Thursday, April 17, 2014

CHUYỆN TÌNH

Cẩm Tú Cầu





Ông nội tôi là một người đàn ông trắng trẻo đẹp trai, nhưng ông rất đa tình, ông có đến bốn bà vợ. Bà nội tôi là chính thức bà con quan Thượng Thư, bà không đẹp nhưng tính tình hiền từ và rất bao dung. Trong nhà chỉ có bà nội tôi là được ngang hàng cùng ông còn những bà khác đều phải gọi ông bằng quan đốc (vì ông là hiệu trưởng trường Lysée Khải Định thời bấy giờ) Bà nội tôi sinh cho ông bốn trai và ba
gái, tôi là cháu nội đầu lòng của ông. Bà hai không con là người hoàngtộc, đam mê đen đỏ ở mãi trong cung đam mê mạc chược, tứ sắc ít khi về nhà Còn bà ba từ khi ông mê bà Tư bà cũng bỏ ông luôn, bà về ở với người con gái duy nhất của bà chẳng cần màng đến mối tình chung chạ. Bà Tư sinh cho ông ba trai hai gái. 

Khi mang thai cô út bà nội tôi đau ốm luôn, ông buồn đi xem hát bội có cô đào trẻ hát hầu ba ông quan Tỉnh. Ông mê mẫn tâm thần khi ấy ông đã bốn mươi hai tuổi và cô đào hát mới mười sáu tuổi Khi ấy ông về buộc bà nội tôi cưới lẽ cho ông. Từ đó ông say mê bà Tư, Ông mê sự ngọt ngào, sự trẻ trung sự màu mè của bà Tư làm cho bà nội tôi đau khổ, buồn rầu, một nỗi buồn chua xót âỉ, chấtchứa trong lòng.

Tuy ông đa tình nhưng ông vẫn có trách nhiệm với gia đình con cái. Ba tôi là một luật sư tốt nghiệp ở Pháp, chú hai tôi là một Bác sĩ cũng tốt nghiệp ở Pháp, còn chú thứ ba và hai cô đều là giáo viên. Chỉ có chú út và cô út theo binh nghiệp. Người nào ông cũng chuẩn bị cho đầy đủ vật chất. Riêng bà nội tôi có đến hai cơ ngơi ( phần của ông ngoại tôi cho). Khi cô út được chín tháng tuổi thì bà nội tôi đau rất nặng ở nhà đánh ba, bốn dây thép nhưng ông tôi không về. Khi ấy ông đang đi vãng cảnh chùa Hương cùng bà Tư. Đến khi ông về thì bà đã tắc thở.
 Bà ra đi trong  niềm uất hận, nỗi thống khổ đắng cay ngập tràn. Ma chay cho bà nội tôi xong ông giao hai con út cho dì Hai (người quản gia trong gia đình) chăm sóc. Từ đó ông cũng ít ghé thăm. Ông lo mua đất mua ruộng xây nhà tận dưới quê bà Tư, một vùng quê hẻo lánh xa phố phường. Một trang viên đẹp đẽ để ông an hưởng tuổi già bên người vợ trẻ  đến hết cuộc  đời.

Nhưng năm 1945- 1947 chiến tranh xảy ra ông hết làm việc, những tiện nghi gia đình thiếu thốn xa chốn kinh thành. Mặc dù ông đã chuẩn bị chu đáo một trang viên  thoáng mát, phía sau là nh đồng bát ngát, sáng đón nắng sớm, chiều ngắm mây trôi, buổi đêm về ngôi nhà tràn ngập ánh trăng có vườn hoa cây cảnh.  Khi rổi rảnh ông cùng hai con trai lớn của bà Tư lên núi hái thuốc, ông nghiên cứu bói toán và thuốc Nam giúp dân trong làng chữa những bệnh vặt. 
Được bốn năm ông sống êm đềm bên người vợ trẻ, bỗng một hôm ông vô tình phát hiện ra bà Tư không còn chung thủy cùng ông, bà trở về bên người tình xưa của bà. Ông đau khổ tái tê, ông lẩm bẩm "quả báo nhản tiền, quả báo nhản tiền".. 

