Friday, October 23, 2020

Người đàn ông số vất vả

 Nguyễn Thị Thanh Dương

Năm tôi lên 9 anh Cu 12 tuổi, anh đang học lớp 6. Tôi cùng lớp cùng tuổi với con Hảo em út anh nhưng tôi chơi với cả ba anh em nhà anh vì chúng tôi ở cùng xóm, hai nhà chỉ cách nhau vài căn… Từ trong gia đình đến hàng xóm toàn gọi anh là Cu, chẳng cần biết tên thật anh là gì. Những bà hàng xóm thường réo tên anh thoải mái :

– Cu, mẹ mày có nhà không ?

– Thằng Cu, ra mà xem con em gái mày đang bị ngã ngoài ngõ kìa.

Hảo đã giải nghĩa cho tôi Cu là tên loài chim Cu chứ không phải nghĩa “kia”, nhưng tôi vẫn lanh chanh hỏi lại anh cho chắc :

– Anh Cu ơi, tên anh nghĩa là loài chim Cu hay là…

 Anh trợn mắt và tức giận búng vào tai tôi đau điếng không cho tôi nói hết câu :

– Con nhỏ nhiều chuyện, tên Cu chỉ là tên gọi ở ngoài, tao tuổi con khỉ tên là Thân, mày nhớ chưa ?

Tôi vừa nói vừa bỏ chạy vì sợ bị anh búng tai lần nữa :

– Em cứ gọi là anh Cu, dễ nhớ hơn.

Cha anh mất sau một cơn bạo bệnh cách đây hai năm, thế là gánh nặng gia đình một mình mẹ anh lo toan, bác gái phải chạy chợ từ sáng sớm đến chiều buông mới về. Bác bán hàng ở chợ Gò Vấp.

Ở nhà anh Cu bỗng trở thành người nội trợ chăm sóc hai em là thằng Toàn và con Hảo. Sáng anh đi học, trưa về là đâm đầu vào bếp nấu cơm rồi giặt giũ quần áo, quét dọn nhà cửa và làm đủ thứ việc trong nhà..

Tôi thường sang nhà anh chơi với Hảo và Toàn. Có nhiều lúc tôi ngồi chồm hổm xem anh Cu thái quả bầu, vo gạo, xem anh rán trứng,… cho tới lúc ba anh em ngồi vào mâm cơm tôi cũng chưa chịu về để anh Cu phải mời :

– Mày có muốn ăn cơm không ?

Tôi mừng rỡ :

– Cho em ăn với…

Thằng Toàn thì lườm tôi :

– Sao mày không về nhà mày ăn cơm ngon hơn, ở đây cơm nhà nghèo…

Tôi ăn cơm với trứng rán lộn xộn mà thấy ngon lành nên đáp thật thà :

– Anh Cu nấu ăn ngon hơn.

Anh Cu giải thích :

– Trứng rán với một tí mỡ đảo lộn xộn lên làm gì mà ngon cho được, tại mày ăn cơm nhà lạ nên cảm thấy ngon.

– Em nói thật mà, với lại em thích ăn cơm nhà anh vui hơn... Ở nhà, mẹ em cứ bắt ăn cơm với ruốc cho lành, ăn thịt cá cho bổ, em ngán lắm.

Ngoài món trứng rán lộn xộn tôi ăn món canh bầu nấu với tôm khô cũng thấy ngon hơn nhà mình. Lạ thật, chẳng lẽ anh Cu có tài nấu ăn đến thế.

Tôi ăn chực nhà anh Cu vài lần thành quen, thành ghiền. Có lần tôi lẽo đẽo theo anh ra sàn nhà sau nhìn anh rửa bát và… năn nỉ :

– Mai mốt em lớn anh Cu lấy em nhá, nấu cơm với canh bầu trứng rán lộn xộn cho em ăn nhá…

Anh Cu bỗng đỏ mặt mắc cỡ, anh lấy tay hất nước trong chậu rửa bát vào người tôi và đuổi tôi :

– Con nít con nôi ăn nói tầm bậy… Về nhà mày đi.

Một buổi chiều thứ bảy tôi sang nhà anh Cu chơi như thường lệ, vừa vào trong nhà thì cũng là lúc có hai chị nữ sinh mặc áo dài trắng dắt xe đạp dừng lại trước cửa nhà anh. Tôi đoán là bạn học cùng lớp với anh. Không thấy anh ở nhà trên tôi biết anh Cu đang ở dưới bếp nấu cơm nên gọi ầm ĩ lên :

– Anh Cu ơi, anh Cu ơi… có bạn anh đến...

Gọi to thế mà chưa thấy anh lên. Từ dưới bếp nhìn lên nhà trên anh Cu có thể thấy thấp thoáng hình dáng hai cô bạn anh rồi mà, tôi liền chạy xuống bếp thì thấy anh đang vội vàng bắc nồi canh bầu ra khỏi bếp, xong anh quay ra… Kéo tai tôi thật đau và mặt anh đỏ bừng lên vì tức giận :

– Sao mày gọi tên Cu thế hả ? Này… này… lần sau chừa không được gọi Cu nếu có bạn tao đến chơi.

Anh lau tay, sửa lại quần áo cho ra vẻ dù chẳng chỉnh tề thêm là bao và đi lên nhà, tôi đi theo thấy hai chị nữ sinh nhìn anh cười cười và thay nhau trêu đùa :

– Hình như ở nhà bạn có tên… gì lạ lắm nhỉ ?

