Friday, October 20, 2017

Dù bạn sinh quán ở đâu...

Sưu tầm

Dù bạn sinh quán ỏ đâu, trước 1975 đã sống lâu tại Sài Gòn, bạn vẫn là: NGƯỜI SÀI GÒN.

Lần đầu tiên lên Sài Gòn là để đi thi đại học.

Tôi và một thằng bạn thi chung trường nên đi chung với nhau. Ở thì không lo vì đã có nhà người quen ở bên kia cầu chữ Y. Chỉ lo cái chuyện ăn uống giữa hai buổi thi. Ngay sau khi thi xong môn đầu tiên, hai đứa kéo nhau ra quán cạnh trường kêu hai dĩa cơm sườn. Cầm cái muỗng, cái nĩa để ăn cơm dĩa mà cứ lọng cọng. Ăn hết dĩa cơm, uống cạn mấy ly trà đá tự múc ở trong cái xô để ở góc quán, mà bụng vẫn trống không.

Nhỏ lớn ở quê khi nào đi đâu xa thì cơm đùm, cơm bới mang đi theo chứ có khi nào ăn cơm tiệm để mà biết kêu cơm thêm. Kêu thêm dĩa nữa thì không dám, vì sợ không đủ tiền ăn cho ngày mai, ngày kia… Ngó quanh ngó quất, thấy bàn nào cũng để một nải chuối, mọi người ăn xong cứ thuận tay bẻ, người một trái, người hai trái. Thế là hai đứa sáng mắt, chuối này chắc người ta cũng cho không như trà đá. Vậy là, chỉ một loáng nguyên cả nải chuối để trên bàn chỉ còn đống vỏ. Khi tính tiền, thấy phụ quán cứ đếm đi đếm lại mấy cái vỏ chuối để trên bàn rồi nhìn chằm chằm, thỉnh thoảng lại liếc qua bà chủ quán đang đứng gần đó cười mím chi thì đâm lo. Không biết tiền mang theo có đủ để trả không.

Nhìn hai đứa gom từng đồng bạc để bỏ lên bàn, bỗng nhiên chủ quán bước lại. Thôi, tính hai dĩa cơm thôi. Phần chuối chắc là không biết có tính tiền nên lỡ ăn, chị không tính. Ngày mai ăn có thiếu thì cứ kêu cơm thêm mà ăn, để bụng đói không làm bài được đâu.

Chỉ có nải chuối, cho thấy tính cách người Sài Gòn.

Cuộc sống không thẳng tắp. Bon chen lên Sài Gòn không phải lúc nào cũng dễ kiếm tiền. Cũng trong những năm thập niên 1980, có lần, tôi thử sức mình với nghề đạp xích lô. Mượn chiếc xe của ông chú vào buổi sáng, lúc ấy chú cho xe ở nhà để ngủ sau một đêm chạy mối chở hàng. Lần đầu tiên chạy xích lô chỉ có chạy xe không từ bên này sang bên kia cầu chữ Y đã muốn hụt hơi. Thế nhưng vẫn rán vì trong túi không còn tiền. Chạy lòng vòng Sài Gòn cả tiếng đồng hồ, ngang qua rạp Quốc Thanh (đường Nguyễn Trãi), thấy một đôi nam nữ đi ra, tay ngoắt, miệng kêu: Xích lô !”. Luồn tay kéo thắng ngừng xe lại hỏi: Anh chị đi đâu ?”.

-
Cho ra bến xe Miền Tây. Nhiêu ?

Dân miền Đông mới lên Sài Gòn tập tành chạy xe kiếm sống, biết
bến xe Miền Tây đâu mà cho giá. Thôi đành chơi trò may rủi: Dạ, em mới chạy xe chưa rành đường, anh chị chỉ đường em chở. Tới đó cho nhiêu thì cho.

Tưởng không biết đường thì người ta không đi, ai dè cả hai thản nhiên leo lên. Người con trai nói: “Mười lăm đồng mọi khi vẫn đi. Cứ chạy đi tui chỉ đường.

Sức trẻ, thế mà vẫn không chịu nổi đường xa, đạp xe chở hai người từ rạp Quốc Thanh đến chân cầu Phú Lâm thì đuối, liệu sức không thể nào qua khỏi dốc cầu đành tính chước bỏ của chạy lấy người. Xuống giọng: Em mới chạy xe, đi xa không nổi. Anh chị thông cảm đi xe khác giùm.

