Sunday, December 21, 2014

MC Kỳ Duyên kể chuyện gặp ma ở Bali

 Bali nơi có nhiều tượng, miếu cổ ở khắp nơi...
 

Những câu chuyện tâm linh không còn lạ ở xứ ta và cả xứ người. Nhất là ở các nước châu Á. Chính vì thế, khi đến những chốn có đền, thờ miếu chúng ta không nên có lời nói hoặc hành động đùa cợt, khiếm nhã. Mới đây, trên FB cá nhân của MC Nguyễn Cao Kỳ Duyên đã chia sẻ một câu chuyện lạ khi cô đi du lịch Bali, vùng đất linh thiêng có nhiều đền thờ và miếu cổ. Chỉ sau một câu nói bông đùa trước ba pho tượng trong phòng khách sạn nơi cô ở (Intercontinental Bali resort) mà liên tục sau đó có rất nhiều điều lạ lùng xảy ra khiến cô và một người bạn đi chung đã phải hoảng sợ.

Chuyện lạ ở Bali
Với tôi Bali là vùng đất thiêng liêng. Một nơi nhiều người đến để làm những cuộc hành hương về tâm linh. Đi ngoài đường hầu như góc phố nào cũng có những đền thờ, miếu cổ cho các vị thần linh. Đặt biệt ở vùng biển họ còn thờ một vị Thần Bà Chúa Biển (Goddess of the Sea). Nhiều khách sạn ven biển còn dành một phòng vừa là phòng thờ vừa là phong riêng của Bà Chúa Biển.

Lần này đến Bali, Diễm Sương và tôi ở Intercontinental Bali Resort. Tụi này lấy một cái suite có hai tầng. Tầng trên phòng ngủ, tầng dưới phòng khách. Vừa bước vào phòng thấy trên tường có để ba pho tượng (không biết là ai) của người đàn bà đang chắp tay trước ngực như cầu nguyện. Ba pho tượng này lại ở một vị trí cao nhìn thẳng vào phòng ngủ trên gác lững. Thấy vậy tôi nói đùa với Diễm Sương “Trời ơi! Phòng ngủ mà để tượng thần nhìn vào vậy ai còn dám làm ăn gì nữa?” Diễm Sương cũng hùa theo “Ừ há vậy vợ chồng đến đây honeymoon thì sao?” Tôi lắc đầu làm bộ tiếc nuối “Thôi thì lần này hai chị em mình không ai được đưa dzai về phòng rồi!” Nói rồi cả hai phá lên cười. Nghệ sĩ là vậy, chuyên nói bậy…nói thôi nhưng không làm đâu nhé!

Tối đầu tiên đến khách sạn đã là 11:00 đêm nên chúng tôi chỉ kêu đồ ăn vào phòng rồi đi ngủ. Sáng sớm hôm sau 7:00 giờ đã dậy vì không muốn lãng phí thời gian đi chơi. Lúc thay đồ, tôi chợt thấy một vết bầm tím lớn trên cánh tay trái mặc dù đêm qua trước khi đi ngủ không hề có ở đó? Tôi nghĩ lại nguyên đêm nằm trên giường rất êm không thể chạm vào đâu để bầm như vậy được? Hơi ngờ ngợ…nhưng thôi kệ lo đi chơi trước. Chúng tôi muốn đi leo núi lửa nhưng vì trời mưa không đi được nên chỉ đi vòng quanh khu chợ Kuta, ngắm hàng ăn uống. Thôi không đi núi lửa cũng tốt nhỡ thấy gái đồng trinh lại bị bắt quăng vào núi lửa thì nguy…hehehe

Chiều về định nằm nghỉ một lát rồi thay đồ diện đi ăn ở nhà hàng “The Rock” nằm ngay mặt biển và nổi tiếng là nơi đẹp nhất để ngắm mặt trời lặng. Nhưng vừa chợp mắt lúc 7:00 giờ mở mắt dậy đã là 3:00 giờ sáng. Ngủ quên vì trái múi giờ! Chán thật! Nhưng tính ra cũng ngủ được tám tiếng rồi nên tôi nằm đọc sách chờ trời sáng. Đọc sách mà bụng đói quá vì ngủ cả buổi, chưa ăn cơm tối. Cứ canh cánh nhìn đồng chờ đến 6:30 sáng phòng ăn sáng mở cửa là xông xuống ăn ngay! Chờ mãi…lâu lắm mới tới 6:30! Nhìn qua định khều Diễm Sương dậy cùng đi ăn thì thấy cô nàng ngủ vùi như hôn mê. Quái lạ ngủ gần 12 tiếng rồi mà vẫn ngủ là sao?