– Ừ, tên… nghe kêu lắm…

Anh Cu lại đỏ bừng mặt và liếc nhìn tôi với vẻ… căm hờn. Tôi cảm thấy mình có lỗi bèn tìm cách chuộc tội, tôi khoe :

– Hai chị ơi, anh C…

Suýt nữa thì tôi lại nói anh Cu, may mà tôi dừng kịp và vội vàng sửa lại :

– Anh Thân đang nấu cơm dưới bếp, anh ấy nấu cơm rất giỏi, ngày nào anh cũng cho nhà ăn món canh bầu và trứng rán lộn xộn ngon lắm…

Tưởng rằng lời khen của tôi sẽ làm anh vừa lòng hãnh diện, không ngờ anh lại ném cho tôi cái nhìn tóe lửa làm tôi ngạc nhiên và e ngại không dám ở lại nhà anh mà lủi thủi đi về…

Hôm sau tôi sang chơi nhà anh Cu, anh vẫn không tha cho tôi, anh vẫn còn giận lắm :

– Tại sao mày lại kể với hai bạn là tao nấu cơm hả ?

Tôi cãi ngay :

– Thì ngày nào anh chẳng nấu cơm, em nói có gì sai đâu...

– Nhưng đấy không phải là công việc của con trai. Còn nữa, sao mày lại khai ra nhà tao toàn ăn cơm với trứng và canh bầu hả ?

Tôi lại cãi :

– Em thấy anh hay nấu món ấy, mà hai món đều ngon. Anh sợ gì ? Thế lần sau em sẽ kể thêm món rau muống luộc và đậu hũ kho hả anh ?

– Trời ơi, sao mày ngu thế. Không kể gì hết, hiểu chưa ?

Thấy anh càng giận thêm tôi sợ hãi líu ríu :

– Vâng, em… hiểu rồi.

Mà thật ra tôi không hiểu gì cả. Anh giỏi giang, anh nấu ăn ngon mà sao lại cấm tôi không được khoe cho người khác biết ?

Chúng tôi vẫn ở chung xóm và lớn lên, tôi vẫn gọi anh bằng tên Cu như bấy lâu nay trong nhà và hàng xóm vẫn gọi, chẳng ai thắc mắc hay ngại ngùng gì cả. Tên Cu cũng bình thường như bao cái tên khác.

Càng lớn tôi càng thấy tên Cu của anh… kỳ kỳ và đã hiểu ra cha mẹ anh gọi âu yếm thế vì anh là con trai, cũng như con gái thì người ta hay gọi là cái Gái, cái Tẹt gì đó để phân biệt giới tính, chứ không phải đặt tên anh cho giống loài chim Cu như Hảo đã nói cho đỡ “quê“ anh của nó. Anh Cu đã là một thanh niên, anh vẫn ngoan hiền đảm đang thay mẹ lo cơm nước chăm sóc hai em và làm bao nhiêu công việc nhà.

Năm tôi 14 tuổi tôi biết mắc cỡ không ngồi lì nhà anh để đợi anh Cu mời ăn cơm nữa, mà anh có mời tôi cũng chẳng dám ăn. Món trứng rán lộn xộn và canh bầu anh nấu vẫn là món ngon trong đời tôi. Tôi cũng hiểu ra nhiều điều, vì quả bầu và trứng là món rẻ tiền nên nhà anh ăn thường xuyên chứ không phải là món họ yêu thích.

Nhà anh dọn đi nơi khác, đến gần chợ Gò Vấp để mẹ anh thuận tiện việc đi lại buôn bán.

Chia tay ba anh em mà tôi chỉ nhớ một người, chỉ nhớ anh Cu. Từ nhà tôi đến chợ Gò Vấp không xa, chỉ chừng hai cây số nhưng tôi không thể ngày nào cũng sang nhà anh Cu chơi được nữa.

Hôm anh về thăm xóm cũ, vừa trông thấy anh tôi mừng rỡ chạy ra và kêu lên không kềm hãm được :

– Anh Cu… anh Cu…

Lạ quá, anh không tức giận khi tôi gọi anh bằng cái tên này dù anh đã là một thanh niên cao ráo đẹp trai. Anh 18 tuổi rồi.

– Em và bố mẹ em có khỏe không ?

Dĩ nhiên bây giờ anh không xưng hô với tôi “mày, tao” nữa. Tôi cũng biết điều tự ý sửa lại :

– Cả nhà em vẫn bình thường, hôm nọ Hảo nói với em là anh Thân đã thi đậu vào Đại Học Sư Phạm phải không ?

– Ừ, anh sẽ học Sư Phạm.

– Anh giỏi quá, giỏi việc nhà lại học giỏi nữa.

Anh không e ngại như xưa mà còn đùa :

– Số anh… vất vả mà, bây giờ anh cũng vẫn vừa đi học vừa nấu cơm và chăm sóc hai đứa em chứ đã xong đâu. Này, anh vẫn còn làm món trứng rán lộn xộn và canh bầu, em dám… ăn không ?

Tôi vẫn nhớ lời tôi đã năn nỉ và mong ước mai này lớn lên anh Cu sẽ cưới tôi vì tôi thích ăn hai món này của anh. Anh còn nhớ không hay anh chỉ tình cờ nhắc lại ?

Hình ảnh anh Cu ngày xưa và bây giờ luôn ở trong trái tim tôi, một thứ tình cảm nhẹ nhàng, trong veo, là tình trẻ thơ hàng xóm lâu năm, tình bạn hay tình của tuổi mới lớn bâng quơ ?

