Thursday, August 21, 2014

Một giống Cà chua lai Khoai tây mới.

 TomTato





TomTato giống như một cây cà chua bình thường. Tuy nhiên, khi kéo cây lên khỏi đất thì có thể thấy những củ khoai tây trắng phát triển từ rễ.  

Loại cây này sống trong một mùa, khi cả cà chua và khoai tây cùng chín vào một thời điểm. Hãng trồng cây Thompson and Morgan cho biết TomTato có thể trồng ngoài trời hoặc trồng ở trong nhà bằng túi hay cây trồng có dung tích 40 lít. 



TamTato không phải loài cây biến đổi gen, mà được được tạo ra thông qua một quá trình cấy ghép và thành công sau hơn 15 năm nỗ lực.

BBC dẫn lời Paul Hansord, giám đốc của Thompson và  Morgan, cho hay:  "Rễ cà chua và rễ khoai tây có độ dày như nhau, vì vậy rất khó để cấy ghép được một giống cây kết hợp hai loại cây này",



Hiện nay một cây TomTato đang được bán với giá 14,99 bảng Anh (khoảng 500.000 VND) ở Anh và New Zealand.

Nguồn: VNE
Bạn đọc chuyển tiếp
_____________________________________________________

Wednesday, August 20, 2014

Phân ưu cùng gia đình chị CẨM TÚ CẦU .

Quinhon11




Được tin trễ hiền mẫu của chị Cẩm Tú Cầu vừa tạ thế ngày 13 Tháng Tám Năm 2014 . 
Thọ hơn trăm tuổi .
QN cùng toàn thể Anh chị em trong ban biên tập Quinhon11 xin gởi đến Chị Cẩm Tú Cầu cùng gia đình lời chia buồn sâu sắc nhất.
Cầu nguyện hương linh Bác Gái sớm về cõi vĩnh hằng.

 Quinhon11 Thành kính phân ưu



__________________________________________________________________________

Tuesday, August 19, 2014

Dòng Sông Quê Hương

Irene




Khi nghĩ về quê hương người ta thường nghĩ đến cây đa, bến nước, mái đình, là dòng sông với con đò là ruộng đồng, họ hàng, làng xóm… Còn tôi lớn lên ở Qui Nhơn nên quê hương tôi gắn liền với phố chợ, với những con đường, những ngôi trường, với biển xanh cùng sóng vỗ… Đối với tôi hình ảnh con sông, lũy tre, đồng ruộng chỉ là nghe nói hay mơn man trong sách vở. Sau này khi tôi lớn lên một chút, thỉnh thoảng có đi về vùng ngoại ô, lúc đó mới thấy mà cũng chỉ nhìn loáng thoáng về hình ảnh của quê hương mà thôi. Rồi đến một ngày, tôi tốt nghiệp ra trường đi dạy. Ngôi nhà tôi ở trọ sát bên con sông Lại Giang. Những lúc buồn nhớ nhà, tôi thường ra ngồi ngắm nhìn dòng sông chảy và bắt đầu có một chút cảm nhận về vẻ đẹp… Nhưng dạo đó quê hương mình chiến tranh khốc liệt quá! Tiếng súng, tiếng bom đạn rền vang làm át hết cả những suy nghĩ của tôi.

Mãi cho đến sau này khi tôi về làm dâu “Xứ Nẫu” - quê chồng tôi - ở An Vinh nằm sát bên con sông Côn êm đềm trôi xuôi, nước xanh ngăn ngắt. Lúc đó tôi mới biết được thế nào là con sông quê hương.

Nước Lại Giang mênh mang mùa nắng
Giòng sông Côn lai láng mùa mưa
Đã cam tháng đợi năm chờ
Duyên em đục chịu trăm nhờ quản bao.
(Ca dao)

Những năm đó, cuộc sống nông thôn rất yên bình vì quê hương đã im tiếng súng nhưng người dân quê thì lúc nào cũng “Con trâu đi trước, cái cày theo sau”. An Vinh cũng như bao vùng quê nghèo khác, người dân lam lũ, quần quật suốt ngày với nghề nông. Quanh năm tay lấm chân bùn bận rộn với ruộng vườn trâu bò. Mùa hè cho đến mùa đông trên người lúc nào cũng chỉ là manh áo cộc và quần xắn lên trên đầu gối “một nắng hai sương” vất vả vô cùng.

