Minh Hân Phan

Biển vẫn xanh như thuở mới vừa
Dr: Wynn Tran
Khi phỏng vấn vào chương trình Tuyển Sinh Y Khoa, có một câu hỏi từ giáo sư tuyển sinh làm tôi nhớ mãi:
- Nếu em có thể đi về quá khứ để thăm một người hay đến một nơi nào đó, em sẽ đi đâu?
Thưa thầy, em sẽ đi thăm đất nước của em: VIỆT NAM CỘNG HOÀ
Khi tôi được sinh ra, VIỆT NAM CỘNG HÒA đã không còn nữa.
Đặng Mỹ Hạnh
Trong từ điển tủ đồ bà bạn tôi, không có khái niệm ‘đủ’, chỉ có khái niệm ‘chưa mua’. Chủ đầu tư của một cái closet hơn 300 đôi giày – con số cho phép bả khước từ sự lặp lại lượt xỏ suốt một năm ròng.
Nam Trinh
Mỹ
là nơi có tỷ lệ ly hôn khá cao, nhưng cũng chính trên đất Mỹ, ta thường bắt gặp
những hình ảnh vô cùng đẹp đẽ và xúc động : Những cô bác lớn tuổi tóc đã
bạc màu, bước chân chậm chạp, vẫn nắm tay nhau đi dạo, cùng ngồi uống cà phê,
mua sắm hay dìu nhau qua đường.
Tình yêu của họ không còn những lời hứa ngọt ngào hay những món quà lãng mạn, mà được thể hiện bằng sự quan tâm rất đỗi bình dị : Một người đi chậm lại để chờ người kia, một bàn tay nhẹ nhàng nâng đỡ, một ánh mắt vẫn đầy trìu mến sau bao năm tháng chung sống.
Trương Hữu Hiền
Người mình dễ thường nghe câu ... 𝒕𝒖𝒚 𝒙𝒂 𝒎𝒂̀ 𝒈𝒂̂̀𝒏, 𝒕𝒖𝒚 𝒈𝒂̂̀𝒏 𝒎𝒂̀ 𝒙𝒂. Hôm nay thứ bảy, ngày 26 tết; nghĩa là chỉ còn mấy ngày là đúng tết Nguyên Đán; với tôi thì gần như tròn một đời người xa quê, xa gia đình, và ... xa hẳn Tết quê hương mà bao năm trường tôi chẳng còn... đong đếm.
Kết hôn cũng đã kết hôn
Sinh con cũng đã sinh
Cửa sinh , cửa tử cũng đã bước qua
Những tổn thương, những giông bão lớn nhất của cuộc đời, có lẽ cũng đã từng trải qua
Vậy nên, phần đời còn lại...
Trương Hữu - HIEN YUKEN
Sáng thứ Hai, tôi đọc trên trang BBC News câu chuyện về một cô bé đi tìm cha mình - một người lính mất tích (MIA) - suốt hơn 50 năm. Đại úy Ronald Wayne Forrester, phi công Thủy quân lục chiến Hoa Kỳ, tham gia chiến tranh Việt Nam. Năm 1972, trong một lần xuất kích tấn công mục tiêu ở Quảng Bình, máy bay của ông đã mất tích.
Tôi ăn bánh Tiêu lần đầu lúc còn đi học ở trường chuyên Bạc Liêu. Lúc đó, tuy mang tiếng là trường chuyên của tỉnh, nhưng trường của tôi phải mượn một nhà thờ Cũ trên con đường chính của thị xã để dạy học tạm trong lúc chờ xây trường mới sau này.
Những con đường nhỏ quanh nhà, khu vực vòng quanh một công viên nhỏ, đâu đâu cũng mọc đầy những cây dâu tằm – mulberry - xanh mướt. Buổi sáng đi bộ trong công viên, nắng đầu mùa hạ lấp lánh trên những cây dâu chi chít quả hồng chưa chín, quả đen bóng sắp rụng và dưới lòng đường in những vệt đen của trái chín rụng đầy.
![]() |
| By Dr Wynn Tran |
Tùa Tỉa (là Dượng Lớn bên nhà ngoại) đã thức dậy từ sớm. Ông tất bật đổ bụm hạt cafe nguyên chất bóng loáng màu nâu đậm mới rang xong vào cái quặng nhôm đã bạc màu. Ông với tay bật công tắc chiếc máy xay cafe đã cũ. Chiếc máy rung bần bật, lắc lắc từng dòng hạt cafe nâu đen nhúc nhích chạy vào, mất hút vào cái lỗ đen bên dưới cái. Bên dưới máy, dòng bụi cafe xịt ra đen thui phun, chạy thẳng vào bịch nilon bóng để chờ sẵn.
Chiều hôm qua, tôi đi bộ ngang khách sạn Sài Gòn, Vĩnh Long thì gặp chú Chín, con trai của gia đình quán Tân Tân. Lâu ngày g Lại... lẩn thẩn! ặp nhau, hai anh em đứng dưới hàng cây, nói vài câu chuyện quê rồi qua chuyện ăn uống.

Hôm trước đi ăn với bạn, mình tình
cờ gặp một bác chắc trạc tuổi mẹ mình.