Hai năm sau cả nhà tôi đi xuất cảnh sang Mỹ, tôi không có dịp tham dự ngày anh ra trường tốt nghiệp đại học như có lần tôi đã hứa với anh, mà ngược lại anh là người đưa tiễn tôi ra phi trường cái điều mà anh và tôi đều không hẹn trước. Hôm ấy tôi buồn lắm chỉ nhìn anh mà không nói nên lời, mãi tôi mới nói được :

– Chúc anh ở lại bình an, anh sẽ ra trường và dạy học giỏi nhé.

Anh cũng buồn buồn :

– Sang Mỹ em có thèm ăn món trứng rán lộn xộn và canh bầu nấu tôm khô thì một ngày nào đó về đây anh sẽ nấu mời em.

Sau khi tôi sang Mỹ, anh em Hảo và tôi thỉnh thoảng có liên lạc qua lại. Rồi tôi và anh Cu đều đã có gia đình riêng, mỗi người bận rộn cuộc sống của mình, Tôi và anh Cu hai phương trời cách biệt, hai cuộc đời, hai lối rẽ khác nhau. Anh em Hảo và tôi không thân như thuở nhỏ nữa, những người bạn hàng xóm cũ của tôi đã nhạt phai dần theo sự chồng chất của thời gian và cuộc sống. Tất cả chỉ còn trong kỷ niệm.

Bỗng một hôm tôi nhận được điện thoại từ anh Cu. Thì ra gia đình riêng của anh đã xuất cảnh sang Mỹ nhiều năm nay. Anh vừa tình cờ gặp một người hàng xóm cũ nào đó ở Mỹ và người này cho số điện thoại của vài hàng xóm khác, trong đó có số điện thoại của tôi để anh Cu hỏi thăm hàng xóm láng giềng nơi xứ lạ quê người…

Khi tôi hỏi thăm gia đình anh thì anh Cu nói rất ít và chỉ nói chung chung. Anh hẹn khi có dịp sẽ nói nhiều hơn.

Tôi không là đứa trẻ con năm xưa xồng xộc chạy vào nhà anh và biết hết mọi ngõ ngách tâm tư của cuộc sống từng người trong nhà anh nữa. Và, tôi cũng chỉ khoe với anh là các con tôi đã ăn học trưởng thành. Thế là tôi và anh Cu cùng nhau nhắc lại những kỷ niệm xưa nơi xóm nhỏ khi chúng tôi còn nhỏ.

Ngày liên lạc được với tôi cũng là dịp đứa con thứ hai của anh tốt nghiệp đại học, anh mời vợ chồng tôi tham dự, anh nhắc lại ngày xưa tôi đã không thể tham dự anh ra trường thì ngày nay hãy dự ngày ra trường của con anh và cũng là dịp bạn bè gặp lại. Tôi đã vui vẻ nhận lời.

Nơi anh Cu ở cách nơi tôi không xa, chỉ gần một tiếng lái xe.

Tôi lái xe đến nhà anh, đây là lần đầu tiên chúng tôi tái ngộ kể từ ngày tôi đi xuất cảnh năm tôi 17 tuổi. Vừa thấy anh, anh y như ngày xưa, hôm anh từ Gò Vấp lần đầu tiên trở về thăm xóm cũ tôi lại bật thốt lên mừng rỡ :

– Anh Cu…

Anh tuổi con khỉ tên Thân tôi biết thế mà sao vẫn cứ quen miệng gọi là anh Cu. Có lẽ cái tên anh Cu đã thân mến in sâu vào tâm khảm tôi suốt cả thời trẻ thơ. Anh chẳng phiền toái tôi chút nào vì tôi vẫn dùng cái tên mà ngày xưa tôi đã có lần làm anh mắc cỡ với bạn bè, trái lại nét mặt anh cũng vui mừng rạng rỡ. Anh ngạc nhiên thấy tôi đi một mình, bây giờ tôi mới kể anh nghe chồng tôi đã qua đời cách đây vài năm vì một tai nạn xe cộ khủng khiếp đã làm tôi bàng hoàng đau đớn, vì lẽ đó nên tôi ít khi nhắc đến cái chết của chồng.

Tôi ngạc nhiên hơn khi biết chuyện gia đình anh, người vợ đã lìa bỏ chồng con đi theo tiếng gọi tình yêu khác, anh đã ở vậy nuôi hai đứa con ở tuổi dở dang như các em anh ngày nào. Anh từng có kinh nghiệm chăm sóc hai em nên săn sóc hai con rất chu đáo kể cả công việc nấu nướng cho con từng bữa ăn. Căn bếp vắng lạnh không có bóng dáng người mẹ đã có người cha thay thế…

Suốt những năm qua anh không nghĩ đến chuyện tái hôn chỉ vì muốn gần gũi để thương yêu bù đắp cho các con đã thiếu thốn tình mẹ, để các con không bị tổn thương thêm lần nữa. Mẹ đã bỏ rơi chúng, nếu cha sau đó cũng tìm hạnh phúc m lấy vợ khác chúng sẽ cảm thấy bơ vơ và tủi thân dường nào. Tôi cảm phục anh đến nghẹn ngào :

– Anh là một người cha tốt, là một người đàn ông tốt, từ khi người đàn ông trẻ con 10 tuổi cho đến bây giờ. Người đàn ông có tâm hồn bao la yêu thương và biết cả nấu cơm quét nhà giặt giũ, biết chăm sóc người thân của mình…

Anh lại vui đùa :

– Ngày xưa anh đã nói với em anh là người đàn ông có số vất vả mà.

