Tuesday, January 17, 2017

CHỨNG CAO HUYẾT ÁP (HYPERTENSION)

BS: ĐINH TẤN KHƯƠNG




Chứng cao huyết áp rất thường gặp, nó có thể dẫn đến những biến chứng như stroke, heart attack… Vì thế, cao huyết áp cũng được coi là một trong những “kẻ giết người thầm lặng” (silent killers).

Huyết áp (blood pressure) là gì?

- Huyết áp là áp lực máu trên thành động mạch khi tim bơm máu đi khắp cơ thể.

- Huyết áp được ghi bằng 2 con số và được tính theo đơn vị mmHg. 

Ví dụ: 120/70 mmHg
+   Con số 120 là huyết áp (thời) tâm thu (systolic blood pressure): áp suất máu đo được trong lúc cơ tim co bóp để bơm máu ra.
+   Và con số 70 là huyết áp (thời) tâm trương (diastolic blood pressure): áp suất máu đo được trong lúc cơ tim thư giãn để nạp máu về.

Huyết áp bình thường là gì?

Khoảng 40 năm trước, huyết áp bình thường tùy thuộc vào tuổi tác, theo cách tính:

+  Huyết áp tâm thu (systolic blood pressure)= tuổi + 100
+  Huyết áp tâm trương (diastolic blood pressure)= (tuổi+100+ 10) : 2

Ví dụ:

.  30 tuổi sẽ được tính: 

         Huyết áp tâm thu= 30+100= 130
         Huyết áp tâm trương = (30 +100 + 10) : 2= 70

Như vậy, huyết áp bình thường ở tuổi 30 là: 130/70 mmHg

70 tuổi huyết áp sẽ được tính:

         Huyết áp tâm thu= 70+100= 170
         Huyết áp tâm trương= (70 + 100 + 10) : 2= 90

 Như vậy, huyết áp bình thường ở tuổi 70 là: 170/90 mmHg

Cách tính theo tuổi như trên, ngày nay không còn được áp dụng nữa vì có những bất cập. Bởi một người 70 tuổi, thành mạch máu sẽ “giòn” hơn là thành mạch máu của một người ở độ tuổi 30, vì giòn hơn nên dễ vỡ (bể) gây tai biến.

Ngày nay, huyết áp bình thường được áp dụng chung cho mọi lứa tuổi là:


-         Dưới 120/80 được xem là huyết áp bình thường
-         Từ 120/80 tới 139/89: vẫn được xem là bình thường nhưng ở mức cao bình thường
-         Cao hơn 140/90: cao huyết áp

Huyết áp thay đổi thường xuyên, có lúc lên cao có lúc xuống thấp, tùy thuộc vào hoạt động và một vài yếu tố khác gây tác động gián tiếp hay trực tiếp. Chính vì thế mà chúng ta cần phải biết cách để đo huyết áp cho được chính xác

Nếu huyết áp không được đo chính xác thì dẫn tới hậu quả gì?


-         Hoặc là điều trị oan uổng (không cần thiết)
-         Hoặc là bỏ sót (không điều trị) gây biến chứng trầm trọng.

Làm thế nào để đo huyết áp cho được chính xác?:


-         Chọn dụng cụ đo có mức chính xác cao
-         Áp dụng đúng kỷ thuật
-         Phải có thời gian nghỉ ngơi ít nhất là 10-15 phút trước khi đo
-         Tránh uống trà, cà phê hay hút thuốc lá trong vòng 30 phút trước khi đo
-         Thư giãn thật sự trong căn phòng yên tỉnh (không nhạc, không TV)
-         Chờ ít nhất là 5 phút sau khi đã an vị
-         Ngồi với hai lòng  bàn chân đặt thẳng trên sàn nhà, hai chân không được chéo lại nhau, lưng tựa vào thành ghế và cánh tay tựa trên tay ghế/mặt bàn
-         Đo ít nhất hai lần cách nhau 1 phút
-         Nếu cần đo thêm huyết áp trong tư thế đứng thì phải chờ  2 phút sau khi đứng dậy
-         Đo huyết áp trong cùng điều kiện và cùng thời gian trong ngày
-          Không nên đo huyết áp trong  khi bị stress hay đau nhức

Dụng cụ đo huyết áp nào được đánh giá là chính xác và đáng tin tưởng?

