Friday, July 17, 2026

Cũng Dòng Sông Lững Lờ Trôi

Bí Bếp

Sau sáu tháng, tôi lại trở về miền Tây vì một việc cần kíp trong nhà. Chuyến đi lần nầy, nếu nói về chuyện sửa soạn thì cũng không khác gì mấy chuyến trước. Cũng hành lý, giấy tờ, thuốc men, quà cáp, mấy món linh tinh cần dùng cho một chuyến đi xa. Nhưng trong bụng thì lại khác. Cái khác không nằm ở cái va li nặng hay nhẹ, mà nằm ở cái lòng người đi, có chút nôn nao, chút lo nghĩ, chút gì đó khó gọi tên cho trúng.

Cũng như mọi lần, sau hơn 13 tiếng ngồi bó gối trên phi cơ để tới trạm chuyển tiếp ở Đài Bắc, tôi lại lật đật ghé mua thêm mấy chai rượu, ít bánh, ít thuốc, thứ để dùng, thứ để làm quà biếu bà con. Việt Nam bây giờ, nói thiệt, không còn thiếu thốn như hồi xưa. Từ cây kim sợi chỉ cho tới điện thoại, xe cộ, rượu ngoại, bánh Tây, thuốc bổ, gần như món gì cũng có. Nhưng nếu ai dám vỗ ngực nói rằng ở Sài Gòn có thể bảo đảm mua được rượu thật 100% thì tôi xin ngả nón, khoanh tay, kính cẩn gọi người đó là... sư phụ.

Chuyến bay từ Đài Bắc vào Sài Gòn cũng đầy nghẹt người. Người đi thăm nhà, người về làm ăn, người tay xách nách mang, người ôm theo cả một trời quà cáp và chuyện đời. Phi cơ bị chậm gần cả tiếng vì phi hành đoàn gặp khó trong chuyện điều phối hành lý. Vậy mà khi vừa tới phi trường Tân Sơn Nhất, vẫn có sẵn một danh sách hơn 10 hành khách được thông báo là hành lý bị kẹt lại và sẽ được giải quyết sau. Nghe chữ “giải quyết sau” ở xứ mình, ai từng sống qua rồi thì tự hiểu, nó có thể là một lát, một ngày, vài ngày, hoặc lâu hơn chút nữa, tùy duyên.

Lần nầy, phía Hải Quan làm việc có vẻ nhanh hơn lần trước. Tôi chỉ mất chưa tới 30 phút là xuống được khu nhận hành lý. Mừng bụng chưa được bao lâu thì lại phải chờ hơn một tiếng mới nhận đủ các kiện đã gửi. Cái cảnh đứng chờ hành lý ở Tân Sơn Nhất cũng giống như chờ nước lớn nước ròng, mình nóng ruột thì nó cũng cứ từ từ mà tới.

Cũng may, mấy người cháu từ Vĩnh Long lên đón đã kiên nhẫn chờ sẵn. Tụi nhỏ còn thủ theo nước giải khát, bánh trái, coi như tiếp tế tại chỗ cho người vừa vượt nửa vòng trái đất trở về. Gặp nhau tay bắt mặt mừng, rồi cả nhóm tranh thủ lên đường cho kịp trước giờ Sài Gòn bắt đầu kẹt xe. Ở Sài Gòn, kẹt xe cũng như mưa nắng, không cần ai mời, tới giờ là nó tới.

Như mấy lần trước, chúng tôi ghé quán Diễm Thúy để ăn cơm phần. Toàn những món quen thuộc mà nghe tên thôi đã thấy mùi miền Tây trong đó, canh chua, cá kho, thịt quay, rau nhút xào tỏi, trứng kho, rồi thêm vài món nữa cho đầy bàn. Thoáng nhìn tưởng nhiều, nhưng chắc tại ai cũng đói bụng sau một chặng đường dài, nên tám người ngồi xuống, đũa muỗng khua một hồi là cái bàn ê hề món ăn cũng vơi đi sạch sẽ. Tính tiền cả bữa chưa tới 40 đô. Ở bên xứ Mưa, chừng đó tiền nhiều khi mới đủ cho vài tô phở và mấy ly nước, còn ở đây thì cả bàn ăn no, nói cười rôm rả, coi như cũng còn chút an ủi giữa đời sống mắc mỏ.

