Wednesday, September 9, 2026

Quá trình phục hồi của người bị ung thư

Giang Thanh

GT
Kể từ ngày kết thúc hóa trị và xạ trị đến nay đã gần 4 tháng, mình mới có dịp kể lại cho mọi người về  hành trình phục hồi của mình. Có thể nói những khó chịu như ói, tiêu chảy, kiệt sức...trong quá trình làm hóa trị không là gì cả so với những đau đớn, những tổn thương, mà cơ thể mình phải chịu sau đó.

Mình được chiếu xạ 3 vị trí đó là lưỡi, 2 bên xương hàm dưới toàn bộ cổ kéo dài đến xương quai xanh. Sau khi vừa kết thúc mũi xạ cuối cùng, mình cùng mấy anh chị kỹ thuật viên đi rung chuông chúc mừng, sau đó mình được đưa đến phòng chăm sóc da. Ở đó các y tá rửa sạch vùng da bị chiếu xạ, rồi thoa kem và băng bó kín mít toàn bộ vùng da cổ của mình. Họ cũng cho mình rất nhiều tuýp kem, băng gạt, băng keo y tế, và cả cây kéo sát trùng mang về nhà để mỗi ngày người nhà thay băng và làm vệ sinh cho mình. Sau đó, bác sĩ đưa cho mình thuốc giảm đau liều mạnh là Oxy Num, căn dặn chỉ 2ml cho 1 lần uống, ngày uống 4 lần. Mỗi tuần mình phải vào bệnh viện để y tá xem vùng da ở cổ có bị nhiễm trùng hay không, có phục hồi tốt hay không.

 Khoảng 1 ngày sau sau khi kết thúc xạ trị, vùng da nơi xạ bắt đầu nổi những dề mụn nước, và nó bể rất nhanh, rất đau, rất bỏng rát. Mỗi khi làm vệ sinh thay băng, mình đều run rẫy không ngừng vì quá đau. Trong miệng mình cũng không ngoại lệ, đều nổi đầy những mụn nước và bể ra, rất rát, rất đau. Toàn bộ cái lưỡi của mình từ đầu lưỡi đến cuống họng thì đau và nóng không thể tả, mỗi khi mình thở ra bằng miệng mình cảm nhận được từng làn hơi nóng bỏng đang phả ra. 

Trước đây khi đọc về các hình phạt dưới địa ngục, trong đó có hình phạt  lột da và hình phạt nuốt than hồng, mình có thể cảm nhận được nổi thống khổ mà tội nhân phải chịu nó khủng khiếp cỡ nào. Nay chính mình nếm trãi qua nổi thống khổ đó, quả thật là quá khủng khiếp. Tuy bác sĩ có cho mình thuốc giảm đau liều mạnh, nhưng do mình bị phản ứng với thuốc giảm đau, nên chỉ khi nào quá sức chịu đựng của cơ thể thì mình mới dùng thông qua ống thông bao tử. Còn phần nhiều là mình cắn răng chịu đựng. 

Khoảng 2 tuần sau cái lưỡi của mình bắt đầu lột da, từng mảng da bong ra kéo theo từng cơn đau rát không thể tả. Trong suốt thời gian này mình không thể nào uống nước hay ăn bất cứ thứ gì được vì quá đau, sữa ensure và nước đều được bơm vào ống thông bao tử cho mình. Dịch mủ từ các vết loét trong cuống họng, trong khoang miệng của mình không ngừng tiết ra, làm cho mình gặp khó khăn khi mở miệng nói chuyện, mình phải liên tục nhổ những dịch mủ này ra. 

Phải gần 2 tháng da mình mới lành hoàn toàn, còn trong miệng mình tuy rằng vẫn còn nóng nhưng các vết thương đã bắt đầu phục hồi. Mình bắt đầu tập uống nước. Lúc này xương hàm của mình bắt đầu rơi vào trạng thái cứng và bị liệt, trong vô thức mình liên tục cắn lưỡi của mình, đến nổi chảy máu rất nhiều, đau điếng. Mình nói cho bác sĩ xạ trị nghe tình hình không ổn này của mình, bác sĩ nói đây là do ảnh hưởng của xạ trị. Rồi bác sĩ đưa cho mình đồ bọc răng, để nếu có cắn lưỡi nữa thì sẽ không làm tổn thương cái lưỡi, rồi bà ấy dạy mình các bài tập vật lý trị liệu nhằm làm cho các mắt xương hàm linh hoạt trở lại, và thuốc uống nhằm xoa dịu các dây thần kinh nơi đó. Về nhà mình tập liên tục, lúc đầu rất đau, rồi từ từ cơn đau giảm dần đi. Khoảng 10 ngày sau thì hiện tượng cắn lưỡi của mình không còn nữa, mình cũng mở miệng được to. Lúc này mình vẫn chưa thể ăn được gì cả.

Bác sĩ dinh dưỡng khuyên mình nên tập ăn cháo loãng. Mình nghe theo, bắt đầu là vài muỗng cháo thật loãng, tuy vậy nhưng mình nuốt rất khó khăn. Rồi khoảng 1 tuần sau mình bắt đầu tập nhai bằng jelly, sau đó là cháo đặc, sau đó là cơm chan với nước canh, rồi mình tập ăn cá, tập ăn đậu hũ...Lúc này vị giác và nước bọt của mình vẫn chưa trở lại. 

