CHUYÊN MỤC

Showing posts with label Truyện ngắn - Tùy bút - thơ. Show all posts
Showing posts with label Truyện ngắn - Tùy bút - thơ. Show all posts

Sunday, August 2, 2026

Cafe Seattle

Bs Wynn Tran

By Dr Wynn Tran
Tôi dụi mắt lồm cồm thức dậy khi tiếng máy xay cafe ào ào chạy rè rè phía dưới nhà.

Tùa Tỉa (là Dượng Lớn bên nhà ngoại) đã thức dậy từ sớm. Ông tất bật đổ bụm hạt cafe nguyên chất bóng loáng màu nâu đậm mới rang xong vào cái quặng nhôm đã bạc màu. Ông với tay bật công tắc chiếc máy xay cafe đã cũ. Chiếc máy rung bần bật, lắc lắc từng dòng hạt cafe nâu đen nhúc nhích chạy vào, mất hút vào cái lỗ đen bên dưới cái. Bên dưới máy, dòng bụi cafe xịt ra đen thui phun, chạy thẳng vào bịch nilon bóng để chờ sẵn.

Tùa tỉa đợi bịch nilon vừa đầy thì chụp lấy đầu bịch, vòng tay lấy sợi dây thun cột vào cỗ gọn gàng. Ông chạy xe giao hàng cũng vừa đến, lao vào lấy mấy bịch cafe mới xây bỏ vào giỏ, tất tả quay xe đem đi giao cho mấy mấy quán cafe cóc gần nhà. Tôi không nhìn đồng hồ cũng biết bây giờ là 5g sáng. Mùi cafe mới rang với bơ vừa xay xong thơm phức bay lên lầu, lang thang qua cầu thang gỗ giữa nhà, len lỏi vào phòng tôi ngủ đánh thức tôi dậy.

Từ nhỏ, tôi đã lớn lên trong mùi cafe thơm lừng mới xay mỗi sáng. Bà con bên ngoại buôn bán cafe từ nhiều năm trước. Tùa tỉa thường mua hột cafe tươi từ Lâm Đồng về Sóc Trăng rồi ông pha trộn, rang, xay tại chỗ khiến cafe tại đây luôn thơm mới.

Sau này lớn lên, đi khắp nơi trên thế giới, nếm trải cafe là một thú vui của tôi. Từ ngồi quán cafe quán anh chàng nghệ sĩ nghèo ở Bạc Liêu năm nào nhấm nháp vị đắng cafe đen để học vẽ tranh, đến ngồi cafe cóc xung quanh hồ Con Rùa lúc còn học kiến trúc. Có lúc tôi ngồi cafe trầm ngâm ven sông Thames êm đềm ở London, hay gác chân cầm tách Cafe suy nghĩ nhẹ nhàng khi ăn bánh CroissantParis. Mỗi nơi, trải nghiệm cafe là một trải nghiệm thú vị.

Hôm nay, dạo bước downtown Seattle, tôi thử nghiệm cafe nơi này. Những năm 1970, khi Starbuck mở quán cafe tại khu chợ Pike Place đã hình thành khu cafe nơi đây. Văn hoá cafe downtown Seattle len lõi giữa những toà nhà cao ốc, vào những con phố nhỏ, cho đến công viên rộp bóng cây xanh. Mỗi quán đều tạo ra những nét riêng nhỏ cho riêng mình. Từ quán cafe rang hạt thủ công đến kỹ thuật pha cafe độc đáo bằng AI. Cafe Seattle cũng chảy tận vào các công ty lớn khi có nhiều loại máy pha cafe luôn có sẵn phục vụ nhân viên 24/7.

Chợt nhớ đến buổi tối mưa phùng hôm nào trong quán cafe nho nhỏ ven nhà thờ Đức Bà, tôi có dịp ngồi uống cafe hóng chuyện với hai cô chú khởi nghiệp nghề cafe. Lúc đó, nghe những ước mơ biến cafe Việt thành thương hiệu toàn cầu và xây dựng văn hoá cáfe ở Sài Gòn, tôi thầm khâm phục và mong cho những ước mơ đó sau này sẽ thành hiện thực.