Bác ăn mặc rất chỉnh chu, bước vào nhà hàng Chay, gọi một món mình thích rồi ngồi từ tốn thưởng thức. Không vội vàng, không nhìn ngó ai, cũng không cần ai đi cùng. Đến lúc tính tiền, bác lấy điện thoại ra chuyển khoản nhanh gọn lẹ làm mình bất ngờ vô cùng.
Tự nhiên mình thấy hình ảnh đó đẹp quá.
Cứ mỗi bận được về quê, tôi thường chạy ngay ra mảnh vườn đầy cây tạp, giẫm đôi chân trần trên đất ẩm đầy lá mục, cảm nhận lớp đất mịn in qua từng kẽ chân. Trong khu vườn quê, mọi thứ yên tĩnh và chậm lại, như chưa hề có những bộn bề của dòng đời tấp nập ngoài kia.
Trong khu vườn này, tôi và những đứa trẻ quê khác đã có một tuổi thơ đầy ắp kỷ niệm. Những ngày hè, khi cái nắng oi nồng phủ lên mọi thứ, thì dưới tán lá xanh um của bao nhiêu cây cối, khu vườn vẫn trong trẻo, xanh mát lạ thường. Cho đến bây giờ, đám bạn xưa vẫn hay nhắc về những mùa hè đã cũ, mùa hè mà những trái ổi sẻ chưa bao giờ kịp chín vì bao nhiêu vết bấm và bị hái đi khi vừa kịp chua lớp vỏ bên ngoài. Những quả ổi đầy vết móng tay, có vị chua và chát cùng phần ruột cứng, khi chấm muối ớt xanh lại ngon lạ thường. Tiết trời gay gắt, lũ ve sầu kêu ra rả, với người lớn là nỗi phiền lòng, còn với lũ trẻ ở quê, đó lại là một không gian lý thú. Lũ ve kêu khan cả khoảng vườn, rất dễ bắt và chúng vẫn mặc nhiên kêu ngay cả khi đã nằm gọn trong những ngón tay đầy mùi cây trái.
Có những ngày gió về nhiều, dây lạc tiên đu mình trên những cành cây cao và nhỏ, thường ngày rất khó hái bây giờ đã vàng ruộm, tự rơi xuống giữa thinh không. Đó là món quà thú vị nhất bởi chúng được no nê nắng gió, chín đúng cỡ với phần ruột ngọt lịm và mùi thơm rất dịu. Hầu như lúc đó, không có buổi trưa nào chúng tôi đi ngủ mà toàn quanh quẩn trong khu vườn để hái quả xanh, nhặt quả chín. Và thể nào, đến gần chiều, tôi thường ngả cái mũ rộng vành để nhặt những quả bồ kết già có màu đen tuyền phía cuối vườn rồi tẻ vài nhánh sả mang vào cho má. Rỗi việc, má sẽ nướng chúng trên than đỏ, nấu một nồi nước lớn mang ra thềm nhà đắp bằng đất nổi, gội đầu cho từng đứa một. Sau mỗi lần len lỏi trong đám lá, đầu tóc đứa nào cũng vương đầy nhựa cây, mồ hôi và cả vụn lá khô rơi rớt.
Và rồi, dẫu quyến luyến khu vườn đầy cây trái ấy, chúng tôi vẫn phải xa chúng để học cấp 3 nơi trường huyện. Cả chặng đường đi về gần 30 cây số, cuối tuần nghỉ học về nhà thấy thời gian như chạy qua cửa sổ. Tôi chỉ kịp thấy khu vườn chuyển động theo mùa với những lối mòn đầy cỏ và rau dại. Thi thoảng trong giấc ngủ vùi, tôi nghe tiếng lạc tiên rụng trong thênh thang gió mà không định hình được là mơ hay thực.
Rồi những mùa thi, những ước mơ, dự định và con đường mới kéo tôi đi xa làng hơn nữa. Mỗi lần gọi về, sau chuyện lớp chuyện trường, má lại nói về những đổi thay trong khu vườn cũ. Má bảo sẽ dọn lại vườn, đám cây bây giờ già cỗi gần quá nửa còn lũ rau dại thì chen chúc mọc không còn chỗ trống. Tôi nghe trong gió tựa hồ như có mùi thơm hăng hắc của những thân cây rau bọng giếng và rau nút áo. Tôi nói với má rằng hãy để chúng an nhiên xanh, an nhiên rụng lá và an nhiên già đi trong khu vườn. Chúng không chỉ đơn thuần là cây, chúng là những người bạn chân thành nhất suốt thời thơ ấu của tôi.
Thế nhưng, dù có cỗi già đến thế nào, những cái cây ấy vẫn âm thầm cho ra quả ngọt. Tụi nhỏ bây giờ lịch học đan dày, chẳng mấy khi có thời gian hứng thú với cây trái trong vườn. Lũ nhen sọc rằn và sóc tha hồ ăn quả chín. Sớm mai, tôi ra vườn, trông thấy những quả ổi sẻ ruột đỏ và mấy quả mãng cầu bị ăn phân nửa, chợt thấy lòng dìu dịu nỗi nhớ thương. Tôi gom chúng lại, ngồi xuống khu vườn trong tĩnh lặng, nghe gió khua trên từng tán lá và ăn những quả chín mà lòng an yên đến vô cùng.