Về tới Vĩnh Long, dòng sông Tiền vẫn lững lờ trôi. Con nước vẫn vậy, không vội vàng, không ồn ào, cứ âm thầm mang theo mấy cụm lục bình bồng bềnh. Bên nhà có người gọi lục bình là “rau mát”, nghe cũng dễ thương. Một thứ cây trôi nổi, không đất cắm rễ mà vẫn xanh, vẫn sống, vẫn theo nước mà đi, nghĩ lại cũng giống phận người miền sông nước không ít.

Nắng lần nầy không gắt như mấy lần trước, có lẽ do ảnh hưởng của áp suất từ cơn bão số 1 đầu mùa. Trời miền Tây khi nắng thì nắng muốn cháy vai, khi mưa thì mưa như trút hết tâm sự trong lòng trời xuống đất. Nhưng lần nầy, cái nắng có vẻ hiền hơn, màu sông cũng dịu hơn, gió thổi qua mấy hàng cây ven đường nghe cũng đỡ oi bức.

Đời sống người dân thì vẫn vậy, vẫn còn khó khăn lắm. Ngoài chợ, ngoài vườn, người ta nói chuyện giá măng cụt, giá sầu riêng, giá phân bón, giá công cán, nghe riết thấy lòng cũng chùng xuống. Trái cây làm ra không phải lúc nào cũng bán được giá. Có khi trúng mùa thì rớt giá, có khi được giá thì lại mất mùa. Người làm vườn nhiều khi chỉ biết nhìn trời, nhìn thương lái, rồi nhìn cái ví của mình mà thở dài.

Lương của người lao động bình thường ở quê vẫn quanh quẩn chừng 4 đến 6 triệu đồng một tháng. Ai kiếm được 7, 8 triệu thì đã thấy mừng húm, coi như có thêm chút khoảng thở trong đời sống hằng ngày. Nhưng tiền điện, tiền gạo, tiền thuốc, tiền học cho con cháu, tiền đám tiệc, tiền xăng, tiền đủ thứ trên đời thì đâu có chịu đứng yên. Nó cứ nhích lên từng chút, còn đồng lương thì cứ ì ạch như chiếc xe cũ leo dốc.

Người giàu thì vẫn giàu. Nhà cao cửa rộng vẫn mọc lên. Xe hơi vẫn chạy ngoài đường. Quán xá vẫn sáng đèn. Nhưng sau những thứ sáng sủa đó, người lao động bình thường vẫn phải chắt chiu từng bữa, tính từng đồng, lo từng chuyện nhỏ. Có người cả đời gắn với ruộng vườn, sông nước, ghe xuồng, vậy mà đến cuối cùng vẫn chỉ mong đủ ăn, đủ thuốc, đủ tiền cho con cháu qua ngày.

Miền Tây là vậy. Vĩnh Long là vậy. Có những thứ thay đổi rất nhanh, nhưng cũng có những thứ như đứng yên trong nếp sống của người dân quê. Dòng sông Tiền vẫn lững lờ trôi. Lục bình vẫn trôi theo con nước. Chợ búa vẫn ồn ào buổi sáng rồi thưa dần lúc trưa. Người dân vẫn cười nói, vẫn đãi khách, vẫn thương nhau bằng ly nước mát, dĩa trái cây, tô canh chua, miếng cá kho

Nhưng trong cái hiền hòa đó vẫn có bao nỗi lo rất thật. Lo giá cả, lo mùa màng, lo bệnh hoạn, lo con cháu, lo ngày mai không biết ra sao. Dòng sông thì cứ trôi, đời người cũng cứ trôi. Khác chăng là con nước có lúc lớn lúc ròng, còn phận người nhiều khi chỉ biết nương theo mà sống, lặng lẽ, bền bỉ, và chịu đựng như chính miền Tây của mình. 

Bí Bếp
https://www.facebook.com/share/p/1DefyvpPtu/

________________________

Thursday, July 16, 2026

Đột quỵ không bao giờ đến bất ngờ.

Những dấu hiệu

Khoảng 30 ngày trước khi xảy ra, cơ thể luôn phát ra tín hiệu cảnh báo - chỉ là chúng ta quá bận, quá chủ quan nên bỏ qua.