Ngày nay, tầm nhìn của hai cô chú ngày đó đã thành hiện thực. Việt nam đang là nước xuất khẩu cafe thứ 2 trên toàn thế giới. Cafe Việt Nam đã hoà mình vào văn hoá cafe toàn cầu. Các thương hiệu Cafe Việt đã có mặt tại Costco, Walmart, hay Amazon. Tại Seattle, các quán cafe Robusta cafe Việt mọc lên khắp nơi, mang chất caffein mạng mẽ, vị thơm lừng của đất Việt chinh phục những thực khách khó tính nhất.

Tôi gọi một ly cafe ở Downtown Seattle rồi ngồi gác chân trên chiếc ghế xếp dưới tán cây xanh um tùm giữa những toà cao ốc. Nhìn ly cafe đen thơm lừng bốc khói mới pha, tôi thầm nghĩ có khi nào giọt cafe này cũng đến từ Lâm Đồng, nơi Tùa Tỉa năm xưa từng vất vả đi mua từng hạt cafe tươi về xây đánh thức tôi dậy mỗi sáng.



_______________________________

Friday, July 31, 2026

Lại... lẩn thẩn!

Chiều hôm qua, tôi đi bộ ngang khách sạn Sài Gòn, Vĩnh Long thì gặp chú Chín, con trai của gia đình quán Tân Tân. Lâu ngày g  Lại... lẩn thẩn! ặp nhau, hai anh em đứng dưới hàng cây, nói vài câu chuyện quê rồi qua chuyện ăn uống.

Tôi hỏi:
– Sao quán mình không thấy bán cá lăng?
Chú Chín cười hiền:
– Chắc tại nguồn cá không có đều. Hôm có, hôm không. Đưa vô thực đơn rồi lỡ khách kêu mà không có thì cũng khó ăn khó nói. Thành ra thôi.

Wednesday, July 29, 2026

Một Hình Ảnh Đẹp Tình Cờ Bắt Gặp

Thu Trần

Hôm trước đi ăn với bạn, mình tình cờ gặp một bác chắc trạc tuổi mẹ mình.

Bác ăn mặc rất chỉnh chu, bước vào nhà hàng Chay, gọi một món mình thích rồi ngồi từ tốn thưởng thức. Không vội vàng, không nhìn ngó ai, cũng không cần ai đi cùng. Đến lúc tính tiền, bác lấy điện thoại ra chuyển khoản nhanh gọn lẹ làm mình bất ngờ vô cùng.

Tự nhiên mình thấy hình ảnh đó đẹp quá.

Monday, July 27, 2026

Buồn Làm Sao Chia Hai

Hạ Anh

Chỉ là một bóng lưng
nhưng nghe mùa xuân lại
đời tưởng chừng xanh mãi
mặc thời gian chim bay.
Hôm nay nắng nửa ngày
còn nửa ngày dầu dãi
hạt mưa về để lại
buồn làm sao chia hai ?

Sunday, July 26, 2026

Lẩn thẩn…

Bí Bếp

… về lại xứ, có những chuyện mình thấy quen mà lạ, rồi cũng có những chuyện tưởng lạ, nhìn kỹ lại vẫn phảng phất một chút gì rất quen.

Cái quen rõ nhất có lẽ là cái nắng. Ai từng sinh ra và lớn lên ở xứ mình mà chẳng quen với nắng chang chang, với hơi nóng hắt lên từ mặt đường, với cảm giác vừa bước ra khỏi cửa là mồ hôi đã rịn đầy trán. Chỉ có điều, cái nóng những năm gần đây dường như càng lúc càng gay gắt. Đọc báo mạng, thấy không riêng gì xứ mình, nhiều nơi ở châu Âuxứ Cờ Bông cũng trải qua những đợt nóng bất thường, có chỗ nhiệt độ vượt quá 40 độ C, khiến bao người kiệt sức, thậm chí mất mạng.

Wednesday, July 22, 2026

NHỮNG MÙA QUẢ CHÍN XÔN XAO

 

Cứ mỗi bận được về quê, tôi thường chạy ngay ra mảnh vườn đầy cây tạp, giẫm đôi chân trần trên đất ẩm đầy lá mục, cảm nhận lớp đất mịn in qua từng kẽ chân. Trong khu vườn quê, mọi thứ yên tĩnh và chậm lại, như chưa hề có những bộn bề của dòng đời tấp nập ngoài kia.

