Monday, March 18, 2019

Những anh hùng thầm lặng

Huy Phương
Bức tượng Thương Tiếc tại Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa năm 1970
(Hình: Flickr manhhai)

(Nhân dịp cuốn sách “Biệt Đoàn Thiên Nga” của Nguyễn Thanh Thủy vừa ra đời)
Chính họ là những anh hùng thầm lặng. Họ không được chết trên chiến trường, thân xác mang về “Nhà Vĩnh Biệt” với những tràng hoa ghi ơn, huy chương truy tặng, với những thủ tục chào kính cùng với điệu kèn ai oán, quan tài đi giữa hai hàng quân danh dự, và những phát súng chào tiễn biệt.
Cuộc sống họ rất bình thường, gần gũi và chung quanh chúng ta đây thôi, hòa tan vào đám đông bình thường trên đường phố, nơi chờ đợi chuyến xe buýt, trong công viên buổi chiều, chỗ chợ đông người. Phần đông chúng ta không biết họ là ai, từ đâu đến, dĩ vãng, gia thế ra sao, họ sống ra sao, có những suy nghĩ, trăn trở gì ? Có thể đó là một người phụ nữ chúng ta gặp ở sân chùa, ông già lẩm cẩm chống gậy chờ xe ở góc đường, người thanh niên đang vội vã qua đường nơi chỗ đèn xanh, đèn đỏ.
Có một lúc nào đó, họ là những người lính, là những anh hùng thật sự, không chết nhưng đang phai nhạt dần. Lời nói của danh tướng MacArthur ngẫm lại thấy xót xa, thà họ được chết đi giữa trận tiền trong những ngày bom đạn, phai nhạt dần trong quên lãng của mọi người cũng là một điều đau đớn.
Phần đông họ sống khép kín và lặng lẽ và không muốn khơi lại những vết thương cũ, không muốn nói về mình, trong khi bao nhiêu người viết hồi ký đề cao cá nhân để gọi mình là anh hùng, đầy dẫy chiến công và đôi khi vay mượn, cầm nhầm chiến công của người. Chưa ai đấm ngực nhận mình là người có lỗi, mang tội với tổ quốc.
Những ngày dài phải bỏ nước ra đi, sống lưu vong trên đất khách, họ sống rất lặng lẽ trong nỗi trầm uất cay đắng của những người thua trận, ngậm ngùi với ý nghĩ “bại binh chi tướng bất khả ngôn dũng, vong quốc chi đại phu bất khả ngôn trí”, có nghĩa là biết rõ thân phận của mình là một viên tướng bại trận thì không thể nói mình anh dũng. Một người phải bỏ xứ sở để ra đi tị nạn thì làm sao gọi là người có mưu lược được…
Họ không lập triều đại, xưng hùng xưng bá đề lừa bịp quần chúng, cũng không dao to búa lớn, tuyên bố chuyện thâu tóm trời đất, không làm điều vô bổ tổn hại công sức và lòng tin của quần chúng. Ngày xưa khi thất trận, có phương tiện ra đi, nhưng những cấp chỉ huy đã không bỏ anh em chiến hữu đang phơi thân ngoài trận địa giữa pháo thù. Dù thất trận, cấp chỉ huy ra lệnh cho binh sĩ không được khinh xuất, phá bỏ hàng ngũ, hàng lớp chỉnh tề vũ khí trên vai cho đến lúc bàn giao. Họ tuyên bố với kẻ thắng trận : “Cuộc chiến đã xong, hãy để yên những người lính của tôi, nếu có việc không hay xảy ra thì đừng trách chúng tôi phải động thủ !”.
Họ cam tâm không rút chạy, vẫn ở với các chiến hữu trong những giờ phút cuối cùng, trên tuyệt lộ, khi con tàu cứu viện không thể cập bến, trên không không nghe tiếng phi cơ bạn, và pháo yểm trợ đã ngưng. Không ai phủ nhận rằng người chiến sĩ chọn cái chết không phải anh hùng, nhưng sống cũng không phải là hèn nhát khi sống mà ngẩng cao đầu, không hề quỵ lụy, sợ hãi kẻ thù như nhan đề cuốn sách của một tướng lãnh “Can Trường Trong Chiến Bại !”.
