Saturday, April 20, 2019

Okinawa - Giữa tháng tư cùng nhắc lại

Quinhon11



Chào bạn Hiền. 
Buổi sáng, giữa tháng tư rồi mà mình vẫn thấy lạnh. Thời tiết năm nay có phần bất thường, nhưng cảm giác của mình không phải ảnh hưởng từ chúng. Mà chỉ vì chúng ta, những người liều chết ra đi tìm tự do trong khoảng thời gian ấy, trong lòng mỗi người đều có bão giông vào tháng tư đen này.

Hôm nay, một ngày như mọi ngày, mình thức dậy vào 5 giờ sáng. Theo thói quen, việc đầu tiên là pha một ly cà phê espresso đậm đặt. Khoát áo, ra ngoài sân ngắm sương sớm trên mặt hồ một lát, rồi vào nhà check mail. Sau đó dạo một vòng thế giới qua chiếc Laptop. 

Nhận được bài viết của bạn. Đầu tiên, cảm giác cũng bình thường như mọi lần thôi, do mình vẫn hay nhận được bài đóng góp của thân hữu và bạn đọc gởi về. Nhưng ngạc nhiên thay, khi đọc bài viết này của bạn, từng câu, từng chữ đều làm mình bồi hồi, xôn xao bởi một vùng ký ức hiện về. Thứ cảm xúc mà chỉ những người cùng sống ở trại tỵ nạn ở Okinawa này gần 40 năm trước, mới đồng cảm một cách sâu sắc, rõ ràng nhất mà thôi. Mình ngẫm nghĩ, đoán già, đoán non và cuối cùng qua cái tên H, mình đoán bạn là 1 trong nhóm: "5 anh em trên chiếc xe tăng" ngày ấy.

Thời gian qua nhanh, chúng mình chắc hẳn đã thay đổi nhiều về hình dáng, vẻ ngoài. Nét thanh niên tràn đầy sức sống thưở 20 sẽ khác nhiều so với nét trải đời, sương gió của tuổi 60. Bây giờ ra đường, nếu tình cờ đối diện chưa chắc đã nhận ra nhau. Nhưng qua bài viết, mình biết có một thứ không thể thay đổi hoặc biến mất theo thời gian, đó là cảm nhận trong lòng của mỗi người chúng ta.

Cái cảm nhận chua xót khi tự hỏi: Tại sao cùng dân tộc Việt Nam, cùng một dòng máu con rồng cháu tiên của Bà Âu Cơ và Lạc Long Quân. Cùng là một dân tộc hiển hách có hơn bốn ngàn năm dựng và giữ nước.. lại có thể nhẫn tâm giết hại chính đồng bào mình, anh em mình. Bức bách, dồn họ tới đường cùng, để hằng triệu người bỏ mạng trên biển, trong rừng sâu. Chưa kể việc đã và đang tiếp tay ngoại ban, đầu độc, bóc lột tận xương tủy cả một hay nhiều thế hệ tuổi trẻ VN?. 

Mối hận này, như cục bứu trên lưng con lạc đà, âm thầm nhưng bền bỉ, bám theo chúng ta mọi lúc mọi nơi. Theo nợ áo cơm, theo thăng trầm của đời sống, theo những nếp nhăn trên vừng trán. Để rồi cứ mỗi tháng tư đến, dù đang trôi nổi ở đâu: địa ngục, chốn nhân gian hay thiên đường, thì nỗi đau, nỗi hận ấy vẫn như con nước đến kỳ lại lên, lại làm tim ta rướm máu. Những nỗi niềm này, không chừng sẽ đeo bám theo chúng ta muôn kiếp.

Bạn ơi! chúng mình cùng có chung một câu hỏi, mà sau hơn 40 năm vẫn chưa có câu trả lời thoả đáng. Một vết thương mà thời gian không thể nguôi ngoai. Tháng tư năm nay, mình cám ơn bạn lắm vì đã cho mình thêm một bạn đồng hành. Đồng hành cùng nỗi buồn, nỗi đau của dân tộc VN. Cùng mình dạo bước về vùng trời Okinawa năm ấy. Nơi từng có bạn (dù bây giờ chỉ mập mờ nhân ảnh), có mình, và những thãm cảnh thế kỷ đã cùng thấy, cùng nghe.. 

.. Và hôm nay cùng nhắc lại.

