Sunday, March 24, 2019

Tiếng dế thời thơ ấu

Nguyễn Hùng

Ngày còn bé, có bao giờ bạn quen với một nhỏ bạn gái tính tình nghịch ngợm và thích tham dự các trò chơi của đám con trai như Duyên của tôi không

Nhỏ Duyên ngày ấy 13 tuổi, ốm nhom, đen nhẻm, và trời ơi, dữ dằn đanh đá không ai bằng.
Đừng hòng ai chơi xấu với Duyên khi tranh nhau sút bóng vào cầu môn của đối phương. Và cũng đừng ai mong sẽ dỗ ngọt nó để "xù" luôn 6 sợi tóc dài đánh đổi một con dế. Luôn luôn tụi con trai chúng tôi phải cười cầu hòa để bằng lòng cái "thỏa hiệp kinh tế" ấy ! Vì mái tóc của lũ học trò trai vùng ngoại thành chúng tôi lúc nào cũng hớt sát da đầu . Và vì thế mái tóc lưa thưa chua mùi khét nắng dài chấm... gáy của nó đâm ra có giá quá trời ! Mà nếu đá dế mà không có một sợi tóc quấn nhẹ vào chân dế, ta thổi mạnh, con dế quay tít, rồi nó giương cánh phùng mang gáy reéc... reéc... thì làm sao có hào khí chiến đấu cho được ?

Nhà tôi ở cạnh nhà Duyên, cách một hàng rào thưa trồng đầy cây dâm bụt hoa đỏ. Mỗi bận chơi u, chơi đá banh, thi đá dế về, tôi thường nghe bác Nga mẹ Duyên quát tháo
: Trời ơi! Con gái sao còn hơn con trai. Lớn lên không biết nó làm nghề ngỗng gì đây ?”.

Bị mắng cũng được, bị đòn cũng xong. Hễ thấy đám con trai tụi tôi chộn rộn bên này thì Duyên cũng lẹ làng vạch rào chui qua rồi cùng nhau chạy ào về phía bờ sông...

Lũ trẻ con chúng tôi lớn dần theo cây xoài, cây khế trong vườn. Dòng sông quê nhà đã chở đi bao nhiêu là thuyền lá, bao nhiêu là bè chuối chất đầy những ước mơ huyền hoặc của tuổi thơ. Lên cấp 3, cha mẹ chúng tôi tất tả đi tìm những ngôi trường tốt nhất để chúng tôi thi vào hầu chờ mong tin tốt lành trong thời kỳ thi vào
đại học. Gia đình tôi dọn ra thành phố. Bạn bè quê cũ ít có dịp gặp nhau. Những trò chơi huyên náo cũng lùi dần vào trí nhớ. Ngày gia đình tôi dọn đi, tụi con nít hàng xóm đứng bu quanh chiếc xe tải nhỏ. Chiếc xe kềnh càng nổ máy, rồ ga ầm ĩ, cuốn bụi lao đi. Đi ngang qua chợ, người đông nên xe chạy chậm lại. Ngồi vắt vẻo trên đống đồ đạc bề bộn, tôi gọi Duyên khi trông thấy em đang đứng bán hàng phụ me. Duyên ngước lên nhìn, vẫy tay chào tôi với đôi mắt trong veo, nụ cười tươi tắn.

Tốt nghiệp
đại học. Tôi kế nghiệp gõ đầu trẻ của ba tôi. Rồi tôi cưới vợ, một cô giáo mảnh mai hiền thục. Công việc gia đình, con cái... Tất cả những bận rộn đã khiến tôi có lúc quên mất ý niệm về thời gian.

Buổi trưa ấy, về đến cổng nhà, tôi không thấy bé Na chạy ra xách cặp vào cho tôi. Thì ra nó đang bị phạt quì ở góc nhà, thút thít khóc. Vợ tôi bảo
: "Tháng này bị toàn điểm kém. Mãi chơi đá banh, đá dế... Con gái mà sao còn hơn con trai. Phạt quì 15 phút !".

Hình ảnh Duyên lại chợt trở về. Tôi thương con bé Na quá. Nhưng quân pháp bất vị thân. Khi đã đủ 15 phút thi hành án, tôi xoa đầu nó
: "Phải chăm học nghe con. Bố mẹ là nhà giáo thì con phải có nhiều điểm tốt chứ". 

Khuya hôm đó, tiếng dế gáy ở đầu giường bé Na làm mọi người thức giấc. Vợ tôi khẽ mắng
: "Bà nội đang bị ốm, dế gáy ầm ĩ như thế làm sao bà ngủ được". Na lủi thủi ôm hộp dế ra phòng khách một lát rồi lại len lén trở vào. Sáng hôm sau, mãi hơn 7 giờ mà chưa thấy bé dậy ăn sáng rồi đi chơi Đầm Sen như tôi đã hứa. Tôi vào giường thì thấy bé đang vùi đầu vào gối, khóc nghẹn ngào. Na chìa cho tôi xem con dế đã chết tự bao giờ. Thì ra, đêm qua Na đã lén mang con dế trở vào giường. Sợ tiếng gáy của con dế sẽ làm mất giấc ngủ người lớn, Na đã ôm hộp dế vào lòng rồi chùm kín chăn mền lên cả người lẫn dế. Thế là sáng nay, chú dế từng kiêu hãnh quơ râu khinh bạc đối phương ở những trận chiến thắng đành chết ngộp bên cạnh cô chủ nhỏ khờ khạo, dễ thương...

Thương con quá, tôi chở Na đi qua các cổng trường tìm mấy người bán dế. Nhưng hôm ấy là ngày chủ nhật, cái cổng to lớn của các ngôi trường đều đóng chặt và cũng vắng bóng luôn những đứa trẻ bu quanh cái lồng dế xinh xinh.

