Wednesday, December 7, 2016

NGƯỜI HỌC TRÒ ĐẠP XÍCH LÔ

Lê Khánh Mai
* Nhận từ email của Lê Thị Huệ

(anh: Internet)
Kết thúc đợt công tác ở Hà Nội, tôi trở về trên chuyến tàu Thống Nhất, đến ga Nha Trang lúc 12 giờ đêm. Chị phát thanh viên đón chào hành khách bằng cái giọng trầm khàn vọng vào đêm sâu làm cho cả con tàu bừng tỉnh giấc. Niềm háo hức của người đi xa, về với nơi thân thuộc gắn bó khiến bước chân tôi nhanh nhẹn lạ thường. Nhoáng một cái tôi đã ở ngoài phố. Thật yên tĩnh: vườn hoa với những chiếc ghế đá trầm ngâm; con đường thoáng đãng, mải miết chạy dài về phía biển. Tôi gọi xích lô để được về thật nhanh với ngôi nhà ấm cúng, nơi có những đứa con kháu khỉnh, mà những ngày xa lòng tôi nôn nao nhớ. Một người đạp chiếc xích lô tiến lại. Dưới ánh điện nhập nhoà, tôi thấy đó là một thanh niên dáng dong dỏng, mặc chiếc áo sẫm màu vá nhiều miếng to, chiếc mũ lá rộng vành sụp xuống mặt. Cậu ta còn quá trẻ - tôi đoán vậy.

- Về phố Cửu Long bao nhiêu em?

Tôi hỏi giá, vì nghe nói giá xe ban đêm gấp đôi ban ngày, vả lại túi tôi đã cạn sau chuyến đi dài.

- Dạ mười ngàn.

Chàng trai đáp một cách từ tốn và rất nhỏ. Tôi nghĩ, không phải đi bộ quãng đường hai cây số, mà chỉ mất chừng ấy tiền thì không nên đắn đo. Nhưng tôi có quyền mặc cả cơ mà:

- Năm ngàn nhé!

- Dạ.

Tiếng “dạ” có vẻ nhỏ hơn. Tôi lên xe, thầm nghĩ chàng trai này dễ chịu thật, loại người chăm chỉ đây, chắc hoàn cảnh khó khăn nên mới phải làm lụng đêm hôm vất vả thế này.

Thành phố ngủ say. Không có tiếng động nào ngoài tiếng xích xe nhịp đều đều theo đôi chân mải miết của chàng trai. Những vòm cây, những mái nhà tôi đã bao lần đi qua, dừng lại, ngắm nhìn, vậy mà trong đêm, tất cả trở nên lạ lẫm. Tất cả đột ngột hiện ra rồi lặng lẽ lùi vào vắng vẻ. Tôi yêu sự yên tĩnh này bằng một cảm xúc mới mẻ như lần đầu tiên tôi nhận ra cái thơ mộng của phố xá lúc đêm khuya. Tôi hít sâu vào lồng ngực, hưởng lấy chút không khí trong lành ẩm ướt hơi sương. Chưa kịp nghĩ ngợi gì thì xe đã dừng lại trước cảnh cổng sắt sơn xanh ẩn giữa bờ hoa giấy. Tôi trả tiền, chàng trai không nhận, chỉ vội vã quay xe, rồi nói, vẫn cái giọng rất nhỏ:

- Cô về nghỉ ạ, em đi.

Bây giờ tôi mới ngẩn nhìn chàng trai:

- Phương!

Tôi thốt lên ngạc nhiên, ngỡ ngàng nhận ra cậu học trò lớp 12A mà tôi đang là Giáo Sư Hướng Dẫn. Không nói được gì thêm, tôi đứng trân trân giữa đường nhìn theo bóng Phương lẫn vào phố vắng. Một cảm giác xấu hổ làm tôi đau nhói. Tôi trách mình sao vô tình đến thế? Sao tôi không nhận ra Phương. Có phải vì em mặc chiếc áo vá nhiều miếng to? Tôi lại còn mặc cả tiền bạc nữa chứ. Điều này có vẻ mâu thuẫn với những những gì hay ho mà tôi say sưa rao giảng trên lớp. Những ý nghĩ xót xa dày vò khiến tôi đứng ngoài phố một lúc lâu mới gọi người nhà mở cửa. Đêm ấy tôi trằn trọc cho đến khi đài phát thanh thành phố truyền đi bản nhạc quen thuộc đầu tiên trong ngày.