Trong khu vườn này, tôi và những đứa trẻ quê khác đã có một tuổi thơ đầy ắp kỷ niệm. Những ngày hè, khi cái nắng oi nồng phủ lên mọi thứ, thì dưới tán lá xanh um của bao nhiêu cây cối, khu vườn vẫn trong trẻo, xanh mát lạ thường. Cho đến bây giờ, đám bạn xưa vẫn hay nhắc về những mùa hè đã cũ, mùa hè mà những trái ổi sẻ chưa bao giờ kịp chín vì bao nhiêu vết bấm và bị hái đi khi vừa kịp chua lớp vỏ bên ngoài. Những quả ổi đầy vết móng tay, có vị chua và chát cùng phần ruột cứng, khi chấm muối ớt xanh lại ngon lạ thường. Tiết trời gay gắt, lũ ve sầu kêu ra rả, với người lớn là nỗi phiền lòng, còn với lũ trẻ ở quê, đó lại là một không gian lý thú. Lũ ve kêu khan cả khoảng vườn, rất dễ bắt và chúng vẫn mặc nhiên kêu ngay cả khi đã nằm gọn trong những ngón tay đầy mùi cây trái.

Có những ngày gió về nhiều, dây lạc tiên đu mình trên những cành cây cao và nhỏ, thường ngày rất khó hái bây giờ đã vàng ruộm, tự rơi xuống giữa thinh không. Đó là món quà thú vị nhất bởi chúng được no nê nắng gió, chín đúng cỡ với phần ruột ngọt lịm và mùi thơm rất dịu. Hầu như lúc đó, không có buổi trưa nào chúng tôi đi ngủ mà toàn quanh quẩn trong khu vườn để hái quả xanh, nhặt quả chín. Và thể nào, đến gần chiều, tôi thường ngả cái mũ rộng vành để nhặt những quả bồ kết già có màu đen tuyền phía cuối vườn rồi tẻ vài nhánh sả mang vào cho má. Rỗi việc, má sẽ nướng chúng trên than đỏ, nấu một nồi nước lớn mang ra thềm nhà đắp bằng đất nổi, gội đầu cho từng đứa một. Sau mỗi lần len lỏi trong đám lá, đầu tóc đứa nào cũng vương đầy nhựa cây, mồ hôi và cả vụn lá khô rơi rớt.

Và rồi, dẫu quyến luyến khu vườn đầy cây trái ấy, chúng tôi vẫn phải xa chúng để học cấp 3 nơi trường huyện. Cả chặng đường đi về gần 30 cây số, cuối tuần nghỉ học về nhà thấy thời gian như chạy qua cửa sổ. Tôi chỉ kịp thấy khu vườn chuyển động theo mùa với những lối mòn đầy cỏ và rau dại. Thi thoảng trong giấc ngủ vùi, tôi nghe tiếng lạc tiên rụng trong thênh thang gió mà không định hình được là mơ hay thực.

Rồi những mùa thi, những ước mơ, dự định và con đường mới kéo tôi đi xa làng hơn nữa. Mỗi lần gọi về, sau chuyện lớp chuyện trường, má lại nói về những đổi thay trong khu vườn cũ. Má bảo sẽ dọn lại vườn, đám cây bây giờ già cỗi gần quá nửa còn lũ rau dại thì chen chúc mọc không còn chỗ trống. Tôi nghe trong gió tựa hồ như có mùi thơm hăng hắc của những thân cây rau bọng giếngrau nút áo. Tôi nói với má rằng hãy để chúng an nhiên xanh, an nhiên rụng lá và an nhiên già đi trong khu vườn. Chúng không chỉ đơn thuần là cây, chúng là những người bạn chân thành nhất suốt thời thơ ấu của tôi.

Thế nhưng, dù có cỗi già đến thế nào, những cái cây ấy vẫn âm thầm cho ra quả ngọt. Tụi nhỏ bây giờ lịch học đan dày, chẳng mấy khi có thời gian hứng thú với cây trái trong vườn. Lũ nhen sọc rằn và sóc tha hồ ăn quả chín. Sớm mai, tôi ra vườn, trông thấy những quả ổi sẻ ruột đỏ và mấy quả mãng cầu bị ăn phân nửa, chợt thấy lòng dìu dịu nỗi nhớ thương. Tôi gom chúng lại, ngồi xuống khu vườn trong tĩnh lặng, nghe gió khua trên từng tán lá và ăn những quả chín mà lòng an yên đến vô cùng.

