bang. 
 3) Người Trung Hoa được phép nhập nội đi từ Bắc vào Nam không cần xin phép, lập gia đình, lấy vợ, lấy chồng, đẻ con không bị chi phối bởi một đạo luật nào về Di Trú. 
 4) Các công ty trung Cộng được quyền khai thác các tài nguyên nằm trong lòng đất nướcViệt Nam. 
5) Các người dân Việt Nam muốn phản đối chính sách xâm lược của Bắc Kinh, đòi lại Hoàng Sa và Trường Sa cho Việt Nam thì bị giam cầm, hành hạ, kỳ thị, tuy họ chẳng phạm một tội ác nào.


"When you cannot defend freedom through peaceful means, you have to use arms to fight..." Marek Edelman

Trần Mộng Lâm

Tuesday, August 14, 2018

Nếu hiểu được đời là vô thường..

Quinhon11

Hình minh hoạ

Mỗi một ngày đi qua, là hơi thở rút ngắn đi một ngày. Liệu mình còn sống được bao lâu nữa? Đây là câu hỏi mà ai cũng có lúc tự hỏi chính mình. Tuy vậy, hỏi cũng chỉ để hỏi mà thôi, chứ đa phần ai cũng nghĩ, hay hy vọng mình còn sống lâu lắm. Họ thường chuẩn bị rất xa, xa đến nỗi có khi hy sinh cả hiện tại, chỉ để hướng về đoạn đường mù khơi phía trước, mà không biết rằng có lắm khi " đường đi không đến".

Có hai câu chuyện làm mình có chút suy nghĩ , không biết có phải là nghiệp, là ngu muội, sân si, để bản thân chới với cả đời, cuối cùng đường mình muốn đi, không bao giờ đến.

1-  Câu chuyện anh A
Anh là một người có bản tính rất cần kiệm, có thể nói là keo kiết. Không những với bản thân mình, mà ngay cả với vợ con cũng đừng hòng tơ hào một xu của chồng, của cha mình. Sinh hoạt trong gia đình, nếu không nhờ bà vợ đi làm thêm có đồng ra đồng vào lén chi thêm, thì dù là đang sống ở Mỹ chắc cũng không khác gì cuộc sống ở thời bao cấp, hoặc khu kinh tế mới đói nghèo sau 75. Do anh không muốn chi tiêu gì cả. Anh làm ngày, làm đêm nhưng bao nhiêu tiền đều cất dấu hết. Vẻ ngoài lúc nào cũng tuềnh toàng. Cái xe cà tàng, áo quần cũng cũ, nhà cửa cũng khiêm tốn.. Nhìn vào anh, chỉ thấy một hình ảnh vất vả, lam lũ, nghèo khổ. Không ai nghĩ anh có tiền. Ngay cả vợ con anh, họ cũng tưởng thế.

Thỉnh thoảng ai mời tới nhà chơi, ăn uống, sinh nhật, thôi nôi, đầy tháng, thì anh cũng dẫn vợ con đi. Nhưng không bao giờ anh đóng góp thức ăn, hay bất cứ quà cáp gì cả. Cũng như anh không bao giờ mời ai tới nhà. Sợ tốn kém. 

Một hôm đến nhà một người quen dự sinh nhật. Bà vợ nghĩ mình lâu nay cứ ăn chực hoài, thấy cũng mắt cỡ, nên lần này chị lấy tiền riêng, mua sắm một ít đồ ăn, đem tới gọi là đóng góp cho vui. Những thức chị mua cũng không có gì đặc biệt. Một trái dưa hấu, một khay thức ăn nhanh, xâu bia, ít bánh trái.. chỉ có thế. Khi anh A dừng xe trước cửa nhà người quen, đang lúc các con lục tục bước xuống, bà vợ mở cốp xe lấy đồ, anh thoáng nhìn thấy lụ khụ đồ ăn, thế là cơn tức giận trào dâng. Anh đóng cốp xe, không cho đem đồ ăn ra, và quát bảo vợ và 3 con, tất cả vào lại xe, anh quay đầu xe ra về. Trên xe anh gào lên giận dữđi về! bao nhiêu đồ ăn đó đủ cho cả nhà ăn một tuần, tại sao đem tới nhà người ta chỉ để ăn một ba??.

