Saturday, April 22, 2017

Nhớ Người Thương Binh

Angie Lộc



Ngày 18 Tháng Tư 2017, Cựu Trung Tá Không Quân VNCH Nguyễn Thị Hạnh Nhơn từ trần tại California, hưởng thọ 90 tuổi. Định cư tại Hoa Kỳ theo diện HO 2 từ 1990, cho tới những ngày tháng cuối đời, bà là Chủ Tịch Hội HO Cứu Trợ Thương Phế Binh & Quả Phụ VNCH và đã luôn tận tụy với đồng bào, đồng đội. Để tưởng nhớ Bà, xin mời đọc bài viết về Thương Binh VNCH của tác giả Angie Lộc, một thiện nguyện viên đã nhiều năm làm việc tại các nhạc hội Cám Ơn Anh. Bài được viết trước khi Bà Hạnh Nhơn từ trần.


* * *


Các thiện nguyện viên tại Đại Nhạc Hội Cám Ơn Anh 2016.
Tác giả đứng giữa



Hơn bốn thập niên sau cuộc đổi đời, những người dân miền Nam nước Việt cũng như ở khắp nơi trên thế giới đang sống lại những tháng ngày hồi tưởng.

Ai đó đang hồi tưởng về Tháng Tư Đen, về những tháng ngày đánh tư sản, đổi tiền, kinh tế mới, về bắt bớ và tù cải tạo. Nhưng cũng có ai đó đang có những phút lắng
lòng để nhớ đến những người thương binh Việt Nam Cộng Hoà, những người trai của một thời ly loạn, họ đã không may mắn phải bỏ lại một phần thể nơi chiến trường. Những thương binh này thiếu may mắn, không nhận sự trợ giúp của chính phủ Mỹ để ra đi. Ở lại quê nhà, bao năm qua, họ luôn phải đối diện từng ngày với khó khăn, đói nghèo và cả sự bạc đãi của nhà nước hiện tại.

Hằng năm cứ vào mùa hè, Hội H.O Cứu Trợ Thương Phế Binh & Quả Phụ Việt Nam Cộng Hoà và Trung Tâm Asia lại tổ chức đại nhạc hội tại Nam hoặc Bắc California để quyên góp một số tiền gởi về giúp các anh thương phế binh cùng các quả phụ tử sĩ của người lính Việt Nam Cộng Hoà. Hành động này hy vọng đã nói lên được nghĩa cử của những người xa xứ lời “Cám Ơn Anh”.

Sau cuộc "đổi đời", ngót nghét nửa thế kỷ, các anh đã phải gánh chịu biết bao điều nhọc nhằn cơ cực. Làm sao mà chúng tôi quên được, những người trai trẻ ngày nào đã xếp bút nghiên lên đường nhập ngũ. Các anh đã không ngần ngại bỏ lại sau lưng gia đình, mẹ già, em dại, và đôi khi phải bỏ lại người yêu nhỏ bé để làm tròn bổn phận người trai thời ly loạn. Đất nước Việt Nam triền miên chinh chiến, các anh đã phải xa trường, xa lớp, xa bạn bè, xa gia đình để trở thành người lính cầm súng bảo vệ quê hương, để canh cho giấc ngủ trẻ thơ đêm đêm khỏi phải giật mình, để cho bước chân của các em nhỏ tung tăng vui vẻ đến trường, để cho mẹ bình an ra chợ sớm và cho cha trồng xới liếp rau xanh. Công khó của các anh làm sao mà nói hết.

Tôi là một trong những nữ sinh trung học đã từng thêu cho các anh những chiếc khăn tay nhỏ, nắn nót viết cho các anh những lá thư xuân thắm đượm ân tình hậu phương. Sau đó tôi và các bạn học theo thầy cô đến thăm các anh nơi tiền đồn heo hút thuộc tỉnh Long Thành. Chúng tôi chuyện trò, hát cho các anh nghe để rồi những giọt nước mắt ân tình đã rơi thật nhiều lúc phải chia tay các anh ra về khi mặt trời xế bóng. Tiền đồn mùa xuân heo hút với bông mai rừng nở rộ. Các anh vội vã chặt những cành mai đơm nhiều bông làm quà cho người hậu phương.

Xe chạy cuốn bụi mù, nhoè trong mắt các em gái hậu phương là hình bóng các anh trong bộ quân phục màu xanh khuất dần sau những cánh rừng xa lắc.

Ngày đó chúng tôi nhớ ơn các anh, xã hội tri ân các anh và cuộc đời vẫn âm thầm trả ơn các anh từng ngày. Thế rồi một đêm thức dậy, xã hội nát tan. Miền Nam "đổi đời". Các anh với tấm thân tàn phế làm sao xoay xở để sinh sống? Sau cuộc chiến, xã hội xếp hàng với những chia ly, tan tác, đói nghèo, thì người thương binh ngày nào còn có ai lo lắng cho nữa?

