Sunday, July 5, 2026

MÌNH ĐANG SỐNG 1 CUỘC SỐNG VÔ CÙNG NHẸ TÊNH ..

.. ĐẶC BIỆT LÀ CUỘC SỐNG VỀ VẬT CHẤT (MATERIAL)

Cuối năm 2024, nhà mình bị trộm.

Chúng đập cửa vào nhà rồi lấy gần như toàn bộ túi xách và trang sức mình tích cóp hơn mười năm.

Lúc đầu... mình tiếc lắm,thậm chí đã khóc.

Không phải vì giá trị của chúng.

Mà vì mình biết, nếu bây giờ phải bỏ tiền ra mua lại tất cả một lần, chắc mình cũng không thể.

Và có những món còn chẳng thể mua lại được nữa.

Nhưng sau những ngày suy nghĩ … mình lại nghĩ theo một cách rất khác.

Biết đâu...

Vũ trụ đang giúp mình thực hiện điều mà mình vẫn luôn muốn nhưng chưa đủ can đảm làm tới cùng. 

Đó là sống tối giản - Minimalism

Từ rất lâu , mình đã bắt đầu ưu tiên cho những bộ đồ thoải mái , những đôi dép bảo vệ cho bàn chân.

Ra đường thường xuyên với một chiếc túi vải chẳng nhớ là được tặng từ siêu thị hay từ một lần mua đồ nào đó.

Chiếc túi ấy theo mình đi rất nhiều nơi.Và thật sự là trong lòng mình cực kỳ thấy hạnh phúc và thoải mái! 

Có một lần về Việt Nam.

Mình ghé vào cửa hàng Chanel vì muốn mua một chai dầu thơm cho tóc để tặng bạn .

Nhưng hình như nhìn cách mình ăn mặc hôm đó, các bạn nhân viên cũng không mấy để ý.

Trưa hôm ấy mình đi ăn với một người bạn. Mình kể lại.Bạn mình nhìn từ đầu đến chân rồi cười:

"Bà mặc thế này thì người ta tưởng bà không có tiền thật."

Rồi nó cười cười ngặt nghẽo.

Rồi có lần khác.

Mình thấy một bạn trên Facebook mặc một chiếc váy maxi rất đẹp. phải công nhận bạn ấy mặc vô cùng đẹp. 

Mình nhắn tin hỏi rất lịch sự: 

"… nếu không phiền em có thể cho chị hỏi chiếc đầm đó em mua ở đâu không. Chị thấy nó rất đẹp . Còn em mặc đẹp quá!”

Bạn trả lời: 

“ ở Ý nha c ! “

Lần khác nữa.

Mình cũng thấy 1 bạn trên Facebook , thường quay nấu ăn và đồ dùng nhà bếp ! Mình thấy đẹp , cũng hỏi vì muốn mua lắm nhưng không biết tên thương hiệu! 

Bạn cũng chỉ đáp:

"Mình phải đặt tận bên Mỹ mới có bạn ạ!”

Chỉ vậy thôi.

Lúc đó mình chợt nhận ra...

Hình như đôi khi, con người không chỉ giữ đồ.

Mà còn giữ cả cảm giác mình đang sở hữu một điều mà người khác chưa có.

Mình không trách.

Có lẽ mỗi người đều đang ở một giai đoạn khác nhau của cuộc sống.

Ngày trước, có khi mình cũng từng như thế mà không biết.

Chỉ là bây giờ...

Sau khi đã trải qua cơn thap tử nhất sinh và lần mất trộm vừa rồi . Cũng như những chuyện xảy ra trong quá khứ, nên mình thấy:

Mọi thứ trên cuộc đời này , có rồi lại mất. Mất rồi lại có…Từ đó, mình không còn để vật chất quyết định cảm xúc của mình nữa.

Mình vẫn thích cái đẹp.

Vẫn thích một chiếc váy vừa vặn.

Một đôi giày khiến mình đi cả ngày không đau chân.

Một món đồ mình thật sự yêu.

