Friday, May 14, 2021

Nghiện cà phê thì... có sao không?

.

Ngày uống 5 tách cà phê, không sớm thì muộn các loại bệnh sẽ thi nhau kéo đến... Nếu nghĩ thế, thì bạn đã... nhầm.
Những nghiên cứu gần đây được thực hiện trên những người uống cà phê lâu năm đã chỉ ra rằng, một người cho dù có uống đến 5 tách cà phê mỗi ngày cũng sẽ không cần phải quá lo lắng về các nguy cơ mắc bệnh, thậm chí uống cà phê còn có thể làm giảm nguy cơ mắc các bệnh mãn tính.
Cà phê được coi là chất kích thích thần kinh phổ biến nhất trên thế giới. Trong café có chứa tới hàng trăm hợp chất sinh học khác nhau. Dù khoa học phát triển nhưng các nhà khoa học hiện vẫn chưa hoàn toàn hiểu rõ được về cách mà những hợp chất này tác động đến cơ thể con người.
Nếu là một trong hàng triệu người yêu thích cà phê trên thế giới thì bạn hoàn toàn có thể vui mừng khi bằng chứng mới nhất cho thấy cà phê không có bất kỳ nguy cơ lâu dài nào đối với sức khỏe, cũng không làm tăng khả năng mắc các bệnh về tim, ung thư cũng như các bệnh lý khác.
Theo một đánh giá được công bố ngày 23/7 trên tạp chí Y học New England, cà phê thực sự có rất nhiều lợi ích cho sức khỏe, bao gồm cả việc làm giảm các nguy cơ mắc bệnh mãn tính. Đánh giá này đã được các chuyên đưa ra dựa trên 95 nghiên cứu khác nhau nhằm đánh giá các tác động đến sức khỏe của cà phê.
Tuy chất caffeine có thể sẽ gây ra một số tác dụng phụ nhưng các phân tích mới đây lại cho rằng nó có thể là một chất xúc tác có lợi đối với những người yêu cà phê.
Cà phê không chỉ làm giảm nguy cơ mắc bệnh tim, một số dạng bệnh ung thư và mất trí nhớ mà còn mang lại nhiều lợi ích cho sức khỏe, trong đó có giảm nguy cơ béo phì, do chất caffeine trong cà phê có thể thúc đẩy sự trao đổi chất và tăng cường khả năng đốt cháy calo của hệ tiêu hóa.
Caffeine cũng làm tăng khả năng tập trung và có lợi cho sức khỏe não bộ, đặc biệt là khi tuổi tác tăng lên. Nghiên cứu cho thấy, chất caffeine có liên quan đến việc làm giảm nguy cơ mắc bệnh Parkinson. Uống café điều độ còn có thể làm giảm giảm nguy cơ trầm cảm và tự tử.
Ngoài caffeine, cà phê còn chứa một số lượng lớn các hợp chất khác có thể tác động tích cực đến sức khỏe, bao gồm polyphenol, giúp giảm viêm, tăng cường vi khuẩn có lợi cho đường ruột, giúp trao đổi chất và cân bằng lượng đường trong máu. Các nghiên cứu cũng cho thấy cả café có chứa caffeine lẫn café đã tách caffeine đều có tác động tích cực tới sức khỏe.
Theo các chuyên gia, uống café hứa hẹn sẽ mang lại nhiều lợi ích. Tuy nhiên những lợi ích này chưa đủ rõ ràng để đưa ra lời khuyên nên uống cà phê ngay cả đối với những người chưa từng uống và không muốn thử uống.
Mặc dù có nhiều lợi ích nhưng không phải tất cả các hợp chất tự nhiên trong cà phê đều có lợi. Uống café pha bằng phin và hạn chế sử dụng đường, sữa vẫn là tốt nhất cho sức khỏe. Đưa quá nhiều caffeine vào cơ thể cũng sẽ gây hại, nó khiến cơ thể bồn chồn, nhịp tim nhanh và mất ngủ, nhưng nhìn chung, uống cà phê như một thức uống thông thường vẫn được coi là an toàn.
Caffeine nếu được dùng với liều lượng cực cao có thể gây nguy hiểm. Tuy nhiên, để có thể nạp được đủ lượng caffeine đến mức gây nguy hiểm cho sức khỏe cần phải uống đến hàng chục tách cà phê thông thường.
Các tình trạng "quá liều" thường xảy ra do các chất bổ sung caffeine đậm đặc ở dạng viên hoặc bột đưa thêm vào tách cà phê. Caffeine cũng gây ra ảnh hưởng tạm thời đến huyết áp đối với những người không quen uống cà phê.
Phụ nữ mang thai nên hạn chế sử dụng caffeine trong thai kỳ, do chưa có nghiên cứu đầy đủ về mức độ ảnh hưởng của caffeine đến thai nhi đang phát triển. Đối với những người khác, cà phê vẫn được coi là an toàn và có lợi cho sức khỏe nếu thưởng thức một cách hợp lý, điều độ.
Ngô MinhTheo Insider 
_____________________

Thursday, May 13, 2021

ĐĂC SẢN CÁ CHÌNH CON TÂY BAN NHA

 MÓN ĐẶC SẢN BỊ NHIỀU NGƯỜI CHO LÀ "NHẠT NHẼO" NHƯNG GIÁ HÀNG CHỤC TRIỆU ĐỒNG 1KG



Angulas trong tiếng Tây Ban Nha chỉ món cá chình con - loại đặc sản cũng như thực phẩm đắt tiền của “xứ sở bò tót”. Món ăn gần như chẳng có hương vị nào rõ nét. Ấy vậy mà thực khách vẫn trả tới hàng trăm Euro để nếm thử món ăn này phục vụ ở những nhà hàng đắt tiền.

Ngược lại câu chuyện của quá khứ, những con cá chình non “thời chưa nổi tiếng” từng được dùng làm thức ăn cho gà và lợn. Có những bằng chứng ghi lại cho thấy chúng từng là thực phẩm chủ yếu của tầng lớp lao động thuộc miền bắc Tây Ban Nha. Ngày nay, món đặc sản này được bán với giá khoảng 1150 USD/kg. Ngay cả chính người dân bản địa cũng thấy khó hiểu vì sao người ta có thể chi số tiền lớn cho một món ăn được đánh giá “nhạt nhẽo” như thế?

Cá chình nhỏ có thể khiến thực khách yếu tim “khóc thét” khi lần đầu tiếp xúc. Nó trong suốt, mỏng mình, trườn nhẹ như những con rắn bé. Khi nấu chín, cá chình chuyển sang màu đục và mềm rũ. Ngoại hình vốn không bắt mắt, nhưng hương vị của cá chình con càng là vấn đề gây tranh cãi hơn. Vốn không có hương vị đặc biệt, nhưng giá đắt thì vẫn cứ đắt.

Lý giải cho mức giá cá chình luôn cao ngất ngưởng có thể xuất phát từ việc đánh bắt không hề dễ dàng.

Cá chình con sống ở vùng nước sạch. Chúng ăn bất kể thứ gì kể cả đồ sống lẫn đồ chết. Loài vật này có thể sống tới 10 năm, bơi theo dòng nước ở các con sông tại Châu Âu ra Ấn Độ Dương, rồi tới biển Sargasso. Địa điểm này cách nơi xuất phát tới 5000km và các nhà khoa học vẫn chưa thể tìm hiểu được.

Ở độ sâu hơn 500m, cá chình con đẻ trứng rồi chết. Trứng cá trôi theo dòng hải lưu về châu Âu. Hành trình này dài tới 2 năm. Cuối cùng, những con cá chình con xuất hiện tại bờ biển Tây Ban Nha và bị ngư dân tóm gọn bằng những chiếc vợt lưới mắt nhỏ.

Năm 2016, lô cá chình nhỏ đầu tiên từng được bán với giá 5500 USD/kg. Nhưng tới mẻ lưới thứ 2, cá chình con chỉ được bán giá 1030 Euro/kg. Chủ nhà hàng ở Tây Ban Nha là người thu mua lại số cá đó. Một chủ nhà hàng cho biết, có những thực khách đã quay lại để thưởng thức món cá chình con hàng chục lần vào mỗi mùa cá.

Để món cá hấp dẫn hơn, người đầu bếp sẽ chế biến chúng theo công thức truyền thống, gồm tỏi, ớt chiên cùng dầu ô liu.



Đặc sản cá chình con của Tây Ban Nha có giá hàng chục triệu đồng/kg


Giá của món thực phẩm này luôn cao ngất ngưởng


Người đầu bếp chế biến món cá chình con



Rodrigo García Fonseca, một bếp trưởng tại nhà hàng Basque ở Mardrid, chia sẻ: “Vào những năm 1950, 1960, chúng tôi ăn nhiều cá chình con. Khi đó, chúng chỉ là thực phẩm bình dân. Nhưng tới năm 1970, các nhà hàng nổi tiếng ở Tây Ban Nha bắt đầu nấu món này, và rồi cá chình con cũng bị đội giá lên nhiều. Độc quyền luôn đóng một vai trò trong ẩm thực mà”, đầu bếp González nói thêm.

Dù là món ăn của nhà giàu, nhưng đối với đầu bếp González, anh lại cho rằng: “Cá chình con không màu sắc, mùi vị còn tệ hơn ray diếp. Thậm chí rau diếp còn thơm ngon hơn”.