Một năm tôi thường về quê chồng hai lần, vào dịp Tết và vào những ngày nghỉ hè. Đi về quê An Vinh thì từ Qui Nhơn có thể đi theo nhiều ngả. Mỗi ngả đường đều được ngắm nghía non nước hữu tình của Bình Định mến yêu.

- Nếu đi con đường từ chợ An Nhơn lên thì phải đi thẳng đến An Thái qua sông Côn để về An Vinh. Đoạn dường này, có thể ngắm được làng mạc ẩn sau những vườn tược, cây cối xanh tươi cùng núi non, dòng sông êm xuôi.

- Còn đi theo Quốc lộ 19, thì đến Bình Nghi, qua An Thái rồi qua sông Côn…ở đây có thể ngắm các lò gạch thủ công, ngước nhìn tháp Thủ Thiện, thưởng thức mùi thơm của hương đồng gió nội, bắt gặp phố xá nhỏ hẹp ở An Thái như một phố Hội An thu nhỏ với những ngôi nhà cổ lâu đời của những người Hoa và các đặc sản của vùng quê này…

- Đi đường Gò Găng thì có thể ngắm quần thể ba ngọn tháp Dương Long đứng sừng sững qua bao năm tháng. Thấp thoáng trên đồi lăng Mai Xuân Thưởng một sĩ phu yêu nước, lãnh tụ của phong trào Cần Vương Kháng Pháp cuối thế kỷ 19 tại Bình Định hay chạnh lòng khi chứng kiến một số vết tích tang thương còn lại của thành Đồ Bàn mà nghe trong gió lao xao tiếng người xưa như thầm nuối tiếc cho một triều đại đã trôi vào dĩ vãng…

- Có thể đi lên Phú Phong rồi bọc xuống cũng được nhưng đường xa hơn nhiều. Con đường này dẫn chúng ta đến ấp Kiên Thành, làng Kiên Mỹ nay là thị trấn Phú Phong, bước nhẹ qua cầu Kiên Mỹ bắc qua sông Côn đến với Bảo Tàng Quang Trung để cảm nhận được hồn thiêng sông núi nơi sản sinh ra những người anh hùng áo vải Tây Sơn…

Vào những năm đó, vì phương tiện xe máy chưa có nhiều, nên tôi thường đi xe Lam từ Qui Nhơn lên đến chợ An Nhơn rồi đạp xe về quê.

Mùa hè trời trong xanh, từ An Nhơn đạp xe men theo những con đường đất đỏ quanh co qua các làng xã, qua các ruộng ngô, đồng lúa, vườn cây… Không khí buổi sáng vùng quê thật mát mẻ trong lành. Hai bên cây cối xanh tươi. Những mái nhà ẩn hiện sau lũy tre xanh. Có khi dừng lại bên cây đa cổ thụ nghỉ mệt, ăn ly chè đậu xanh nước mát, nghe người dân chuyện trò về công việc đồng áng thường ngày.

Thường thường khi đến An Thái thì trời đã trưa, chúng tôi thường dừng lại bên cái quán tranh chờ chuyến đò. Ngoài một vài người qua sông là khách qua lại, còn phần đông là những người mua bán gánh gồng trở về nhà sau phiên chợ. Dọc theo bờ sông Côn bên An Thái, người ta phơi những hàng bún Song Thằn trên những vỉ tre chạy dài trên bãi cát trong cái nắng và gió man mác. Đò đưa chúng tôi qua sông. Con đò chở nặng vẫn êm xuôi lướt nhẹ và cập bến dưới hàng tre lao xao rợp mát gió hè.