Dụng cụ đo huyết áp thường dùng hiện nay:


1.     Dụng cụ đo bằng cột thủy ngân
2.     Dụng cụ đo tự động số (đo ở cánh tay)
3.     Dụng cụ đo lưu động theo dõi huyết áp liên tục trong vòng 24 giờ

Nhiều người cho rằng dụng cụ đo bằng cột thủy ngân chính xác hơn là dụng cụ tự động số. Điều nầy không sai, nhưng độ chính xác cao không phải là do dụng cụ tốt mà do yếu tố con người, xác định đúng vị trí của mạch máu và điều chỉnh sức đè lên thành mạch.
(sai vị trí sẽ không bắt được mạch, đè mạnh quá hay nhẹ quá cũng không bắt được mạch).


Khi đo bằng dụng cụ tự động số mà biết áp dụng đúng kỷ thuật (đúng vị trí và sức ép trên thành mạch) thì độ chính xác vẫn không có gì sai biệt so với dụng cụ cột thủy ngân.

Tóm lại, không có dụng cụ nào tốt nhất, kinh nghiệm của người đo sẽ quyết định độ chính xác chứ không phải dụng cụ đo.

Dụng cụ đo huyết áp nào  được xem là ít chính xác nhất?

Dụng cụ tự động số đo ở cườm tay được đánh giá là ít chính xác nhất

Lý do?

Bởi vì mạch máu ở cườm tay nằm lệch một bên cho nên không thể điều chỉnh nút sensor ( bắt mạch)  của máy vào đúng vị trí được.

Nguyên nhân chứng cao huyết áp là gì?



-         Nguyên nhân chính xác của chứng cao huyết áp thường không biết rõ
-         Bệnh ở thận, tuyến thượng thận  và một số thuốc đang uống là nguyên nhân (thứ phát) gây chứng cao huyết áp
-         Nếp sống góp phần ảnh hưởng đến chứng cao huyết áp:
          +  kém hoạt động thể lực
          +  thức ăn nhiều muối & nhiều mỡ
          +  uống rượu và hút thuốc 
          +  căng thẳng tinh thần

Tại sao phải điều trị chứng cao huyết áp?:


-         Chứng cao huyết áp đơn thuần không biểu hiện triệu chứng nhưng nếu cao huyết áp trong một thời gian dài sẽ dẫn tới  biến chứng tim mạch (tim lớn, suy tim, heart attack, stroke) và còn có thể gây biến chứng ở mắt, ở thận nữa.

-         Thống kê cho thấy rằng:

    Nếu huyết áp tâm thu (số trên) kéo hạ xuống được 10mmHg, hay là huyết áp tâm trương hạ xuống được 5mmHg thì nguy cơ bệnh tim mạch sẽ được giảm đến 25% và tai biến mạch máu não sẽ giảm khoảng chừng 33%.

Khi nào huyết áp được coi là cao và cần điều trị?

-         Huyết áp(BP) > 140/90 (mmHg) được coi là cao huyết áp

Trước đây huyết áp (BP) > 160/90 thì mới bắt đầu điều trị

Ngày nay huyết áp (BP) > 140/90:  cần phải đặt vấn đề điều trị 

Những trường hợp cần điều trị cấp thời bằng thuốc hạ huyết áp:

       1.  -   Huyết áp tâm thu (số trên) bằng hay hơn 180mmHg, hoặc là
        -    Huyết áp tâm trương (số dưới) bằng hay hơn 110mmHg

 2.  -    Tăng huyết áp tâm thu đơn độc (số đo huyết áp tâm thu và tâm trương cách biệt nhiều):
Huyết áp tâm thu> 160mmHg trong khi huyết áp tâm trương <70mmhg o:p="">

 3.      Có bằng chứng tổn thương  cơ quan (chẳng hạn suy thận, suy tim…)

 4.      Mắc bệnh tim mạch, cao mỡ trong máu, tiểu đường.

Trong những trường hợp nêu trên cần phải điều trị cấp thời bằng thuốc hạ máu (để ngăn ngừa biến chứng) và kết hợp với thay đổi nếp sống.

