Friday, July 1, 2016

Con chuồn chuồn - Câu chuyện tâm linh

Quinhon11  
 

Trong đời sống hằng ngày, luôn có nhiều chuyện lạ không ai giải thích được. Người tin thì giải thích theo hướng tâm linh. Người không tin thì giải thích theo lý trí, dựa theo khoa học.. Nhưng dù thế nào thì đã mấy ai vén được bức màn huyễn hoăc, để nhìn rõ sự việc như 1+1 =2.

Hôm đám tang anh Hai, không phải tự nhiên mà các chị sợ, dồn cả lại một phòng ngủ. Cũng có một vài chuyện lạ tạo nên tình trạng xôn xao này... tuy chỉ là chuyện nhỏ.

Hôm mới đến nhà Anh Hai, do chị hai còn bận việc chưa về nhà, mọi người vào bếp tự lo chuyện ăn uống. Ngồi ăn, ai cũng cảm nhận cơm hôm nay sao lạ quá, vừa nhão, vừa sượng, chỗ chín, chỗ sống rất khó ăn, nhưng rồi cũng ráng cho xong bữa. Lát sau chị Hai về, cũng bới cơm ăn. Vừa ăn một miếng chị nói liền: "cơm sao kỳ vậy, mới nấu hồi sáng, tôi có sới đàng hoàng mới đi. Hồi giờ nấu nồi cơm điện có bao giờ bị gì .. kỳ vậy đâu? cơm làm như chảy rữa ra!"
Lúc này một chị mới lên tiếng: "Em cũng thấy vậy". Bất chợt, một chị khác nói nhỏ: hay là người âm về ăn? người ta nói cơm mà ngươi âm về ăn sẽ bị chảy rữa ra?.
Vậy là tự nhiên ai cũng thấy rờn rợn.  Đến chiều con nhỏ cháu, con gái Anh Hai, kể thêm một câu chuyện nữa thì tối đó các chị dồn chung vào hết một phòng.

Cháu kể, "chiều hôm Papá vừa  mất ở bệnh viện, con thẫn thờ về nhà, vừa ngồi vô bàn làm việc thì nghe có tiếng gì vo ve, vù vù bên tai, con cũng không để ý. Cho tới khi thấy một con chuồn chuồn lớn cứ bay tới bay lui, xà vào bám cả vào mặt, vào tóc, vào tay con. 

Con lấy tay hất đuổi nó đi, mà nó vẫn cứ lẩn quẩn. Đến lúc con vào phòng tắm rửa mặt nó cũng bay theo, mà tiếng đập cánh của nó rất lớn, cứ rì rì đập vào tai làm con khó chịu. Con đuổi nó ra ngoài và nói với Chồng: "anh ơi, có con gì lớn lắm bay vào nhà mình, mở cửa đuổi nó ra dùm em đi anh". Thế là cùng nhau dồn đuổi nó ra sân sau, đóng cửa lại.


Chuồn chuồn đậu ngoài sân
bên cửa sổ

Vào nhà rồi, lát sau lúc ngồi vào ghế sa lông, nhìn ra khung cửa sổ, chợt thấy con chuồn chuồn lúc nãy đang bám vào thành cửa sổ như nhìn về hướng về con đang ngồi. Con bỏ vào phòng nằm nghỉ mệt .. đang lơ mơ chợt một ý nghĩ lóe lên: Papá tuổi con rồng, con này tiếng Mỹ là Dragonfly. Lúc còn sống Papá rất thích màu xanh da trời, con này cũng màu xanh da trờì.. Mà sao nó có trong nhà mình? mà sao nó cứ theo mình? bám vào mặt vào tay mình?... Nghĩ tới đây chợt con ngồi bật dậy, vừa chạy ra ngoài, vừa la lớn:  "PaPá, phải PaPá không?."

Lúc này con chuồn chuồn vẫn còn đậu ngoài sân, một cảnh tượng lạ mắt: con chó nhỏ của các cháu đang nguồi xổm ở sân sau, trước mặt là con chuồn chuồn, hai bên yên lặng nhìn nhau không một tiếng động. Con chạy ra, vừa khóc vừa xúc động kêu lên: Phải PaPá của con không?.

Con chuồn chuồn vẫn đậu một chỗ yên lặng như lắng nghe. Con nói với chuồn chuồn: PaPá à, nếu là PaPá thì Papá đi đi, bây giờ PaPá được tự do rồi, không còn đau đớn, không còn ra vô bệnh viện nữa. Tụi con và Má sẽ không sao, PaPá đừng lo. Thôi PaPá đi đi, đi theo cuộc sống mới của PaPá đi, đừng lưu luyến tụi con nữa.. Papá hãy tự do tung cánh  nghen Papá . Con thương Papá lắm..

Ông chồng con người Mỹ, Ổng đâu tin mấy chuyện này, ổng tưởng con đau buồn quá mà quẩn trí, nên ổng dẫn con vào nhà. 

Ngồi trong nhà nhìn ra, con chuồn chuồn vẫn còn đó, con lấy điện thoại ra chụp mấy cái hình, lát sau nó mới bay lại cửa sổ, nhìn con một lúc lâu nữa, rồi bỗng dưng có lúc con vô ý, quay lại thì không thấy nữa..  

Con bé cháu này sinh trưởng thành đạt ở Mỹ, nhưng còn giữ được nhiều tư tưởng Á đông. Lúc sinh thời hai cha con rất thương yêu, gần gũi. Có thể gì vậy mà tâm linh tương ứng chăng?