Lần đầu tôi đến đây và những lần sau này cũng vậy, lúc nào tôi cũng thấy con sông êm ả, tĩnh lặng, hiền hòa. Dòng sông lững lờ trôi từ từ nhẹ nhàng. Hai bên bờ sông những hàng tre xanh cao vút soi bóng xuống mặt nước. Không gian yên tĩnh đến nỗi có thể nghe rõ tiếng chim hót ríu rít trong khóm lá và cả tiếng gió thổi rì rào qua rặng tre. Tiếng khua động mái chèo của chiếc thuyền nhỏ xuôi dòng và thỉnh thoảng vang lên tiếng xao xác gà gáy trưa hay tiếng gà nhảy ổ từ xóm nào đó ở phía bên sông vọng lại nghe xa vắng mênh mông.

Có những mùa hè tôi về quê, sông Côn vào mùa cạn nước có đôi chỗ trơ ra bãi cát vàng trắng óng ánh bên cạnh những vũng nước chảy lấp lánh dưới ánh mặt trời. Không cần phải đi đò, chúng tôi đi bộ qua sông. Chỗ đi, chỗ lội nước. Tiếng lạo xạo của đôi bàn chân xát vào cát, tiếng khua chân lội bì bõm làm nước bắn lên tung tóe ướt cả đôi ống quần nghe sao mà thích quá!

Buổi chiều, sông Côn như dịu dàng hơn. Mọi người trong làng sau một ngày vất vả với công việc, đổ dồn ra ven sông. Người ngồi hóng mát, người thì xúm xít bên nhau nói chuyện, người tắm, người giặt, trẻ em đùa nghịch, nô giỡn với làn nước mát… tiếng lao xao vang vang cả một khúc sông. Trên bầu trời, một vài con diều bay lượn. Hoàng hôn nhẹ nhàng buông. Từng đàn cò trắng thong thả bay ngang. Từng đàn chim ríu ra ríu rít gọi nhau về tổ. Ôi, một vùng quê hiền hòa và thanh bình.

Tôi không biết sông Côn bắt nguồn từ đâu? Nhưng khi dòng sông chảy qua miền đất An Thái - An Vinh thì nước sông dường như trong xanh và trôi êm ả nhẹ nhàng hơn.

Má chồng tôi thường nói rằng, khi xưa sông Côn được mọi người xem như là dòng sông của võ nghệ. Truyền thống đó được lưu truyền từ đời ông, đời cha… cho đến sau này. Ba anh em nhà Tây Sơn là Nguyễn Nhạc, Nguyễn Huệ, Nguyễn Lữ cũng đến An Thái tìm thầy học võ.

Ông chú trong họ thì nói rằng:

- Người dân ở đây, thường theo học võ. Vì họ cho rằng học võ là để tự vệ, là để bảo vệ cho chính nghĩa, bảo vệ cho công bằng, lẽ phải trừ khử đi thói gian tà, cường hào ác bá… Ngày xưa ai cũng học võ. Nhà nhà học võ. Người người học võ. Người này biết truyền cho người kia. Người biết dạy lại cho người chưa biết và cứ thế lưu truyền lan rộng khắp nơi. Tiếng lành đồn xa, có nhiều người từ khắp mọi nơi đến đây tìm thầy học võ. Những buổi chiều hay những đêm trăng rủ nhau ra sau vườn, ra sân trước hay tìm những khoảng đất trống… để cùng nhau luyện tập võ nghệ.

An Thái nhìn qua An Vinh nhìn lại, cách nhau đôi bờ sông Côn. Hai làng đều là hai làng võ nghệ. An Vinh nổi tiếng về quyền còn An Thái ngoài võ cổ truyền còn nổi tiếng giỏi côn, võ của người Tàu.

Má còn nói rằng:

- Bây giờ thì hai làng An Thái, An Vinh hòa bình, đi lại vui vẻ với nhau chứ trước đây thì “kình” nhau dữ lắm! Cũng chỉ vì võ nghệ, ai cũng cho rằng võ của làng mình là cao cường hơn cả. Nên mấy ông, mấy bà tranh nhau không ai chịu thua ai. Trai hay gái đều đua nhau đi học võ rồi cùng nhau thi đấu hay so tài cao thấp… Nhiều hôm, mùa nước cạn đem nhau ra thi đấu giữa dòng sông Côn nơi giáp ranh của hai xã An Vinh và An Thái. Hai bên đứng thành hàng dài, đốt đuốc sáng trưng, chiêng trống khua ầm ĩ, tiếng cổ vũ vang dội…

- Nhưng rồi bên nào thua bên nào, má?

