Tuesday, September 17, 2019

Mì Quảng

Lê Thiệp 




Tôi rất đồng cảm khi đọc dòng chữ: “Có những kỷ niệm bất chợt trở về khó mà giữ riêng cho mình. Phải kể ra với người khác, phải được bày tỏ với người bên cạnh, nếu không sẽ ấm ức, sẽ cảm thấy một cái gì vướng mắc. Vì vậy xin có đôi lời bày tỏ.

Nói đúng ra, không chỉ là kỷ niệm mà là một điều gì khá “huyền bí” đối với tôi khi nói về….. mì Quảng. Trong buổi tán gẫu với học trò, một ông thuộc dạng du lịch “Tây Ba Lô” rất rành chuyện ăn uống ở Việt Nam có hỏi: “Tokyo ở đâu có mì Quảng, thầy biết không?”. Với giọng phát âm lơ lớ nghe không rõ lắm, nói đi nói lại một hồi thì tôi mới biết: đó là món mì mà tôi chỉ được ăn một, hai lần dạo còn ở Việt Nam, cách đây hơn 40 năm trước. Vị nó ra sao, mùi nó thế nào, tôi đã cố “hồi tưởng” nhưng hoàn toàn quên hẳn, nếu là phở, hủ tíu, bún bò, bánh canh, bún thang, bún riêu…. thì nhắm mắt là….xong ngay. Và lẽ dĩ nhiên, câu trả lời của tôi với ông học trò rất là ú ớ, nói cho qua.