Hoàng Hà - Theo Odd/ BBC 
 

___________________________________

Wednesday, May 12, 2021

Gia đình sum họp trên... mạng

Tuổi Trẻ Online

Đã hơn 23 giờ nhưng Facebook của bạn tôi vẫn sáng đèn, tôi nhắn tin đùa : “Giờ này chưa đi ngủ, không sợ vợ giận à ?", thì nhận được trả lời : “Vợ tớ vẫn còn... lang thang như tớ thì giận với dỗi gì !”.

Tôi chợt giật mình, thì ra nhà bạn cũng giống nhà mình.

Nhìn lại, ba người trong gia đình tôi đang ở ba vị trí khác nhau. Khi đó, tôi lúi húi với chiếc laptop, kế bên là cái điện thoại thông minh, còn vợ và con tôi mỗi người “ôm” một cái smartphone lang thang trên mạng.

Gia đình lúc 23 giờ... Là mỗi người một chiếc điện thoại thông minh ! Thú thật, đây là hình ảnh thường xuyên xuất hiện trong gia đình tôi từ ngày cả nhà đều có điện thoại cảm ứng.

Phải thừa nhận nhu cầu tìm hiểu, cập nhật, trao đổi thông tin là chính đáng, khỏi phải bàn cãi. Đi cạnh với nhu cầu đó là một số sinh hoạt trong gia đình tôi cũng thay đổi như ngủ khuya hơn, ít trò chuyện với nhau hơn...

Rất nhiều hôm, cứ ăn cơm tối xong ai cũng lướt web, thậm chí có hôm con tôi còn vừa ăn cơm vừa bấm bấm gì đó trên điện thoại. Khi tôi hỏi thì con trả lời là “Bạn con nhắn tin hỏi bài” hoặc trao đổi cái này cái kia.

So với trước, khi chưa có điện thoại thông minh xuất hiện trong gia đình, mỗi ngày đi làm về, ăn tối xong là con tôi lo học bài, còn vợ chồng tôi xem tivi. Khi con học xong, nếu trên truyền hình có chương trình gì hay thì cả nhà cùng xem, bình luận sôi nổi. Còn nay, không khí quây quần đó ít dần, mỗi người đều có đủ lý lẽ để đến “thế giới riêng” của mình.

"Gia đình tôi lúc 23 giờ là vậy, còn gia đình bạn tôi thì sao ? “Thế ai cũng lang thang như vậy à ?” - tôi nhắn tin hỏi bạn. Bạn trả lời : “Đúng rồi, mỗi người một chiếc, lướt web cho vui”. “Vậy thường mấy giờ thì đi ngủ ?” - tôi hỏi tiếp. “Tùy từng hôm nhưng khuya lắm, sau 11 giờ đêm, nếu ngày nghỉ thì có khi 12 giờ, thậm chí 1 giờ sáng mới ngủ” - bạn trả lời.

Tìm hiểu thêm, tôi được biết hình ảnh “mỗi người một góc” cũng thường xuất hiện trong gia đình bạn tôi mỗi khi rảnh rỗi như buổi trưa hoặc sau giờ ăn cơm tối.

(ngưng trích)

Tuổi Trẻ Online


"ĐI TU" LÀ... ĐI ĐÂU?

 Thích Trung Hữu

Hỏi “đi tu là đi đâu?” nghe có vẻ dư thừa. Tuy nhiên không phải ai cũng có thể trả lời được câu hỏi này. Vì thật tế cho thấy rằng có những người sau khi xuất gia rồi không biết mình nên làm gì.

Có người ở chùa mấy mươi năm mà không ý thức được mình đang ở đoạn đường nào trên con đường mà mình đang đi. Trong bài viết nhỏ này, người viết xin ôn lại một vài lời dạy của Đức Phật ngày xưa, như một gợi ý để nhắc nhau tu hành trong thời đại phức tạp này.

Ngày nay một người sau khi cạo tóc xuất gia thường được thầy tổ gửi vào các trường Phật học để học. Cứ như thế học hết trường này đến trường khác. Có người học xong các chương trình Phật học rồi thì theo học các trường bên ngoài. Sau khi học xong, một số người trở thành giảng sư, một số đi dạy ở các trường Phật học, một số người thì tổ chức làm những việc khác như làm từ thiện, tổ chức phóng sinh, và một số thì hầu như… thất nghiệp, không có việc gì làm. Có lẽ vì vậy mà nhiều Tăng Ni đã theo học hết trường này đến lớp khác. Họ rất sợ không còn lớp để học, vì hình như ngoài việc đi học ra họ không còn biết làm gì. Học cho hết thời gian… Những cách học và làm việc trên đây thật ra không có việc nào gọi là tu đúng nghĩa, không phải là cốt lõi của sự tu hành theo lời Phật dạy.

Muốn biết cốt lõi của Phật giáo là gì, ta hãy quay trở lại cội nguồn ban đầu của Phật giáo thì rõ. Bản thân Đức Phật và những đệ tử của Ngài khi đó, đi tu đều vì mục đích được giác ngộ và giải thoát khỏi sinh tử luân hồi. Việc truyền bá Chánh pháp chỉ thực hiện sau khi đã giác ngộ, đã chứng được một trong bốn quả Thanh văn, hay chí ít cũng đã nắm được pháp môn tu và hưởng được phần nào hương vị giải thoát.

Chính vì chủ trương như thế nên khi Đức Phật còn tại thế, người nào sau khi xuất gia cũng tập trung vào việc tu tập để chứng quả và coi đó là bổn phận duy nhất của mình. Và đây là lý do vì sao vào thời Đức Phật, số người chứng quả rất nhiều. Rõ ràng, cốt lõi của việc tu hành trong đạo Phật là để giác ngộ và giải thoát, chứ không phải bất cứ cái gì khác. Đọc Kinh tạng Nikaya và A-hàm, chúng ta thấy có rất nhiều bài kinh nói về “mục đích tối cao mà các thiện nam tử đã xuất gia, từ bỏ gia đình, sống không gia đình hướng đến” và đều thống nhất một mục tiêu duy nhất là đoạn trừ sinh tử, như được ghi trong kinh Sela (thuộc Trung bộ kinh): “Rồi Tôn giả Sela với hội chúng sống một mình an tịnh, không phóng dật, nhiệt tâm, cần mẫn. Và không bao lâu, Tôn giả chứng được mục đích tối cao mà các thiện nam tử đã xuất gia, từ bỏ gia đình, sống không gia đình hướng đến. Ðó là vô thượng phạm hạnh ngay trong hiện tại, tự chứng đạt và an trú. Sanh đã tận, phạm hạnh đã thành, những gì nên làm đã làm, sau đời này sẽ không có đời sống khác nữa. Vị này biết như vậy và Tôn giả Sela với hội chúng trở thành các vị A-la-hán”.

Đặc biệt trong Tiểu kinh ví dụ lõi cây (thuộc Trung bộ kinh) Đức Phật đã dạy rất rõ ràng về mục đích của xuất gia, về cốt lõi của tu hành: “Này Bà-la-môn, ví như một người muốn được lõi cây, tìm cầu lõi cây. Trong khi đi tìm lõi cây, trước một cây lớn, đứng thẳng, có lõi cây, người bỏ qua lõi cây, bỏ qua dác cây, bỏ qua vỏ trong, bỏ qua vỏ ngoài, chặt cành lá, lấy chúng mang đi và tưởng rằng đó là lõi cây. Một người có mắt thấy vậy bèn nói: ‘Thật sự người này không biết lõi cây, không biết dác cây, không biết vỏ trong, không biết vỏ ngoài, không biết cành lá. Người này muốn được lõi cây, tìm cầu lõi cây. Trong khi đi tìm lõi cây, trước một cây lớn, đứng thẳng có lõi cây, người này bỏ qua lõi cây, bỏ qua dác cây, bỏ qua vỏ trong, bỏ qua vỏ ngoài, chặt cành lá lấy chúng mang đi, tưởng rằng đó là lõi cây. Và người này không đạt mục đích mà lõi cây có thể thành tựu’”. Trong đó, lợi dưỡng, tôn kính, danh vọng là cành lá, giới đức là vỏ ngoài, thiền định là vỏ trong, tri kiến là dác cây, và tâm giải thoát bất động là lõi cây.

Đức Phật chê trách những ai tu hành vì để đạt được lợi dưỡng, tôn kính, danh vọng, giới đức, thiền định, tri kiến và tuyên bố rằng đó đều không phải là mục đích chân chính của “người vì lòng tin xuất gia, từ bỏ gia đình, sống không gia đình”. Và Ngài kết luận rằng: “Như vậy, này Bà-la-môn, phạm hạnh này không phải vì lợi ích, lợi dưỡng, tôn kính, danh vọng, không phải vì lợi ích thành tựu giới đức, không phải vì lợi ích thành tựu thiền định, không phải vì lợi ích tri kiến. Và này Bà-la-môn, tâm giải thoát bất động chính là mục đích của phạm hạnh này, là lõi cây của phạm hạnh, là mục tiêu cuối cùng của phạm hạnh”. Tâm giải thoát bất động chính là giải thoát khỏi phiền não khổ đau của cuộc đời, giải thoát khỏi sinh tử luân hồi, và đó mới là mục đích tối cao của việc xuất gia.

