Wednesday, October 29, 2014

ĂN CƠM MỚI, NÓI CHUYỆN CŨ

Thực phẩm và dinh dưỡng
Bs Vũ Quí Đài


Có gì mới trong vấn đề ăn uống sao cho lành mạnh? Trong vòng một vài chục năm trở lại đây, có nhiều điều mới không giống những kiến thức ta có từ trước.
Sau đây là những tóm lược của khoa dinh dưỡng thuộc Viện Đại Học Berkeley.


Bơ và margarine

Chuyện cũ: Có một thời người ta ca tụng margarine, vì margarine có nguồn gốc thực vật nên không có cholesterol và ít chất béo bão hòa hơn là bơ. Sau đó lại thấy là cũng phải coi chừng margarine vì chất dầu trong margarine có nhiều thứ chất béo gọi là “trans” (transfat), cũng có hại cho tim mạch như chất béo bão hòa.
Chuyện mới: Có một số margarine mới được tung ra thị trường gần đây, không có chất béo trans. Thí dụ như margarine làm bằng dầu canola. Hoặc là những thứ margarine lỏng, margarine “diet” trong đó chất béo trans được giảm đi nhiều. Ngoài ra cũng có những margarine mới, như Benecol, Take Control ăn vào có thể giảm cholesterol phần nào. Nếu chỉ lâu lâu dùng chút đỉnh, thì thật ra cũng không cần chọn lựa gì nhiều, bơ hay margarine đều được cả.

Vấn đề muối

Chuyện cũ: Ăn mặn thì sẽ bị cao huyết áp.

Chuyện mới: Không phải cứ ăn mặn thì huyết áp bị cao. Chỉ có những người do yếu tố di truyền hay nguyên do nào khác mà nhạy cảm với muối, thì mới cần kiêng mặn.
Tuy nhiên, về thực tế, không biết được ai là người nhạy cảm, ai không, và huyết áp có cao lên thì cũng bị từ từ không thấy được ngay, cho nên tốt hơn hết là đừng nên ăn mặn quá. Ngoài những món mặn, như đồ ăn kho, những thực phẩm bán sẵn như đồ hộp, xúc xích, chips... thường có rất nhiều muối. Ngoài ra, ăn nhiều muối cũng có thể làm cho xương bị xốp.


Đậu nành
Chuyện cũ: Đậu nành là một thứ ngũ cốc không có gì đặc sắc.
Chuyện mới: Đậu nành và những chế phẩm làm từ đậu nành như tàu hũ, sữa đậu nành không những làm cho cholesterol giảm bớt, mà còn có thể làm đỡ bị ung thư. Nếu bạn ăn uống theo chế độ, ít cholesterol, ít chất béọ lại thêm chừng 25 grams chất đạm từ đậu nành thì sẽ giảm thiểu được rủi ro bị bệnh nghẹt động mạch vành sinh, đứng tim.
Tuy nhiên, đậu nành, cũng như những rau cỏ khác (và tất cả thực phẩm khác), là một hợp thể phức tạp của nhiều chất. Cho nên ăn có chừng mực vẫn là điều quan trọng.


Ăn bắp
Chuyện cũ: Ăn bắp không tốt bằng ăn cơm hay bánh mì.
Chuyện mới: Bắp là một thứ ngũ cốc cũng tốt không kém gì các loại gọi là “whole grain” khác. Bắp vàng có chứa nhiều chất tiền phẩm của sinh tố A, nhóm carotenoid, làm cho “sáng mắt.” Tuy nhiên cũng nên nhớ là sinh tố A nhiều quá mức lại có hại. Bắp màu trắng thì không được tốt như bắp vàng.

Cà chua
 
Chuyện cũ: Cà chua có nhiều sinh tố C, nhưng phải là cà chua tươi mới được.
Chuyện mới: Đúng là cà chua có nhiều sinh tố C, và càng tươi thì sinh tố càng nhiều. Nhưng ngoài sinh tố C, cà chua còn có một chất gọi là lycopene. Chất này có thể phòng ngừa bệnh ung thư tiền liệt tuyến. Có điều đặc biệt là cà chua đã chế biến (như xốt cà) thì chất lycopene lại dễ hấp thụ vào cơ thể hơn.

Tôm, cua, mực...
Chuyện cũ: Tôm có nhiều cholesterol, không nên ăn.
Chuyện mới: Đúng là tôm và mực có nhiều cholesterol nhất so với nghêu, sò, hến. Một nửa pound tôm có khoảng 300 mg cholesterol, là mức tối đa cho một ngày. Nhưng tôm lại rất ít chất béo bão hòa, là thứ làm hại tim nhiều hơn là cholesterol. Ngoài ra, tôm cũng có chất béo omega-3 là thứ chất béo giúp cho đỡ bị nghẹt tim. Như vậy thì ăn vừa phải là tốt hơn cả.
Cũng nên ghi thêm là tôm, cua (kể cả tôm hùm), scallop, nghêu, sò, chem chép... có ít cholesterol hơn là thịt bò.