Mấy hôm nay, xếp lại chồng báo cũ thì tình cờ tìm thấy bài dưới đây, đọc lại thì cũng tạm thời cảm thấy có phang phác mùi vị … và tôi vẫn đang tiếp tục tìm hương vị đích thực của mì Quảng ở cái xứ chật hẹp này, vì mới nghe nói là ở gần khu nhà tôi có một bà cụ gốc miền Trung chuyên trị…. Mì Quảng lúc cụ còn ở Việt Nam và nghe nói Hội Xuân của Hiệp Hội Người Việt tại Nhật năm 2019 có cả món này.
Xin giới thiệu với quí vị, bài viết của cố nhà báo Lê Thiệp “vinh danh” mì Quảng cách đây 41 năm trước.
Vũ Đăng Khuê 
(Bài này đã đăng 4 năm trước)
-----------------------------
Mì Quảng - Lê Thiệp
Có những kỷ niệm bất chợt trở về khó mà giữ riêng cho mình. Phải kể ra với người khác, phải được bày tỏ với người bên cạnh, nếu không sẽ ấm ức, sẽ cảm thấy một cái gì vướng mắc.
Chủ nhật, cả nhà dậy trễ, và đứa em út vốn háu đói đã nhanh nhẩu chui vào bếp. Tiếng chú bé vọng ra:
- Anh ăn gì em làm?
- Có gì ăn?
- Mì gói, bánh mì trứng, phô mai…
- Mì Quảng đi.
- Mì gì?
Tôi bật cười, năm nay mười hai tuổi em tôi chưa biết mì Quảng là thứ mì như thế nào. Nó cũng khó tưởng tượng ra một tô mì Quảng đầy màu sắc và mùi vị.
Khi ngồi vây quanh chiếc bàn, em tôi hỏi:
- Lúc nãy anh nói mì gì vậy? Mì khoảng là mì gì?
Tôi đang cầm miếng fromage lên, liền đặt xuống nhìn nó:
- Em phải để ý hơn nữa tới tiếng Việt và đừng bao giờ quên em là người Việt thì phải giỏi tiếng Việt. Mì Quảng chứ không phải mì khoảng.
- Mì Quảng Đông phải không anh? Mì của Tàu Chợ Lớn?
- Không, Quảng đây là Quảng Nam hay Quảng Ngãi.
- Ngon không anh? Bữa nào làm đi anh.
- Ngon lắm nhưng anh không biết làm.
Quả thật tôi không biết làm sao để có thể chế biến ra được một món ăn đặc thù như mì Quảng. Lần đầu tiên tôi được ăn món đó trong một quán nhỏ ở bên lộ nhỏ cạnh bờ sông. Tôi đi cùng với ký giả Nguyễn Tú* của tờ Chính Luận suốt 3 ngày, săn tin một cuộc hành quân của đặc khu Quảng Đà. Ba ngày hai chúng tôi chỉ toàn ăn đồ hộp trong những thùng ration của Mỹ, khô khốc và trái khẩu vị. Ra khỏi trận địa mù khói trên đường trở về thị trấn Đà Nẵng, chúng tôi tắp vào chiếc quán lụp xụp bên đường chỉ định uống một ly nước chanh cho đỡ sốt ruột. Quán vắng hoe và chỉ có một bàn dài duy nhất giống như chiếc bàn học trọ, hai bên là hai chiếc ghế dài. Chủ quán là một bà cụ đã khá già, Nguyễn Tú cười nói với tôi:
- Quán bên đường của Quang Dũng. Cầu trời có một cô bé thật đẹp để ông làm được bài thơ như bài thơ của Quang Dũng.
Tôi cười theo và vừa nhảy xuống xe jeep vừa ư ứ ngâm: “Ta yêu em rồi em biết không…..”. Ngồi lơ đãng trên chiếc ghế gỗ, khuấy nhẹ ly nước chanh, tôi thoáng ngửi thấy một mùi gì thơm ngọt và hơi nóng. Tôi hít hít rồi nhìn ông Tú. Ông Tú cũng gật.
- Có gì ăn không mẹ?
- Mấy chú ăn mì Quảng không?
- Mẹ cho hai tô lớn nhiều nước nhiều cái nhiều thịt, hành ngò rau húng, muối ớt tương gừng….
Cả ba cùng cười trước câu ba hoa của tôi. Ông Tú lúc đó râu quai nón đã dài như râu của một quí tộc thời trung cổ, lúc lắc cái đầu nhìn tôi:
- Ông chưa ăn mì Quảng bao giờ?
Tôi gật nhận ngay. Tôi đã ăn đủ những thứ hiếm người được ăn như bọ kiến, cháo cóc, cắc kè cặp chả, thịt rắn, thịt trụt, kỳ đà, vòi voi, cá bao tử….. Tôi đã ăn mì quá nhiều mà quả là chưa ăn mì Quảng. Nhưng dù chỉ trẻ bằng nửa tuổi đời so với ông Tú, dù trong nghề nghiệp tôi chỉ là đàn em của ông Tú, tôi vẫn dở thói ngang.
- Vấn đề quan trọng là ngon hay không.
Tụi tôi ngồi im lơ đãng nhìn nải chuối treo lủng lẳng ở góc quán. Bao giờ cũng vậy, khi tôi dở những câu bướng bỉnh, ông Tú im không nói gì. Người đàn anh đó luôn bao dung với tôi.
Tô mì quá ngon. Trước hết tôi ngạc nhiên không hiểu tại sao lại gọi đó là mì, cái thứ bánh hồng nhạt ngả màu vàng của nghệ giống như bánh đúc mẹ tôi vẫn làm nhưng ngậy hơn và có một vị hắc nhẹ, có lẽ vì một thứ gia vị nào đó. Bánh thái dày gấp hai ba lần bánh phở và sợi ngắn có sáu phần. Tôi bắt chước ông Tú bẻ vụn miếng bánh tráng trộn vào tô mì và lấy đũa đảo đều. Phía dưới có giá sống và đó là thứ rau duy nhất ăn kèm với mì Quảng. Không hành ngò rau húng như óc tưởng tượng của tôi. Nhưng ngon. Tự nó đã đủ rồi. Cái thứ màu nhàn nhạt ngả vị nghe thật là tuyệt. Nó quyện lấy những cọng giá trắng ngần hay thấm lên những sợi bánh mềm dịu và như tan biến trong hàm ếch, ngấm ngay vào chân răng. Ông Tú khuyên tôi đừng bỏ ớt vào, đừng vắt chanh mà nên ăn trần như vậy mới thấu hết vị ngon của mì Quảng. Vị của mì Quảng là một vị thanh thoát và dịu dàng. Gia vị của nước sốt và những thứ trộn trong bánh là đủ. Giá sống và bánh tráng nướng có vẻ như giúp cho cái vị thanh thoát hơn. Nhưng đặc biệt hơn nữa là thịt heo luộc sao mà dòn, sao mà ngọt một cách kỳ lạ. Tôi phát biểu điều này và ông Tú gật gù.
- Khá lắm, biết khen thịt heo là có khẩu vị rồi. Vùng này có một loại heo gọi là heo cỏ, mình thon dài chỉ cao độ 40 phân, nặng lắm là nửa tạ. Thịt tuyệt ngọt, đem làm ché là nhất. Ché ở Đà Nẵng nổi tiếng là nhờ heo cỏ.
Tôi nhai kỹ miếng thịt heo sần sật, càng nhai càng thấy ngon. Ăn xong tô mì, ông Tú trịnh trọng lôi chiếc pipe ra, nhét một tẩu, Gió nhẹ từ sông nổi lên làm giây khói loãng từ từ thơm lừng. Tôi hỏi bà cụ chủ quán:
- Mẹ ơi, về Saigon mở quán mì Quảng đi.
Bà cụ cười:
- Tui ở Hội An bị giặc quá nên phải chạy ra đây. Mấy đứa nhỏ nó ở trong đồn nghĩa quân ở ngã ba. Có quen biết ai trong Saigon đâu.
- Mẹ gả con gái cho con rồi về Saigon.
- Tui có hai đứa con gái, môt đứa lấy chồng rồi một đứa năm ngoái bị pháo kích chết.
Tôi bỗng thấy như mình là người phạm tội vì lối đùa cợt vô ý thức và cũng không biết nói gì hơn nữa.
Sau này tôi có dịp ăn mì Quảng như ở đường Hiền Vương, Saigon hay ở Đà Lạt, ở Đà Nẵng. Không nơi đâu tôi tìm lại được cái vị mộc mạc thanh thoát của tô mì Quảng bờ sông Hàn. Nơi thì gắt quá vì đổ thêm cà ri Ấn Độ, nơi thì bánh đúc làm bằng gạo Thái Lan quá dẻo và thiếu cảm vị vì xay bằng máy, nơi thì bỏ thêm tôm thêm tép, nơi thì bỏ vào một cái bánh tôm chiên. Ăn mà bực mình. Và không nơi nào có lợn cỏ.
Giờ đây, ngồi nhìn đứa em ăn tô mì Nhật, tôi thấy lòng quặn đau nhớ đến Nguyễn Tú. Người đàn anh bé nhỏ nhưng bền bỉ của tôi không rõ còn sống hay đã chết trong trại Chí Hòa. Việt cộng đã bắt ông hôm 5/5/75, bốn ngày sau khi chiếm Saigon và tin tức trong tù cho hay râu ông đã có sợi dài ngang ngực. Ông nhất định không mặc quần áo và luôn luôn chửi cộng sản. E rằng ông khó sống nổi.
Nhớ lại những hôm trời đã về chiều, trong căn phòng rộng ngổn ngang sách vở, tôi ngồi đối ẩm với ông Tú. Tôi vốn thích cognac nhưng ông Tú lại chỉ có whisky. Ông cười nói với tôi:
- Whisky tốt lắm vì nó làm bằng lúa. Mình là gốc cơm gạo nên cái gì từ mễ cũng quí.. Mễ là gạo nhắc mình thuộc văn minh ngũ cốc, đừng bao giờ bỏ gốc.
Tôi vốn dốt chữ Hán nên chỉ biết gật gù bên ly whisky để nghe ông bàn. Nay nhớ lại mới thấy thấm thía: “Đừng bao giờ bỏ gốc, đừng bao giờ bỏ gốc”. Tôi lẩm bẩm những tiếng đó và đứa em ngẩng lên hỏi:
- Anh nói gì vậy?
- Không. Thôi dọn đi, anh no rồi, không ăn được nữa.