Tôi và anh cùng lẻ loi cô độc, có phải ông trời cố tình xô đẩy cho chúng tôi gặp lại nhau không ?

Sau lần hội ngộ ấy anh và tôi dần dần thân nhau lại như xưa, anh thường lái xe từ thành phố anh đến thành phố tôi… Hảo từ Vệt Nam được tin tôi và anh Cu đã gặp lại nhau nó mừng vui lắm luôn gọi phone nói chuyện để khuyến khích chúng tôi đến với nhau vì các con của tôi và con anh đều đã trưởng thành. Hảo nói với tôi:

– Ngày nhỏ bạn thích anh Cu lắm mà, khi lớn bạn cũng thích anh ấy nhưng đã vội ra đi, tuy bạn không nói ra nhưng chơi với bạn, gần gũi bạn tôi đã hiểu thế. Bạn có biết là anh Cu đã mơ ước sau khi tốt nghiệp Đại Học Sư Phạm anh sẽ hỏi cưới bạn làm vợ không?

Ngày bạn đi anh Cu buồn và hụt hẫng như một người vừa đánh mất tương lai. Tôi cũng buồn và cảm thấy hụt hẫng như thế. Tôi và anh cùng tâm trạng mà cùng non trẻ vụng về chưa ai kịp nói lời yêu…

Không cần anh nhờ cô em út nói giùm... Anh đã đến thăm tôi với một bó hoa hồng đỏ thắm để cầu hôn tôi :

– Anh xin cưới em nhé. Em còn yêu anh không ?

Tôi vờ ngây thơ vì chẳng còn ngây thơ như xưa nữa :

– Sao anh lại hỏi thế ? Em yêu anh hồi nào mà còn hay hết ?

– Anh còn nhớ có con bé năm lên 9 tuổi đã lẽo đẽo theo anh ra sàn rửa bát sau nhà năn nỉ anh mai mốt lấy em, nấu canh bầu, trứng rán lộn xộn cho em ăn. Ngoài hai món “đặc sản” nhà nghèo ấy từ ngày chăm sóc hai con anh còn biết nấu những món ăn Âu Mỹ nữa...

– Em chỉ thích ăn món “nhà nghèo” của anh thôi, trứng và canh bầu nấu tôm khô thôi. Thế thì số anh vẫn… khổ, vẫn vất vả. Ngày xưa nấu nướng hầu hạ cho các em của anh, rồi cho các con anh, nếu cưới em anh lại… phải nấu nướng cho em, cho cô vợ cuối mùa này nữa.

Anh vui vẻ :

– Chăm sóc cho những người mình yêu thương là anh vui rồi, anh tình nguyện làm người đàn ông số vất vả suốt đời.

Tôi dịu dàng nắm bàn tay anh :

– Em thử lòng và đùa với anh thôi, lẽ nào để anh chìu em mãi thế, em có còn là con bé hàng xóm của anh năm xưa đâu. Em sẽ thay đổi số mệnh cho anh, không để anh phải vất vả nữa. Em sẽ nấu cho anh những bữa cơm ngon để cám ơn anh ngày xưa từng mời em ăn cơm cũng như cám ơn anh đã thực hiện lời… năn nỉ của em, hôm nay xin cưới em…

Anh kéo tôi sát vào người anh và ôm tôi, vòng tay đàn ông yêu thương che chở, vòng tay này đã từng của hai em anh, của hai con anh và hôm nay thuộc về tôi :

– Cho anh xin lỗi ngày xưa đã mấy lần nổi giận búng tai và nhéo tai em nhé. Em biết không, khi ở tuổi lớn lên anh đã từng mong được bên em để nói lời xin lỗi này.

Tôi nũng nịu trách :

– Anh nhắc lại chuyện cũ, em bắt đền anh đấy. Làm sao bây giờ ? Chả lẽ em… nhéo lại tai anh ?

– Đừng em, anh sẽ đền em bằng những nụ hôn, tuy muộn nhưng vẫn là những nụ hôn đầu đời của tình yêu đầu đời chúng ta, nhưng vì duyên số nên đến gần cuối đời chúng ta mới đến với nhau.

Nguyễn Thị Thanh Dương

Thursday, October 22, 2020

Cách loại bỏ cặn vôi trên kính phòng tắm

Quinhon11


Nước xử dụng trong nhà chúng thường chứa nhiều khoáng chất, Những khoáng chất này có thể sẽ tích tụ cặn vôi trên cửa phòng kính phòng tắm. 

Limescale hay cặn vôi là một chất tích tụ có màu trắng nhạt, là kết tinh của các tạp chất và hàm lượng khoáng chất cao trong nước. 

Vôi trên cửa vòi hoa sen rất khó coi và làm cho toàn bộ vòi hoa sen trông không sạch sẽ. May mắn thay, không phải là một quá trình khó khăn hoặc tốn nhiều thời gian để loại bỏ sự tích tụ cặn vôi trên cửa phòng tắm kính của bạn.

Sử dụng các sản phẩm thích hợp và thường xuyên sẽ giúp tấm kính cửa phòng tắm của bạn trong suốt lấp lánh.


