Tuesday, November 12, 2019

Alzheimer Với Mẹ Cũng Là Một May Mắn..

Lê Xuân Mỹ
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019 của Việt Báo





Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng Năm 2019.Ông là anh cả trong 9 anh chị em, có người cha chết trong trại cải tạo Vĩnh Phú từ 1979, bà mẹ một mình lo cho các con. Ông qua Mỹ năm 1998 diện đoàn tụ ODP, hiện là một kỹ sư, làm việc tại Kia-Tencor San Jose, California. Bài viết mới được “Viết trong ngày sinh nhật 88 của Mẹ,” Tựa đề được trích từ lời kết của bài viết xúc động: “Căn bệnh Alzeithmer với mẹ cũng là một may mắn trong muôn vàn bất hạnh. Cái quên, cái lẫn sẽ làm mẹ có thể sống được với tôi, với con cháu thêm một thời gian.” (Người Việt)
***

Đã từ lâu, mẹ không còn nhớ ngày sinh nhật của mình. Với căn bệnh alzeithmer, thời gian và không gian chỉ là một khái niệm mơ hồ nào đó trong ký ức. Nỗi nhớ về những ngày tháng xa xưa đôi khi hiện lên rất rõ ràng nhưng ngày tháng hôm nay chỉ là đám mây mờ của sương khói.

Mẹ có thể ngồi hàng giờ trước truyền hình để chỉ coi đài Mễ. Tiếng Mỹ hay tiếng Việt đều OK. Miễn là có hình ảnh chuyển động trước mặt. Gặp ai cũng tay bắt mặt mừng. Cũng thấy quen quen. Nhưng tên thì không bao giờ nhớ. Con cháu có đến thăm cũng chỉ cười vui năm ba phút rồi lại trở về chiếc sofa quen thuộc, lặng lẽ một mình.

Vậy mà hay. Nếu trí nhớ còn minh mẫn, trong nỗi cô đơn, mất mát và hận thù, có lẽ bà sẽ không sống được đến ngày hôm nay.

Tôi sống với mẹ trong hầu hết 65 năm của đời mình. Những năm tháng thanh bình hạnh phúc trước 75, những ngày đen tối sau mất nước, những năm tháng bên mẹ trên vùng đất tạm dung và những ngày mẹ đang mất dần ký ức. 9 anh em ai cũng thương mẹ. Không thể nói là mình thương mẹ nhất vì các em có lẽ sẽ có đứa thương mẹ hơn tôi. Nhưng chắc chắn một điều, để nói về mẹ, không ai hiểu mẹ hơn tôi, và chắc chắn không ai thương tôi bằng tình yêu của mẹ.

Mẹ là một người rất đặc biệt. Gia đình có 5 anh chị em. Người con trai bị Việt Minh giết chết từ nhỏ, chỉ còn lại 4 chị em gái. Mẹ là con út. Trong khi các bà chị hiền lành ít nói bao nhiêu, mẹ là người phải nói là cứng cỏi, lanh lợi và giỏi giang bấy nhiêu. Thuở nhỏ chuyên làm chim xanh, chuyên đi giao thơ tình cho các bà chị. Bà nào cũng lấy chồng có chức có quyền, có danh có phận, riêng mẹ tôi về làm vợ của ba tôi hồi đó chỉ là một công chức bưu điện bình thường. Mẹ là một người có đủ đức tính của một người phụ nữ Việt Nam thời xưa. Tam tòng, tứ đức. Nhưng không ai nói mẹ hiền. Trong nhà ai cũng sợ mẹ. Từ con cháu đến các chị. Mẹ thẳng tính, ăn to nói lớn. Nghĩ là nói không nể nang ai. Miễn sao phải thì thôi. Ba tôi sau này là một sĩ quan cảnh sát, nhưng tính tình hiền lành trái ngược hẵn với mẹ, nam tính cứng cỏi. Ba tôi chỉ lo việc sở, việc nhà toàn bộ một mình mẹ tôi quán xuyến. Anh em tôi lúc nhỏ phải nói là theo ba nhiều hơn theo mẹ. Xin gì ba cũng cho, năn nỉ một tí là ba xiu lòng ngày. Mẹ thì đừng hòng, cho thì cho ngay, còn đã không thì thôi. Tuyệt đối không được cải lại. Mẹ có một câu nói mà đến bây giờ tôi vẫn nhớ: “ Mẹ bảo đi đường tắt là đường tắt, đi đường cong là cong, không “on đơ” gì cả”. Đúng ra mẹ nên là chồng, ba là vợ thì đúng hơn.