Lê Thiệp
Tháng 11/1978
-----------------------
*Nguyễn Tú, ký giả của báo Chính Luận, một khuôn mặt lớn trong làng báo Việt Nam, tác giả của nhiều loạt phóng sự về cuộc chiến, đặc biệt là phóng sự thật đau buồn và kinh hoàng mang tên ‘Ngày Chủ Nhật Buồn’ đăng trên báo Chính Luận vào cuối tháng 03/1975, tường thuật tại chỗ cuộc triệt thoái khỏi Cao Nguyên dọc đường số 7 nối liền Phú Bổn với Tuy Hòa của quân đoàn 2 VNCH.


_______________________________

Sunday, September 15, 2019

Tuổi già và bằng lái xe ở Mỹ


Tâm Hữu



Tuần rồi đi dự đám giỗ ở chùa, nghe người chị dâu nói một câu mà trên đường về cứ suy nghĩ :
- Chú à, bây giờ già rồi, bằng gì cũng không quý bằng cái bằng lái xe cả. Tuần rồi chị renew lại được cái bằng lái xe mà mừng hơn là khi qua đây lấy lại được cái bằng dược sĩ.

Thật vậy, ở đây khi không còn lái được xe thì không chủ động được gì nhiều. Đi lại và giao tiếp bị hạn chế. Nếu không chuẩn bị trước thì tinh thần sẽ xuống nhanh. Do vậy người già vẫn cố gắng lái xe dù mỗi năm thêm một tuổi. Và dĩ nhiên, người già thì thường không lái giỏi.

Tháng trước tôi đem cái xe Toyota Prius của nhà tôi đi thay vỏ. Xe đời 2013, đã 6 năm rồi mà chỉ mới chạy 18 ngàn miles, bằng người ta chạy một năm thôi. Thấy chiếc xe bốn bề thương tích, chỗ móp, chỗ trầy như anh thương binh từ mặt trận về, anh thợ thay vỏ hỏi tôi :
- Chú lái đụng những đâu mà xe móp méo lung tung vậy ?
Tôi nói :
- Xe của vợ tôi, tôi đem đi thay vỏ cho bà.
Anh thợ nói :
- Chúc mừng Chú ! Thà lâu lâu đem xe đi sửa còn hơn là hàng ngày làm tài xế cho mấy bà. Cháu đã thấy nhiều ông chở vợ đi chợ, ngồi trên xe đọc hết tờ báo rồi mà bà vợ vẫn chưa ra đó.
Từ đó cũng có lời khuyên, khi đến một khu parking thấy còn chỗ trống, các bạn nên nhìn cái xe đang đỗ kế bên có được đỗ ngay ngắn không ? Có cán lên vạch trắng không ? Và nhất là hai bánh trước có đang quẹo 30 độ không ? Nếu thấy vậy thì các bạn nên đi kiếm chỗ khác, vì chắc chắn rằng, quí cụ ông hay quí cụ bà chủ xe khi de lui thế nào cũng quẹt vào xe của các bạn.

Mới sáng nay khi đến DMV thành phố Westminster để renew lại cái bằng lái xe. Sau khi làm thủ tục ở lối đi vào, tôi vào phòng ngồi chờ đến lượt mình được gọi theo số thứ tự.
Ngồi bên cạnh một bạn trẻ, tôi bắt chuyện :
- Anh chờ lâu chưa ?
Trả lời :
- Cháu chỉ đi với bố cháu đến đây thôi.
Hỏi :
- Ông cụ đâu rồi ?
Trả lời :
- Bố cháu đang làm bài thì viết, vừa test mắt xong.
Rồi cậu ta nói tiếp :
- Bố cháu năm nay 87 tuổi rồi. Cháu đang mong bố cháu thì hng bài viết kỳ nầy, vì mỗi lần ổng lái xe đi là cả nhà ngồi run. Vậy mà ngày nào bố cháu cũng lên xe lái một vòng, dù không có việc gì cũng đi vài block phố rồi về.
Đang nói chuyện thì thấy một ông cụ chống gậy bước tới.
Câu thanh niên đứng lên hỏi :
- Sao bố ?
Ông cụ cười :
- Bố đỗ rồi.
Tôi liếc qua nhìn chàng tuổi trẻ thấy gương mặt cậu ta không biểu hiệu gì là chia vui với bố mình cả !

Người già ở Mỹ trên 70 tuổi, cứ 5 năm phải đến DMV để test lại mắt và làm bài test về luật giao thông mới được cấp lại bằng lái. Năm nay Nha Lộ Vận của Tiểu Bang Cali có đến 18 mẫu bài test, mỗi bài gồm 30 câu hỏi. So với những năm trước đây thì năm nay những câu hỏi khó hơn. Mỗi câu hỏi sẽ có 3 câu trả lời cho người thi chọn. Nếu không đọc thật kỹ sách hướng dẫn về luật giao thông thì ít ai qua được khi test lần đầu, vì chỉ cần trả lời sai 3 câu là xem như hng, phải thi lại. Sau khi làm hai lần mà vẫn không pass thì sẽ được khuyên về nhà đọc lại sách hướng dẫn luật giao thông cho k hơn. Sau đó khi trở lại thì phải đóng thêm tiền để thi tiếp !