Tôi lái xe chở con gái tôi đi loanh quanh qua các ngả đường. Ngày thường thì xe cộ đông đúc vì người đi làm, đi học, còn ngày chủ nhật thì tấp nập kẻ đi chơi, đi mua sắm. Khói bụi và tiếng ồn. Nhà cao tầng và đường tráng nhựa. Tôi nôn nao nhớ đám bạn
thời ấu thơ, nhớ Duyên của tôi, nhớ khu vườn tĩnh mịch đầy bóng mát, nhớ dòng sông trôi xuôi lặng lẽ, nhớ những mái đầu khét nắng trong tiếng hò reo thỏa thích buổi trưa hè.

Mai đây, khi bước qua thế kỷ 21, bọn trẻ con có còn chơi đá dế với nhau không
? Hay sẽ có những con dế điện tử cứng ngắc, khô cằn. Hoặc bọn trẻ con sẽ ngồi trước màn hình đủ màu vui mắt để cùng thoăn thoắt gõ phím, cùng đá dế với nhau qua máy computer. Lúc ấy, mấy "con IC" phát ra tiếng dế gáy vô hồn từ mấy phím ENTER hay ESCAPE làm sao sánh bằng tiếng reéc... reéc... phát ra từ đôi cánh mỏng manh mà huyền diệu của con dế thật. Lúc ấy bọn con trai sẽ không còn "khổ sở" bị bọn con gái "hành tội" vì mấy sợi tóc dài nữa, phải không Duyên ?

Thời thơ ấu của tôi đã mãi mãi đi qua rồi. Duyên của tôi ơi. Bây giờ Duyên đang lưu lạc nơi đâu ? Con gái của em có thích chơi đá dế như con gái của tôi không

Nguyễn Hùng
(vnthuquan.net)

Trí Nhớ Mù Sương

Phan Tấn Hải




Rất mực gian nan để kể lại chuyện của rất nhiều thập niên trước. Trí nhớ tôi bây giờ lúc nào cũng lãng đãng, sương mù. Khi khởi lên ý định kể lại mấy chuyện thời nhỏ, chỉ thấy hiện lại trong tri nhớ một khoảng sân trắng, mấy đứa nhóc quậy phá, những lọ mực tím, những tập vở kẻ hàng, mấy bàn học, lối đi có hai hàng tre xanh, âm vang trong đầu là tiếng ê a đánh vần… Tôi đã điện thoại để hỏi chị tôi về tên của vài người xa thật xa, nhưng cũng chỉ được vài phần, những nét kể lạ cứ như hư, như thực.

Xóm Chuồng Bò thì nhớ tên rồi. Hình ảnh con bò thực ra lúc đó không còn nữa. Đúng ra cứ khi rạng sáng, khi nghe lộp cộp trên đường là biết ngay xe thổ mộ (may quá, còn nhớ chữ này, chứ không lại bảo là xe ngựa thì chẳng giống ai) từ trong Xóm Chuồng Bò chạy ra Chợ Hòa Hưng. Còn xóm ao rau muống thì chẳng thể nhớ tên gì. Lối đi từ nhà tôi vào Xóm Chuồng Bò có vài hẻm, những bụi tre xanh cao vút bên đường, dẫn tới mấy ao rau muống trong tận mấy xóm sâu. Lúc đó phía dưới là cát trắng.

Tôi hỏi chị tôi về tên của mấy đứa trong lớp má tôi dạy thời đó. Gọi là lớp cho oai, thực ra chỉ có vài đứa trong xóm. Liên, Linh, Minh, Hiền… Hồi đó có lẽ là lớp tự phát, chỉ từ mẫu giáo cho tới lớp hai. Tôi không biết có đúng là lớp tự phát hay không, vì có thể má tôi có giấy phép, vì thấy lớp học có ba bàn dài có hộc tủ cho học trò, và đứa nào học hết là được dẫn ra trường ngoài phố học tiếp. Có lý do hiểu được, vì mấy đứa nhỏ quá không thể đi bộ ra trường lớn, dù có người lớn dắt đi. Thời đó xe đạp cũng là hiếm, nên chủ yếu là đi bộ. Vì chỉ có má tôi là cô giáo duy nhất cho khoảng năm đứa, có khi là sáu đứa con nít, nên tới trưa, có một bà dì tôi từ ngoài trường Áo Tím đi học về, là tạm thay má tôi. Má tôi, dì Hà, dì Hương và dì Hoa đều khuất núi cả rồi.

Cả ba dì lúc đó cũng chưa qua trung học, nên cũng bận bài vở, nói là dạy có lẽ chỉ là giữ cho mấy đứa khỏi quậy phá, chờ tới chiều đưa tụi nhỏ về nhà ba má tụi nó. Như thế, có lẽ chức năng chính của lớp này chỉ là giữ trẻ chứ dạy chỉ là một phần. Vì thực ra, má tôi học cũng không cao, theo tôi nghĩ. Nhưng trong xóm ai cũng gọi má là Cô Ba. Lẽ ra, phải gọi Cô Hai mới đúng kiểu Sài Gòn, vì trên má tôi không có ai nữa. Có thể vì hàng xóm quen gọi như thế với ba tôi? Không nhớ. Nhưng ba tôi làm nghề trên xe lửa, đi thường xuyên, có khi vắng nhà cả tuần lễ, cũng không có anh hay chị nào để được gọi thứ tự là Thầy Ba. Hồi đó, hễ thấy làm chính phủ, dù là bấm thẻ hay trưởng tàu xe lửa, là được dân trong xóm gọi là Thầy liền; thầy đây là thầy ký, không mang nghĩa thầy giáo hay nhà sư trong chùa.

