Monday, July 15, 2019

Nỗi Buồn Hoa Phượng

Tuyết Vân


Cựu học sinh LTQN, chị Khải Trung, chụp bên tấm tranh do cựu học sinh Nhàn Nguyễn vẽ


“Nỗi Buồn Hoa Phượng” là tên bản nhạc của nhạc sĩ Thanh Sơn mà tôi đã nghe ca sĩ Thanh Tuyền hát những năm còn ở Trung Học. Tiếng hát của cô lảnh lót trong cái nóng cháy bỏng mùa hè ở Bình Định cộng thêm cơn gió Nam từ Hạ Lào đưa qua làm bản nhạc càng sắc lòng người hơn.

Mùa hè lớp 12 năm đó, tôi và cô bạn thân thề với nhau nếu hai đứa không cùng đậu thì cũng chẳng cần phải tìm gặp lại nhau nữa. Bây giờ nghĩ lại, không biết sao lại thề dại dột như thế. Tôi nghĩ có thể vì chúng tôi tin tưởng cả hai cũng sẽ đậu bởi vì cả hai đều là học sinh giỏi. Và đúng vậy, hai đứa tôi có tên trong bảng vàng.

Rồi mùa hè năm sau, nói theo từ ngữ của Nhã Ca, phượng đỏ thôi ngừng nỡ. Hình như không ai còn nói tới tiếng ve sầu và hoa Phượng nữa. Cuộc sống đã có những giai điệu quay cuồng khác. Tôi và bạn tôi, mặc dù hai đứa cùng đậu năm thi đó, nhưng không biết có phải vì lời thề, rồi cũng xa nhau luôn đến mấy mươi năm.

Tôi không nghe lại tiếng ve vang vang hay nhìn thấy màu đỏ thẳm của hoa Phượng nữa. Cũng như mùa hè năm nào, cuộc sống lại có những giai điệu quay cuồng mới. Nơi tôi ở thành phố trồng nhiều cây Jarcaranda nở hoa vào mùa hạ. Hoa có màu tím xanh rất đẹp. Chúng tôi gọi cây Phượng tím. Phượng tím đẹp, nhưng nó không phải là cây Phượng đỏ ngày xưa, và vì vậy, mùa Hè đã chẳng bao giờ đến.

Ba năm trước tôi bắt đầu thấy nhớ quê nhà và thời học sinh cắp sách đến trường. Nhớ quay quắt. Cái hình ảnh hoa Phuơng đỏ bắt đầu trở về trong những lần nhớ như vậy. Bản nhạc “Nỗi Buồn Hoa Phượng” lại thỉnh thoảng vang vang trong ký ức cái nóng bốc lửa của miền Trung. Khi có Facebook và bắt đầu liên lạc được với các bạn học cũ tôi vẫn hay thấy những cái posts viết về mùa hè, tiếng ve ca, và hoa Phượng đỏ. Lòng tôi có chút bùi ngùi khi đọc đến. Chúng tôi đã lớn hết rồi và cuộc sống khác biệt nhau. Nhiều người đã có cháu. Có người chết trẻ và có người vừa mới ra đi. Nhưng chúng tôi có chung một quá khứ và không có quá khứ nào dễ thương hơn là cùng lớn lên trong một sân trường.

Năm ngoái, Người Việt có bài viết nói về một gia đình ở Anaheim đã có trồng 3 cây Phượng hơn 30 năm nay. Cây cao và to lớn. Mỗi mùa hè, cây ra hoa đỏ thắm tô đẹp một khuông viên rộng. Người chủ nhà chia xẻ… Đọc cũng biết vậy thôi. Tôi cũng chưa có dịp đi qua. Nhưng hôm nay nghe người bạn ở San Diego bảo muốn tới đó chụp hình thì lòng tôi cảm thấy xúc động. Từ San Diego tới đây mất cũng phải 3 tiếng đồng hồ lái xe, cô phải yêu hoa Phượng đỏ nhiều lắm mới chịu bỏ công như vậy. Nhạc sĩ Thanh Sơn đã viết: “màu hoa phượng thắm như máu con tim”, tôi tin rằng hoa Phượng nằm ở trong tim cô đó.