Một ngày cuối tháng Tư năm 1975, khi nghe lời kêu gọi các quân nhân Việt Nam Cộng Hoà bỏ súng, bàn giao chính quyền trong trật tự, tim tôi thắt lại khi nghĩ đến các thương bệnh binh mà trong đó có người thân trong gia đình tôi. Bây giờ ngồi viết lại, nước mắt tôi vẫn rơi.

Chị Hai tôi là quả phụ của người lính Biệt Động Quân Thạch Sen. Anh rể Hai Sen của tôi hiền như đất, đã hy sinh tại chiến trường Chương Thiện, để lại chị tôi với sáu đứa con thơ mà đứa bé nhất mới bước đi chập chững.

Anh Hai Sen đã từng phải trị thương hai lần tại Quân Y Viện Cộng Hoà trước khi trở lại trận địa. Trong lần đến thăm anh đang nằm điều trị, đã hơn năm mươi năm rồi, tôi vẫn nghe như lời anh nói năm đó còn văng vẳng bên tai: “Anh sẽ cố gắng chiến đấu cả đời dù có phải hy sinh để đời lũ con anh được hưởng sự thanh bình”. Nhưng mong ước của anh Hai Sen đã không thành, thân xác anh nằm lại chiến trường đến thối rữa thì đơn vị mới có thể thu nhặt xác anh đem về cho gia đình.

Hai đứa con đầu của anh chị Hai tôi vẫn chưa thấy được thanh bình thì đã trở thành người lính Việt Nam Cộng Hoà. Chúng muốn nối nghiệp cha và tự hào trở thành trai thời chiến. Đứa con lớn trở thành thương phế binh sau một trận giao tranh dữ dội. Đứa con thứ hai của anh chị, người lính trẻ 20 tuổi, binh nhì Biệt Động Quân Thạch Nở đã bị thương vào tháng 2 năm 1975 với những vết thương chí mạng, đạn pháo đã cắt ngang phần bụng làm ruột đứt nhiều khúc, chân trái bị gãy, lại còn thêm những miểng pháo nhỏ găm đầy mình. Sau những ngày hôn mê do tiến hành giải phẫu nối ruột, mở mắt ra người đầu tiên mà Nở thấy là người mẹ hiền. Chị Hai tôi góa bụa với đàn con nhỏ cứ phải ba ngày xuống thăm đứa con bị thương rồi ba ngày trở về nhà chạy chợ để có tiền lo cho những đứa còn lại.

Ngày đổi đời 30 tháng Tư là ngày chị Hai tôi phải quay lại nhà, để lại thằng bé Năm 10 tuổi chăm sóc cho Ba Nở. Ngày đó bệnh viện tan tác, anh em thương binh Việt Nam Cộng Hoà bị buộc phải ra khỏi nơi trị thương. Ai còn đi được thì dìu người yếu hơn, cứ thế mà đi. Về đâu bây giờ? Xe cộ không có, tiền túi cũng không. Người bệnh nặng như Nở thì đành chịu trận nằm lại lây lất. Thằng bé Năm nuôi bệnh anh bằng mì gói. Thuốc men không có, vết thương bị nhiễm trùng hành hạ thể xác Nở. Nở chấp nhận nằm lại một mình, gắng gượng kêu em về gọi má. Thằng bé 10 tuổi đi bộ tất tả ngày đêm về lại Biên Hoà với quãng đường dài 30 km bằng đôi chân sưng vù, mắt đỏ hoe, giọng khản lại: “Má ơi đi lẹ lên kẻo anh Ba chết”. Nhưng khi chị Hai tôi lên đến bệnh viện thì Nở đã chết vì vết thương nhiễm trùng quá nặng, chịu đựng quá lâu trong đói lạnh, không có bác sĩ hay y tá để thay băng.

Tôi tuy là dì ruột của Ba Nở nhưng hai dì cháu suýt soát tuổi nhau. Tôi còn nhớ lần đến Quân Y Viện Cộng Hoà để thăm cháu, tôi vẫn là sinh viên nghèo, chỉ mua nổi một cục xà bông CAMAY để chị Hai tắm cho Ba Nở. Buồn thay, cục xà bông vẫn còn nguyên vì Ba Nở không có dịp bình phục và cục xà bông được bỏ vô quan tài theo Ba Nở.

Lần tôi lên lại Quân Y Viện Cộng Hoà phụ chị Hai đem xác Nở về quê, tôi vẫn còn thấy một số thương bệnh binh Việt Nam Cộng Hoà tràn xuống đường xin ăn. Lòng tôi đau như cắt và thấy bất lực trước nỗi khổ của các anh.