Không nhớ hết khuôn mặt mấy đứa nhỏ trong lớp. Nhỏ Liên thì ban đầu tôi nhầm với nhỏ Linh. Chị tôi nói qua điện thoại rằng nhỏ Liên hồi đó ưa ngồi một chỗ thu lu, có vẻ như thích lặng lẽ. Còn nhỏ Linh thì ưa quậy phá, lại ưa ồn ào. Tôi không biết chính xác chị tôi nói đúng không, vì tuổi lớn như chị thì trí nhớ hẳn là còn mù sương hơn mình nữa, tôi tự nhủ. Trong khi chị nhớ về cá tính ưa tĩnh của Liên, ưa động của Linh, thì tôi nhớ rằng nhỏ Liên mặt gầy, thường để tóc bum-bê, còn nhỏ Linh mặt chữ xoan, y hệt hình ảnh xi nê; cả hai đều ưa mặc đồ với vải in hoa, màu dịu. Bây giờ không nghe gì về hai nhỏ đó nữa. Còn tên Minh thì ưa làm trò, lâu lâu bước ra sân, lấy cây viết chấm vào lọ mực tím rồi vảy ra sân cát trắng. Tôi nhớ hình ảnh mấy đứa nhỏ đứng trên sân cát trắng, nơi góc sân là một cây le-ki-ma lớn, lùi phía sau là một mộ cổ bằng đá tổ ong màu nâu đỏ. Lâu lâu nhớ tới, là thấy những đốm mực trên cát trắng hiện ra trong đầu. Còn tên Hiền thì tôi không nhớ nổi chút gì. Còn một hay hai tên học trò nữa, thì chị tôi và tôi không nhớ gì. Chị không nhớ thì dễ hiểu, vì lúc đó chị đã vào lớp ba ở trường tiểu học Chí Hòa. Nhưng tại sao chị nhớ tính tình, còn tôi lại chỉ nhớ màu sắc của cát trắng và mực tím, thì cũng chẳng hiểu.

Sau ngôi mộ cổ là một ngôi chùa. Cả chị tôi và tôi đều không nhớ chính xác chùa tên gì. Có thể là Phổ Quang hay Phổ Minh, hay Phổ Hiền. Chùa lúc đó có hai thầy trò, một ông sư và một chú tiểu. Trí nhớ của tôi về chùa này chỉ là một cổng tam quan nhỏ, căn nhà hai tầng được biến làm chùa, khoảng sân nhỏ tráng xi măng, bên trong có nhiều tượng Phật và Bồ Tát. Mấy đứa nhỏ tụi tôi ưa thích vào chùa này. Hễ vào là được ông thầy tặng mỗi đưa một trái chuối, hay trái quýt… Về sau, tôi dò theo kinh điển thì nghiệm ra đó hình như là hạnh bố thí, hễ là sư là phải tặng cho chúng sinh cái gì. Người thọ nhận cái gì từ chùa là có đi đâu xa, nhiều kiếp sau cũng tìm lại mái chùa.

Cũng có lúc, chú tiểu mang một mâm trái cây sang tặng cho cả lớp má tôi dạy. Chú tiểu thì chỉ nhớ tên la Đăng, còn gì Đăng thì không nhớ. Thầy Đăng này học đâu đó miệt Sài Gòn, đi xe đạp hàng ngày tới trường, trong khi ông sư lớn ở chùa. Về sau, đọc về lược sử Sài Gòn, tôi đoán là Thầy Đăng, lúc đó là học ở Phật Học Viện nào ở Phú Lâm.

Nhà sư lớn tuổi thì chị tôi cũng không nhớ tên. Chị nói qua điện thoại, lúc đó giọng chị trầm xuống như đang nói bí mật về những người còn ở cõi này, rằng có lúc nghe má tôi nói chú tiểu là con nhà sư. Hồi đó nhà sư từ xứ Huế hay xứ Quảng đó vào Nam, đi vòng vòng mấy tỉnh, có lẽ tìm Thầy học đạo, thế rồi bị Tây bắt vì nghi ngờ chi đó, bắt giam mấy tháng, đánh gãy giò rồi thả. Có nữ Phật tử mang về, thế là nhà sư ra đời. Vài năm sau, nhà sư dắt đứa nhỏ về xóm này, dựng chùa. Còn người nữ Phật tử kia không nghe gì nữa. Có thể họ bí mật thăm nhau, vì không lẽ má lại bỏ con luôn, chị tôi giải thích thì thầm qua điện thoại; giọng chị y hệt tiếng gió thổi qua mấy bụi tre. Tôi không tin mấy vào trí nhớ của chị, nhưng đành chịu. Thôi thì cứ nghe. Vì hiển nhiên, ai cũng có một bà mẹ.

Hình ảnh tôi thường nhớ là chú tiểu Đăng khi có gì tặng cho lớp, bước vào là đứng ngay cửa, hai tay bưng mâm trái cây. Thường là dì Hà, hễ có mặt khi đó, là đứng bật dậy, bước tới cửa và đưa hai tay nhận mâm này. Bây giờ, nhớ lại, tôi nhớ y hệt như một cuốn phim đen trắng đã trôi thật xa. Tôi nghĩ, nếu lúc đó dì Hà điểm trang môi son má phấn, mặc áo dài, trong khi chú Đăng mặc áo dài khăn đóng, thì trông y hệt một đám hỏi. Nhưng không phải đâu. Tôi nghiệm ra rằng nghĩ lung tung là không nên, kinh gọi là tâm phan duyên. Huống gì tất cả những người đó đều là bậc trưởng thượng, cho dù lúc đó họ còn là niên thiếu.

Chị tôi kể rằng ba má tôi cũng là người Miền Trung vào. Ba tôi là gốc Hà Tĩnh; hồi đó vùng này có phong trào chống Tây, bị đàn áp dữ dội, rồi ba chạy loạn, tìm được việc trong ngành xe lửa. Khi xe qua những chuyến ghé Nha Trang, gặp má tôi nơi đây, mới cưới nhau. Khi bà ngoại khuất núi, ba má tôi dẫn mấy dì vào Sài Gòn ở, ban đầu ở Dĩ An, một thị trấn đâu đó phía Đông của Sài Gòn, rồi về ngõ Nguyễn Thông nối dài, sau các rặng tre xanh này.

