CHUYÊN MỤC

Showing posts with label Truyện ngắn - Tùy bút - thơ. Show all posts
Showing posts with label Truyện ngắn - Tùy bút - thơ. Show all posts

Saturday, September 12, 2026

GHỀNH RÁNG TA VỀ

 Minh Hân Phan 


   Ta về Ghềnh ráng một chiều xưa
   Biển vẫn xanh như thuở mới vừa

Monday, September 7, 2026

KHI CHÚNG TA GIÀ ĐI ..


Gần đây, tôi đã hỏi một người bạn thân, người đã ở độ tuổi 70 và sắp bước sang tuổi 80, về những thay đổi mà ông ấy nhận thấy ở bản thân khi già đi. Câu trả lời của ông thật đẹp, tôi phải chia sẻ với tất cả các bạn:

1. Sau cả một đời yêu thương cha mẹ, anh chị em, vợ chồng, con cái và bạn bè, cuối cùng tôi đã bắt đầu yêu chính mình.

2. Tôi nhận ra rằng mình không phải là “Atlas.” Thế giới không đặt trên vai tôi.

Sunday, August 30, 2026

Nếu Có Thể Đi Về Quá Khứ TÔI SẼ ĐI THĂM ĐẤT NƯỚC TÔI

Dr: Wynn Tran 

Khi phỏng vấn vào chương trình Tuyển Sinh Y Khoa, có một câu hỏi từ giáo sư tuyển sinh làm tôi nhớ mãi:

- Nếu em có thể đi về quá khứ để thăm một người hay đến một nơi nào đó, em sẽ đi đâu?

 Thưa thầy, em sẽ đi thăm đất nước của em: VIỆT NAM CỘNG HOÀ

Khi tôi được sinh ra, VIỆT NAM CỘNG HÒA  đã không còn nữa.

Tuesday, August 25, 2026

SỰ KHÁC BIỆT GIỮA NGƯỜI ĐỌC NHIỀU SÁCH VÀ NGƯỜI KHÔNG ĐỌC SÁCH

.
Đọc nhiều tiểu thuyết, bạn sẽ nhìn thấy biết bao cuộc đời lên voi xuống chó, gặp bao mánh lới xâu xé bẩn thỉu, chứng kiến bao kiểu nhục dục đê hèn, cảm nhận được nỗi xót xa và không cam lòng, hiểu thế nào là bất lực, u ám. Bạn sẽ đọc được đủ loại chuyện trên thế gian này khiến bạn trầm luân trong chúng, và từ đây trở về sau dù bạn có đối diện chuyện gì đi chăng nữa, đều là những chuyện mà từ trong sâu thẳm trái tim bạn, bạn đã được trải nghiệm qua một lần.

Saturday, August 22, 2026

300 đôi giày và cái gu lạc điệu

 Đặng Mỹ Hạnh


Trong từ điển tủ đồ bà bạn tôi, không có khái niệm ‘đủ’, chỉ có khái niệm ‘chưa mua’. Chủ đầu tư của một cái closet hơn 300 đôi giày – con số cho phép bả khước từ sự lặp lại lượt xỏ suốt một năm ròng.

Friday, August 21, 2026

Hình Ảnh Đẹp Ở Mỹ

Nam Trinh

Mỹ là nơi có tỷ lệ ly hôn khá cao, nhưng cũng chính trên đất Mỹ, ta thường bắt gặp những hình ảnh vô cùng đẹp đẽ và xúc động : Những cô bác lớn tuổi tóc đã bạc màu, bước chân chậm chạp, vẫn nắm tay nhau đi dạo, cùng ngồi uống cà phê, mua sắm hay dìu nhau qua đường.

Tình yêu của họ không còn những lời hứa ngọt ngào hay những món quà lãng mạn, mà được thể hiện bằng sự quan tâm rất đỗi bình dị : Một người đi chậm lại để chờ người kia, một bàn tay nhẹ nhàng nâng đỡ, một ánh mắt vẫn đầy trìu mến sau bao năm tháng chung sống.

Wednesday, August 19, 2026

Mùa Hè Ở Một Nơi Khác

Trương Hữu Hiền


Giữa tháng tám mùa hè tôi về lại San Jose dự đám cưới Ben, cháu tôi. Nói “về” vì mặc nhiên thành phố này đã một lần trở thành nơi gặp gỡ của gia đình, khi ba mẹ tôi còn ở đó, khi căn nhà trên đường Southgate vẫn hằng ngày mở toan cửa đón những đứa con người. Cho đến khi ba mẹ, rồi người chị lớn tôi không còn và anh chị em mỗi người mỗi ngả, lâu thật lâu tôi chẳng còn lấy cớ gì để trở lại nơi đây. Lần gần nhất tôi về San Jose-Thung lũng hoa vàng dễ chừng đã 10 năm, dịp tham dự Hội ngộ Liên trường Quảng đà.