Đọc lại những lời dạy của Đức Phật, nhìn lại chúng ta ngày nay như thế nào? Chúng ta đã đạt được (hay có ý muốn đạt được) lõi cây chưa? Chỉ e là ngay cả dác cây, vỏ trong, vỏ ngoài cũng không có, mà chỉ có cành lá, tức là chỉ có lợi dưỡng, cung kính, danh vọng mà thôi. Chúng ta đạt được cái điều thấp nhất mà Đức Phật chê trách. Ấy vậy mà không ít người khi có những điều đó lại rất tự hào, rất hãnh diện. Chúng ta không biết, hoặc đã quên đi cốt lõi của việc tu hành. Ngày nay chúng ta không khó bắt gặp những người chỉ mới làm được một số việc như từ thiện, thuyết pháp, dẫn chương trình, đưa tin tức Phật sự, tập hợp được một tín đồ, được danh tiếng, cung kính, cúng dường, được cử làm chức vụ trong Giáo hội… thì liền “hoan hỷ, tự mãn… khen mình, chê người, rằng ta được lợi dưỡng như vậy, được danh vọng như vậy, còn các Tỷ-kheo khác ít được biết đến, ít có uy quyền”. Rõ ràng chúng ta đã bám víu vào cái mà Đức Phật dạy chúng ta phải từ bỏ.

Chúng ta đã bị lạc đường rồi! Cho nên càng đi chúng ta đã xa rời với lý tưởng thật sự của người tu.

Những người lạc quan cho rằng Phật giáo Việt Nam hiện nay đang rất phát triển vì làm được nhiều việc, có nhiều tín đồ theo. Tôi thì không nghĩ như vậy. Ngược lại, tôi cho rằng chính những cái mà ta cho là đang phát triển đó lại là biểu hiện của một sự thiếu hụt bên trong. Điều này có thể hiểu theo hai cách: Hoặc là do thiếu hụt bên trong nên người ta cố gắng làm cho cái bên ngoài phát triển, hoặc là do chỉ tập trung phát triển cái bên ngoài mà bỏ qua cái bên trong. Dù sao thì chúng ta cũng cần phải nhìn lại tình trạng tu tập và hoằng pháp của Phật giáo Việt Nam hiện nay và cần chú trọng trở về với mục đích và lý tưởng thật sự của việc tu hành, của đời sống xuất gia.

Khi đọc về việc xuất gia tu hành thời Đức Phật, chúng ta thật sự hâm mộ và yêu thương cuộc sống ấy biết mấy. Sau khi xuất gia cho một vị nào đó, Đức Phật đã dạy họ phương pháp tu tập. Vị đệ tử ấy vâng lời Đức Phật, đã “lựa một chỗ thanh vắng, tịch mịch, như rừng, gốc cây, khe núi, hang đá, bãi tha ma, lùm cây, ngoài trời, đống rơm” để thực tập pháp ấy cho đến khi giác ngộ. Trong thời đại ngày nay chúng ta cũng có thể làm được việc đó, nếu như chúng ta “đủ can đảm” bỏ bớt đi những “thành công” bên ngoài, đủ dũng khí xả ly tiền tài, vật chất, danh vọng, địa vị. Một vị thầy, sau khi xuất gia cho đệ tử, ngoài việc dạy oai nghi tế hạnh của người xuất gia thì điều quan trọng là phải định hướng, hướng dẫn con đường tu hành, cũng như tạo điều kiện cho đệ tử tu hành để đạt được mục đích chân chính của người tu, tức là giác ngộ, như Đức Phật đã từng làm.

Như đã đề cập ngay từ đầu, chúng ta đi tu không phải để đi tìm việc làm, mà là đi tìm sự giác ngộ. Chúng ta bỏ cả cuộc đời của mình, vào chùa ở không phải chỉ để chuyển từ “bán hủ tiếu mặn sang bán hủ tiếu chay”. Việc làm thì có giới hạn nên sẽ có nhiều người bị thất nghiệp, nhưng tu hành để giải thoát là việc mà ta có thể làm cả cuộc đời. Giáo pháp của Đức Phật là để tu chứ không phải để làm việc. Và cũng chỉ có tu, chứ không phải rao giảng suông, mới làm cho giáo pháp của Đức Phật sống động giữa cuộc đời. “Này các Tỷ-kheo, đây là những gốc cây, đây là những căn nhà trống, hãy tu tập thiền định. Chớ có phóng dật. Chớ để hối hận về sau”.

Mong sao những lời dạy tha thiết của Đấng Từ phụ không chỉ là cái đẹp nằm trên những trang kinh…

Thích Trung Hữu

_________________

Tuesday, May 11, 2021

Chiếc điện thoại

(Sưu Tầm)

Quá chí lý ! Một điều hết sức đơn giản mà đa số chúng ta không thể chấp nhận đó chính là "ta đã bị phụ thuộc vào chiếc điện thoại cầm tay" - We are all in denial ! Cám ơn ông Lượng đã chuyển !

Best Wishes !

* * *

Sau bữa tối, một cô giáo tiểu học bắt đầu chấm bài cho học sinh. Chồng cô ngồi bên cạnh, dán mắt vào màn hình điện thoại di động, cố gắng phá vỡ kỷ lục trò Candy Crush Saga mà anh đã dày công nghiên cứu cả tháng trời. Bỗng nhiên, bầu không khí yên lặng bị phá vỡ bởi tiếng sụt sịt của người vợ. Thấy mắt cô đang rơm rớm, anh vội quay sang vợ hỏi nhỏ :

- Này em, sao tự dưng lại khóc ? Có chuyện gì à ?

Người vợ thổn thức trong nước mắt :

- Hôm qua em giao bài Tập Làm Văn cho tụi nhỏ lớp 3, viết về chủ đề “Điều ước của con...

- Anh hiểu rồi, nhưng vì sao em khóc ?  – Người chồng tiếp tục gặng hỏi trong khi mắt vẫn không rời khỏi trò chơi đang đến hồi gay cấn.

- Bài văn cuối cùng này đã làm em khóc !

Không giấu nổi sự tò mò, anh chồng bèn ngẩng mặt lên hỏi đầy ái ngại :

- Bài văn của một đứa trẻ con cũng khiến em khóc được sao ?

- Anh nghe này… – Người vợ chậm rãi đọc, nước mắt vẫn không ngừng rơi :

“Ước mơ của con là trở thành một chiếc điện thoại di động. Bố mẹ con yêu điện thoại di động lắm. Đến mức con cảm thấy bố mẹ quan tâm đến điện thoại còn hơn quan tâm đến con ! Khi bố đi làm về, dù rất mệt mỏi nhưng bố vẫn chỉ ngồi bấm điện thoại di động chứ chẳng nhớ gì đến con ! Khi bận bịu việc gì quan trọng, nếu bất chợt có chuông điện thoại reo, bố mẹ sẽ ngay lập tức nhấc máy nghe ! Thế nhưng lúc con khóc thì bố mẹ lại chẳng sốt sắng đến thế ! Bố mẹ thích chơi trò chơi trên điện thoại di động chứ chẳng muốn chơi cùng con ! Khi nói chuyện với ai đó trên điện thoại, bố mẹ cũng chẳng bao giờ thèm nghe con nói gì, cho dù con có chuyện rất quan trọng muốn chia sẻ ! Vì thế, con chỉ ước được làm một chiếc điện thoại di động !!!”.

Sững lại vài giây khi nghe xong bài văn, người chồng rụt rè hỏi vợ :

- Trò nào viết bài này vậy em ?

Ngước cặp mắt dâng đầy nước lên nhìn chồng, cô nghẹn ngào :

- Con trai của chúng ta !!!

Cả nhà trong giờ ăn với... smartphones

(Sưu Tầm)


Nhật Ký Cali: Viết Cho Ngày Giỗ Bạn.

Phạm Thiên Thu




Hiền thương nhớ
Hôm nay là ngày giỗ của ông đó, biết không? Tui đi lễ, cầu cho linh hồn ông, linh hồn Giuse Nguyễn Minh Hiền, thằng bạn đã bỏ trốn bọn tui ra đi trong âm thầm thương tiếc của vợ con ông, ra đi không một lời từ biệt nhắn nhe gì với tụi tui, cho dù tui đã được “ sự ủy thác” của cả bọn bạn cũ chúng mình ngày xưa là phải cố gắng tìm tin tức của ông, nhưng mãi đến khi ông trốn tránh cuộc đời này được bốn năm thì tui mới biết được tin ông, và liên lạc được với vợ ông sau ngày giỗ lần thứ tư của ông một ngày, đó là lý do hôm nay tui đi lễ, và cầu cho linh hồn ông được siêu thoát, và về nhà viết cho ông vài dòng tưởng nhớ . ..trong lần Giỗ Thứ Năm của ông

Thật ra, ý định viết cho ông, và cho kỷ niệm của nhóm bạn tụi mình đã có từ rất lâu; nhưng không hiểu sao cứ mỗi lần ngồi vào bàn để gõ vài chữ là tui lại thấy đầu óc mình tắc nghẽn lại, bởi vô số những kỷ niệm của chúng mình chen chúc nhau, hình như kỷ niệm nào cũng muốn tuôn ra, muốn dành nhau để được nhắc đến trước, giống như đám xe hai bánh trên đường phố Sài Gòn bị kẹt trong giờ cao điểm, chiếc xe nào cũng muốn tìm đường để nhanh chóng đến trường hay đến nơi làm việc, và cứ thế mà chen chúc nhau, leo cả lên lề đường để rồi kẹt cứng với nhau, nhích từng bước chân còn chưa được, nói chi lăn trọn được một vòng bánh xe nên cuối cùng lại như một đám bùng nhùng trong trong cái nắng nóng và bụi mù của khói và hơi xăng trên đường phố Sài Gòn, quê hương ngày cũ của chúng mình, và tui cũng giống như chiếc xe bị kẹt, thế nên nên chẳng thể nào viết được. . . Vậy nên tự dưng tui cứ phải mang theo trong lòng một món nợ, muốn mà không sao trả nổi. Hôm nay lần đầu tiên tui đi Nhà Thờ một mình, với ý lễ là cầu nguyện cho linh hồn của ông được sớm bình an ở một nơi mà tụi tui chưa biết, nhưng chắc chắn ngày nào đó rồi cũng sẽ tới, sẽ biết, và sẽ gặp được ông. Lúc đó đừng ỷ là “ ma cũ” mà ăn hiếp “ma mới” tụi tui nha, lúc đó chắc là ông khỏe hơn tụi tui bởi ông đã về nơi chốn đó sớm hơn, phải vậy không bạn Hiền? Mà tui nghĩ chắc ông không nỡ lòng nào bắt nạt con nhỏ bạn này đâu há, hồi xưa chơi với nhau tui toàn ăn hiếp mấy ông vì ỷ mình nhỏ tuổi nhất trong đám tụi mình phải không ?! Tui có cái tật hay nói lung tung, chuyên môn lạc đề phải không.