Tôi nghiệm ra rằng âm thanh dễ nhớ hơn hình ảnh. Như để hình dung ra các hình ảnh trong khu xóm đó, không thể nhớ nổi khuôn mặt mọi người. Chỉ là mang máng thôi. Mấy đứa nhỏ vài năm sau là thay đổi, thì chẳng nói gì. Nhưng hình ảnh nhà sư gầy, tôi không hình dung nổi khuôn mặt. Chỉ nhớ là giọng Huế hay Quảng gì đó. Mà tại sao nhóc tì như tôi lại nhớ nổi giọng nói mới lạ. Có thể vì những thời kinh chăng… Nhưng nhớ nhất là trái cây: ba má tôi thường qua chùa cúng trái cây, những lúc ba tôi trong các chuyến xe lửa về, thường mang theo các trái mít khổng lồ mua từ Dầu Giây hay Biên Hòa về.

Có những lúc má tôi đi khám bệnh hay thăm bệnh đâu đó cả ngày, lớp học bàn giao cho dì Hà. Lúc đó chú Đăng lại vào lớp ngồi. Làm sau chú Đăng canh ngày giờ để vào lớp thì cũng lạ; hồi đó làm gì có điện thoại di động mà nhắn nhau. Hình ảnh nhà sư trẻ, tôi nhớ là cỡ mười mấy tuổi, vào ngồi chung lớp học mầm non là cái gì rất dị kỳ. Nhưng dì tôi, tức là cô giáo Hà, xem là chuyện tự nhiên. Chị tôi kể lại, chắc họ thích nhau. Sau này, tôi nghĩ là dùng chữ như thế không chính xác. Cho dù là, trong trí nhớ nhóc tì của tôi lúc đó vẫn nhớ hình ảnh một chú tiểu ngồi sau lưng bốn hay năm đứa con nít mầm non hay lớp một, tay chú tiểu chống cằm ngó lên bảng phấn, trong khi dì tôi, thường lúc đó là lúng túng bắt tụi nhỏ đánh vần, bất kể rằng dì cũng là vị thành niên. Thế rồi, khi đoán tới giờ má tôi sắp về tới, lại thấy chú Đăng lặng lẽ biến đi.

Hình ảnh một thời đó y hệt sương khói. Cho tới khi tình cờ, dì Hoa kể cho má tôi nghe rằng có một học trò ngoài sổ như thế tới, trong những khi má tôi đi cả buổi hay cả ngày. Chị kể rằng, có lẽ ba má tôi sang nói gì với nhà sư lớn. Thế là, những lần như thế giảm đi, nhưng lại thấy dì Hà ưa qua thăm chùa nhiều hơn, bất kể là mấy dì bài vở nhà trường mang về nhà rất nhiều.

Một lần, trong giờ ra chơi, nhỏ Linh đứng nhìn tôi, rồi đưa hay tay nắm hai tay tôi. Cảm giác lúc đó của tôi là tự nhiên giựt ra. Hai đứa nhỏ lớp mầm non nắm tay nhau có lẽ là bình thường bây giờ, nhưng hồi đó là lạ lắm. Nhỏ Linh nói rằng vậy là đúng như nhỏ này đoán là tôi sẽ tự động phản xạ giựt tay ra, vì nhỏ này chỉ thử để xem, vì mấy hôm trước nhỏ này thấy dì Hà đứng nơi sân chùa đột ngột nắm tay Thầy Đăng, rồi nhà sư trẻ này cũng đột ngột giựt tay ra. Tôi nghĩ, chuyện nắm tay của dì Hà cũng là phản xạ, rồi nhà sư này giựt tay ra cũng là phản xạ. Vì tất cả những người đó trong trí nhớ tôi là tuyệt vời đạo đức, không hề làm phiền muộn bất kỳ ai, không hề làm động gì tới thế gian này, không hề làm chết một con kiến hay con muỗi. Họ là những phiến thủy tinh trong vắt.

Tuy nhiên, những gì nhìn thấy hay nghe thấy vẫn cứ thỉnh thoảng lảng vảng trong trí nhớ nhiều năm. Tới hồi năm tôi học đệ nhất, vào học thi trong sân chùa Xá Lợi, nơi lúc đó thường im vắng, dễ tập trung tư tưởng. Nhỏ Linh cũng học đệ nhất Gia Long. Một buổi chiều, tôi và nhỏ Linh đứng nơi cổng tam quan của chùa Xá Lợi, con đường nhỏ bên hông chùa bỗng vắng dị thường. Tự nhiên nhỏ Linh, lúc đó là một nữ sinh áo trắng xinh đẹp rồi, nhìn thẳng vào mắt tôi, nói là tụi mình nhìn thẳng mắt nhau đi, xem ai thành thật thì sẽ không chớp mắt. Tôi không hiểu sao lại có định kiến gì về chớp mắt hay không chớp mắt như thế. Nhưng tự nhiên, bảo nhìn thì nhìn. Thế là tôi nhìn và rồi như dường có người vô hình nào sau lưng mình, muốn xô mình tới. Tôi sợ té vào nhỏ Linh, nghĩa là sẽ bị hiểu là ôm chầm cô bạn dễ thương này, nên gượng lại, hai tay tự nhiên đưa ra nắm tay nhỏ Linh. Và rồi bất chợt hai tay tôi giựt ra. Nhỏ Linh nói là tôi đã chớp mắt trước. Hai tay tôi như điện giựt. Về tới nhà, tôi bệnh liệt giường mấy ngày. Rồi có lúc, tôi chợt thắc mắc, sao nhỏ Linh nói là tôi chớp mắt trước, mà không nói chuyện tôi đột ngột nắm tay nhỏ này. Và dĩ nhiên, tôi không hề nói gì với nhỏ Linh là lúc đó như có người vô hình xô tôi, hay phải chăng thầm kín trong tôi là ôm nhỏ Linh.