Cà phê và trà

Chuyện cũ: Uống cà phê có hại. Có người nói uống trà bị xốp xương.
Chuyện mới: Cà phê là thứ đồ uống được nghiên cứu kỹ càng nhất trên thế giới. Các kết quả cho thấy là cà phê, cũng như chất caffeine trong các thực phẩm khác, không làm hại tim, không sinh ung thư, không làm loét bao tử.
Có một số người uống nhiều quá thì cảm thấy bứt rứt, nhưng nói chung thì uống vừa phải không có hại gì nếu không sẵn có bệnh như bệnh loạn nhịp tim. Nếu đang uống cà phê nhiều đều đều mà muốn thôi, thì đừng ngưng ngang, mà phải bớt từ từ trong nhiều ngày để tránh khỏi bị nhức đầu.
Trà có chất “kháng oxyt hóa” (antioxidant), nên có thể giảm thiểu rủi ro bị ung thư. Ngoài ra, trà cũng làm cho đỡ nghẹt mạch máu vì cholesterol. Trà không làm xốp xương. Dĩ nhiên là những thứ lá lẻo linh tinh gọi là “herb tea” vì không phải là trà, nên không kể.
 


Tin vui cho người mê sô cô la
Chuyện cũ: Sô cô la có hại, nhiều ca lo ri lắm, đừng ăn.
Chuyện mới: Đúng là sô cô la có nhiều ca lo ri. Nhưng sô cô la cũng như trà, có nhiều chất kháng oxyt hóa.
Ngoài ra có một cuộc khảo sát đại quy mô, cho thấy là trong số những người bình thường có hoạt động thể dục thể thao, thì nhóm người có ăn mỗi tháng vài phong sô cô la sống lâu hơn nhóm người không ăn sô cô la. Lý do thì không hiểu tại sao. Cuộc khảo sát chưa kết thúc.


Cam, chanh, bưởi
Chuyện cũ: Các trái cây này có nhiều sinh tố C.
Chuyện mới: Vẫn đúng vậy. Nhưng ngoài ra, cam, chanh, bưởi còn có nhiều chất giúp cho đỡ bị ung thư và trúng gió. 


Màu sắc của rau quả
Chuyện cũ: Không để ý đến màu sắc.
Chuyện mới: Những loại rau và trái cây đậm màu, thường có nhiều sinh tố và chất khoáng hơn. Thí dụ như nho đỏ, dâu, mận “Đà Lạt,” cam, cà rốt, rau dền, rau cải xanh, củ cải đỏ, v.v. Ngoài ra, chất màu của thực vật còn có thể phòng ngừa nhiều bệnh kinh niên, kể cả ung thư, vì có nhiều chất kháng oxyt hóa.

Trái Bơ

Chuyện cũ: Ngày xưa người ta, cả giới y khoa, cũng cho là trái bơ nó nhiều chất béo lắm, nên nó còn có nickname là "butter pear" nữa. Một trái trung bình có 30 grs chất béo, tương đương với một cái hambuger to), và vì thế các vị "chuyên môn" thường khuyên mình nên hạn chế ăn uống thứ trái cây này.
Chuyện mới: Nhưng gần đây, các nhà nghiên cứu khám phá ra rằng, hầu hết chất béo từ trái bơ thuộc loại "monounsaturated", lại là tốt cho mình. Tốt vì nó có thể làm giảm mức độ cholesterol. Vì thế nên chính phủ Mỹ đã sửa "guidelines" và khuyên dân chúng nên ăn thêm trái này. Em mừng hết lớn.

Cụ thể hơn, trong một cuộc thử nghiệm năm 1996, 45 người đã ăn trái bơ mỗi ngày trong một tuần. Kết quả là họ đã thấy cholesterol ở những người này giảm trung bình khoảng 17%. Tưởng cũng nên nói thêm một tí rằng cholesterol của mình nó gồm:
- LDL (low density lipoprotein, hoặc "bad fat") và triglycerides, có thể gây hoặc làm trầm trọng hơn những chứng bịnh tim
- HDL (high density lipoprotein, hay "good fat" levels), có thể làm giảm bớt nguy cơ bệnh tim
Số 45 người kia thì sau một tuần "thí nghiệm", số LDL của họ xuống và HDL lên.
Họ tìm thấy trái bơ có nhiều beta-sitosterol, một chất natural có thể làm giảm nhiều số lượng cholesterol trong máu.
Nói vậy, nhưng người ta cũng khuyên mình nên ăn có chừng mực, vì nó nhiều calories hơn nhiều trái cây khác.