Họ là một nữ quân nhân tình báo, thay vì dùng thời gian cuối cùng để sắp xếp chuyện thoát thân ra đi, đã ở lại để thiêu hủy hồ sơ của đơn vị, tránh sự liên lụy và bảo vệ mạng sống cho hàng ngàn chiến hữu dưới quyền của mình.
Họ là những người lính của đơn vị, bắn đến viên đạn cuối cùng, thế nước phải treo cờ trắng. Họ là những lính chết cạn trên bãi biển miền Trung, trong tình thế vô vọng, biết ra sự sống là khó khăn nhưng vẫn phải sống.
Họ có thể là một người phụ nữ miền Nam bình thường, ngày thất trận, phải lo chồng tù đày, lo cho con khốn khổ giữa vòng vây kỳ thị, phân biệt của xã hội mới !
Anh hùng cũng có lúc sa cơ ! Không đem thắng bại mà luận anh hùng ! - “Gặp thời thế, thế thời phải thế !”. Với kẻ thù vốn nhỏ nhen và ti tiện, họ phải sống qua những ngày lưu đày, tù tội ô nhục khó quên !
Ngày nay, biết bao người lâm cảnh như họ, dù phải sống xa quê hương, ẩn dật, đơn chiếc, nghèo khó cũng không nản lòng. Có thể họ đã quên đi ngày tháng, nhiều khi cố quên mà không được những vết tích chiến trường xưa, hình ảnh và tên tuổi những người anh em ngã xuống cạnh họ, và bên lòng vẫn canh cánh một nhiệm vụ chưa hoàn thành !
Đã qua đi một thời chinh chiến, bây giờ họ đã hòa nhập vào cuộc sống mới ở bên ngoài đất nước. Chúng ta gặp những người rất bình thường, họ có thể là một người lái taxi đứng bến ở Honolulu; một người bán kem dạo ở gần khu Disneyland, Anaheim; một nhân viên an ninh cho một khu chợ cá vùng thủ đô nước Mỹ; một người quét dọn trong building hay là một người giúp việc trong một quán ăn bạn thường lui tới.
Chúng ta rất ít biết về họ. Họ có thể là một người áo quần bảnh bao, tươm tất đang lái chiếc xe đời mới trên đường phố. Họ có thể là một ông già chúng ta thường gặp trong các buổi hội hè, trong một bộ quân phục của một binh chủng. Họ có thể là người đang ngồi trên chiếc xe lăn lăn chậm trên đường phố, có cắm ngọn cờ tổ quốc năm xưa. Cũng có thể họ là người đang chìa tay chờ bạn bố bố thí trong khu chợ kia !
Nhưng quả thật họ không tầm thường. Nơi mỗi một người là cả một câu chuyện dài chưa được kể lại, có khi là một chuỗi chinh chiến xa nhà, một chiến công ngoài mặt trận, có khi là một mối tình ngang trái trong loạn ly, có khi là tấn thảm kịch oan khuất trên Biển Đông.
Tuổi trẻ mới lớn lên xem họ là những ông gìa lẩm cẩm vô dụng. Họ bị lạc loài giữa thời đại cơ khí, kỹ thuật như những người đứng bên lề thời cuộc hay bị bỏ lại đằng sau.
Chúng ta có rất nhiều những anh hùng đang sống thầm lặng ở quê nhà, chịu đựng sự nghiệt ngã của số phận mình trong số phận của đất nước, sự khổ đau, nghèo khó, phân biệt đã dìm họ đến tận cùng xã hội. Họ là những người thương binh không lành lặn, lê lết đi tìm miếng sống trên hè phố đông người, cam chịu đời sống bất hạnh trong túp lều che tạm trong nghĩa địa, bên đống rác. Những người khác không có cơ hội ra đi, nay phải lưu vong trên chính quê hương mình.
Thế hệ sau không biết họ là ai, mặc dầu họ đã xây dựng cho chúng ta được cuộc sống hôm nay, thế hệ đương thời thì vốn vô ơn, xem họ như những người không liên hệ gì tới mình, sống chẳng làm lợi ích cho ai, đôi khi còn là một gánh nặng mà cộng đồng phải cưu mang.
Trong cuộc sống đang đi tới, họ bị bỏ lại đằng sau, ít người còn nhớ đến họ. Họ đã sống một thời oanh liệt, cống hiến cho tổ quốc tuổi thanh xuân. Họ là một phần dĩ vãng và máu thịt của chúng ta. Xin đừng quên họ.
Huy Phương
(nguoi-viet.com - July 1, 2018)