- Wý dô! Kẻ tám lạng, người nửa cân. Có ai hơn ai đâu? Nhưng vui lắm! Những hôm như thế thì cả làng, cả xóm không ai ngủ, thao thức, bàn tán suốt đêm… Sáng ngày mai ra đồng làm công chuyện đâu có nổi! Nhưng rồi ý chí quyết thắng, quyết đấu lại cứ hun đúc, sôi sục trong lòng mọi người. Và cứ như thế lại lao vào tập luyện võ nghệ. Đi từ đầu làng đến cuối xóm, đâu đâu cũng nghe bàn tán về các thế võ.

- Nghe ông bà ta nói lúc xưa trong làng mình có mấy cô con gái võ nghệ cao cường lắm không kém gì con trai bên An Thái phải không má?

Má gục gặc đầu, hai con mắt như sáng bừng lên và giọng má trở nên hùng hồn :

- Ừa, làng mình nhiều người con gái giỏi võ lắm, không kể xiết! Lúc xưa nổi tiếng nhất là cô Tám Cảng con gái ông Hương Mục Ngạc, võ nghệ tinh thông vô cùng không ai địch nỗi. Vì vậy mới có câu truyền : “Trai An Thái, gái An Vinh”.

Má còn nói:

- Bây giờ thì trong làng cũng có các lò luyện võ nhưng phong trào không còn cao như lúc xưa nữa.

Đêm xuống, ngồi lại với dòng sông nhất là vào những đêm trăng tròn. Mặt trăng sáng tỏ soi rõ mọi cảnh vật. Sông Côn sáng rực lấp loáng gờn gợn dưới ánh trăng. Tiếng rì rầm của dòng sông như âm vang đâu đó tiếng chiêng, tiếng trống cùng với tiếng roi quyền vun vút, tiếng gươm khua hòa cùng tiếng gió thổi như nhắc nhở mọi người nhớ lại một giai đoạn lịch sử oanh liệt xưa kia. Văng vẳng trong đêm tiếng chuông công phu của một ngôi chùa cổ xa xa trong làng ngân vang như tiếng thở dài luyến tiếc cho vang bóng một thời!

Vùng đất vang danh là võ nghệ nhưng cuộc sống người dân ở đây thì lại rất hiền hòa, bình dị. Tính tình mọi người chất phác, mộc mạc. Quê hương miền Trung “xứ dân gầy” quanh năm vất vả với ruộng đồng…

Mùa hè dòng sông hiền hòa là thế, nhưng đến mùa lũ, dòng sông mạnh mẽ dữ tợn vô cùng như đang ra những đường quyền, những thế võ, những lằn roi vun vút… Nước sông từ trên thượng nguồn cuồn cuộn, ào ạt đổ về. Dòng sông réo rắt âm vang, nước chảy xiết đục ngầu như cuốn phăng tất cả mọi vật… Cơn thịnh nộ tưởng chừng như kéo dài không dứt...

Những lúc cuồng phong bão táp là lúc sông Côn đã bồi đắp phù sa vào những xóm làng, vào hai bên đồng ruộng làm cho đất đai mầu mỡ, cây cối xanh tươi. Uống nước sông Côn vào, con người ở đây trở nên mạnh mẽ, dũng khí. Tinh thần, ý chí càng quật cường, bất khuất...

Thời gian rồi cũng sẽ đưa lần lượt mọi người về với lòng đất. Những người thân của tôi đã nằm xuống nơi này.

Mùa hè 2008, tôi trở lại Tây Sơn một mình trong tâm trạng nhìn cảnh nhớ người.