Tóm lại:
Về vấn đề dinh dưỡng, nếu đọc càng nhiều càng thấy mù mờ hơn, hoặc là không thể nào nhớ nổi các chi tiết lẻ tẻ, thì có lẽ nên theo nguyên tắc là ăn uống gì cũng chừng mực, trừ phi là mình có bệnh thì phải theo chế độ của bác sĩ chỉ dẫn.

Ghi chú: Mục đích của mục này chỉ nhằm cung cấp những thông tin tổng quát về y tế, sức khỏe, không nên sử dụng để tự chẩn bệnh hay trị bệnh. Nếu có các câu hỏi cụ thể liên quan đến các vấn đề sức khỏe đặc biệt nào đó, độc giả nên tham khảo ý kiến với một y sĩ hoặc một nhân viên cung cấp dịch vụ y tế có đủ trình độ chuyên môn.



Bác sĩ Vũ Quí Đài -  nguyên giáo sư, Khoa Trưởng Đại Học Y Khoa Sài Gòn, hiện là Bác sĩ điều trị (Y khoa tổng quát) tại Bệnh viện Agnews, San Jose.


__________________________________________________

Tuesday, October 28, 2014

Bên kia cửa tử

Bích Huyền

* Viết nhân ngày lễ Halloween cuối tháng 10/2014

"Âm dương có lẽ muôn đời cách biệt và cái thế giới bên kia vẫn còn là một cái gì đó rất mơ hồ. Tuy nhiên trong cuộc sống tinh thần của Đông cũng như Tây phương , người ta vẫn tin vào đời sống tâm linh. 

Để làm gì? - Vâng, Để chúng ta nương theo đó mà vui sống, giúp chúng ta bớt khổ đau về sự mất mát một người thân, để tâm hồn chúng ta luôn hướng thiện và cuộc sống thế gian này một ngày một thêm tốt đẹp."

Mời các bạn đọc nhé!
Bích Huyền

* * *



Nếu các bạn ở nước Mỹ, có dịp đi ra ngoài, trong thời gian này, sẽ thấy gần như khắp mọi nhà đã trang trí cho ngày lễ Halloween sắp tới.

Hàng năm cứ vào ngày cuối cùng của tháng 10, khắp nơi trên toàn đất nước Hoa Kỳ vui ngày hội Halloween. Những gia đình có các con tuổi ấu thơ, thiếu niên trước đó đã chuẩn bị cho các con mọi thứ kiểu áo quần, vật liệu để buổi tối hóa trang thành ma quỷ, hoặc thiên thần, hoặc công chúa, hoàng tử, v.v… Và các em muốn rồi tụ họp nhau đi đến từng nhà gõ cửa xin kẹo bánh. Nhà nào cũng mua sẵn sàng để ngay trước cửa đón tiếp. Họ trang hoàng những trái bí vàng, những bộ xương người, những ngôi mộ… như những nghĩa trang bé nhỏ trên bãi cỏ trước thềm nhà.       
                                                                                                                        
Thật tình khi mới định cư tại đất nước này, tôi không thích ngày lễ này. Nhưng có lẽ vì “nhập gia tùy tục” nên tôi đã dần quen, nhất là khi tìm hiểu về “thế giới bên kia”, cảm nhận ý nghĩa về những ngày lễ hàng năm ở Hoa kỳ, tôi thấy lòng mình cùng hòa niềm vui chung của ngày lễ Haloween nơi quê hương thứ hai này.

“Thế giới bên kia” hay là “Bên kia cửa tử”, đề tài này báo chí cũng tốn khá nhiều giấy mực và các nhà nghiên cứu về khoa tâm linh cũng đã tốn nhiều công sức, thời gian để mong tìm ra được cõi bên kia. Khi sử dụng từ “cõi này”, “cõi khác” làm như nó ở xa lắm. Thật ra nó vẫn ở gần, rất gần với cõi trần của chúng ta mà thôi, không ở đâu xa. Nếu có khác chăng chỉ khác ở một chiều không gian. 