Baking soda
Giấm


Bước 1

Pha giấm trắng và nước  vào một bình xịt rỗng. Lắc đều sau đó xịt dung dịch giấm lên cửa kính phòng tắm.

Bước 2

Xịt hỗn hợp giấm trên kính, để yên trong 10 phút. Sau đó lau sạch cửa bằng giẻ ẩm. Và Lau khô cửa phòng tắm bằng khăn giấy. 

Bước 3

Nếu kính vẫn chưa sạch như mong muốn, thì ta sử dụng thêm soda để rửa cho các mảng bám nhiều vôi mà không thể loại bỏ chỉ bằng dung dịch giấm. 

Trộn hai phần soda giặt với một phần giấm trắng trong một cái bát. Khuấy đều cho đến khi tạo thành hỗn hợp sệt.

Bước 4

Dùng giẻ ẩm chà hỗn hợp lsoda đều lên cửa kính phòng tắm. Hãy để nó yên như thế  trong mười phút.

Bước 5

Sau đó, dùng miếng bọt biển ẩm lau sạch cửa để loại bỏ cặn bẩn. Cuối cùng lau khô cửa bằng khăn giấy.

Đương nhiên mình nên lau dọn phòng tắm sau mỗi lần dùng, đề cặn vôi khỏi đóng nhiều và cứng. Thêm cách dùng soda hay giấm như trên một lần mỗi tuần, thì chắc chắc bạn sẽ không phiền lòng vì tấm kinh đóng váng mờ đục.

Hy vọng hướng dẫn này giúp các bạn có một căn phòng tắm thơm tho và sạch đẹp. 

Quinhon11

 Nguồn: https://www.hunker.com/13421373/how-to-remove-limescale-from-shower-glass


______________

Wednesday, October 21, 2020

Các giai đoạn của bịnh Alzheimer’s

.

Bệnh Alzheimer’s trở nên trầm trọng hơn theo thời gian. Các chuyên gia sử dụng thuật ngữ "giai đoạn" để mô tả mức độ biến chuyển về năng lực của người bệnh so với chức năng thông thường khi bệnh Alzheimer’s tiến triển.

Điều quan trọng cần lưu ý là các giai đoạn được đưa ra chỉ là những định hướng tổng quát và các triệu chứng có thể khác biệt rất nhiều. Không phải mọi người đều có triệu chứng giống nhau hoặc tiến triển bệnh ở tốc độ như nhau.

Cơ cấu 7 giai đoạn này dựa trên một hệ thống được phát triển bởi Tiến sĩ Y khoa Barry Reisberg, giám đốc lâm sàng của New York University School of Medicine's Silberstein Aging and Dementia Research Center.


Giai đoạn 1: Không có biểu hiện suy yếu (chức năng bình thường)

Người bệnh khỏe mạnh, không gặp vấn đề gì về trí nhớ và không có biểu hiện rõ ràng nào khi được chuyên gia y tế thăm khám.

Giai đoạn 2: Sự suy giảm nhận thức rất nhẹ
(có thể là sự thay đổi bình thường theo tuổi tác hoặc là dấu hiệu sớm nhất của bệnh Alzheimer’s)

Người bệnh có thể cảm thấy trí nhớ của họ bị giảm sút, đặc biệt là họ hay quên các từ ngữ hoặc tên gọi quen thuộc, quên vị trí để chìa khóa, mắt kính hoặc các vật dụng thường ngày khác. Nhưng các vấn đề này không biểu hiện rõ khi được thăm khám hoặc không biểu hiện trước mặt bạn bè, gia đình hay đồng nghiệp.

Giai đoạn 3: Sự suy giảm nhận thức nhẹ


Bệnh Alzheimer’s giai đoạn đầu có thể được chẩn đoán trong một vài người, nhưng không phải tất cả, trường hợp có biểu hiện các triệu chứng này. Bạn bè, gia đình hoặc đồng nghiệp bắt đầu nhận ra sự bất thường. Vấn đề về trí nhớ hoặc sự tập trung có thể đo lường được qua xét nghiệm lâm sàng hoặc biểu hiện rõ khi được bác sĩ thăm khám cụ thể. Những khó khăn phổ biến bao gồm:

-    Gặp khó khăn trong việc tìm kiếm tên hoặc từ ngữ, nghiêm trọng đủ để gia đình hoặc người thân chú ý
-   Giảm khả năng nhớ tên khi được giới thiệu với người mới và ghi nhớ được ít dữ liệu
-  Làm mất hoặc thất lạc một vật có giá trị
-    Giảm khả năng lên kế hoạch hoặc tổ chức

Giai đoạn 4: Sự suy giảm nhận thức vừa phải (giai đoạn đầu/nhẹ của bệnh Alzheimer’s)

Ở giai đoạn này, một cuộc thăm khám sức khỏe chu đáo sẽ phát hiện được những thiếu sót rõ ràng như sau:
-  Giảm khả năng hiểu biết về các việc gần đây hay những sự kiện hiện nay
-  Giảm khả năng thực hiện các phép tính đòi hỏi tư duy – ví dụ, đếm ngược từ 100 trong 7 giây
-  Giảm khả năng thực hiện các công việc phức tạp, như tiếp thị, lên kế hoạch ăn tối cho khách hàng hay thanh toán hóa đơn và quản lý tài chánh
-  Không nhớ rõ về tiểu sử cá nhân
-  Người bệnh có thể tỏ ra thờ ơ và lãnh đạm, đặc biệt trong bối cảnh đòi hỏi phải giao tiếp và tư duy