_________________________________

Sunday, March 17, 2019

Costa Rica - Thiên Đường Nhiệt Đới


Tôi đứng giữa khu rừng thâm u. Mắt hoa, chân gối rã rời. Và tôi đã đứng thế, rất lâu. Mặc cho cảm xúc dâng trào. Chỉ để tận hưởng một khoảng lặng không thanh âm. Và cảm giác tĩnh yên sâu lắng trong tâm hồn. Để nghe hơi thở chuyển mình, phiêu diêu, u mặc trước cội lan rừng tinh khiết. Cội Hoàng lan xum xuê, bám rễ trên một thân cổ thụ xù sì.  Lòa xòa, thơi thả những nhánh kiêu sa. Vàng đến mê dại. Tôi gọi lan rừng là những “đóa hoa của cảm giác”- giữa rừng, lan mang hồn hoang dã và thoáng nét giai nhân. Gợi cảm ở vẻ đẹp thuần khiết, và mê hoặc như một vũ điệu tuyệt luân giữa thiên nhiên hoang dại.

Tác giả săn ảnh lan rừng trong khu Rừng Mây nhiệt đới
                                 
Buổi sớm trong cánh mây rừng nhiệt đới. Tâm tư tôi dịu lãng giữa một màu xanh đầy sức sống. Tôi hăng hái tiên phong, hoán chuyển cái vị trí “rờ mọt” cố hữu. Nối gót tôi là Andy Nguyễn, tay phó nhòm thời @ vẫn luôn tự “hành xác”với trọng lượng máy móc lỉnh khỉnh.
Cánh rừng già như một mê cung. Chằng chịt những cội rễ xoắn, dây leo, từng tầng lớp cây xanh, từ những rậm cây đến những cây đại thụ ngất ngưỡng. Khu rừng nhiệt đới ẩm. Quanh co những con đường dốc, rêu bám xanh như tấm thảm mượt. Nơi đây, đời bỗng xanh rêu, khi bước chân tôi chạm trên miền đá rêu phong.



                     Tuyết Nhân Lan mọc xen với cây rừng

Hai lãng tử dừng bước. Mắt dán chặt trên thân cây cao lớn. Một bụi lan rừng trụ rễ, vươn trỗ những cánh hoa mang hình thể kỳ lạ. Tôi nhìn muốn rớt hai con mắt, xăm soi từng nhánh lan. Dạng hoa màu trắng tươi với hai cánh tay, hai chân dang rộng, và một cái đầu, hệt như một người tuyết tí hon. “Người tuyết” này chiều cao chỉ 2.5 cm; có 5 cánh đài vàng nâu bao quanh. Snowman orchid, danh pháp khoa học Oerstedella exasperata, một loài lan sống trong môi sinh núi rừng nhiệt đới ở độ cao từ 850 – 2500 m. Đây là loài lan rừng đặc hữu hiếm được biết đến. Với sự ngẫu nhiên và may mắn, tôi được chiêm ngưỡng “người tuyết” giữa vùng rừng nhiệt đới. Ngẫu hứng,  tôi đặt tên cho loài lan của riêng mình - Tuyết Nhân Lan.




        Cận cảnh của “Người tuyết tí hon”-Tuyết Nhân Lan   (Snowman orchid)

Và rồi chúng tôi háo hức cá cược, ai sẽ là người “săn” tầm nhiều loại lan nhất trong ngày.
Có cảm nhận hết ý nghĩa của lan rừng, mới trân quý và mang cảm giác sở hữu cả một rừng phong lan.
Những cội lan rừng tiềm ẩn một sức sống mãnh liệt. Khá thích ứng với nhiều môi sinh nên rất đa dạng.  Có hơn 25000 loài lan rừng, trong số đã có nhiều loài bị đe dọa tuyệt chủng, hoặc đã tuyệt chủng vì mất đi môi sinh và bị dời hái lậu. Đa số, những loài lan được cung cấp cho các thị trường quốc tế, xuất xứ từ các nước nhiệt đới Châu Á hoặc Nam Mỹ.