Hay tại mấy hôm làm show mất ngủ nhiều quá hôm nay ngủ bù? Thôi cho ngủ thêm tí nữa đi. Tới 8:00 giờ hơn vẫn chưa thấy động tịnh gì?? Không nhịn đói được nữa tôi đành lay Diễm Sương dậy. Cô nàng uể oải hé mắt ú ớ vài tiếng rồi lại mệt mỏi gục xuống nướng tiếp mãi đến 10:30 sáng chúng tôi mới xuống được tới phòng ăn. Hôm nay chúng tôi định đi đến làng Ubot cách khoảng một tiếng rưởi chơi. Nhưng ăn sáng xong, Diễm Sương lại than 

- “Không biết sao em ngủ nhiều như vậy? Thường đi vacation em chuyên dậy sớm nhất để đi ngắm cảnh, đi chơi chứ đâu chịu nằm trong phòng? Mà có lẽ vì nằm lâu quá nên bây giờ em nhức mõi khắp người. Hay là hôm nay đừng đi chơi xa ở lòng vòng trong resort, ăn uống, chụp hình, đi bơi… relax được không chị? Mai mình hãy ra ngoài nguyên ngày chị nhé?”

Tính tôi bao giờ cũng chiều người bên cạnh, nên nghe Diễm Sương đề nghị tôi bằng lòng ngay. Vả lại, với tôi đi nghỉ mát có nghĩa là không có thời pháo biểu gì cả. Thích thì làm, không thích thì thôi. Thoải mái…không “phải” bất cứ điều gì. Tôi biết có nhiều người đi vacation mà lịch đầy kín những nơi phải đến những thứ phải làm. Đi nghỉ về còn “xì-tréc” hơn trước khi đi.

Thế là nguyên ngày cho tới chiều chúng tôi chỉ chụp hình rồi nằm phơi nắng đọc sách bên hồ tắm. Nhưng dù không làm gì nặng nhọc Diễm Sương vẫn cứ than là ê người và đau nhức chân, đứng lên ngồi xuống cũng khó khăn. Đó là một điều lạ vì Diễm Sương là một người mê đi “hiking” (đi bộ trong rừng), cô có thể một mình đi bộ lên dốc xuống dốc năm, bảy tiếng một ngày là chuyện thường, không thể vì đi dạo ngoài chợ một lúc hôm qua mà hôm nay đau chân như vậy? Diễm Sương lại đề nghị,

-“Hay là chị em mình book một cái massage rồi vào “steam room” (xông hơi) cho người bớt mỏi, sau đó đi ăn ở The Rock không chị?”
-“Đi thì đi!” Đã nói tôi dễ mà…
Massage, xông hơi xong về đến phòng khoảng 7 giờ tối, lại chui lên giường lại “Ờ…ờ… nhắm mắt một tí thôi rồi dậy đi ăn The Rock nha.” Câu này nghe quen quen…  

Vừa thiếp đi chợp mắt nhìn đông hồ bên giương đã 3:05 sáng. Thôi chắc là không có duyên với The Rock rồi! Tôi thở dài bước xuống giường đi vào nhà tắm. Vừa bật đèn lên thấy bóng mình trong gương tôi giật bắn mình!!
Một bên mí mắt trái tôi sưng vù lên, to và mộng đỏ. Trời ơi!! Mai bay về Úc có show mà mắt sừng “tù dù” bên to bên nhỏ thế này thì làm sao gặp khán giả?? Tôi vội chụp hình gởi về bên Mỹ cho những người bạn trong ngành y khoa để tham hỏi ý kiến. Họ hỏi tôi có ăn gì để bị dị ứng không? Tôi nói không… nguyên ngày ở trong resort sáng ăn trứng bánh mì, trưa ăn pizza, không có gì độc hại cả. Họ hỏi tôi có bị con gì đốt không? Cũng không…phòng máy lạnh, không có muỗi…

Vậy có ra đường bụi bặm gì không? Không. Nguyên ngày ở resort 5 sao bên biển thì lấy đâu ra bụi? Chỉ trong vòng mấy phút text qua lại với bên Mỹ mà mắt tôi đã sưng to hơn, híp lại gần như không mở ra được. Trong lúc vẫn hoang mang chưa kiếm được lý do tại sao và chữa cách nào, thì tôi chợt nghĩ ra một điều và bắt đầu thấy rợn lạnh khắp người, tóc gáy nổi dựng đứng…