Nếu một chiếc áo không có thương hiệu nhưng khi mặc , làm mình thoải mái , tự tin và đẹp hơn … thì chắc chắn 1 điều, dù nó có giá:  1,2,3 … trăm đô mình vẫn sẵn sàng mua.

Nhưng nếu một chiếc váy hàng hiệu rất nổi tiếng mà mặc vào , không khiến mình thấy mình là mình... thì dù được mua với  ưu đãi, mình cũng sẽ không bao giờ mang nó về nhà! 

Mình vẫn có vài chiếc túi đẹp để dùng trong những dịp cần sự trang trọng.

Mình vẫn mặc đẹp vào những dịp cần sự thanh lịch .

Nhưng những ngày bình thường...

Mình lại thấy vui với chiếc túi vải cũ.

Với đôi dép kẹp.

Với chiếc áo 3 lỗ thoải mái

Chiếc quần short dễ mặc

Với mái tóc buộc gọn.

Mình cũng đi ăn rất nhiều món ăn ngon , ở những nhà hàng đẹp . 

Nhưng nói thật , để so sánh , mình thấy bữa cơm với 3 món : rau , cá , canh với bố mẹ ở nhà là bữa cơm ngon và xa xỉ nhất . Hay chỉ đơn giản , là 1 bát cơm nguội đơm vội , chan nước mắm sau khi đi ra ngoài trở về bị đói , rồi ngồi  phệt xuống nền nhà ăn ngon lành. 

Với mình , chất lượng cuộc sống không phải là mình có những gì.

Chất lượng cuộc sống là cảm giác mình có khi đang sống.

Mình không cố mặc để người khác nghĩ mình thành công.

Không  cố mua để chứng minh mình có khả năng.

Không  thấy cần phải giải thích vì sao mình chọn một chiếc túi vải thay vì một chiếc túi hàng hiệu.

Vì ai cũng thế , đến 1 thời điểm mà …

Điều tất cả chúng ta cần nhất không còn là cái nhìn cùng sự xét của người khác.

Mà là cảm giác mình được là chính mình.

Và không phủ nhận ,tuổi tác cũng mang đến một món quà rất đẹp.

Ở độ tuổi này , mình càng phân biệt được rõ ràng ,đâu là thứ làm mình hạnh phúc.

Và đâu chỉ là thứ làm người khác nghĩ mình hạnh phúc.

Nếu bạn vẫn đang thích đồ hiệu...

Điều đó cũng chẳng có gì sai.

Nếu bạn thích mặc đẹp...

Càng không có gì sai.

Mình cũng vẫn thích cái đẹp.

Chỉ là với mình bây giờ :

Giá trị của một món đồ không nằm ở cái tên được in trên đó.

Mà nằm ở việc...

Nó có làm cuộc sống của mình dễ chịu hơn không.

Có khiến mình mỉm cười khi sử dụng không.

Có thật sự là điều mình yêu thích không.

Đó là điều mà cuộc sống đã dạy mình sau rất nhiều lần được và mất.

Bây giờ nếu hỏi mình giàu là gì.

Có lẽ mình không nghĩ đến túi xách.

Cũng không nghĩ đến trang sức.

Mình nghĩ đến cảm giác…: 

Buổi sáng thức dậy.

Mặc một bộ đồ thật thoải mái.

Bữa cơm có đủ đầy mọi người mình yêu thương.

Và không phải cố gắng trở thành bất kỳ ai khác.

Với mình…

Đó mới là đủ đầy. Và đó cũng là lý do do mình nói, đời sống vật chất của mình nhẹ tênh. 