Dưới đây là 5 tín hiệu sớm nhất - nhận ra là cứu được mạng sống. Đặc biệt là dấu hiệu số 3: 90% người gặp đều nghĩ "chắc do thiếu ngủ thôi”.

Wednesday, July 15, 2026

Ba Cháu Nội - Ba Cục Vàng Của Bà ..


Thời gian nhanh quá, QN hiện đã có 3 cháu nội trai, mỗi đứa mỗi vẻ, tuy cùng cha, cùng mẹ, cùng môi trường sống nhưng tánh tình hoàn toàn khác nhau. Thế mới biết mỗi đứa trẻ khi sinh ra, đã có sẳn một định hình, một lập trình nào đó, được cài cắm chuẩn chỉnh trong bộ não, cứ thế theo năm tháng chúng phát triển, trưởng thành, để từ đó trở thành một con người có cá tính riêng. Nhiều lúc mình nghĩ: Như vậy thành công, thất bại, sướng, khổ, số phận của một con người có phải đã được định sẵn?.

Tuesday, July 14, 2026

Những cách giảm đau lưng

Triệu Minh

Nếu đang bị những cơn đau lưng dai dẳng hành hạ thì bạn không hề đơn độc đâu: Theo một cuộc khảo sát năm 2021 của Trung tâm Thống kê Y tế Quốc gia Hoa Kỳ, 39% người trưởng thành cho biết họ đã bị đau lưng trong vòng 3 tháng trước đó. Những bước dưới đây có thể giúp bạn giảm bớt cơn đau.

Sunday, July 12, 2026

Người Sống Đến Cuối Đời Mới Hiểu

Khai Tâm biên dịch

Người sống đến cuối đời mới hiểu : Không nợ nần, không bệnh tật, không trông cậy vào con cái mới là phúc lớn nhất của tuổi già

Có người từng nói : "Đi đến cuối cuộc đời mới hiểu, tuổi già hạnh phúc nhất không phải là có bao nhiêu tiền, mà là không nợ nần, không bệnh tật và không phải sống trong sự trông chờ vào con cái". Đó không phải là sự bi quan, mà là kết tinh của những trải nghiệm sau một đời người đi qua đủ vui buồn, được mất.

Saturday, July 11, 2026

Bạn già

 BS Nguyễn Ý Đức

Giống như lúc mới sinh và trong thời còn thơ ấu, tuổi già đôi khi chịu một số phận không mấy vui là phải phụ thuộc vào người khác nhất là sau khi đã có nhiều mất mát.

Nhưng, thay vì vươn ra khỏi sự phụ thuộc như lớp tuổi thơ thì người già lại đi sâu vào vòng phụ thuộc. Họ không còn làm việc, bị giảm lợi tức, con cái đi ở riêng, mất dần bạn bè, người thân yêu, kém sức khỏe, bệnh hoạn. Cho nên về già mà có được những bạn cố tri thân thiết hoặc tạo thêm ra những bạn mới để nương tựa lẫn nhau là một điều rất an ủi.

Friday, July 10, 2026

Thứ... Mất Dạy

Bí Bếp

Hai chữ “mất dạy” trong tiếng Việt mình nghe qua thì hơi nặng, nhưng nghĩ kỹ lại, nhiều khi nó cũng là một cách diễn tả rất gọn cho một căn bệnh xã hội khá phổ biến, bệnh sống chung với người khác mà cứ tưởng cả thế giới này được dựng lên để phục vụ riêng cho mình.

Thursday, July 9, 2026

Khoai lang là thực phẩm tốt cho sức khỏe hay “quả bom” đường huyết?

 Lê Huyền

Khoai lang rất giàu dinh dưỡng, nhưng bản chất của nó là chất đường bột. Để ăn uống lành mạnh, có một vài điểm mấu chốt bạn cần phải biết.

Nhiều người hỏi tôi: Khoai lang chẳng phải là thực phẩm tuyệt vời để thải độc sao? Tại sao sau khi ăn xong, đường huyết của tôi lại tăng vọt?”u

Wednesday, July 8, 2026

Ký ức khoai dong riềng

 Trần Lan

Tháng giêng đến rất nhanh mà qua đi rất chậm. Người làng tôi thường có câu cửa miệng “Tháng Giêng ăn nghiêng bồ lúa” như thế cũng đủ biết tháng giêng nó dài rộng đến mức nào rồi.