Mỗi người trong chúng ta sinh ra trên đời đều có một đại gia đình, trong đó có rất nhiều người đã cho chúng ta cả một quãng thời gian đầm ấm, nhưng bỗng dưng ra đi trước chúng ta, để lại trong ta bao thương tiếc. Có khi là ông bà, cha mẹ kính yêu mà chúng ta mang ơn sinh thành dưỡng dục, có khi là người bạn trăm năm của ta, chẳng may nửa đường đứt đoạn. Có khi là đứa con yêu quý, là anh chị em ruột thịt, là người bạn thân thiết, là người đồng nghiệp sát cánh làm việc… Rồi chẳng may đã sớm lìa chúng ta đi về cõi bên kia thế giới, để lại cho người ở lại bao nhớ tiếc không bao giờ nguôi… 

Nữ bác sĩ tâm bệnh học Mỹ, Elizabeth Kubler Ross -- người gốc Thụy Sĩ, một con người khoa học hiện đại -- sau nhiều năm bỏ nhiều công sức nghiên cứu về cuộc sống sau cái chết, bà đã đưa ra những nhận định gây chấn động giới khoa học nhưng lại rất gần với thuyết luân hồi của đạo Phật. Bà kết luận rằng: “Chết không phải là hết mà chỉ là sự bắt đầu của một cuộc sống khác trong một thế giới khác”. Trong Thánh kinh cũng ghi rõ: “Linh hồn con người nằm trong tay Thượng đế. Nơi đây không có sự đau khổ nào có thể chạm đến họ được”. Vậy thì đừng lo sợ, đừng bối rối khi sắp chết. Và những người còn sống cũng đừng buồn rầu, bi lụy, đau đớn quá khi mất người thân yêu. Hãy coi như một cuộc chia ly tạm thời mà thôi… 
 
* * *

Có một thế giới bên kia cửa tử, một thế giới vô hình -- nếu có thật và vẫn có người muốn tìm hiểu. Nhất là đối với những ai bỗng có một ngày tử thần lấy đi một người thân yêu nhất. Nỗi nhớ thương, day dứt, đau khổ theo đuổi trong đời sống hàng ngày. Người ta yêu thương đã đi xa rồi, đi mất rồi, cuộc đời buồn tẻ, cô đơn. Đối với người đầy nghị lực thì có thể vượt qua sự khủng hoảng về tinh thần một cách nhanh chóng. Nhưng với những người tinh thần yếu đuối, họ trở thành suy nhược, bàng hoàng, hoảng hốt. Đời sống đối với họ bỗng trở nên một gánh nặng không thể vác nổi một mình được nữa. 

Để giảm bớt sự thương nhớ đau buồn ấy, và cũng để chuẩn bị được tinh thần bình tĩnh khi có người thân đau ốm chờ đợi cái chết. Nhất là để an ủi những người đang đau khổ vì cảnh tử biệt sinh ly, trên thế giới đã có nhiều người bỏ công ra nghiên cứu và viết thành sách về đời sống bên kia cửa tử. Chẳng hạn như bộ sách Tử Thư của Tây Tạng ( Book of the Death), cuốn To Those Who Mourn của một vị giám mục đồng thời cũng là một nhà thần học, hoặc cuốn Hành Trình Về Phương Đông, nguyên tác là Journey To The East do Nguyên Phong dịch. Tôi còn nhớ cách đây gần 20 năm, làm việc trong ngành phát thanh, trong giờ Tâm Tình Với Nhau, khi cùng Quỳnh Lưu, Mai Phương thực hiện những chương trình trên làn sóng phát thanh của các Đài mà chúng tôi cộng tác, nhân dịp lễ Haloween hàng năm, chúng tôi vẫn soạn theo những cuốn sách này.

Bác sĩ Raymont Moody J.R, tác giả cuốn Life After Life, nói về những sự kiện khi gần kề cái chết. Cuốn sách đã bán trên 3 triệu cuốn và được dịch sang 25 thứ tiếng khác nhau. Bác sĩ Moody tốt nghiệp tại trường Đại học Virginia với bằng tiến sĩ triết học. Sau khi dạy môn Triết tại trường Đại Học ở miền Đông của tiểu bang North Corolina, ông đã trở thành bác sĩ Tâm Lý Học và dạy về Phylosophy Of Medicine. Trong lúc học và thực tập, BS Moody có dịp gặp những trường hợp gọi là “Nearth death experience”, ông cảm thấy thích thú và bắt đầu bỏ thời gian ra để nghiên cứu, thu thập dữ kiện của 150 trường hợp của những người đã: 

- bị bác sĩ điều trị trong bịnh viện kết luận là người ấy đã chết. 

- bị tai nạn hoặc đau ốm nặng và đã thật gần với sự chết. 

- đang hấp hối và kể cho thân nhân nghe những gì họ cảm thấy trước khi chết. 