                                                                        * * *

Tôi đến lớp với tâm trạng buồn khó tả. Câu chuyện hôm qua giúp tôi hiểu rằng không thể đánh giá học sinh một cách hời hợt, nông cạn. Năm mươi học sinh ngồi đây là năm mươi thế giới bí ẩn. Tâm hồn các em như cầu vồng bảy sắc mà ta bất chợt nhìn thấy nhờ những tia sáng mặt trời.

Phương vẫn ngồi kia, góc cuối lớp, nét mặt không gì đổi khác, mà sao bây giờ tôi mới nhìn kỹ, cái mũi cao thẳng trên khuôn mặt khôi ngô, đôi mắt luôn ngời lên ánh nhìn thông minh và ngay thật. Bao giờ Phương cũng chỉnh tề với mái tóc gọn gàng, áo sơ-mi tém trong chiếc quần xanh ngay ngắn. Cái dáng cao và nước da trắng làm nên vẻ thư sinh, khiến tôi không nhận ra em trong “vai” chàng trai đạp xích lô đêm qua.

Tôi nhớ lại những cuộc họp hội đồng giáo dục, nhiều ý kiến phản ánh tình hình học sinh. Để tiếp tục cắp sách đến trường đối với các em không đơn giản chút nào. Có em phải bán trứng luộc trên tàu, bán hàng rong ngoài bờ biển, gánh nước thuê, đạp xích lô… Tôi cho rằng đó là những thực tế không tránh khỏi của miền Nam sau “giải phóng”, nhưng lại đinh ninh rằng lớp tôi không có những trường hợp như vậy, bởi vì ánh mắt các em bình thản, vô tư lắm. Hoá ra lâu nay tôi toàn nhận xét học sinh theo cảm tính. Tôi có biết đâu, đằng sau tiếng cười hồn nhiên của các em là một cuộc sống đầy vất vả, lo toan.

Tôi không thể làm ngơ trước một học trò như Phương được. Tôi phải tìm hiểu hoàn cảnh, tâm tư của em, ý nghĩ đó thúc bách tôi mạnh mẽ. Giờ nghỉ, tôi gọi Phương ra hành lang.

- Hôm qua cô có lỗi là không nhận ra em. Cám ơn em đã đưa cô về nhà, nhưng tại sao em lại có vẻ tránh cô thế nhỉ?

- Thưa cô, em thực sự không muốn cô phải bận lòng nhiều vì chúng em…

- Sao em phải đạp xích lô ban đêm?

- Dạ, em thuê chiếc xích lô này. Chủ xe đi ban ngày, ban đêm họ nghỉ, cho thuê.

- Đêm nào cũng vậy, còn thời gian nào mà nghỉ ngơi?

- Thường lệ cứ 7 giờ tối, em đi các phố đón khách, sau đó lên ga chờ khách xuống tàu. Em về nhà lúc 2 giờ sáng ngủ đến 5 giờ dậy, đi học.

- Ngủ ít vậy mà cô  không thấy em ngủ gật?

- Dạ, em quen rồi.

- Cô còn mắc nợ em đấy, chủ nhật cô đến nhà thăm em được chứ?

Phương “dạ” một tiếng rồi đi vào lớp, hoà trong đám học sinh đang gõ bàn hát ầm ĩ. Tôi nghĩ, em không thể sống vô tư.

