CHUYÊN MỤC

Showing posts with label Truyện ngắn - Tùy bút - thơ. Show all posts
Showing posts with label Truyện ngắn - Tùy bút - thơ. Show all posts

Wednesday, June 17, 2026

THẢ LỜI VÔ NGÔN

  

Hạ Anh

Thả buồn theo lá thu phai,
Thả thơ về với chân mây cuối trời.
Thả lo âu, thả mệt nhoài,
Thả nhành sương khói bên đời bão giông.
Thả tình vê lại hư không,
Thả luôn mộng mị vào mông mênh đời.
Thả hồn theo ánh xuân tươi,
Thả tâm thanh tịnh, thả lời vô ngôn…

Hạanh.05.02.26

________________________

Saturday, June 13, 2026

Quà vặt tuổi thơ

Trang Nguyên

Cận cảnh một quầy bánh mì 
ở Sài gòn 1970 


Nhớ nhất là món bánh mì thịt ba rọi giá 5 đồng một ổ. Sau bao nhiêu năm cuộc sống có thêm nhiều món ngon vật lạ, lại hỏi mấy thứ quà vặt cỏn con ngày ấy còn ngon không. Ai cũng bảo, ngon quá đi chớ. Nó ngon từ trong nỗi nhớ!

Friday, June 12, 2026

Những mùa World Cup đi qua.


Mới đó mà đã bốn năm kể từ kỳ World Cup 2022 diễn ra tại Qatar. Nhớ lại những ngày cùng nhóm “Những Tháng, Những Ngày” viết bài theo từng trận đấu, với anh Khuê, chị Diễm, Huy và Hiếu. Thời gian trôi nhanh quá. Giờ đây, cánh chim đầu đàn Vũ Đăng Khuê đã đi xa, để lại trong lòng bạn bè và người theo dõi Facebook nhiều thương tiếc. Những bài bình luận của anh, vừa sâu sắc, sắc sảo, vừa hóm hỉnh, tếu táo, vẫn còn đọng lại như một phần ký ức đẹp của mỗi mùa bóng đá.

Thursday, June 11, 2026

Già Ơi !

BS Đỗ Hồng Ngọc (tản mạn)

Có người hỏi vì sao tôi không phải là bác sĩ lão khoa mà lại viết nhiều về… người già; nào Gió heo may đã về, nào Già ơi… chào bạn, rồi Nghĩ từ trái tim… ?". Đúng vậy, tôi chỉ là một bác sĩ nhi khoa, bác sĩ của trẻ con, nhưng sở dĩ viết về người già là bởi trước sau gì mấy nhóc nhỏ mà tôi đã và đang chăm sóc cũng sẽ trở thành một người già, một ngày nào đó !

Monday, June 8, 2026

Cái Đẹp Đến Từ Bên Trong !

. Beauty comes from within.

Hôm nay đang đi bộ chung quanh park [ công viên nhỏ] của khu tôi đang cư ngụ, thấy một cô bé rất xinh chừng mười tuổi, mặc một T-shirt màu trắng với hàng chử màu cam nỗi bật phía sau lưng: " Beauty comes from within ". Thoạt đầu tôi không để ý lắm vì tai tập trung nghe pháp thoai. Tuy nhiên trên đường trở về nhà, tôi nghỉ về hàng chử này không ít.

Saturday, June 6, 2026

Tuyết Tháng Năm

Bí Bếp

Nghe nói “tuyết tháng Năm” tưởng đâu chuyện nghịch đời, mùa hè mới ló đầu ra mà tuyết đã lục đục trở lại, khác nào đang ăn tô bún riêu nóng mà ai biểu bỏ thêm cục nước đá vô cho “mát”. Nhưng ở xứ Mỹ nầy, nhứt là mấy vùng phía Bắc, có thứ tuyết không lạnh, không tan thành nước, mà tan thành hắt xì, ngứa mắt, chảy nước mũi, ấy là bông gòn của cây cottonwood.

Monday, June 1, 2026

ĐỪNG BẮT TÔ PHỞ GÀ GÁNH CẢ NGÀN NĂM VĂN HIẾN

BÍ BẾP

Dạo gần đây, thỉnh thoảng tôi đọc được vài bài viết nghe rất “lên đời” về văn hóa, nghệ thuật và ẩm thực ở miền ngoài. Nào là ca sĩ miền Bắc có vẻ hợp với nhạc thính phòng hơn, còn ca sĩ miền Nam thì hình như chỉ chuyên trị bolero, nhạc sến, nhạc mùi. Rồi lại có những lời quảng cáo nghe rất trang trọng, kiểu như “Phở gà Hà Nội, nét di sản tinh tế của đất Kinh kỳ.” Thoáng đọc qua thì thấy chữ nghĩa rất có mùi văn hóa, bay lượn như khói trầm trong đình làng. Nhưng ngẫm kỹ, cũng nên thong thả một chút, kẻo tô phở gà chưa kịp nguội mà đã bị bắt đội mão “di sản”, mặc áo “ngàn năm văn hiến”, rồi đứng nghiêm chào lịch sử.