Sau đám tang Anh Hai, quả thật mình thấy đời người như thoáng chốc. Lúc sống cuộc đời luôn có nhiều việc bất như ý, nhưng mấy ai rời khỏi trần gian, mà không vướng bận những nỗi niềm thương yêu còn để lại. 

Hôm qua hai vợ chồng mình mới mua xong hai phần hậu sự. Có chút ngạc nhiên vì làm sao mình có thể bình thản khi bàn về đám tang của chính mình như vậy?. Đặt bút ký giấy tờ, trả tiền... lo trước chuyện hậu sự để khi nằm xuống người ở lại không phải "tang gia bối rối" .. mình thấy lòng dửng dưng như không.

 Tuy nhiên vẫn có chút thắc mắc.. chết rồi mình sẽ về đâu? thế giới bên kia như thế nào?. Có ai biết không, làm ơn nói cho mình biết với!


 Quinhon11

____________________________________________

Wednesday, June 29, 2016

I want to tell you a story

Tuyết Vân

 

Hình minh họa trên NET

 

I want to tell you a story
Of the little girl

Tháng Tư, những giọt mưa

Nguyễn Mạnh Trinh 



Ðêm hôm qua. Mưa lớn. Nằm nghe những hạt mưa rơi trên mái, trong cái ẩm lạnh của đất trời tự nhiên không ngủ được. Thức giấc trong cái không gian mênh mông, thấy cuộc đời qua đi với nỗi bàng hoàng khi nhìn về tháng ngày đã trải. Bao nhiêu cơn mưa trong đời. Ở những nơi chốn nào, tuy xa xôi mà gần gũi. Bao nhiêu tháng tư, từ chiều mưa sấm sét cuồng nộ của Sài Gòn ngày tổng thống Dương Văn Minh lên nhậm chức và cũng là lúc tên phi công phản bội Nguyễn Thành Trung đánh bom căn cứ Tân Sơn Nhất. 

Monday, June 27, 2016

Nhớ nồi canh xơ mít mẹ nấu năm xưa


 “Ai đi ai nhớ quê nhà, nhớ canh xơ mít với cà dầm tương” đó là câu ca dao biến tấu của thanh niên trai gái làng tôi, vì cuộc sống phải bôn ba đi làm ăn xa xứ. Nhưng vẫn luôn nhớ về giải đất miền Trung đầy nắng gió. Và cũng một phần do những làng quê miền Trung thường trồng rất nhiều mít, nhiều món ăn được chế biến từ mít, trong đó có món canh xơ mít nấu với cá tươi ăn với cơm ngon “đáo để”.

Sunday, June 26, 2016

Viết cho bạn… Gặp nhau trên thung lũng hoa vàng

Kim Loan



Các bạn ơi…

Hằng năm ở xứ Cờ Hoa này, mùa Hè thường bắt đầu vào khoảng 20/6, đồng thời cũng mở đầu cho những ngày hội đó các bạn à !

Saturday, June 25, 2016

Sydney Australia - Vườn nhà Mùa đông

Hình ảnh: Đinh Tấn Khương

QN vừa nhận được những tấm hình tuyệt đẹp, chụp vườn nhà Anh Khương ở Sydney- Australia. Xin mời bạn đọc cùng QN chiêm ngưỡng. 



Friday, June 24, 2016

Nguyễn Minh Huy

Tuyết Vân 




Tôi tình cờ coi TV chương trình cuả Thành Lễ, Ngọc Trong Tim, thì biết đưọc câu chuyện của em Nguyễn Minh Huy. Huy và ba em vừa mới tới Hoa Kỳ để trị bệnh cho em. Huy đang ngồi xe lăn. Năm nay em 23 tuổi. Gia đỉnh em có 4 người. Ba là người ở nhà chăm sóc cho Huy; mẹ thì bán quần áo củ tại chợ Tân Hương, quận Tân Phú. 

Wednesday, June 22, 2016

Chuyện hậu sự - Nơi nào là quê hương?

Quinhon11

Hôm Houston bị lụt nặng, đang lúc nước dâng ngập thành sông, không ra khỏi được khu vực mình ở, thì được tin Anh Hai (anh chồng) mất ở NC. Thế là hai vợ chồng vội vàng bỏ hết để lái xe về dự đám tang.  

Sau nhiều lần tưởng bỏ cuộc, khó khăn lắm tụi mình mới ra được xa lộ 290. Một phần cũng nhờ chiếc xe truck của xã xệ cao nên mới dám liều mà bươn đi.

Mình đã từng dự nhiều đám tang. Đám tang thì đương nhiên là buồn, nhưng cũng là dịp để gia đình, anh em, con cháu, tụ lại với một tinh thần tương thân, tương trợ. Nghĩa tử là nghĩa tận, đôi khi nó còn mang một thâm ý sâu xa hơn, đó là sự gần gủi của dòng tộc.

Tuesday, June 21, 2016

Nước mắm tự làm - Hoàng Yến France

Thân mến chuyển đến Qui Nhon bài viết cuả tôi gởi các diễn đàn quen . Tôi viết bài này để cảm ơn Cô và để nhắn với mọi người rằng mình có thể tự làm nước mắm sạch để ăn - Hoàng Yến .    

 _________   o0o___________

 
Cá anchois và sardine ủ hôm 14/6 . Hai hũ này chứa 2 kí cá - mỗi hũ .

Một mình - Quang Dũng








                   Sớm mai thức giấc, nhìn quanh một mình.
                   Ngoài hiên nắng lóe, đàn chim giật mình.