Tuesday, August 18, 2026

Nước Mắm Nhỉ Ủ Đúng 2 Năm ..

Bí Bếp

Người mình dễ thường nghe câu ... 𝒕𝒖𝒚 𝒙𝒂 𝒎𝒂̀ 𝒈𝒂̂̀𝒏, 𝒕𝒖𝒚 𝒈𝒂̂̀𝒏 𝒎𝒂̀ 𝒙𝒂. Hôm nay thứ bảy, ngày 26 tết; nghĩa là chỉ còn mấy ngày là đúng tết Nguyên Đán; với tôi thì gần như tròn một đời người xa quê, xa gia đình, và ... xa hẳn Tết quê hương mà bao năm trường tôi chẳng còn... đong đếm.

Quê hương cũng vậy, tết ta cũng vậy, và ngay cả .... hương vị nước mắm cũng vậy; nước mắm tiếng là ai cũng có thể mua được, thời nay chợ nào cũng bán, ngay cả Costco, Trader Joe, cho tới .... Amazon cũng đều có bán; thế thì qúi giá gì mà... tôi lại than thở... 𝒕𝒖𝒚 𝒈𝒂̂̀𝒏 𝒎𝒂̀ 𝒙𝒂?

Saturday, August 15, 2026

NỬA SAU CUỘC ĐỜI, NGƯỜI PHỤ NỮ CHẲNG CÒN NHIỀU ĐIỀU ĐỂ SỢ

.

 Yêu cũng đã iêu

 Kết hôn cũng đã kết hôn

 Sinh con cũng đã sinh

 Cửa sinh , cửa tử cũng đã bước qua

 Những tổn thương, những giông bão lớn nhất của cuộc đời, có lẽ cũng đã từng trải qua

 Vậy nên, phần đời còn lại...

Thursday, August 13, 2026

Câu Chuyện Về Một Cô Bé Đi Tìm Cha Mình

Trương Hữu - HIEN YUKEN

Sáng thứ Hai, tôi đọc trên trang BBC News câu chuyện về một cô bé đi tìm cha mình - một người lính mất tích (MIA) - suốt hơn 50 năm. Đại úy Ronald Wayne Forrester, phi công Thủy quân lục chiến Hoa Kỳ, tham gia chiến tranh Việt Nam. Năm 1972, trong một lần xuất kích tấn công mục tiêu ở Quảng Bình, máy bay của ông đã mất tích.

Saturday, August 8, 2026

Bánh Tiêu Con, Bánh Tiêu Ba

Dr. Wynn Trần

Tôi ăn bánh Tiêu lần đầu lúc còn đi học ở trường chuyên Bạc Liêu. Lúc đó, tuy mang tiếng là trường chuyên của tỉnh, nhưng trường của tôi phải mượn một nhà thờ Cũ trên con đường chính của thị xã để dạy học tạm trong lúc chờ xây trường mới sau này.

Friday, August 7, 2026

Đường Dâu

Sông-Hương

Những con đường nhỏ quanh nhà, khu vực vòng quanh một công viên nhỏ, đâu đâu cũng mọc đầy những cây dâu tằmmulberry - xanh mướt. Buổi sáng đi bộ trong công viên, nắng đầu mùa hạ lấp lánh trên những cây dâu chi chít quả hồng chưa chín, quả đen bóng sắp rụng và dưới lòng đường in những vệt đen của trái chín rụng đầy.

Sunday, August 2, 2026

Cafe Seattle

Bs Wynn Tran

By Dr Wynn Tran
Tôi dụi mắt lồm cồm thức dậy khi tiếng máy xay cafe ào ào chạy rè rè phía dưới nhà.

Tùa Tỉa (là Dượng Lớn bên nhà ngoại) đã thức dậy từ sớm. Ông tất bật đổ bụm hạt cafe nguyên chất bóng loáng màu nâu đậm mới rang xong vào cái quặng nhôm đã bạc màu. Ông với tay bật công tắc chiếc máy xay cafe đã cũ. Chiếc máy rung bần bật, lắc lắc từng dòng hạt cafe nâu đen nhúc nhích chạy vào, mất hút vào cái lỗ đen bên dưới cái. Bên dưới máy, dòng bụi cafe xịt ra đen thui phun, chạy thẳng vào bịch nilon bóng để chờ sẵn.