Kính hương hồn anh rể Hai Sen, người chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa đã đóng góp máu xương cho đất nước nhưng chiến tranh cướp đi mạng sống của anh và hoà bình (thứ hoà bình mà anh không mong đợi) lại cướp đi mạng sống của con trai anh. Những nhát dao cứ cứa vào trái tim rỉ máu của chị Hai tôi, người quả phụ và mẹ của tử sĩ Việt Nam Cộng Hoà. Chị tôi từ đó thêm oằn vai vì gánh nặng gia đình để rồi cũng chết trẻ, để lại bầy con mồ côi tan tác. Tôi vẫn tự hỏi mình rồi tự trả lời:

- Cuộc chiến còn không?

- Cuộc chiến đã tàn.

- Đau thương còn không?

- Đau thương gấp bội.





Cô Hội Trưởng Hạnh Nhơn và tác giả



Hàng chục băm sau chiến tranh, đất nước xưa vẫn chưa nguôi đau thương, thù hận. Những thương binh năm xưa nay phải đi hát dạo, đi bán vé số để kiếm sống qua ngày. Các anh cũng là người lính cũ, nhưng sắc áo, màu cờ đâu rồi?

Trong những năm 80, có đôi lần tôi gặp hai người thương binh Việt Nam Cộng Hoà đi hát dạo trên đường phố Sài Gòn. Anh thương binh cụt giò đàn cho anh thương binh mù hát bài ca Giã TVũ Khí. Cả hai vẫn mặc bộ quân phục VNCH cũ. Tôi hỏi thăm và được nghe một anh tâm sự: “Trong xã hội mới này, mặc bộ đồ lính Việt Nam Cộng Hoà có người không cho tiền vì họ ghét, nhưng không sao, tiền dù kiếm được ít nhưng mình vẫn mặc được sắc áo của mình ngày nào để nhớ về một thời chinh chiến”.

Các anh ơi, giờ đây sau nhiều chục năm nơi nước Mỹ, cộng đồng Việt vẫn không hề quên các anh. Cô Hạnh Nhơn, vị Chủ Tịch Hội HO Cứu Trợ Thương Binh & Quả Phụ VNCH, dù da mồi tóc bạc, bao năm qua vẫn trụ vững ở vị trí đầu đàn để mọi người cùng thu góp từng đồng gởi về giúp các anh nơi quê nhà khốn khó.

Tháng Tư năm nay, Cô Hạnh Nhơn đã ra đi, nhưng công việc quyên góp trợ giúp Thương Binh - Quả phụ chắc chắn sẽ còn được tiếp tục. Bản thân tôi cứ mỗi năm đến hẹn lại thu xếp nghỉ làm để góp sức với chương trình đại nhạc hội Cám Ơn Anh.

Nhìn thấy họ mà lòng tôi quặn thắt khi nghĩ về các anh thương binh VNCH.

Angie Lộc
(nguồn: vietbao.com / vvnm)

Friday, April 21, 2017

TRƯỚC TƯỢNG ĐÀI CHIẾN-SĨ VIỆT-MỸ

TỪ-SƠN




                         Cả vùng trời ánh hào quang chói lọi,
                         Rợp cờ vàng ba sọc đỏ tung bay,
                         Bao hồn thiêng sông núi tụ về đây,
                         Ôi lẫm liệt và tràn đầy dũng khí.

Thursday, April 20, 2017

Cách làm dưa cải dễ nhất

Quinhon11



Mình nói đây là cách làm dễ nhất thì là dễ nhất đấy, không sai tí nào đâu. Lâu nay mình làm dưa cải chua theo nhiều cách, nhưng có khi cũng bị tổ trác, không ăn được. Khi thì bị nhớt, khi thì lạt quá, có khi cọng cải bị bở không dòn, khi thì bị mặn, v.v.v.
Từ khi học được công thức này từ các chị chồng thì mình happy vô cùng. Bảo đảm không bao giờ hư, hay không thể hư được. Sau ba ngày cọng cải trở màu, miếng cải dòn dòn, chua thanh, màu cũng đẹp. Từ lúc bắt đầu đến lúc xong việc chỉ tốn 15' .
Tháng này cải ngoài chợ bán ngon lắm. Các chị em thử làm cách này đi, Mình bảo đảm sẽ không thất vọng.

Wednesday, April 19, 2017

Bí ẩn ngôi đền ở Ấn Độ được tạc từ một khối đá duy nhất


Ngôi đền Hindu cổ 1.200 tuổi được tạc từ một khối đá duy nhất này sẽ khiến mọi người kinh ngạc và tin rằng có thể đây là công nghệ xây dựng của người ngoài hành tinh.