Ở Hoa Kỳ, lan được bảo vệ nghiêm ngặt bởi pháp luật (Endangered Species Act), cấm trao đổi thương mại của tất cả loài lan bị nguy cơ tuyệt chủng. Tuy nhiên, buôn bán lan nhân tạo thì hoàn toàn hợp pháp. Có 2 nguyên do để nghề buôn lậu lan vẫn không thuyên giảm:
1- Chi phí rất tốn kém để trồng lan trong vườn nhân tạo. Trong khi hái lan hoang dã trong thiên nhiên thường thuận lợi, nhanh chóng và rẻ hơn.
2- Những tay sưu tầm lan luôn muốn được sỡ hữu lan rừng, bởi vẻ đẹp kỳ lạ và huyền bí. Nguyên nhân này đã thúc đẩy và gia tăng nguy cơ tuyệt chủng của nhiều giống lan đang bị hái lậu. Nhiều loài lan rừng được bán trên thị trường giá $25/cây, nhưng với những loài hiếm quý giá lên đến $2,000/cây. Lần đầu tiên ở Mỹ, một tay buôn lậu người Nam Dương đã bị bắt và lãnh án 5 năm tù vì mang lậu 1500 cây Nương Hài Lan vào nước Mỹ năm 1993.
Nhiều quốc gia đã ra luật cấm xuất cảng lan rừng như Borneo, New Guinea, và Costa Rica.
Lan là một trong “Tứ bất tử” mà những người yêu cây cảnh yêu thích, tôn sùng. Nhưng nhược điểm lớn là không hương thơm. Và lan rừng thì hương sắc vẹn toàn nhưng lại chóng tàn.

Tại VN, những nhóm nghiên cứu trẻ thuộc phòng thí nghiệm đã cất công sưu tập nhiều giống lan rừng VN, để lai tạo với các giống lan Thái Lan bằng kỹ thuật hiện đại. Sự bảo tồn và lai tạo những giống lan rừng để giữ được vẻ đẹp tự nhiên. Và cho ra những loài lan đẹp trổ hoa quanh năm. Lan rừng tuy đẹp thanh tao nhưng chỉ trổ hoa một lần trong năm. Loài lan rừng VN còn rất ít vì đã bị khai thác gần như cạn kiệt. Vì thế, giá mua các loài lan rừng ngày càng đắt đỏ và hiếm, dù nuôi trồng và nhân giống bằng phương pháp truyền thống vẫn không đủ đáp ứng nhu cầu thị trường.

Khu rừng xao xác âm thanh của bầy quạ và tiếng khọt khẹt của đàn khỉ. Không khí dần oi bức. Hai lãng tử nếm đủ sắc thái của mùi vị nhọc nhằn. Tôi cảm giác như đang trong một phòng tắm hơi. Mắt cay xè bởi vị mặn của những giọt mồ hôi nhễ nhại trên mặt. Chúng tôi lại cợt đùa rằng săn ảnh lan rừng là một cuộc “hành xác” đúng nghĩa.  Thế mà, đã không một ngữ ảnh nào có thể diễn đạt trọn vẹn, khi tôi  chiêm ngưỡng vẻ đẹp thoát tục của những nhánh lan rừng. Những gian nan đều như rất công xứng.

Vài giờ đồng hồ lặn lội tầm lan. Hai tay săn ảnh chúng tôi may mắn sưu tầm được bộ hình ảnh của loài lan rừng Dracula Erythochaete. Cái tên thoặt  nghe “kinh dị”, vì hình thể hoa giống gương mặt của loài qủy…Dracula. Đây là loài lan đặc hữu của Costa Rica và Panama và đã gần tuyệt chủng, môi sinh ở  độ cao 1,000 – 2,100 m ở khu rừng Mây nhiệt đới.