Và rồi, học thi nặng nhọc đã làm quên hết mọi chuyện thường ngày. Tôi nghĩ, có thể vì lúc đó, mùi nước hoa trên tóc nhỏ Linh có sức hấp dẫn. Tôi kể lại cho chị tôi nghe, rằng mùi nước hoa thoang thoảng có sức mạnh xô người nam vào người nữ. Chị tôi cười trên điện thoại là mày làm tao mắc cười gần chết, mới nói chuyện ngó mắt nhau, lại kể chuyện mùi hương trên tóc, mà phải gần cỡ nào mới ngửi thấy hương tóc được. Tôi nói lãng đi, có khi mùi hương từ kiếp trước, nhưng thiệt sự là chỉ mới nắm tay thôi, rồi giựt ra, chưa từng ôm nhỏ Linh bao giờ.

Chị kể, rằng đúng là có chuyện dì Hà đứng nắm tay Thầy Đăng ở sân chùa, nhưng đó là khi trao nhau kinh sách, hay sách truyện gì đó, thì tự nhiên, chắc là dì Hà muốn nắm tay Thầy Đăng thử xem có giống Lan và Ngọc trong tiểu thuyết Khái Hưng hay không. Chị tôi cười, chẳng có gì đâu. Tôi nói, vậy còn hôm dì Hà đi bụi đời thì sao. Chuyện dì Hà bụi đời thì tôi không nhớ, chỉ về sau mới nghe người lớn kể. Thời đó, không ai nói chuyện linh tinh như thế.

Chị tôi kể lại rằng, có một lần, chú tiểu Đăng rủ dì Hà và dì Hoa đi xe đạp sang miệt Tham Lương để thăm ngôi chùa nào nơi đó. Khu vực tôi đoán, có thể là Hóc Môn, hay Bà Điểm, vì qua cầu Tham Lương cũng không chỉ rõ là nơi nào. Nhưng rồi mưa chiều bất chợt lớn kinh khủng, ào ạt. Thế là ba người, đi trên hai xe đạp, không dám về cho kịp ban chiều, phải ở lại đêm nơi ngôi chùa kia. Thời đó không có điện thoại, cho nên má tôi lo lắm. Nghe kể lại là, ban đầu má bảo dì Hương qua chùa, hỏi nhà sư lớn xem vì sao chú Đăng biến mất cùng dì Hà và dì Hoa, có đúng là qua chơi miệt Tham Lương như ba người dặn dì Hương trước khi dì Hoa lên xe đạp ngồi sau lưng dì Hà đạp theo chú Đăng hay không.

Tôi hoàn toàn không nhớ mấy chuyện đó, cũng vì sáng hôm sau ba người về. Ba tôi lúc đó còn trên một chuyến xe lửa nào đó, không có nhà. Má tôi rầy dì Hà và dì Hoa liên tục, nhưng sau đó chỉ giám sát chặt chẽ; hình như không kể lại cho ba tôi nghe. Má tôi lúc đó kéo hai dì Hà và Hoa, từng người ra tra hỏi riêng. Chị tôi kể, lúc đó má hỏi là có bị ai làm gì không, nấu ăn gì hôm đó, lại còn ngó kỹ từng lai áo, bâu quần xem có dính bùn hay đất gì không, và các thứ.

Nhưng nhà sư trụ trì hôm sau dẫn chú tiểu Đăng sang để xin lỗi cô Ba, vì tụi nhỏ đi chơi không về. Nhà sư bắt chú Đăng ngồi trước mặt má tôi, trước mặt dì Hà và dì Hoa, lập đi lập lại những câu xin lỗi.

Chị tôi kể rằng, chị nhớ mang máng là, Thầy trụ trì bảo chú tiểu Đăng lập lại theo lời Thầy. Trước mặt mấy nữ cư sĩ, lời xin lỗi là bình thường. Nhưng chị kể, là sau đó chị nghe hai dì kể lại, lời Thầy trụ trì bắt chú Đăng đọc từng câu như lời xin lỗi Đức Phật. Nghĩa là, Thầy bắt chú Đăng xin lỗi chúng sinh trước, rồi xin lỗi Đức Phật sau. Nhiều năm trước, có lúc, tôi nghĩ đó là văn sám hối.

Thầy bảo với giọng nghiêm nghị, Đăng, lập lại lời Thầy, “Con không ưa thích những gì được thấy.”

Chú Đăng lập lại lời Thầy trụ trì, giọng đều đều buồn thảm, “Con không ưa thích những gì được thấy.”

Thầy trụ trì tiếp, “Con không ưa thích những gì được nghe, được ngửi, được nếm, được cảm thọ, được suy nghĩ…”
Chú Đăng lập lại, trong khi chị kể là lúc đó, theo chị dòm lén thì thấy, dì Hà và dì Hoa cúi gầm mặt, “Con không ưa thích những gì được nghe, được ngửi, được nếm, được cảm thọ, được suy nghĩ…”
Thầy trụ trì nói, lập lại, “Con không ưa thích những gì được thấy hôm qua, hôm kia, tuần trước, trong quá khứ…”
Chú Đăng lập lại, giọng sầu thảm hơn.
Thầy trụ trì tiếp, “Con không ưa thích những gì được nghe, được ngửi, được nếm, được cảm thọ, được suy nghĩ… hôm qua, hôm kia, tuần trước, trong quá khứ.”
Chú Đăng lập lại y như thế.

Rồi Thầy dẫn chú Đăng về. Hình phạt cũng lạ. Đọc mấy câu như thế mà gọi là phạt.

Không ưa thích những gì được thấy, được nghe hôm qua, có phải là ám chỉ rằng chú Đăng phải xóa trong ký ức hình ảnh và lời nói của mấy dì xinh đẹp của tôi?

Tuy nhiên, chuyện động trời như thế, chuyện hai dì ngủ một đêm ngoài nhà vì kẹt mưa không về kịp, má dặn mấy dì giấu ba; lúc đó ba tôi còn trên một chuyến xe lửa, mấy hôm sau mới về. Má chỉ lo là ba lấy roi đánh mấy dì. Thêm nữa, hên mà hai dì đi kèm nhau, chớ rủi mà chỉ một dì ngủ đêm ngoài nhà là sẽ bị nghi ngờ táo bạo.