                                                                        * * *

Phương ở trong hẻm một khu phố lao động. Căn nhà chật chội, với những đồ vật sơ sài sắp đặt không được hợp lý lắm. Tất cả muốn nói rằng cái “hậu phương” của em chẳng có gì là vững chắc. Phương kéo ghế, mời tôi ngồi, cử chỉ chững chạc, lễ độ và tự nhiên, không có sự khúm núm mà tôi thường gặp ở một số học sinh. Vừa rót nước ra những chiếc ly thủy tinh, em vừa kể:

“Bố em là lính, mất tích trước 1975. Mẹ em cũng mới mất cách đây hai năm. Bệnh hen suyễn đã hành hạ bà suốt cuộc đời. Cho đến giờ em vẫn không thể nào quên hình ảnh mẹ khô gầy, hố mắt trũng sâu, đêm đêm không ngủ được, mẹ phải dựa lưng vào vách, há miệng ra thở những hơi thở khò khè, nặng nhọc. Căn bệnh hiểm nghèo, nên mọi sự chữa chạy đều vô hiệu. Mỗi lần lên cơn khó thở, mẹ co rúm người, vật vã khổ sở. Mẹ bảo chỉ mong chết. Em ước mình là bác sĩ để cứu mẹ. Mẹ mất, cuộc sống chúng em càng khó khăn. Hai đứa em nhỏ cũng đang tuổi ăn học. Mấy lần em tính bỏ học, đi làm kiếm tiền nuôi các em, nhưng xa lớp, xa các bạn, nhớ quá, không chịu nổi. Mới lại em ước mơ trở thành bác sĩ nên phải cố gắng cô ạ… ”.

Bây giờ thì tôi hiểu vì sao Phương học giỏi. Mỗi sự vươn lên để chiến thắng hoàn cảnh, đều có một động lực bên trong. Từ đó, mỗi khi giảng bài, tôi thường nhìn vào mắt em, ở đó niềm hy vọng đang cháy lên và tôi như được tiếp thêm sức mạnh.

                                                                        * * *

Bẵng đi một thời gian dài, dễ đến bảy, tám năm, tôi đã là bà giáo thâm niên trong nghề. Bao nhiêu lớp học sinh đi qua cuộc đời, bao nhiêu gương mặt lưu lại trong tâm trí; có những điều bị xoá nhoà, lãng quên, có những niềm vui, nỗi buồn khắc sâu thành kỷ niệm. Tôi bắt đầu ngấm mệt, bắt đầu cảm nhận những bất cập và cả nỗi buồn của nghề dạy học.

Một buổi sáng, sau khi dạy xong bốn tiết văn, tôi bước ra khỏi lớp bỗng thấy đầu choáng váng mắt nhoà đi, cổ họng đau cứng như có vật gì to lắm chẹn lại, ngực tức tựa hồ ai đem đặt vào đó một tảng đá. Tôi ho rũ và khạc ra một cục máu đỏ bầm to bằng đầu ngón tay. Không tin ở mắt mình, tôi nhìn kỹ lại, thì đúng là một cục máu. Tôi bàng hoàng kinh sợ, nghĩ đó là dấu hiệu của bệnh “lao” và rùng mình nhớ đến những đồng nghiệp của tôi đã chết vì lao phổi. Hai mươi năm cầm phấn, viết và nói, tôi đã hít không biết bao nhiêu vi trùng. Những hạt bụi trắng, li ti mà những người làm thơ, làm nhạc đã tha thiết ngợi ca. Tuổi trẻ vốn tin vào những gì đẹp đẽ. Tôi cũng một thời thi vị hoá bụi phấn. Cứ để mặc cho phấn nhuộm trắng bàn tay như một bông hoa huệ. Cứ để phấn bám đầy quần áo, rắc mịn màng lên tóc, bay vào mũi, vào miệng, đó mới thật sự yêu nghề, xả thân vì đạo. Cứ gào lên mà giảng, chẳng hề băn khoăn về hai lá phổi. Mấy lần thấy đau cuống họng, ngậm vài viên ô mai ngòn ngọt, dìu dịu lại nói rất say sưa. Có lúc mệt lử tự dặn mình đừng hăng quá, phí sức, nói nhỏ lại, ít đi, chậm rãi hơn, nhưng gặp chỗ tâm đắc, hứng lên, lại thao thao bất tuyệt. Chợt nhớ mình quá đà thì cổ họng đã sưng tấy lên rồi.

Lần này không thể xem thường, tôi phải đến bệnh viện. Phòng khám khá đông. Tôi lấy cuốn sách “Giáo dục con người chân chính” của Xu-khôm-lin-xki ra đọc, chờ đến phiên mình.