(Em) về Tây Sơn buổi trưa
Chợ Phú Phong vắng người
Mấy túp lều ngái ngủ
(Em) đứng bần thần góc phố chợ
Có phải đất này là nơi mẹ sinh (anh)?
Phố huyện nghèo bên bờ sông Côn
Mẹ buôn bán tảo tần nuôi (anh) khôn lớn…

Sông Côn bao đời vẫn thế, vẫn trôi xuôi dòng…Vẫn biết rằng, cuối cùng, tất cả dòng sông rồi cũng quay về với biển cả nhưng trước khi hòa vào với đại dương bao la, dòng sông không quên để lại bao hương vị, bao tinh túy tốt đẹp cho miền quê này.

Không biết tự bao giờ, tôi yêu con sông Côn êm đềm. Cũng có thể nơi đây đã sinh ra một nửa của tôi và cũng có thể là nơi mà tôi đã đến và được gặp những con người hiếu khách dễ mến. Tôi nể phục những con người có tinh thần thượng võ, khí phách kiên cường dũng cảm.

Ai mà không tự hào về quê hương mình có những con người anh hùng với truyền thống chống giặc ngoại xâm bất khuất. Một thời đã làm nên bao chiến công oanh liệt lẫy lừng góp phần vào trang sử vẻ vang cho dân tộc Việt Nam.

Tây Sơn,
Quê hương của người anh hùng áo vải
Nơi chén rượu nhấp môi nồng đến cháy
Nơi quanh năm chim mía gọi nhau về
Nơi (em) có(anh) và có bạn bè
Nơi nước sông Côn không bao giờ ngừng chảy
Như nhớ thương của (em) đi về nơi đó mãi
Xin một phần đời ở lại với Tây Sơn.
(Về Tây Sơn - Thuận Hữu)

Qui Nhơn, Tháng Tư 2014.

Irene

________________________________________________________________________

Con đường tôi về .

Nhạc Lê Tín Hương - Ca sĩ Anh Dũng






                       Con đường tôi về, còn lá me xanh,
                       Còn dòng sông nhỏ, êm đềm uốn quanh.
                       Còn em thơ nhìn, ánh mắt lạc loài,
                       Manh áo rách vai, cợt đùa với da!
                       Sáng trong bầu trời, mầu da sạm tối.

Monday, August 18, 2014

Cách làm củ cải muối.

Và những món ngon từ củ cải muối

Huong Hawaii


sai bau 1 s
Hình trên NET

Hôm nay em muốn chia sẻ cách làm xá mấu  hay còn gọi là  củ cải mặn rất đơn giản , rất ngon và .. rất dễ làm . 

Công thức và cách làm
 
-  Cứ 10kg củ cải trắng không còn lá thì cần 1kg muối,  tức 10% muối

Sunday, August 17, 2014

Đại dịch Ebola và nỗi kinh sợ của thế giới.

Quinhon11




Đại dịch Ebola lan tràn mạnh tại 4 nước ở phía tây Châu Phi đã làm rúng động toàn thế giới, Đây là một thảm họa vì nếu không đối phó, ngăn chận kịp thời e khó tránh khỏi lây lan. Căn bệnh này hiện chưa có thuốc chữa, đã và đang cướp đi hàng ngàn sinh mạng vô tội. Đến nay vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.

Saturday, August 16, 2014

Chén Nước Mắm và Bao Vải Bột Mì

Trần Mộng Tú



Sang Mỹ cả gần bốn mươi năm rồi, thế mà mỗi lần dọn cơm lên bàn cho chồng con tôi vẫn lúng túng với chén nước mắm. Hôm nay có cần không? Bao giờ nhìn bữa ăn dọn ra, cũng chần chừ giữa có và không một phút. Cuối cùng thế nào cũng phải rót một chút nước mắm vào cái chén nhỏ, đặt giữa bàn. Có khi suốt bữa ăn không ai chấm vào, nhưng không có nó, hình như bữa ăn chưa gọi được là hoàn tất. Dù sau này các con đã ra riêng, chỉ có hai vợ chồng, đã bỏ thói quen ăn mặn, thế mà chén nước mắm vẫn luôn luôn hiện diện trong bữa ăn.