Vừa rồi chúng tôi đi dự Liên Trường Qui Nhơn. Thầy cô và học sinh tóc bạc như nhau. Ban tổ chức tưởng niệm những thầy cô vừa qua đời trong năm và ban tổ chức cũng tưởng niệm những bạn học sinh vừa qua đời năm rồi. Những người còn lại, những người tóc bạc như nhau, ngồi chia xẻ và ca hát về đời học sinh, mùa hè, tiếng ve ca, và hoa Phượng đó. Chỉ vậy thôi chứ có còn gì nữa đâu. Gặp nhau trong lớp học ngày xưa đã là hạnh ngộ mà gặp nhau hôm nay là trân quí . “Kỷ niệm mình xin nhớ mãi”, vâng, bởi vì một lúc nào đó không xa lắm đâu, “người xưa biết đâu mà tìm”.

Tôi chỉ còn nhớ cây Phượng một cách loáng thoáng. Nhớ tàng cây cao, lá Phượng nhỏ, và dĩ nhiên là màu đỏ thắm “như máu con tim” người nhạc sĩ đã viết. Một năm nào đó tôi về chắc phải đi ra Huế vào mùa hè để nhìn cây Phượng. Tôi sẽ nhìn một cách kỹ càng hơn như nhìn một người thân. Tôi sẽ xăm xoi thân cây chắc có dấu vết của thời gian để lại. Tôi sẽ lấy tay chạm vào nó và tôi sẽ nghĩ tới những tình cảm của tuổi học trò, tình yêu non dại đã đi qua đây. Chắc cây Phượng cũng phải nhiều lần ngậm ngùi nhớ tới. “Người xưa biết đâu mà tìm”.

Tuyết Vân


___________________________

Sunday, July 14, 2019

Kiviak - Chim Auk thối rữa nhồi hải cẩu.

By Nấm Mèo

Ðảo Greenland, nơi có thành phố Qaanaaq và ngôi làng Siorapaluk nằm ở vĩ độ sát nhất Bắc cực. Cư dân ở đây là nhóm người Inughuit nói thổ ngữ Inuktun được ví là người Eskimo Bắc cực. Thời gian có mặt trời mọc, những người Inuit nơi đây có thể đánh xe chó đi xa đi săn, chèo thuyền đánh bắt hải cẩu và kỳ lân biển, nấp trong vách núi để bắt chim trời. Dù có ăn hết con hải cẩu thì da của nó cũng không được bỏ phí. Họ dùng nó để lên men một món mà nếu có thoáng nhìn sẽ thấy buồn nôn. Ðó là món Kiviak, chim dovekie hay auk thối rữa nhồi hải cẩu.


Saturday, July 13, 2019

MẸ

Nguyễn Mạnh An Dân
Xin chúc mừng những ai hạnh phúc còn Mẹ
Xin chia sẻ với những ai không may đã mất mẹ



                                                  Con đã viết cả ngàn bài thơ
                       Nhưng chưa bao giờ dám viết một lời về Mẹ
                               Bởi chữ nghĩa, vốn tầm thường, nhỏ bé
                                                 Nói sao cùng tình mẹ bao la

Friday, July 12, 2019

Tháng Sáu Trời Mưa

Trương Hữu




Khi cánh tay thời tiết níu qua tận tháng sáu thì ngày dường như chợt dài ra, và những cơn mưa đổ xuống thành phố mỗi chiều chẳng còn là điều bất ngờ hiếm hoi.

Thursday, July 11, 2019

Tấm thẻ bài của bạn tôi

Phạm Lê Huy

* Để tưởng nhớ Lê Ngọc Thanh - người bạn tài hoa và dũng cảm của tôi.
Từ lâu, không nhớ năm nào, hay tin Lê Thị Vinh (em gái của Lê Ngọc Thanh - bạn học tôi) đang ở Irvine, vợ chồng tôi cùng Hồng Quốc Anh, Trần Viết Sơn chạy xuống Irvine thăm Vinh.

Những ca ghép mặt thần kỳ

Đừng bao giờ buông tay hy vọng.



** Isabelle Dinoire - là bệnh nhân được ghép mặt đầu tiên trên thế giới
Tháng 11/2005, Dinoire 38 tuổi bị chó dữ tấn công, trở thành bệnh nhân đầu tiên trên thế giới được ghép mặt. Ngày đó, giới y học dấy lên tranh cãi bởi nhiều chuyên gia lo ngại vấn đề đạo đức của phẫu thuật ghép mặt. Sau cùng, bác sĩ Jean-Michel Dubernard và Bernard Devauchelle (Pháp) quyết định vẫn tiến hành ca mổ lịch sử. Phần mặt dưới mới bao gồm mũi, má và miệng của Dinoire nhận từ một phụ nữ đã tự tử.

