Wednesday, August 5, 2020

Thượng Đế chỉ cho một chiếc giày

Trần Phong


Ở Mỹ có một cậu bé sinh ra trong một gia đình nghèo, từ nhỏ đến khi đi học cậu chỉ mang mỗi một đôi giày rách. Cậu bé nghe nói vào lễ Giáng Sinh, khi đến bất cứ cửa hàng nào, chỉ cần nói với Thượng Đế thứ mình muốn thì chủ cửa hàng sẽ thỏa mãn yêu cầu của mình.

Vào hôm Giáng Sinh, cậu bé nhìn thấy trong một cửa hàng giày có bày bán những đôi giày rất đẹp nên đã bước vào cửa hàng và nói với ông chủ rằng : “Hôm nay là Giáng Sinh, cháu rất thích đôi giày này, chú có thể giúp cháu nói với Thượng Đế để Ngài cho cháu đôi giày này có được không ạ ?”. 

Ông chủ nhìn xuống chân của cậu bé và hiểu ngay vấn đề, ông ấy cầm lấy đôi giày của cậu bé rồi nói : “Được thôi cháu bé, bây giờ ta sẽ nói với Thượng Đế”. Sau đó ông ấy cầm đôi giày và đi vào bên trong. 

Một lúc sau, ông chủ đi ra, nhưng trên tay chỉ cầm có mỗi một chiếc giày rồi đưa cho cậu bé và nói : “Cháu bé, Thượng Đế nói rằng Ngài chỉ cho cháu một chiếc giày thôi, cháu phải tự nghĩ cách kiếm tiền để mua chiếc còn lại”. 

Cậu bé hỏi : “Vậy cháu phải kiếm bao nhiêu tiền thì mới mua được chiếc giày còn lại ?”. Ông chủ nói : “2 đô la”. 

Cậu bé lại nói : “Được rồi ạ, cháu sẽ nghĩ cách kiếm tiền, nhưng chú nhất định phải giữ cho cháu chiếc giày còn lại nhé”. Ông chủ cười nói : “Cháu cứ yên tâm”. 

Sau khi về nhà và tiết kiệm được 2 đô la bằng cách nhặt ve chai, cậu bé vui vẻ chạy đến cửa hàng để trả tiền. Ông chủ đã khen ngợi cậu bé và đưa cho cậu chiếc giày còn lại. Kể từ đó, cậu bé đã có một đôi giày mới rất đẹp. 

Khi lớn lên, cậu bé đã từng làm nhiều nghề như nhân viên cứu hộ, bình luận viên, phát thanh viên rồi bước vào giới nghệ thuật và trở thành một ngôi sao nổi tiếng. Vào năm 1980, cậu bé ấy đã trở thành Tổng Thống thứ 40 của Hoa Kỳ, cũng chính là Tổng Thống Ronald Reagan. 

Trong nhiệm kỳ Tổng Thống của mình, có một lần ông Ronald Reagan được phóng viên hỏi về việc có ảnh hưởng lớn nhất đối với sự trưởng thành của ông là gì, ông đã kể về câu chuyện “Thượng Đế chỉ cho một chiếc giày” khi ông còn nhỏ. 

Ông Reagan cho biết : “Sau này tôi mới biết được giá gốc của đôi giày đó là 38 đô la, một nửa giá cũng đến 19 đô la nhưng ông chủ cửa hàng chỉ lấy của tôi 2 đô la để dạy cho tôi một điều rằng : ‘Thượng Đế sẽ không cho bạn tất cả những gì bạn muốn, Ngài chỉ cho bạn một phần mà thôi, bạn phải tự mình nỗ lực để lấy phần còn lại’”. 

Trần Phong (Đại Kỷ Nguyên)