Sợ nhưng không ai ghét mẹ. Cứng cỏi, trực tính nhưng mẹ rất thương người, thương con thương cháu. Những người bà con nghèo khổ từ dưới quê lên chơi mẹ không một lời nặng nhẹ, luôn luôn đối xử hết lòng và vui vẻ. Biến cố mậu thân, gần 20 người hàng xóm chạy giặc từ Huế vào tá túc. Mẹ lo lắng chỗ ăn chỗ ở cả tháng trời. Không một lần chau mày. Tối các bà còn tụ lại thành các sòng tứ sắc, chơi đến khuya.

Không có mẹ, chắc chắn gia đình tôi không được như hôm nay. Ba tôi ngoài việc sở về nhà là bạn bè. Khi thì đánh bài chược, khi thì đánh tài bàn. Khi thì dẫn con cái đi chơi, khi thì đi đánh tenis. Mọi chuyện còn lại, sinh hoạt, nhà cửa, kiếm sống chỉ mình mẹ. Chạy ngược, chạy xuôi, hết buông cái này, bắt cái kia. Cái đồng lương sĩ quan cảnh sát hồi đó, chắc là không đủ cho một gia đình mười mấy miệng ăn. Ba hiền nhưng vô tâm đóng vai ông thiện, mẹ nam tính cứng cỏi “dữ dằn” đóng vai bà ác.

Mẹ là vậy. Người chỉ biết cho và chưa bao giờ biết nhận. Vợ tôi giống bà. Từ khi theo chồng, vui với cái vui của chồng, bạn bè của mẹ thì ít mà bạn của ba thì nhiều. Mẹ lặng lẽ sau lưng chồng chỏi với đời. Vừa nấu ăn khéo, vừa may vá tài. Mẹ học hành ít, chỉ mới hết cấp 2 nhưng xử lý mọi chuyện khôn khéo.

Tôi nhớ có lần ba đi công tác Sài Gòn. Đẹp trai, có chức có quyền nên chắc cũng có léng phéng gì đó với cô nhân viên nha cảnh sát. Không biết là có thật hay chỉ là tin đồn. Mẹ chẳng nói chẳng rằng, đi với ông tài xế, đáp báy bay vào Sài Gòn, tới tận văn phòng của ba, rồi sang bàn cô nhân viên.

Để khẩu súng một cái cụp lên bàn làm việc (chắc là súng không có đạn của ông tài xê). “Tôi là vợ của ông Đ. Ông đã có vợ và 5 con. Cô hãy liệu hồn. Nếu lần sau còn nghe được chuyện gì về cô với chồng tôi. Đừng trách tôi không nói trước.” Xong chuyện, đơn giản và dứt khoát. Cô đó sau đó êm re và ba tôi cũng êm re.

Mẹ chưa bao giờ làm gì cho riêng mình. Ba làm cảnh sát. Thay đổi chỗ ở như chong chóng. Lúc thì Đà Nẳng, lúc thì Huế. Mẹ đem con cái theo ba không một lời phàn nàn. Lấy chồng, mẹ đã không còn là cô gái quê xóm An Lăng dưới chân núi Ngự Bình năm nào. Một tay mẹ gìn giữ giang san nhà chồng. 9 anh em tôi tuy rất sợ mẹ nhưng chưa bao giờ hết yêu mẹ cũng như chưa bao giờ mẹ hết yêu chúng tôi.