Bài đọc thêm của tác giả Trương Hữu


Quinhon11 

_____________________________

Thành Phố GiữaTháng Tư

Trương Hữu



Có những thành phố mà mặc nhiên ấn tượng về chúng cứ mãi nằm sâu đâu đó trong ký ức. Để những con đường, những hàng cây, góc phố, chỉ chờ một chỉ dấu nào đó ngang qua là khơi lại tức thì khoảng thời gian, không gian hiện hữu. Thành phố ấy, có thể là nơi mình được sinh ra và lớn lên. Ta từng có ở đó những tháng ngày vô tư rong chơi khắp chốn. Có những người bạn cùng ngồi chung một dãy bàn, một lớp học. Có ngôi trường giữa hai hàng cây lá xanh biếc. Hay có thể là thành phố đã từng ghi dấu một mối tình khó quên, mà ta nhìn đâu đâu cũng là kỷ niệm. Chiếc ghế đá công viên thường ngồi, quán cà phê quen thuộc hay ghé, những nụ hôn vội vàng còn đây xao xuyến. Tất cả những thành phố ấy, thì thân thương có lẽ phải được tính bằng chiều dài khoảng thời gian sát cánh bên nhau. Và điều chắc chắn rằng, ta sẽ vô cùng nhớ chúng một khi phải rời xa.

Nhưng cũng có những thành phố, ta không cần phải đong đếm bằng quỹ thời gian hao đi bao nhiêu, để đo được giá trị đối với mình. Chúng dù chỉ cần được ghé qua một lần, ngụ lại một thời gian ngắn thôi, cũng đủ làm ta không sao quên nổi. Có thể chỉ là một tình cờ run rủi để thành phố ấy gắn liền với ta, và nó trở thành chứng nhân cho một đoạn đời quan trọng, làm thay đổi cả nếp nghĩ suy của mình mai sau...

… Tháng tư năm nay lại về, nắng ấm vừa vặn ngập tràn thành phố tôi đang cư ngụ. Boston bên bờ sông Charles mùa này đẹp tuyệt vời. Nhưng tôi sẽ không kể gì thêm về thành phố này nữa như mọi lần. Tháng tư tôi chỉ muốn ghi lại vài dòng hồi tưởng về một thành phố khác, nó ở thật xa nơi đây. Nó cũng đang ngập tràn ánh nắng, cũng đang nở rộ mùa hoa đầy màu sắc. Cái thành phố thật nhỏ bé, vài con đường đi loanh quanh đã về lại ngay chốn cũ, để ta chỉ có thể gọi là một thị trấn cho đúng nghĩa hơn. Motobu nơi có khu trại dành cho người tị nạn. Thị trấn giữa đàng, nơi từng cưu mang một nhóm người Việt vượt biển may mắn đến được bến bờ tự do. Nếu bạn tò mò tìm trên bản đồ Google sẽ thấy, Motobu nằm ỏ phía bắc quận Okinawa. Quận này nằm trong quần đảo Okinawa, cực nam Nhật bản, nơi có vài căn cứ quân sự lớn của Hoa kỳ. Okinawa còn là địa điểm hấp dẫn cho du khách tìm đến, khi nó có những bãi biển dọc theo bờ tuyệt đẹp và những cánh rừng hoa Anh đào thơ mộng,  nở rộ trắng hồng vào đầu tháng ba.

Okinawa ở một ngày đầy nắng ấm tháng tư, tôi tha hương. Tôi với tấm thân trần trụi, vận độc nhất một chiếc quần đùi, chân không giày dép ngơ ngác bước lên đất Nhật. Làm sao quên được cái mùi thơm lừng từ hộp cơm “bento”, cái vị ngọt mát lạnh từ lon coca đầu tiên, thêm đôi dép lê và tấm áo nữa. Tất cả là tấm lòng của người dân xứ sở ân nhân trao cho. Chúng tôi, nhóm gồm 25 người tị nạn được vớt giữa bão tố biển khơi, sống sót như có một phép lạ nhiệm mầu. Giờ đây, những người cùng lén lút rời khỏi đất nước đêm nào, đang bước sang một ngả rẽ khác của đời mình. Có thể, bước đầu sẽ rất cơ cực khi phải gầy dựng lại đời mình trên đất nước xa lạ, biết bao khó khăn đang chờ đón. Nhưng dù sao tự do vẫn là điều quí nhất chúng tôi cần tìm kiếm khi bỏ nước ra đi, và nay đã có được…

Ai đã từng vượt biên, vượt biển để có những ngày sống ở trại tị nạn trong thập niên 70, 80 mới thấu hiểu được tâm trạng của những thuyền nhân, bộ nhân. Mỗi một con người, mỗi một gia đình, là một câu chuyện đời mà dù may mắn hay bất hạnh đều đẫm đầy nước mắt.

