Friday, July 22, 2016

Đừng để Sài Gòn thành “The Lost City” !

Phúc Tiến
“Khắp nơi trên thế giới, khi nhận ra những thành phố xưa đẹp đang mất đi, người ta đã và đang cố gắng làm những điều gì đấy để có thể hồi tưởng và khôi phục lại”.


Những kiến trúc mới hiện đại nhưng thô kệch 
xóa đi không gian xưa đẹp khu trung tâm (ảnh : P.T.)


Sài Gòn cuối mùa mưa - vẫn những cơn mưa chiều nũng nịu, lúc dài lúc ngắn. Thế nhưng, mưa những ngày tháng Tám, tháng Chín năm nay có khác. Thấy mưa cứ thêm buồn bởi vì trung tâm Sài Gòn, giao lộ Nguyễn Huệ / Lê Lợi đang ngổn ngang những hàng rào, lô cốt “đại công trường” - Có gì vui ? Nhìn xem, hàng cây xanh tram tuổi trước cửa Nhà hát lớn: cưa trụi ! Cái bùng binh - đài phun nước và hàng liễu đã quen thuộc hơn 50 năm - bị bứng mất ! Tòa nhà Thương Xá Tax đóng cửa, hấp hối trước tin một tòa nhà 40 tầng nào đấy sẽ thế chỗ... Chỉ vài năm nữa, thậm chí vài tháng nữa thôi, những kiến trúc xưa đẹp, những cảnh quan tiêu biểu còn sót lại ở khu trung tâm thành phố sẽ tan biến đi đâu đấy. Cho dầu, cuộc sống bao giờ cũng phải phát triển nhưng cái giá cho sự thay đổi ký ức trăm năm của một thành phố nếu cứ phải như thế thì buồn lắm chứ, đau lắm chứ, ức lắm chứ ! 

Chính trong những ngày mưa buồn như vậy, khi được Phạm Công Luận trao cho bản thảo Tập Một “Sài Gòn - Chuyện Đời Của Phố”, tôi càng đọc càng thấy rưng rưng. Hóa ra, Luận đã và đang âm thầm góp nhặt những mảnh vỡ của một Sài Gòn lấp lánh đa dạng cho trước nhất là thế hệ 50 tuổi của chúng tôi. Cảm ơn Luận, từ hồi đọc Tập Một và bây giờ Tập Hai, tôi gọi anh là “ông già 6x”. “Ông Sơn Nam 6x” đang cho chúng tôi xem lại cuốn phim ký ức Sài Gòn từ thuở thơ ấu của mình. Có lẽ những bạn “ngũ thập” và các bậc cao niên hơn nữa, khi đọc những chuyện đời do Luận chấp bút, sẽ nhận ra nhiều kỷ niệm tưởng chừng đã mất, song hóa ra vẫn còn đâu đấy thanh thoát. Với tôi, Luận đưa tôi trở lại “Vương Quốc” chợ Bến Thành, giản dị mà kỳ diệu từ những hình phù điêu ở bốn cửa chợ, cho đến những phận người nổi trôi theo các sạp hàng. Từ chợ Bến Thành, anh dẫn chúng ta đến Lăng Ông, Bà Chiểu, từ con phố Lê Công Kiều nhỏ xíu đến cả dinh Độc Lập khổng lồ… Và rồi, thật bất ngờ, Luận cho tôi gặp lại Ban Nhạc Tuổi Xanh ngày nào trên “Truyền hình băng tần số 9”. Ô hay, tôi gặp lại nỗi hồi hộp vào tuổi 12-13, khi bỗng dưng thấy một cô bé ca sĩ xinh xắn như thiên thần của Ban Tuổi Xanh từ tivi bước ra, hát “trong veo”, trong một buổi văn nghệ Tất Niên ở sở Mẹ tôi làm. Đây nữa, Luận giới thiệu tôi gặp những nghệ sĩ nổi tiếng, giờ đây “hồn muôn năm cũ” : Thanh Nga, Kiều Hạnh, Trịnh Công Sơn, Trần Văn Trạch… Có những người ít khi ta nghe thấy nhưng họ lại là những người đã góp phần làm ra và lưu lại ký ức Sài Gòn : nhà nhiếp ảnh Đinh Tiến Mậu, đạo diễn Kha Thùy Châu, họa sĩ Duy Liêm…