Sau 75, mất nước, ba bị đi cải tạo ngoài Bắc, căn nhà tại Đà Nẳng bị cộng sản chiếm. Căn nhà đang ở tại Sài gòn bị tịch thu vì thuộc diện ác ôn. Tay trắng, mẹ và anh em chúng tôi trải qua những ngày tháng vất vả đen tối. Các em còn nhỏ, là con đầu, dâu trưởng, vợ chồng tôi cùng mẹ bương chải đủ mọi ngành nghề, len lỏi để tồn tại trong cái thành phố từ ngày đó đã không còn thuộc về mình. Những con người bại trận. Những khó khăn, những bi thảm mà chỉ những ai có trải qua mới cảm nhận hết. Những ngày sắp hàng lãnh phần bo bo thay gạo, khoai mì cứng ngắt thay cơm. Những hôm bán hàng lề đường, bỏ chạy trốn công an. Những ngày lặn lội tìm cha, tìm chồng trong trại cải tạo biên giới phía Bắc xa xôi. Những ngày băng rừng, lội suối tìm thăm chồng, nhưng rồi chỉ để được ôm xác chồng còn ấm trên tay. Những đêm len lút đào xác chồng đem về chôn lại trong vườn nhà ôn mệ.

Không ai nghĩ là mẹ chịu đựng được. Những nỗi khổ đau cùng cực và những mất mát không thể nào quên. Nhưng mẹ vẫn kiên cường vượt qua. Mẹ là một người rất tình cảm nên nỗi đau càng thêm sâu đậm.

Nhớ hồi đó, quen hay lạ, ghét hay thương, mỗi khi có ngưới đến ở nhà, khi chia tay, mẹ đều khóc, khóc ngon khóc lành. Mất đi người chồng một cách tức tưởi, tôi không nghĩ là mẹ đã sống được những quang đời sau đó. Đã có một thời gian điên dại, mẹ mỗi ngày đi từ nhà ra chợ. Vừa đi vừa khóc. Vừa đi vừa chửi chế độ. Cán bộ phường cũng không thể làm gì trước một người đã quên mất chuyện tử sinh.

Những thời khắc vô cùng khó khăn ấy tưởng không thể vượt qua, nhưng rồi mẹ vẫn phải nguôi ngoai, tiếp tục sống vì những đứa con còn non dại. Tôi vẫn luôn bên mẹ trong suốt khoảng thời gian bi thảm đó. Cho đến 1992, hơn 17 năm sau ngày mất nước, mẹ qua Mỹ cùng các em.

Đó là khoảng thời gian tôi xa mẹ lâu nhất. Cùng với một đứa em đi năm 75, 7 em đi năm 1992, mẹ và tất cả 8 đứa em định cư tại Mỹ. Vợ chồng tôi cùng ba đứa con còn phải sống với cộng sản thêm 6 năm nửa. Khoảng thời gian này, tôi có công việc đàng hoàng, kinh tế ổ định. Nhận được giấy bảo lãnh đi đoàn tụ theo diện ODP, tôi đã suy nghỉ, đắn đo thật nhiều. Có nhiều đêm thức trắng chỉ để tìm một câu trả lời. Nhưng cuối cùng tôi vẫn quyết định ra đi. Vì mẹ và vì nỗi hận mất cha không bao giờ phai.

Năm 1998, sau gần 7 năm xa cách, mẹ và 9 anh em chúng tôi cùng nhau đoàn tụ trên một đất nước xa xôi. Ba tôi vẫn còn nằm lại trên quê nhà bên cạnh ôn mệ.

Qua bên này, mẹ không còn phải lo toan quá nhiều cho cuộc sống, nhà có chính phủ lo, con cái lần lượt ổn định, có công ăn việc làm, có gia đình riêng, nhưng nỗi nhớ chồng, nỗi nhớ quê nhà không hề nguôi ngoai trong mẹ.

Chính sự rãnh rỗi, những an bình của hiện tại đã thôi thúc mãnh liệt trong mẹ một nhớ, một nỗi đau trong quá khứ. Vết thương trong lòng sống dậy mãnh liệt trong những ngày tháng xa quê.

Bên này mọi chuyện không như mẹ nghĩ. Vì cuộc sống, những đứa con dần xa mẹ, mỗi đứa một nơi. Không còn những đêm 9 anh em quay quần bên mẹ. Những khoảng thời gian đoàn tụ bên nhau qúa ngắn ngủi. Và mẹ thấy mình cô đơn, vô dụng. Cái quyền uy của mẹ đã không còn. Mẹ thay đổi tính tình, dễ cáu gắt, quên trước, quên sau và thường xuyên bỏ nhà ra đi.