Nơi tôi tạm trú, trại Motobu chỉ là một trại tị nạn nhỏ chứa chưa đến 200 người, vậy mà những câu chuyện khủng khiếp trên hành trình vượt biên thì đâu thiếu. Đất Nhật quá xa Việt nam để những con thuyền nhỏ bé đến thẳng được nơi đây. Phần lớn chúng tôi chỉ sống sót là nhờ được tàu lớn vớt khi lênh đênh giữa đại dương. Chuyến hải hành nào xem là may mắn thì vài ngày, tuần lễ đã được cứu. Nhưng có những chiếc thuyền gỗ mong manh trôi hằng tháng trời không lương thực, nước uống. Khi được lên tàu lớn, họ chỉ còn là những bộ xương nhúc nhích. Và còn biết bao thân xác đã phải tẩm liệm trong lòng biển khơi, trước ánh mắt đau đớn, bất lực của người thân.

Sống nơi đây hơn 2 năm, có những đêm mất ngủ tôi hay nhìn ra khoảng sân vắng sau trại. Thỉnh thoảng giữa bóng tối thoáng thấy những bóng người, nghe đâu chừng như có tiếng thở dài nhớ quê, nhớ nhà. Nghe trong ấy vẳng lại tiếng rấm rức khóc thương cho không may của người thân, mà thân xác đã nằm vĩnh viễn trong sóng biển muôn trùng. Có những ngày được đi làm thêm ngoài trại. Giờ nghỉ trưa nằm nhớ nhà quay quắt, thoáng nghe tiếng thở dài não nuột của người đàn ông bên cạnh. Anh, một cựu trung úy hải quân Việt nam Cộng hòa, người có hai đứa con gái nhỏ đã chết vì kiệt sức ngoài biển. Mất hai đứa con gái yêu quí, vợ chồng anh sống như hai chiếc bóng lạc hồn. Nằm bên cạnh, tôi cứ nhớ mãi giọng anh nho nhỏ tâm sự:


-  Nhớ hai đứa nhỏ quá! mình hối hận vô cùng khi quyết định dẫn hai đứa ra đi, nhưng số mệnh nó vậy, biết sao… 

Lời anh thêm như cắn rức chính mình:

- Phải chi mình bình tỉnh hơn, cho hai đứa nhỏ uống nước tiểu thì chúng đở mất nước. Biết đâu chúng sống thêm cho đến lúc được cứu. Buồn thật! mình là một sĩ quan hải quân, từng điều khiển tàu mà lại quên điều sơ đẳng như vậy.

Thật đau xót khi nghe lời ai oán, tự trách mình của một người cha nhìn hai đứa con đang chìm dần trong mê sảng. Anh đã tự tay mình đưa xác chúng xuống biển. Anh chết điếng cõi lòng. Cả đời mình, tôi chưa thấy hình ảnh nào chứa đựng sâu thẳm bi thương như đôi mắt anh ngày ấy. Ánh mắt không mang một nỗi buồn bình thường. Nỗi buồn còn có điểm tựa để bám víu, nó là sự tan vỡ, sụp đổ hoàn toàn của lý trí, của tâm linh. Những lời chia sẻ lúc này còn ý nghĩa gì! Tôi lặng người quay sang hướng khác để trốn những giọt nước mắt của người đàn ông bên cạnh, hay của chính mình.

Tại trại tị nạn Motobu-Okinawa có một câu chuyện vượt bin thương tâm, mà nghe kể lại ai cũng rùng mình. Cả chiếc ghe hơn 200 người đã chết hầu hết. Một trong những người hiếm hoi sống sót là anh D, bạn thân ở kế phòng tôi. Anh đi cùng cha và người anh trong chuyến vượt biển đó. Điều kỳ lạ là cả gia đình bạn tôi đều may mắn sống cả.