Luận không chỉ ghi lại cái ký ức chúng ta từng có mà còn giúp chúng ta khám phá thêm, tuyển chọn thêm những điều hay, tinh hoa của Sài Gòn xưa. Nhà Luận ở Phú Nhuận nhưng anh “thơ thẩn” khá nhiều ngóc ngách Sài Gòn. Luận làm báo nhưng cũng là người sưu tầm lịch sử, chịu khó làm quen đủ người tứ xứ. Anh tìm hỏi từ trí thức, nghệ sĩ đến doanh nhân, thợ thuyền và giới bình dân. Anh ghi lại câu chuyện nghe được, biết được từ gia đình, thân hữu và người dưng trước lạ sau quen. Không những thế, anh còn sục sạo các thư viện và những tủ sách, album ảnh gia đình. Luận có nhiều “hàng độc” để viết lắm: những căn nhà cổ, những bức tranh giấy và tranh kiếng Lục Tỉnh Nam Kỳ, những tấm ảnh “minh tinh, tài tử”, những tờ nhạc, tập báo, quyển sách xưa hiếm. Anh “moi móc” từ những vựa ve chai ngoài đường và trên mạng cho đến những sưu tập cá nhân ở Việt Nam và hải ngoại, để đưa ra những tư liệu không chỉ bằng chữ viết, chữ in mà còn là hình ảnh, lời kể, bức tranh, bức tượng, cuộn phim sống động. Tất cả những nhân chứng, vật chứng ấy thấm đậm cái nôn nao đi tìm sự thật và vẻ đẹp của ngày xưa và người xưa. Thấm đậm cái cách anh yêu Sài Gòn không ồn ào mà lại sâu lắng... Và rồi, trên cái vốn thông tin và tài liệu giàu có đấy, để viết được thành sách. Luận có được một sự quan sát tỉ mỉ và tìm kiếm nhẫn nại. Luận có được một thần thái, một cách viết nhẹ nhàng, không cần điệu nghệ, không cần khoa trương mà vẫn cháy bỏng tình yêu đất và người.

Có cần làm mất một Sài Gòn “French Town” của thế kỷ 20
khi bước qua thế kỷ 21 như khung cảnh phác họa này ? (ảnh : P.T.)
Tôi đọc và “khen” anh, và rồi, thật mắc cỡ, có lúc tôi “ghen” với anh. Tôi tự trách mình sao không viết thành sách, sao không kể bằng ảnh bằng phim những câu chuyện Sài Gòn, những con người Sài Gòn mà tôi đã biết từ lúc mê viết, mê sử đến giờ. Ôi, hóa ra, sách của “ông già 6x” đã và đang đốt lên dữ dội hơn nữa, trong tôi và có lẽ nhiều người yêu Sài Gòn, không chỉ là nỗi nhớ mà còn là nỗi lo lắng, sự thôi thúc phải ghi chép lại, phải giữ gìn được những điều hay đẹp về cuộc sống và con người của một thành phố lạ kỳ nhất Việt Nam này. Chợt nhớ, thỉnh thoảng, đi Đông đi Tây, tôi vẫn thấy có những quyển sách, những bức tranh, những cuộc triển lãm mang tên “The Lost City”. Khắp nơi trên thế giới, khi nhận ra những thành phố xưa đẹp đang mất đi, người ta đã và đang cố gắng làm những điều gì đấy để có thể hồi tưởng và khôi phục lại. Sài Gòn của chúng ta bước qua thế kỷ 21 với những biến đổi kinh tế vùn vụt, phải chăng cũng đang nhanh chóng trở thành “The Lost City” ? Không, không thể như vậy ! Những quyển sách về Sài Gòn xưa đẹp như Phạm Công Luận đang làm, những quán cà phê mang hình ảnh Sài Gòn ký ức đang mọc lên nhiều hơn. Và nữa, những bộ phim, sách ảnh khác tương tự đang xuất hiện nhiều hơn, đang giúp chúng ta tin rằng : Chắc chắn những ông già 6x và các thế hệ già hơn và ngay cả những người trẻ 8x, 9x đều không muốn Sài Gòn trở thành “The Lost City” ! Chúng ta phải viết tiếp, làm tiếp nhiều điều để mai này, không than khóc không buồn thảm khi cứ phải “đập cổ kính ra tìm lấy bóng”, phải không “ông Sơn Nam 6x” của tôi?
Phúc Tiến 
(Chiều mưa 9/10/2014)