Mẹ bị Alzeithmer.

Mẹ về ở với vợ chồng tôi khi căn bệnh trở nặng và đúng lúc tôi bị tai nạn tại sở làm, dưỡng bệnh tại nhà. Với sự giúp đở, thương yêu của vợ, hiếu để của con cái, trong cái khí hậu ấm áp của miền bắc Cali, chúng tôi đã cùng ở bên nhau những năm tháng hạnh phúc.

Căn bệnh Alzheimer với mẹ cũng là một may mắn trong muôn vàn bất hạnh. Cái quên, cái lẫn sẽ làm mẹ có thể sống được với tôi, với con cháu thêm một thời gian. Chứ nếu không, chắc chắn, mẹ sẽ chết vì nỗi nhớ chồng và nỗi nhớ quê hương.

Lê Xuân Mỹ



________________________________

Monday, November 11, 2019

Thị Trưởng Trí Tạ dự buổi thuyết trình về mình tại đại học Santa Ana College

Đằng Giao/Người Việt

SANTA ANA, California (NV) – Ông Trí Tạ, Thị Trưởng Westminster, đến dự buổi thuyết trình của các sinh viên đại học Santa Ana College về chính ông lúc 9 giờ sáng Thứ Hai, 4 Tháng Mười Một, trong tư cách khách mời danh dự.

Giáo Sư Laurene Schulze - người tổ chức chương trình - nói : “Đề tài của buổi nói chuyện là những thành tựu và đóng góp của những di dân. Họ đến đất nước này và đã tạo cho mình một vị trí quan trọng trong xã hội qua học vấn”.

Bà bổ túc : “Ông Trí Tạ là người đầu tiên các sinh viên chọn trong danh sách do tôi soạn thảo. Họ sinh ra ở nơi khác rồi đến đây theo diện di dân và có tiếng nói trong cộng đồng”.

Thông điệp của buổi thuyết trình này là qua học vấn và sự cương quyết, người ta có thể trở nên hữu ích cho cộng đồng, hôm nay và tương lai, theo bà Schulze.

Sau khi chọn ông Trí Tạ, danh sách còn lại là các ông Harry Sidhu (Thị Trưởng Anaheim, gốc Ấn Độ), Miguel A. Pulido (Thị Trưởng Santa Ana), Emile Hadad (Chủ Tịch kiêm Tổng Giám Đốc FivePoint, gốc Lebanon), Ramon Rija (Ca Sĩ, gốc Dominican Republic), và Marvin Martinez (Khoa Trưởng Rancho Santiago Community College, gốc El Salvador).

Nhóm sinh viên là Thanh Trần, Katy Hồng Nguyễn và Thuận Ngọc Trần.

Trong phần thuyết trình, nhóm sinh viên trình bày một cách tỉ mỉ về cuộc đời ông Trí, từ lúc đi dân, học đại học, chọn ngành khoa học điện toán rồi đổi thành khoa học chính trị cho đến lúc thực sự bước chân vào chính trường.

Sau phần thuyết trình của nhóm sinh viên, ông Trí chia sẻ quan niệm của mình với mọi người về sự vận hành của một thành phố.

“Để một thành phố có thể vận hành một cách có hiệu quả, chúng ta phải có năm yếu tố (five elements) hỗ trợ lẫn nhau để giúp thành phố hoạt động nhịp nhàng là ban hành chánh, sở cảnh sát, giới kinh doanh, cơ quan bất vụ lợi (non-profit organizations), và cư dân” - ông Trí nói.

Khi được hỏi là đức tính nào đã giúp ông điều hành thành phố Westminster suốt hai nhiệm kỳ trong vai trò thị trưởng, ông đáp một cách ngắn gọn : “Kiên nhẫn và bình tĩnh”.

Nói về dự định tương lai cho Westminster, ông Trí cho biết ông sẽ thúc đẩy kinh doanh.