Ai ngờ người con trai ngoái đầu lại: Tui biết ông đuối từ hồi nãy rồi. Thôi leo lên đằng trước ngồi với bà xã tui. Đưa xe đây tui đạp cho. Tui cũng từng đạp xích lô mà !”. Thế là, vừa được khách chở, lại vừa được lấy tiền. Không phải 15 đồng mà tới 20 đồng.

Chắc cũng chỉ có người Sài Gòn mới khoáng đạt như vậy !

Người Sài Gòn tốt bụng, chia sẻ không từ những chuyện cá biệt, người nơi khác vào Sài Gòn hỏi đường thật dễ chịu. Già trẻ, lớn bé, gặp ai hỏi người ta cũng chỉ dẫn tận tình. Có nhiều người còn bỏ cả công việc để dẫn kẻ lạc đường đi đến đúng địa chỉ cần tìm. Có những địa chỉ nhiều người hỏi quá, thế là người Sài Gòn nghĩ cách viết hoặc bỏ tiền ra đặt làm một cái bảng đặt bên lề đường, gắn vào gốc cây. Đôi khi, kèm theo một câu đùa, câu trách rất Sài Gòn ở cái bảng này khiến ai đọc cũng phì cười. Như cái bảng viết trên nắp thùng mốp trên đường Sư Vạn Hạnh mới đây: “Bà con nào đi photo thì qua bưu điện bên đường. Hỏi hoài mệt quá !”.

Đi xe ôm, taxi, gặp đúng dân Sài Gòn thì mười người hết chín không lo bị chặt chém, vẽ vời. Đôi khi, kêu giá là vậy, nhưng khách không có tiền lẻ hoặc hết tiền người ta còn bớt, thậm chí cho thiếu mà không cần biết khách ở đâu, có trả hay không. Với người Sài Gòn, đó là chuyện nhỏ.

Ở Sài Gòn, cho tới bây giờ vẫn còn nhiều nhà để một bình nước suối trước nhà, kèm thêm một cái ly, một cái bảng nước uống miễn phí.

Và bình nước này không bao giờ cạn, như lòng tốt của người Sài Gòn. Sẽ có nhiều người bảo cái ly nhiều người uống, bẩn chết đi được, nhưng không biết họ có cách nào hay hơn ? (mua ly giấy, uống xong vứt... mời các người ấy về Sài Gòn mua ly giấy cho khách thập phương dùng).

Có người đã phát hiện, khi bạn chạy xe trên đường phố Sài Gòn, nếu có ai đó chạy theo nhắc bạn gạt cái chân chống, hay nhét lại cái ví sâu vào túi quần thì đích thị đó là người Sài Gòn !.

Bi giờ còn vậy nữa không ? Cũng còn, nhưng mà nếu bạn không gặp người như vậy ở Si Gòn là vì những người mà bạn gặp đó không phải là người Sài Gòn !

* * *

Tui hỏi anh cyclo Đạp từ rạp Rex về cầu Chông (nhà tui) giá bao nhiêu ?”. Anh nói “20 ngàn. Tui nói 30 ngàn th tui mới đi”. Anh cyclo lập li 20 ngàn”. Tui cũng nói như cũ. Anh cyclo tưởng tui là thằng này khùng và nói “Thôi lên xe đi”. Đến nhà, tui đưa anh 30 ngàn và cm ơn. Năm 1978 khi ra tù tại ga xe lửa đường Lê Lai, một anh cyclo đến hỏi tui “Về đâu ?”, nhưng khi nhìn thấy bộ đồ tù tui mặc nên anh ni câu mà tui nhớ đời "Lên đi thằng ông nội, tui chở về... Không có tính tiền đâu". Làm sao tui quên được câu nói đó.

Người Sài Gòn là như vậy bạn ơi

*** Đó là "Người Sài Gòn Xưa", còn "Người Sài Gòn Nay" thì chẳng biết sao !?!?!?


Sưu tầm

________________________________

Thursday, October 19, 2017

Thuốc mới Semaglutide vừa giúp ngăn bệnh tiểu đường tiến triển, vừa giúp giảm cân.


Một loại thuốc viên mới có thể vừa giúp ngăn chặn bệnh tiểu đường loại 2 tiến triển ,vừa giúp người uống giảm cân

Bệnh tiểu đường có chữa được không?