Vậy đó, ngày qua ngày, anh ráng cày cục làm. Đến năm 63 tuổi, sắp đến tuổi hưu trí rồi, anh mang một số tiền về VN mua đất xây 2 căn nhà. Cả đời anh dốc sức chuẩn bị và mơ về tuổi già của mình sẽ iên ả nơi quê nhà. Thế nhưng, nhà xây chưa xong, anh thấy mệt đau trong người lắm. Bay về  Mỹ khám bệnh, để rồi nhận được tin sét đánh: anh bị ung thư thời kỳ cuối, BS chuẩn đoán chỉ còn sống thêm vài ba tháng. 

Không kể, chắc ai cũng biết tâm trạng anh như thế nào. Đến lúc này, anh cũng không hé môi với ai về chuyện tài sản tiền bạc anh có. Anh ôm tất cả vào lòng với sự đau khổ vô biên. Từng ngày cuối trôi qua, nằm trên giường bệnh, nước mắt vợ con bên cạnh không ám ảnh anh nhiều bằng sự tiếc nuối số tài sản. Anh cháy bỏng khát khao đem được chúng theo, về bên kia thế giới. Mồ hôi, nước mắt ngần ấy năm, anh không muốn san sẻ cho bất cứ ai. Anh sống không tình, không nghĩa, vì tất cả tâm huyết, cảm xúc anh đã dành hết cho khối tiền của này rồi. Anh chẳng còn chút tâm tư dư thừa, rơi rt nào sót lại cho bất cứ ai.

Thế rồi cũng tới ngày anh ra đi, trút hơi thở cuối một cách day dứt. Đôi mắt như cố níu kéo kia .. khép dần vào một ngày mưa ảm đạm. Anh nằm đó xuôi tay, cơ thể lạnh ngắt duy có hai lòng bàn chân còn tồn đọng lại chút hơi ấm.

Thật bất ngờ, mấy tháng sau thông qua luật sư, vợ mới biết anh có để lại một khối tài sản khá lớn. Vài triệu dollars trong tài khoản cũng như một số bất động sản giá tr, cộng thêm lương hưu .. Chưa bao giờ bà có thể tưởng tượng mình có trong tay một số tài sản lớn như vậy. Mấy mẹ con bà thiếu ăn, thiếu mặt lâu nay. Mọi chuyện thình lình quá khiến bà lúng túng, khiến bà bà hoang mang: Tiền nhiều quá, biết xài sao cho hết. 

Bây giờ, hai năm sau cái chết của anh A: Người v lam lũ năm xưa đã lột xác. Bà nghỉ làm, khoát trên mình những tấm áo đắt tiền, những cái bóp hàng hiệu mội cái không dưới năm ngàn dollars, xe xịn, nhà mới.. Cô con gái lớn năm nay mới 16 tuổi, giờ cũng học được cách vung tiền không tiếc tay. Đòi mua cái này, cái kia, cái phone tay mới tinh chưa kịp cũ, đã đòi đổi cái phone đời mới cáu cạnh khác,. Mẹ chưa đồng ý, cô không cần suy nghĩ,  vứt ngay cái cũ vô bồn nước, buộc mẹ phải mua ngay cái mới.. 

Tới đây thôi nhen, cuốn phim về gia đình này chưa hết. Màn sau, hồi sau.. những việc này phải cuối phim mới biết. Mà cũng không cần biết làm gì. Trước mắt mình đây, mỗi giây, mỗi phút, những cuốn phim về thế giới con người, hỉ nộ, ái ố, tham sân si.. muôn màu muôn vẻ, thể loại này có bao giờ ngừng chiếu. Trong đó cũng có chính mình là một trong những diễn viên mà. Phải không ?