Chuyến ghe xuất phát từ bờ biển gần Nha Trang. Sau mấy ngày lêng đênh thì mọi người mừng rỡ khi thấy ánh đèn từ một hòn đảo phía xa. Theo suy đoán của thời gian và hải bàn, có lẽ đã đến vùng biển đảo thuộc Philippines. Ban đêm, người tài công chuẩn bị cho ghe tấp vào đảo. Nhưng không may, gần đến bờ thì ghe bị mắc cạn không tiến hay lùi được nữa. Giữa biển tối đen, mọi người đang nhốn nháo thì bỗng trong đảo từng loạt đạn AK bắn thẳng vào ghe. Biết là gặp phải một trong những đảo Trường sa của bộ đội Việt, mọi người đang cố tìm chỗ núp và đưa ghe ra lại biển, thì từng quả đạn B40 rót đến. Chiếc ghe trúng đạn súng cối bể nát. Trong tiếng la hét khẩn cầu Trời - Chúa - Phật cứu nạn. Từng mảnh của chiếc ghe nổi bồng bềnh. Xác chết ngập cả một khoảng biển. Thịt da nào chịu nổi những tràng đạn tiểu liên, đạn súng cối dồn dập tìm đến.

Trong cơn hn loạn, ba cha con bạn tôi và vài người đàn ông khác hô nhau cùng lao xuống biển. Sóng đánh dồn dập, may thay có cái can dầu trống trôi lơ lửng, cha con cố bám vào và bơi ra xa bờ. Lát sau cả ba hầu như kiệt sức và thả trôi theo dòng nước. Khi hy vọng sống quá mong manh thì bỗng đâu họ thấy một chiếc ghe trôi gần đó. Như được thêm sức mạnh, cả ba và thêm môt người đàn ông nữa cố bơi đến và được giúp leo lên. Thì ra đây là cũng một chiếc ghe của người vượt biên, đã bị bắn từ trong đảo Trường sa ra. Được biết họ ra đi từ Gò công. Trên ghe cũng có vài người chết và bị thương. May mắn là máy ghe vẫn còn nổ và không mắc cạn, nên họ cố chạy lại ra biển.

Chiếc ghe chạy thoát khỏi hòn đảo tử thần một thời gian thì hết dầu chết máy, trôi lênh đênh không phương huớng. Người bị thương lần lượt chết, và xác họ phải thả xuống biển. Chiếc ghe trôi hằng tháng trời, đói thì câu cá mực lên ăn, nhờ trời lâu lâu có cơn mưa đổ cho họ nước uống. Những ngày trôi nổi giữa biển, thỉnh thoảng có vài chiếc tàu lớn đi ngang qua, nhưng vì một lý do nào đó tất cả đều làm ngơ. May mắn thay, cuối cùng rồi cũng có chiếc tàu buôn của Nhật động lòng mà cứu vớt và đưa họ đến đảo Okinawa.

Câu chuyện cả ba cha con anh bạn D. đều sống sót trong chuyện ghe định mệnh là một điều hy hữu,  làm ai nghe cũng sửng sót. Gia đình bạn tôi quá may mắn. Niềm tin, ơn phước nào đã ban cho họ. Chuyện lạ lùng này vẫn chưa dừng lại ở đó. Lên đến trại tị nạn một thời gian thì có thêm chuyến ghe vượt biên được tàu Pháp vớt và đưa đến cùng trại. Trong chuyến ghe đó có cả vợ con và hai người em của anh K, một trong bốn người sống sót trong chuyến đi từ Nha Trang. Giữa thế giới bao la, giữa đại dương trùng trùng, thì phải có sự sắp xếp linh thiêng nào họ mới có cơ hội đoàn tụ như trong câu chuyện kể. Không có lời giải thích nào bằng niềm tin, có một đấng cứu ri, soi sáng và sắp đặt tất cả cho định mệnh của chúng ta.


Tháng tư về, tôi vẫn không sao quên được những ngày ở đảo Okinawa. Tháng tư làm nhớ đến ánh mắt của người cha cứ ám ảnh nhìn đâu cũng thấy hình ảnh hai đứa con mình dần tan biến trong sóng biển. Tháng tư còn làm tôi nhớ đến ba cha con người bạn và chi tiết chuyến vượt biển năm nào của họ. Hai năm cùng sống chung và những chiều lang thang trong khu công viên hải dương Expo 75, gần trại tị nạn. Ngồi nhìn biển nhìn trời. Kể lại câu chuyện cũ, cầm lon bia trên tay, mắt bạn tôi vẫn còn ngập chìm ánh dại hãi hùng, của một lần chạm tới nỗi chết, tan thịt nát da. Bia dễ đắng, dễ say, nhưng cũng dễ làm nhớ đến một niềm đau đã muốn chôn kín……