- Chào cô ạ - Một người mặc áo bơ-lu trắng, mang kính cận, nhìn tôi, cười:

- Thưa cô, cô khám bệnh ạ, cô có nhận ra em không?

Trong giây lát, những gương mặt học trò lần lượt hiện lên trong trí nhớ.

- A, Phương! - Tôi khẽ reo lên - Thế ra bây giờ em không tránh cô như dạo trước nữa.

- Dạ. Sau khi tốt nghiệp đại học Y Khoa, em về làm việc bệnh viện này. Thưa cô, mời cô vào phòng khám.

Hôm ấy, chính Phương đã khám bệnh cho tôi, đôi mắt em nheo lại, đăm chiêu dõi theo từng nhịp thở của tôi qua chiếc ống nghe. Sự bình tĩnh và thành thạo của Phương làm cho tôi hoàn toàn tin cậy. Tôi đâu còn là cô giáo của em như ngày nào trang nghiêm trên bục giảng. Tôi là bệnh nhân, còn em là thầy thuốc. Phương đưa tôi đến phòng khám tai mũi họng, khoa X quang chụp phổi. Cử chỉ của Phương nhanh nhẹn, dứt khoát, tôi chỉ biết phục tùng như một cái máy.

Sau đó, tôi đến ghế đá vườn hoa giữa bệnh viện ngồi chờ kết quả xét nghiệm. Một chiếc lá xanh non khẽ chạm vào tay tôi như một cử chỉ dịu dàng. Chẳng có cơn gió nào giật đi chiếc lá như trong truyện của O. Henry. Vây quanh tôi là muôn nghìn con mắt lá, tràn trề hy vọng. Ngồi ở vườn hoa tôi có thể nhìn toàn cảnh bệnh viện. Một chiếc cáng đưa một bệnh nhân vừa chết xuống Nhà Vĩnh Biệt, những tiếng khóc dữ dội đi theo. Một anh thanh niên ngồi ở ghế đá bên cạnh nở một nụ cười sung sướng khi có người đến báo tin vợ anh vừa sinh con trai đầu lòng. Ở đây sự sống và cái chết diễn ra trong khoảnh khắc. Nếu có khi nào ta đứng trong khoảnh khắc ấy sẽ cảm nhận sâu sắc hơn hạnh phúc và khổ đau. Những người thầy thuốc là những chiến sĩ gan góc, họ đang chiến đấu âm thầm, giành lại sự sống, niềm hạnh phúc cho con người… Mà sao bây giờ tôi mới thấm thía điều này. Phải chăng, chỉ lúc nào ta là bệnh nhân, bị nỗi đau thể xác dày vò, ta mới suy nghĩ về công lao của người thầy thuốc?

Chị bạn tôi là bác sĩ phàn nàn rằng “Nghề Y khổ sở lắm. Mổ bụng người, cắt cả khúc ruột thừa, mà tiền bồi dưỡng không bằng tiền trả cho anh thợ ngồi ở đầu đường vá cái ruột xe”. Ồ, thế thì nghề dạy học của tôi có hơn gì? Tiền bồi dưỡng cho một giờ dạy học ngoài tiêu chuẩn, gọi là giờ phụ trội, chỉ mua được một quả chanh. những chuyện như thế thật vô cùng, làm sao có thể ghi hết bằng vài trang truyện? Có điều là tôi, chị và tất cả mọi người vẫn sống, vẫn làm việc. Chúng ta là những trí thức không thể lạc quan theo kiểu A-Q nhưng chắc chắn còn có một sức mạnh vô hình nào quyết định sự sống của ta. Bát cơm, manh áo, chẳng đơn giản chút nào, nó làm ta chóng mặt. Nhưng đáng sợ hơn khi trái tim ngủ yên, bộ óc ngủ yên…

Có những lúc tôi tưởng mình sắp ngã xuống giữa bục gíảng cao và vững chãi như cái điểm tựa kia. Nhưng rồi lòng tự trọng đã buộc tôi phải đứng lên với một tư thế đàng hoàng. Mỗi giờ dạy thất bại khiến tôi đau đớn hơn cả nỗi đau thể xác. Mỗi một giờ dạy thành công thì niềm hạnh phúc ùa đến ngập tràn, như được hồi sinh. có khác gì niềm vui của người thầy thuốc giành lại sự sống cho người bệnh từ tay thần chết…