Katherine Chị Của Ni
https://www.facebook.com/share/1DNECR59xV/?mibextid=wwXIfr

Saturday, July 4, 2026

Nhân Ngày Lễ Độc Lập của Hoa Kỳ: 4th of July

 Trương Hữu - HIEN YUKEN

90 MILES TO CUBA
Key West, Florida


Mai là Ngày Lễ Độc Lập của Hoa Kỳ. Mỗi khi ngày 4 tháng 7 trở về, người ta thường nhớ đến bản Tuyên ngôn Độc lập và cuộc chiến giành tự do của những người khai quốc. Nhưng với tôi, ngày lễ ấy còn gợi nhớ một hành trình khác - hành trình của hàng triệu người di dân từ khắp nơi trên thế giới, mang theo hy vọng về một cuộc đời mới trên miền đất hứa. Bài viết này bắt đầu từ một cuộc gặp tình cờ với một thuyền nhân Cuba, để rồi từ câu chuyện của ông, tôi nghĩ nhiều hơn về nước Mỹ, về tự do và về số phận của những con người phải rời bỏ quê hương.
........................
90 MILES TO CUBA
Key West, Florida
Chiếc xe buýt du lịch thong thả lăn bánh trên những con đường rợp nắng của Key West. Tôi loay hoay giơ điện thoại định tự chụp một tấm hình kỷ niệm cho hai vợ chồng thì người đàn ông ngồi ở hàng ghế phía trước quay lại, mỉm cười đưa tay xin giúp.
Ông nâng chiếc điện thoại lên, chụp liên tiếp vài kiểu rồi cẩn thận xem lại từng tấm trước khi trả cho tôi. Cái cách ông chăm chút cho những bức ảnh của một người xa lạ khiến tôi có thiện cảm ngay từ phút đầu.
Tôi nhìn màn hình, vui vẻ nói:
- Đẹp quá! Cảm ơn ông nhiều.
Ông mỉm cười.
- Ông bà đến từ đâu?
Tôi khựng lại đôi chút.
Đó là một câu hỏi mà những người rời bỏ quê hương đôi khi không biết nên trả lời thế nào. Là nơi mình đang sống, hay nơi mình đã sinh ra?
Tôi chọn quê hương.
- Chúng tôi đến từ Việt Nam.
Ông gật đầu.
- Còn tôi đến từ Cuba.

Chúng tôi bắt đầu câu chuyện như thế.
Ông kể, hơn ba mươi năm trước, ông đặt chân đến nước Mỹ cũng từ chính thành phố này.
- Mỗi lần có dịp, tôi lại quay về Key West vài ngày.
- Để du lịch?
Ông lắc đầu.
- Không hẳn. Tôi chỉ muốn đứng ở đây và nhìn về phía quê nhà.
Ông nói câu ấy rất nhẹ, như thể đang nhắc đến một điều đã quen thuộc từ lâu.
Tôi hỏi:
- Ông là người tị nạn?
Ông gật đầu.
- Vâng. Tôi đến đây bằng đường biển.
Tôi đưa tay ra.
- Chúng tôi cũng vậy.
Ông siết chặt bàn tay tôi.
Không ai nói thêm điều gì.
Có những người quen nhau cả đời vẫn còn xa lạ.
Nhưng cũng có những con người chỉ cần biết nhau đã từng lên một con thuyền là đủ để hiểu rất nhiều điều.

Xe dừng ở Southernmost Point.
Người đàn ông Cuba đứng dậy.
Trước khi xuống xe, ông quay lại bắt tay từ biệt.
Tôi nhìn theo bóng ông đi về phía cột mốc lớn sơn ba màu đỏ, đen và vàng.
Trên đó chỉ có một dòng chữ giản dị:
90 Miles to Cuba.
Chín mươi dặm.
Nếu đi bằng xe hơi ở đất liền, đó chỉ là một quãng đường ngắn.
Nhưng giữa biển khơi, chín mươi dặm có thể là ranh giới giữa ở lại và ra đi, giữa tuyệt vọng và hy vọng, giữa một cuộc đời cũ và một cuộc đời mới.
Xa hơn một chút là những chiếc ống nhòm hướng thẳng ra biển.
Tôi đoán ông sẽ đứng ở đó.
Có lẽ ông không nhìn thấy ngôi nhà cũ của mình.
Có lẽ cũng chẳng nhìn thấy gì ngoài một đường chân trời xanh thẳm.
Nhưng chỉ cần biết phía sau đường chân trời ấy là quê hương, có lẽ cũng đã đủ.