Friday, July 31, 2026

Lại... lẩn thẩn!

Chiều hôm qua, tôi đi bộ ngang khách sạn Sài Gòn, Vĩnh Long thì gặp chú Chín, con trai của gia đình quán Tân Tân. Lâu ngày g  Lại... lẩn thẩn! ặp nhau, hai anh em đứng dưới hàng cây, nói vài câu chuyện quê rồi qua chuyện ăn uống.

Tôi hỏi:
– Sao quán mình không thấy bán cá lăng?
Chú Chín cười hiền:
– Chắc tại nguồn cá không có đều. Hôm có, hôm không. Đưa vô thực đơn rồi lỡ khách kêu mà không có thì cũng khó ăn khó nói. Thành ra thôi.

Wednesday, July 29, 2026

Một Hình Ảnh Đẹp Tình Cờ Bắt Gặp

Thu Trần

Hôm trước đi ăn với bạn, mình tình cờ gặp một bác chắc trạc tuổi mẹ mình.

Bác ăn mặc rất chỉnh chu, bước vào nhà hàng Chay, gọi một món mình thích rồi ngồi từ tốn thưởng thức. Không vội vàng, không nhìn ngó ai, cũng không cần ai đi cùng. Đến lúc tính tiền, bác lấy điện thoại ra chuyển khoản nhanh gọn lẹ làm mình bất ngờ vô cùng.

Tự nhiên mình thấy hình ảnh đó đẹp quá.

Monday, July 27, 2026

Buồn Làm Sao Chia Hai

Hạ Anh

Chỉ là một bóng lưng
nhưng nghe mùa xuân lại
đời tưởng chừng xanh mãi
mặc thời gian chim bay.
Hôm nay nắng nửa ngày
còn nửa ngày dầu dãi
hạt mưa về để lại
buồn làm sao chia hai ?

Sunday, July 26, 2026

Lẩn thẩn…

Bí Bếp

… về lại xứ, có những chuyện mình thấy quen mà lạ, rồi cũng có những chuyện tưởng lạ, nhìn kỹ lại vẫn phảng phất một chút gì rất quen.

Cái quen rõ nhất có lẽ là cái nắng. Ai từng sinh ra và lớn lên ở xứ mình mà chẳng quen với nắng chang chang, với hơi nóng hắt lên từ mặt đường, với cảm giác vừa bước ra khỏi cửa là mồ hôi đã rịn đầy trán. Chỉ có điều, cái nóng những năm gần đây dường như càng lúc càng gay gắt. Đọc báo mạng, thấy không riêng gì xứ mình, nhiều nơi ở châu Âuxứ Cờ Bông cũng trải qua những đợt nóng bất thường, có chỗ nhiệt độ vượt quá 40 độ C, khiến bao người kiệt sức, thậm chí mất mạng.

Wednesday, July 22, 2026

NHỮNG MÙA QUẢ CHÍN XÔN XAO

 

Cứ mỗi bận được về quê, tôi thường chạy ngay ra mảnh vườn đầy cây tạp, giẫm đôi chân trần trên đất ẩm đầy lá mục, cảm nhận lớp đất mịn in qua từng kẽ chân. Trong khu vườn quê, mọi thứ yên tĩnh và chậm lại, như chưa hề có những bộn bề của dòng đời tấp nập ngoài kia.

Trong khu vườn này, tôi và những đứa trẻ quê khác đã có một tuổi thơ đầy ắp kỷ niệm. Những ngày hè, khi cái nắng oi nồng phủ lên mọi thứ, thì dưới tán lá xanh um của bao nhiêu cây cối, khu vườn vẫn trong trẻo, xanh mát lạ thường. Cho đến bây giờ, đám bạn xưa vẫn hay nhắc về những mùa hè đã cũ, mùa hè mà những trái ổi sẻ chưa bao giờ kịp chín vì bao nhiêu vết bấm và bị hái đi khi vừa kịp chua lớp vỏ bên ngoài. Những quả ổi đầy vết móng tay, có vị chua và chát cùng phần ruột cứng, khi chấm muối ớt xanh lại ngon lạ thường. Tiết trời gay gắt, lũ ve sầu kêu ra rả, với người lớn là nỗi phiền lòng, còn với lũ trẻ ở quê, đó lại là một không gian lý thú. Lũ ve kêu khan cả khoảng vườn, rất dễ bắt và chúng vẫn mặc nhiên kêu ngay cả khi đã nằm gọn trong những ngón tay đầy mùi cây trái.