Ba tháng, đúng 3 tháng vị giác của mình bắt đầu trở lại nhưng không trọn vẹn, lúc có lúc không. Khi ăn muỗng đầu tiên mình cảm nhận được ngọt mặn, nhưng đến muỗng thứ 2 là hoàn toàn không cảm nhận được gì cả. Do nước bọt chưa trở lại, nên khi ăn mà không có nước là mình không thể nào nuốt được, còn việc ngon miệng thì thôi bỏ đi, haizzzz....

Vừa rồi mình đi chụp hình Pet Scan để tầm soát ung thư. Khoảng 1 tuần sau mình theo lịch hẹn đến bệnh viện để tái khám. Đầu tiên là mình gặp bác sĩ tái tạo cái lưỡi, ông kiểm tra cái lưỡi của mình rất kỹ, đặc biệt là dưới đài lưỡi. Sau đó ông mĩm cười nói với mình là cái lưỡi của mình hồi phục rất tốt. Sau đó, mình đi gặp bác sĩ phẫu thuật. Vừa bước vào phòng, mình thấy đầy đủ mặt văn võ bá quan như bác sĩ tập nói, bác sĩ phẫu thuật chính, bác sĩ phẫu thuật phụ, bác sĩ tai mũi họng, y tá trưởng, bác sĩ xạ trị...đều có mặt. Mình ngạc nhiên vô cùng, không lẽ ung thư lại trở lại? Sao có vẻ nghiêm trọng vậy? Mọi người khi thấy mình ai cũng rất vui, các bác sĩ liên tục hỏi thăm mình có khỏe không, có chổ nào không ổn không....Bác sĩ phẫu thuật bước đến kiểm tra các hạch cổ của mình, rồi đến cái lưỡi của mình. Ông nói mọi thứ đều tốt, không có vấn đề gì. Rồi bác sĩ xạ trị nói với mình kết quả chụp Pet Scan rất tốt, mọi thứ sạch sẽ, không có ung thư quay lại. Sở dĩ mọi người đều có mặt ở đây là để chúc mừng mình đã xạ trị và hóa trị thành công. Lúc này mình mới thật sự thở phào nhẹ nhõm.

Sau khi từ phòng bác sĩ phẫu thuật đi ra, mình đi đến phòng bác sĩ dinh dưỡng. Cô ấy hỏi mình ăn uống thế nào? Mình nói mình vẫn chưa nhai được, mỗi ngày mình chỉ có thể ăn cháo mà thôi. Cô ấy ngạc nhiên hỏi mình tại sao? Mình nói do toàn bộ răng của mình đều bị ê buốt, nên mình không thể nhai được. Cô ấy hỏi ngoài cháo ra, mình ăn được thức ăn gì? Mình nói cái gì mình cũng đều không ăn được. Rồi cô ấy hỏi tiếp là từ lúc kết thúc xạ trị đến nay, đã có nha sĩ nào gọi điện cho mình kêu đi khám răng không? Mình nói không có. Cô ấy nói ngay hôm nay cô ấy sẽ viết thư cho nha sĩ về tình trạng của mình và yêu cầu nha sĩ khám răng và điều trị cho mình, đảm bảo là mình phải ăn lại bình thường. Mình hỏi cô ấy là ống thông bao tử của mình khi nào thì lấy ra. Cô ấy nói ống thông bao tử chỉ lấy ra khi mà mình hoàn toàn ăn uống bình thường trở lại. 

Sau đó bác sĩ tập nói bước vào, ông ấy hỏi mình việc nói chuyện có vấn đề gì không? Mình nói giọng nói của mình đã hoàn toàn biến đổi, nó rất khàn, và mình phát âm không rõ chữ, khi nói nhanh thì mình bị nói ngọng. Bác sĩ dinh dưỡng nói cho ông ấy nghe về tình trạng răng của mình, và việc làm răng cho mình là việc cấp bách hàng đầu. Sau khi nghe xong, ông quay sang nói với mình là bây giờ mình tập trung làm răng cho xong, sau đó ông sẽ xếp lịch cho mình đi luyện dây thanh quản, tập các bài tập để phát âm cho rõ chữ. 

Vừa nói chuyện với bác sĩ tập nói xong, thì bác sĩ xạ trị bước vào nói cho mình biết là bà đã liên lạc với bác sĩ chuyên khoa về hạch bạch huyết ở bệnh viện gần nhà mình về tình trạng mặt mình bị sưng. Các bác sĩ hạch bạch huyết sẽ gọi điện đặt lịch hẹn với mình, khi mình đến đó, các bác sĩ sẽ khám và chỉ cho mình các bài tập để mặt mình trở lại bình thường. Do vì ung thư đã từng di căn trở lại, nên thay vì tầm soát ung thư mỗi 6 tháng, thì bà sẽ gặp mình mỗi 3 tháng để tầm soát ung thư...


_______________________

No comments:

Post a Comment