Don Hồ
Lời giới
thiệu – “Những Kẻ Xa Quê - Một bài viết về ngày
30 tháng Tư. Tác giả là một ca sĩ trẻ nổi danh, nhưng tấm
lòng của anh đối với đất nưởc thật sâu đậm; và bài
văn của anh lại đầy xúc động như thế. Ca Sĩ Don Hồ viết trước
đây 1 năm”.
Thời gian
veo véo trôi cứ thế mà đã biết bao nhiêu cái "30 tháng Tư". Càng về
sau tất cả làm như chẳng có gì thay đổi nhiều, chỉ có con người càng ngày càng
chất chồng thêm tuổi tác...
30 tháng Tư đầu tiên bố mẹ còn ở độ tuổi
trung niên. Bố bốn mấy, mẹ chẵn tròn 40
30 tháng Tư 2023, bố đã bỏ mẹ & các con ra đi đã non 13 năm. Mẹ thì tội hơn, giờ đã 88
tóc bạc phơ đi đứng đã phải chống gậy, sức khỏe ngày càng yếu, vào ra bệnh viện
như cơm bữa…
Thằng con vẫn
như mọi lần, vẫn tránh nhận những show diễn vào những ngày cuối tháng Tư. Thâm
tâm cũng chẳng muốn biết vì sao, chỉ biết là mình… muốn né.
2 năm Covid
chôn chân ở nhà. Năm nay tình thế đã đỡ hơn nhiều, thằng con tự tạo điều kiện cho mình - cái
passport lận trong túi - lần mò về Á Châu chủ đích là về mặt địa lý được gần
gũi hơn với những kỷ niệm của thời thơ ấu xa xưa, gần hơn với cái thành phố cũ
thân yêu.
Một buổi chiều
lất phất mưa gió lạnh căm căm, lang thang vô định trên một con phố chẳng thân
thuộc của một quốc gia cũng chẳng mấy thân thương; tai thằng con bỗng bị quyến rũ bởi một
âm thanh trầm bổng phát ra từ một cây kèn thổi tự đâu đó xa xa. Tiếng kèn trong
buổi chiều tàn chẳng hiểu sao mà não nùng chẳng khác một tiếng khóc rấm rức. Cái âm thanh ai oán nhưng lại
như chứa đầy hấp lực, có khả năng trì kéo bước chân của những khách bộ hành
đang rảo bước để tránh cơn rét.
Ngay trước một
đám đông nhỏ, một người nhạc sĩ da trắng nhờ nhờ đứng tuổi, áo quần phong phanh phai màu, mái
tóc màu xám tro chen lẫn những sợi bạc lòa xòa trước trán bay theo những cơn
gió. Trời lạnh thế mà ông nắm khư khư cái kèn kim loại chắc cũng phải đang lạnh
ngắt mà cứ say sưa thổi. Tiếng kèn chắc chắn phải có tâm sự vì nó như chứa đầy
những niềm u uẩn...
Bài nhạc dứt,
đám đông giãn ra bớt để hiện ra phía trước của người nhạc sĩ có dựng một tấm bảng
nhỏ bằng thùng các-tông, bên trên viết một hàng chữ đậm bằng mực đỏ
"UKRAINA". Ôi hèn chi tiếng kèn nó buồn đến thế, tiếng khóc nấc của một
kẻ tị nạn chiến tranh !
Gió vẫn tiếp
tục thổi, đám đông tản dần nhưng tiếng kèn vẫn si mê, vẫn ai oán, để rồi tới một
lúc đoạn đường chỉ
còn lại người nhạc sĩ thổi kèn và " thằng con" khách bộ hành lơ ngơ.
Người nhạc
sĩ lom khom buông kèn, gập người chào cảm ơn dù trước mặt chỉ còn mỗi một người
khách. Rồi ông loay hoay lặng lẽ sắp xếp đồ, đầu cúi thấp, mái tóc lòa xòa bay che mất mặt, vai run
run, chẳng biết vì lạnh hay ông… khóc ? "Thằng
con" khách bộ hành mắt cũng hoe đỏ có lẽ tại gió, bước lại bắt lấy tay người
nhạc sĩ, lời nói bật ra bằng tiếng Việt "Cho tôi xin được bắt tay ông. Tuyệt
vời ông ạ !"... Trong lòng bàn tay có để sẵn một tờ giấy
bạc 50.000 kwon (khoảng $50 đô la Mỹ).
Hai người
đàn ông ngước nhìn nhau, hai cặp mắt sâu thăm thẳm, hai phận người lưu vong lẻ
loi trên một đất nước xa lạ trong một buổi chiều tàn đầy gió máy…
Don Hồ
(30/04/2023)

No comments:
Post a Comment