Trong thơ ca, tháng giêng tuyệt đẹp. Tháng giêng với ngạt ngào hương bưởi, hoa lá khoe sắc khoe hương, én chao liệng trên cánh đồng lúa xanh rờn. Tháng giêng với tiếng trống chèo say nghiêng ngã đình làng với những lời hẹn hò tình tứ. Tháng giêng mưa bụi bay, hoa xoan vương lên mái đầu người thương với những ánh mắt trìu mến lãng mạn làm cho người ta nôn nao với những đêm trường khó ngủ…

Tuesday, July 7, 2026

Hãy Tránh Xa Những Người Nhiều Chuyện

Hoa Tara

Mỗi lần gặp nhau là : ông kia ngoại tình, bà kia ly hôn, anh A thất nghiệp, cô B phá sản...

Ngồi với bạn họ lôi chuyện của người khác ra nói được, thì khi ngồi với người khác, họ cũng lôi chuyện của bạn ra nói được.

Có những cuộc trò chuyện tưởng như chỉ để "cho vui", nhưng lại âm thầm bào mòn sự bình an của một con người. Bởi khi một người quen lấy đời tư của người khác làm câu chuyện, họ cũng đang dần đánh mất sự tử tế trong cách đối xử với con người.

July 4th - Như Một Nén Hương Của Ký Ức,

 Minh Hân Phan 

Có những ngày tháng chỉ là một con số trên tờ lịch. Nhưng cũng có những ngày tháng âm thầm đổi cả một cuộc đời.

Tháng Ba là ngày tôi rời quê hương Việt Nam, mang theo trong tim hình bóng của gia đình, bè bạn và tuổi trẻ. 

Hơn một năm sau, đúng vào những ngày đầu tháng Bảy năm 1980, tôi đặt chân đến nước Mỹ, giữa không khí rộn ràng của ngày Quốc khánh (July 4th) . Từ đó, một hành trình mới bắt đầu.

Hơn bốn mươi năm đã trôi qua.

Nước Mỹ đã cho tôi cơ hội học tập, làm việc, lập nghiệp, xây dựng gia đình và sống một cuộc đời bình yên. Việt Nam vẫn là nơi chôn nhau cắt rốn, nơi tiếng mẹ, tiếng gà trưa, mùi hương đồng nội và những ký ức tuổi thơ chưa bao giờ rời khỏi trái tim.

Hôm nay, khi mái tóc đã điểm bạc, tôi không còn nghĩ nhiều về những mất mát hay được hơn. Điều còn lại chỉ là lòng biết ơn.

Biết ơn quê hương đã sinh thành.

Biết ơn quê hương đã cưu mang.

Monday, July 6, 2026

MC NAM LỘC HỒI ÂM.. câu chuyện của ca sĩ Quốc Thiên

Tôi chia sẻ bài viết này vì thấy đây là một lập luận rõ ràng, chừng mực và có lý lẽ.

Người Việt tị nạn không chống âm nhạc, cũng không chống tài năng của bất cứ nghệ sĩ nào. Nhưng khi một nghệ sĩ đã công khai chọn lập trường chính trị, ca ngợi những biểu tượng từng gắn liền với nỗi đau của hàng triệu người miền Nam, thì cộng đồng tị nạn cũng có quyền lên tiếng phản đối.

Sunday, July 5, 2026

TUỔI GIÀ VÀ NỖI CÔ ĐƠN

Vinh Tran

Có một ngày, ta chậm rãi bước vào tuổi già – cái tuổi không còn lo toan cơm áo, cũng chẳng còn nhiều hoài bão phải theo đuổi. Chỉ còn lại ta, cùng những ký ức, những thói quen cũ, và người bạn đời – nếu vẫn còn may mắn bên cạnh.

Khi con cái đã trưởng thành, bay đi theo những chân trời riêng của chúng. Khi bạn bè không còn gặp nhau thường xuyên như trước. Khi sức khỏe bắt đầu chậm lại, trí nhớ đôi khi lỡ nhịp, ta mới thấy điều đáng sợ nhất không phải là bệnh tật hay già yếu, mà là sự cô đơn – ngay cả khi đang ở bên một người từng rất thân thuộc.