Bây giờ tôi kể chuyện lái xe của ông bạn tôi.
Bạn tôi, nhà thơ Viên Linh, một nhà văn, nhà báo tên tuổi ở Sài Gòn trước 1975. Là Chủ Nhiệm, Chủ Bút Nguyệt San Văn Học Khởi Hành ở Hoa Kỳ. Tháng 4 năm 2017 anh phát hành tập “60 năm thơ tuyển” - (thơ Viên Linh).
Buổi tối trước ngày ra mắt tập thơ tại hội trường nhật báo Người Việt, tôi phone hỏi anh :
- Đã nhận sách ở nhà in về chưa ?
Trả lời :
- Nhận rồi nhưng còn nằm ở ngoài đường.
Tôi hỏi :
- Sao nằm ngoài đường ?
Trả lời :
- Tôi lái xe từ nhà in về, lúc mặt trời chiều dọi thẳng vào mắt, bị loá không lái được, lại đói bụng, tôi tấp vào một khu shopping, ăn một tô phở và đi bộ về nhà.
Tôi thất kinh, xem đồng hồ thì đã hơn 9 giờ tối !
Tôi hỏi :
- Xe đang đậu chỗ nào có nhớ không ?
Trả lời :
- Không nhớ lắm, nhưng mai sáng đi lại chặng đường đó tôi sẽ kiếm ra.
Tôi nghĩ, đã mời thân hữu sáng mai ra mắt sách, nhỡ đêm nay chiếc xe bị ai đó lấy mất thì ngày mai sách đâu mà ra mắt ! Trong những lần sinh hoạt của tờ Khởi Hành tôi đều là người điều hợp chương trình, sẽ nói sao với bà con đây ?
Tôi bận vội quần áo và đi ra. Nhà tôi hỏi :
- Giờ nầy khuya rồi mà Ông đi đâu ?
Tôi nói trớ đi một chút :
- Anh Viên Linh bị hng xe giữa đường nhờ giúp.
Nhà tôi làu bàu :
- Cái ông Viên Linh nầy không có vợ nên cứ hay đi chơi khuya !
Tôi đến nhà Viên Linh nói anh lên xe để tôi chở đi kiếm cái xe để lấy sách về. Anh ta nói, bây giờ hết chói nắng rồi, tôi có thể lái xe được, ông cứ chạy trước tôi bám theo sau xe ông là có thể lái về nhà được. Tôi chở anh ta đi kiếm cái xe, thấy đậu trước một trạm xăng, còn khu có tiệm phở thì lại nằm bên kia đường Magnolia. Vậy là thở phào nhẹ nhõm.

Còn ông bạn nhà văn Huy Phương của tôi, năm rồi gặp nhau ở tiệm phở ở đường Garden Grove khi có người bạn chung từ Sacramento về.
Tôi hỏi anh :
- Sao lúc nầy không thấy lái xe mà đi đâu cũng có tài xế vậy ?
Anh trả lời :
- Tôi có nói trên đài rồi đó. Tuổi già đi Uber an toàn hơn, lại tiết kiệm được tiền bạc, v không phải đóng thuế lưu hành, không phải mua bảo hiểm, không tốn tiền đổ xăng và tiền sửa xe.
Tôi cười, trên tám chục rồi, tiết kiệm có đem theo được gì không, lại mất đi cái chủ động, cái thoải mái, chỉ trừ khi vì sức khỏe mà thôi. Mọi người đều cười.

Và rồi gặp một bà bạn ở trước chợ ABC.
Tôi hỏi :
- Sao lúc nầy ít gặp ? Ông nhà bây giờ thế nào, khỏe không ?
Trả lời :
- Tôi buồn quá anh ơi, ông nhà tôi bây giờ không lái được xe nữa. Mà như anh biết, từ ngày qua đây đến giờ, mỗi lần đi đâu tôi cũng nhờ ông nhà tôi chở đi cả !
Tôi nghĩ, không thấy nói gì đến sức khỏe hay bệnh tình của ông chồng mà chỉ nghe kêu buồn vì mất đi một ông tài xế nuôi ăn ở trong nhà mà thôi !

Có hôm thì gặp một bà bạn khác, một bà bạn nhà văn. Hỏi :
- Chị TC, chị vẫn lái xe bình thường chứ ?
Trả lời :
- Được mà anh !
- Ồ, vậy thì tốt quá.

Rồi chị ta nói tiếp :
- Nhưng mà em chỉ biết chạy tới thôi, còn de xe lui thì em không làm được.
Hỏi :
- Vậy thì làm sao chị đậu xe ?
Trả lời :
- Đến trường thì có chỗ đậu cho nhân viên, em chọn chỗ nào khi đi thì chạy tới là ra được. Còn mỗi lần ghé chợ thì em phải đậu xa, kiếm chỗ nào có thể đậu được cái xe xây mũi ra đường xe chạy th em mới đậu. Và khi kẹt lắm thì em nhờ người khác de dùm xe.
Tôi nói :
- Coi chừng đó. Lúc nầy ở trước mấy cái chợ thường có những tay lãng vãng để chờ giựt túi xách của mấy bà. Nhờ đúng vào họ thì xem như cho họ cái xe đó.
Trả lời :
- Em cũng nhắm người chứ bộ. Rồi chị cười, thôi chào anh, em phải đi.
Tôi nói :
- Tôi cũng chào thua… chị, chị TC.

Và rồi, cứ mỗi ngày sẽ tiếp tục có những người già lo lắng không biết mình có còn được cấp bằng lái nữa hay không.

Thưa quí cụ, ở đây lúc đã về với tổ tiên rồi thì con cháu có thương mấy cũng không mua được những chiếc Lexus, Mercedes... để đốt gởi về cho quí cụ đi như ở bên VN mình đâu. Cho nên quí cụ cũng không nên quá quan tâm về cái bằng lái ở Mỹ.

Tâm Hữu
(Quận Cam, tháng 9/2019)

Friday, September 13, 2019

Campuchia và phế tích Ta Prohm huyền bí

Quinhon11



Mình có vài người bạn vừa du lịch Angkor, Campuchia về. Bạn kể trong lúc ngụ ở Khách sạn tại đây, đã có nhiều chuyện kinh dị xảy ra. Đêm về, trong đoàn không ít  người  gặp bóng ma xuất hiện trong phòng, có ma nữ đêm đêm dỡ mùng nhìn bạn với khuôn mặt đẩm máu, làm bạn kinh hãi suýt ngất. Bạn làm mình tò mò muốn tìm hiểu thêm về nơi này. Về vùng đất mà nhà báo người campuchia Ben Kiernan, sau khi sống sót đã đặt tên là "Cánh đồng chết chóc" "killing fields". Nơi mà mấy mươi năm trước xảy ra một cuộc diệt chủng tàn bạo. Đã cướp đi mạng sống khoảng 2 triệu người, trong tổng dân số 8 triệu trong khu vực.