 Những dấu hiệu “lạ” xuất hiện trên cơ thể MC Kỳ Duyên

Chúng tôi đã vô tình đùa cợt bất kính với một vị thần nào trong căn phòng này hoặc thổ địa nơi này và đây là sự trừng phạt. Một cách cảnh cáo. Không biết tại sao tôi biết điều đó… nhưng một giác quan thứ sáu cho tôi biết đây là 100% sự thật! Tôi vội vàng ngồi dậy quay về phía ba pho tượng quỳ xuống khấn vái và xin được dâng hoa tạ lỗi. Vái xong tôi ngồi khuanh chân thiền. Trong lúc thiền tôi thấy được nhiều điều lạ, nhưng không tiện nói ở đây vì rất riêng tư. Khấn và thiền xong tôi cảm thấy lòng thật thanh thản. Tôi an tâm nằm xuống ngủ tiếp và tin chắc rằng mai thức dậy mắt sẽ xẹp xuống lại bình thường mà không cần uống thuốc hay gặp bác sĩ gì cả. Tôi gần như biết chắc được điều này…đừng hỏi tại sao tôi biết.

7:00 giờ sáng mở mắt, việc đầu tiên là phóng vào nhà tắm soi gương và quả nhiên mắt đã xẹp xuống gần như bình thương!!! Yayayaya! 

Sau đó lại nằm đói chờ Diễm Sương dậy cùng đi ăn sáng. Mà lạ thật ngủ 12 tiếng vẫn còn ngủ? Mãi đến 10 giờ, Diễm Sương mới thức, nhưng trông thần sắc cô mệt mỏi, hai mắt quầng thâm và rên rỉ là nhức người đau chân đến phải lê từng bước. Ngồi xuống tôi phải phụ đỡ lên mới đứng dậy được. Tôi bèn nói cho Diễm Sương biết vì sao tôi nghĩ hai đứa bị như vậy, đứa thì bầm tay sưng mắt, đứa thì như bị đánh dập chân. Thế là hai chị em vội vã mua hoa mang vào phòng cúng. Và mặc dầu nguyên ngày Diễm Sương vẫn đau nhưng bớt dần và đến đêm trình diễn thì đã đứng được bình thường và mắt tôi cũng vậy.

Đây là câu chuyện hoàn toàn thật. Các bạn có đi Bali chơi nhớ cẩn thận về những điều tâm linh”. 

MC Kỳ Duyên
__________________________________________________

Saturday, December 20, 2014

Chỉ là hạt mưa bay..

văn mỹ ái

Người cũng chỉ như trăm ngàn kẻ khác.
        Sầu hai vai ta bước chậm qua đời ..  (*)



Seattle mấy hôm nay trời trở lạnh, xứ này thì mưa buồn quanh năm, mùa hè còn đở, ít ra cũng có nắng  được nửa ngày, còn mùa đông thì ôi thôi buồn thê thiết, ai cũng khăn choàng, áo khoát vội vã đến ..đi. 

Friday, December 19, 2014

Đôi mắt

Irene



* Cảm tác từ câu nói :

“…anh nhớ có một buổi chiều mưa, cũng có một cô giáo đứng trước cửa, đưa hai tay ôm vai nhìn mưa…giống như một con mèo nhỏ…”.

Mùa mưa lại bắt đầu về ở cái phố núi xa xôi này, Mưa rả rích suốt ngày. Mưa kéo dài lê thê. Mưa nức nở triền miên đêm khuya. Phố xá lướt thướt trong mưa.

Joe Dassin - A toi

Nhạc ngoại quốc tuyển chọn

văn mỹ ái  

Buổi sáng chớm lạnh, vài hạt mưa bui rơì nghiêng nghiêng, một tách cafe nóng, một vài bài Nhạc Pháp tuy đã xa xưa, nhưng mỗi khi có dịp nghe lại vẫn cho ta rất nhiều cảm xúc...
 Mỹ Ái xin lần lược chuyển tiếp một số nhạc ngoại quốc dành tặng các thân hữu gần xa. Như chút hương gợi nhớ một thời sinh viên, trên những con đường có lá me bay... Thời VN chưa đổi chủ, thời sinh viên mộng lòng trong xanh như mây trời. Thưở uống ly chanh đường như uống môi em ngọt.. 
xin mời cùng thưởng thức 