Lần đầu tiên được nghe kể chuyện đó, khoảng thập niên 1970s, tôi nghĩ rằng câu chuyện giống như tiểu thuyết Kim Dung. Vì tôi chợt nhớ ra một câu trong một bài kinh của Minh Giáo Ba Tư, hình như là “sống không lấy gì vui, chết không lấy gì buồn…”
Về sau, nhiều thập niên sau, tôi nhắc chị tôi chuyện đó, nhưng nói rằng thực ra, có lẽ là từ một bản Kinh Phật tôi đọc gần đây.
Tôi đọc qua điện thoại cho chị nghe, một đoạn từ Kinh Bất Lạc trong Tạp A Hàm: “Vì nếu Tỳ kheo không ưa sắc, không khen ngợi sắc, không chấp thủ sắc, không đắm trước sắc, thì đối với sắc sẽ không ưa thích, tâm được giải thoát…”
Chị tôi nói, không hoàn toàn giống, vì thời đó chưa có bản Việt dịch này. Thêm nữa, sắc gì mà sắc, con nít trân mà…
Tôi nói, hẳn là Thầy trụ trì đọc bản Hán văn, và bắt chú Đăng đọc để xin lỗi má và hai dì.
Chị tôi nói, buổi xin lỗi chỉ có khoảng 15 phút, nhưng sau đó dì Hà không dám một mình đi gặp chú Đăng nữa.

Tôi cãi, sắc đây là cái mình thấy, không phải nhan sắc, mà thiệt ra, sau đó má dặn dì Hương và dì Hoa là tụi bay phải bám sát chị Hà, không để một mình đi đâu hết.

Chị tôi bật cười qua điện thoại, hóa ra má chơi trò kềm kẹp, cảnh sát và công an nơi nào, thời nào cũng có.

Tôi nói, không biết dì Hà sau đó có ý định lãng mạn gì xa hơn không, mấy chuyện này mà không liều mạng, là không thành tiểu thuyết.

Thiệt ra, khi tôi nói như thế, là hình ảnh nhỏ Linh hiện ra trong đầu tôi. Nơi cổng Chùa Xá Lợi, thay vì chỉ ngó vào mắt nhau, thay vì chỉ đột ngột nắm tay và rồi giựt tay ra, mà ôm nhau là lịch sử đời tôi biến đổi rồi. Dĩ nhiên, tôi không bao giờ kể cho chị tôi nghe chuyện nhỏ Linh. Có thể, khi đọc truyện này, chị tôi mới biết.

Từ khi tôi được nghe kể, đôi khi khởi lên mấy chữ thì thầm bên tai tôi rằng không có gì để ưa thích… Những lúc như thế, hình ảnh khoảng sân cát trắng và lũ nhỏ ê a hiện lên trước mắt tôi lãng đãng y hệt như từ một giấc mơ nhiều ngàn đêm trước.

Vài năm sau, cả nhà tôi dọn vào Chợ Lớn. Những âm vang và hình ảnh từ Xóm Chuồng Bò nhạt dần trong trí nhớ tôi, hệt như làn khói ban chiều mỏng dần và tan đi.

Phan Tấn Hải

____________________________________

Thursday, March 21, 2019

7 bộ phận nếu thiếu con người vẫn sống

.


Cơ thể con người có khả năng phục hồi rất tuyệt vời. Khi bạn hiến một lượng máu, cơ thể sẽ mất khoảng 3,5 nghìn tỷ hồng cầu nhưng chúng sẽ sớm được thay thế. Thậm chí, bạn vẫn sống nếu mất đi một vài bộ phận quan trọng khác. Dưới đây 7 cơ quan như vậy:

Wednesday, March 20, 2019

Little Saigon - một thoáng suy tư

Huy Phương

Những hình ảnh chỉ có thể bắt gặp ở Little Saigon
(Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

Người ở miền Đông hỏi tôi, nếu về thăm Little Saigon, tôi sẽ cho anh ăn gì, đưa đi đâu?

Định cư ở nước ngoài liệu có sung sướng như nhiều người vẫn tưởng tượng?

Quinhon11



QN xin tải bài viết dưới đây để mọi người cảm nhận. Để phần nào hiểu được tư tưởng cũng như cách sống của một số người gọi là giai cấp có tiền, có địa vị ở VN. Đọc qua, ta có thể hình dung không đâu sung sướng bằng tầng lớp con ông cháu cha, ăn trên, ngồi trước, có tiền là có tất cả, được phục vụ tận chân răng ở VN. Để thấy rằng bằng cấp, trình độ trong nước dù cao cở nào, hầu như vẫn là con số không ở các nước phát triển khác.

Gỏi đu đủ cay, chua, mặn kiểu Thái

Quinhon11

Món gỏi Thái Lan là một trong những món ăn khá nổi tiếng trong ẩm thực của người Thái.


Ảnh minh họa

Thời gian trước còn đi làm hãng, mình thỉnh thoảng được mấy bà đồng nghiệp người Lào, người Thái cho ăn món gỏi đặt biệt này.

Tuesday, March 19, 2019

NGHÌN TRÙNG XA CÁCH

Uyên Lê

Ảnh- Vissilis Tangoulis
Sau 60 ngày ba tôi nằm bệnh viện , và sau ngày hôm nay, ngày tôi đưa tiễn đưa ba tôi, tôi muốn viết.
Tôi không viết cho tôi, cho nỗi mất mát của tôi.
Tôi không viết cho Người đã ra đi.
Tôi viết cho Người ở lại.
Tôi viết cho Mẹ tôi.

Đêm qua, đêm cuối cùng với ba tôi, mẹ tôi nói:
- Mẹ muốn tiễn ba đi bằng bài hát “Nghìn trùng xa cách”.
Tôi đã làm theo ý thích của mẹ tôi, đầu tiên chỉ vì muốn chiều chuộng mẹ tôi một chút. Những ngày này mẹ tôi đã buồn nhiều.