Giai đoạn 5: Sự suy giảm nhận thức tương đối nghiêm trọng
(giai đoạn giữa/vừa phải của bệnh Alzheimer's)

Các khoảng trống lớn trong trí nhớ và suy giảm chức năng nhận thức bắt đầu xuất hiện. Người bệnh cần được giúp đỡ trong các hoạt động thường ngày. Ở giai đoạn này, người bệnh có thể:

-  Khi khám sức khỏe, người bệnh không thể nhớ lại các chi tiết rất quan trọng như địa chỉ hiện tại, số điện thoại cá nhân, tên trường đại học hay trung học mà họ tốt nghiệp
-  Nhầm lẫn về nơi họ đang sinh sống hoặc về thứ, ngày trong tuần, mùa
-  Gặp khó khăn với các phép tính tư duy ít thử thách hơn; ví dụ như đếm ngược từ 40 trong 4 giây hoặc từ 20 trong 2 giây
-  Cần được giúp đỡ trong việc chọn quần áo thích hợp theo mùa hoặc sự kiện
-  Thường vẫn nhớ được các thông tin quan trọng về bản thân và biết tên mình cũng như tên của chồng/vợ hay con cái
Thường không cần sự giúp đỡ khi ăn hoặc sử dụng nhà vệ sinh

Giai đoạn 6: Sự suy giảm nhận thức nghiêm trọng
(giai đoạn giữa/tương đối nghiêm trọng của bệnh Alzheimer's)

Các khó khăn về trí nhớ tiếp tục trở nên nghiêm trọng hơn, sự thay đổi lớn về tính cách có thể xuất hiện và người bệnh cần giúp đỡ nhiều hơn trong các hoạt động quen thuộc hàng ngày. Ở giai đoạn này, người bệnh có thể:
-    Mất hoàn toàn ý thức về các hoạt động và sự kiện gần đây cũng như về môi trường xung quanh của họ
-    Không nhớ hết được tiểu sử bản thân, mặc dù nhìn chung họ vẫn nhớ tên mình
-    Thỉnh thoảng quên tên vợ/chồng hoặc người chăm sóc chính, nhưng nhìn chung, họ có thể phân biệt được người lạ và người quen
-    Cần giúp đỡ để mặc đồ đúng cách; khi không được giám sát, họ có thể mắc các lỗi như mặc chồng đồ ngủ bên ngoài quần áo ban ngày hoặc mang giày nhầm chân
-    Rối loạn chu kì thức/ngủ bình thường
   Cần giúp đỡ khi đi vệ sinh (xả nước toilet, lau chùi và sử dụng giấy vệ sinh đúng cách)
-    Ngày càng gia tăng tình trạng tiêu tiểu không tự chủ
-    Tính cách thay đổi đáng kể và xuất hiện các triệu chứng về hành vi, bao gồm đa nghi và ảo tưởng (ví dụ, tin rằng người chăm sóc là kẻ lừa đảo); ảo giác (nhìn thấy hoặc nghe thấy những điều không có thật); hoặc các hành động lặp đi lặp lại mang tính thôi thúc như vò đầu bứt tai hay xé vụn giấy
-    Có khuynh hướng đi lang thang và bị lạc

Giai đoạn 7: Sự suy giảm nhận thức rất nghiêm trọng
(giai đoạn cuối/nghiêm trọng của bệnh Alzheimer's)

Đây là giai đoạn cuối của bệnh, lúc này người bệnh mất khả năng phản ứng với môi trường xung quanh, không thể tham gia trò chuyện và cuối cùng là không thể kiểm soát cử động. Họ vẫn có thể nói được các từ hoặc cụm từ.

Người bệnh ở giai đoạn này cần sự giúp đỡ trong rất nhiều hoạt động hàng ngày, bao gồm cả ăn uống và sử dụng nhà vệ sinh. Họ cũng có thể mất khả năng mỉm cười, tự ngồi xuống và ngẩng cao đầu. Các phản xạ trở nên bất thường. Cơ bắp dần dần cứng lại. Việc nuốt thức ăn ngày càng khó khăn.

Sưu tầm trên NET

__________________________

Tuesday, October 20, 2020

Cơm cháy chà bông mỡ hành làm bằng bánh hỏi khô

Trước đây cơm cháy rưới nước mắm là món ăn tận dụng cơm cơm dư hay nôm na là cơm nguội. Sau này, dần nâng tầm thành món ăn dặm thông dụng và phổ biến với thêm những biến tấu mới như thêm chà bông, tôm chấy. Hôm nay chị Gaumisa sẽ gởi đến biến tấu mới (QN11)

Cơm cháy chà bông mỡ hành làm bằng bánh hi khô
Gaumisa 

Mình xem trong You Tube thấy món này d làm, nên làm thử ăn thấy ngon, chia sẻ để mọi người cùng làm nha.


Sunday, October 18, 2020

Miền Nam vẫn chình ình đó, không mất đi đâu...

 Tòng Thanh Phạm 

Nó chỉ mất một thứ : Văn Hoá.

Nghe ông anh Thành Lộc kể câu chuyện ở quán bún bò của một gia đình gốc Huế trên đường Cao Bá Nhạ có chú trai con bà chủ mỗi lần tính tiền đều lễ độ bặt thiệp làm anh luôn dừng đũa để nghe, chợt nhớ tới câu chuyện nho nhỏ này.