Thursday, December 18, 2014

Chiều Mưa Cali

Sáng tác Andy Thanh - Tiếng hát Thiệu Kỳ Anh


giấc yên nhung hoa chưa nở, nụ tàn

                                                                lê du miên
* viết cho plh




bạn bè đã dọn cho mày một chỗ ở khang trang
bên triền đồi thoai thoải 
buổi sáng mày có thể nằm xem mặt trời mọc nhô cao qua ngọn núi 

Sài Gòn Nhỏ, một ngày chớm Đông mà ấm áp

Phạm Lê Huy



* Ngày N - 2 : Thứ Sáu,

Sài Gòn Nhỏ mưa dầm nhưng không nặng hột. Mưa dai dẳng suốt ngày, nhưng không đến nỗi… thúi đất. Màu trời xam xám, không xám xịt. Chốc chốc lại có cơn gió thoảng qua, không đủ lạnh. Có lẽ Cali đang chớm đông.

Wednesday, December 17, 2014

LẬT CHỒNG THƯ CŨ

Nguyễn Bích Sơn 




Chắt chiu những lá thư xanh cũ
Lòng vẫn mơ và vẫn thiết tha
(Du Tử Lê)

Không biết từ lúc nào tôi có thói quen là mỗi sáng thức dậy và mỗi tối trước khi ngủ, tôi phải đọc hai lá thư của anh. Tôi thấy lòng mình vui hẳn lên và đi vào giấc ngủ an lành, ấm áp... 

Tuesday, December 16, 2014

Mưa và Hoa

Vũ Hoàng Thư


Nhng cơn bão rt li ghé Nam Cali. Bui sáng đi làm sũng nước, xa l kt, chung quanh mình là mù, cánh qut nước quay liên hi. Ca đóng kín, nh hai câu thơ ca anh Võ Ý hi rt xưa anh y bay trong mưa và nh người em gái mt thi, mang máng như thế này:

Tri mưa bay phương m kín gió
Tôi còn đây em có như xưa

Cách trồng rau ngò om




Cây ngò om hay còn gọi là rau om, ngổ om có tên khoa học làLimnophila aromatica thuộc họ Mã Đề đây là loại rau thơm rau gia vị vùng nhiệt đới được sử dụng nhiều trong các món ăn Việt Nam

Monday, December 15, 2014

Hương xưa còn đọng

Phạm Thiên Thu


Từ trái sang : Cô Vương Thúy Nga - Cựu Hiệu Trưởng Nữ Trung Học Qui Nhơn,
 Cô Đặng Thị Yến (ảnh Giang N.Tuyết / Nữ Trung Học cung cấp)

* Yêu thương gửi theo hương hồn cô Đặng Thị Yến.

Cô Yến thương yêu,

Sáng nay là Chúa Nhật, trời Cali sau những cơn mưa luôn để lại chút không khí giá rét cho những người không quen chịu lạnh như em. Lợi dụng lúc đứa cháu ngoại còn đang say giấc, em tự thưởng cho mình một ly café sữa

Sunday, December 14, 2014

Có thể trị khỏi Ung thư phổi giai đoạn đầu

.\ .
Ung thư phổi là một trong những căn bệnh ung thư gây tử vong hàng đầu trên thế giới, mà nguyên nhân chủ yếu là do hút thuốc lá. Tuy nhiên các bác sĩ điều trị ung thư phổi cho rằng, căn bệnh hoàn toàn có thể được điều trị khỏi hoàn toàn nếu người bệnh được phát hiện bệnh sớm, và cách điều trị cũng không quá phức tạp như ở các giai đoạn muộn. Mời quý vị cùng tìm hiểu những thông tin này trong trang tạp chí sức khỏe đời sống do Việt Hà phụ trách.

Tình Đại Dương

Nhạc Sĩ Xuân Điềm & Đắc Đăng
Ca Sĩ Khánh Ly


Saturday, December 13, 2014

LÁ HUYẾT THƯ CUỐI CÙNG...

LÁ HUYẾT THƯ CUỐI CÙNG THẬT HAY 
CỦA HOÀNG HOA THÁM GỬI CHA NUÔI


Cụ Hoàng Hoa Thám

Đọc mấy lời trong bức thư cha nhủ,
Dòng lệ con hoen ố mảnh nhung y.
Nhớ ngày nào mang chí lớn ra đi,
Trong tâm khảm cha ghi nhiều kiêu hãnh.

