![]() |
| Hạ Anh |
CHUYÊN MỤC
- Xã hội đời sống (3162)
- Truyện ngắn - Tùy bút - thơ (1468)
- Trong bếp ngoài vườn * (614)
- Y học - Sức khỏe (422)
- Thế giới huyền bí (134)
Wednesday, June 17, 2026
THẢ LỜI VÔ NGÔN
Saturday, June 13, 2026
Quà vặt tuổi thơ
Trang Nguyên
![]() |
| Cận cảnh một quầy bánh mì ở Sài gòn 1970 |
Friday, June 12, 2026
Những mùa World Cup đi qua.
Thursday, June 11, 2026
Già Ơi !
BS Đỗ Hồng Ngọc (tản mạn)
Monday, June 8, 2026
Cái Đẹp Đến Từ Bên Trong !
Hôm nay đang đi bộ chung quanh park [ công viên nhỏ] của khu tôi đang cư ngụ, thấy một cô bé rất xinh chừng mười tuổi, mặc một T-shirt màu trắng với hàng chử màu cam nỗi bật phía sau lưng: " Beauty comes from within ". Thoạt đầu tôi không để ý lắm vì tai tập trung nghe pháp thoai. Tuy nhiên trên đường trở về nhà, tôi nghỉ về hàng chử này không ít.
Saturday, June 6, 2026
Tuyết Tháng Năm
Bí Bếp
Nghe nói “tuyết tháng Năm” tưởng đâu chuyện nghịch đời, mùa hè mới ló đầu ra mà tuyết đã lục đục trở lại, khác nào đang ăn tô bún riêu nóng mà ai biểu bỏ thêm cục nước đá vô cho “mát”. Nhưng ở xứ Mỹ nầy, nhứt là mấy vùng phía Bắc, có thứ tuyết không lạnh, không tan thành nước, mà tan thành hắt xì, ngứa mắt, chảy nước mũi, ấy là bông gòn của cây cottonwood.
Monday, June 1, 2026
ĐỪNG BẮT TÔ PHỞ GÀ GÁNH CẢ NGÀN NĂM VĂN HIẾN
BÍ BẾP
Sunday, May 31, 2026
Ở Lại Mỹ Hay Trở Về VIỆT NAM Khi Về Già ?

Wednesday, May 20, 2026
“Nhớ cà phê là nhớ cái chỗ ngồi”
Lê Hoàng Diệp Thảo
Từng có bài báo của một người nước ngoài nhận xét về phong cách uống cà phê của người Sài Gòn : “Người dân thành phố, ‘ngồi cà phê’ với nhau, không nhìn nhau mà cùng… nhìn ra đường”.
Tuesday, May 19, 2026
Ngồi Cà Phê Quán
Sunday, May 17, 2026
ĐỪNG VỘI..
Không phải vì nụ cười ấy không đẹp,
mà vì bạn chưa biết họ đã đi qua những gì để giữ được nụ cười đó.
Friday, May 15, 2026
THI SĨ PHẠM THIÊN THƯ KỂ VỀ CÔ BẠN GÁI CÙNG LỚP HOÀNG THỊ NGỌ.
Thi sĩ Phạm Thiên Thư, tác giả của “Ngày Xưa Hoàng Thị” đã qua đời ngày 7 tháng 5 năm 2026 tại Sài Gòn, hưởng thọ 86 tuổi. Xin kính tiễn ông đi về cõi vĩnh hằng.
THI SĨ PHẠM THIÊN THƯ KỂ VỀ CÔ BẠN GÁI CÙNG LỚP HOÀNG THỊ NGỌ.
“Rất đơn giản, tôi tuổi Thìn (1940), còn cô ấy tuổi Ngọ (1942) cho nên được bố mẹ đặt luôn tên là Ngọ. Cách nhau 2 tuổi nhưng học cùng lớp đệ tam (lớp 10 bây giờ) ở trường Trung học Văn Lang (khu Tân Định). Ngọ có dáng người thanh mảnh với mái tóc dài thả ngang vai. Mỗi khi xếp hàng vào lớp, cô ấy đứng đầu hàng bên nữ, tôi đứng cuối hàng bên nam, tha hồ ngắm… Vào lớp, cô ấy ngồi bàn đầu, tôi bàn cuối. Ngọ học rất giỏi, còn tôi chỉ giỏi… đánh lộn (gia đình tôi vốn có truyền thống võ thuật). Có lần thầy giáo gọi tôi lên trả bài, tôi không thuộc nhưng thay vì lên tận bàn thầy giáo trên bục giảng, tôi chỉ đi đến ngang chỗ Ngọ ngồi thì dừng lại. Ngọ biết ý, mở cuốn tập ra cho tôi… liếc, đọc vanh vách!
Wednesday, May 13, 2026
Chuyến đi cuối cùng..
Tôi lái Uber. Chủ yếu là vào ban đêm.
Tuần trước, lúc 11 giờ đêm, tôi đón một ông cụ.
Ông lên xe rồi nói:
“Tôi cần cậu chở tôi đến năm nơi tối nay. Tôi sẽ trả cậu 500 đô. Tiền mặt. Nhưng cậu không được hỏi lý do cho đến khi chúng ta đi xong tất cả.”
Ông đưa cho tôi năm địa chỉ.
Điểm dừng đầu tiên: một căn nhà ở ngoại ô.
Tuesday, May 12, 2026
Thứ Mẹ sợ nhất không phải là bệnh tật...
Phạm Đình Vinh (sưu tầm)
Saturday, May 9, 2026
Vĩnh Biệt Thi Sĩ Phạm Thiên Thư ( 1940-2026)
Vĩnh Biệt
Friday, May 8, 2026
Phạm Thiên Thư, giã từ miền hoa vàng.
Tuesday, May 5, 2026
Cứ mỗi cuối tháng Tư về..
![]() |
| Bản tin trên báo Le Marin |
Saturday, April 25, 2026
CẢM ƠN
Friday, April 24, 2026
MẤT CON TRÊN ĐƯỜNG VƯỢT BIỂN…
Bài viết của Ca sĩ Don Ho
Khi đang hát, sợ nhất là bị khán giả níu vai và chồm lên nói nhỏ vào tai. Chuyện này có nhiều cơ hội xảy ra khi người ca sĩ cầm microphone rời sân khấu để đi xuống bên dưới. Và tại sao "sợ" ư? Có thể bạn thắc mắc, chẳng hiểu.
- Thứ nhất. Đang mải lo trình bày một nhạc phẩm, âm thanh đang ầm ầm thì người ca sĩ làm sao có thể nghe kịp và hiểu người kia đang muốn nói gì với mình?
Thursday, April 23, 2026
Nỗi Lòng... Tháng Tư!
Bí Bếp
Tháng Tư, với nhiều người Việt tha hương, nó không phải chỉ là một tháng trong năm. Nó là thứ tháng nghe tới thì lòng người tự dưng chùng xuống, như gặp lại một vết sẹo cũ nằm khuất đâu đó trong da thịt, ngày thường không nhắc thì thôi, chớ hễ trở trời là nó nhức. Người ta gọi là “tháng Tư đen”, nghe thì gọn một câu, mà trong đó chứa biết bao nhiêu nỗi đoạn trường. Có những chuyện của một đời người, qua rồi thì thôi. Nhưng cũng có những chuyện của lịch sử, nó đi ngang một lần mà để dấu lại cho mấy chục năm sau, người ta vẫn chưa nói cho hết được cái nặng trong lòng.

