Xe buýt tiếp tục lăn bánh.
Tôi vẫn ngồi yên.
Tôi không định xuống ở bất cứ trạm nào.
Quê hương tôi ở phía bên kia Thái Bình Dương.
Không có chiếc ống nhòm nào đủ xa để nhìn thấy.

Chiều hôm ấy, tôi chợt nghĩ đến một con tàu khác.
Con tàu Mayflower.
Hơn bốn trăm năm trước, nó cũng chở những con người rời bỏ quê hương để đi tìm một nơi họ có thể sống theo điều mình tin tưởng.
Họ không biết phía trước sẽ là gì.
Họ chỉ biết nếu ở lại, cuộc đời sẽ không còn là của mình nữa.
Mùa đông đầu tiên trên vùng đất mới đã cướp đi hơn một nửa sinh mạng của họ.
Tự do chưa bao giờ đến mà không phải trả giá.

Bốn thế kỷ sau, những con tàu đã khác.
Có chiếc là bè gỗ lênh đênh trên eo biển Florida.
Có chiếc là ghe đánh cá nhỏ bé trên Biển Đông.
Có chiếc chỉ là một vỏ tàu cũ kỹ chở đầy hy vọng.
Biển khác nhau.
Ngôn ngữ khác nhau.
Màu da khác nhau.
Nhưng trong mỗi chuyến đi đều có chung một hành trang.
Đó là niềm tin rằng ở phía bên kia chân trời sẽ có một cuộc sống đáng để đánh đổi.
Có lẽ vì thế mà nước Mỹ giống như nơi gặp nhau của những cuộc hành trình.
Ở đây, một người Cuba và một người Việt có thể nhận ra nhau chỉ sau vài câu chuyện.
Không phải vì họ đến từ cùng một đất nước.
Mà vì họ từng đi qua cùng một nỗi sợ.

Ngày Quốc khánh Hoa Kỳ năm nào cũng có pháo hoa.
Người ta ngước nhìn bầu trời rực sáng.
Còn tôi lại nhớ đến những con tàu.
Con tàu Mayflower.
Những chiếc bè của người Cuba.
Những con thuyền nhỏ của người Việt.
Tôi chợt nghĩ, có lẽ lịch sử của nước Mỹ không chỉ được viết bằng những bản tuyên ngôn hay những trận chiến.
Nó còn được viết bằng bước chân của hàng triệu con người từ khắp nơi trên thế giới, những người đã mang theo ước mơ bắt đầu lại cuộc đời trên vùng đất này.

Nhưng những cuộc hành trình ấy chưa bao giờ chấm dứt.
Ngày nay vẫn có những con người lên đường bằng những phương tiện mong manh nhất.
Có người vượt biển.
Có người vượt sa mạc.
Có người trốn trong những thùng xe container.
Mỗi lần đọc một bản tin như thế, tôi luôn tự hỏi điều gì khiến một con người dám đánh đổi tất cả.
Có lẽ, chỉ những ai đã đi đến bước đường cùng mới hiểu được câu trả lời.
Tôi nhớ đến cô gái trẻ người Việt trong chiếc xe đông lạnh trên đường sang Anh.
Tin nhắn cuối cùng gửi mẹ chỉ vỏn vẹn mấy chữ:
"Mẹ ơi... con không thở được..."
Tôi đọc đi đọc lại.
Rồi lặng người.
Có những câu nói ngắn đến mức không còn chỗ cho văn chương.

Đã nhiều năm trôi qua kể từ buổi sáng ở Key West.
Tôi không còn nhớ rõ hôm ấy trời xanh đến mức nào.
Cũng không nhớ chuyến xe buýt đã đi qua bao nhiêu con đường.
Nhưng tôi vẫn nhớ rất rõ cái bắt tay của người đàn ông Cuba.
Một cái bắt tay của hai người xa lạ.
Một cái bắt tay không cần giải thích.
Bởi có những điều chỉ những người đã từng rời bỏ quê hương mới thật sự hiểu được.
Sau này, mỗi lần nhìn thấy hình ảnh cột mốc 90 Miles to Cuba, tôi không còn nghĩ đến khoảng cách chín mươi dặm.
Tôi nghĩ đến quãng đường từ sợ hãi đến hy vọng.
Từ mất mát đến bình yên.
Từ một nơi con người không thể lựa chọn cuộc đời mình đến một nơi họ có quyền bắt đầu lại.
Khoảng cách ấy không thể đo bằng hải lý.
Nó được đo bằng những đêm lênh đênh trên biển.
Bằng những người đã nằm lại giữa sóng nước.
Bằng những giọt nước mắt của những gia đình chưa bao giờ được đoàn tụ.
Có những giá trị chỉ thật sự được hiểu khi người ta đã từng mất đi.
Tự do là một trong những giá trị như thế.