Gửi Người Em Gái An Nhơn

Tuyết Vân

Tranh Đinh Trường Chinh/Người Việt Online


                                       Năm học đó em bỏ trường bỏ lớp
                                       Tôi chơ vơ như cột điện bên đường
                                       Trang lưu bút vẫn chưa khô màu mực
                                       Khép lại thành trang của dở dang
                                       Hai năm sau tôi bỏ trường bỏ lớp
                                       Áo chinh nhân đi khắp bốn phương
                                       Hè đến nghe ve sầu da diết
                                       Nhánh phượng hồng tôi ép có còn không
                                       Cứ mỗi lần ngang qua trường thị trấn
                                       Nhớ sân xưa tà áo em bay
                                       Đào Duy Từ chiều này chắc nắng
                                       Em xưa về chiếc nón nghiêng vai
                                       Rồi chiến bào rớt giữa đao binh
                                       Hoá thân tôi qua mấy đoạn trường
                                       Tôi đứng bên này xa ghê lắm
                                       Quê hương ngàn dặm mịt mù sương
                                       Thời gian là liều thuốc lãng quên
                                       Tôi sống an vui với vợ hiền
                                       Bên các con yêu nhiều mơ ước
                                       Tôi đã quên dần nghĩ tới em
                                       Vậy chứ làm sao chiều hôm đó
                                       Lòng tôi tràn ngập nỗi niềm đau
                                       Dĩ vãng chợt về như vũ bão
                                       Tôi nằm trằn trọc suốt đêm thâu
                                       Có lẽ vì tôi tuổi đã già
                                       Đời người như một bóng mây qua
                                       Tôi mong tìm lại người em cũ
                                       Rằng em hạnh phúc chuyện tư gia
                                       Năm ngoái tôi về thăm trường cũ
                                       Thầy cô còn lại chỉ vài thôi
                                       Bạn bè thăm hỏi nhau mừng rỡ
                                       Tôi cố tìm em, xót ngậm ngùi
                                       Có người mách bảo em còn đó
                                       Hôm đến gặp nhau chút ngỡ ngàng
                                       Cứ tưởng nhìn như hơi xa lạ
                                       Ngờ đâu lòng cũ vẫn là quen
                                       Tóc tôi bạc trắng tóc em râm
                                       Đôi mắt to xưa đã có quầng
                                       Tôi nhắc đến tờ lưu bút cũ
                                       Em cười đuôi mắt dấu chân chim
                                       Hai đứa kể nhau chuyện của mình
                                       Tôi mừng em phận ấm duyên êm
                                       Hạnh phúc có tầm tay vừa đủ
                                       Nhìn tôi, em nói cám ơn anh
                                       Em lấy đưa ra tập vở xưa
                                       Màu xanh lưu bút tuổi học trò
                                       Trang giấy cuối cùng, trang tôi viết
                                       Hai trang kề cận, mấy mươi mùa
                                       Muốn viết cho em, viết rất nhiều
                                       Đường đời vạn nẻo có ngờ đâu
                                       Quen em từ thuở còn xanh trẻ
                                       Giờ gặp nhau đây tóc bạc đầu
                                       Rồi phút ra về cũng tới thôi
                                       Mắt em ngấn lệ chực như rơi
                                       Tôi tạ ơn Trời cho tôi gặp
                                       Người xưa yêu dấu của một thời

                                        *****

                                       Xa xa bờ biển đại trùng dương
                                       Có cánh chim bay sãi dặm đường
                                       Lưu luyến chút tình tôi muốn gửi
                                       Về em, người em gái An Nhơn
Tuyết Vân

____________________________________

Tuesday, August 4, 2020

Cách giữ tỏi bằm tươi - hữu ích và tiện dụng

Trần Tuyết Mai


“Mình rất ghét bóc tỏi nhưng lại rất thích xào các món có tỏi, vì thế nên mình xin chia sẻ cách mình bảo quản tỏi bằm, hi vọng hữu ích. Mình có ảnh của từng bư
ớc thực hiện, cực kỳ đơn giản.” – đó là những chia sẻ gần gũi và thực tế của Facebooker Trần Tuyết Mai trong nhóm Yêu Bếp (Esheep Kitchen Family) và chị đã nhận được sự đồng cảm cũng như hưởng ứng của rất rất nhiều thành viên trong nhóm.

Và dưới đây là cách xử lý tỏi và bảo quản tỏi bằm của chị Tuyết Mai, mời bạn cùng tham khảo nhé!

  Tỏi mua về bóc sạch sẽ, như mình là mỗi lần 1 bát tô (nhà mình dùng máy bóc tỏi chạy bằng cơm là anh bạn cùng nhà).

  Cho vào máy xay nhuyễn


– Sau đó múc phần tỏi xay vào túi nylon đựng thực phẩm, chú ý dàn thành từng thanh mỏng để sau này dễ cắt hoặc bẻ (mình hay làm kích thước khoảng 4cm×25cm, dày khoảng 8mm)

Gói kĩ sau đó cho vào ngăn đá tủ lạnh, tỏi sẽ đông cứng lại thành từng thanh




Sau đó hàng ngày khi dùng bạn chỉ việc bóc nylon ra bẻ lấy 1 mẩu trước khi nấu khoảng 15 phút (nếu thấy cứng thì chỉ cần lấy dao khía 1 đường rồi bẻ theo đường đó, rất dễ).

Từ ngày làm theo cách này anh bạn nhà mình đỡ phải ngày nào đi làm về cũng phải bóc tỏi cho mình, mà mình nhận thấy tỏi phi lên thơm hơn hẳn so với tỏi tươi bóc rồi dùng luôn.


Ở phần bình luận, nhiều chị em cũng chia sẻ thêm các mẹo với tỏi vô cùng hữu ích. 

Ví dụ như Facebooker Ngoc On cho biết: “Mình học cách trên mạng là lấy tay tách sơ cho các tép tỏi rời ra. Ngâm vào thau nước tầm 1-2 tiếng. Sau bóc rất nhanh. Nhiều củ to vỏ mềm là tự tách ra luôn. Thích thì xay. Không thích thì để ráo, lấy giấy ăn lót vào hũ nhỏ. Bỏ tép tỏi vào rồi đậy nắp bỏ vào ngăn mát. Tỏi vẫn tươi được đến cả tuần.”