Monday, March 18, 2019

Những anh hùng thầm lặng

Huy Phương
Bức tượng Thương Tiếc tại Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa năm 1970
(Hình: Flickr manhhai)

(Nhân dịp cuốn sách “Biệt Đoàn Thiên Nga” của Nguyễn Thanh Thủy vừa ra đời)
Chính họ là những anh hùng thầm lặng. Họ không được chết trên chiến trường, thân xác mang về “Nhà Vĩnh Biệt” với những tràng hoa ghi ơn, huy chương truy tặng, với những thủ tục chào kính cùng với điệu kèn ai oán, quan tài đi giữa hai hàng quân danh dự, và những phát súng chào tiễn biệt.

Sunday, March 17, 2019

Costa Rica - Thiên Đường Nhiệt Đới


Tôi đứng giữa khu rừng thâm u. Mắt hoa, chân gối rã rời. Và tôi đã đứng thế, rất lâu. Mặc cho cảm xúc dâng trào. Chỉ để tận hưởng một khoảng lặng không thanh âm. Và cảm giác tĩnh yên sâu lắng trong tâm hồn. Để nghe hơi thở chuyển mình, phiêu diêu, u mặc trước cội lan rừng tinh khiết. Cội Hoàng lan xum xuê, bám rễ trên một thân cổ thụ xù sì.  Lòa xòa, thơi thả những nhánh kiêu sa. Vàng đến mê dại. Tôi gọi lan rừng là những “đóa hoa của cảm giác”- giữa rừng, lan mang hồn hoang dã và thoáng nét giai nhân. Gợi cảm ở vẻ đẹp thuần khiết, và mê hoặc như một vũ điệu tuyệt luân giữa thiên nhiên hoang dại.

Tác giả săn ảnh lan rừng trong khu Rừng Mây nhiệt đới

BA

YK Đỗ

Sáng nay vừa ra khỏi ngân hàng, tôi ghé vào siêu thị mua tấm thiệp sinh nhật cho ba chồng. Dòng chữ được giác bạc ngoài tấm thiệp đề "For a great Dad..." đầy yêu thương, trân trọng. Vừa lúc đó tôi nhận được điện thoại từ chị gái. Linh cảm bất ổn vì lúc đó đã 10 giờ tối ở Việt Nam. Giọng chị hớt hãi "Yến ơi, Ba đi rồi...". 

Saturday, March 16, 2019

Gỏi chuối cây: Ngon số dzách!

Song Nghi





Gỏi chuối cây vịt xiêm thì không ai xa lạ gì, mà riêng món này do má tôi làm có lẽ ít người biết, bởi cách chế biến rất độc đáo.

Friday, March 15, 2019

Tản Mạn Quanh Chiếc Bàn Ăn


Tuyết Vân




Mới đây tôi đọc cái Facebook post nói về 50 phong cách lịch sự và lễ phép khi ngồi bàn ăn với tựa đề Cẩm Nang Ra Mắt Nhà Người Yêu. Bài viết có phần hài hước nhưng không kém những điều thực tế của tư cách bàn ăn (table etiquette). Tôi email cho cô bạn đồng sở cùng đọc và bảo với cô là vui lắm, chị đọc mà cười quá chừng. Đâu chừng vài hôm gặp lại cô, nhắc tới cái post đó, cô trả lời, em có thấy tức cười gì đâu, toàn là những chuyện thiệt không mà.Cô tiếp tục, đó là những điều gia đình em nhắc nhở luôn đó chị.Nghe có nói, tôi giật mình.

Texas ngày nay


6 lá cờ lịch sử của Texas

Với khoảng gần 29 triệu dân, đông dân hơn nước Úc và rộng hơn bất cứ quốc gia Châu Âu nào, Texas là một trong những tiểu bang thịnh vượng và phát triển nhanh nhất nước Mỹ trong đôi năm qua. Là tiểu bang lớn và đông dân hàng thứ hai nước Mỹ nằm tại khu vực Trung Nam Hoa Kỳ, Texas từng thuộc quyền các quốc gia như Tây Ban Nha, Mexico, Pháp trước khi tuyên bố độc lập từ Mexico vào năm 1836 để thành lập quốc gia Cộng Hòa Texas có chủ quyền lãnh thổ trước khi gia nhập Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ. Nhân kỷ niệm ngày độc lập Texas vào ngày 2 Tháng Ba vừa qua, mời các bạn cùng chúng tôi điểm qua đôi nét về tiểu bang Texas, nơi quy tụ rất đông đúc người gốc Việt tại Hoa Kỳ.

Thursday, March 14, 2019

Mưa qua là hết, người qua thành lạ, tình yêu đã cũ hãy cứ để nó trôi đi

Người yêu cũ là cụm từ dùng để nói về một người đã cùng với ta đi qua một đoạn tình cảm với nhiều cung bậc cảm xúc tiếc nuối, tổn thương, cay đắng… trộn lẫn.





Tôi có một cô bạn. Cả thanh xuân của cô ấy chỉ chăm chăm hướng về người đàn ông của mình. Lúc nào cô ấy cũng lo lắng cho nửa kia liệu ăn có ngon không, ngủ đủ giấc không, công việc có quá sức không… Từ việc lớn, việc nhỏ đều một tay cô ấy “ôm trọn”, dường như thế giới của bạn tôi chỉ gói gọn trong một dáng hình. Vài bận, không kiềm nén nổi cơn giận, tôi hỏi cô ấy yêu nhiều như thế, hy sinh hết tất cả vì chữ yêu như thế thì có đáng không? Cô ấy chỉ cười, nụ cười nhẹ bẫng như muốn khẳng định tình yêu vốn dĩ là cho đi mà, cho đi không toan tính thiệt hơn.