2 -  Câu chuyện anh B.
Anh B cũng là một người chăm chỉ làm ăn lắm. Vượt biên tới trại tỵ nạn Mã lai chỉ còn cái quần xà lỏn. Đói ăn, khát uống bao ngày trên biển, chỉ còn xương da, nên anh biết quí đồng tiền. Sang tới Mỹ, thời ấy nghề bán hàng tạp hoá - grocery store - kiếm được khá tiền, nên người Việt mình lao vào nghề này rất nhiều. Anh là một trong số đó. Khi ấy kiếm tiền tương đối dễ, food stamp còn là những xấp giấy như tiền âm phủ. Mánh khóe nào anh cũng làm, ai sao tui vậy, nên kiếm cũng khá. 

Cuộc sống anh bên ngoài vẫn thế, nghĩa là mấy mươi năm sương gió đi qua, vẫn dáng vẻ lam lũ, nghèo khổ. Anh không muốn chung quanh biết anh có tiền, e rằng làm mồi cho cướp, cũng như nhiều phiền toái mà anh lo xa, nghĩ đến. Cuộc sống ham làm, quên hưởng , chưa một lúc ăn ngon, mặt đẹp, xe xịn, nhà sang, hay du lịch nơi này nơi kia. Những hưởng thụ đời thường, với anh vẫn còn là một xa xỉ. Đang hăng say làm việc như cái máy, bỗng một ngày anh ngã bịnh, và BS cho biết anh chỉ còn 1 tháng để sống. 

Anh như rớt xuống từ trên cao. Anh khóc bên ngoài, khóc bên trong, khóc lúc thức cũng như cả lúc thiếp đi vì thuốc ngủ.. Không có cái đau đớn nào như cái đau đớn này. Người nhà mời sư thầy vào thăm, khuyên nhủ. Anh nắm chặt tay sư thầy khóc ngất: Thầy phải giúp con sống thêm thầy ơi. Con không cam lòng chết, con có 9 triệu dollars tiền mặt cất dấu ở trong nhà, Cả đời làm việc vất vả, con chưa hưởng gì hết, làm sao con chết được thầy ơi.

Thế rồi, anh cũng phải ra đi. Làm sao cưỡng được số trời. Anh khép mắt vào một sớm mai buồn. Nét mặt còn hằn nguyên vẻ bi thương, phẫn nộ. Trời đâu? đất đâu? sao bất công với Anh như thế. Sư thầy đến nơi, vuốt mắt, đặt nhẹ tay lên cơ thể anh. Tất cả người anh lạnh toát, chỉ còn hai lòng bàn chân, còn mãi ấm, vương vấn hoài không chịu lạnh.

Nếu các bạn hiểu thuyết nhà Phật, thì các bạn biết, thân xác con người khi mất đi, cả người đều lạnh mà hai lòng bàn chân còn ấm thì bạn biết đó là nghiệp quả gì.

Đây là hai câu chuyện hoàn toàn có thật. Xảy ra cũng chưa lâu. Mình kể ra không phải có ý gì. Bản thân mỗi người ai cũng có hỉ nộ, ái, ố, tham, sân, si.. đầy đủ. Chưa chắc ai hay hơn ai, nên không dám vội chê khôn, cười dại. Mình kể chỉ với ý nhắc nhở mọi người còn đang sống, trong đó có chính bản thân mình.

Mỗi một ngày còn được sống là một ân sủng. Hãy ráng sống cho có ích, ráng buông bỏ và tận hưởng niềm vui. Ánh mặt trời chói chan là thế, cũng có lúc chiều tà. Hơi thở của ta cũng thế, mong manh như ngọn đèn trước gió, sẽ đứt bóng bất cứ lúc nào, không ai đoán trước. 

                           Trong cõi đời người tan với hợp
                           Vô thường ai biết buổi trùng lai



Quinhon11
_____________________________

Xôi gà chiên giòn

                                        Từng miếng xôi chiên có màu vàng đẹp mắt.
                                        Xôi bên ngoài giòn, bên trong mềm, thơm lừng.