Thursday, July 21, 2016

Nơi nghỉ chân cuối đường: hospice

BS Nguyễn Thị Nhuận
 
 

Hospice là danh từ mới được dùng trong y khoa vài chục năm nay, khó tìm chữ Việt Nam để dịch. Định nghĩa ban đầu của nó: nhà nghỉ chân cho khách qua đường. Vâng, đây là nơi nghỉ ở cuối con đường đời, giai đoạn mà ai cũng phải trải qua mặc dù nói đến thì ai cũng không muốn nói. Chúng ta có thể tạm dịch hospice là sự chăm sóc dành cho những người không còn sống bao lâu nữa, mục đích là làm phần cuộc đời còn lại này dễ chịu đựng hơn, cũng như phần tâm linh được thanh thản hơn.


Nếu bạn hoặc người thân bị một căn bệnh “cuối cùng” đã hết cách chữa, đây là lúc nên tìm tới nơi nghỉ chân cuối đường tức “hospice”. Chúng ta nên tìm hiểu cách thức hoạt động của hospice và cách dùng hospice để có được sự thoải mái và hỗ trợ cần thiết cho mình hoặc người thân cũng như gia đình và bạn bè. 


Chăm sóc cuối đời (hospice) là gì?
Chăm sóc hospice dành cho những người đang đi đến cuối đời. Dịch vụ chăm sóc người sắp chết này được cung cấp bởi một nhóm chuyên môn nhằm đem đến sự dễ chịu cho một người bị bệnh nan y bằng cách giảm đau và đáp ứng các nhu cầu vật chất, tâm lý, xã hội và tâm linh của họ. Để hỗ trợ gia đình người bệnh, hospice cũng cung cấp dịch vụ tư vấn, chăm sóc thay thế và trợ giúp thiết thực cho gia đình.

Không giống như các chăm sóc y tế khác, hospice không nhắm đến việc chữa bệnh. Mục tiêu của hospice là đem đến phẩm chất đời sống cao nhất có thể cho thời gian còn lại của bệnh nhân.

Hospice dành cho một người bị bệnh nan y dự kiến sẽ chỉ sống sáu tháng hoặc ít hơn. Điều này không có nghĩa là chăm sóc này chỉ kéo dài sáu tháng. Hospice vẫn có thể được cung cấp sau đó khi bác sĩ và nhóm chăm sóc xác nhận rằng tình trạng của bệnh nhân sẽ không kéo dài được.

Chăm sóc hospice không chỉ dành cho những người có bệnh ung thư mà còn có thể cho người có bệnh tim mạch, mất trí nhớ, suy thận hoặc bệnh phổi tắc nghẽn mãn tính.

Hospice đã được chứng minh là làm cho những người có bệnh nan y thấy đỡ hơn và sống lâu hơn. Ghi danh vào hospice sớm có thể giúp bạn hoặc người thân có mối quan hệ tốt với các nhân viên hospice, là những người có thể giúp chuẩn bị cho các nhu cầu cuối cùng của đời người.