Có lẽ tôi sẽ còn nghĩ ngợi miên man nếu Phương chưa trở lại. Em cầm trong tay tấm phim to bằng trang giấy học sinh. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy một phần cơ thể của mình trên hình ảnh, hồi hộp, lo âu. Chỉ một lời nói của Phương lúc này là quyết định phần đời còn lại của tôi. Nếu tôi bị lao phổi có nghĩa là tôi phải vĩnh viễn rời xa bục giảng.

Phương giơ tấm phim lên, chỉ vào từng vùng sáng tối giải thích:

- Thưa cô, kết quả xét nghiệm cho thấy tình trạng sức khỏe của cô hiện thời không đáng lo ngại. Không có dấu hiệu bệnh nguy hiểm. Cô chỉ bị yếu phổi. Hiện tượng ho ra máu là do viêm họng, xung huyết. Cô cần được nghỉ ngơi ít ngày và sử dụng thuốc theo chỉ dẫn, nếu thấy trong người còn mệt cô trở lại đây.

Tôi run run đón lấy tấm phim từ tay Phương, khẽ nói “Cám ơn em” mà nỗi xúc động như muốn vỡ òa.

Phương tiễn tôi ra cổng bệnh viện. Quãng đường ngắn không cho phép cô trò nhắc nhiều về kỷ niệm, nhưng hình ảnh cậu học trò mặc chiếc áo vá nhiều miếng to, đạp xích lô và căn nhà chật chội trong hẻm hiển hiện trong tâm trí tôi. Sực nhớ điều gì tôi hỏi:

- Hai em của Phương thế nào?

- Dạ, tốt nghiệp đại học hết cả rồi cô ạ. Một đứa Bách Khoa, một đứa Kinh Tế.

- Ôi trời ! Giỏi quá. Làm thế nào mà nuôi nhau ăn học?

- Dạ, cũng tự làm việc cực nhọc kiếm sống thôi ạ. Chật vật, gian nan lắm, nhưng rồi cũng qua.

- Em làm cô bất ngờ quá đấy Phương ạ. Sự thành đạt của các em là bài học làm người.  

- Em vẫn nhớ, khi giảng bài, cô thường nói: “Hạnh phúc chỉ có thể đạt được bằng nghị lực vươn lên không ngừng”.

Tôi tin Phương thành thật, vì em nói điều đó sau những trải nghiệm của chính cuộc đời mình

Chia tay Phương, tôi ra khỏi bệnh viện trong trạng thái nhẹ nhõm như chưa từng đau ốm. Phần vì Phương đã cho tôi biết tôi không bị lao phổi, nhưng lý do quan trọng hơn khiến tôi trở nên khỏe khoắn là vì tôi vừa được chứng kiến “thành quả” của mình. Người thầy giáo thường mang tâm sự buồn vì nghề dạy học vất vả, âm thầm nhưng chẳng bao giờ được nhìn thấy “sản phẩm”. Thì đây, sản phẩm của nghề dạy học là những con người, những thầy thuốc, kỹ sư, nghệ sĩ, nhà kinh tế, nhà lãnh đạo…

Tôi sung sướng nhận ra, với tôi, không có chỗ đừng nào tốt đẹp hơn chỗ đứng trên bục giảng.
Lê Khánh Mai

Người Nghệ sĩ khiến đá cũng biết .. "thiền"

Michael Grab

Theo Dân TríDenver Post Bored Panda
 Gà Ta sưu tầm




Những tác phẩm theo phong cách hòn đá cân bằng này, có thể bạn đã bắt gặp nhiều, nhưng vẫn có những tác phẩm "không thể tin nỗi."