Ông khăn gói ra đi, đi đến vợ chồng chú Ba và cô út chú út đang ở cùng dì Hai. Người con thứ hai của ông với bà Tư dẫn ông đi khi ấy ông đang bịnh. Thời buổi chiến tranh quảng đường hơn sáu mươi cây số cha con ông đi đến ba ngày. Một buổi chiều mùa hè cả nhà đang quây quầng bên mâm cơm thì thấy ông, trông tiều tụy thiểu não làm sao, ông mặc bộ đồ lụa cổ cao rộng thùng thình vừa bước chân vào nhà ông đã ngất xỉu. Dì Hai và các con vội đở ông về phòng quạt lửa, nấu cháo xoa bóp chân tay cho ông. Ông nằm thiêm thíếp. Đêm đó chúng tôi chia phiên nhau ở bên ông, hai ngày sau ông đã ăn được cháo phục hồi lần lần, một tuần sau ông đã đi lui, đi tới trong nhà. Người mừng rỡ thấy rõ nhất là dì Hai, bà quấn quýt bên ông suốt ngày. 

Một hôm tôi tỉnh giấc nghe gịọng bà nho nhỏ '' Điều mà tôi áp ủ đã lâu , rất lâu nay đã thành sự thật, giây phút đầu tiên tôi thấy ông khi ấy ông là chú rễ. Cái buổi sáng định mệnh ấy là tiếng sét thiêng liêng của cuộc đời tôi, định mệnh trớ trêu đã làm cho tôi đau khổ dằn vặt suốt bốn mươi năm qua, lúc ấy tôi mới mười ba tuổi mà ông là vị thánh nhân tuyệt vời cao xa vời vợi, tôi ngây dại đắm đuối nhìn về phía ông.Tôi chỉ là con ở mướn hầu hạ bà chủ , được bà chủ thương cho kề cận bên mình, (vì khi bà nội tôi đi lấy chồng, được bà ngoại tôi  cho dẫn dì Hai theo) nhiều lúc tôi muốn xé rào nhưng tôi thương bà chủ quá. Đến khi bà chủ ra đi vĩnh viễn, khi ấy tôi không còn cơ hội nữa vì ông đã có bà Tư, thua ông những hai sáu tuổi, thỉnh thoảng ông mới ghé qua làm cho tôi nhớ nhung mòn mỏi khát khao điên cuồng. Bây giờ chiếc đũa thần tình yêu đã biến hóa đưa ông về bên tôi.
    Từ cái buổi xa xưa ấy một tình yêu điên rồ, một tình yêu lạc đường đã ngự trị trong trái tim non trẻ của tôi làm cho tôi đau khổ triền miên. Nhưng bây giờ tôi không còn ngần ngại, không còn e dè, tôi buông lỏng tâm tư buông lỏng lời nói, buông lỏng ánh nhìn đầy khát vọng về phía ông. Vì quá yêu ông tôi từ một con bé nhà quê không biết chữ đã cố gắng học theo các con ông, cố gắng đọc sách  báo để mở rông tầm hiểu biết. Trong tâm trí tôi mơ đến một ngày, một ngày nào đó được đối diện cùng ông, ngồi bên ông nói chuyên ngang hàng. Và ngày ấy đã đến, đã đến rồi tôi chẳng còn mơ ước gì hơn, chẳng còn vướng bận. Một niềm hân hoan chưa từng có tràn ngập trong tôi, Tôi chăm sóc hai con ông nay đã hai hai và mười tám tuổi. Ngày ngày tôi cố tìm kiếm nhũng nét giống ông trên người chúng, để mà nhớ, để mà yêu thương gần gũi. Măc dù bây giờ ông không còn là quan lớn, không ai dám gọi ông từ ấy, cái từ quan liêu ấy nhưng đối với tôi, ông vẫn là vị quan cao xa ngút ngàn mà tôi không thể nào, không thể nào với tới. 
    Bà cầm tay ông ấp lên ngực mình, bà ngỡ ông đã ngủ, nhưng bng ông lên tiếng '' Bao năm qua tôi hiểu lòng bà, chỉ cần nhìn ánh mắt là đủ hiểu thấu tâm can. Đôi lúc tôi cũng có ý nghĩ đốt biên giới, nhưng tôi thương bà như tình thương ruột thịt, tội nghiệp bà tôi cũng thấy bà là người đẹp nhất trong bốn bà vợ của tôi, từ dáng đi đến lời nói cử chỉ, tất cả đều dịu dàng êm ái. Nhưng giờ đây tôi không còn gì nữa tất cả đều tan biến, tuổi già cằn cổi đã làm cho tôi hụt hẩng chán chường. Tôi biết mối tình thầm kín của bà và sự lắc léo của số phận, làm cho lòng tôi cũng dao động, cũng xót xa" Ông nở nụ cười thương hại về phía bà.