Chúng tôi lần theo con đường rừng. Gần hơn nửa ngày đồng hành với nhọc nhằn, hai lãng tử dừng chân. Và, mấy cặp mắt bất chợt trố nhìn trên vách cây đại thụ. Ngây dại. Sửng sốt.
Một suối hoa vàng rực. Bung sắc. Thuông chảy. Những nàng lan Vũ nữ, khá quen thuộc với cái tên “Dancing Lady” (Oncidium sphacelatum); nhưng lại mang một sắc thái huyền hoặc đến lạ kỳ giữa hoang dã. Thể như, lan hiện hữu giữa cuộc tồn sinh, và vẫn cứ qua đi dù chỉ một lần rực rỡ. Thật vương giả, kiêu sa giữa khu rừng trầm mặc.
Và khi tôi đứng trước một vẻ đẹp. Mọi miêu tả cảm tính đều giới hạn, ngay cả bằng ngôn từ và hình ảnh.
Những nàng lan Vũ nữ- vẫn như lan trong rừng vắng.  Dẫu bao mùa đã đi qua, những cánh lan vẫn ngát hương, âm thầm, đầy dâng hiến cho thiên nhiên núi rừng.  Giai thoại về lan chợt vương vấn trong tâm tưởng tôi.  Khổng Tử, sau khi chu du khắp thiên hạ trên đường từ nước Vệ về nước Lỗ. Tìm thấy bụi lan tươi tốt mọc chen với cây cỏ rừng sâu, bèn than rằng: “Ôi, hoa lan có mùi thơm vương giả, nay tươi tốt một mình ở chốn sơn lâm; mọc xen lẫn với loài cỏ hoang dại, chẳng khác nào bậc hiền giả không gặp thời, sống chung với bọn bỉ phu…”




 Nhánh lan Vũ nữ “Dancing Lady” (Oncidium sphacelatum) trên thân cây rừng.

Rafael Mendez là một nhà sinh vật học, thổ địa của vùng rừng núi này. Ông đã chia sẻ với chúng tôi những thông tin thú vị về một loài lan rừng nhỏ nhất thế giới, có tên gọi Platystele jungermannioides. Ông mô tả về loài lan lạ thường này: “Tiểu lan đẹp thuần khiết, rất mong manh và không khó nhận dạng. Nếu bạn trông thấy những bụi lan tí hon, hoa chỉ nhỏ bằng đầu que diêm (2mm), cánh trong suốt đó là loài lan nhỏ nhất thế giới đấy!”
Siêu Tiểu Lan” được phát hiện bởi nhà sinh vật học người Mỹ, ông Lou Jost, cũng là chuyên gia “săn” lan hàng đầu thế giới. Trong thập kỷ trước, ông đã phát hiện 60 loài lan mới và chia sẻ niềm đam mê của mình: “Đó thật là một cảm giác thú vị khi phát hiện ra một loài lan mới. Mọi người đều nghĩ rằng, tất cả mọi thứ đều được khám phá, nhưng vẫn còn rất nhiều hơn thế nữa”.


                                “Siêu Tiểu Lan” -loài lan nhỏ nhất thế giới.

Và sau những nhọc nhằn của hàng giờ xuyên rừng, hai tay săn ảnh chúng tôi đã may mắn tận mắt quan sát loài hoa tí hoa dị thường này. Gần cuối ngày, cuộc cá cược khó phân thắng bại. Tôi khá “ấn tượng” với tài tầm lan của tay phó nhòm Andy.
Những ngày trên xứ sở Tí Cồ, chúng tôi tìm hiểu thêm về các loại lan rừng trên từng miền địa thế khác biệt. Dẫu con số liệt kê 1,400 loài lan rừng ở Costa Rica, với tôi đã là một điều ao ước.  Xứ sở nhỏ bé này là thiên đường của nhiều loài lan đặc hữu. Vài loài địa lan khá dễ tìm thấy ở những triền núi như Nương Hài Lan “Lady’s slipper” (Phragmipedium Longifolium). Và loài địa lan  Crucifix orchid (Epidenrum ibaguense) mọc lấn bụi bờ. Epidenrum Radicanscũng cùng gia đình với loài lan Crucifix orchid.  Ở mọi nơi, tôi đều tìm gặp giống địa lan này, và luôn liên tưởng đến chậu lan cùng giống đang trỗ hoa đa sắc sau hiên nhà nàng.