Boston 4th of July 2026
Trương Hữu Hiền
https://www.facebook.com/share/p/1DUZnWrvmo/

_________________________________

Friday, July 3, 2026

Cà tím ngâm nước sốt

 Chỉ cần nướng rồi ngâm… vậy mà ai ăn cũng hỏi: “Sao cà tím lại ngon đến vậy?” 

Không hề chiên ngập dầu, không cầu kỳ, nhưng chỉ sau vài tiếng ngâm, cà tím mềm mịn như tan trong miệng, thấm đẫm nước sốt mặn ngọt, thơm béo mùi dầu mè, quyện cùng hương tía tô cực kỳ hấp dẫn. Món này ăn lạnh vào ngày nóng thì đúng là “đỉnh”, còn ăn với cơm nóng thì chỉ sợ… hết cơm trước hết cà! 

Thursday, July 2, 2026

ĐÔI CHÂN - THƯỚC ĐO TRUNG THỰC NHẤT CỦA TUỔI THỌ

Minh Hân Phan

1) Đôi Chân.

Nghịch lý ngoại hình: Khi đánh giá tuổi tác và sức khỏe, đa số mọi người chỉ nhìn vào khuôn mặt (mái tóc bạc, nếp nhăn, làn da). Tuy nhiên, đó chỉ là dấu hiệu của thời gian chứ không phản ánh đúng sinh lực. Có những người tóc bạc trắng nhưng vẫn leo núi, ngược lại có người trẻ tuổi nhưng đi vài bậc cầu thang đã thở dốc.

Wednesday, July 1, 2026

MÙA XUÂN ĐẦU TIÊN MỒ CÔI

Lê Xuân Mỹ

Anh chi Lê Xuân Mỹ và Gấu Misa 
Viếng chùa cầu nguyện cho thân mẫu. Ảnh TG

Sáng mùng Một Tết năm nay, tôi thức dậy sớm hơn thường lệ. Trời San Jose se lạnh. Nắng đầu năm còn e ấp sau màn sương mỏng. Thành phố vẫn vậy - bình yên và trật tự - chỉ có lòng tôi là khác. Đây là mùa xuân đầu tiên tôi bước vào mà không còn mẹ. Và cũng là năm đầu tiên trong đời, tôi thật sự mồ côi cả cha lẫn mẹ.

Tuesday, June 30, 2026

ĐOẠN CUỐI RỒI TÔI CHỈ CHỌN NIỀM VUI!

Liên Kim


Xế chiều rồi… tôi bất chợt nhận ra
   Đoạn đường cuối với tôi còn rất ngắn
   Và tôi hiểu tôi phải luôn trân trọng
   Mỗi ngày qua tôi phải cố gắng hơn

Monday, June 29, 2026

Mother’s Day - Giọt Lệ Của Yêu Thương

Lê Xuân Mỹ

 
Có những mất mát đi qua chiến tranh không bao giờ khép lại, chỉ lắng xuống trong ký ức của những người còn sống. Từ một người con có cha mất trong trại cải tạo năm 1979, đến hành trình chăm sóc người mẹ suốt 20 năm với căn bệnh
Alzheimer, và một mái gia đình được gìn giữ trên đất nước Hoa Kỳ, câu chuyện này không chỉ là hồi ức cá nhân, mà còn là lát cắt của một thế hệ đã đi qua biến động và tìm được nơi định cư an lành.