Hầu hết các dịch vụ chăm sóc người sắp chết được cung cấp tại nhà - với một thành viên trong gia đình đứng ra làm người chăm sóc chính. Tuy nhiên, hospice cũng có tại các bệnh viện, nhà điều dưỡng, nhà lão và các cơ sở chuyên môn về hospice.

Bất kể hospice được cung cấp tại đâu, đôi khi bệnh nhân cũng cần được nhập viện, nếu một triệu chứng bệnh không thể được giải quyết bởi nhân viên hospice trong khung cảnh gia đình.

Nếu bệnh nhân nhận chăm sóc hospice tại nhà, nhân viên hospice sẽ thăm viếng thường xuyên để cung cấp các dịch vụ. Nhân viên hospice thường trực 24 giờ một ngày, bảy ngày một tuần. 


Đội ngũ chăm sóc hospice gồm những ai?
Một đội ngũ chăm sóc cuối đời thường gồm có:
Bác sĩ. Bác sĩ riêng của người bệnh và một bác sĩ hospice hoặc giám đốc y tế sẽ giám sát việc chăm sóc.
Y tá. Y tá sẽ đến nhà để cung cấp dịch vụ chăm sóc. Y tá cũng có trách nhiệm phối hợp công việc của đội ngũ chăm sóc.

Nhân viên y tế phục vụ tại nhà. Những nhân viên này cung cấp những chăm sóc hằng ngày như thay quần áo, tắm rửa và ăn uống.

Tư vấn tâm linh. Linh mục, sư thầy hoặc những người cố vấn tâm linh khác có thể hướng dẫn tâm tinh cho cả gia đình.

Nhân viên xã hội. Nhân viên xã hội cung cấp tư vấn và hỗ trợ. Họ có thể giới thiệu bệnh nhân và gia đình đến các hệ thống hỗ trợ khác.

Dược sĩ. Dược sĩ giám sát việc dùng thuốc và góp ý về những cách hiệu quả nhất để giảm các triệu chứng.
Các thiện nguyện viên. Những thiện nguyện viên đã được huấn luyện về hospice cung cấp các dịch vụ tùy thuộc vào nhu cầu của người bệnh và gia đình, như làm bạn hoặc săn sóc bệnh nhân thay thế cho người nhà để họ được nghỉ ngơi, giúp đỡ với việc chuyên chở hoặc các nhu cầu thiết thực khác.
Các chuyên gia khác, thí dụ như chuyên viên về tiếng nói, thể chất và nghề nghiệp trị liệu, nếu cần thiết.
Tư vấn cho sự mất mát. Những người này cung cấp hỗ trợ và hướng dẫn sau cái chết của người thân được chăm sóc hospice.
 

Chi phí cho hospice
Medicare, Medicaid, Bộ Cựu Chiến Binh và bảo hiểm tư nhân có thể trả tiền cho việc chăm sóc hospice. Mỗi chương trình có chính sách riêng về việc thanh toán cho sự chăm sóc, nhưng dịch vụ thường được dựa trên nhu cầu chứ không phải khả năng chi trả. Nên hỏi về cách thanh toán trước khi lựa chọn một chương trình hospice.
Để tìm hiểu về các chương trình hospice, nên nói chuyện với các bác sĩ, y tá, nhân viên xã hội hoặc nhân viên tư vấn, hoặc liên lạc với văn phòng địa phương hay tiểu bang về tuổi già. Cũng có thể hỏi bạn bè hoặc hàng xóm. Tổ chức National Hospice and Palliative Care Organization có một danh sách các tổ chức hospice đăng trên mạng.
 