                  Nương Hài Lan Lady’s slipper” (Phragmipedium Longifolium)


Tôi chợt nhớ cái ngày ấy. Tôi đã hàng giờ, say mê ngồi nhìn cha tôi chăm bẳm từng gốc rễ, nhánh lan. Cội lan Vũ nữ của cha tôi, mùa hoa nở, đẹp đến ngơ ngẩn. Đó là một “thành quả” của hơn 15 năm tận tụy với thú tao nhã, cầu kỳ. Mỗi lúc ngắm hoa, ông luôn bảo tôi rằng, cần có sự tinh tế mới cảm nhận được trọn vẹn vẻ đẹp của lan. Ôi tôi, dẫu chẳng là những đóa lan rừng nguyên thủy, mà đã say đắm cả tâm hồn.
Vẻ đẹp của lan rừng gợi trong tôi niềm nhập cảm sâu xa về những “hồn hoa thinh lặng”. Lan rừng, với tôi, là một vẻ đẹp mê hoặc, gợi cảm ở dáng thanh, sắc nhã đầy hương dịu.


 Hình tác giả: Nhiếp ảnh gia Đặng Mỹ Hạnh- Niềm vui khi tìm được Nương Hài Lan trong khu rừng

Tôi đến với lan, không chỉ bằng hình ảnh. Và ở cảm thức của sự rung động vô hình, trong thinh lặng.

ĐMH 
Nguồn : ( http://hanhphoto.wordpress.com/category/costa-rica-thien-duong-nhiet-doi/  )

________________________________

BA

YK Đỗ

Sáng nay vừa ra khỏi ngân hàng, tôi ghé vào siêu thị mua tấm thiệp sinh nhật cho ba chồng. Dòng chữ được giác bạc ngoài tấm thiệp đề "For a great Dad..." đầy yêu thương, trân trọng. Vừa lúc đó tôi nhận được điện thoại từ chị gái. Linh cảm bất ổn vì lúc đó đã 10 giờ tối ở Việt Nam. Giọng chị hớt hãi "Yến ơi, Ba đi rồi...". 

Trên tay tôi vẫn cầm tấm thiệp. Vài giây trước đó khi đứng chọn tấm thiệp vừa ý nhất, tôi chợt nghĩ "Vì sao mình chưa bao giờ có được may mắn tặng cho ba mình tấm thiệp nào có nội dung như vậy. Vì sao ba mình không là một người great Dad như bao nhiêu người vẫn tự hào tặng thiệp cho ba họ trong ngày sinh nhật như chồng mình vẫn làm mỗi năm?". Nhưng giờ thì, Yến à, ngay cả một người cha tệ, tệ nhất trên trần đời này đi nữa... mày cũng không còn có được nữa rồi.

Nói điện thoại xong với chị cũng là lúc tôi nhận được tin nhắn của mẹ. Bà nhắn "Ông T. đi rồi...". Bà không nhắn "Ba Yến đi rồi" hay "Ba mấy đứa đi rồi", bà gọi ba tôi bằng tên, xưng ông. Cái tin nhắn thông báo của mẹ làm tôi có cảm giác đó là sự ra đi của một ông nào đó, không phải ba tôi, không phải người sinh tôi ra đời...

Gần ba mươi bảy năm hiện diện trên đời, tôi gặp ba đúng hai lần! Tất cả hai lần đó, đều là tôi chủ động tìm ông tận Qui Nhơn. Lần đầu tiên là khi tôi hăm lăm tuổi, cái tuổi đủ trưởng thành để tự tìm cho mình câu trả lời "Ba mình là ai? Vì sao ông ấy rũ bỏ vợ con không chút tiếc thương, không một câu thăm hỏi? Vì sao ông chưa bao giờ cần biết con cái ông sống thế nào?". Và bởi vì những câu hỏi đó, tôi đã lặn lội đi tìm ông. Lặn lội thấy ông gầy nhom, nghèo khó, khóc như một đứa trẻ. Ông không có câu trả lời thích đáng nào dành cho tôi, chỉ có một câu ông lặp đi lặp lại: “Mẹ con là người đàn bà tuyệt vời!"