“Chúng tôi phải chiếm được lòng tin tưởng của giới đầu tư để kích thích kinh tế”. Ông thêm : “Tuy nhiên, tôi cũng muốn làm nhiều diều cho các vị cao niên nữa. Họ không đem tiền về cho thành phố nhưng họ cần phải được chăm sóc đúng cách”.

Một chia sẻ của ông Trí mà các sinh viên tỏ ra rất thích thú là : “Một chính khách không bao giờ trả lời ‘yes’ hay ‘no’ hết. Họ được huấn luyện từ trường lớp và kinh nghiệm là không bao giờ có gì hoàn toàn đúng và hoàn toàn sai cả. Bởi vậy không ai chịu gắn bó với một câu trả lời dứt khoát hết.

Sau khi chấm dứt, các thuyết trình viên cùng chia sẻ nhận xét về ông Trí Tạ. Họ cảm thấy rất thích thú vì những sưu tập, tìm hiểu về ông Trí bỗng nhiên trở nên sống động, nhờ sự hiện diện bằng xương, bằng thịt của ông ngay trước mắt họ.

“Ông Trí trẻ và đẹp trai hơn trong hình nhiều” - sinh viên Trần Ngọc Thuận nói như reo.

Cô Katy Hồng Nguyễn nói : “Con tưởng ông ấy phải lạnh lùng và xa cách hơn chứ đâu có gần gũi như vậy”.

Sinh viên Thanh Trần nói : “Ông ấy bình dân và thân thiện quá. Thường, những người ở chức vụ của ông không chịu dành thời gian cho sinh viên như vậy đâu”.

Lời khuyên ông Trí Tạ muốn gởi đến các sinh viên là phải chuyên cần học hành : “Học vấn là chìa khóa chính để thành công. Không có học vấn làm nền tảng thì mọi thành công chỉ là nhất thời”.

Trên đường ra xe, ông Trí vẫn muốn chia sẻ cảm nghĩ của mình về buổi nói chuyện thân mật vừa qua.

“Tôi đã dự nhiều buổi nói chuyện tại các trường đại học rồi, nhưng đây là lần đầu tiên các sinh viên đầu tư nhiều thời gian để thu thập nhiều dữ liệu về tôi như vậy. Thật là ngạc nhiên và thú vị” - ông nói một cách vui vẻ. 

Đằng Giao
(Người Việt Online - November 5, 2019)

Các sinh viên đại học Santa Ana College chào đón ông Trí Tạ
(Hình : Đằng Giao/Người Việt)

Sinh viên Thanh Trần mở đầu bài thuyết trình
(Hình : Đằng Giao/Người Việt)


“Vợ ông là Quế Anh và ông có hai đứa con gái” - sinh viên Thanh Trần nói
(Hình : Đằng Giao/Người Việt)

“Trí Tạ là Thị Trưởng gốc Việt đầu tiên của nước Mỹ”
- sinh viên Katy Hồng Nguyễn nói với giọng hãnh diện
(Hình : Đằng Giao/Người Việt)

Ông Trí Tạ : “Không có học vấn làm nền tảng thì mọi thành công chỉ là nhất thời”
(Hình : Đằng Giao/Người Việt)


Giáo Sư Laurene Schulze ngỏ lời cám ơn Thị Trưởng Trí Tạ
(Hình : Đằng Giao/Người Việt)

Đằng Giao
(Người Việt Online - November 5, 2019)

________________________________

Cách chiên trứng omurice kiểu Nhật

Chiên trứng omurice là cả một nghệ thuật. Thường thì chúng ta chỉ được xem các đầu bếp chuyên nghiệp ở Nhật làm qua các video, mà không biết làm thế nào để có thể chiên được trứng đẹp ảo diệu như thế. 
Với video hướng dẫn chi tiết này, dù không khéo tay, chắc chắn bạn vẫn sẽ thực hiện thành công 100% luôn đó. Thử xắn tay vào bếp và tận hưởng cảm giác sung sướng khi cắt miếng trứng ra đi nào!


.