Nguyên liệu:
  • Thịt đùi gà: 200g
  • Xôi: 500g
  • Bánh tráng VN : 15 cái
  • Hành tím phi: 2 Tsp
  • Tỏi băm nhỏ

Monday, August 13, 2018

6 Mẹo giúp phòng tắm sạch bóng

Bí quyết đơn giản là đây


Các bạn có bao giờ phải thán phục khi bước vào các khác sạn cao cấp chưa? Từ sảnh đường tới toilet công cộng, rồi vào tới tận phòng tắm phòng riêng đều bóng loáng như gương. Muốn phòng tắm nhà mình cũng sạch  như thế vô cùng dễ đấy, chỉ cần biết các tận dụng từ kem đánh răng, dầu gội tới củ khoai tây là được hết.

Tiền Già và Tình Già


Tác giả: Song Lam

Với 12 bài viết trong năm, cho thấy một sức viết mạnh mẽ, tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersy, bà vui vẻ tự sơ lược tiểu sử "22 năm dạy học trong nước, 22 năm làm culi job trên đất Mỹ". Bài này được tác giả coi là một tạp ghi, tạm gọi là món quà cỏn con gởi đến quý bạn với lớp tuổi không còn trẻ nữa.

I.
Trong bữa cơm tối, Chúc Minh nhìn lên tờ lịch trên tường, nói lớn:
- Ô, tuần sau là sinh nhật của tui đó nha, quý vị chuẩn bị quà cáp đi là vừa…

Hiển, chồng nàng từ trong bếp nói vọng ra:
- Trời đất, gần ăn tiền già rồi còn đòi quà sinh nhật.

Sunday, August 12, 2018

Cách Làm Thịt Chà Bông Đài Loan

Quinhon11



Thường thịt chà bông Đài Loan có mùi vị đậm đà, đặt trưng
 hơn thịt chà bông theo kiểu Việt nam mình. Thịt chà bông kiểu Đài Loan này có thể ăn chung với bánh mì, với xôi, Với cơm và thịnh hành hơn cả là nhân bánh Trung thu.

Saturday, August 11, 2018

Thành Kính Phân Ưu



Nhận được tin buồn
  
Thân phụ của các anh chị Từ Thị Ái Phương, Từ Mạnh Vũ,
Từ Mạnh Long, Từ Thị Ái Liên, Từ Mạnh Phát, Từ Thị Ái Thanh, Từ Thị Thu Trang, Từ Mạnh Tiến, Từ Thị Thu Vân, Từ Mạnh Thắng (CHS Nữ Trung Học và Cường Để Qui Nhơn) là

Bác Từ Bộ Mãng (Michael Từ)

Vừa từ trần vào ngày 3-8-2018
tại Orange County Cali - Hoa Kỳ
Thượng thọ 88 tuổi

Thay mặt Hội CHS Liên Trường Qui Nhơn
chúng tôi xin chia buồn cùng các anh chị và tang quyến
Nguyện cầu hương linh Bác sớm được về cõi Vĩnh Hằng

THÀNH KÍNH PHÂN ƯU

___________________________

Friday, August 10, 2018

Mắm ruốc - bình dân mà thân thiết

Cả một trời thương nhớ khi nghĩ về
Quinhon11

Hình mượn trên NET

Hôm nay có việc lên Bellaire, tiện đường mình ghé chợ Jusgo để mua thịt ba rọi. Chợ này bán ba rọi ngon, ít mỡ. Thỉnh thoảng mình ghé mua vài tray về để dành ăn dần. Đi lòng vòng lựa mua thêm một ít khoai lang tím và trái bí đỏ. Định mệnh làm sao mà cặp mắt độ ngay thau tép khô dôn dốt màu hồng nhạt, thật hấp dẫn trên kệ gần đó.

Thursday, August 9, 2018

Ngày tận thế của ngành bán lẻ truyền thống

Cuộc chiến sinh tồn của các đại gia bán lẻ Mỹ





Năm 2017, có hơn 7.000 cửa hàng bán lẻ tại Mỹ tuyên bố đóng cửa, dự báo sẽ có thêm 3.800 cửa hàng khác biến mất trong năm nay. 
Từ những siêu thị vùng nông thôn cho tới trung tâm thương mại lớn tại New York, các điểm bán lẻ truyền thống trên khắp nước Mỹ đang trải qua những năm tồi tệ mà được nhiều nhà phân tích gọi là “tận thế của các cửa hàng bán lẻ truyền thống”.

Wednesday, August 8, 2018