Thursday, September 12, 2019

Vài Dòng Về Chiếc Bánh Trung Thu


Ảnh minh hoạ

Ăn bánh trung thu vào dịp lễ hội rằm tháng 8 là nét văn hoá truyền thống nước ta và bất cứ ai cũng thích món ăn ngon miệng này. Tuy nhiên, chúng cũng là thủ phạm gây béo và những nguy cơ tiềm ẩn của nhiều bệnh nguy hiểm khi lỡ ăn quá nhiều.

Wednesday, September 11, 2019

Tưởng Niệm 911

Tưởng Niệm 911

Raise the Flag at Ground Zero

Sống Nhờ Dịch Cân Kinh, Thái Cực Quyền

Chu Tất  Tiến

Tác giả là nhà giáo, nhà báo, nhà hoạt động xã hội quen biết tại Little Saigon.  Tới Mỹ theo diện HO  Một từ 1990. Suốt 28 năm qua, ông  không ngừng viết văn viết báo tiếng Việt, tiếng Anh. Trong năm qua, có tới 7 cuốn sách mới. Góp sức với Viết Về Nước Mỹ, ông đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ từ những năm đầu, và vẫn tiếp tục thêm bài mới.


**

Tuesday, September 10, 2019

Dậy mà đi - Người Việt tại Nhật xuống đường phản đối Trung Cộng

Akenaga Hisahide - Vũ Đăng Khuê
Anh Vũ Đăng Khuê / Akenaga Hisahide là du học sinh, tới Nhật thập niên 70’s. Hiện là giáo sư tại Nhật hơn 30 năm. Xin Post bài viết dưới đây như một cách chia sẻ, chuyển lửa và ủng hộ kiều bào ở Nhật. / QN11
_ _ _

Từ Tứ đảo, anh em ta gặp nhau mừng như bão lớn
(Thân tặng những tấm lòng vì quê hương đất nước có mặt ngày hôm qua cũng như những anh em khắp năm châu ... theo dõi tụi tôi từng cây số).

Nhiều người đã đến sớm, không phải chỉ một giờ, một tuần, một tháng. Họ đã đến với nhau từ 3 năm trước dưới nhiều hình thức khác nhau. Hội Xuân, Trại hè, Hội Luận Nhân Quyền, đòi nước sạch cá sạch cho dân qua vụ Formosa, biểu tình đánh an ninh mạng…. nhưng từ ngày có những “trái tai gai mắt” diễn ra hàng ngày, hàng giờ trên mảnh đất Việt đối với các vấn đề biển đảo, vẫn với cách giải quyết lấy được cho qua, nếu không muốn nói là nhu nhược của các ông bà lãnh đạo: “chúng ta sẽ cố gắng giải quyết vấn đề trên tình thần vừa đàm vừa phán…. cái con mẹ gì đó” Thì “Chúng tôi, những người trẻ đến Nhật từ khắp các nẻo đường Việt Nam, nhất định không thể ngồi yên” và một Ủy Ban mang tên “Phong Trao Antichicom (Phản đối Trung Cộng xâm lược) đã ra đời để đáp ứng với tình hình mới.

Monday, September 9, 2019

Bạn có dám ăn những loại sâu này?

Loài sâu béo (sâu đậu)

Mùa thu là mùa mà người nông dân Trung Quốc bận bịu với việc thu hoạch ngô. Vào lúc này, các loài côn trùng gây thiệt hại cho hoa màu là nỗi ám ảnh của rất nhiều nông dân. Các loại côn trùng như châu chấu, bọ cánh cứng, sâu rệp luôn kèm theo cùng với sự phát triển của thực vật.

Trong số đó có nhiều loại côn trùng giàu protein, có giá trị dinh dưỡng cao nên trở thành món ngon trên bàn ăn. Ví dụ, loài sâu béo ở Trung Quốc, hay còn gọi là "sâu đậu", chúng thường phát triển rất nhiều ở nông thôn, phá hoại rau củ với tốc độ kinh hoàng nên cứ vào mùa là người dân lại đổ xô đi bắt chúng.

Sunday, September 8, 2019

Câu Chuyện Về Một Chú Dế Lửa

Tuyết Vân: Bài viết này đã đọc từ trên fb của người bạn. Ngày xưa (ngày xưa? đã xa thật vậy sao?) ở Việt Nam đá dế là một trong những trò chơi của các cậu con trai. Những ai lớn lên xa thành phố một chút đều quen cảnh tượng đá dế nầy. Nhà văn Tô Hoài có viết Dế Mèn Phiêu Luu Ký là một cuốn truyện rất hay. Tiếng dế kêu cũng có đi vào trong văn thơ.   Xin được chia xẻ cùng bạn đọc về chú Dế trong câu chuyện này
     
Đêm khuya nghe tiếng dế kêu,
Phòng loan em những chín chiều quặn đau. (ca dao)



Saturday, September 7, 2019

Đậu bắp ăn sống được không?

Quinhon11

Năm nào mình cũng trồng vài cây đậu bắp bên hông nhà. Trồng để mà trồng, chứ mỗi lần hái trái vào rồi cũng để héo, để già vì làm biếng chế biến theo cách luột, hay nấu canh, do nhà mình ít ăn cơm. Năm nay cũng vậy, ươm lên khá nhiều cây đậu bắp con, nhưng không có đất nên mình chỉ để lại năm cây, số còn lại đem cho bạn bè. Mỗi sáng ra dạo vườn, thấy trái vừa đủ lớn thì mình hái vào. Tuy không nhiều, chỉ chừng 3-4  trái mỗi ngày, nhưng vậy là đủ cho mình.