Thôi, tui bắt đầu “ trả nợ ” nhen, tui nhất định phải trả cho xong món nợ này . ..và nhất là với riêng ông. Hai đứa chúng mình có rất nhiều món nợ ân tình với nhau, và có lúc tui đã tự động không còn gọi mày xưng tao với ông khi có mặt những người khác, có lúc đã phải gọi ông bằng “Anh”, vì cần ông cứu bồ trong một trường hợp khẩn cấp, không biết lâu rồi ông còn nhớ không, và đã có lúc có người lầm tưởng tui là người yêu của ông, người yêu của anh chàng Viễn Thám của binh chủng TQLC, binh chủng mà tôi rất yêu, yêu cũng chẳng hiểu tại sao, và ông vô tình lại trở thành Người Hùng Mũ Beret Xanh. Thôi, bây giờ tui trở lại chuyện của sáu đứa tụi mình nghe . . .

Hiền thương nhớ,

Trước khi trả hết món nợ này thì tui phải xin phép vợ con ông để trở lại “ Những ngày xưa thân ái” của bọn chúng mình, và trở lại với lối xưng hô mà hồi đó ai nhìn vào bọn chúng mình cũng lấy làm lạ, và chắc chắn cũng rủa thầm trong bụng là “ Lũ Mất Dạy”, bởi vì trong đám có 5 thằng con trai và 3 đứa con gái, và chỉ nhìn qua thôi thì cũng biết mấy thằng con trai này chắc chắn phải lớn tuổi hơn ba đứa con gái kia, và trong đó ngoại trừ con nhỏ Phúc và ông Linh ra, sáu đứa chúng mình đều gọi nhau bằng “ Mày” xưng “Tao” y chang như cả bọn đều là con trai hay thuần con gái chứ không có màn khách sáo gọi nhau bằng những danh xưng khác, chẳng hạn như “Anh,Tôi, Bạn, Chị, Em”, hay chỉ xưng tên với nhau, như những nhóm bạn khác . .. Vậy thì tui sẽ gọi ông như thế này nha: “ Hiền ơi, Mày nghe Tao nói với mày nha. Thôi, bây giờ tao trở lại chuyện của sáu đứa tụi mình nghe . . .

Tụi mình bắt đầu chơi với nhau khi tao lên lớp đệ tứ, tao học trường Nữ Trung Học Trinh Vương, là trường Công Giáo do các soeur Dòng Mến Thánh Giá Gò Thị quản lý, sở dĩ tụi mình quen nhau vì lúc đó sinh hoạt chung hội đoàn “Thanh Sinh Công”, Nữ có hai chi đoàn, một là Cecilia của các học sinh, và một là đoàn Lucia của các chị đã đi làm, và “chó ngáp phải ruồi” nên chỉ sau một năm sinh hoạt tao được lên làm Đoàn trưởng Đoàn Nữ Cecilia, và đoàn trưởng thì dĩ nhiên “gánh” cũng nặng, và phải biết nhiều thứ, tao thì dường như ngoài “ khả năng phá phách” ra thì có biết chút đỉnh hát hò và nói năng hơi mạnh dạn chút xíu, còn ngoài ra mọi thứ kỹ năng đều phải nhờ mọi người góp tay vào, và không phải chuyện gì bọn con gái cũng có thể làm được, và đó là lý do chính mà tụi mình chơi với nhau, vì đoàn Pio của tụi bay, tay nào cũng được xem là “Cự Phách” nên nhiều kỹ năng khi đi cắm trại hay họp đoàn, nhìn cái mặt méo xẹo của tao khi đứng trước một núi công việc, đã làm mấy thằng bay “ Động Lòng” nên lăn lưng ra gánh vác giùm mọi chuyện, ông Linh họa sĩ thì khỏi nói đến tài vẽ vời, thậm chí vẽ phông cho sân khấu diễn kịch, hay cải lương tao nghĩ có lẽ cũng là chuyện nhỏ với ổng. Còn tụi bay mỗi thằng một vẻ tài năng, có thằng còn được tao gọi là : “ Đa gi năng”( tên một loại thuốc chữa bịnh ghẻ hoặc kiết lỵ hay gì gì đó, tao quên rồi), và sau mỗi lần chung tay góp sức làm việc là tụi mình thường “Tự Thưởng” cho nhau một chầu Café Dung, và cái thói quen ngồi nhâm nhi ở café Dung đã trở thành “Tật” của tụi mình vào mỗi thứ bảy cuối tuần, chắc cả bọn tụi mình, mấy thằng còn sống, và chưa muốn quên tình bạn xưa của chúng mình đều nhớ rất rõ. Có lần tao còn phải bao hết cả đám chầu phở Hợp Lợi, ở trước cổng trường Trinh Vương, khi tao trả tiền tụi bay còn ngượng ngùng phản đối, nhưng tao biết tụi bay chỉ đủ tiền chi cho một mình mà thôi, tao mặc nhiên coi mình như con trai khi chơi với tụi bay nên cũng chẳng nề hà chuyện phải để cho con trai trả tiền, tao chỉ nghĩ đứa nào trả cũng thế mà thôi. Tụi mình lúc đó còn làm báo với nhau, tao nhớ những bài báo quay Ronéo, hồi đó tụi mình chọn tên báo là “Thận Phận”, tao chọn theo tên tập thơ của ông anh bạn gần nhà, lẩm rẩm mà tụi mình cũng ra được mấy số chứ chơi đâu, tao nhớ hồi đó thằng Vy viết bài đụng chạm đến mấy anh lớn trong TSC nên tụi mình cũng bị cha tuyên úy “giũa te tua”, và tờ báo bị “đóng cửa”, không phải vì tụi mình sợ hãi gì ai, nhưng lúc đó thằng Toan và thằng Minh, thằng Vy bị đi lính. Cũng vì cái tội ham chơi nên thằng Minh và thằng Vy trợt vỏ chuối kỳ thi Tú Tài, nên phải ca bài “ Rớt tú tài anh đi Trung Sĩ”, thằng Vy ra đơn vị rồi bị thương nằm QYV Qui Nhơn, thằng Minh về Truyền Tin, và đùng cái thấy nó có vợ. Thằng Toan đi không Quân và may mắn được đi Mỹ học về Air Traffic Control, con Bích về Sài Gòn trước một năm, học trường Trường Sơn, con Phúc còn ở lại Qui Nhơn, và tao sau đó cũng về Sài Gòn học Đệ Nhất ở Nguyễn Công Trứ . . . Thế là tụi mình mỗi đưa một phương, lúc đó tao không nhớ là mày làm cái giống gì, hình như mày về Kim Châu, Bình Định thì phải . .. Bỗng một buổi sáng Chúa Nhật, nghe chuông cổng nhà reo, và đứa cháu gái lên lầu nói : “ Cô, có chú nào kiếm”, tao chạy vội xuống thì ra là mày, cái thằng Hiền, hiền như ma soeur của tao, mặc đại lễ của trường Võ Khoa Thủ Đức, thì ra mày đi lính mà không cho tao biết, đợi tới lúc gắn alpha rồi mới tới thăm cho tao bất ngờ. Thực ra hôm đó tao đang chờ hẹn với một “Người Đẹp”ở Suối Tre, Long Khánh đến thăm, và quả thật lúc đó mày đã là cứu tinh của tao. Tao phải vội vã kể chuyện cho mày nghe để biết mà cứu bồ, và đó là lần đầu tiên tao phải đổi giọng gọi mày bằng “Anh” hẳn hoi. Chuyện là lúc đó tao có viết vài cái truyện vớ vẩn đăng trên tuần báo Văn Nghệ Tiền Phong, trong mục Lính Viết, và tao lấy bút danh là “Phạm Bùi Trần Vũ”, và không hiểu tao viết tếu táo thế nào mà lại có một cô nàng viết thư làm quen, tòa soạn chuyển, và chị ấy cứ tưởng tao là lính, có nghĩa là con trai, và tao hồi đó cũng giả bộ là con trai để viết thư qua lại với nàng. Tới hồi quen nhau một thời gian thì chị nói có việc đi SG, đòi ghé nhà thăm, tao phải chịu chứ biết sao, thật tình tao cũng hơi bối rối chưa biết tính thế nào, đang tính kiếm chuyện nói láo khi chị tới, và cũng chưa biết sẽ nói dối cách nào, nói thật cái anh chàng PBTV là “ Thị Mẹt” thì sợ bất ngờ quá chị bị shock và chạm tự ái… Ai ngờ mày tới kịp lúc, cứu tao một bàn thua trông thấy, chị cũng nhút nhát nên dẫn theo một cô bạn nữa, thực lòng lúc đó tao hối hận lắm, vì nhìn thấy sự chân thành của một cô gái ở tỉnh như chị (Thương vì cùng là phận gái), nhưng không nỡ nói ngay sợ chị bị shock, nên tao phải nhờ mày đóng thế vai anh chàng PBTV vậy, mọi chuyện cũng êm xuôi, và chị lại rất thích và có cảm tình với tao sau lần gặp mặt đó. Sau khi tiễn chị về, tao với mày có chuyện vãn và ăn uống với nhau chút đỉnh, rồi mày phải trở lại Quân Trường, hồi đó với tao, cái trường Sĩ Quan Thủ Đức còn lạ lẫm lắm, cho dù cuối năm đó má tao từ Qui Nhơn vô mua nhà gần trường Võ Khoa Thủ Đức, tao cũng chỉ có một lần duy nhất vô trường vào ngày Chúa Nhật để thăm anh con Tuyết cùng với con Phúc mà thôi, cho nên khi mày học cho tới khi ra trường tao chưa có lần nào ghé thăm. Trở lại chuyện chị Thương ( tên của độc giả ái mộ tao), tối hôm đó tao đã bỏ cả học bài để viết thư xin lỗi và trình bày lý do sáng nay tại sao vẫn phải tiếp tục nói dối chị . .. Sau đó chị cũng đồng ý thứ lỗi cho tao, tao và chị lúc đó lại trở thành “Chị và Em” thay vì “Anh Em” như trước đây, thật lòng khi giới thiệu nhờ mày giả dạng, tao cũng muốn cho mày quen chị luôn,, nhưng tao chợt nhớ lúc trước mày có quen bà Liên, là đệ tử ( đi tu làm soeur) học lớp với tao, mà cũng quên hỏi mày chuyện tình của mày tới đâu . ..