Nguyễn Văn Hòa / Theo: ĐKN
https://luukhamhung.blogspot.com/

______________________________

Tuesday, July 21, 2026

Sài Gòn, một góc ký ức và bây giờ


Tôi sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn. Tuổi thơ ở khu Tân Định. Dọn nhà một lần cũng lòng vòng đâu đó, gần cổng xe lửa số Sáu, bên bờ kênh Nhiêu Lộc và ở tới giờ. Ở riết nhàm, tôi thấy Sài Gòn vẫn vậy. Vẫn vậy là kiểu ăn, cách nói, cà phê, quán nhậu…, chứ đường xá, nhà cửa... thay đổi nhiều.

Trước 1975, đôi khi tôi cũng lêu lổng ở Đà Lạt, mê cảnh núi đồi, ao hồ, sông suối, nhịp sống chậm rãi của Đà Lạt, và cũng không loại trừ mê luôn người Đà Lạt hiền hòa, hiếu khách... Tôi nhủ, rồi ngày nào đó sẽ về đây dưỡng già (non).
Bây giờ tôi đã về Đà Lạt, cũng hơn sáu năm rồi. Nợ đời chưa dứt, nên khi Sài Gòn lúc Đà Lạt.

Friday, July 17, 2026

Cũng Dòng Sông Lững Lờ Trôi

Bí Bếp

Sau sáu tháng, tôi lại trở về miền Tây vì một việc cần kíp trong nhà. Chuyến đi lần nầy, nếu nói về chuyện sửa soạn thì cũng không khác gì mấy chuyến trước. Cũng hành lý, giấy tờ, thuốc men, quà cáp, mấy món linh tinh cần dùng cho một chuyến đi xa. Nhưng trong bụng thì lại khác. Cái khác không nằm ở cái va li nặng hay nhẹ, mà nằm ở cái lòng người đi, có chút nôn nao, chút lo nghĩ, chút gì đó khó gọi tên cho trúng.

Wednesday, July 15, 2026

Ba Cháu Nội - Ba Cục Vàng Của Bà ..


Thời gian nhanh quá, QN hiện đã có 3 cháu nội trai, mỗi đứa mỗi vẻ, tuy cùng cha, cùng mẹ, cùng môi trường sống nhưng tánh tình hoàn toàn khác nhau. Thế mới biết mỗi đứa trẻ khi sinh ra, đã có sẳn một định hình, một lập trình nào đó, được cài cắm chuẩn chỉnh trong bộ não, cứ thế theo năm tháng chúng phát triển, trưởng thành, để từ đó trở thành một con người có cá tính riêng. Nhiều lúc mình nghĩ: Như vậy thành công, thất bại, sướng, khổ, số phận của một con người có phải đã được định sẵn?.

Sunday, July 12, 2026

Người Sống Đến Cuối Đời Mới Hiểu

Khai Tâm biên dịch

Người sống đến cuối đời mới hiểu : Không nợ nần, không bệnh tật, không trông cậy vào con cái mới là phúc lớn nhất của tuổi già

Có người từng nói : "Đi đến cuối cuộc đời mới hiểu, tuổi già hạnh phúc nhất không phải là có bao nhiêu tiền, mà là không nợ nần, không bệnh tật và không phải sống trong sự trông chờ vào con cái". Đó không phải là sự bi quan, mà là kết tinh của những trải nghiệm sau một đời người đi qua đủ vui buồn, được mất.

Wednesday, July 8, 2026

Ký ức khoai dong riềng

 Trần Lan

Tháng giêng đến rất nhanh mà qua đi rất chậm. Người làng tôi thường có câu cửa miệng “Tháng Giêng ăn nghiêng bồ lúa” như thế cũng đủ biết tháng giêng nó dài rộng đến mức nào rồi.

Trong thơ ca, tháng giêng tuyệt đẹp. Tháng giêng với ngạt ngào hương bưởi, hoa lá khoe sắc khoe hương, én chao liệng trên cánh đồng lúa xanh rờn. Tháng giêng với tiếng trống chèo say nghiêng ngã đình làng với những lời hẹn hò tình tứ. Tháng giêng mưa bụi bay, hoa xoan vương lên mái đầu người thương với những ánh mắt trìu mến lãng mạn làm cho người ta nôn nao với những đêm trường khó ngủ…

Tuesday, July 7, 2026

Hãy Tránh Xa Những Người Nhiều Chuyện

Hoa Tara

Mỗi lần gặp nhau là : ông kia ngoại tình, bà kia ly hôn, anh A thất nghiệp, cô B phá sản...