Trường hợp cao huyết áp chưa cần điều trị ngay bằng thuốc:


Những người cao huyết áp nhưng ít có nguy cơ bệnh tim mạch và không nằm trong những trường hợp nêu trên thì trước nhất chỉ cần thay đổi nếp sống và tiếp tục theo dõi số đo huyết áp cùngnguy cơ tim mạch trong vòng 6-12 tháng.

Nếu thay đổi nếp sống mà không hạ được huyết áp tới mức chấp nhận được thì phải bắt đầu điều trị bằng thuốc hạ huyết áp.

Thay đổi nếp sống lành mạnh:



+  giữ trọng lượng cơ thể khỏe mạnh
+  ăn nhiều rau quả và thức ăn ít mỡ, ít muối
+  tập thể dục thường xuyên, mỗi lần ít nhất là 30 phút
+  uống rượu vừa phải: 2 ly chuẩn mỗi ngày đối với đàn ông và 1 ly chuẩn đối với  phụ nữ
+  ngưng hút thuốc lá

+  thư giãn tinh thần

Chuẩn mức huyết áp cần đạt được sau khi điều trị:

Chuẩn mức cần đạt sau điều trị có sự khác biệt tùy thuộc vào mỗi  cá nhân


-         < 140/90 mmHg đối với những người cao huyết áp không có biến chứng

-         < 130/80 mmHg đối với người có tiền sử bệnh động mạch vành (coronary heart disease), tai biến mạch máu não (stroke), tiểu đường, suy thận kinh niên hay là mức đạm trong nước tiểu đạt tới 300-1000 mg mỗi ngày.

-         125/75 mmHg đối với những người có lượng đạm trong nước tiểu vượt quá 1000 mg mỗi ngày.

Sai lầm  trong quyết định điều trị và duy trì điều trị chứng cao huyết áp:


-         Dù người bệnh đã (được cho) biết mắc phải chứng cao máu nhưng vì không thấy có gì thay đổi trong cơ thể (chẳng hạn không thấy nhức đầu)  cho nên (nghĩ rằng) chưa cần phải điều trị.

-         Người bệnh ít khi nghe theo lời khuyên của bác sĩ mà thường nghe theo lời khuyên của những người chung quanh. Họ thường nói với nhau rằng, nếu uống thuốc sớm thì sẽ quen thuốc cho nên phải uống thuốc suốt đời!

-         Ở những quốc gia tiến bộ có hệ thống y tế đại chúng (dễ gặp bác sĩ, thuốc uống hiệu quả và có trợ giá…) nhưng mà tai biến mạch máu não, heart attack vẫn có tỷ lệ khá cao bởi vì người bệnh không chịu uống thuốc hay uống không đều đặn, không chịu theo dõi thường xuyên cũng như không điều trị đúng mức!

Trong trường hợp người bệnh do dự trong việc điều trị thì sẽ nhận được lời nhắn nhủ:

-         Hoặc là điều trị sớm hay là không còn (có) cơ hội để điều trị!

Kiểm soátchứng cao huyết áp:


1.     Nếp sống lành mạnh
2.     Thuốc hạ huyết áp.
3.     Điều trị, loại bỏ nguyên nhân thứ phát (nếu có)
4.     Theo dõi số đo huyết áp thường xuyên, bệnh nhân có thể tự theo dõi huyết áp bằng dụng cụ tự động số tại nhà .
5.     Cũng có khi cần được theo dõi huyết áp suốt 24 giờ bằng dụng cụ đo lưu động.

Thuốc điều trị (kiểm soát) chứng cao huyết áp có nhiều nhóm khác nhau và thích hợp tùy theo từng cá nhân.

Bài viết này nhằm mục đích phổ biến kiến thức tổng quát cho nên không đề cập tới thuốc điều trị. Bác sĩ của quý vị sẽ thảo luận và quyết định loại thuốc nào thích hợp một khi chứng cao huyết áp được chẩn đoán.



đinh tấn khương.


___________________________________________

Monday, January 16, 2017

Vì sao bút chì có tẩy ?

Sưu tầm

Có người hỏi : “Vì sao bút chì có tẩy ?”.
Chẳng phải câu trả lời đã quá rõ ràng rồi sao : “Để xóa đi những chữ viết sai, viết chưa đẹp hoặc để xóa hoàn toàn một đoạn văn nào đó !”.