Có những ngày gió về nhiều, dây lạc tiên đu mình trên những cành cây cao và nhỏ, thường ngày rất khó hái bây giờ đã vàng ruộm, tự rơi xuống giữa thinh không. Đó là món quà thú vị nhất bởi chúng được no nê nắng gió, chín đúng cỡ với phần ruột ngọt lịm và mùi thơm rất dịu. Hầu như lúc đó, không có buổi trưa nào chúng tôi đi ngủ mà toàn quanh quẩn trong khu vườn để hái quả xanh, nhặt quả chín. Và thể nào, đến gần chiều, tôi thường ngả cái mũ rộng vành để nhặt những quả bồ kết già có màu đen tuyền phía cuối vườn rồi tẻ vài nhánh sả mang vào cho má. Rỗi việc, má sẽ nướng chúng trên than đỏ, nấu một nồi nước lớn mang ra thềm nhà đắp bằng đất nổi, gội đầu cho từng đứa một. Sau mỗi lần len lỏi trong đám lá, đầu tóc đứa nào cũng vương đầy nhựa cây, mồ hôi và cả vụn lá khô rơi rớt.

Và rồi, dẫu quyến luyến khu vườn đầy cây trái ấy, chúng tôi vẫn phải xa chúng để học cấp 3 nơi trường huyện. Cả chặng đường đi về gần 30 cây số, cuối tuần nghỉ học về nhà thấy thời gian như chạy qua cửa sổ. Tôi chỉ kịp thấy khu vườn chuyển động theo mùa với những lối mòn đầy cỏ và rau dại. Thi thoảng trong giấc ngủ vùi, tôi nghe tiếng lạc tiên rụng trong thênh thang gió mà không định hình được là mơ hay thực.

Rồi những mùa thi, những ước mơ, dự định và con đường mới kéo tôi đi xa làng hơn nữa. Mỗi lần gọi về, sau chuyện lớp chuyện trường, má lại nói về những đổi thay trong khu vườn cũ. Má bảo sẽ dọn lại vườn, đám cây bây giờ già cỗi gần quá nửa còn lũ rau dại thì chen chúc mọc không còn chỗ trống. Tôi nghe trong gió tựa hồ như có mùi thơm hăng hắc của những thân cây rau bọng giếngrau nút áo. Tôi nói với má rằng hãy để chúng an nhiên xanh, an nhiên rụng lá và an nhiên già đi trong khu vườn. Chúng không chỉ đơn thuần là cây, chúng là những người bạn chân thành nhất suốt thời thơ ấu của tôi.

Thế nhưng, dù có cỗi già đến thế nào, những cái cây ấy vẫn âm thầm cho ra quả ngọt. Tụi nhỏ bây giờ lịch học đan dày, chẳng mấy khi có thời gian hứng thú với cây trái trong vườn. Lũ nhen sọc rằn và sóc tha hồ ăn quả chín. Sớm mai, tôi ra vườn, trông thấy những quả ổi sẻ ruột đỏ và mấy quả mãng cầu bị ăn phân nửa, chợt thấy lòng dìu dịu nỗi nhớ thương. Tôi gom chúng lại, ngồi xuống khu vườn trong tĩnh lặng, nghe gió khua trên từng tán lá và ăn những quả chín mà lòng an yên đến vô cùng.

Nguyễn Văn Hòa / Theo: ĐKN
https://luukhamhung.blogspot.com/

______________________________

Tuesday, July 21, 2026

Sài Gòn, một góc ký ức và bây giờ


Tôi sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn. Tuổi thơ ở khu Tân Định. Dọn nhà một lần cũng lòng vòng đâu đó, gần cổng xe lửa số Sáu, bên bờ kênh Nhiêu Lộc và ở tới giờ. Ở riết nhàm, tôi thấy Sài Gòn vẫn vậy. Vẫn vậy là kiểu ăn, cách nói, cà phê, quán nhậu…, chứ đường xá, nhà cửa... thay đổi nhiều.

Trước 1975, đôi khi tôi cũng lêu lổng ở Đà Lạt, mê cảnh núi đồi, ao hồ, sông suối, nhịp sống chậm rãi của Đà Lạt, và cũng không loại trừ mê luôn người Đà Lạt hiền hòa, hiếu khách... Tôi nhủ, rồi ngày nào đó sẽ về đây dưỡng già (non).
Bây giờ tôi đã về Đà Lạt, cũng hơn sáu năm rồi. Nợ đời chưa dứt, nên khi Sài Gòn lúc Đà Lạt.