Ngồi với bạn họ lôi chuyện của người khác ra nói được, thì khi ngồi với người khác, họ cũng lôi chuyện của bạn ra nói được.

Có những cuộc trò chuyện tưởng như chỉ để "cho vui", nhưng lại âm thầm bào mòn sự bình an của một con người. Bởi khi một người quen lấy đời tư của người khác làm câu chuyện, họ cũng đang dần đánh mất sự tử tế trong cách đối xử với con người.

July 4th - Như Một Nén Hương Của Ký Ức,

 Minh Hân Phan 

Có những ngày tháng chỉ là một con số trên tờ lịch. Nhưng cũng có những ngày tháng âm thầm đổi cả một cuộc đời.

Tháng Ba là ngày tôi rời quê hương Việt Nam, mang theo trong tim hình bóng của gia đình, bè bạn và tuổi trẻ. 

Hơn một năm sau, đúng vào những ngày đầu tháng Bảy năm 1980, tôi đặt chân đến nước Mỹ, giữa không khí rộn ràng của ngày Quốc khánh (July 4th) . Từ đó, một hành trình mới bắt đầu.

Hơn bốn mươi năm đã trôi qua.

Nước Mỹ đã cho tôi cơ hội học tập, làm việc, lập nghiệp, xây dựng gia đình và sống một cuộc đời bình yên. Việt Nam vẫn là nơi chôn nhau cắt rốn, nơi tiếng mẹ, tiếng gà trưa, mùi hương đồng nội và những ký ức tuổi thơ chưa bao giờ rời khỏi trái tim.

Hôm nay, khi mái tóc đã điểm bạc, tôi không còn nghĩ nhiều về những mất mát hay được hơn. Điều còn lại chỉ là lòng biết ơn.

Biết ơn quê hương đã sinh thành.

Biết ơn quê hương đã cưu mang.

Sunday, July 5, 2026

TUỔI GIÀ VÀ NỖI CÔ ĐƠN

Vinh Tran

Có một ngày, ta chậm rãi bước vào tuổi già – cái tuổi không còn lo toan cơm áo, cũng chẳng còn nhiều hoài bão phải theo đuổi. Chỉ còn lại ta, cùng những ký ức, những thói quen cũ, và người bạn đời – nếu vẫn còn may mắn bên cạnh.

Khi con cái đã trưởng thành, bay đi theo những chân trời riêng của chúng. Khi bạn bè không còn gặp nhau thường xuyên như trước. Khi sức khỏe bắt đầu chậm lại, trí nhớ đôi khi lỡ nhịp, ta mới thấy điều đáng sợ nhất không phải là bệnh tật hay già yếu, mà là sự cô đơn – ngay cả khi đang ở bên một người từng rất thân thuộc.

Saturday, July 4, 2026

Nhân Ngày Lễ Độc Lập của Hoa Kỳ: 4th of July

 Trương Hữu - HIEN YUKEN

90 MILES TO CUBA
Key West, Florida


Mai là Ngày Lễ Độc Lập của Hoa Kỳ. Mỗi khi ngày 4 tháng 7 trở về, người ta thường nhớ đến bản Tuyên ngôn Độc lập và cuộc chiến giành tự do của những người khai quốc. Nhưng với tôi, ngày lễ ấy còn gợi nhớ một hành trình khác - hành trình của hàng triệu người di dân từ khắp nơi trên thế giới, mang theo hy vọng về một cuộc đời mới trên miền đất hứa. Bài viết này bắt đầu từ một cuộc gặp tình cờ với một thuyền nhân Cuba, để rồi từ câu chuyện của ông, tôi nghĩ nhiều hơn về nước Mỹ, về tự do và về số phận của những con người phải rời bỏ quê hương.
........................

Wednesday, July 1, 2026

MÙA XUÂN ĐẦU TIÊN MỒ CÔI

Lê Xuân Mỹ

Anh chi Lê Xuân Mỹ và Gấu Misa 
Viếng chùa cầu nguyện cho thân mẫu. Ảnh TG

Sáng mùng Một Tết năm nay, tôi thức dậy sớm hơn thường lệ. Trời San Jose se lạnh. Nắng đầu năm còn e ấp sau màn sương mỏng. Thành phố vẫn vậy - bình yên và trật tự - chỉ có lòng tôi là khác. Đây là mùa xuân đầu tiên tôi bước vào mà không còn mẹ. Và cũng là năm đầu tiên trong đời, tôi thật sự mồ côi cả cha lẫn mẹ.