Rồi tao thi đậu Tú Tài 2, vào học SPCN ở Đại Học Khoa Học Tự Nhiên, tao có người yêu là lính TQLC cũng vào năm đó, và tình cờ không hẹn mà mày cũng về Binh Chủng Mũ Xanh, đã thế còn học khóa Xình Lầy ở Dục Mỹ và trở thành lính Viễn Thám của TQLC, trước khi đi Dục Mỹ mày về phép ghé thăm tao ở Thủ Đức ( lúc đó tao không còn ở đường Kỳ Đồng nữa), khi ra trường, về Rừng Cấm ( của Sư Đoàn TQLC) mày cũng ghé thăm và ở lại nhà chơi với má tao và cả con nhỏ Kính từ QN vào nữa, tao nhớ lúc đó tụi mình đánh vũ cầu, mày cởi trần và mặc quần lính TQLC, thấy mày đeo tràng hạt bằng dây dù thắt, tao hỏi mua ở đâu, mày cởi ra đeo vào cổ tao và nói, giữ luôn để cầu nguyện cho mày, ra trường mày về tiểu đoàn mấy tao cũng không nhớ, chỉ biết là đại đội viễn thám. Chiến cuộc càng ngày càng khốc liệt, thỉnh thoảng nhận thư mày tao cũng thấy lo lo và nhớ đến chuỗi tràng hạt bện bằng giây dù màu Treillis, tao lúc đó cũng làm biếng đọc kinh lắm nhưng bất giác cũng nguyện cầu với Đức Mẹ cho sự an nguy của mày, vì cả bọn chúng mình, lúc bấy giờ chỉ có mỗi mình mày, thằng bạn hiền như ma soeur của tao là đang xông pha nơi hòn tên mũi đạn, còn ba thằng khỉ gió kia thì thằng nào cũng như con rận rúc trong cái mền nên cũng không có gì phải lo lắng, mày lên thiếu úy chỉ sau vài tháng đánh đấm với việt cộng, và sau cái ngày rút quân khỏi Quảng Trị, mày đã không may kẹt lại nơi phần đất nắng gió đó, và tao đã buồn râu vì nhớ đến cả bọn chúng mình ngày xưa nay đã tan tác, chỉ còn mình tao cô đơn trên giảng đường đại học, và tao thấy chán đời làm sao . . . Và rồi cái ngày khốn kiếp đó cũng đã đến, sự đọa đầy không chỉ dành cho Miền Trung đất cầy lên sỏi đá, mà cả Miền Nam trù phú này bỗng chốc cũng biến thành chiếc nôi rách nát trên những thân phận bị đọa đầy, và tao cũng đã bước xuống cuộc đời trong muôn và đớn đau trắc trở . . .

Thực ra, sau năm 1975, có người ra Quảng Trị thăm chồng, mày có viết vài hàng gửi về nhờ đưa đến nhà cho tao, nhận thư mày tao mừng hơn bắt được vàng, thư đi tin lại được vài lần, thì một hôm cũng chị bạn đó ghé nhà đưa thư và nói chồng chị dặn tao đừng viết thư cho mày nữa, vì không hiểu tao đã viết gì mà mày đã buồn, đã khóc và đã viết gì cho tao không rõ nhưng đã bị tụi khỉ gió đó đánh mày như cái mền rách, má tao nghe vậy bà vừa xót thương mày, lại vừa giận tao nên chửi tao không còn manh giáp… Thời gian trôi đi trong đủ thứ khó khăn và muộn phiền của cuộc sống, cô tiểu thư khuê các của mày là tao ngày xưa giờ cũng như bèo giạt trên con rạch buồn tủi của cuộc đời sau nhiều lần vượt biên bị tù và nhà cửa bị tịch biên, bỗng một ngày nghe tin mày được thả về, dù thân thể vẫn còn đầy đủ chân tay, nhưng để đi được mày đã phải bước bằng đôi nạng và phải có người dìu đi, lòng tao như kim châm muối xát mà chẳng biết phải làm gì, tao lại lọ mọ kiếm giấy bút gửi thư cho mày ( cũng chẳng hiểu thời buổi khó khăn ngày ấy , thông tin như rùa, mà như một phép mầu tao vẫn biết được tin của mày, chúng mình lại thư đi tin lại, tao nhớ mày viết cho tao là những tờ thư của tao giống như một cơn gió mát thổi qua đời mày, và mày giống như chiếc phong linh, bất chợt gặp cơn gió thoảng của tao đã làm rung lên những âm giai ngày xa xưa cũ, những giòng thư của mày lúc đó với tao sao thấm đẫm chất thơ và lãng mạn, và tao chợt nhận ra những tình cảm ngày xưa không nói của mày đối với tao, là những rung cảm rất chân thành mà tao đã không chịu nhận ra . . . Lúc đó tao đã tay bế tay bồng, đời tao đã tàn như xác pháo, sau một thời gian chúng mình lại bặt tin nhau, rồi tao lại nghe nói mày đưa má vào bệnh viện Saint Paul mổ mắt, tao và con Phúc lại lang thang vào bệnh viện tìm mày, lúc đó tao không biết chút thông tin nào, nhưng khi vào đến sân bệnh viện, nhìn thấy một người đứng ở hành lang trên trên tầng lầu cao nhất, tao cứ vẫy tay và gọi đại tên mày, ai ngờ người đó đi xuống sân và đúng là mày. Cũng chỉ gặp nhau được vài mươi phút rồi hôm sau tao lại có chuyện đi ra Huế, sau đó lại không gặp nhau được nữa. tao chỉ nhớ lần cuối cùng chúng mình gặp nhau vào một buổi tối cũng ở khu CXKT ngày xưa, nhưng không phải ở ngôi biệt thứ mang số 23 của gia đình tao trước năm 1975, mà trong một ngôi nhà tranh vách đất, trước khi tao với mày và hai đứa con nhỏ của tao ăn hết tô phở ở chiếc xe ba bánh của chú tầu đầu khu cư xá, tao còn nhớ, dưới ánh đèn điện câu vàng vọt, mày ẵm thằng con trai tao trên tay, trước khi đưa nó qua lại cho tao bồng, mày nắm tay tao và nói một câu, mà có lẽ không bao giờ tao có thể quên được tình thương mày đã dành cho tao, dù cho thời gian đã trôi qua rất lâu, và cho dù tao đã không nhân vì lời hứa đó mà bắt mày chung vai gánh bớt gánh nặng cuộc đời này giùm tao, bởi tao đã nghĩ, thật không công bằng đối với mày, và vì tao luôn cảm thấy tao vẫn nợ mày món đòn thù mày đã phải gánh chịu vì những thương cảm mày dành cho tao năm nào, và tại sao thằng bố của mấy đứa con tao đã ăn ốc, và để lại cái gánh vỏ là hai đứa nhóc và tao cho mày phải đổ. Có thể Mày đã không còn nhớ câu nói đó, nhưng tao thì luôn nhớ và luôn thấy mắc nợ với mày: “ Nếu Thu cần làm gì, nếu Thu cần đến bàn tay của Mình trong cuộc đời này thì mình sẵn sàng cho Thu mượn một số năm trong cuộc đời còn lại của mình”. Lúc đó chắc mày đã nghĩ tao rất xấu, bởi vì tao đã không trả lời mày mà chỉ lắc đầu, mày nói, không cần trả lời ngay bây giờ, lúc nào cần cứ nói, và mày sẽ có mặt ngay bên tao. Tao đã vùng vằng gắt gỏng trả lời:” Không cần”. Thực ra lúc đó tao rất muốn nói rằng tao rất cần đến mày, rất cần một bờ vai để tựa nương những lúc quá mệt mỏi với cuộc đời, nhưng tao cũng đồng thời nhận ra rằng tao không có quyền nói như vậy, tao không có quyền ích kỷ đến như vậy. Bởi tao biết chắc chắn là nếu tao nói cần là đời hai đứa mình sẽ vô cùng khốn khổ, vì tao biết mày sẽ không bao giờ chịu buông tay nếu tao vẫn tiếp tục khổ, và tao cũng biết chắc chắn là nếu tao nói tao cần thì rồi mày sẽ dính mãi vào tao, một thằng đàn ông độc thân không việc gì phải dính bén vào tao, bởi tao biết chắc chắn tao rất thương mày, nhưng cũng chắc chắn rằng không yêu mày, vì tao đã biết rõ ràng tình yêu của tao đã dại khờ chung thủy với một người mà cho đến giờ phút đó tao cũng không biết rằng họ đang ở đâu, vì sau cái ngày ba mươi đen tối đó của đất nước, người cùng màu áo trận giống mày, nhưng không phải là mày . . . Sau này qua thằng Minh và con Phúc tao biết mày đã lấy vợ, tao biết mày tự dưng uống rượu rất nhiều, tao nghe rất buồn, nhưng chỉ nói với thằng Minh là nếu có gặp thì xem mày có khỏe không rồi cho tao biết, cũng đừng trách móc mày, và nhất là đừng nhắc nhở gì đến tên tao . . . Sau này nghe nói mày và gia đình đi Mỹ theo chương trình H.O. tao cũng mừng cho mày, sau đó lại nghe nói mày bị bệnh thận, phải chạy thận, và cả thay thận, nhưng cuối cùng thì số phận cũng không mỉm cười với chúng mình, nên khi tao biết được tin của mày thì đúng là “Tin …Tức Mình” vì hôm đó chính là ngày Giỗ lần thứ tư của mày. Còn đám bạn chúng mình thì thôi cũng đừng nhắc đến làm gì, ngày xưa còn bé, còn trẻ thì khác, sau này đời có nhiều thay đổi thì cũng có nhiều điều khác lắm, mày chỉ cần biết là thằng Minh và tao dù có hay cãi cọ, đôi khi hiểu lầm nhau, nhưng hình như tao và nó cũng còn chút tình thương bạn bè ngày cũ, mỗi khi có chuyện chán đời tao cũng có thể gọi phone than thở với nó một chút, nhưng cũng hạn chế vì tao nghe nó vợ nó hay “đổ ghè tương” cho dù lúc này đã già khú đế cả đám, cháu nội ngoại tùm lum. Còn thằng Vy và thằng Toan thì thôi, xin cho tao miễn bàn, con Bích thì cũng nghe đâu ở Canada, năm 2012 tao và nó có gặp nhau một lần, do tao cố tìm, và liên lạc được với má nó, nên mới biết mà gọi phone cho nó, sau đó gặp một lần nữa ở đại hội Liên Trường Qui Nhơn, năm 2014 thì phải, nhưng mày có nhớ câu thiên hạ nói “ Lạt như nước ốc” là thế nào không, con Phúc vẫn còn ở Qui Nhơn, còn thằng Toan, ngày xưa đứa nào cũng nghĩ nó và tao thân thiết hơn, và mỗi lần đi phép về SG, khi ra QN trở lại, không có máy bay quân sự thì tao là người mua vé máy bay Air VietNam để nó khỏi rơi vào cái tội Đào ngũ vì trễ phép, nó vẫn còn nợ tao nhiều thứ, chứ không phải như mày, nhưng tao đâu thèm nhắc tới nhưng nó vẫn chối khi thằng Minh hỏi. Quả là thế thái nhân tình, thằng đó tao nói thẳng là nó bạc hơn vôi và lạt hơn nước ốc. Hôm trước tao có cho nó số phone của vợ mày cũng như nhắn tin đám giỗ của mày mà nó cũng chẳng trả lời cho tao hay gọi phone cho vợ mày, còn thằng Vy thì tao miễn bàn, vì tụi mày ghét nó như con chó ghẻ, hồi đó nó có ghé nhà cho tao một bầy chó Chiwawa, nhưng đúng là nó cũng chỉ là thằng chó. Tao nói có hơi hỗn hào giống ngày xưa gọi tụi bay bằng mày tao dù nhỏ hơn tụi bay ba bốn tuổi, ừ tính tao vậy đó, hay nói cái giọng cà chớn vậy đó. Có vậy thì tao mới là tao, bạn của tụi bay phải không. Tạm biệt mày nha. Tao mà nói nữa chắc là lại nổi xung thiên lên với mấy thằng bạn cũ của chúng mình. Từ nay chắc chỉ nhớ mày trong khi đọc kinh chứ không nghĩ là có thể viết gì nữa đâu, mấy thằng kia đọc được chắc chửi tao chết luôn, cho dù tao không viết sai chút nào, thôi kệ tụi nó há.