Friday, August 15, 2014

Tưong lai nhiều thành phố sẽ bị bỏ hoang


Bích Vân



Khảo cứu gia Mora và các cộng sự viên thuộc đại học Hawaii sau một cuộc phân tích tỉ mỉ về nhiệt độ toàn cầu (vừa được tường trình trên tạp chí Nature) cho rằng chẳng bao lâu nữa hiện tượng thay đổi khí hậu sẽ khiến nhiều người phải di tản, vì mùa hè sẽ trở nên nóng bỏng không thể chịu nổi nên dân thành thị phải bỏ thành phố mà tìm nơi khác để tránh cái nóng nung người. 

Thursday, August 14, 2014

Chút Tình Xin Gởi Gió

Châu Thị Thanh Cảm


Mấy hôm nay trời bỗng nắng như đổ lửa, cái nắng gay gắt như thiêu đốt mang theo làn gió nóng xát vào da thịt cái cảm giác bức bối khó chịu. Chiều xuống, ánh nắng cuối cùng của ngày đã khép lại nhưng cái nóng vẫn còn hầm hập bủa quanh. Trong cái chập choạng của hoàng hôn, những con đường trong thành phố lại càng đông đúc, người xe càng hối hả như muốn mau chóng trở về nhà sau một ngày tất bật…

Wednesday, August 13, 2014

Áo Dài

* Nhận từ email của Đàm Hoa

Võ Phiến (tùy bút)



Nữ Sĩ Linh Bảo đi dự một đại hội thường niên của các nhà sinh vật học Hoa Kỳ tại tiểu bang Vermont, một hôm vừa bước vào phòng ăn bỗng nghe tiếng một người đàn ông Mỹ nói sau lưng : “Bà mạnh giỏi không ? Áo zài. Chời ơi !”. Nữ Sĩ quay lại, hỏi chuyện, thì ông Mỹ tịt. Ông ta chỉ biết có mỗi một câu tiếng Việt ấy. Và trong câu tiếng Việt duy nhất của ông ta đã có cái “áo zài”.

Tuesday, August 12, 2014

Qui Nhơn thả thuyền giấy tưởng niệm...

QUI NHƠN - THÁNG BẢY ÂM LỊCH THẢ THUYỀN GIẤY
TƯỞNG NIỆM NGƯỜI THÂN VƯỢT BIỂN MẤT TÍCH

Nguyễn Nhã Qui Nhơn / vietbao.com
 


Một thân hữu ở Cali vừa về thăm nhà ở Bình Định, tình cờ ghé bãi biển Qui Nhơn thưởng thức phong cảnh quê hương bỗng thấy một nhóm người vừa lớn vừa trẻ thả trôi theo sóng nước những con thuyền thắt bằng giấy màu trắng. Anh bạn lấy làm lạ cứ tưởng là nhóm người này đang chơi đùa, nhưng sao lại có người lớn trong này. Bèn hỏi và được cho biết rằng họ có những người thân là thuyền nhân năm xưa đã vượt biển nhưng đã mất tích và coi như đã bỏ mình trên đại dương.


Nhân mùa Tháng Bảy Âm Lịch, Giáp Ngọ

Monday, August 11, 2014

CỒN BÀ ĐIÊN

HỒI KÍ GIAI ĐOẠN 1945 1948
Đào Thương

  

Sau khi quyết định về sống ở làng, Cha tôi đã nhờ bà con lên Vĩ Dạ tháo gỡ căn nhà làm bằng gỗ kiền kiền đem về dựng ở cồn Bà Điên, nằm đơn độc trên cánh đồng làng, kế cận với làng Chuồn ( làng An Truyền). Các anh của tôi phải bỏ học vì cuộc sống gia đình trở nên khó khăn. Anh cả tôi, anh Thọ, lên học nghề làm guốc ở Vĩ Dạ, anh thứ hai của tôi, anh Đê, thì giúp cha tôi làm ruộng.

Cây Cầu Dừa

Sáng tác Hàn Châu

Tiếng hát Trọng Phúc

 

Sunday, August 10, 2014

Chuyện tầm phào - Thế nào là ngoại tình ?