MẸ MÀY CÓ KHỎE KHÔNG ?

Nguyễn Thị Thêm
 


Có những câu nói rất bình thường mà làm mình thật sự xúc động.

Trong đời sống vợ chồng có biết bao lời nói làm tan nát con tim. Làm vợ hoặc chồng mất ăn mất ngủ. Làm người vợ nước mắt tràn ra không ngăn được những đêm thao thức đau lòng. Làm người chồng mượn rượu giải buồn để thấy đời thật không còn gì tàn nhẫn, xấu xa hơn.

"Kẻ Gây Rối"

Trần Trung Đạo 


Theo kết quả thăm dò của công ty tư vấn Reputation Institute được công bố vào tháng Chính năm 2011, Nelson Mandela được chọn là lãnh tụ được yêu mến nhất, kính trọng nhất, thán phục nhất và tin tưởng nhất thế giới. Tổng thống Mỹ Barack Obama đứng hạng thứ 14, Thủ tướng Ấn Độ Manmohan Singh đứng hạng thứ 27, Thủ tướng Anh David Cameron đứng hạng thứ 34.

Quê Xa

Nhạc sĩ : Đức trí   Ca sĩ: Anh Khang 

 




Bỗng dưng thấy đời buồn hiu 
Không mê xem phim, chán Cafe chiều 
 Gió mang nỗi buồn quạnh hiu 
Gửi chút thương yêu về nơi tôi nhớ ..

Thursday, December 11, 2014

Chuyện 10 năm trước...

Chuyện 10 năm trước - Ngày 3 / 12 / 2004 - Một ngày như mọi ngày
Giao Chỉ - San Jose
      
Yêu ai hãy đưa qua Mỹ - Đây là thiên đàng.
Ghét ai hãy đưa qua Mỹ - Đó là địa ngục.
Tóm lược bản nhật ký hành quân của Bộ Chỉ Huy Tiền Phương Pháo Binh thuộc Sư Đoàn 2 TQLC. 


Ngày 3 tháng 12-2004, một xe tải của đặc công tự sát chở 500 cân thuốc nổ tông vào căn cứ Thủy quân lục chiến Hoa kỳ tại Terbit. Irag. Hai chiến binh can đảm của đơn vị Pháo Binh Sư Đoàn 2 đã kịp thời xông ra bắn chết tài xế. Chiếc xe nổ ngay tại trạm gác ngoài cổng. Sáu chiến binh bị thương. Hai anh chiến binh tiến đến gần xe tải đã bị tử thương. Chỉ Huy Trưởng căn cứ cho biết nếu không chặn đứng kịp thời, xe tải vào giữa căn cứ thì sẽ có nhiều người chết. Hai hạ sĩ quan trở thành anh hùng của đơn vị. Hạ Sĩ Wyatt quê tiểu bang Illinois. Hạ Sĩ Bình Lê, quê Việt Nam. Bị thương rất nặng, Bình phải cưa một chân, nhưng rồi vẫn không cứu được. Khi hấp hối, Bình yêu cầu TQLC liên lạc với mẹ ở Việt Nam. Bản tin kết luận. Ngoài vụ xe tải tự sát đánh bom không thành công, không có biến cố nào khác. Mặt trận miền Tây Irag vẫn yên tĩnh. Một ngày như mọi ngày. Chấm hết.

Những hòn đảo đẹp như cổ tích

Thúy Nguyễn sưu tầm

Những hòn đảo nhỏ tuyệt đẹp

Lâu đài cổ kính hiện lên giữa vòm cây sum suê trên hồ nước yên ả, cảnh tượng tuyệt đẹp chỉ có trong cổ tích này hoàn toàn có thật ngoài đời.


KÍ ỨC ĐỜI TÔI

Đào Thương



*PHẦN MỘT

ĐẢO CHÍNH NHẬT ( 9-3-1945 )
Vào khoảng 10 giờ đêm ngày 9/3/1945 tôi đang ngủ trên tấm phản giữa nhà với cha tôi ở thôn Vĩ Dạ bỗng cùng với mọi người trong nhà chợt thức giấc vì tiếng súng nổ âm vang về phía Tòa Khâm sứ Huế ( Trường Đại Học Sư Phạm Huế ngày nay). Bà con trong thôn la gọi nhau ơi ới “