Tao chúc mày bình an nơi cõi khác, một cõi không có hận thù ghét ghen, một cõi chỉ có những nụ cười, có tiếng gió thoảng qua làm chiếc phong linh là may reo vang trong gió nghe Hiền.

Nói vậy thôi chứ tao đang muốn khóc đây nè, thương nhớ mày lắm đó, thằng bạn hiền như ma soeur, hiền như cái tên gọi của mày, hiền và thinh lặng giống ông Thánh Bổn Mạng Joseph của mày

Tạm biệt ! Sayonara nha !

Phạm Thiên Thu


__________________________

Sunday, May 9, 2021

Chỉ Một Mẹ Thôi và Hiền Mẫu

 Tuyết Vân 

Picture downloaded from the Internet


                   Chỉ Một Mẹ Thôi

Dịch từ bài thơ Only One Mother của George Cooper

                                        Có hàng trăm vì sao lấp lánh  
                                        Có hàng trăm võ sò nằm phơi
                                        Có hàng trăm cánh chim đang hót
                                        Có hàng trăm giọt sương vừa rơi
                                        Có hàng trăm con ong hút mật
                                        Có hàng trăm cánh bướm lượn bay
                                        Có hàng trăm đóa hoa khoe sắc
                                        Có hàng trăm cung bậc chơi vơi
                                        Có hàng trăm và hàng trăm nữa…
                                        Nhưng thế giới này, Chỉ Một Mẹ Thôi.

Tuyết Vân


                    Hiền Mẫu


                                        Mẹ như vầng trăng sáng
                                        Soi dịu bóng đời con
                                        Mẹ bảo bọc chăm nom
                                        Nuôi con ngày khôn lớn

                                        Mẹ như tia nắng sớm
                                        Cho con có ngày mai
                                        Mang nặng ở hai vai
                                        Mẹ đường dài lo gánh

                                        Mẹ chính la đôi cánh
                                        Cho con được bay xa
                                        Rồi khi thấy nhớ nhà
                                        Có mẹ đây chờ đợi

                                        Mẹ tấm lòng dịu vợi
                                        Thương con khó với đời
                                        Tóc mẹ giờ sương muối
                                        Vẫn lo vẹn mười mươi

                                        Mẹ như lá vàng phai
                                        Đông về nghe tê tái
                                        Hằng đêm con van vái
                                        Cầu xin gió đừng lay

                                        Rồi buổi sáng hôm nay
                                        Mẹ về nơi chín suối
                                        Đường ơi, xin đừng tới
                                        Còn những phút này thôi

                                        Mẹ đã nằm nghĩ ngơi
                                        Như những người tới trước
                                        Mẹ đã tròn duyên phước
                                        Giờ con phải chia xa

                                        Nhưng con mới nghĩ ra
                                        Trái tim người hiền mẫu
                                        Trái tim màu bao la
                                        Mẹ vẫn ở trong ta
                                        Cho dù bao lâu nữa

Tuyết Vân

_______________________

Bị chảy máu nướu khi đánh răng _ có thể bạn đang thiếu vitamin C




 Chảy máu nướu răng có thể là một dấu hiệu cảnh báo của bệnh nha chu, còn được gọi là bệnh nướu răng, do nhiễm trùng nướu răng và viêm xương răng.


Nướu răng của bạn có thể bị chảy máu ngay cả trong giai đoạn đầu của bệnh, được gọi là viêm nướu. Theo Giáo sư, bác sĩ răng hàm mặt Philippe Hujoel của Trường Nha khoa UW, nếu nướu của bạn bị chảy máu, điều đầu tiên nghĩ đến không nên là đánh răng hoặc dùng chỉ nha khoa nhiều hơn – mặc dù đây là điều mà Hiệp hội Nha khoa Hoa Kỳ khuyến cáo – mà nên tìm nguyên nhân, và đó có thể là do bạn đang thiếu chất dinh dưỡng.

Nồng độ vitamin C trong máu thấp liên quan đến vấn đề dễ chảy máu nướu răng
Lượng vitamin C được khuyến nghị hàng ngày do Tổ chức Y tế Thế giới thiết lập dựa trên việc ngăn ngừa bệnh còi xương, nhưng theo nghiên cứu của Đại học UW, liều này có thể quá thấp để đạt được đầy đủ lợi ích mà vitamin C đem lại. Thiếu vitamin C có thể dẫn đến thành mạch máu bị mỏng, dẫn đến việc dễ chảy máu nướu răng hoặc xuất huyết võng mạc.
 
Sử dụng dữ liệu từ 15 thử nghiệm trên sáu quốc gia, các nhà nghiên cứu nhận thấy rằng việc bổ sung vitamin C làm giảm xu hướng chảy máu nướu răng ở những người có nồng độ vitamin C trong máu dưới 28 μmol/L. Nồng độ vitamin C trong máu được coi là bình thường khi >28 μmol/L; thiếu vitamin C nhẹ khi nồng độ ở mức 11–28 μmol/L; và thiếu Vitamin C nặng khi nồng độ <11 μmol/L.
 