Còn Facebooker Bùi Trang thì chia sẻ: “Hôm bữa cũng có chị bày cách làm tỏi lên men bằng dầu ăn em thấy cũng tiện và đã thử, thơm phết ạ. Làm y chang cách này nhưng khác cái là không cho tỏi vào ngăn đá mà đổ hết vào hũ thuỷ tinh và đổ ngập dầu ăn để ở nhiệt độ thường. Xào mùi thơm dậy cực luôn!”

Ngoài ra cũng có người chia sẻ cách bảo quản tỏi của Tuyết Mai còn có thể dùng để bảo quản cả sả và riềng nữa vì không phải lúc nào chúng ta cũng có thể ra chợ mua được. Bạn hãy thử xem nhé!

Trần Tuyết Mai

________________________________

Monday, August 3, 2020

Dẫu lòng muốn hỏi

Quinhon11


Dẫu lòng muốn hỏi 
Mai này còn nhớ nhau không? *

Hôm qua nghe Chị Hà gọi báo tin Anh Sơn mất rồi. Ra đi bình thản trong giất ngủ như cách sống anh đã từng. Đám tang anh cũng chỉ có chị Hà bên cạnh. Nghĩ lại mới biết hai anh em mình không có chung tấm hình nào. Nhưng khuôn mặt rắn rỏi, đôi mắt sáng của anh mình vẫn nhớ như in.

Friday, July 31, 2020

Bí ẩn Sân bay Suvarnabhumi ở Bangkok

Bí ẩn Thái Lan: Sân bay nổi tiếng vì "ma ám" và lễ trừ tà lớn nhất thế kỷ

Sân bay Suvarnabhumi.

Tại Thái Lan, có rất nhiều công trình lớn gắn liền với các giai thoại về tâm linh, nhưng sẽ hiếm có nơi nào nổi tiếng như sân bay Suvarnabhumi ở Thủ đô Bangkok.

Tại một quốc gia sùng đạo như Thái Lan, câu chuyện về những linh hồn và thế giới bên kia luôn là chủ đề được quan tâm. Đó có thể là lý do vì sao dòng phim kinh dị của Thái Lan có đủ sức cạnh tranh với các quốc gia nổi tiếng về ngành giải trí như Hollywood, Hàn Quốc và Nhật Bản.

ngày của một người hưu trí

 ĐỨC PHỔ
                 

                             Suốt ngày ở nhà như một quản gia
                             Quản gia chỉ là kẻ trông nhà
                             Mà nhà chẳng có gì để mất
                             Chỉ sợ mất mình như kẻ vong gia.

Thursday, July 30, 2020

Cách Làm Cơm Trộn Thực Dưỡng Kiểu Nhật

.


Cơm trộn (hoặc cơm chiên) có lẽ là món ăn phổ biến nhất Châu Á và các nước ăn ngũ cốc chính là gạo. Mình sẽ hay nghe nhắc đến cơm trộn Hàn Quốc, cơm chiên Dương Châu, cơm rang dưa bò…

Wednesday, July 29, 2020

Vệ sinh tủ bếp

.
.

Trải qua thời gian sử dụng, cùng với khói dầu mỡ từ việc nấu nướng sẽ khiến tủ bếp gỗ bám bẩn, cũ kỹ. Việc lau chùi thường xuyên giúp món đồ bền đẹp. Dưới đây là các cách dùng nguyên liệu tự nhiên, có sẵn để làm sạch tủ bếp gỗ một cách hiệu quả mà rẻ tiền.

Chuyện của người gốc Việt sống bằng nghề ‘chăm lo hậu sự’ ở Mỹ

Băng Thanh | ĐKN



Có lẽ chưa bao giờ nghe một ai nói rằng “tôi thích sau này sẽ làm việc nơi các đám tang” hay như lời của giám đốc một nhà quàn ở thành phố Westminster, tiểu bang California, Mỹ nói rằng “tôi không chọn vào đại học để đi làm cho một nhà quàn”.
Chia sẻ với báo Người Việt, cô Linda Nguyễn Trần, người chuyên lo việc sắp xếp các lễ tang tại một nhà quàn ở thành phố Westminster, tiểu bang California, Mỹ nói rằng: “Khi sanh ra có lẽ ông Trời cho mỗi người một cái nghề để làm, nghề chọn mình chứ không phải mình chọn nghề, mà cũng không mấy ai chọn nghề này”.

Monday, July 27, 2020

Người đạo đức giả thường có 4 đặc điểm

NHÌN QUA LÀ HIỂU THẤU




Trong cuộc sống hàng ngày, mọi người thường nói những kẻ đạo đức giả hay ngụy quân tử còn đáng sợ hơn kẻ tiểu nhân.

Bình thường, ngụy quân tử thường tỏ ra rất trung thực, thật thà, một số người còn tỏ ra rất khiêm tốn và nhiệt tình, nhưng sau lưng họ sẵn sàng đâm dao vào người khác, có những người thậm chí còn mượn dao giết người, đổ lỗi cho người khác.