Saturday, October 17, 2020

BÔNG HỒNG MÙA XUÂN

 BÔNG HỒNG MÙA XUÂN

Lý Thụy Ý 


"Bán cho tôi một bông hồng đi, cô bé!

Đoá nào tươi còn búp nụ mịn màng".

Tôi ngước lên: "Xin ông chờ tôi lựa,

Một bông hồng vừa ý nghĩa, vừa sang!".

Friday, October 16, 2020

Món Mì Lạnh làm Từ Bột Đậu Xanh

Mung Bean Jelly

Quinhon11



Gần đây mình hay làm món mì lạnh kiểu Á châu này. Món này cũng có thể gọi là món ăn giảm cân, low cab. Mà gọi vậy cũng đúng thôi, vì đây là món ăn nguội. Chỉ cần trộn thêm ít rau cải, đậu hủ, tí tương ớt xì dầu là đã đủ mùi vị, không cần xào nấu, thịt cá gì thêm.

QUI NHƠN QUÊ TÔI

 QUI NHƠN QUÊ TÔI

Ngọc Lựu 


Qui Nhơn có nước biển xanh,

Có bãi cát trắng chạy quanh ven bờ.

Xa xa là rặng núi mờ,

Thursday, October 15, 2020

Chuông Gọi Hồn Ai

Tuyết Vân

                                     
                                            Chuông đổ dài buồn bã
                                            Vang từng hồi ngân vang
                                            Hai trăm ngàn người đã
                                            Xui tay biệt cõi trần

Wednesday, October 14, 2020

Kẻ nội thù - Tất cả u bướu là ung thư ??

Bs Nguyễn Ý Đức

1 - Có phải tất cả u bướu là ung thư?

Mỗi cục khối là một u tân sinh. Ðây là sự lớn lên bất thường mới có của các mô bào mà không có vai trò sinh học nào cho cơ thể.

Mỗi cục khối là một u tân sinh. Ðây là sự lớn lên bất thường mới có của các mô bào mà không có vai trò sinh học nào cho cơ thể.

Sunday, October 11, 2020

Những điều nên biết để bảo vệ sức khỏe ..

COVID-19 và bệnh cúm


Khi mùa cúm đến gần và đại dịch vẫn còn, chúng ta cần chuẩn bị cho sự hội tụ của cả hai loại virus.

Các biện pháp giãn cách thể chất đã áp dụng cho COVID-19 cũng có thể giúp bệnh cúm không lây truyền.

Tuy nhiên, vaccine cúm – đã được khuyến cáo ai cũng nên chích, vì viêm phổi do cúm luôn là nguyên nhân chính gây ra tử vong – lại đặc biệt quan trọng trong năm nay.

Saturday, October 10, 2020

Lạnh về rẻo cao

Nguyễn Thị Thanh Dương 

Bố con anh Tủa đã thu hoạch ngô từ cuối tháng Bảy, những bắp ngô đã già đã khô trên cây ngô héo cuối mùa. Nhà anh chỉ có mấy vạt ngô trồng quanh chân núi nên không vất vả nhiều như những nhà khác.

Hôm nay hai chị em Súa và Mỷ sẽ đi hái lá cây về cho bò ăn như mọi ngày.

Friday, October 9, 2020

Phòng bệnh cơ xương khớp mùa lạnh

.

 


Tránh tâm lý lo lắng, giữ ấm, vận động hợp lý, dinh dưỡng khoa học và dùng thuốc theo chỉ định bác sĩ.
Bác sĩ Võ Khắc Khôi Nguyên, khoa Chấn thương Chỉnh hình, cho biết thời tiết trở lạnh là nhiều người bị đau nhức xương khớp, nhất là người cao tuổi. Nhiệt độ hạ thấp, cơ thể thường có xu hướng cố dự trữ năng lượng khiến việc lưu thông máu kém hơn bình thường.

Thursday, October 8, 2020

Rong biển

BS: Nguyễn Ý Đức




Rong biển (seaweeds) còn có các tên gọi khác như rong mơ, rau mã vĩ, hải tảo là loại thực vật sống ở biển.
Theo các nhà sinh vật học, có đến hơn hai ngàn loài rong biển, từ những mảng rêu trong ao nước tới các loại tảo bẹ (kelp) ngoài biển cả.

Wednesday, October 7, 2020

CHUYỆN BÀ GIÀ LÊN "PHÂY"

Sưu tầm


Nghe mấy đứa cháu xui bà

Lên Phây những chuyện gần xa biết liền

Nên nhờ nó lập ních-nêm

Để đọc tin tức mọi miền gần xa…

Nụ Cười An Nhiên Của Một Người Phụ Nữ...

;

..vốn được bắt nguồn bằng sự yêu thương ấm áp từ người đàn ông của cô ấy...💕

Em vốn là người thực tế và dẫu nếu có đôi chút "mộng mơ" thì cũng đã trải qua giai đoạn ấy từ rất lâu, lâu rồi! Bởi thế em chẳng tin và chẳng mơ đến chuẩn "soái ca" mà ngày ngày các cô nàng hay ca ngợi khi xem các bộ phim hay đọc truyện ngôn tình!

Tuesday, October 6, 2020

Khoai Lang Ngào Mật Ong

Bếp Nhà Gà

Dạo này buổi sáng bên mình lạnh quá! Mở cửa cho anh xã đi làm mà gió lùa qua cửa muốn rét run. Mới chớm thu thôi mà đã thế...bởi vậy sáng nào cũng muốn trong nhà có mùi bánh trái hay mùi gì đấy thơm thơm nóng nóng cho thấy dễ chịu hơn với tiết trời như thế này!