Lúc gần đây, tin tức thời sự hay nói đến sự xâm lấn của Trung cộng vào chủ quyền quốc gia của nước mình. Được nhắc nhiều nhất có l là sự kiện Hoàng sa và Trường sa. Hai quần đảo của Việt nam đã bị họ ngang nhiên chiếm đóng. Nhiều người lính của Việt nam Cộng hòa ngày trước, và chính quyền hiện tại đã hy sinh khi bảo vệ vùng biển đảo tổ quốc. Vì đất nước mà hy sinh như những anh hùng tử sĩ ở Hoàng sa, Trường sa thì chúng ta phải có lòng biết ơn ghi tạc. Nhưng trong lòng tôi, sao vẫn cứ trăn trở hoài chuyện bắn giết ở chuyến vượt biển từ Nha trang cập bãi Trường sa năm nọ.

Làm sao quên được chuyện kể về những viên đạn tiểu liên AK, cối B40 nhắm bắn xối xả vào những nạn nhân mà cũng chính là đồng bào mình. Tôi không hiểu thù hằn nào để họ đan tâm bấm cò súng nhắm vào nhóm người tay không, những đàn bà con nít đang la gào hn loạn. Người bộ đội tay không vũ khí bị Trung cộng tàn sát ở Gạc ma (Trường sa), chúng ta nghe mà thương xót, thù hận quân xâm lược. Nhưng, còn hận thù nào dành cho những bộ đội từ Trường sa đã bắn giết người vượt biên l cập vào đảo. Xót xa nào cho những thân người đang cố ngoi lên giữa sóng biển, bóng đêm, hoảng hốt kêu gào Đừng bắn chúng tôi, người Việt nam đây, Việt nam đây!”

Tháng tư, thời tiết đã đủ ấm để tôi và những người bạn hay rủ nhau tụ tập cuối tuần. Uống vài chai bia, kể về những câu chuyện đời đã qua. Có anh bạn cứ hay nữa đùa nữa thật cho rằng tính tôi không thể nào làm chính trị được. Tôi dễ ngả lòng vì một điều tình cảm đâu đâu, tôi khó giận và căm thù một điều gì thật lâu. Thì vậy, thời gian đã trôi qua hơn 40 năm, xương thịt của người chết ở bờ biển Trường Sa năm nọ còn gì đâu. Khói thuốc súng đã tan chẳng còn mùi dấu vết. Hận thù nào rồi cũng tự bào mòn mà phai theo năm tháng. Nhưng trăn trở trong tôi thì chắc chắn vẫn còn đây. Điều gì thực sự đã làm mũi súng của những người bộ đội ở Trường sa hướng về tàn sát chính đồng bào họ???. Biết bao giờ mới sáng tỏ…



Giữa tháng tư, từng tờ lịch đang lần lượt rơi mang theo nắng ấm mùa xuân, nhưng sao tôi vẫn thấy lạnh như còn mùa đông quanh quẩn. Phải chăng đây là những cơn gió lạnh từ oan khiên biển đông thổi về! Xin dâng một nén hương lòng để tưởng nhớ đến những người Việt nam, đã bỏ mình trên đường đi tìm tự do.

            Giọt nước mắt thương con, con ngủ me mừng
             Giọt nước mắt thương sông, ấp ủ rêu rong
             Giọt nước mắt thương đất, đất cằn cỗi bao năm
             Giọt nước mắt thương dân, dân mình phận long đong” (TCS)


*** Những câu chuyện kể trong bài viết này có thể có nhiều chi tiết lầm lẫn, vì người viết đã nghe thuật lại cách đây quá lâu.




Boston một ngày giữa tháng Tư, 2019
Trương Hữu

_________________________

Câu chuyện buồn của Kayla Hayes

Người bạn trai tàn nhẫn
Quinhion11

Kayla - đến từ Greenville, Nam Carolina - bắt đầu hẹn hò với Seth Aaron Fleury vào năm 2016, khi anh 21 tuổi và cô 17 tuổi. 

Sau gần một năm quen nhau, cô quyết định nói lời chia tay với anh vì cô không chịu nỗi tính dộc đoán, thích kiểm soát và coi cô như  một vật sở hữu của anh. 

Vài tuần sau đó, họ gặp nhau để nói chuyện phải quấy trước khi anh gia nhập Hải quân. Kayla, 19 tuổi kể:
-  "Tôi đã gặp anh ấy trên đường, trên tay anh ấy có hoa và những tấm thiệp. Anh ấy nói cô hãy đọc những tấm thiệp đầy những lời yêu thương và mong muốn họ trở lại với nhau.