_______________________________________ 

Sunday, November 10, 2019

Nhà Thơ Ngân Giang

Người Việt

Tuyết Vân: Tôi chưa đọc thơ của bà viết. Tôi thật sự chỉ mới biết về bà trên Người Việt mới đây thôi. Nhưng cuộc đời bà đã làm tôi xúc động, nhà thơ Ngân Giang. Sinh ra vào đầu thế kỷ 20 ở miền Bắc. Năm lên 8 tuổi bà đã làm thơ. Năm lên 9 bà định quyên sinh nhưng kip cứu được. Năm 22 tuổi bà vào Sài Gòn làm báo, sau trở ra Hà Nội và sống cực khổ ở đó cho đến khi từ giă cõi đời. Làm một người đàn đà đã khó, mà một người đàn bà làm báo làm thơ thì phải khổ hơn. Lớn lên trong xã hội miền Bắc lúc bấy giờ với một tâm hồn của một nhà thơ chắc là phải não lòng lắm. Tôi thật sự cảm ơn Người Việt đã giới thiệu bà cho tôi biết và hôm nay tôi muốn giới thiệu bà cho các bạn đọc khác, nhà thơ Ngân Giang. Chúng tôi muốn trân trong cuộc đời của bà và cảm ơn bà những bài thơ đẹp bà để lại.

5 loại nấm tốt nhất cho sức khỏe

Từ thuở xa xưa, nấm đã luôn được mệnh danh là một trong những loại thực phẩm bổ dưỡng nhất cho sức khỏe con người.





Nấm không những ngon mà còn nhiều chất dinh dưỡng, hơn nữa còn có thể tăng cường hệ miễn dịch, phòng ngừa cảm cúm. Người trung niên và người cao tuổi ăn một ít nấm mỗi ngày cũng có thể ngăn ngừa xơ cứng động mạch và bảo vệ các bệnh tim mạch và mạch máu não. Nhưng trên thị trường có rất nhiều loại nấm như nấm hương, nấm bào ngư, nấm hầu thủ, nấm kim châm,… vậy loại nấm nào nên mua, chuyên gia dinh dưỡng sẽ chỉ cho bạn 5 loại nấm tốt cho sức khỏe.

Saturday, November 9, 2019

8 dấu hiệu đau ruột thừa cần nắm rõ

Những điều cần biết về viêm ruột thừa

Dấu hiệu đau ruột thừa có thể nhầm lẫn với các dấu hiệu bệnh đường tiêu hóa khác. Bởi vậy nếu không hiểu rõ sẽ khiến ruột thừa có thể vỡ và tình trạng viêm sẽ nhanh chóng lây lan đến các vùng khác của hệ tiêu hóa.
Tìm hiểu về ruột thừa

Friday, November 8, 2019

Phút nhìn lại mình

Song Lam


Nói về mình đã khó rồi, viết về mình lại khó gấp cả chục lần. Người đời thường khắc nghiệt với người khác, nhưng lại rất bao dung với chính mình. Tôi chắc cũng không ngoại lệ.

Chưa biết phải bắt đầu từ đâu để nói về cá nhân mình, tôi đã thấy rung tay trên keyboard. Từ rất lâu, ngạn ngữ Pháp đã từng nói “Cái tôi rất đáng ghét”. Và cũng từ đất nước ngàn đời hoa lệ này, một danh nhân đã nói “Tôi suy nghĩ, vậy có tôi - (Je pense, donc je suis)”. Vậy tôi là ai, tại sao lại đến chốn này?

Gà Tây Rút Xương Nướng

Instant Pot Roast Boneless Turkey
Tứ Diễm


Gần đến lễ Gà Tây rồi, QN đem bài viết của Sis Tứ Diễm bày cách làm món Gà tây rút xương khá ngon và đẹp mắt. Bài viết và hình ảnh rất rỏ ràng. Hy vọng giúp chúng ta thêm một vài  gợi ý cho ngày lễ tạ ơn sắp tới - Xin cám ơn sis Tứ Diễm - QN11 
___0o0 ___