Được sự chăm sóc chu đáo của dì Hai ông mau chóng khỏe ra da dẻ hồng hào, ông sống  bên dì Hai và các con nhưng trong trái tim ông vẫn thường trực nhớ về hình bóng trẻ trung xinh đẹp của bà Tư, hình bóng mà mỗi lần ông nghĩ đến là trái tim ông nhói đau, như có một vết cứa sâu thăm thẳm.
Ba năm sau, một buổi tối đầy trăng ông bảo với dì Hai Ông thấytrong người không còn hơi sức nữa, chắc ông sắp ra đi, ông dặn dì Hai ông chỉ ăn hoa quả trái cây và ông coi ngày tốt để ra đi được thanh thản con cháu ăn nên làm ra. Một buổi chiều đầu hè, gió mát hiu hiu ông mệt nhọc rồi lim dần lịm dần vào giấc ngủ miên man. Dì Hai cầm tay ông thì thầm"Ông ơi! nếu có kiếp sau tôi vẫn nguyện yêu ông với tình yêu vô vọng, cái khoảng khắc xa xưa huyền dịu ấy, lúc ông làm chú rễ ấy, hình ảnh ông, buổi sáng định mệnh ấy đã in sâu trong trái tim tôi, không bao giờ phai nhòa, tôi khát khao, tôi đau đớn, tôi nhớ nhung.."Nhưng trái tim ông đã ngừng đập, ông đã  về với suối vàng. Chắc trên đường về nơi miên viễn, ông đang mỉn cười mãn nguyện

Qua ngày sau đám tang ông quá buồn tẻ, một vị thanh tra học chánh Trung Kỳ đám tang không kèn, không trống, không có cổ xe tang. Người đưa tang không quá mười người, trên đường trở về giấc ngủ ngàn thu của ông quá âm thầm ảm đạm, quá lặng lẽ, lặng lẽ đến mủi lòng.


 Cẩm Tú Cầu 

___________________________________________________

Wednesday, April 16, 2014

Đảo Bora Bora

 Gà Ta 





Kiếp trước chắc tôi thuộc cốt loài cá nên giờ tôi rất thích bơi. Tôi ở miền Nam Cali khí hậu quanh năm nắng ấm nhưng nước biển lúc nào cũng lạnh.  Mặc dù đang trong mùa hè, nhiệt độ không khí có thể lên đến cả trăm độ F nhưng nhiệt độ nước biển vẫn ở khoảng 60-70 độ là cao nên tôi chỉ có đi ngắm biển chứ không bao giờ dám tắm.

Tuesday, April 15, 2014

Sâm đất & rau nhủi

Nhờ một độc giả QN mới biết thêm ở vùng quê , hoặc miền núi cây Sâm đất còn có tên gọi là Sam đất và Kim thất tai có nơi gọi là Rau nhủi .
Nhân tiện QN sưu tầm được hai bài về  món ăn của hai loại rau này gởi tới các bạn đọc cho vui.

Lên Tắc Pỏ ăn rau lủi (Kim thất tai) 


44.jpg
Rau lủi xào tỏi, hương vị không thể nào quên nếu một lần thưởng thức

Monday, April 14, 2014

Ngẫm người mà nghĩ đến ta

Tạ Chí Thân


Nhân đọc lời comment của Quinhon11: “Cám ơn Anh Huy đã sưu tầm một bài viết thật ý nghĩa: Trông NGƯỜI rồi nghĩ đến TA mà buồn... ” (trong bài Vì sao nước Mỹ không có “Lãnh Tụ Vĩ Đại” của Bảo Mai), mời quý độc giả đọc bài Ngẫm người mà nghĩ đến ta của Tạ Chí Thân.