Nghệ sĩ người Canada - Michael Grab - là người đứng sau những tác phẩm nghệ thuật sắp đặt “không tin nổi” với những hòn đá được đặt cân bằng lên nhau, tạo thành những tháp đá nhỏ muôn hình vạn trạng nhưng đều sở hữu những góc độ “bất bình thường”, như thể đi ngược lại quy luật trọng lực của tự nhiên, đặc biệt, anh không hề sử dụng ngón nghề thủ thuật nào.

Đối với anh Michael Grab, thực hiện những tác phẩm này cũng là một cách để bản thân anh được thiền. Những tác phẩm sắp đặt của Michael Grab luôn tạo nên những cấu trúc tưởng như bất khả thi, đòi hỏi một sự tập trung cao độ. Những khi tạo hình cho các hòn đá, Michael Grab đều cảm thấy như mình đang thiền, phải từ tốn, kiên nhẫn, tập trung. Trong khi tiếp xúc với những hòn đá, Michael Grab thường phải dành ra vài phút cho mỗi hòn, để gần như “đóng băng” chính mình lại, anh thực hiện những điều chỉnh nhỏ nhất cho tới khi có thể khiến tất cả các hòn đá đều được sắp xếp cân bằng một cách ngoạn mục.

Trong nhiều năm luyện tập cách cân bằng những hòn đá, sự tò mò thích thú buổi ban đầu đã trở thành một liệu pháp tinh thần giúp Michael Grab tìm được sự thư thái, tĩnh tại trong tâm hồn, giống như liệu pháp thiền, khiến anh luôn cảm thấy bình an, dễ chịu.
Grab cho biết anh chưa bao giờ tự coi mình là một nghệ sĩ cho tới khi mọi người dần biết đến những tác phẩm của anh và gọi anh là nghệ sĩ tạo hình. Giờ đây, thú vui cân bằng những hòn đá đã trở thành niềm đam mê và cả sự nghiệp của anh.

Thoạt tiên, không vì một duyên cớ rõ ràng nào, Grab thường tìm tới những con sông, con suối mỗi khi cảm thấy nhàm chán để chơi đùa với những hòn đá, khi tập cân bằng những hòn đá, Grab cảm thấy bản thân anh cũng cân bằng hơn. Từ một thú vui khi rảnh rỗi, dần dần Grab nắm rõ những bí mật đằng sau việc cân bằng những hòn đá.

Bạn có thể tìm hiểu thêm về Michael Grab cũng như những tác phẩm tuyệt hảo của Anh trên trang nhà https://gravityglue.com











Gà Ta sưu tầm.


_________________________________________________________________

Tuesday, December 6, 2016

Những tập tục phổ biến vào dịp Giáng sinh

Tặng thiệp, treo tất bên lò sưởi, trang trí cây thông Noel... là những tập tục phổ biến khắp nơi trên thế giới trong mùa Giáng sinh.






Monday, December 5, 2016

Tuổi Già Và Bệnh Lãng Quên

Trần Mạnh Ngô


Mỗi năm trôi qua, mỗi người trong chúng ta lại thêm một tuổi. Và người già phải đối diên một loại bệnh thông thường: bệnh lãng quên (dementia).
Thực vậy, khi về già, các cụ sau 65 tuổi sẽ bị giảm sút trí nhớ rất nhanh.
Khi tuổi càng cao, số bệnh nhân bị bệnh lãng quên càng ngày càng nhiều. Chẳng hạn lúc tới 85 tuổi, phân nửa (50%) các cụ sẽ bị bệnh hay quên.

Ngày xưa, chưa có cách điều trị bệnh lãng quên. Bây giờ ở xã hội Mỹ, có nhiều chương trình chữa bệnh hay quên và đặc biệt tìm cách nâng đỡ bệnh nhân để có được một đời sống tốt đẹp hơn.

Saturday, December 3, 2016

Một năm sau vụ thảm sát ở San Bernardino : Còn ai nhắc tên ai…

Ngọc Lan / Người Việt


Chiếc áo có tên 14 nạn nhân, được mặc trong lễ tưởng niệm
một năm vụ thàm sát tại San Bernardino
(Hình: Phú Nguyễn cung cấp)

Friday, December 2, 2016

TÌM HIỂU VỀ BỆNH TIỂU ĐƯỜNG .