Đối với những người có mức vitamin C > 48μmol/L, việc bổ sung vitamin C không làm giảm chảy máu nướu răng trong mọi trường hợp. Tuy nhiên, cả xuất huyết võng mạc và chảy máu nướu răng đều tăng lên khi nồng độ vitamin C giảm xuống khoảng từ 11 đến 28 μmol/L; 28 μmol/L là mức nồng độ được coi là đủ để bảo vệ chống lại bệnh còi xương.
 
Họ kết luận rằng khuyến cáo nhu cầu vitamin C nhằm ngăn ngừa bệnh còi xương có thể dẫn đến nồng độ vitamin C trong cơ thể quá thấp để ngăn chảy máu nướu răng. Hơn nữa, xu hướng chảy máu nướu răng và xuất huyết võng mạc có liên quan đến nồng độ vitamin C thấp và có thể là dấu hiệu của bệnh lý vi mạch hệ thống, bao gồm xuất huyết não, tim hoặc thận, có thể được chữa trị bằng cách tăng lượng vitamin C hàng ngày.
 
Tại sao cơ thể bạn cần vitamin C
Vitamin C, còn được gọi là axit ascorbic, là một loại vitamin tan trong nước được tìm thấy nhiều trong trái cây và rau quả. Ngay cả với số lượng nhỏ nhưng vitamin C có công dụng rất lớn, giúp bảo vệ protein, lipid, và thậm chí DNA và RNA trong cơ thể bạn không bị các loại phản ứng oxy hóa được tạo ra trong quá trình trao đổi chất bình thường, cũng như do tiếp xúc với độc tố, chẳng hạn như khói thuốc lá và ô nhiễm không khí.
 
Vitamin C cũng tham gia vào quá trình sinh tổng hợp collagen, carnitine, và catecholamine. Vitamin C còn tham gia vào chức năng miễn dịch, chữa lành vết thương, chuyển hóa axit béo, sản xuất chất dẫn truyền thần kinh, và giúp mạch máu bền vững, cũng như các quá trình và đường dẫn truyền khác.
 
Tác dụng chống cảm lạnh của vitamin C cũng nằm trong số các công dụng được nghiên cứu nhiều nhất, và nghiên cứu cho thấy việc sử dụng vitamin C dự phòng cũng như điều trị khi bắt đầu các triệu chứng cảm lạnh có thể làm giảm các triệu chứng và thời gian cảm lạnh.
 
Nó cũng có thể hữu ích đối với bệnh COVID-19. Theo ghi nhận của Tiến sĩ Andrew Saul, tổng biên tập của Orthomolecular Medicine News Service, ở liều cực cao, vitamin C hoạt động như một loại thuốc kháng virus.
 
Sức khỏe răng miệng là một phần sức khoẻ của bạn
Nếu nướu của bạn bị chảy máu hoặc bạn đang gặp bất kỳ vấn đề nào khác với sức khỏe răng miệng, việc tìm kiếm nguyên nhân cơ bản là chìa khóa quan trọng, vì những gì xảy ra trong miệng của bạn không chỉ nằm ở đó.
 
“Răng của bạn là cơ quan được kết nối với toàn bộ hệ thống thần kinh của bạn Và về cơ bản là một phần bộ não của bạn, giống như đôi mắt của bạn,” nha sĩ sinh học, Tiến sĩ Dominik Nischwitz cho biết trong cuộc phỏng vấn năm 2020 về chăm sóc răng miệng toàn diện. “Bạn có một dây thần kinh sọ khổng lồ ở đó được gọi là dây thần kinh sinh ba. Nó là một trong 12 dây thần kinh sọ và chiếm 50% không gian của tất cả các dây khác, vì vậy nó khá quan trọng.”

Mặc dù đánh răng và dùng chỉ nha khoa là quan trọng, nhưng không quan trọng bằng nồng độ vitamin C trong máu thấp, đó là nguyên nhân khiến nướu của bạn bị chảy máu. Tiến sĩ Nischwitz tập trung nghiên cứu về dinh dưỡng và phát triển một phác đồ chữa các bệnh về xương bao gồm một số vi chất dinh dưỡng và tập trung vào vitamin D3 liều cao.
 
Ví dụ, nồng độ vitamin D trong máu lý tưởng là phải trên 60 nanogam trên mililit (ng/mL), và nếu nồng độ này thấp, bạn cần phải uống bổ sung trong vài tháng trước khi bắt đầu bất kỳ đợt điều trị nào. Phác đồ này cũng nhấn mạnh đến magiê, vitamin K2, vitamin C, và vitamin B, là những chất dinh dưỡng cần thiết cho răng nướu.
 
Dinh dưỡng cho nướu và răng miệng thêm khỏe
Bên cạnh đó cũng cần phải tối ưu hóa vi khuẩn trong đường ruột, trong miệng. Hệ vi sinh vật trong miệng bị ảnh hưởng tiêu cực bởi nước súc miệng kháng khuẩn, kem đánh răng chứa flour và nước có chứa fluor; vì vậy ngừng sử dụng những vật dụng này là bước đầu tiên để có một khoang miệng khỏe mạnh hơn.
 
Tiến sĩ Gerry Curatola, người sáng lập phòng khám Nha khoa Rejuvenation cho biết, “Về cơ bản, khó có thể thiết lập một hệ vi sinh vật cân bằng lành mạnh khi bạn làm phiền chúng, làm biến chất chúng hoặc làm chúng mất nước bằng các sản phẩm có cồn. Miệng của bạn là cửa ngõ dẫn đến sức khỏe toàn thân.” Ông khuyến nghị các chất dinh dưỡng để hỗ trợ nướu răng và sức khỏe tổng quát, gồm vitamin C, coenzyme Q10 (CoQ10), vì chảy máu nướu răng thường là dấu hiệu của sự thiếu hụt CoQ10. Ngoài ra còn có một số chất có lợi cho sức khỏe răng miệng như silica, calcarea fluorica (canxi florua), canxi photphat, và canxi cacbonat.
 
Cách tốt nhất để tăng nồng độ vitamin C trong máu của bạn
Nếu bạn phải đối diện với tình trạng chảy máu nướu răng, điều cần thiết là phải tối ưu hóa nồng độ vitamin C trong cơ thể của bạn. Một số nhóm người, bao gồm cả những người hút thuốc, uống rượu, hoặc bị bệnh viêm ruột, có thể cần tăng lượng vitamin C hơn, nhưng một số nghiên cứu cho thấy tình trạng thiếu hụt vitamin C có thể phổ biến hơn số liệu ghi nhận được.
 
“Thật thú vị, một nghiên cứu chéo dựa trên dân số đối với gần 150 bệnh nhân nhập viện tại một bệnh viện đại học lớn ở Canada cho thấy 60% bệnh nhân có mức vitamin C huyết tương dưới mức tối ưu, và 19% bị thiếu, với nồng độ vitamin C gần bằng với người có bệnh còi xương,” Patrick lưu ý.

May mắn thay, rất nhiều loại thực phẩm chứa nhiều vitamin C, bao gồm ớt đỏ, ngò tây, bông cải xanh, kiwi, dâu tây, ổi, cà chua, và tất cả các loại trái cây họ cam quýt. Bạn có thể nhận được một lượng đáng kể vitamin C từ việc ăn uống nếu bạn ăn những thực phẩm này hàng ngày. Nếu bạn bị thiếu hoặc bạn muốn điều trị bệnh, có thể cần vitamin C ở dạng viên, nước để uống, hoặc tiêm truyền.
 
Tiến sĩ Joseph Mercola là bác sĩ chấn thương chỉnh hình, người sáng lập Mercola.com. Ông đã nhận được nhiều giải thưởng trong lĩnh vực sức khỏe tự nhiên, tầm nhìn chính của ông là thay đổi mô hình y tế hiện đại bằng cách cung cấp nguồn kiến thức để giúp mọi người kiểm soát sức khỏe của mình.
 

Joseph Mercola _ Công Thành


________________

Friday, May 7, 2021

Những điều mẹ dạy

.
Mẹ! Không phải đến những ngày lễ mẹ ta mới nhớ về mẹ. Mà nó là những dịp nhắc nhở sự vô tình của ta về tình yêu thương bao la trời biển mà mẹ đã dành cho ta. Cùng những điều mà mẹ đã dạy để chúng ta trở thành ta của ngày hôm nay. Mời bạn cùng đọc dăm câu chuyện về mẹ mà ắt hẳn mỗi người luôn có một, hay nhiều câu chuyện để kể. Về mẹ kính yêu của mình.