MÌNH ĐANG SỐNG 1 CUỘC SỐNG VÔ CÙNG NHẸ TÊNH ..

.. ĐẶC BIỆT LÀ CUỘC SỐNG VỀ VẬT CHẤT (MATERIAL)

Cuối năm 2024, nhà mình bị trộm.

Chúng đập cửa vào nhà rồi lấy gần như toàn bộ túi xách và trang sức mình tích cóp hơn mười năm.

Lúc đầu... mình tiếc lắm,thậm chí đã khóc.

Không phải vì giá trị của chúng.

Mà vì mình biết, nếu bây giờ phải bỏ tiền ra mua lại tất cả một lần, chắc mình cũng không thể.

Và có những món còn chẳng thể mua lại được nữa.

Nhưng sau những ngày suy nghĩ … mình lại nghĩ theo một cách rất khác.

Biết đâu...

Saturday, July 4, 2026

Nhân Ngày Lễ Độc Lập của Hoa Kỳ: 4th of July

 Trương Hữu - HIEN YUKEN

90 MILES TO CUBA
Key West, Florida


Mai là Ngày Lễ Độc Lập của Hoa Kỳ. Mỗi khi ngày 4 tháng 7 trở về, người ta thường nhớ đến bản Tuyên ngôn Độc lập và cuộc chiến giành tự do của những người khai quốc. Nhưng với tôi, ngày lễ ấy còn gợi nhớ một hành trình khác - hành trình của hàng triệu người di dân từ khắp nơi trên thế giới, mang theo hy vọng về một cuộc đời mới trên miền đất hứa. Bài viết này bắt đầu từ một cuộc gặp tình cờ với một thuyền nhân Cuba, để rồi từ câu chuyện của ông, tôi nghĩ nhiều hơn về nước Mỹ, về tự do và về số phận của những con người phải rời bỏ quê hương.
........................

Friday, July 3, 2026

Cà tím ngâm nước sốt

 Chỉ cần nướng rồi ngâm… vậy mà ai ăn cũng hỏi: “Sao cà tím lại ngon đến vậy?” 

Không hề chiên ngập dầu, không cầu kỳ, nhưng chỉ sau vài tiếng ngâm, cà tím mềm mịn như tan trong miệng, thấm đẫm nước sốt mặn ngọt, thơm béo mùi dầu mè, quyện cùng hương tía tô cực kỳ hấp dẫn. Món này ăn lạnh vào ngày nóng thì đúng là “đỉnh”, còn ăn với cơm nóng thì chỉ sợ… hết cơm trước hết cà! 

Thursday, July 2, 2026

ĐÔI CHÂN - THƯỚC ĐO TRUNG THỰC NHẤT CỦA TUỔI THỌ

Minh Hân Phan

1) Đôi Chân.

Nghịch lý ngoại hình: Khi đánh giá tuổi tác và sức khỏe, đa số mọi người chỉ nhìn vào khuôn mặt (mái tóc bạc, nếp nhăn, làn da). Tuy nhiên, đó chỉ là dấu hiệu của thời gian chứ không phản ánh đúng sinh lực. Có những người tóc bạc trắng nhưng vẫn leo núi, ngược lại có người trẻ tuổi nhưng đi vài bậc cầu thang đã thở dốc.

Wednesday, July 1, 2026

MÙA XUÂN ĐẦU TIÊN MỒ CÔI

Lê Xuân Mỹ

Anh chi Lê Xuân Mỹ và Gấu Misa 
Viếng chùa cầu nguyện cho thân mẫu. Ảnh TG

Sáng mùng Một Tết năm nay, tôi thức dậy sớm hơn thường lệ. Trời San Jose se lạnh. Nắng đầu năm còn e ấp sau màn sương mỏng. Thành phố vẫn vậy - bình yên và trật tự - chỉ có lòng tôi là khác. Đây là mùa xuân đầu tiên tôi bước vào mà không còn mẹ. Và cũng là năm đầu tiên trong đời, tôi thật sự mồ côi cả cha lẫn mẹ.