Mục đích của BS Moody khi viết cuốn sách này là không phải để chứng minh là có một đời sống nữa “bên kia cửa tử” mà chỉ muốn ghi nhận lại những dữ kiện, in thành sách, để độc giả đọc và suy ngẫm. 

Theo BS Moody, khi một người đang hấp hối, vào lúc thật đau đớn hay thật mệt mỏi, lúc người ấy bị bác sĩ tuyên bố là đã chết thì họ bỗng cảm thấy thật nhẹ nhàng thoải mái, dễ chịu với một cảm giác bình yên, thanh thản. Sau đó họ bắt đầu nghe những âm thanh thật khó chịu, to và rung như tiếng chuông. Cùng lúc ấy, họ thấy họ di chuyển rất nhanh qua một đường hầm sâu hun hút và tối đen như mực. Sau đó như làm quen được với không gian ấy, họ chợt thấy họ… đang đứng bên ngoài, nhìn lại thân xác của họ như một người… ngoại cuộc đứng xem bác sĩ và những người khác đang cố gắng cứu họ, như xem một cuốn phim vậy. Lúc ấy họ thấy mình bay bổng lên trên trần nhà và nhìn xuống, và cảm thấy thật nhẹ, như một tờ giấy mỏng bị gió thổi bay lên cao. 


Thường thì những người này kể lại là họ không có một cảm giác gì như luyến tiếc cho chính thân xác họ. Họ cảm thấy dửng dưng. Có người còn cố nói với người bác sĩ hay người thân đứng bên giường bịnh, nhưng không ai nhìn thấy họ hay nghe họ nói. Những người này mô tả lúc ấy họ như một làn hơi, một luồng khí và yếu tố thời gian không còn nghĩa lý gì nữa. Họ cảm thấy thời gian như ngưng lại. Có vài trường hợp có người cảm thấy ấm áp. Không ai ghi nhận được mùi vị.  

Những người này cũng kể rằng họ có thể nhìn được thật xa, ở khắp nơi và có thể đến bất cứ nơi nào mà họ muốn, chỉ trong khoảnh khắc. Họ không còn nghe được như chúng ta nghe, nhưng ngược lại, họ có thể cảm nhận được tư tưởng của chúng ta trước khi ta nói lên lời. Họ cố nói với chúng ta (những người đang sống trên dương thế ) nhưng chúng ta không nhìn thấy và không nghe được. 

Thế cho nên trong những giây phút ấy, họ cảm thấy họ trơ trọi quá, cô đơn quá. Sau đó, họ bắt đầu gặp những linh hồn khác. Những linh hồn này có khi là những người thân hay bạn bè đã khuất đến để an ủi. Có hai trường hợp: một là để giải thích cho họ, giúp họ hiểu và chấp nhận sự chết; hai là nói cho họ biết là chưa đến lúc họ được bước vào cửa tử, hãy quay trở lại trần gian. 

Trong trường hợp khác, thì có người kể lại rằng họ nhìn thấy được một luồng ánh sáng, lúc đầu thì mờ, sau rõ dần, rõ dần… và khi đến gần, rất rực rỡ. Họ cảm thấy bị chói mắt hay khó chịu vì luồng ánh sáng này. Tùy theo tôn giáo của mỗi người, có người nghĩ luồng ánh sáng đó là Chris, hoặc Thiên Thần, hoặc Đức Phật v…v…Sau đó, họ được luồng ánh sáng, xin tạm gọi ở đây là Thượng Đế, hỏi họ đã sẵn sàng để chết chưa? Đã làm, đã đạt được những gì trong kiếp sống vừa qua?... Những người này đều kể lại là khi bị hỏi, họ không cảm thấy như đang bị soi mói, bị chỉ trích, kiểm thảo, hỏi cung… Ngược lại họ cảm thấy một cảm giác được thương yêu, bao dung vô bờ bến. 

Sau đó thì họ thấy cả cuộc đời họ như một cuốn phim chiếu lại thật rõ ràng không thiếu một chi tiết. Những người sống lại đều kể là họ được cho chọn lựa. Có người quyết định quay trở lại vì có con còn nhỏ dại, có người muốn tiếp tục làm những việc họ đang làm dang dở, v.v… Nhưng ai ai cũng nuối tiếc nơi cõi chết ấy. Họ tiếc vì cảm giác an bình và được ân cần, thương yêu ở nơi đó. 
  
Sau khi quay trở lại, những người trải qua những kinh nghiệm vừa kể trên đều đi đến những kết luận tương tự như nhau: 

1/ Họ không còn sợ chết nữa, dĩ nhiên đây không kể lúc đau đớn trước khi chết. 