Friday, April 19, 2019

Gà đông cô hấp muối mỡ

..
..

Muối mỡ là một loại nước chấm có lẽ còn xa lạ với nhiều người nhưng có thể nói, đây là hỗn hợp nước sauce vô cùng thích hợp với các món thịt hấp và luộc. Lấy cảm hứng từ nước chấm mang hơi hướng Trung Hoa, muối mỡ chấm cùng gà hấp đông cô sẽ là một món ăn vừa bổ dưỡng vừa ngon miệng dành cho bạn.

Thursday, April 18, 2019

Hồi ức ngày tháng cũ


Kim Loan


Tháng 1 / 2019 qua mau... Giờ là bắt đầu cho những ngày tháng 2. Vào tuần lễ đầu tiên của tháng này thì hai miền Nam Bắc Cali cũng đang rộn ràng chuẩn bị cho những sinh hoạt về phong tục tập quán trong ngày Lễ Tết Cổ Truyền của Cộng Đồng người Việt vào ngày 5/2.

Vậy là năm nay Chủ Nhật (3/2) kỷ niệm ngày wedding của bọn mình trước hai ngày Tết Kỷ Hợi. Mình thầm nghĩ: “Thời gian qua mau thật, mới đó mà bọn mình đã bước vào nhóm U70, U80 rồi”.

Wednesday, April 17, 2019

Những bộ phận của cá không nên ăn

.


Cá chứa nhiều protein, axit béo omega-3 có lợi cho sức khỏe. Tuy nhiên, không phải bộ phận nào của cá cũng có giá trị dinh dưỡng. Cá sống dưới nước, ăn tạp nên rất dễ bị nhiễm các loại độc tố và vi sinh vật sống dưới nước.

Là tôi của hiện tại.

Quinhon11

Tôi vốn là một người nhiệt huyết, năng động có phần dễ dãi. Thấy chuyện bất bình, thường đứng ra bênh vực. Lắm khi tôi nghĩ, có lẽ ở thời đại xa xưa, vào niên đại không không số, biết đâu chừng mình là một hiệp nữ võ công cao cường. Thông minh ngang dọc, phò nguy cứu khổ. Chuyên cướp kẻ giàu, cường hào ác bá, để giúp người nghèo. Ở thì quá khứ gần, tôi vẫn nhiều khi không quản thân, tiền, của để giúp người khác. Nhưng nhân gian vốn lắm bụi trần, nhận về không ít sự bạc bẽo của nhân tình thế thái, khiến tôi dần chùn bước. Nhiệt huyết theo đó cũng chìm. Trái tim đa cảm có phần lạnh lùng, dửng dưng.
Là tôi của hiện tại.

Tuesday, April 16, 2019

Giảm tóc bạc với vỏ khoai tây

Get Rid of Gray Hair Naturally With Potato Skins

Quinhon11

Cho dù muốn hay không, mái tóc của chúng ta cũng sẽ thay đổi theo tuổi tác của mình. Đó là việc phát sinh tóc bạc. Một số người có thể thích tóc của họ màu xám. Nhưng hầu hết chúng ta có cảm giác tóc bạc làm mình trông già và luôn tìm kiếm phương pháp khắc phục.




Monday, April 15, 2019

TÂM SỰ HAI CON KHỈ GIÀ

Nguyên Nhung


Họ tự nhận họ là " hai con khỉ già ", bởi vì nụ cười của họ bây giờ cũng xệch xạc, méo mó lắm, nhất là mỗi lần cãi nhau, nhìn lại càng chẳng giống. cứ vênh vênh váo váo mà lại lườm lườm nguýt nguýt trông đáng ghét tệ. Nhưng đó là chuyện của họ, chẳng là của ai trên cõi đời này, nếu ai có trùng hợp mà nhận vơ là của mình thì cũng mặc thiên hạ.

Saturday, April 13, 2019

Tình Nghĩa Đôi Ta Có Thế Thôi

Tác Giả: Phó tế Nguyễn Mạnh San

Hôm nay chúng tôi xin cống hiến đến đọc giả hai câu chuyện tình cảm cũng khá thương tâm của 2 Việt kiều mang quốc tịch Hoa Kỳ về Việt-Nam lấy vợ ...
Trong nhiều năm qua chúng ta đã được nghe nhiều và đọc nhiều về những câu chuyện thương tâm, tràn đầy nước mắt về những vụ cô dâu người Việt lấy chồng người Đài Loan từ Việt-Nam hoặc những cô dâu người Việt lấy chồng người Đại Hàn từ Việt-Nam v.v…, mà người ta thường gọi tắt là những Cô Dâu Đài Loan hoặc những Cô Dâu Đại Hàn và gần đây lại có thêm cô dâu Tân Gia Ba.