Năm giờ ba mươi sáng như thường lệ… Tôi lái xe rời nhà đi làm, hôm nay bầu trời bỗng dày đặc sương mù. Hề gì, gặp trường hợp này cứ cẩn thận, từ từ mà lái…

Gia Đình Lại Giang Họp Mặt Năm 2014

Phạm Lê Huy 



Gia Đình Lại Giang là Mái Ấm của Cựu Học Sinh các trường Tăng Bạt Hổ, Bồ Đề Bồng Sơn và Bán Công Tam Quan thuộc vùng Bắc Bình Định.

Sunday, April 13, 2014

Vì sao nước Mỹ không có "Lãnh tụ vĩ đại"

Bảo Mai 


Trên vách núi Rushmore (Tiểu Bang South Dakota) - Khuôn mặt sinh động của 4 vị Tổng Thống Mỹ: Georges Washington (tượng trưng cho sự đấu tranh giành độc lập), Thomas Jefferson (tượng trưng cho nền dân chủ của nước Mỹ), Theodore Roosevelt (tượng trưng cho sự bảo vệ thiên nhiên) và Abraham Lincoln (tượng trưng cho sự tự do). Tuy không hẳn là những chính trị gia xuất sắc nhất, nhưng họ là biểu tượng cho những giai đoạn lịch sử đáng nhớ của nước Mỹ.

* * *

Friday, April 11, 2014

Truyện Thật Ngắn

Nguyễn Bích Sơn



* MẸ TÔI
Từ ngày định cư ở Mỹ, Tôi có về VN vài lần thăm gia đình, nhưng chưa bao giờ về thăm vào dịp Tết. Năm 2012 định về thăm Má (Ba đã mất) ăn cái Tết quê hương cùng Người sau bao nhiêu năm xa xứ… Nhưng không kịp rồi, Má đã bỏ Tôi ra đi... Má ơi  !!!
Không còn Ba Má... Không có anh chị em... Có lẽ con sẽ mất luôn mùa Xuân nơi quê nhà.

Kỷ nghệ sản xuất da rắn

Bên trong lò mổ - lột da rắn làm "hàng hiệu" ở Indonesia



Da rắn tươi được lột tại lò mổ - lột da rắn ở Indonesia.

Thursday, April 10, 2014

Tại sao Bình Định mãi chưa BÌNH ĐỊNH?

BS: HỒ HẢI


Xin lỗi mọi người, hôm nay cũng gần sắp hết năm âm lịch con Hổ để chuyển sang con Mèo. Tôi xin phép có vài dòng tâm tình với những người con Bình Định, quê hương tôi. Tuy là việc riêng, nhưng là cái chung cho đất mà mình đã được cắt rốn chôn nhau. Trong bối cảnh Bình Định, tôi cũng không quên những gì nhắn gửi với đất nước Việt lắm đau thương và nhục nhằn.

Wednesday, April 9, 2014

Chuyện chỉ có ở Mỹ

Bé gái phạt cảnh sát Mỹ tội đậu xe sai qui định

(Sưu tầm)



Khi nhìn thấy một cảnh sát viên đậu xe sai qui định bên ngoài tòa chung cư mà mình đang ở, lập tức cô bé viết tay một vé phạt và gắn trên kính chắn gió chiếc xe.

Tuesday, April 8, 2014

Chả cuốn Gò bồi

.
Bên sông Gò Bồi (ảnh: Đào Tiến Đạt)


Gò Bồi thuộc về xã Phước Hòa, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định. Gò Bồi đẹp và thơ. Đây là quê hương của nhà thơ Xuân Diệu. Cũng là một nơi có nước mắm rất ngon và nhiều thứ đặc sản, trong đó có chả cuốn.