2/ Họ cảm thấy ý nghĩa họ sống trên đời, vì những mục đích nào đó và cố gắng đạt được mục đích này.

3/ Họ thấy đời sống có ý nghĩa hơn và họ cảm thấy những giá trị về tinh thần mới thực là quan trọng. Vì khi chết đi, hành trang duy nhất mà họ có là linh hồn của họ.

4/ Nhiều người nhìn về sự chết như quay trở về mái nhà xưa, nơi họ gặp lại những người thương yêu đã khuất, đã xa từ lâu lắm. Họ ví khi sống, linh hồn họ giống như bị giam cầm trong chính thân thể họ, khi chết thì linh hồn họ được… giải phóng. 

Những người có những kết luận trên đều công nhận là tình thương và kiến thức là hai điều duy nhất còn tồn tại sau khi thân thể chết đi. Và đây là thứ duy nhất ta có thể mang theo vào miền vĩnh cửu.
 
* * *
  
Bác sĩ Moody cũng ghi nhận lại là những điều kể trên cũng được Plato, nhà triết gia Hy Lạp nổi tiếng ghi lại trong Phaedo, Gorgias & The Republic. 

Trong cuốn Book Of The Death của người Tây Tạng viết vào thế kỷ 18, nhằm giúp người Tây Tạng khi hấp hối nhận cái chết một cách an bình cũng đã mô tả sự chết như những gì mà BS Moody thâu thập được qua 150 trường hợp mà ông đã nghiên cứu.

Theo bài viết về khoa học huyền bí “Bên Kia Thế Giới” của tác giả Trần Đức Quỳnh, thì các nhà nghiên cứu tâm linh ngày nay đều đồng một quan điểm: Con người chết không phải là hết. Chết chỉ là tạm từ giã cõi trần gian để tiếp nối một đời sống vĩnh cửu thần tiên ở bên kia thế giới. Ngay chính trong đời sống của chúng ta, vô tình chung cũng công nhận điều đó. Trên các báo vẫn đăng, các đài phát thanh đã từng đọc chia buồn hay cáo phó đều ghi là “Về cõi Vĩnh Hằng, cõi Niết Bàn, về Nước Chúa, lên Thiên Đàng… ”. Như vậy những nơi ấy đều chẳng
  là thế giới bên kia đó sao? 

Nhưng vẫn có những người không tin điều ấy, cho rằng chết là hết, làm gì có thế giới bên kia, làm gì có cõi vô hình của người quá vãng. Theo tôi, tin hay không tin là tùy ở mỗi người. Chúng ta cứ tôn trọng ý kiến riêng tư. Với tôi, đời sống tâm linh hướng dẫn con người trần gian hướng thiện. Những mái chùa, miếu đền, những ngôi nhà thờ… mà ngàn xưa để lại cho ngàn sau là những di sản văn hóa tinh thần quan trọng nhất mà Tổ Tiên để lại cho chúng ta. Đó là nét văn hóa đạo đức của một dân tộc. Tôn giáo còn, dân tộc còn. Có một thời người Cộng Sản Việt Nam đã đàn áp, cấm đoán, dùng nhiều hình thức để phá vỡ chốn thâm nghiêm. Ngày nay, cho tự do nhưng lại thái quá, có lẽ họ muốn người dân mê man vào mê tín dị đoan để dễ bề cai trị? Đừng lẫn lộn đức tin và mê tín.

Âm dương có lẽ muôn đời cách biệt và cái thế giới bên kia vẫn còn là một cái gì đó rất mơ hồ, tuy nhiên trong cuộc sống tinh thần của Đông cũng như Tây phương, người ta vẫn tin vào đời sống tâm linh. Để làm gì? - Để chúng ta nương theo đó mà vui sống, giúp chúng ta bớt khổ đau về sự mất mát một người thân, để tâm hồn chúng ta luôn hướng thiện và cuộc sống thế gian này một ngày một thêm tốt đẹp. 

Với tôi, rất cám ơn những lời khuyên của các nhà tâm linh, những tác giả đã ghi từng trang sách, giúp cho tôi hiểu được ý nghĩa của cuộc sống hiện tại, yêu thương người, yêu thương đời hơn. 

- Luôn luôn hướng thượng và hướng thiện. 
Thương yêu chia sẻ với tất cả mọi người.
Không tham lam, dối trá, từ bỏ ý nghĩ "cần phải có"
Cố gắng tập quên mình, quên “cái tôi” đáng ghét.

- Hãy vui sống vì đời người quá phù du. 
Hãy làm nhiều điều lành, từ bỏ những việc ác. 
Khi làm bất cứ điều gì, hãy suy ngẫm xem hậu quả của việc đó như thế nào? Liệu nó có gây đau khổ hay làm tổn thương cho ai hay không?
 