Thursday, November 7, 2019

PHÚC ĐỨC TẠI MẪU

AI CŨNG NÊN ĐỌC MÀ SUY NGẪM
Đinh Thủy

Ngày còn bé con cứ thắc mắc, tại sao trên đất nước này cái gì cũng mang dấu ấn sự tôn vinh người Mẹ. Dòng sông lớn nhất ở phía Bắc đất nước ta quen gọi sông Hồng cũng còn có tên khác là sông Cái. Con đường nào lớn gọi là “đường cái”. Thứ tiếng ta nói hàng ngày cũng gọi là tiếng “Mẹ đẻ”.Tổ Quốc thiêng liêng cũng được gọi với giọng tha thiết là “đất Mẹ”. Trên dải đất nhỏ hẹp mang hình chữ S này đâu đâu cũng có những đền thờ Mẫu. Bài học đầu tiên con trẻ được học cũng là từ trường Mẫu giáo và do các cô bảo mẫu truyền dạy. Đến cái đũa lớn nhất để xới cơm ở quê mình cũng gọi là “đũa cái”, “đũa cả”.

Wednesday, November 6, 2019

Titanic - Sự thật phơi bày

Sưu tầm

Thuyền Phó tàu Titanic tiết lộ bí mật vĩ đại giấu kín nửa đời người, phương Tây họ văn minh hơn chúng ta từ rất lâu !
Đêm ngày 14/4/1912, một vụ tai nạn kinh hoàng đã xảy ra. Con tàu mang phong hiệu “không thể chìm” có tên Titanic đã đâm sầm vào một tảng băng trôi khổng lồ. Kết quả của vụ va chạm ấy là những con số và nỗi đau mà người ta không bao giờ muốn nhắc lại.

9 CÔNG DỤNG CỦA BAKING SODA TRONG NẤU ĂN

.Tác giả: Lập Chef

Baking soda là một hợp chất của muối của Na với gốc HCO3 có công thức hóa học là NaHCO3. Bột baking soda ta vẫn thấy là NaHCO3 ở dạng tinh thể, là chất chất rắn, màu trắng, không mùi, có vị mặn và là thành phần hòa tan của nhiều loại nước khoáng thiên nhiên.

QUI NHƠN, MỘT THỜI ĐỂ NHỚ

Thanh Quí


Cứ mỗi khi tôi đọc một đoản văn của bạn nào đó nhắc về quê nội, quê ngoại của mình, những địa danh như Tuy Phước, Diêu Trì, Phú Phong, Bình Định, Đập Đá, Phù Mỹ hay Bồng Sơn... nghe rất ư là quen thuộc đối với tôi, như tôi đã có đôi ba lần ghé qua ngày còn nhỏ nhưng sao lạ tôi vẫn không thể nào tưởng tượng ra được một cách tường tận cảnh làng quê của bạn với cây đa, giếng nước, trường làng, con đê...

Tuesday, November 5, 2019

Mỹ sắp có loại táo mới “Cosmic Crisp,”:

Giòn, mọng nước, đốm vàng giống ‘ngôi sao’



SPOKANE, Washington (AP) – Vào ngày 1 Tháng Mười Hai tới đây, có một loại táo mới được bán đồng loạt ở nhiều nơi trên thị trường Mỹ, và có nhiều hy vọng sẽ nhanh chóng được người tiêu thụ đón nhận.

Monday, November 4, 2019

CHUYỆN THẰNG BÉ - CON THƯƠNG BINH VNCH !

Minh Tạo (kể)
* Câu chuyện cảm động, do người lính VNCH ở tù cải tạo, kể lại 100% thật.

Sáng nào cũng thấy thằng nhỏ cầm cái lon đứng chầu chực trước quán ăn. Tôi để mắt theo dõi thì hễ thấy thực khách vừa kêu tính tiền thì thằng bé chạy vào nhìn vào những cái tô, nếu còn thức ăn dư mứa thì nó vội vã trút vào cái lon rồi chạy ra ngoài đứng ngóng tiếp.

Chiếc xe ma ám

Quinhon11
Câu chuyện do một người quen kể lại



Gia đình chúng tôi có một con trai còn nhỏ. Chồng tôi làm ca ngày, còn tôi làm ca hai. Nghĩa là tôi làm từ 3 giờ chiều tới 11.30 đêm. Tôi là một người vốn tính cẩn thận, có phần hơi chậm chạp so với những đồng nghiệp làm chung, do vậy trên đường về lúc lái xe ra được tới xa lộ, thì hầu như chỉ còn một mình xe tôi trên đường vắng.