Sau lần gặp đó, tôi không còn buồn phiền hay trách ông nữa. Hay nói đúng hơn, mọi thứ cảm xúc trong tôi đã vỡ ra và để lại trên bãi biển chiều tôi ngồi với ông. Lần thứ hai gặp ông là lúc ông bị tai biến phải vào bệnh viện. Cũng chính lần ra chăm sóc ông, tôi được nghe những câu chuyện kể về thời ông làm ăn khấm khá, rồi ông có nhiều vợ, bạn gái... Lúc đó chính là thời điểm mẹ con tôi nghèo đói phải tự tìm đường sống. Tôi ngồi đó nhìn ông thoi thóp trên giường bệnh "Người này là ba mình đây sao? Sao ba mình lại có thể có trái tim tàn nhẫn đến vậy?" Vì sao sau khi tôi dẹp bỏ mọi uất ức để tìm ông, mua cho ông từng cái khăn lau mặt, cái quần đùi... thì ông cứ thế mà đòi hỏi và thản nhiên nói với tôi rằng “không có ba sao có con, con phải có trách nhiệm với ba...”... Kể từ lúc đó, tôi đã thề không bao giờ muốn nhìn thấy trái tim tàn nhẫn đó nữa...

Giờ thì trái tim đó đã vĩnh viễn ngừng đập! Cuộc hành trình trên thế gian này của ông đã khép lại. Vợ vợ con con thì giây phút cuối đời ông chỉ có một mình. Chị nói trước khi mất ông đã gọi cho chị để nói vài câu. Dĩ nhiên ông không nói lời xin lỗi nào. Chắc ông biết dù có xin lỗi thì cũng không thể xóa đi những gì đã xảy ra trong quá khứ. Tôi không biết ông nghĩ gì lúc đó? Ông có nhớ cái ngày cũng trong tháng Chín, cách đây mười ba năm khi ông gặp tôi, cầm tay tôi, xoa đầu tôi rồi ông nói "Trời ơi, sao con giống ba dữ vậy Yến?!" Ừ, tôi có thể giống ông ở hình hài này vì tôi nợ ông một cuộc sống, cũng như nợ mẹ tôi vậy!

Giờ thì hãy ra đi ba nhé! Những nợ nần, thù hận kiếp này, hãy để lại đây thôi! Đừng mang theo gì ngoài trái tim bình an đã được tha thứ... Vĩnh biệt ba.

YK Đỗ - hopluu.net
11.09.2018
_______________________________

Saturday, March 16, 2019

Gỏi chuối cây: Ngon số dzách!

Song Nghi





Gỏi chuối cây vịt xiêm thì không ai xa lạ gì, mà riêng món này do má tôi làm có lẽ ít người biết, bởi cách chế biến rất độc đáo.

Friday, March 15, 2019

Tản Mạn Quanh Chiếc Bàn Ăn


Tuyết Vân




Mới đây tôi đọc cái Facebook post nói về 50 phong cách lịch sự và lễ phép khi ngồi bàn ăn với tựa đề Cẩm Nang Ra Mắt Nhà Người Yêu. Bài viết có phần hài hước nhưng không kém những điều thực tế của tư cách bàn ăn (table etiquette). Tôi email cho cô bạn đồng sở cùng đọc và bảo với cô là vui lắm, chị đọc mà cười quá chừng. Đâu chừng vài hôm gặp lại cô, nhắc tới cái post đó, cô trả lời, em có thấy tức cười gì đâu, toàn là những chuyện thiệt không mà.Cô tiếp tục, đó là những điều gia đình em nhắc nhở luôn đó chị.Nghe có nói, tôi giật mình.