- Tham vọng địa vị, tài sản, vật chất chỉ là những thứ có tính cách bèo bọt, tạm bợ, đến hay đi như mây trôi, như gió thổi. Trước có sau không. Chỉ có Tình Thương và Kiến Thức là tồn tại, là vĩnh cửu, là hành trang duy nhất mà chúng ta có thể mang sang cõi bên kia một cách nhẹ nhàng, thoải mái mà không sợ hư hao, mất mát…

Bà Betty Eadie, tác giả cuốn Embraced By The Light xuất bản đầu năm 1993, trở thành một “best seller” với số bán kỷ lục, dẫn đầu những cuốn sách bán chạy nhất Hoa Kỳ. Rồi chỉ một năm sau, nó trở nên cuốn sách bán chạy nhất thế giới với 18 ấn bản bằng các thứ tiếng khác nhau -- (Đã được dịch giả Nguyên Phong dịch thuật Việt ngữ). Bà cho biết lý do bà cầm bút viết về cõi bên kia: “Các kinh nghiệm mà tôi ghi nhận lại chỉ có ý nghĩa khi nó có thể giúp con người trong thái độ của họ đối với cuộc sống, hiểu rằng mục đích của đời sống chính là để yêu thương. Những việc khác chỉ là phụ thuộc” - “Chúng ta hãy yêu thương nhau”. 


Và trong tất cả các cuốn sách viết về thế giới bên kia của Đông phương, Tây phương với nhiều tác giả, cũng chỉ có một ý nổi bật, rất giống nhau. Đó là: 

Tất cả mọi thứ như tiền bạc, địa vị, danh vọng, quyền lực đều trở nên vô giá trị. Chỉ có tình thương và sự hiểu biết là còn giá trị vĩnh cửu mà thôi!”.

Bích Huyền
Tháng 10/2014


____________________________________________________________________

Sunday, October 26, 2014

Australia cấy ghép thành công tim đã ngừng đập cho bệnh nhân

(Nguồn: Daily Mail)

Ngày 24/10, các bác sĩ phẫu thuật Australia cho biết đã cấy ghép thành công những quả tim đã ngừng đập cho một số bệnh nhân. Đây là lần thứ hai trên thế giới các bác sĩ cấy ghép bằng "những quả tim đã chết" và có thể làm thay đổi cách thức hiến tặng nội tạng hiện nay.



Quả tim ngừng đập dùng để cấy ghép cho bệnh nhân


Mùa Thu Cho Em

Sáng tác Ngô Thụy Miên
Tiếng hát Ý Lan & Quang Tuấn

Saturday, October 25, 2014

MỘT CHUYẾN ĐI ĐÁNG NHỚ

Cẩm Tú Cầu

Sông Cầu - Ảnh trên NET


   Con đường quốc lộ 19 từ Pleiku về Qui Nhơn hôm nay thật tấp nập, xe cộ rất nhiều, cứ cặp đôi cha chở con trên chiếc xe Honda hai bánh, con có đeo balo sau lưng, đó là những sĩ tử đi thi đại học, thỉnh thoảng cũng có mẹ chở, nhìn những người mẹ chở con đi thi lòng tôi lại trào dâng nỗi xúc động, tôi nghĩ đến người đàn bà còn trẻ không ngại nắng gió, đèo dốc hai bên đường xông pha chở con đi thi. tấm lòng người mẹ thật vô giá 

Friday, October 24, 2014

Nina Phạm hết bệnh Ebola, gặp Tổng Thống Obama

nguoi-viet.com - Friday, October 24, 2014

BETHESDA, Maryland (NV) – Cô Nina Phạm, y tá gốc Việt bị nhiễm bệnh Ebola, đã hết hẳn căn bệnh này hôm Thứ Sáu, rời bệnh viện National Institutes of Health (NIH) ở Bethesda, Maryland, nơi cô được chữa trị trong thời gian qua, theo tin của đài truyền hình NBC. Ngay sau đó, cô được mời vào Tòa Bạch Ốc gặp Tổng Thống Barack Obama.


Cô Nina Phạm được Tổng Thống Obama ôm chúc mừng 
trước sự chứng kiến của mẹ và em gái 
(Hình: AP Photo / Pablo Martinez Monsivais)

Wednesday, October 22, 2014

Cô bán hàng mỹ phẩm ở Seoul

Nguồn bài viết: Tony Buổi Sáng


Tổng Thống Park Geun Hye (con gái của Tổng Thống đầu tiên Hàn Quốc Park Chung Hy - người đặt nền móng cho kỳ tích sông Hàn). Trong bài phát biểu tại lễ nhậm chức của mình, bà Park đã kêu gọi nhân dân cùng với chính phủ cùng nỗ lực để mở ra “Một kỷ nguyên mới của hy vọng và hạnh phúc”.