Ngày xưa cứ trời thu lạnh là mẹ hay làm khoai ngào cho mình ăn, ăn hoài mà mãi chẳng ngán, đã thế lại yêu luôn cái vị khoai bùi được tẩm mật ngọt lịm. Năm nay thu về không có gió hiu hiu mà mang theo gió lạnh buốt, lại nhớ món khoai của mẹ, lại vào bếp, lại cảm xúc nhiều. Một chút chia sẻ về món ăn này mình viết cho chuyên trang Sài Gòn Ẩm Thực - Báo Thanh Niên, bài viết đăng 
TẠI ĐÂY, mọi người đọc cho vui!

Monday, October 5, 2020

“Bước chậm lại giữa thế gian vội vã”

Đại đức Hae Min
Phần lớn chúng ta đều sai lầm, ảo tưởng về những người chung quanh 

Ở đời, hầᴜ hết chúпg tɑ thườпg gặρ ρhải sɑi lầm giốпg пhɑᴜ, đó là sốпg dựɑ tɾêп пhữпg lời ρháп xét củɑ пgười khác. Nhưпg có một пghịch lý là đối với họ, tɑ lại khôпg qᴜɑп tɾọпg – пhư tɑ пghĩ.

“Vào khoảnh khắc nhận ra ba điều này, tôi đã hiểu ra mình phải sống như thế nào thì mới có thể trở nên hạnh phúc” – đại đức Hae Min.

Sunday, October 4, 2020

Israel - vùng đất của sự thành công và kiêu hãnh

Quinhon11
Tại sao Mỹ ưu ái Israel ? Irael giàu có bằng cách nào ? Quốc gia của người Do Thái này đã đứng dậy từ đống tro tàn ra sao ?


Cứ đeo mạn cho an toàn !

 Ngô Nhân Dụng

Tôi phải tập sống với Cô Vi. Từ nay cho đến ít nhất mùa Hè sang năm. Chưa biết bao giờ nước Mỹ có thuốc chủng ngừa vi khuẩn SARS-CoV-2. Bác sĩ Robert Redfield, giám đốc CDC, Cơ quan Phòng chống Bệnh Dịch, đã nói với các đại biểu quốc hội Mỹ rằng đến cuối năm nay sẽ có vaccine. Lúc đó thì chắc tôi, vì tuổi già, có thể được ưu tiên chích ngừa. Nhưng tôi sẽ nhường thứ vaccine quý hóa này cho người khác cần hơn mình; vì hiện nay tôi chưa mắc những bệnh như áp huyết hay tiểu đường.

Saturday, October 3, 2020

Vì sao người Israel không thu hoạch hoa màu ven đường?

Người Israel có một thói quen kỳ lạ, đó là họ không bao giờ thu hoạch hoa màu ở bốn góc ruộng ven đường, cho dù phần hoa màu đó đã chín vàng và chỉ chờ bàn tay người hái về..

KOSHER- LỐI ĂN UỐNG THÚ VỊ CỦA NGƯỜI DO THÁI

.

Có lẽ trên thế giới không có dân tộc nào có kiểu ăn “kiêng, khem” phức tạp và rườm rà như người Do Thái chính thống. Các nhà hàng phục vụ đồ ăn Kosher thường đắt hơn từ 20-30% so với nhà hàng thông thường, vậy mà lúc nào cũng đông khách ăn.

Friday, October 2, 2020

Quyền năng của đồng tiền..

TIỀN: THỨ LÀM TỔN THƯƠNG NHẤT, CŨNG LÀ THỨ HÀN GẮN TÌNH CẢM TỐT NHẤT!




Tiền không phân tốt hay xấu, ngược lại cách người ta dùng tiền mới khiến nó trở thành tốt hay xấu. Thông qua tiền, bạn có thể nhìn rõ nhân phẩm một người.

Thursday, October 1, 2020

Chiếc lồng đèn ông sao trong ký ức

 Lê Hoàng

Đưa cho tôi chiếc lồng đèn ông sao được trang trí bằng giấy kiếng màu đỏ sẫm, cha tôi bảo : “Xong rồi nè, đi đi con !”. Vì vội quá, chưa kịp chào cha, tôi đã vội vã cầm chiếc lồng đèn hòa cùng chúng bạn đến trường để kịp vui Hội Trăng Rằm.

Năm tôi lên 6 tuổi, mẹ tôi đi làm ăn xa, thỉnh thoảng mới về lại quê thăm cha con tôi. Trong suốt thời gian đó, tôi sống trong tình yêu thương và lo lắng cha tôi. Thời đó ở quê, đám con nít chúng tôi không được người lớn tổ chức chơi Trung Thu nên gần như chẳng biết đến cái gọi là đêm Hội Trăng Rằm.

Chả Huế

Bếp Nhà Gà



Quê mình ở Quảng Nam nên các loại chả, đặc biệt là chả Huế trở nên thân thuộc lắm. Thân thuộc đến nỗi rất nhiều món ăn phải thêm cây chả Huế vào mới thấy ngon được. Chả Huế có thể thêm vào đĩa bánh bèo, vào tô mì trộn, kẹp đôi chiếc chả vào cái bánh mì rồi rắc tí muối tiêu, hay đôi khi là cầm cây chả ăn vã cũng thấy ngon lắm.