Vậy có bao giờ bạn tự hỏi mình : “Phải chăng trong cuộc sống này, chúng ta cũng cần có một cục tẩy cho riêng mình ?”.

Để xóa đi những sai lầm của người khác và của chính bản thân ta. Có lúc chúng ta keo kiệt, không dùng đến cục tẩy đó khiến cho những trang giấy cuộc đời nhem nhuốc những dòng gạch và xóa.

Bất cứ ai cũng có lúc gặp sai lầm, bất cứ ai cũng gây ra những lỗi lầm khắc sâu trong lòng người khác.

Có người ghi nhớ để rồi mãi mãi khắc khoải vì vết thương đó. Có người để nó bị thời gian xóa đi, trống trơn phẳng lặng để viết lên những bài viết cuộc đời đặc sắc hơn, ý nghĩa hơn.

Người ta nói rằng cuộc đời là một trang giấy trắng, và chính chúng ta sẽ quyết định viết nó như thế nào. Khi một đứa trẻ mới vào lớp một, cô giáo không cho chúng viết bằng bút bi mà viết bằng bút chì. 

Bởi vì sao bạn nhỉ ? Vì bàn tay yếu ớt của các bé nhất đính sẽ có lúc viết những nét nghệch ngoạc, sai từ này từ khác. Và khi đó, bé sẽ dùng tẩy để tẩy đi những chữ viết chưa đúng, chưa đẹp của mình.

Chúng ta cũng vậy, không ai sinh ra đã có thể viết lên những bài ca cuộc đời một cách hoàn chỉnh. Có lúc chúng ta vì vội vã mà đi sai phương hướng dẫn đến những hậu quả khôn lường, có lúc vì chủ quan mà mắc sai lầm không thể sửa chữa.

Làm thế nào đây ? Ngồi trách móc bản thân và hứng chịu những lời trách móc của người khác. Như vậy có giải quyết được gì không ?

Lúc ấy chúng ta cần biết tẩy đi những sai lầm mắc phải và làm lại từ đầu với những bước đi thận trọng hơn. Không ai có thể trưởng thành mà chưa một lầm vấp ngã hay mắc sai lầm.

Mỗi em bé trước khi biết đi cũng trải qua quá trình chập chững với không ít lần vấp ngã. Đừng tự trách bản thân mình quá nhiều bạn ạ ! Cũng như đừng trách móc những người khác khiến họ cảm thấy mình kém cỏi mà mất hết niềm tin vào chính bản thân họ.

Hãy biết chấp nhận sai lầm như một điều tự nhiên trong cuộc sống để đối mặt với sai lầm và thất bại một cách nhẹ nhàng hơn ! Bạn biết đấy, cục tẩy sinh ra để xóa đi những chữ viết chưa được tròn trịa, chưa được chính xác thì chúng ta cũng hãy dùng cục tẩy của mình - sự bao dung và thứ tha để tẩy đi những sai lầm của mình và người khác mắc phải !

Đừng quá khắt khe với người khác, cũng đừng chỉ nhìn vào những sai lầm của họ mà đánh giá con người họ! Bất kỳ ai cũng có lúc mắc phải sai lầm. Quan trọng là họ biết mình sai để sửa. Còn chúng ta đừng chỉ biết nhìn vào những sai lầm đó, mà hãy nghĩ đến những gì họ đã cố gắng, đã nỗ lực để làm tốt công việc của mình !

Có câu chuyện về chiếc bánh bị cháy, bạn đã nghe bao giờ chưa nhỉ ?

Một người phụ nữ phải làm việc 8 giờ một ngày, lại còn chăm sóc gia đình và làm hết mọi công việc của một người nội trợ. Một ngày nọ cô mệt nhoài với hàng tá công việc ở cơ quan khiến cô có cảm giác như kiệt sức! Về nhà cô còn phải dọn dẹp nhà cửa và nấu ăn cho chồng và con của cô! Khi người chồng đón con từ trường về, cũng là lúc cô nướng xong mẻ bánh quy trong lò. Thế nhưng vì quá mệt nên cô đã để quên nó một lúc khiến cho một vài chiếc bị cháy.