Đánh giá một chương trình hospice
Để đánh giá một chương trình hospice, nên đặt câu hỏi về các dịch vụ cung cấp. Ví dụ:
Chương trình có được Medicare chứng nhận không? Chương trình có được xem xét và cấp phép bằng cách khác không? Chương trình có được công nhận bởi The Joint Commission không?
Đội ngũ chăm sóc gồm những ai? Huấn luyện và xem xét như thế nào? Người giám đốc y tế có bằng chứng nhận về hospice không?
Chương trình vì lợi nhuận hay không lợi nhuận?
Chương trình có một dược sĩ tốt để giúp điều chỉnh thuốc?
Những dịch vụ nào được cung cấp cho người bị bệnh nan y? Cách làm giảm đau và các triệu chứng khác?
Sau giờ làm việc có người trực để giải quyết vấn đề không?
Mất bao lâu mới được chấp nhận vào chương trình?
Những dịch vụ nào được cung cấp cho gia đình người bệnh? Có những dịch vụ thay thế cho người chăm sóc không? Chương trình có những dịch vụ an ủi người thân sau khi người bệnh chết?
Chương trình có các thiện nguyện viên không?
Nếu hoàn cảnh thay đổi, dịch vụ có thể được cung cấp ở một nơi khác không? Chương trình có hợp đồng với các nhà dưỡng lão địa phương? Có hcương trình tại nàh không?

Các chi phí hospice có được trả bằng bảo hiểm hay các nguồn khác, chẳng hạn như Medicare, không?
Nên nhớ rằng hospice nhấn mạnh vào sự chăm sóc hơn là chữa bệnh. Mục đích là để cung cấp sự thoải mái trong những ngày tháng cuối cùng của cuộc sống.
 

Chăm sóc cuối đời
Chăm sóc cho một người thân đang chờ chết không dễ dàng chút nào. Ngay cả khi bạn biết rằng kết thúc đang đến gần, bạn có thể không cảm thấy sẵn sàng. Hiểu được những gì sẽ đến - và những gì bạn có thể làm để tăng sự thoải mái của người thân yêu - có thể giúp bạn đối phó dễ dàng hơn.
Người thân của bạn có thể lựa chọn sự chăm sóc cho những ngày cuối cùng của cuộc sống. Các chọn lựa này có thể gồm:

Chăm sóc tại nhà. Rất nhiều người chọn chết tại nhà mình hoặc tại nhà của một thành viên trong gia đình. Bạn có thể đảm nhận vai trò của người chăm sóc hoặc thuê các dịch vụ chăm sóc tại nhà. Chăm sóc hospice - dịch vụ giúp bảo đảm phẩm chất cao nhất của cuộc sống cho thời gian còn lại - có thể được cung cấp tại nhà.
Chăm sóc bệnh nhân nội trú. Một số người có thể muốn sự chăm sóc toàn thời gian tại một nhà dưỡng lão, bệnh viện hay nhà hospice. Chăm sóc hospice cũng có thể được cung cấp ở các môi trường kể trên.

Khi thảo luận về các chọn lựa với người thân của bạn, hãy xem xét về sở thích của mình cũng như nhu cầu vật chất, tình cảm và tâm lý xã hội đặc biệt. Tính xem có được bao nhiêu sự trợ giúp từ gia đình và bạn bè. Để được giúp chọn chăm sóc tốt nhất, nên nói chuyện với đội ngũ chăm sóc sức khỏe người bệnh hoặc một nhân viên xã hội. Bạn có thể yêu cầu được giới thiệu đến các chuyên gia chăm sóc hospice.

Người bệnh có thể nói về tâm linh hoặc ý nghĩa của cuộc sống. Đừng ép họ nói về những vấn đề này nhưng nếu nó được họ đề cập tới, nên khuyến khích người bệnh nói ra để khám phá và giải quyết cảm xúc của mình. Bạn có thể hỏi người bệnh những câu hỏi mở về niềm tin và kinh nghiệm của mình hoặc những khoảnh khắc ý nghĩa nhất của họ. Bạn có thể mời một vị lãnh đạo tinh thần đến thăm và nói chuyện với người bệnh.
Bạn có thể giúp người bệnh nói ra mong muốn cuối cùng của họ tới gia đình và bạn bè. Khuyến khích người bệnh chia sẻ cảm xúc của mình, lời cám ơn và tha thứ, và cho người thân cơ hội để nói lời tạm biệt. Điều này có thể kích thích thảo luận về những suy nghĩ quan trọng chư từng nói ra, có thể có ý nghĩa cho tất cả mọi người.