Wednesday, March 13, 2019

Phụ nữ và căn bệnh trầm cảm

Quinhon11

Nhiều năm trước mình có quen một cặp vợ chồng trẻ, họ cũng thuộc ngành Y, nghĩa là những người có kiến thức ở một mức độ khá tốt. Qua tâm sự, cô vợ cho biết cô từng bị trầm cảm nặng, hiện vẫn đang uống thuốc mỗi ngày. Lúc ấy, mình chưa có khái niệm rõ về căn bệnh này. Những triệu chứng mơ hồ như chán nản, lo âu, phiền muộn, nóng nảy, nhìn quanh chỉ thấy những điều tiêu cực, thậm chí có lúc không muốn sống .. với mình thì đó chỉ là bình thường của "chốn nhân gian khổ não" chứ không phải là một căn bệnh.

Rắn độc hổ bướm - Russell’s Pit Viper

Nếu bị rắn cắn "người lớn sẽ hóa thành trẻ em"

Rắn độc Russell’s Pit Viper

Đã bao giờ bạn muốn quay trở lại thời trẻ thơ một lần nữa? Nếu bạn xâm nhập vào khu vực Đông Nam Á và bị loài rắn độc hổ bướm Russell’s Pit Viper, một trong “Tứ đại nọc độc”, tấn công thì “ước mơ” đó có thể trở thành hiện thực.

Tuesday, March 12, 2019

Trời mưa lâm râm

Phạm Lê Huy

* Cuối tuần rồi (9/3/2019) viếng thăm anh bạn đồng nghiệp cũ (hưởng thọ 82 tuổi) tại nhà quàn, hôm nay tôi đọc lại tuỳ bút này mà nhớ đến anh.

(ảnh: Internet)
Sau Giáng Sinh vài hôm trời Cali mưa lâm râm, rỉ rích dai dẳng.

Sáng nay nhận được e-mail của người bạn : “Tui đang ở đây, mình gặp nhau được không ? Lúc nào, mấy giờ, tùy anh... . Bạn tôi lại cẩn thận cho thêm số cellphone. Tôi liền bấm phone gọi lại :
- Hello… Chào anh… Mới qua hả ?

Naga Viper - Giống ớt cay nhất thế giới






Kỷ lục về độ cay của ớt không phải đến từ Thái Lan, Mexico hoặc Ấn Độ mà ra đời trong một nhà kính ở Cumbria, tây bắc nước Anh. Đó là loại ớt Naga Viper, mà nếu ăn hết một quả người bình thường có thể bị bỏng niêm mạc đường tiêu hóa. Lọai ớt hiểm bậc nhất thế giới này có thể ''làm tróc cả sơn''

Monday, March 11, 2019

Mối tình của tổng thống Andrew Jackson


Ngày nay, cố tổng thống Andrew Jackson được công chúng nhớ đến với các sự kiện chính trị như chính sách xóa bỏ người da đỏ và nỗ lực để vô hiệu hóa hội đồng đại cử tri. Nhưng tại một thời điểm trước đây, ông chủ yếu được biết đến với một vụ bê bối làm rung chuyển các hội trường ngột ngạt của Washington D.C.

Sunday, March 10, 2019

Tỏi đen và tỏi thường khác biệt gì về dinh dưỡng?

Tỏi đen có tốt như mọi người nghĩ?


Tỏi có tên tiếng Anh là Allium sativum, tỏi thường được dùng làm gia vị thực phẩm có nhiều công dụng tốt cho sức khỏe như: kích thích tiêu hóa, chữa rối loạn tiêu hóa, viêm khớp, tiểu đường, cảm lạnh, sốt rét, lao,… Những nghiên cứu gần đây đã phát hiện thêm nhiều công dụng của tỏi như: ức chế, tiêu diệt tế bào ung thư, hạ huyết áp, giảm cholesterol máu, phòng ngừa trụy tim mạch, ức chế sự phát triển của vi sinh vật gây bệnh…

Friday, March 8, 2019

Green tea và Black tea

green-tea-va-black-tea2green-tea-va-black-tea1


Trà là thức uống từ lâu đời của người Việt và người Tàu. Có nhiều loại trà nhưng ở đây xin đề cập đến trà xanh và trà đen, thường được coi là 2 loại phổ biến nhất

Thursday, March 7, 2019

Lòng người...

.Nếu có thứ gì được xem là cao quý nhất trên đời, nhưng cũng có thể thấy đáng sợ nhất trên đời, đó chính là lòng người..

Nếu bạn cho rằng cuộc sống chỉ hạnh phúc khi có được những thứ hơn người, ấy là bạn chưa bao giờ hiểu được hạnh phúc là khi còn có thể đi được, đứng được, thở được và nói cười thoả thuê được.

Gửi những người đang sở hữu niềm tin chỉ còn một nửa giữa cuộc đời vần xoay khó lường này...

Wednesday, March 6, 2019

Niềm vui của Ông Bà

Quinhon11


Có thể nói, ông nhà mình là một người cực khó tính. Trong đời sống hằng ngày, với cái nhìn của một người xuề xoà như mình thì ông quá ngăn nắp, chỉnh chu, thêm có chút cực đoan. Chính sự đối nghịch đó làm nhiều khi mình thấy ngạt thở. Thế nhưng nước chảy đá mòn. Nhiều năm tháng đi qua, mệt mỏi với cuộc nội chiến dai dẳng và dần thì cũng quen. Cuối cùng hai bên chấp nhận ngồi vào bàn hội nghị, ký thỏa hiệp đình chiến, từ bỏ ý định thay đổi đối phương. Xem như hồn ai nấy giữ, thói xấu của ai nấy mang.. cho đến hơi th cuối!

Tuesday, March 5, 2019

SƯỜN NGŨ VỊ NƯỚNG CAY


Sữa đặc là nguyên liệu làm mềm thịt .


Mô tả một chút về món này nhé: Sườn mềm róc xương mà không bã, dậy mùi hành tỏi, ngũ vị hương thơm lừng bếp, thêm phần sốt chua cay mặn ngọt ở bên ngoài.