Friday, April 12, 2019

Dầu Ăn Chiên Xong, Để Dành Xài Lại Nên Hay Không?

BS: Nguyễn Thượng Chánh, DVM 

Ngày xưa, hồi còn ở bên nhà hầu như nhà nào cũng có thói quen để dành lại dầu hoặc mỡ nước sau khi đã chiên xong.
Dầu còn lại trong chảo được lược sơ sơ qua vải mỏng và đổ vô keo để dành sau nầy còn xài lại. Chiên được đôi ba lần, dầu trở nên bẩn hơn, màu có khuyng hướng sậm hơn thì đổ bỏ.

Ăn Gì Đây Ta?

Tuyết Vân


Ăn Gì Đây Ta hoàn toàn không có liên quan gì với chương trình giới thiệu mặt hàng của Mua Gì Đây Ta trên đài truyền hình địa phương. Đó là câu hỏi mà tôi vẫn thường nghe nhiều người lớn từ hơn 15, 20 năm trước đã từng nói trong đó có má tôi nữa. Thực ra họ không hỏi Ăn Gì Đây Ta mà thường than thở không biết nấu cái gì hết.

Thursday, April 11, 2019

Sự tích hoa Poppy (Anh Túc)

vietflower.info



Có rất nhiều câu chuyện được kể lại từ thời xa xưa về sự xuất hiện của loài hoa Anh Túc. Loài hoa từng là nguyên nhân của nhiều cuộc chiến tranh.

10 món cơm nổi tiếng trong ẩm thực Việt


Cơm với người Việt không được coi là một loại thức ăn mà thường coi là món chủ lực để ấm bụng trong các bữa ăn. Tùy vùng miền có rất nhiều loại cơm và biến thể của cách nấu.

1. Cơm gà – Hội An
Chưa ăn cơm gà xem như chưa tới Hội An. Cách nói có phần cường điệu ấy có lẽ xuất phát từ lòng tự hào khi đề cập đến cơm gà – một thứ hương vị quê nhà bình dị, khó quên của người dân phố Hội.

Cơm gà đơn giản là cơm nấu ăn với gà luộc nhưng cái đặc sắc là những yếu tố trong món ăn bình dị này như cơm, gà, nước chấm, đồ chua ăn kèm đều mang hương vị, phong cách ẩm thực rất riêng của miền Trung. Cái đặc biệt của món cơm gà xứ Hội bắt nguồn từ nét riêng của cách chế biến thịt gà theo “gu” miền Trung, nghĩa là gà xé nhỏ, bóp thấm với hành tây, rau răm và gia vị. Cái khéo của người làm là khiến miếng thịt mang thơm thơm, cay cay nhưng vẫn không bở thịt và mất mùi gà.

Wednesday, April 10, 2019

Niềm Ân Hận

Ngụy Xưa 

Bạn thân,

Tôi mang niềm ân hận này đã nhiều năm, và mỗi lần nghĩ tới tôi vẫn buồn. Hôm nay tôi tâm sự với bạn cho vơi nỗi niềm, và đây cũng là một lời xin lỗi gửi em tôi.

Tháng Tư năm 1975 lúc Sài Gòn đổi chủ, tôi đang theo học postgraduate ở Mỹ, và còn vài tháng nữa mới ra trường. Vợ con tôi và ba đứa em ra đi theo dòng người di tản, nhưng bố mẹ tôi tôi ở lại, lo lắng: “Qua bên đó rồi anh em không biết lấy gì mà nuôi nhau.” Kể ra thì những ngày đó chúng tôi quả có vất vả. Vợ tôi và một đứa em gái lớn ngày ngày lái chiếc xe cọc cạnh đi làm hotel maid, đứa em trai lớn đứng chiên khoai trong bếp McDonald, trong lúc tôi ở nhà trông con nhỏ, loay hoay viết cho xong luận án ra trường.