Sunday, May 31, 2026

Ở Lại Mỹ Hay Trở Về VIỆT NAM Khi Về Già ?

Có lẽ đây là một trong những câu hỏi khiến nhiều người Việt xa xứ trăn trở nhất khi bước vào tuổi xế chiều. Sau bao năm tháng bôn ba, làm việc, gây dựng cuộc sống nơi đất khách, đến một lúc nào đó, người ta lại tự hỏi : “Mình nên ở lại Mỹ hay trở về Việt Nam để sống những năm tháng còn lại ?”.

Wednesday, May 20, 2026

“Nhớ cà phê là nhớ cái chỗ ngồi”

Lê Hoàng Diệp Thảo

Từng có bài báo của một người nước ngoài nhận xét về phong cách uống cà phê của người Sài Gòn : “Người dân thành phố, ‘ngồi cà phê’ với nhau, không nhìn nhau mà cùng… nhìn ra đường”.

Tuesday, May 19, 2026

Ngồi Cà Phê Quán

Trương Hữu Hiền 

Không ai biết thời gian sẽ giữ lại điều gì, và sẽ cuốn trôi điều gì khỏi ký ức của mỗi con người. Nhưng có lẽ khó phủ nhận được là đời sống rốt cuộc cũng chỉ là sự tích lũy của những lần gặp gỡ. Có những cuộc gặp dài lâu, có những cuộc gặp ngắn ngủi, cũng có những cuộc gặp chỉ thoáng qua như một ánh mắt vô tình chạm nhau giữa phố.

Sunday, May 17, 2026

ĐỪNG VỘI..

Minh Hân Phan 

Đừng vội ngưỡng mộ một người luôn mỉm cười.
Không phải vì nụ cười ấy không đẹp, 
mà vì bạn chưa biết họ đã đi qua những gì để giữ được nụ cười đó.

Có những người trông lúc nào cũng tích cực, lời nói nhẹ nhàng, thái độ điềm tĩnh, dường như chẳng có điều gì làm họ lung lay.

Friday, May 15, 2026

THI SĨ PHẠM THIÊN THƯ KỂ VỀ CÔ BẠN GÁI CÙNG LỚP HOÀNG THỊ NGỌ.

.

Thi sĩ Phạm Thiên Thư, tác giả của “Ngày Xưa Hoàng Thị” đã qua đời ngày 7 tháng 5 năm 2026 tại Sài Gòn, hưởng thọ 86 tuổi.  Xin kính tiễn ông đi về cõi vĩnh hằng.

THI SĨ PHẠM THIÊN THƯ KỂ VỀ CÔ BẠN GÁI CÙNG LỚP HOÀNG THỊ NGỌ.

“Rất đơn giản, tôi tuổi Thìn (1940), còn cô ấy tuổi Ngọ (1942) cho nên được bố mẹ đặt luôn tên là Ngọ. Cách nhau 2 tuổi nhưng học cùng lớp đệ tam (lớp 10 bây giờ) ở trường Trung học Văn Lang (khu Tân Định). Ngọ có dáng người thanh mảnh với mái tóc dài thả ngang vai. Mỗi khi xếp hàng vào lớp, cô ấy đứng đầu hàng bên nữ, tôi đứng cuối hàng bên nam, tha hồ ngắm… Vào lớp, cô ấy ngồi bàn đầu, tôi bàn cuối. Ngọ học rất giỏi, còn tôi chỉ giỏi… đánh lộn (gia đình tôi vốn có truyền thống võ thuật). Có lần thầy giáo gọi tôi lên trả bài, tôi không thuộc nhưng thay vì lên tận bàn thầy giáo trên bục giảng, tôi chỉ đi đến ngang chỗ Ngọ ngồi thì dừng lại. Ngọ biết ý, mở cuốn tập ra cho tôi… liếc, đọc vanh vách!

Wednesday, May 13, 2026

Chuyến đi cuối cùng..

 

Tôi lái Uber. Chủ yếu là vào ban đêm.

Tuần trước, lúc 11 giờ đêm, tôi đón một ông cụ.

Ông lên xe rồi nói:

“Tôi cần cậu chở tôi đến năm nơi tối nay. Tôi sẽ trả cậu 500 đô. Tiền mặt. Nhưng cậu không được hỏi lý do cho đến khi chúng ta đi xong tất cả.”

Ông đưa cho tôi năm địa chỉ.

Điểm dừng đầu tiên: một căn nhà ở ngoại ô.