Nhìn mấy trái đậu bắp mới hái xanh mướt, bắt mắt vậy mà sau vài ngày trong tủ lạnh đã trở nên xỉn màu và mất hẳn độ tươi lúc ban đầu, làm mình tiếc lắm. Một hôm mình thử ăn sống, ăn ngay khi vừa mới hái. Mùi vị đậu bắp sống với mình khá dễ ăn. Dòn, có vị ngọt hậu, không nhớt nhiều.. ăn cứ như ăn dưa leo.

Friday, September 6, 2019

Một thực nghiệm về cách trị bệnh Gout

Vũ Trung Hiền

Xui gia của tôi, Anh Nguyễn Tía, năm nay tám mươi ba tuổi, Hiện sống ở tiểu bang Georgia. Cách đây một năm, anh ấy bị bệnh gout hành hạ, Những ngón chân và mắt cá đỏ & sưng to, có lúc anh đã phải bò từ phòng ngủ qua phòng tắm để đi tiểu!
Anh ấy đã dùng colchicine, AlloPurinol, nhưng không hết.



Có ông bạn anh ấy đem lại mấy củ hành màu đỏ tím và một chai rượu loại bình dân như hình tôi gửi khoảng gần 4l thôi

Thursday, September 5, 2019

Cây Chanh Thái, Cây Chúc, Kaffir Lime

Quinhon11


Cây chanh Thái, tuy là giống chanh cũng có trái, nhưng phần lá lại được dùng nhiều hơn trái. Nhiều nơi ở VN người ta gọi là cây Lá Chúc. Trái chanh Thái có mùi thơm cực phẩm, nhưng rất ít nước. Phương tây người ta thường dùng phần vỏ chanh để làm hương liệu trong một số loại bánh và thức uống. Ở các nước Đông Nam Á như Thái Lan, Lào, Miên, Mã Lai, Indonesia .. Thì hầu như lá chanh Thái tươi, khô, vô cùng thông dụng, hiện diện trong hầu hết trong những món ăn hằng ngày.

Hiện ở Mỹ giá bán một cây chanh Thái khá đắt. Khoảng 30-40 dollars một cây nhỏ, cở 1 ft. Tại một số tiểu bang không nhiều người Việt, thì càng hiếm hoi, khó mua hơn. Nếu mua cây trên mạng, phải chịu thêm tiền shipping nên cũng khá nặng vốn. 

Wednesday, September 4, 2019

‘Nước dâng đến đâu, tường cao tới đó’ – Cách chống lũ của người Áo khiến cả thế giới nể phục

Trần Phong 


Vài năm trước, thành phố Grein (Áo) bắt đầu trải qua trận lũ kinh hoàng. Để đảm bảo an toàn cho người dân, các quan chức nước này đã nhanh chóng thuê kỹ sư lắp đặt các bức tường chống lũ di động từ sông Danube.

Tuesday, September 3, 2019

“Cháu chỉ xin một dollar thôi !”

Sưu tầm



Vào đầu những năm 1990, khi nhà hảo tâm người Mỹ Ken Behring, cũng là một vị tỷ phú bất động sản, có việc từ thiện cần đi qua khu vực vnh San Francisco, ông bất ngờ biết được chiếc ví của mình đã đánh mất.

Tôi Được Hồi Phục Sau Khi Bị “Stroke”

Nguyễn Minh Tâm




Bị “Stroke” hay “tai biến mạch máu não” làm cho bệnh nhân bị tê liệt một nửa cơ thể, nói không rõ, phải ngồi xe lăn. Nhưng việc hồi phục hầu như ai cũng có thể làm được nếu bệnh nhân có đủ cương quyết và nghị lực. Câu chuyện dưới đây do chính một bệnh nhân, ông Ron Smith, tự thuật trong tác phẩm tựa đề: “THE DEFIANT MIND”.(Một Đầu Óc Bướng Bỉnh)

Monday, September 2, 2019

Văn hoá ăn uống ‘kỳ lạ’ của người Hàn Quốc: Cơm bát không được bưng, xì xụp mới là ngon…

Thu Hiền 


Người Hàn Quốc có rất nhiều quy tắc ăn uống nghiêm ngặt, thế nhưng họ lại có một thói quen dường như ‘không thể chấp nhận nổi’, dù theo tiêu chuẩn Đông hay Tây…
Ngày nay, phim Hàn Quốc đã trở thành một món ăn tinh thần quen thuộc với người Việt Nam. Hầu như không có một bộ phim dài tập nào của Hàn Quốc lại không có cảnh ăn uống thân mật trong gia đình hay những bữa nhậu giữa các đồng nghiệp, bạn bè. Chắc hẳn nhiều người sẽ rất thắc mắc về tập quán ăn uống khá khác lạ của người dân xứ kim chi, mặc dù Hàn Quốc cũng là một quốc gia châu Á có nhiều điểm tương đồng về văn hóa với Việt Nam.

Sunday, September 1, 2019

Trong đời, những gì cần buông thì hãy buông, những gì nên mất thì hãy mất

Thuận An 


Có thể bạn đã từng trải qua những lúc như thế này: Đối diện với tình cảm và cuộc sống không như ý, bạn cảm thấy phiền não không sao tả được. Rất nhiều lúc, buông bỏ thì lòng lại không nỡ, còn như tiếp tục thì lại quá mệt mỏi, trong tâm cảm thấy khó xử và giày vò.


Bạn đã từng nghĩ rằng rất nhiều chuyện phiền lòng đều bắt nguồn từ bản tính cố chấp và thích so bì của bản thân. Đời người ngắn ngủi, sinh mệnh vô thường, vậy nên mong bạn đừng làm khó chính mình. Những gì cần buông thì hãy buông, những gì nên mất thì hãy mất, những gì cần quên thì hãy quên.

Saturday, August 31, 2019

Dũng khí Người dân Hồng Kông

Tri Lê



Chuyện gì sẽ xảy ra, nếu tên cảnh sát này bắn chết người đàn ông đang ngăn cản hắn ta, trong cuộc biểu tình vừa qua tại HK ?