Lúc ăn tối, đứa con quan sát xem có ai nói gì về những chiếc bánh cháy đó không, nhưng chẳng có ai lên tiếng cả! Khi dọn bát đĩa, người vợ ngỏ ý xin lỗi về những chiếc bánh cháy nhưng người chồng dịu dàng nói : “Có gì mà em phải xin lỗi chứ, hơn nữa mùi vị như chiếc bánh ấy rất ngon !”. Người vợ mỉm cười hạnh phúc.

Khi đưa con đi ngủ, nó thì thầm hỏi bố nó : “Có thật bố thích ăn bánh quy cháy không ?” - “Không con ạ !” - anh ta nói với con - “Nhưng hôm nay mẹ con rất mệt mà vẫn phải chuẩn bị bữa ăn cho bố con chúng ta. Không nên làm mẹ buồn. Mà một vài chiếc bánh cháy có ảnh hưởng đến ai đâu chứ !”.

Thế đấy, có bao nhiêu người không để ý đến một vài chiếc bánh cháy trên đĩa bánh ? Không nhiều lắm phải không bạn. Cũng như vết mực đen trên tờ giấy trắng.

Có lúc chúng ta chỉ biết nhìn vào những sai lầm, khuyết điểm của người khác để rồi lên tiếng chỉ trích mà quên rằng họ đã cố gắng rất nhiều.

Hãy sống bao dung hơn bạn nhé, để cục tẩy của bạn mòn dần theo năm tháng, đừng bao giờ để cực tẩy của bạn mãi mãi như mới xuất xưởng. Bởi vì nếu không sử dụng đến nó cuộc đời của chúng ta sẽ chi chít những vết gạch xóa sau những lần mắc sai lầm. Một tờ giấy như vậy có đẹp đẽ gì không bạn ?

Hãy để nó là một tờ giấy được viết nên bởi những trải nghiệm, những thử thách, quyết tâm và cả sự tha thứ và bao dung nữa, bạn nhé !

Sưu tầm

___________________________________________________

Về miền Tây

Cẩm Tú cầu



    
 Suy nghĩ đã lâu, hôm nay vợ chồng chúng tôi mới thực hiện được, một chuyến đi về miền Tây, miền đồng bằng sông Cửu Long, nơi  có ruộng cò bay thẳng cánh, có những danh thắng tôi chưa một lần đặt chân đến bao giờ.
  Tối hôm ấy trên chuyến bay bảy giờ tối, từ Pleiku phố núi mây ngàn, quanh năm thời tiết lành lạnh. sương mờ giăng giăng...

Sunday, January 15, 2017

Ở Mỹ nhưng mình không là “đại gia”

Ngọc Lan - Người Việt

"Mình ở Mỹ nhưng mình không là đại gia"
(Hình minh họa: Getty Images)