Ngôi đền Kailasa. @Hinduism Today Magazine (youtube)

Ở thế kỷ 21, con người đã phát hiện nhiều kiến trúc cổ xưa được xây dựng rất chính xác, tinh tế như Kim Tự Tháp (Ai Cập), Cổng Mặt Trời (Bolivia) hay quần thể hang động Long Du (Trung Quốc). Ngôi đền Kailasa (Ấn Độ) cũng là một trong số đó. Đến nay, vẫn không ai giải thích được bằng cách nào người ta có thể tạo ra kiến trúc bí ẩn ấy.

Tuesday, April 18, 2017

Những thực phẩm Made in China chúng ta cần phải tránh

Quinhon11

Chúng ta nên: sử dụng thực phẩm địa phương, thực phẩm hữu cơ. Để Hỗ trợ các hoạt động canh tác lành mạnh, và giúp cho sức khỏe của chính gia đình mình.



Cơ quan chức năng ở Mỹ thời gian qua đã ra lệnh: Thu hồi sản phẩm của 6 thương hiệu rau đông lạnh:  Bountiful Harvest, Great Value, Live Smart.. cùng thêm nhiều thương hiệu khác


Khi nông nghiệp sử dụng nhựa, thuốc trừ sâu.. và hệ quả ung thư do lạm dụng Hóa chất.

Monday, April 17, 2017

Cá cơm Chiên dòn, Sấy khô

Tucan






Làm món này dễ lắm. Cá làm sạch cắt đầu rồi kéo ruột ra luôn, để ráo ướp vớt chút muối vài tiếng cho cứng mình cá. (có thể để qua đêm trong tủ lạnh).

Sunday, April 16, 2017

Chuyến Đò Vĩ Tuyến - Lam Phương

Trần Ngọc




Hàng năm cứ mỗi lần người Việt hải ngoại tưởng niệm ngày 30 Tháng Đen 1975, chúng ta lại nhớ đến hai cuộc di cư và di tản vĩ đại của người Việt yêu chuộng tự do: Cuộc di cư năm 1954-55 từ miền Bắc xuống miền Nam và cuộc di tản bằng đường biển từ miền Nam ra hải ngoại sau cơn sóng đỏ 1975.

Hôm nay chúng tôi xin  mời quý vị thưởng thức nhạc phẩm CHUYẾN ĐÒ VĨ TUYẾN của Nhạc sĩ Lam Phương viết vào năm 1955 sau khi Hiệp Định Geneva 1954 chia đôi đất nước tại vĩ tuyến 17 bên dòng sông Bến Hải. Bài hát nói lên tâm sự của một cô gái đang dùng con đò nhỏ bên bờ  sông để đón người yêu tìm đến và nàng sẽ đưa chàng vượt qua vĩ tuyến về miền Nam yên bình trù phú. 

Saturday, April 15, 2017

Elon Musk - tỷ phú thích ‘bán những giấc mơ’

.


Chỉ trong hơn một tháng qua, vốn hóa hãng xe điện Tesla đã tăng 28,3% lên 50,9 tỷ USD, giúp họ lần lượt vượt những tên tuổi kỳ cựu là Ford và General Motors (GM) để thành hãng xe giá trị nhất nước Mỹ. Tài sản của CEO - Elon Musk cũng vì thế tăng thêm 2,2 tỷ USD, lên kỷ lục 15,2 tỷ USD hiện tại, theo Forbes.
Tesla rất hiếm khi có lãi. Hệ số giá cổ phiếu trên doanh thu cũng gấp hơn 20 lần General Motors. Trong khi đó, Ford năm ngoái bán được số xe nhiều gấp 84 lần Tesla. Điều này khiến nhiều người tỏ ra nghi ngờ liệu cổ phiếu này có đang bị định giá quá cao hay không.

Friday, April 14, 2017

Tucan Làm hành phi

Tucan






... Hành bào mỏng (đừng mỏng quá khi chiên không thấy sợi hành). Bào ngang thì đẹp nhưng dễ bị vụn, bào dọc không đẹp nhưng không bị vụn. Tùy bà con muốn sao cũng được. Hành vàng hay shallot đều làm được cả. Hành vàng ngọt hơn nhưng không đúng kiểu, cũng tùy hỉ ai thích hành nào làm hành đó.

Thursday, April 13, 2017

QN làm hành phi..

Quinhon11

Hành sấy khô- bị cắt hơi mỏng

Vài hôm trước, QN đi chợ Kroger, tình cờ thấy bán Hành vàng, loại 1051. Một bịch 5 lbs mà chưa tới $2. Cũng thấy đang sale thịt C
huck roast beff. Nhớ chị TC có nói qua Hành này ngon, ngọt, lại là  thổ sản của Texas chứ không phải nhập khẩu từ mấy anh Chệt, và thịt bò loại này làm bò viên ngon. Thế là mình tha về mỗi thứ một ít, vài hôm nữa có thời gian sẽ bắt chước TC làm hành phi, bò viên.