BS: Đinh Tấn Khương





Lời thưa : Bài viết nầy chỉ nhằm nêu lên một số kiến thức y học tổng quát.____ Không đi sâu vào chi tiết bệnh lý, triệu chứng cũng như phương thức điều trị của căn bệnh. Nếu cần thì quý vị nên tham khảo thêm những tài liệu khác cũng như_ hỏi ý kiến bác sĩ riêng của mình.

                                         ********

Cơ thể  chúng ta cần “ đường, đạm , béo, chất khoáng và sinh tố” để duy trì sự sống và những hoạt động của chinh nó .
Đường là nguồn cung cấp năng lượng rất lớn cho cơ thể chúng ta . Nhưng nếu lượng đường trong máu cao hơn mức quy định thì được coi là mắc phải chứng bệnh tiểu đường .

Thursday, December 1, 2016

CÓ MỘT TÌNH YÊU NHƯ THẾ

Mai Trà (biên dịch)

(hinh: Internet)
Vài năm trước, mỗi ngày đi làm, Jim đều được ông Jake, một người hàng xóm đã cao tuổi đưa cho một tờ tiền mặt 5 đôla. Ông nhờ Jim ghé qua một quán cà phê trên đường để mua hộ ông một gói cà phê có giá 4 đôla.

Thói quen này của ông Jacke đã duy trì đến mấy năm nay rồi. Và để đáp trả lòng tốt của Jim, ông Jake sẽ nhận làm cỏ, tỉa cây trong vườn nhà anh ấy.

Sau một thời gian lâu, bà chủ quán cà phê cũng đã quen với Jim. Bà ngày nào cũng chuẩn bị một gói cà phê và một đồng đô la tiền lẻ để trả lại.

Tuesday, November 29, 2016

Nhật Ký Cali - Gió Santa Ana lại về

Phạm Thiên Thu


(photo: Internet)
Anh thương yêu,

Mới đó mà đã tròn một năm chúng mình hội ngộ nơi xứ người, một cuộc hội ngộ thật bất ngờ và đáng ngạc nhiên vì BTC tụi em đã tưởng là không thể thực hiện được ở ngôi trường đã huấn luyện cho KQ/VNCH mười hai màu nón trực thăng, “US Army Aviation Center Fort Rucker,Alabama”… và cũng không ngờ là đã có nhiều niên trưởng của những phi đoàn trưc thăng được nhiều người biết đến đã tham dự, cho dù sức khoẻ của các anh cũng đang dần yếu đi cùng năm tháng, ví dụ như Phi đoàn 219, phi đoàn hình như ngày xưa chuyên thả toán, và nhất là những anh em mình ở tận bên VN, dù cho khó khăn về nhiều phương diện, cả vật chất lẫn tinh thần nhưng cũng đã cố gắng làm một chuyến viễn du xứ người để về thăm lại trường xưa, và cho dù không đông như hội ngộ của liên khoá, nhưng rất đầm ấm yêu thương và đến tận hôm nay vẫn còn nhiều anh em phone cho em nhắc lại những ngày cùng nhau ở Fort Rucker, và hỏi em sao không tham dự liên khoá 72- 74 ở Portland, em đành cười trừ chứ biết nói sao…

Monday, November 28, 2016

Những món ăn ngon nức tiếng Nha trang

Trong thời tiết se lạnh cuối thu chớm đông về, mình cùng nhau hồi tưởng lại vài món ăn đặt sản quê nhà.  

Bún chả cá Nha trang


Ảnh minh họa trên NET

Nhắc đến món ăn ngon Nha trang không thể thiếu món bún chả cá. Món bún chả cá của người dân Nha Trang thân thuộc như món phở của người Hà Nội, mì quảng của người xứ Quảng. Với lợi thế gần biển, nguồn cá dồi dào và tươi nên người dân đã chế biến ra món chả cá vô cùng thơm ngon, hấp dẫn. 

Sunday, November 27, 2016

Để lãng quên tuổi già.

Tuổi nghỉ hưu là thời điểm người lớn tuổi chỉ ở nhà, thời gian rảnh nhiều, suy giảm sức khỏe dễ dẫn tới trầm cảm, cảm thấy cô đơn