1. Bảy năm rồi nàng không về Việt Nam, hỏi tại sao, nàng bảo thích đi chỗ này chỗ khác chơi hơn.

Lý do của nàng khiến nhiều người ngạc nhiên, bởi ai cũng từng nghe nàng tuyên bố : Đi đâu chứ đi Việt Nam là lúc nào cũng sẵn sàng, có dịp là bay về ngay, gặp bạn bè người thân vui lắm”. Sau cùng, gặng hỏi mãi, mới nghe nàng thỏ thẻ : “Về Việt Nam dễ bị quê lắm!”.
Ra là vì mang tiếng Việt Kiều, mà Việt Kiều thì phải nhiều tiền trong mắt nhiều người Việt Nam, nên nàng đã bị đặt vào những tình cảnh dở khóc dở cười.
Lần đầu nàng trở về, muốn đãi người thân bữa ăn ngoài tiệm để đỡ việc nấu nướng. Nàng nói ý đó. Anh em bà con hưởng ứng. Nàng ước lượng chừng 20 người, mỗi người khoảng 200 ngàn, tức chừng $10, vậy dự trù $300 chắc là dư sức.
Thế nhưng khi được người thân chở đến nhà hàng, nàng hơi choáng. Nhà hàng sang quá, khác lắm với những tiệm quanh Bolsa nàng thường hay ăn. Mà người đâu lại thêm nhiều quá, không phải chừng 20 như nàng nghĩ mà đến gần gấp rưỡi, ngồi đầy cả ba bàn. Người ta rất “hồn nhiên” : “Việt Kiều mời mà, phải đến nhà hàng sang sang tí”.
Miệng cười nhưng bụng nàng đánh lô tô. Cuối buổi, nàng chi ngót nghét $900. Méo mặt đó. Nàng ở Mỹ, nhưng nàng không là máy in tiền.
Rồi thì thêm lần này lần khác, mỗi thứ một ít, số tiền cộng lại thành nhiều, vượt quá ngân sách nàng có.
Tuy nhiên, điều nàng quyết định “trốn luôn” là lần về sau cùng, cũng là lúc thằng cháu họ vừa đậu đại học. Nàng chúc mừng cháu, định bụng khi trở về Mỹ để dành tiền tặng nó cái laptop. Ai dè, đến nhà đó ngồi chưa nóng đít, ba má thằng nhóc nói : Muốn gì nói với cô đi”. Thế là nó bảo : “Cô cho cháu xin tiền mua chiếc xe máy, khoảng $2,000”. Nàng hơi choáng. Chưa kịp phản ứng, anh họ nàng “bồi thêm” : “Con chú Tám nhờ anh nói em cho xin tiền sửa lại cái nhà, chừng 30 triệu”.
Nàng thốt lên : “Ôi, em làm gì có nhiều tiền đến vậy!”. Nhưng chẳng ai chịu tin nàng hết. Họ bảo ở Mỹ mà vài ngàn không có, chẳng qua nàng quá “trùm sò.”
Thế nên, từ đó nàng biến luôn, hứa khi nào trúng số thành triệu phú thì nàng về cho “vẻ vang.”
2.
Chàng ra đi từ miền quê. Chưa biết Mỹ là gì nên ngày thắt giày, đeo đổng, khoác áo pull vào quần jean le lói”, lên xe trực chỉ Sài Gòn ra phi trường Tân Sơn Nhất, chàng vỗ vai đám bạn: “Tao đi nha, tụi bây ở lại, cần gì cứ biên thư nói tao gửi về cho”.
Sang Mỹ, đi ngoài đường không thấy chính phủ thả tiền cho lượm, chỉ biết mỗi ngày đón xe bus tới hãng, làm quần quật như trâu, cũng chỉ chi phí vừa đủ cho nơi ăn chốn ở. Không dám mảy may biên thư về nhà như lời hứa hùng hồn lúc ra đi. Mỹ cho chàng đời sống tự do, không bị bắt nạt, không bị hà hiếp, không sợ lúc ốm đau phải tán gia bại sản hoặc ôm thân về nhà chờ chết. Nhưng Mỹ không cho chàng máy in tiền như chàng nghĩ. Đồng tiền ở Mỹ kiếm khó hơn chàng nghĩ trăm lần.
Nhưng sau 15 năm ở xứ giãy chết”, nhắm cũng có thể một lần bái tổ về quê, chàng hăm hở lên đường. Vậy mà $4,000 lận lưng sao cứ như giấy vụn. Quay qua quay lại, hết rồi. Mà vẫn không đủ để chi trả cho những gặp gỡ, những viếng thăm, những buổi hàn huyên bên quán.
Thôi kệ, lâu lâu mới về mà, lấy le ông hàng xóm cũng chẳng tiếc.
10 năm sau, chàng lại một lần nữa hồi cố hương. Bạn bè thuở còn mặc “xà lỏn” tụm lại. Vui quá ! “Chầu này tao trả hết” - chàng cao hứng.
Ừa, Việt Kiều mà, làm sao mất mặt Việt Kiều được, có trở lại Mỹ đi làm gác-gian, hay trắng mắt đạp máy may, mỏi giò đứng “cát-sia” thì cũng phải tỏ ra là Việt Kiều chứ. Chàng cũng rứa.
Nhưng ngoảnh đi ngoảnh lại, đi Việt Nam hai tuần, sang Mỹ làm hai năm vẫn chưa “hồi túi”. Chưa kể bạn bè tự giao thêm cho chàng “trọng trách”: Từ lần chàng về tụ họp bạn bè, họ nghĩ thói quen này nên duy trì, mỗi năm đám bạn học thời “xà lỏn” sẽ tổ chức họp mặt, chàng về sẽ thêm phần trọng đại; nhưng không về cũng chẳng sao, chỉ biết chi phí đó sẽ do Việt Kiều là chàng gửi về chi trả.
Ủa, gì kỳ vậy, sao tui phải gánh vụ này? “Vì mày là Việt kiều” – nghe câu trả lời, chàng lặn không hẹn ngày trồi lên.
3.
Nó nghe bạn bè sắp sửa tổ chức họp mặt sau một phần tư thế kỷ từ giã giảng đường, nó hăm hở lắm. Nó réo thêm đứa này, gọi thêm đứa kia.
Thế nhưng, một ngày nó vào facebook, nó thấy nó cùng với vài đứa bạn đang sống ở Mỹ được lên chức “đại gia” kèm thêm lời đề nghị hãy làm nhà tài trợ cho buổi tiệc sắp tới. Nó choáng. Má ơi, từ ngày cha sanh mẹ đẻ, từ Sài Gòn qua tới Mỹ, nó chỉ biết nó thuộc tầng lớp luôn được ăn trợ cấp. Nó không có khiếu làm giàu, nó chỉ biết có đi học, thỏa mãn ước mơ được học hỏi của nó và làm những công việc mà cơm chỉ kiếm đủ ngày hai bữa, không nhà hàng, không shopping. Giờ tự dưng nó được lên hàng đại gia, mà quan trọng là nó được ấn cho việc phải “tài trợ” tự dưng nó đâm ra hãi quá !
Nó hỏi chuyện một thằng bạn qua Mỹ cũng lâu, cũng nằm trong số “đại gia” mới được bạn bè phong, thằng đó nói như mếu : “Tui thất nghiệp mấy năm nay, chỉ có mỗi mụ vợ đi làm, giờ nghe réo gọi kiểu này tự dưng thấy ngại quá ! Thôi, bà có tham gia thì tham gia, tui trốn đây”. Vậy là nó biến, coi như đứng bên rìa, ai nói gì nói, thằng đó trở nên “điếc.”
Còn nó, tự dưng một nỗi gì tràn trề tủi thân trỗi lên trong nó. Nó ở Mỹ, Mỹ là đại gia, nhưng nó không là đại gia. Việt Kiều không đồng nghĩa với nhiều tiền. Mỹ cho nó đời sống an toàn chứ không phải Mỹ dọn sẵn cho nó đời sống giàu sang. Và nó muốn nó cũng như tất cả bạn bè nó, không khác gì hết.
Nó đóng cửa facebook, giống như thằng bạn kia, chọn đứng luôn bên lề cuộc họp mặt, cho khỏi mang tiếng “Việt Kiều”.
Ngọc Lan / Người Việt 
(Jan. 10 - 2017)