Người bệnh cũng có thể muốn để lại một di sản - chẳng hạn như việc tạo ra một bản ghi âm về cuộc sống của mình hoặc viết thư cho những người thân yêu, đặc biệt là liên quan đến những sự kiện quan trọng trong tương lai.

Thật khó để dự đoán chính xác khi nào người bệnh sẽ chết. Tuy nhiên, khi cái chết gần đến, người bệnh có thể biểu lộ các dấu hiệu và triệu chứng cho thấy họ đã đến cuối đời, thí dụ:
Bồn chồn và kích động. Người bệnh có thể thường xuyên thay đổi vị trí.
Khép kín, thu lại. Người bệnh có thể muốn thu rút lại, không còn quan tâm đến bạn bè hoặc các hoạt động yêu thích.

Buồn ngủ. Người bệnh có thể thấy buồn ngủ, ngủ nhiều hơn hoặc có giấc ngủ không liên tục.
Mất cảm giác ngon miệng. Người bệnh có thể ăn và uống ít hơn bình thường.
Dừng hoặc thay đổi hơi thở. Điều này có thể xảy ra khi người bệnh đang ngủ hay thức.
Mặc dù bạn không thể thay đổi những gì đang xảy ra với người bệnh, bạn có thể giúp họ dễ chịu nhất có thể - với sự hỗ trợ của các chuyên gia chăm sóc hospice.
Sau đây là những cách giúp người bệnh cảm thấy dễ chịu hơn:
Nếu:

- Người bệnh không còn ăn hoặc uống: Giữ miệng ẩm với mẩu nước đá hoặc một miếng bọt biển ướt. Bôi dầu trơn lên môi để bớt khô.
- Khó thở: Đặt đầu về một bên, kê chiếc gối dưới đầu. Oxy hoặc máy tạo độ ẩm phun sương mát (cool humidifier) cũng có thể giúp làm dễ chịup. Hỏi nhân viên y tế xem có thể cho thuốc để bớt khó thở.
- Không kiểm soát tiêu tiểu: Dùng miếng đệm hoặc một ống thông để giữ cho người bệnh khô và sạch sẽ.
- Không nói được: Nói chuyện với người bệnh bằng một giọng nhẹ nhàng.

- Bị kích động hay bối rối: Hãy bình tĩnh và yên tâm. Nhắc nhở cho người bệnh biết họ là ai và đang ở đâu. Hỏi nhân viên y tế để được giúp đỡ nếu người bệnh quá sức kích động.

- Có vẻ đau đớn: Hỏi nhân viên y tế để điều chỉnh thuốc.
Người bệnh có thể trải qua một thời gian ngắn đột tăng năng lượng và trở nên tỉnh táo như bình thường. Đây là một phần thường có của cái chết đang đến. Nếu điều này xảy ra, nên tận dụng thời gian tỉnh thức còn lại của người thân và nói lời tạm biệt cuối cùng.

Đối với nhiều gia đình, luôn có mặt và cầu nguyện bên giường bệnh của người thân là một cách để thể hiện sự hỗ trợ và tình thương yêu. Nếu bạn quyết định có mặt, nên tiếp tục nói chuyện với họ. Nếu bạn nghĩ rằng người bệnh muốn chia sẻ thời gian này với những người khác, nên mời các thành viên gia đình hoặc bạn bè thân thiết đến để tỏ lộ sự hỗ trợ. Bày tỏ tình yêu của bạn đến người bệnh, nhưng cũng cho người bệnh biết rằng họ có thể ra đi thanh thản.