Friday, August 30, 2019

Tôm bọc khoai tây chiên giòn

.


Nguyên liệu làm tôm bọc khoai tây chiên giòn cho phần ăn 2 người

-  Tôm tươi 8 con
-  Khoai tây 2 củ
-  Phô mai 10 gr(Mozzarella)
-  Sốt Mayonnaise 2 muỗng canh

Thursday, August 29, 2019

Câu chuyện thú vị, cảm động và đáng suy ngẫm

Sưu tầm


Một vụ nổ xảy ra tại Donetsk - Ukraine, ngày 20/10/2014.
Căn nhà bốc cháy, người chủ trước lúc chạy thoát thân đã nhớ và tháo bỏ dây xích của chú chó trong nhà, hy vọng nó cũng mau theo chủ bỏ chạy ra ngoài. Nhưng không... con chó này đã không làm như thế mà quay đầu xông vào căn nhà đang cháy.

Trước sau như một!

Takenaga Hisahide is with Diem-Thuy Nguyen

Naha - Okinawa 1979 

Sáng nay nhận được hình chụp từ cuộc biểu tình của cộng đồng người Việt tại Canada trước Đại Sứ Quán Trung Quốc tại Ottawa, chợt nghĩ đến một bài viết cũ cách đây một năm của chị Qui Nhơn. Bài viết nhiều cảm xúc, trăn trở của một người từng một thời sống trọn vẹn với nhiệt huyết của tuổi trẻ - dấn thân, đau đáu trước vận mệnh của dân tộc và quê hương.

Wednesday, August 28, 2019

GIÁ CỦA TỰ DO

Sưu tầm


* Thật thương tâm
Ở Honolulu, nếu bạn nhắc đến “voi Tyke” với những cư dân đã sống cách đây hơn 20 năm, thì họ sẽ chỉ lắc đầu - và bắt đầu kể về một thời điểm cực kỳ tăm tối trong lịch sử nơi đây.
Tyke là một con voi cái Châu Phi sinh năm 1974 và mất vào ngày 20/8/1994, sau khi bị bắn 87 phát đạn. Phải mất 2 tiếng để nó trút hơi thở cuối cùng trong nỗi đau đớn, sợ hãi và sự cô độc đến kinh hoàng.

Bánh xèo Jasmine, Cà phê Beignet Ông Già

Quinhon11



Mình là dân nẫu, mê bánh xèo kinh khủng. Nhất là những hôm mát trời, hay thời tiết dự đoán có mưa thì món bánh xèo này lên đầu bảng. Thế nào bạn bè cũng ơi ới rủ nhau tụ họp, đúc bánh xèo ăn. Dù trong lòng cũng ngại món ăn nhiều dầu mỡ,  nhưng mặt kệ, món ngon miền trung này, thỉnh thoảng thèm vẫn cứ ăn. Trong nhóm mình, có chú Dũng là một tay đổ bánh xèo nỗi tiếng chịu khó. Mình dùng từ "chịu khó" vì hầu như lần nào ăn bánh xèo chú cũng là nạn nhân đứng bếp.

Cách làm vỏ bánh trung thu

Gaumisa

Bài cũ đã post lâu, nay thêm phần recipes làm vỏ bánh Trung thu.




Vật liệu: làm được 7-8 cái bánh 200gr  (130gr nhân- 70gr vỏ bánh)

-  150gr bột mi All Purpose
-  150gr Bột Cake Flour (nếu không có bột Cake Flour làm  toàn All Purpose cùng được nhưng bánh không được mềm)
-   200gr đường Đại Hàn
-  60gr dầu ăn
-  1 cafe  bơ đậu phọng

Tuesday, August 27, 2019

7 dấu hiệu cho thấy bạn chắc chắn là “con nghiện” Facebook


News.zing.vn



Facebook đã trở thành một phần không thể thiếu của chúng ta. Tuy nhiên, nếu như có người biết sử dụng nó một cách hợp lý, thì lại có người trở thành “nô lệ” của Facebook.
Thời gian người dùng gắn với các hoạt động trên Facebook như like, cập nhật statsus, đăng ảnh, bình luận… ngày một tăng cùng với sự phổ biến của smartphone và 3G/4G. Do dễ tiếp cận và dễ sử dụng, không ngạc nhiên khi nhiều người trở nên “nghiện” Facebook.

Văn tế hào kiệt Ngô Chí Dũng




Vũ Đăng Khuê - Takenaga Hisahide .. "Trước khi lên đường, anh đưa tôi một túi xách và dặn dò đủ thứ: đây là hồ sơ những nhà báo hay liên lạc, kia là túi đựng những giấy tờ tùy thân cũ như: thẻ căn cước, sổ thông hành, bằng lái xe, chứng chỉ Tú Tài 2 v.v.... còn có một cái túi được gói nhiều lớp thật kỹ bên ngoài có ghi rõ: “những thứ không nên xem”, tôi tò mò nhưng không dám hỏi. Sau lúc vào khu chiến, anh có thư cho tôi và “tiết lộ”: đó là túi đựng những lá thư của gia đình mà không bao giờ anh trả lời và yêu cầu tôi giữ kỹ”.
Và tôi còn giữ tất cả cho đến ngày hôm nay. / 

Giữa người với người cần có khoảng cách, dẫu thân đến mấy cũng phải có giới hạn

Nguyệt Hạ - ĐKN

Giữa người với người cần phải có khoảng cách, gồm cả khoảng cách về thân thể và tâm hồn. Có lẽ bạn chưa biết rằng cuộc sống trở nên tồi tệ chính là do người ta quá thiếu “khoảng cách” với nhau.

Một người không có ý thức về khoảng cách, không biết đâu là giới hạn thì sẽ không phân biệt được rõ trách nhiệm của mình, sẽ trở nên kiểm soát quá hay vâng lời quá, chịu đựng quá hay ỷ lại quá. Họ vì mong muốn cải biến người khác mà cảm thấy bất lực và thất vọng. Lâu dần, cuộc sống của họ trở nên hỗn loạn.