Monday, April 7, 2014

Tháng Tư, mất mát và hồi sinh

Yến Tuyết



Cô bạn gái của tôi,

Tháng Tư năm nay đánh dấu 38 năm kể từ khi chiến tranh Việt Nam chấm dứt. Trong thời gian của gần bốn thập niên đó, thế giới, con người và cộng đồng Việt Nam ở hải ngoại đã có không biết bao nhiêu thay đổi và biến chuyển.

Saturday, April 5, 2014

Chuyện vui thế kỷ 21

AI ĐÃ ĂN CẮP NỎ THẦN AN DƯƠNG VƯƠNG




Trong giờ Lịch Sử, kiểm tra bài cũ, Thầy giáo gọi Tèo lên bảng và hỏi: 
- Ai đã ăn cắp nỏ thần của An Dương Vương? 

Friday, April 4, 2014

1933, Staline giết 7 triệu người Ukraine


Trọng Đạt


Mùa đông năm 1932-33, Ukraine, quốc gia nhỏ bé phía tây nước Nga đã trải qua một nạn đói khủng khiếp khiến cho bẩy triệu người chết thê thảm, đây là cuộc đại tàn sát lớn nhất trong lịch sử nhân loại do Staline ra tay trừng trị nước chư hầu này vì đã dám đòi độc lập và chống lại Sô viết. 
Mặc dù con số người bị giết khổng lồ như thế nhưng trang sử ghê tởm nhất của Sô Viết đã không được nhân loại biết tới trong suốt 70 năm. Người ta khen Staline đã khéo dấu kín tội ác tầy trời này trước mắt cả thế giới, cho tới nay cuộc diệt chủng này cũng ít được biết tới, nó còn được gọi là The forgotten Holocaust, có thể người ta tưởng nó chỉ là chuyện nội bộ của Liên bang Sô Viết.

Dưới thời Lenine.

Ukraine diện tích bằng nước Pháp, một đất nước có nhiều

Thursday, April 3, 2014

CHS LTQN Họp Mặt Đầu Năm 2014

Video do CHS Phan Lục thực hiện




Hải Minh (Bán Đảo Phương Mai - Quy Nhơn)


Phạm Lê Huy chuyển tiếp

________________________________________________

Wednesday, April 2, 2014

CHS LT Quy Nhơn và Tân Niên 2014

* Hình ảnh buổi họp mặt do CHS Phan Lục cung cấp.

Vào ngày 16/3/2014, một số anh chị em CHS Liên Trường Quy Nhơn đã có buổi gặp gỡ thân mật Tân Niên 2014 tại nhà hàng Diamond Seafood Palace – Garden Grove / Nam Cali với sự hiện diện chung vui của Thầy Trương Quang Tá và Thầy Đinh Văn Hiền cùng Phu Nhân.

Tuesday, April 1, 2014

Phong thủy trong nhà bếp

By GS. Diamanda Tyna Huỳnh

Master Phong Thủy và Tử Vi





Trong phong thủy, nhà bếp được coi là một trong những nơi  quan trọng của ngôi nhà, nơi mà thức ăn được chuẩn bị để cung cấp năng lượng và duy trì sức khỏe của gia chủ. Nhà bếp đại diện cho dinh dưỡng và sự thịnh vượng. Vì vậy, thiết kế vị trí của nhà bếp được cho là ảnh hưởng đến sự thịnh vượng và sức khỏe cho cả gia đình. 

Monday, March 31, 2014

Món ngon Bình Định

Huy Nguyễn

Photograph by Tho Le Duc, My Shot

Tôi có một ước mơ bình thường nhưng cháy bỏng là làm sao đi khắp mọi miền đất nước. Từ tuổi đôi mươi, khi nào có điều kiện là tôi  đi đến những vùng đất dù lạ hay quen của đất nước để quan sát, tìm hiểu. Đến nay, ở tuổi sáu mươi, đã về hưu nghỉ, tôi tận dụng thời gian, sức lực để được đi, khi có điều kiện vật chất (chủ yếu là tiền bạc). Tôi cũng đã đi được nhiều. Vài lần tới Lào Cai, Cao Bằng, Lạng Sơn, Quảng Ninh...những tỉnh địa đầu phía Bắc.