_____________________________________________________

Saturday, January 14, 2017

Gà trong thi ca

* Trích tản văn Năm Gà Nói Chuyện Gà của Nguyễn Quý Đại.

(ảnh: Internet)
Gà gần với đời sống, ở thôn quê nhà nào cũng nuôi gà để lấy trứng ăn thịt, chỉ có gà tây ở Việt Nam hơi hiếm, ít người thích ăn thịt sợ phong ngứa và thịt không ngon. Nuôi gà tây khó hơn vì loại gà nầy rất dữ có thể tấn công đá, mổ lại chó mèo và trẻ em.

Những gia đình người Pháp sống làm việc ở Việt Nam họ thường nuôi loại gà tây. Về đời sống dân gian người ta thường ví von những cặp vợ chồng không xứng đôi vừa lứa 

Gà tơ xào với mướp già 
Vợ hai mươi mốt, chồng đà sáu mươi 
Gà già khéo ướp lại tơ 
Nạ dòng trang điểm gái tơ mất chồng
 

Các thức ăn điệu nghệ người miền Bắc thường cần phải có lá chanh, hành, hay riềng để hợp với khẩu vị 

Món ăn Miền Trung ngày tết

quinhon11



Dù đã quen với cuộc sống xứ người, nhưng mỗi dịp quan trọng như Lễ, Tết, ít nhiều cũng nhắt nhớ chúng ta những ngày vui, nếp sinh hoạt truyền thống củ, mà ẩm thực là một phần quan trọng trong chuỗi nhớ ấy. Hôm nay chúng ta cùng theo chân món ăn lần về chốn củ.