Tuesday, June 30, 2026

ĐOẠN CUỐI RỒI TÔI CHỈ CHỌN NIỀM VUI!

Liên Kim


Xế chiều rồi… tôi bất chợt nhận ra
   Đoạn đường cuối với tôi còn rất ngắn
   Và tôi hiểu tôi phải luôn trân trọng
   Mỗi ngày qua tôi phải cố gắng hơn

Monday, June 29, 2026

Mother’s Day - Giọt Lệ Của Yêu Thương

Lê Xuân Mỹ

 
Có những mất mát đi qua chiến tranh không bao giờ khép lại, chỉ lắng xuống trong ký ức của những người còn sống. Từ một người con có cha mất trong trại cải tạo năm 1979, đến hành trình chăm sóc người mẹ suốt 20 năm với căn bệnh
Alzheimer, và một mái gia đình được gìn giữ trên đất nước Hoa Kỳ, câu chuyện này không chỉ là hồi ức cá nhân, mà còn là lát cắt của một thế hệ đã đi qua biến động và tìm được nơi định cư an lành.

Sunday, June 28, 2026

CÓ ĐỊNH VỀ VIỆT NAM SỐNG KHÔNG ?

.

Bấy lâu nay, tôi thấy vài người lên youtube chê nước Mỹ rậm rề....Những điều họ chê là vì qua Mỹ phải....đi làm, chứ không sáng cafe, chiều hàng quán như ở VN.

Có lần một người bạn Mỹ trong chuyến đi truyền giãng có ghé VN và họ ngạc nhiên là ngày thường mà hàng quán đông nghẹt người khác với bên Mỹ quán đông người chỉ có cuối tuần vì ngày thường ai cũng phải đi làm.

Thursday, June 25, 2026

KHI NGƯỜI LÍNH BỊ KÉO NGÃ.

LÊ XUÂN MỸ


Các bạn thân mến,
Mấy hôm nay bản tin về bức tượng đồng Người lính VNCH của tượng đài “Thank You America" bị kẻ xấu phá hoại và kéo đi khỏi khu Tượng Đài Tưởng Niệm tại thành phố San Jose, miền Bắc California, Hoa Kỳ. Hành động tệ hại này đã khiến những người VN còn nặng lòng với đất nước bàng hoàng và khổ tâm.
Tôi hy vọng và chờ đợi bài viết từ các bạn tôi, những người bạn thời Trung Học Phan Chu trinh Đà Nẵng, niên khóa 63-70, ít nhất là một người.... đó là ông bạn Xuan My, ông ý đã từng viết về hành trình đi tìm mộ của thân phụ mất tại trại tù cải tạo, và cũng vừa ra mắt cuốn sách viết về thân mẫu "Giọt lệ biết làm sao ngưng.." vô cùng cảm động.
Và trưa nay tôi đã đọc được bài viết "KHI NGƯỜI LÍNH BỊ KÉO NGÃ"
của Xuan My. Tôi xúc động vì bài viết đã đến như tôi mong đợi và nội dung bài viết cũng chính là nỗi niềm của tôi. Cảm ơn ông nhiều nghe ông Mỹ. Xin mời các bạn cùng đọc.
Quý mến. DIỄM HƯƠNG.
------
KHI NGƯỜI LÍNH BỊ KÉO NGÃ.
Lê Xuân Mỹ
Tuần qua, cộng đồng người Việt tại San Jose không khỏi bàng hoàng khi hay tin bức tượng người lính Việt Nam trong tượng đài “Thank You America” bị kẻ gian lấy đi cùng lá cờ và chiếc lư hương đặt phía trước tượng đài. Vài ngày sau, người ta tìm thấy bức tượng bị kéo lê và bỏ lại trong một khu vực của những người vô gia cư. Điều khiến nhiều người suy nghĩ là trong cụm tượng có hai người lính đứng cạnh nhau, một người lính Mỹ và một người lính Việt Nam Cộng Hòa, nhưng chỉ có bức tượng người lính Việt Nam bị lấy đi.