BS Nguyễn Thị Nhuận
VienDongDaily.Com

______________________________________________________________________

Wednesday, July 20, 2016

Viết cho anh… Ông xã “bảy bó”

Kim Loan



Anh…

Thời gian qua mau thật, mới tháng trước hai con vừa chúc mừng em đã bước vào tuổi “Hưu Non” thì kế tiếp Chủ Nhật ngày 8 tháng 5 này lại là Mother’s Day.
Vẫn câu hỏi dí dỏm hằng năm của Tí Anh nhà mình :

- Sao… Năm nay má muốn con đưa đi chơi biển hay núi ?

Saturday, July 16, 2016

HÃY CÒN XANH LẮM



* Ghi nhận của Định Văn trong ngày Đại Hội LTQN 2016 / Nam Cali.

"Tự thân hai chữ TÌM VỀ đã hàm chứa một sự thôi thúc mãnh liệt trong trái tim mỗi người" - (Văn Công Định, Hội Trưởng LTQN Nam Cali). 

Mới 9 giờ 30 sáng Chủ nhật (10/7/16), anh Trưởng Ban Tiếp Tân Võ Ngọc Uyển đã có mặt cùng anh Huỳnh Quang Dao và các chị Phí Thị Hiếu, Huyền Nhung, Thế Thái, Liên Hương, Ngọc Nga, Thanh Bình, Ái Nguyệt, Yến Anh, Mai Hoa, Ngọc Lựu, Phạm Thiên Thu, Lê Phượng, Mỵ Hoa, Vương Tấn... xinh xắn trong tà áo dài màu xanh da trời, tất bật đón tiếp thầy cô, quan khách và bằng hữu về tham dự Đại Hội. Hội trường Paracel đẹp hơn, được Quốc Tuấn góp công trang trí, dường như nhỏ lại với lượng người ngày càng đông náo nức kéo về. Vẻ rạng rỡ trên khuôn mặt biến con người bỗng chốc hoá trẻ thơ. Mọi người đang sống trong một không gian, thời gian khác : “Một Vùng Trời Kỷ Niệm”.

Trưởng Ban Tổ Chức Văn Công Định ngỏ lời chào mừng
quý Thầy Cô và Thân Hữu 

Friday, July 15, 2016

Liên khúc Đồng xanh - Giàn thiên lý đã xa

Bằng Kiều - Tuấn Ngọc  

Liên Khúc Đồng Xanh và Giàn Thiên Lý Đã Xa là tác phẩm viết lời Việt từ 2 bài hát nổi tiếng của thế giới là Green Field & Scarborough Fair.

 

 

                                
                      Và giờ ta còn đứng đây giữa vùng hắt hiu
                      Trời không một chút mây đã khô cằn trong đáy tim
                      Sao ta còn đứng mãi như người tình mong đợi ai
                      Sao ta còn đứng mãi để nghe tâm hồn tê tái
                      Và đã bao năm rồi ta đứng chờ giữa cánh đồng ..

 ***

                ...   Giờ đã đến lúc tan ánh mặt trời
                      Giàn thiên lý đã xa mãi người ơi!
                      Lấp đất hố tôi, lấp với đôi tay cô nàng
                      Thì hãy chôn, trái tim non buồn thương

_____________________________________

Wednesday, July 13, 2016

Người Việt hải ngoại làm nước mắm tại gia

PHÓNG SỰ CỘNG ĐỒNG
Người Việt hải ngoại tự chế biến nước mắm để dùng 

 Sau khi hàng loạt cá chết cánh đây khoảng 2 tháng tại các tỉnh miền Trung với nghi ngờ rằng do độc nhiễm bởi chất khoá học xả ra từ khu vực bờ biễn Vũng Áng do công ty chế tạo sắt thép Formosa gây ra, một số thông tin trong nước cho biết có nhiều tấn cá đã được các buôn gia chuyễn đi làm nước mắm, chúng tôi đã tiếp chuyện cùng với một số người Việt Hải ngoại và nghe họ chia sẻ về vấn đề nước mắm có khả năng được chế biến từ số cá này. ​Quan ngại về việc sử dụng nước mắm không tinh khiết, chúng tôi có cơ hội tiếp chuyện cùng với ông Tiến Nguyễn, gia đình của ông đã tự chế biến nước mắm để sử dụng trong nhiều năm nay, ông luôn theo dõi và cập nhật tin tức trong nước và ông chia sẻ với chúng tôi qua phóng sự dưới đây.