Monday, August 26, 2019

Có phải chân gà tốt cho sức khỏe ?

Chân gà từ lâu đã là một món ăn được ưa chuộng trên thế giới - đặc biệt là tại châu Á, Trung Quốc, Indonesia, Hàn Quốc, Malaysia, Philippines, Thái Lan, và Việt Nam.



Thì ra, chân gà mang lại khá nhiều lợi ích về mặt sức khỏe, nhờ một thành phần quan trọng: chất collagen.

Sunday, August 25, 2019

Những bức ảnh gây 'choáng' từ thiên nhiên

Quinhon11

Thế giới tự nhiên đầy vẻ đẹp, kỳ diệu và huyền bí. Thiên nhiên có sức mạnh để tạo ra sự sống cũng như có đủ sức mạnh để hủy diệt
Những bức ảnh dưới đây cho thấy, thế giới tự nhiên đầy những điều bất ngờ. Có thể phá hủy mọi thứ một cách tàn bạo, gây chết người. Hoặc tuyệt vời và đầy cảm hứng.
Vì những hình ảnh này được thu thập trên web, trên toàn thế giới. Một số có thể đã được chỉnh sửa hoặc thay đổi. Người dùng nên thận trọng.

Ngọn hải đăng trong cơn bão



Một làn sóng phẩn nộ đánh vào một ngọn hải đăng ngoài khơi nước Pháp năm 1989 - người đàn ông trong ngọn hải đăng sống sót. (Ảnh-Jean Guichard)

Saturday, August 24, 2019

Thế giới động vật - Những dị chủng ít thấy

Những hình ảnh khó tin nhưng hoàn toàn có thật này khiến người xem hoài nghi về sự có hay không có sự can thiệp của công nghệ photoshop.


Sói bờm

Friday, August 23, 2019

I HOPE - Phạm quỳnh Anh .

Sáng thứ sáu , Bên ly Café .Tặng các bạn một bản nhạc tình nhẹ nhàng, như mây, như khói, như niềm hy vọng luôn ở cùng chúng ta..

                                  J'espère  -  Niềm hy vọng .



Bún cá Kiên Giang – Đậm đà miền tây

.


Bún cá Kiên Giang không giống như các món bún cá của người miền Trung được chế biến từ cá biển. Bún cá Kiên Giang có nguyên liệu chính là những con cá lóc to tròn trên các đồng ruộng, trên những con sông.

Thursday, August 22, 2019

Tại sao Hong Kong được cộng đồng Việt quan tâm?

Từ VOA, tác giả Mạnh Kim

Hàng trăm ngàn người Hong Kong, tràn xuống đường hôm
Chủ nhật để 
biểu tình ủng hộ dân chủ, mặc cho trời mưa

Mạng xã hội Việt Nam tràn ngập hình ảnh và thông tin về sự kiện biểu tình Hong Kong. Tại sao sự kiện này được đón nhận với sự quan tâm đặc biệt?

Wednesday, August 21, 2019

Tạp ghi Mùa đông ...

Quinhon11

Bây giờ đang mùa hè, nóng sôi trên cây cỏ, con người. Đọc lại một bài viết mùa đông năm cũ, hy vọng có thể làm mát nhẹ phần nào?


Trong chiều dần im hơi. Người ngồi thương nhớ bao ngày vui.......

Mùa đông thật sự đã về, buổi sáng  nhìn ra ngoài song cửa mây  giăng một màu trắng xám, những  mảng sương & đá mỏng bám đó đây khắp mặt cỏ. Trên mái nhà, những ống khói hững hờ tỏa những cụm khói phiêu diêu. Mùa này  lò sưởi nhà ai cũng đốt lên tìm chút ấm áp. Lũ chim, sóc cũng vắng bóng, hoa cỏ ngủ  im lìm. Trời đông ở đây hiu hắt buồn.

Những câu chuyện kinh dị có thật trong bệnh viện tâm thần

Bệnh viện tâm thần luôn chứa những điều bí ẩn khiến người bình thường nổi hết cả da gà khi nghe kể lại.
Lạm dụng thân thể
Vào dịp giáng sinh năm ngoái, tại một bệnh viện tâm thần ở Anh, một nhân viên phụ trách việc chăm sóc bệnh nhân đã tường thuật lại câu chuyện không biết nên sợ hay nên buồn.
 Bệnh nhân mà nhân viên này phụ trách là một cô bé khoảng 13 – 14 tuổi từng trải qua một cơn khủng hoảng về lạm dụng cơ thể. Sau khi được dắt vào buồng tắm và thay quần áo để tắm, cô bé bỗng dưng ngã xuống và co giật liên tục. Tiếp theo đó bỗng dưng cô bé bò bằng bốn chân, liếm chân 2 nữ nhân viên với thái độ phục tùng và từ từ nói: "Con đã sẵn sàng, bố ơi!"
Hoá ra, cô bé bị cha của mình lạm dụng đến mức bị tâm thần. Cứ mỗi lần thay quần áo, kí ức xấu xí ấy lại ùa về hành hạ tâm hồn nhỏ bé. Tuy nhiên, tội ác đã phải trả giá. Người cha đã bị bắt và tống vô tù, còn cô bé đang dần hồi phục trở lại.

Tuesday, August 20, 2019

Xác đậu xào giá, món ăn giản dị ở Phú Yên

Xác đậu xào trộn nước tương, nước mắm ngon, xúc với bánh tráng nướng là ngon và đúng điệu



Tôi sinh ra và lớn lên ở nông thôn Nam trung bộ nên cũng không ngoài quy luật tâm lí nói trên. Tôi nhớ biết bao chuyện ấu thơ mà có lẽ nhớ nhất là những món ăn dân dã ngày xưa mẹ thường làm cho cả gia đình. Ngày đó, những món như cá thịt được xem là sang trọng và có phần xa xỉ với nhiều gia đình. Nhà tôi cũng vậy, những thức thường ngày như mắm, rau, đậu… đã trở nên quen thuộc và gần gũi.