Phần cơ thể quan trọng nhất

Amol Harrison, IL

Từ nhỏ, mẹ tôi đã thường hỏi tôi câu hỏi rằng, phần nào quan trọng nhất trong cơ thể. Tôi thường trả lời theo điều mình nghĩ và đoán. Lúc bé tôi trả lời “đôi tai”. Mẹ tôi lắc đầu và bảo có những người bị điếc. Lớn thêm tí nữa tôi trả lời “đôi mắt”. Mẹ vẫn lắc đầu, khen tôi đã lớn hơn nhưng còn có người mù. Tôi lần lượt trả lời theo năm tháng của mẹ và lần nào mẹ cũng lắc đầu, dù bảo rằng tôi đã thông minh và có nhiều nhận xét hơn. Ðến một ngày ông nội tôi qua đời. Cả nhà đều rất buồn, đến cả ba tôi cũng khóc. Và đó là lần thứ hai tôi thấy ông khóc kể từ khi bà nội tôi qua đời.
“Bây giờ con đã hiểu phần nào trong cơ thể quan trọng chưa?”. Tôi hết sức ngạc nhiên khi mẹ lại hỏi lúc này, cứ ngỡ đó là câu chuyện đùa vui giữa hai mẹ con từ nhỏ. Nhưng mẹ tôi bảo rằng, “đây là câu hỏi rất quan trọng bởi nó sẽ chỉ cho con cách sống như thế nào trong cuộc đời này. Hôm nay là ngày mẹ nói cho con biết”. Tôi hồi hộp, ngẩng đầu chờ đợi. “Ðó là đôi vai, con gái thương yêu của mẹ”, mẹ tôi nói trong nước mắt. “Con thấy ai cũng sẽ có lúc nào đó đau khổ trong cuộc đời và họ cần một bờ vai để dựa. Mẹ luôn mong con có đủ những yêu thương và những người bạn tốt quanh mình để con có thể dựa vào vai họ khi cần hay làm chỗ dựa cho khi họ cần đến”.
Ðó là bài học của mẹ mà tôi mang mãi trong lòng. Bộ phận quan trọng nhất cơ thể không phải cho riêng mình mà cho người khác, để thấu hiểu nỗi đau người khác. Như ai đó đã bảo, người ta rồi sẽ quên những điều bạn nói, rồi sẽ quên những điều bạn làm và chỉ còn nhớ những gì bạn đã chạm vào cảm xúc của họ – AH

Lòng mẹ âm thầm

Selina Chouhuri, Bangladesh

Nói thật là tôi thù ghét mẹ tôi, ngày nào tôi cũng nguyền rủa bà. Tôi không hiểu tại sao trên đời này lại có một người mẹ nhẫn tâm từ bỏ con mình lúc chỉ một tháng tuổi, khi mà tôi cần mẹ và giòng sữa mẹ ngọt ngào nhất. Tôi sống với bên nội, không có mẹ và cũng chưa bao giờ thấy tấm hình nào về bà. Nhưng không biết tại sao mà hình ảnh mơ hồ của bà cứ ám ảnh trong đầu tôi suốt cả thời niên thiếu. Ở đâu tôi cũng nghĩ đến bà với lòng giận dữ và đau khổ vì không có mẹ như bạn bè. Một ngày khi tôi bước qua tuổi 16 thì chú tôi đã chỉ tôi một người đàn bà gầy gò, đôi mắt đau khổ đứng phía xa nhìn tôi. Chú bảo đã đến lúc cho tôi biết đó là người mẹ đã sinh ra tôi. Lòng tôi chẳng có chút cảm xúc nào với bà. Hay đúng hơn là tôi đã nhìn bà với đôi mắt oán hờn, chẳng muốn bà đến gần và cũng chẳng muốn gặp lại bà thêm lần nào khác. Tôi thề với lòng mình vậy.
Vài chục năm sau, tôi đã có gia đình và quên bẵng đi chuyện cũ thì một ngày tôi nhận được lá thư. Ðó là thư của dì tôi, tức em gái của mẹ, báo tin bà vừa qua đời. Trong lá thư kể lại rằng, đã bao năm tháng nay mẹ tôi sống trong đau khổ, buồn tủi vì nhớ thương tôi. Bà sinh ra tôi là con gái và gia đình bên nội đã hăm dọa rằng, hoặc bà phải bỏ đi hoặc họ sẽ giết cả tôi. Bà âm thầm bỏ đi xa để tôi được an toàn, thỉnh thoảng tìm về nơi cũ để lặng lẽ ngắm nhìn tôi. Bây giờ tôi mới hiểu lòng mẹ trời biển thế nào, có khi chẳng thể nào nói ra nhưng nó vẫn luôn ở đó. Chỉ những đứa con như tôi mới không hiểu cho đến khi muộn màng – SC

Hãy là Thụy Sĩ

Abigial Woft, NJ

Tôi còn nhớ là ngày khai giảng lớp Một, mẹ dẫn tôi đến trường. Tâm trạng hồi hộp, bỡ ngỡ, lại vừa lo âu đủ thứ khi đến trước cổng trường. Tôi ngước nhìn mẹ và hỏi, “Con sẽ kết bạn mới làm sao hả mẹ”. Mẹ tôi âu yếm, vuốt tóc tôi mà trả lời câu hỏi tôi còn nhớ đến bây giờ, “Hãy là Thụy Sĩ” (“Be Switzerland” – thành ngữ chỉ sự ôn hòa, trung lập – ÐYT chú thích).  Tôi hiểu là mẹ tôi đã dạy rằng hãy làm bạn với mọi người, đối xử với mọi người công bằng và bình đẳng. Tôi đã mang câu nói của mẹ suốt thời học sinh, sinh viên của mình. Rồi đến ngày đầu tiên nhận nhiệm sở, chuẩn bị bước vào một môi trường mới hoàn toàn khác biệt, tôi đã hít một hơi thở thật dài và nhủ thầm trong đầu, “Hãy là Thụy Sĩ” trước khi kéo cửa bước vào hãng – AW

Báu vật của mẹ

Wendy Pat, MN

Ðến một ngày tôi biết việc gì đến sẽ đến. Tôi biết và hiểu rằng nó đang đến từng ngày, từng giờ nhưng vẫn cố tình né tránh, chẳng nghĩ đến hay chẳng muốn nghĩ đến cho dù đó cũng là điều tự nhiên với bất cứ ai. Ðó là ngày mẹ tôi bắt đầu yếu và lẫn đi nhiều. Có là bao nhiêu tuổi, tôi vẫn cứ thầm mong mẹ sẽ mãi còn mạnh khoẻ, sẽ luôn là mẹ như từ bấy lâu nay. Tôi bắt đầu xem xét giấy tờ, coi lại những thứ mẹ tôi cất trong tủ, chuẩn bị hậu sự. Trong cái ngăn tủ ngay đầu giường mẹ tôi nằm là một hộp nhỏ chứa vài món đồ kỷ niệm của bà. Ðiều bất ngờ làm tôi xúc động đến chảy nước mắt là, những bài thơ nho nhỏ tôi viết cho mẹ từ hơn 50 năm trước được bà xếp cất ngay ngắn trong chiếc hộp. Tôi đọc lại những bài thơ, câu viết vụng dại, non nớt của mình mà thấy thương mẹ vô hạn. Bà nâng niu, cất giữ chúng như báu vật trong suốt vài chục năm qua. Có phải những đứa con là báu vật của những người mẹ, phải không mẹ ơi? – WP

Sự độc lập

Sonna Lawrence, OK

Từ nhỏ mẹ tôi đã tập cho tôi tính độc lập. Bà bắt tôi phải tự mình làm điều này, điều nọ, những điều mà có những người mẹ khác làm cho con mình. Thật tình lúc đầu tôi cũng không thích lắm vì chỉ muốn mẹ làm hết cho mình mọi chuyện, nhưng rồi tôi bỗng quen với việc tự mình xoay trở lúc nào không hay. Ðến trưởng thành tôi mới thấy mẹ là đúng và cảm ơn mẹ nhiều về điều này. Bà làm điều đó không phải cho bà mà cho chính tôi. Tôi mạnh mẽ hơn, biết tự mình quyết định nhiều việc dù tôi vẫn biết rằng mẹ tôi luôn bên cạnh để sẵn sàng đưa ra những lời khuyên mỗi khi tôi cần, điều tôi vẫn thường làm. Những lời yêu thương của mẹ giúp tôi thêm cơ hội suy nghĩ và quyết định những chọn lựa của mình được đúng đắn hơn – SL
Óc hài hước
Robet Hynes, NY

Thú thật mẹ tôi là người có óc hài hước và bà đùa giỡn với mọi việc. Phải là một người mạnh mẽ, thông minh lắm mới làm được điều đó. Ngay từ nhỏ tôi đã còn nhớ rằng mẹ tôi hay bông đùa, làm mọi chuyện trở nên nhẹ nhàng hơn và không khí gia đình lúc nào cũng vui vẻ. Tôi còn nhớ khi trả bill mà mẹ tôi cũng cười. Tôi cứ hỏi, trả bill thì có gì vui thú mà cười? Khi nhìn những hàng chữ bà viết phần dưới của tấm chi phiếu trả bill, quả thật cũng mắc cười. Ví dụ trả bill điện, bà ghi thêm bên dưới hàng chữ “Cảm ơn đã thắp sáng đời tôi”. Trả tiền nhà thì bà viết, “Ðã trả thêm được bốn cục gạch vào căn nhà”.  Trả tiền điện thoại thì bà viết, “Dịch vụ rất tốt cho đến khi có người gọi đòi nợ”. Ðại loại là những câu dí dỏm như vậy.
Bây giờ khôn lớn tôi thấy quả thật là sự hài hước mà tôi học từ mẹ tôi là cần thiết. Nó giúp cho đời sống tôi được vui tươi, nhẹ nhàng đi rất nhiều, hóa giải được những việc tưởng đâu chừng ghê gớm. Nó cũng giúp tôi dễ dàng kết được bạn, hòa mình vào đám đông vì ai chẳng muốn mình có được sự vui vẻ và những nụ cười – RH

Lời mẹ dặn

Nhà thơ Phùng Quán, Việt Nam
                               ...
                                 Con ơi một người chân thật
                                 Thấy vui muốn cười cứ cười
                                 Thấy buồn muốn khóc là khóc.
                                 Yêu ai cứ bảo là yêu
                                 Ghét ai cứ bảo là ghét
                                 Dù ai ngon ngọt nuông chiều
                                 Cũng không nói yêu thành ghét.
                                 Dù ai cầm dao doạ giết
                                 Cũng không nói ghét thành yêu.
                                  ...

Nguồn: Parents Magazine
ĐYT chọn và dịch

__________________________