Mời quý vị ghé thăm trang nhà của SBTN tại địa chỉ: WWW.SBTN.TV 

SBTN 

__________________________________________________________

Tuesday, July 12, 2016

Người Việt và mảnh vườn con trên quê hương mới - Phần # 2

Quinhon11 

Vườn nhà T. Nguyễn - Hạnh phúc đời thường

 


QN xin giới thiệu đến quí độc giả, thân hữu những tấm hình mộc mạc minh hoạ phần nào đời sống của người Việt hải ngoại. 

Những tấm hình đời thường dưới đây từ vườn nhà Anh T. Nguyễn. Một mảnh vườn đầy đủ cây trái, gia cầm. Một khung cảnh tràn ngập sinh khí, niềm vui.. ngay giữa lòng thành phố - thuộc tiểu bang Louisiana .
Dù chỉ là những tấm hình, nhưng tự nó đã nói lên được rất nhiều cuộc sống giản dị, bình iên và hạnh phúc của người Việt Hải ngoại. Nơi đây, tuy không phải là nơi thế hệ chúng mình sinh ra, lớn lên.. nhưng đã có hơn một nửa đời người gắn bó. Nơi đây cuộc sống được cơm no, áo ấm, đêm ngủ không giật mình, không lo thức ăn độc hại, không sợ bị cướp đất, cướp nhà, tự do ăn nói, tự do hít thở, được tôn trọng và.. được tự do làm người...

Sunday, July 10, 2016

Người Việt và mảnh vườn con trên quê hương mới. (1)

Qui nhon11

Vườn nhà chị Marian Lý - Một chốn bình yên



QN xin giới thiệu đến quí độc giả, thân hữu những tấm hình mộc mạc minh hoạ phần nào đời sống của người Việt hải ngoại. 
Những tấm hình dưới đây từ vườn nhà chị Marian Lý. Một mảnh vườn đầy đủ cây trái, gia cầm. Một khung cảnh tràn ngập sinh khí, niềm vui.. ngay giữa lòng thành phố San Jose - California

Friday, July 8, 2016

Dọn Dẹp

Tuyết Vân 

 

 Và tôi quyết định đi mua cái bookcase ở Ikea. Đồ đạc trong nhà nhiều quá, chịu không nỗi. Mà phải có đồ gì quí báu đâu. Chỉ là sách vở của hai đứa con. Cộng thêm sách mà tôi đã tích trữ từ bao năm qua để dành khi nào ở không thì đọc. Cộng thêm những folder, binder hãng tôi làm đã bỏ đi khi họ remodel office. Thấy đồ còn tốt quá, tôi tiếc nên đem về nhà hết. Thì giờ vẫn chưa có. Folder, binder vẫn chưa dùng. Tôi sắp vào trên chiếc bàn dài thành hai ba dãy trông thật không thẫm mỹ chút nào.

Wednesday, July 6, 2016

Đỉnh danh vọng và đáy địa ngục

Nguyễn Tuấn Khoa
Thầy Nguyễn Thanh Thu và học trò Nguyễn Tuấn Khoa.
(ảnh Nguyễn Tuấn Khoa)

Miền Nam Việt Nam trước 1975 không ai không biết đến điêu khắc gia (ĐKG) Nguyễn Thanh Thu, tác giả bức tượng Thương Tiếc đặt tại Nghĩa Trang Quân Đội trên xa lộ Biên Hòa năm 1966. Chính đứa con mà ông yêu quý nhất này đã đưa ông lên đỉnh danh vọng để rồi đẩy ông xuống đáy địa ngục. Ký ức tháng Tư Đen cùng câu chuyện hơn 41 năm qua lời kể của thầy tôi, thật nặng nề.