Texas ngày nay


6 lá cờ lịch sử của Texas

Với khoảng gần 29 triệu dân, đông dân hơn nước Úc và rộng hơn bất cứ quốc gia Châu Âu nào, Texas là một trong những tiểu bang thịnh vượng và phát triển nhanh nhất nước Mỹ trong đôi năm qua. Là tiểu bang lớn và đông dân hàng thứ hai nước Mỹ nằm tại khu vực Trung Nam Hoa Kỳ, Texas từng thuộc quyền các quốc gia như Tây Ban Nha, Mexico, Pháp trước khi tuyên bố độc lập từ Mexico vào năm 1836 để thành lập quốc gia Cộng Hòa Texas có chủ quyền lãnh thổ trước khi gia nhập Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ. Nhân kỷ niệm ngày độc lập Texas vào ngày 2 Tháng Ba vừa qua, mời các bạn cùng chúng tôi điểm qua đôi nét về tiểu bang Texas, nơi quy tụ rất đông đúc người gốc Việt tại Hoa Kỳ.

Thursday, March 14, 2019

Mưa qua là hết, người qua thành lạ, tình yêu đã cũ hãy cứ để nó trôi đi

Người yêu cũ là cụm từ dùng để nói về một người đã cùng với ta đi qua một đoạn tình cảm với nhiều cung bậc cảm xúc tiếc nuối, tổn thương, cay đắng… trộn lẫn.





Tôi có một cô bạn. Cả thanh xuân của cô ấy chỉ chăm chăm hướng về người đàn ông của mình. Lúc nào cô ấy cũng lo lắng cho nửa kia liệu ăn có ngon không, ngủ đủ giấc không, công việc có quá sức không… Từ việc lớn, việc nhỏ đều một tay cô ấy “ôm trọn”, dường như thế giới của bạn tôi chỉ gói gọn trong một dáng hình. Vài bận, không kiềm nén nổi cơn giận, tôi hỏi cô ấy yêu nhiều như thế, hy sinh hết tất cả vì chữ yêu như thế thì có đáng không? Cô ấy chỉ cười, nụ cười nhẹ bẫng như muốn khẳng định tình yêu vốn dĩ là cho đi mà, cho đi không toan tính thiệt hơn.

Wednesday, March 13, 2019

Phụ nữ và căn bệnh trầm cảm

Quinhon11

Nhiều năm trước mình có quen một cặp vợ chồng trẻ, họ cũng thuộc ngành Y, nghĩa là những người có kiến thức ở một mức độ khá tốt. Qua tâm sự, cô vợ cho biết cô từng bị trầm cảm nặng, hiện vẫn đang uống thuốc mỗi ngày. Lúc ấy, mình chưa có khái niệm rõ về căn bệnh này. Những triệu chứng mơ hồ như chán nản, lo âu, phiền muộn, nóng nảy, nhìn quanh chỉ thấy những điều tiêu cực, thậm chí có lúc không muốn sống .. với mình thì đó chỉ là bình thường của "chốn nhân gian khổ não" chứ không phải là một căn bệnh.

Rắn độc hổ bướm - Russell’s Pit Viper

Nếu bị rắn cắn "người lớn sẽ hóa thành trẻ em"

Rắn độc Russell’s Pit Viper

Đã bao giờ bạn muốn quay trở lại thời trẻ thơ một lần nữa? Nếu bạn xâm nhập vào khu vực Đông Nam Á và bị loài rắn độc hổ bướm Russell’s Pit Viper, một trong “Tứ đại nọc độc”, tấn công thì “ước mơ” đó có thể trở thành hiện thực.

Tuesday, March 12, 2019

Trời mưa lâm râm

Phạm Lê Huy

* Cuối tuần rồi (9/3/2019) viếng thăm anh bạn đồng nghiệp cũ (hưởng thọ 82 tuổi) tại nhà quàn, hôm nay tôi đọc lại tuỳ bút này mà nhớ đến anh.

(ảnh: Internet)
Sau Giáng Sinh vài hôm trời Cali mưa lâm râm, rỉ rích dai dẳng.

Sáng nay nhận được e-mail của người bạn : “Tui đang ở đây, mình gặp nhau được không ? Lúc nào, mấy giờ, tùy anh... . Bạn tôi lại cẩn thận cho thêm số cellphone. Tôi liền bấm phone gọi lại :
- Hello… Chào anh… Mới qua hả ?