Wednesday, July 10, 2019

Tới Texas phải ghé Houston xem người Việt trồng bông súng


Các sắc màu bông súng tại nhà ông Phạm Nhựt Quang.
(Hình: Phạm Nhựt Quang cung cấp)

HOUSTON, Texas (NV) – “Bông súng ‘water lily’ này chưa có người Việt nào tham gia vô nhưng mà nó lời dễ sợ lắm. Tiềm năng phát triển của nghề trồng bông súng rất lớn nhưng phải có vốn, mướn người làm, còn tôi mới bắt đầu bán lẻ, chưa đủ sức mướn người, nên phải tự mình làm lấy tất cả.” Ông Phạm Nhựt Quang, người “tự nhận” là người Việt Nam duy nhất đang kinh doanh nghề này tại Mỹ, cho biết.

Đại Hội CHS Liên Trường Qui Nhơn - Nam Cali

Phạm Lê Huy

Đại Hội được tổ chức vào Chủ Nhật ngày 7/7/2019 tại Paracel Seafood Restaurant - Little Saigon


Tuesday, July 9, 2019

Nhìn lại một nửa chặng đường

Phạm Lê Huy

* Trích ĐS CHS LTQN 2019

Đến năm 2019 này thì Hội CHS Liên Trường Qui Nhơn có mặt tại Little Saigon / Nam Cali được 20 năm rồi (1999-2019); nhưng tới năm 2009 (hay 2010 gì đó, không nhớ rõ) tôi mới đến với Hộinên nay tôi chỉ “Nhìn lại một nửa đoạn đường” mà tôi sinh hoạt với Hội mà thôi.

Không sao nói được cái cảm giác bỡ ngỡ lạc lõng của tôi trong lần đầu đến với Đại Hội CHS Liên Trường Qui Nhơn khi ấy... Tôi ngơ ngác giữa đám đông dường như xa lạ, nhìn các anh chị mà chẳng biết ai là ai trong ánh đèn dìu dịu ấm áp thân mật của nhà hàng. Tôi đảo mắt nhìn quanh tìm kiếm một bạn quen hay cùng lớp ngày xưa như tìm... “chiếc phao cứu bồ”... May quá, có một bạn học cũ lên tiếng gọi tôi :

- Hêy... Ngọn gió lành nào đưa mày đến đây. Ngồi đi... Ngồi với tao đi... Lâu lắm mới gặp... ! Sao, khỏe không ?  

- Khỏe... Khỏe... Khỏe mới vác xác đến đây được chứ !

Bạn tôi tỏ ra rất rành những buổi họp mặt thế này rồi, nên thao thao bất tuyệt nói về chuyện được gặp lại thầy cô và vài người bạn cũ trong những lần Đại Hội của mấy năm trước. Rồi mấy lần Đại Hội gần đây, chưa biết sao chẳng thấy thầy X. cô Y, bạn Z đến nữa. Năm qua, thằng A. qua đời vì heart attack, con B. ra đi vì ung thư ngực, thằng C. tuần nào cũng phải đi lọc thận... Tôi nghe mà xốn xang trong lòng, rồi lại nao nao tự trách mình sao không đến với Hội từ lâu để được biết thầy cô mình, bạn bè mình bây giờ ra sao, ai còn ai mất – mà chúng ta thường nói đùa đó là việc “điểm danh hằng năm”.

Vịt quay Bắc Kinh và chuyện xưa, tích cũ

.Sau khi được người Trung Quốc đăng ký bản quyền quốc tế, món Vịt quay Bắc Kinh nghiễm nhiên trở thành “đại sứ” quảng bá cho sự tinh túy và sang cả của nền ẩm thực nổi tiếng từ mấy nghìn năm này.




Từ văn bản lưu trử
Có nhiều giả thuyết về sự ra đời của món Vịt quay Bắc Kinh. Nếu dựa theo các tài liệu được ghi chép thì từ 400 sau Công Nguyên của triều Nam-Bắc, các sách ghi chép món ăn quý ở Trung Quốc đã nhắc đến “vịt quay”. Đến thời kỳ Nam Tống, vịt quay đã trở thành món ăn nổi tiếng của Lâm An, Hàng Châu được tầng lớp trung lưu và các học sĩ giàu có ưa chuộng.