.

Bệnh tiểu đường là tình trạng rối loạn chuyển hóa chất đường glucose trong máu, khi insulin của tuyến tụy bị thiếu hay giảm tác động trong cơ thể, dẫn tới tế bào trong cơ thể không sử dụng được đường glucose trong máu, khiến cho lượng đường trong máu tăng cao.
Bệnh tiểu đường có chữa được không?

Wednesday, October 18, 2017

Tại sao lương thiện hiếm, quý và… khó?

By: Trần Văn


Tuần này, dư luận Việt Nam nghiêng ngả trước sự kiện Công ty Xăng dầu Idemitsu Q8 (IQ8) khai trương cây xăng đầu tiên ở Việt Nam.

Tuesday, October 17, 2017

OKINAWA - Kỷ niệm qua những cánh thư..

Quinhon11




Fr: NH / Sep -2017

Chào thân mến
Tôi đường đột gửi thư này đến Qui nhon có lý do như sau.
Tình cờ thông qua người bạn đăng 1 tấm hình trên trang FaceBook nên có nhìn lại được vài người bạn quen vào thời 79 ở trại Tỵ nạn Motobu Okinawa.  Thời đó Ba tôi có làm thông dịch cho trại 1 thời gian. Ba tôi là người Nhật, gốc ở Okinawa. Họ là TOMA.

Monday, October 16, 2017

Mắm ruốc xào kiểu Huế




Mắm ruốc xào là món ăn dân giã nhưng lại vô cùng kích thích vị giác bởi mùi hương nồng nàn, vị mặm ngọt đậm đà đưa cơm vô cùng.

Sunday, October 15, 2017

CÁI TÔI CỦA NGƯỜI VIỆT

Từ Thức

Tại sao cái tôi, cái égo của người Việt lớn thế ? Tôi gặp không biết bao nhiêu người vỗ ngực, tự cho mình là vĩ nhân. Không phải chỉ vỗ ngực, còn trèo lên nóc nhà gào khản cổ : “Tôi giỏi quá, tôi phục tôi quá, tại sao tôi tài ba đến thế ?”.

Saturday, October 14, 2017

Tháng mười vào thu - Buồn vui cùng cây cỏ

Qunhon11

Mới đó mà tháng 10. Buổi sáng ra vườn có chút lành lạnh, chợt nhớ mùa thu đã về. Trong sân, những chùm hoa điên điển vàng rực, dịu dàng làm điệu cùng cây cỏ. Hai bên hàng rào hoa mướp, hoa khổ qua, hoa bí cũng chen chân góp mặt với đời. Bên cạnh là sắc hồng thắm, rực rỡ của đám hoa ti-gôn nổi bật giữa đám lá xanh.. Cái cảm giác thư giản, khi đứng giữa vườn nhà thật khó tả. Mình rất iêu thích những giây phút này.

Thursday, October 12, 2017

NHA TRANG NGÀY VỀ

Cẩm Tú Cầu

Ảnh trên NET 

Tôi không ngờ thung lũng Ayunba lại là vựa lúa, vựa hoa màu của miền đất tây nguyên. Sáng nay tôi ngang qua vùng này, thấy xe gặt đập liên hợp đậu hai hàng dài ven đường. Nhà nào ở đây cũng có sân rộng để phơi lúa, tôi thấy một số lúa đã vào bao, chất la liệt. Tôi nhìn quanh một cánh đồng ngút ngàn, chạy tới tận chân trời. Người người rộn rịp, đông vui, trên cao mây trắng hững hờ, nắng vàng khoe sắc...Ngoài lúa còn có những nương sắn, bắp, đậu khoai bạt ngàn.

Wednesday, October 11, 2017

Hồn quê hương qua tô canh Mướp

Quinhon11




Mình thích ăn canh mướp lắm, nhưng mấy năm nay không trồng vì vườn nhà không có nhiều đất. Hơn nữa cũng không có thời gian chăm sóc. Nói thì nói vậy, nhưng tính ham cây không bỏ được. Hôm nọ đi chợ HK, thấy họ có để bán một dãy cây con. Tò mò lại gần coi thì thấy có cây mướp khía và cây bí Đ. không biết sao cái tag đã đứt mất nữa chừng xuân chỉ còn chữ Đ. Mình tài lanh, nhìn lá đoán là bí đao, nên mua mỗi thứ một cây về trồng cầu may.