Sunday, November 3, 2019

Khi hội nghị thành... “hội chợ”


Ngọc Lan/Người Việt

Một buổi sinh hoạt chính trị tại Little Saigon, cử tọa trên sân khấu đang nói
nhưng người tham dự phía dưới vẫn thản nhiên nói chuyện và chụp hình
(Hình: Ngọc Lan/Người Việt)


WESTMINSTER, California (NV) – “Xin quý vị vui lòng giữ yên lặng!…”. Mặc cho lời “xin xỏ” nhẹ nhàng của người điều khiển chương trình, những quý ông quý bà ngồi bên dưới vẫn tiếp tục cười nói và chìm đắm trong câu chuyện riêng của mình.

Saturday, November 2, 2019

Những nhớ và quên

Tôi viết lại câu chuyện này để tặng người bạn thân yêu của tôi là Thanh Sâm, hiện cũng đang bị bệnh lúc nhớ lúc quên trong căn nhà ở Seattle. Với lời nhắn nhủ chung: Hãy thương yêu và chăm sóc những người bị Alzheimer; họ đang sống những ngày cô quạnh và lãng quên giữa đời.
Cái đập vào mắt tôi khi tôi trông thấy người phụ nữ lớn tuổi ấy trên hè phố, là bà không mang theo ví xách tay bên người.
Ấy là vào một  một buổi chiều. Tôi đang chở Bryan cậu con trai mười tuổi của tôi đi học piano về. Vừa quẹo trái ở một ngã tư đường nhộn nhịp thì tôi trông thấy bà đang bước đi không vững trên lối đi lát đá bên đường. Bà ấy đang làm gì ở đó nhỉ khi xe cộ vun vút chạy qua? Bà ấy đang đi về đâu? Bà trông đã ngoài bảy mươi gần tám mươi trong chiếc áo đầm hoa thẳng nếp và áo len đan màu trắng. Nhưng ví xách tay của bà đâu rồi? Có điều gì đó bất ổn ở người phụ nữ lớn tuổi này khiến tôi phải dừng xe lại.

Friday, November 1, 2019

Nails “đến” với tôi - (Phần III)


Phạm Lê Huy

Tôi đi "giũa"

Thế là tôi chính thức được thu nhận vào tiệm nail của chị chủ... "casino". 

Thời gian đầu, tuy đã có bằng nhưng chưa "chiến" gì mấy, nên tôi chỉ được làm chân tay nước cho khách nhí hay highschool cho quen... "chiến trường" cái đã. Rồi dần dần tôi được cho fill một vài móng lẻ tẻ của khách dễ tính. Chừng ba bốn tháng sau thì tôi fill được nguyên bộ, sơn phết không đến nỗi tệ. Rồi tiến lên làm full set cũng khá ngon lành.

Tổng hợp các loại nước chấm phổ biến

.
Nước chấm được xem là linh hồn của món ăn.
Chính vì lẽ đó ad xin tổng hợp công thức các loại nước chấm phổ biến tại Việt Nam giúp bữa cơm gia đình các anh chị em thêm phần đậm đà và ngon miệng


Cách pha các loại Nước Chấm ngon Bạn đã từng thưởng thức các loại nước chấm Việt khác nhau nhưng vẫn chưa nắm rõ cách thực hiện và nên dùng kèm với món ăn nào? Video hướng dẫn cách làm nước mắm chua ngọt miền Nam, nước mắm gừng, nước mắm me trên đây sẽ giúp bạn bổ sung thêm vào sổ tay nội trợ bí quyết làm tăng độ ngon của món ăn.

Cách rút xương chân gà đơn giản nhất

Quinhon11

Hình minh hoạ
Những cái chân gà xương xẩu tưởng chừng bỏ đi, vậy mà đã có biết bao người ưa thích. Vào nhà hàng Tàu, món chân gà hầm vẫn luôn đắc khách. Người Việt ta còn chế biến được nhiều món ngon từ chân gà như: chân gà ngâm dấm, chân gà Xã tắc, gỏi chân gà chua ngọt...