Tuesday, April 9, 2019

Monday, April 8, 2019

Thịt bò sốt cam cổ điển

Classic Orange Beef

Quinhon11



Nguyên liệu
-  1/2 pound Bít tết mềm (Flank steak)
-   1 muỗng cà phê baking soda

Sunday, April 7, 2019

Những mẹo trị bỏng đơn giản mà hiệu quả

Dưới đây là 10 lời khuyên giúp trị bỏng tại nhà, với các nguyên liệu đơn giản mà nhà nào cũng có sẳn như nước lạnh, mật ong, lô hội, khoai tây, trà đen, giấm hay hành tây...



Saturday, April 6, 2019

Thái tử Charles, gã đàn ông ích kỷ đang nhận quả báo

Quinhon11

Gia đình Thái tử Charles-Diana
ngày còn hạnh phúc
Gần đây những tin sốc, hình ảnh về cặp đôi: Thái tử Charles và Nữ công tước Camilla của xứ Ăng lê đang lan tràn trên mạng xã hội, làm không ít người hả hê cho cái kết cục tưởng đẹp như mơ của họ.

Thái tử Charles những ngày còn trẻ, từng lọt vào lưới tình của Camilla, người đàn bà từng trải, phóng túng, nhiều thủ đoạn khiến ông say mê, bất chấp mọi thứ, kể cả đánh đỗi hạnh phúc của một gia đình. Ông chìm đắm với hình bóng bà ta và tìm mọi cách để hai người đến với nhau.

Friday, April 5, 2019

Sự quyến rũ của phụ nữ tuổi trung niên không phải ở nhan sắc mà là ‘hương vị’!

.
Tranh sơn dầu “Cô Mai”
của Dương Bích Liên
Có người ví von rằng, phụ nữ cũng giống như rượu lên men vậy! Rượu càng để lâu càng ngon, hương càng nồng, vị càng đậm, phụ nữ càng sống có khí chất càng làm say đắm lòng người.

Đặc biệt khi bước vào tuổi trung niên, phụ nữ đối đãi với cuộc sống càng thêm phần kiên cường, bền bỉ và đảm đang; đối với tình cảm thêm phần thành thục, lý trí, đối với tương lai lại thêm phần tự tin, bao dung hòa ái. Phụ nữ khi bước vào tuổi trung niên chính là bước vào ngã rẽ cuộc đời, là thời khắc giã từ lứa tuổi thanh xuân để nghênh đón một thời kỳ mới của cuộc sống.

Thursday, April 4, 2019

Nơi nhân gian không có gì là mãi mãi

Mỹ Ái

Hôm lên thăm, thấy con vui lắm, hào hứng kể chuyện làm, chuyện chơi. Trong câu chuyện thỉnh thoảng con nhắc tới một cái tên J. Mình đoán chừng chắc là bạn trai của con.

Con khoe mấy chậu lan bên cửa sổ, nhờ chăm sóc tốt, nay bắt đầu đâm nụ. Mình thầm nghĩ, thế gian có lắm bất công. Hoa cỏ chăm sóc tốt thì sẽ nở hoa, nhưng tình yêu có khi không như thế. Có yêu đến mấy, cũng còn tùy thuộc nhiều vào hai chữ "nợ duyên".

Tuesday, April 2, 2019

10 công dụng của Coca Cola nên biết

Coca Cola không chỉ là một trong những loại đồ uống phổ biến nhất thế giới hiện nay mà còn có rất nhiều công dụng khác trong đời sống.



Dưới đây là 10 công dụng hữu ích của Coca Cola nhiều người chưa biết:

Monday, April 1, 2019

Lời Trăn Trối Của STEVE JOBS Và Chiếc Giường Đắt Nhất Thế Giới

.

Steve Jobs (24/02/1955 – 05/10/2011) là doanh nhân và nhà sáng chế người Mỹ. Ông là đồng sáng lập và là linh hồn của tập đoàn công nghệ máy tính danh tiếng Apple. Cuộc đời và cống hiến của Jobs đã trở thành nguồn cảm hứng cho chúng ta ngày nay.

Làm nước mắm bằng cá Trích

Cá Trích - Cá Mòi - Sardine 

Quinhon11



Như mình viết hôm nọ, dự tính sẽ mua thêm 10 hộp cá Trích đông lạnh về làm nước mắm. Thế nhưng ra tới chợ HK mình thấy chỉ còn 9 hộp trên quầy. Thế là mình lấy hết. Lúc ra tính tiền, tình cờ nghe chị bán hàng nói loại cá này sắp lên giá. Từ $10 sẽ lên $13 một hộp.