Saturday, May 9, 2026

Vĩnh Biệt Thi Sĩ Phạm Thiên Thư ( 1940-2026)



Vĩnh Biệt

Thi Sĩ Phạm Thiên Thư ( 1940-2026)
Thì thôi lệ ấy còn ngần dáng sương
Thì thôi mù phố xe đường
Thôi thì thôi nhé đoạn trường thế thôi ! “
Có những người làm thơ để lưu danh, có những người làm thơ để giữ lấy hay gửi gắm một cõi lòng … Và Phạm Thiên Thư dường như thuộc về cõi sau ấy.

Friday, May 8, 2026

Phạm Thiên Thư, giã từ miền hoa vàng.

Trương Hữu - HIEN YUKEN


NGÀY XƯA HOÀNG THỊ - THÁI THANH (PHẠM DUY)
 
Nếu không có Phạm Thiên Thư, không có Nguyễn Tất Nhiên, và không có Phạm Duy, thì những cái tên dung dị như Ngọ hay Duyên có lẽ cũng chỉ là tên của những cô gái bình thường, lặng lẽ đi qua cuộc đời như bao cái tên khác. Ngọ mộc mạc đến giản dị, Duyên tuy có phần mềm mại yểu điệu hơn, nhưng nếu đặt cạnh những cái tên như Hoàng Lan, Bích Liên hay Tường Vi..., vẫn dường như thiếu đi đôi chút vẻ kiêu sa, thơ mộng. Thế nhưng, bằng phép màu kỳ diệu của thi ca và âm nhạc, những cái tên bình dị ấy đã vượt khỏi giới hạn của đời thường để trở thành biểu tượng của tuổi trẻ, của tình yêu học trò, của một thời áo trắng hồn nhiên trong ký ức của nhiều thế hệ.

Tuesday, May 5, 2026

Cứ mỗi cuối tháng Tư về..


Bản tin trên báo Le Marin
Cứ mỗi cuối tháng Tư về, ký ức về những ngày vượt biên, vượt biển lại trở về trong tâm trí của người Việt tị nạn như một phần đời không thể quên. Những câu chuyện ra đi trong tuyệt vọng, những hình ảnh giữa biển khơi, đã trở thành nỗi ám ảnh theo họ suốt cuộc đời.
So với biết bao chuyến ghe mong manh năm ấy, chuyến đi của gia đình bà nhà tôi có lẽ là một may mắn hiếm hoi. Rời bãi biển Cam Ranh trong đêm tối, chỉ hai ngày sau, khi chưa kịp đối mặt với đói khát, ghe đã được cứu vớt bởi tàu chở dầu Ventose của Pháp. Toàn bộ 109 người trên ghe, cùng một em bé còn trong bụng mẹ, được đưa lên tàu an toàn rồi chuyển đến trại tị nạn tạm trú tại Nhật Bản.

Saturday, April 25, 2026

CẢM ƠN


Vì đã từng cùng nhau đi qua một đọan đường 
trong cuộc đời. 
Dù không quá dài, nhưng cũng đủ để trở thành một kỷ niệm khó quên.

Cám ơn...
Vì đã cho nhau những cảm xúc rất thật.
Những ngày tháng từng hạnh phúc, từng cùng nhau tin tưởng, động viên và cố gắng.

Friday, April 24, 2026

MẤT CON TRÊN ĐƯỜNG VƯỢT BIỂN…

Bài viết của Ca sĩ Don Ho 

Khi đang hát, sợ nhất là bị khán giả níu vai và chồm lên nói nhỏ vào tai. Chuyện này có nhiều cơ hội xảy ra khi người ca sĩ cầm microphone rời sân khấu để đi xuống bên dưới. Và tại sao "sợ" ư? Có thể bạn thắc mắc, chẳng hiểu.

- Thứ nhất. Đang mải lo trình bày một nhạc phẩm, âm thanh đang ầm ầm thì người ca sĩ làm sao có thể nghe kịp và hiểu người kia đang muốn nói gì với mình?

Thursday, April 23, 2026

Nỗi Lòng... Tháng Tư!

Bí Bếp


Tháng Tư, với nhiều người Việt tha hương, nó không phải chỉ là một tháng trong năm. Nó là thứ tháng nghe tới thì lòng người tự dưng chùng xuống, như gặp lại một vết sẹo cũ nằm khuất đâu đó trong da thịt, ngày thường không nhắc thì thôi, chớ hễ trở trời là nó nhức. Người ta gọi là “tháng Tư đen”, nghe thì gọn một câu, mà trong đó chứa biết bao nhiêu nỗi đoạn trường. Có những chuyện của một đời người, qua rồi thì thôi. Nhưng cũng có những chuyện của lịch sử, nó đi ngang một lần mà để dấu lại cho mấy chục năm sau, người ta vẫn chưa nói cho hết được cái nặng trong lòng.