Quinhon11



Phải chăng khi có tuổi, cái nhìn về cuộc sống trở nên nhạt nhòa? Đúng quá rồi, vì đôi mắt bây giờ mà không có kính lão thì có thấy gì đâu? thậm chí bấm số điện thoại  gọi cho ai cũng chẳng được, hàng số cứ nhảy múa như trêu ghẹo mình, nên dầu muốn dầu không cũng phải nhận ra rằng đã tới lúc cần buông bỏ bớt những điều vặt vãnh để thảnh thơi cõi lòng. Nghĩ thì nghĩ vậy, mà buông bỏ có được không lại là một chuyện khác à nhen! 

Saturday, August 9, 2014

Kéo dài tuổi xuân

.

Mỗi ngày nên uống một ly nước cà chua. Ảnh: Hồng Thanh

Đã ngoài 40 mà nhìn cứ như hơn 30 một chút, được không? Theo một số chuyên gia về lão hóa, hoàn toàn khả thi nếu người sợ già quá sớm chịu khó đầu tư khoảng 6 tháng đến 1 năm để thực hiện một số biện pháp không có gì quá phức tạp.

Thursday, August 7, 2014

Tuổi Vào Thu

Nguyên tác "JE CROYAIS QUE VIEILLIR... "
Thơ của Marcelle Paponneau
(Chiêu Uyên chuyển ngữ)   

  
Tôi cứ nghĩ tuổi già đầy nỗi sợ,
Sợ mùa sang, sợ năm tháng qua mau,
Sợ gió mưa, sợ tâm hồn băng hoại,
Sợ tóc phai màu, sợ cả nếp nhăn.

Wednesday, August 6, 2014

Chuyện Bí Mật

* Nhận từ email của Nguyễn Bích Sơn

Tác giả ĐNH


Vợ ông Thuận sau cơn bạo bệnh đã mất cách nay hơn mười năm. Các con trai và gái của ông bà đều lớn cả và có gia đình nên ông ở chỉ có một mình. Từ ngày vợ mất, ông đã ngoài 65 nhưng vẫn còn tráng kiện và khoẻ mạnh.

Những công dụng chưa biết của Baby oil

Mẹo vặt từ Mineral  Oil

Baby oil là một loại dầu thường được dùng để làm ẩm ướt làm da của em bé và đã được Văn Phòng Quản Lý Thực Phẩm và Dược Phẩm Hoa Kỷ (gọi tắt là FDA) phê chuẩn về độ an toàn của nó. Baby oil còn có một tên dùng khác là Mineral Oil - dầu khoáng. Có rất nhiều công dụng của Baby Oil trong cuộc sống hàng ngày mà chúng ta ít sử dụng đến:

1. Gỡ miếng băng vết thương
(bandage): Để tránh làn da bị đau khi gỡ miếng băng cá nhân, nhất là những vùng da mỏng trên cơ thể hay da của trẻ em, bạn nên chà 1 ít baby oil lên trên hay xung quanh miếng băng cá nhân, baby oil

Tuesday, August 5, 2014

Tim sắp ngừng đập phải làm sao... ?

LÀM SAO ĐỂ SỐNG QUA CƠN ĐAU TIM KHI BẠN CHỈ CÓ MỘT MÌNH

Nhận từ email của Mỹ Tuyết




Người bệnh khi lên cơn đau tim thì tim họ sẽ đập loạn nhịp, yếu. Sau đó, họ cảm thấy choáng, uể oải. Khi bắt đầu cảm thấy như thế, thì chỉ còn 10 giây nữa họ sẽ ngất. Tuy nhiên người bệnh

Màu của nắng..

 Sương đêm nhớ nắng mai nên giữ lại mầu của nắng

Viết tặng chị Hai và chị Hiền
Quinhon11



Dù là xứ nóng nhưng nắng tháng sáu của Houston còn dịu dàng, yêu kiều lắm, vừa đủ để hồng đôi má, thắm màu son môi của những khách phương xa. Nắng hôm nay như rộn ràng trải thảm nhung trên hoa lá chào đón chị Hai tôi ghé thăm. Dễ cũng hơn mười lăm năm rồi chị mới ghé qua Houston này một lần nữa.