Thập niên 60, Hàn Quốc là 1 trong những nước nghèo đói nhất châu Á. Năm 1968, người Hàn quyết định thay đổi giáo dục bằng cách bê nguyên sách giáo khoa của người Nhật về dịch sang tiếng Hàn và giảng dạy, ngoại trừ các môn xã hội như địa lý, lịch sử và văn học. Lúc đó cũng có nhiều người chỉ trích vì tính sĩ diện của người Hàn Quốc rất cao, lẽ nào lại không tự soạn được một bộ sách giáo khoa. Nhưng họ vẫn quyết tâm thực hiện. Vì để có chương trình giáo dục đó, người Nhật đã mất cả trăm năm cải biên từ cách đào tạo của giáo dục phương Tây phù hợp với đặc trưng châu Á, bắt đầu từ thời Minh Trị Thiên Hoàng. Để rút ngắn thời gian, chẳng có cách nào ngoài việc lấy kinh nghiệm của người khác, để còn lo việc khác nữa. Vì Hàn Quốc muốn trở thành một bản sao mới của Nhật, nền kinh tế dựa trên lòng tự hào dân tộc, tính kỷ luật và đạo đức của toàn thể xã hội.

Đúng 20 năm, đến 1988, Hàn Quốc đăng cai Olympic Seoul, cả thế giới không ai tin vào mắt mình khi thấy kỳ tích bên bờ sông Hàn lại khủng khiếp như thế. Ô-tô, xe máy, dệt nhuộm, hoá chất, đóng tàu, điện tử, bánh kẹo... bên Nhật có cái gì thì bên này có cái đó, dù dân số chỉ bằng 1/3. Không ai biết trong 20 năm đó, cả dân tộc Hàn Quốc đã nắm chặt tay với quyết tâm thoát nghèo như thế nào. Trên tivi chỉ có 2 chương trình là "dạy làm người" và "dạy làm ăn", từ cái văn minh nhỏ xíu như nụ cười của một nhân viên bán hàng, đến cách quản lý chi phí của một quán cà phê, đến cách tạo dựng một nhà máy. Từ một dân tộc "xin việc", tức các doanh nghiệp nước ngoài đến đặt nhà máy tại Hàn và thuê lao động Hàn, Hàn Quốc bắt đầu khan hiếm lao động và trở thành dân tộc đi "cho việc", tức xây dựng các nhà máy ở nước ngoài và hàng triệu người Trung Quốc, Thái Lan, Philippines đứng xếp hàng xin các ông chủ Hàn Quốc cho họ việc làm. Hàn Quốc đã thành công trong việc tiếp nối Nhật Bản thành dân tộc đi cho việc người khác.

Năm 1988, pháo hoa thắp sáng 2 bờ sông Hàn, người Hàn Quốc ôm nhau và cười trong nước mắt, hơn 100 quốc gia giàu có nhất trên thế giới miễn visa cho họ, Hàn Quốc giờ đây đã bước chân vào nhóm 24 quốc gia thịnh vượng nhất loài người.

Nhưng thách thức mới lại xuất hiện, vì bây giờ không phải là Nhật Bản nữa, mà là Hồng Công và Singapore, 2 cực hút nam châm của cả châu Á về tài chính, thương mại và giải trí. Phim Hồng Công tràn ngập thị trường và không có đối thủ. Người Hàn tuyển chọn ngay 2000 sinh viên ưu tú nhất, cử sang Holywood, điên cuồng học hành, từ đạo diễn, diễn viên, phục trang đạo cụ... 4 năm sau tốt nghiệp, năm 1992, những bộ phim Hàn Quốc đầu tiên ra đời như Cảm xúc, Mối tình đầu, Hoa cúc... với một thế hệ diễn viên đẹp từng milimet và hợp nhãn người châu Á. Ngành làm phim phối hợp với ngành thời trang, mỹ phẩm và hàng tiêu dùng, bắt đầu xâm nhập vào các thị trường. Đại sứ quán Hàn Quốc tại các nước có nhiệm vụ dịch thuật ra tiếng địa phương và tặng không cho các đài truyền hình, tạo ra làn sóng Hanluy nổi tiếng. Người Nhật điên cuồng, người Trung Quốc điên đảo, các nước Đông Nam Á thì chỉ biết ụ pa ơi, ụ pa hỡi. Phim Hồng Công bị đá văng ra khỏi thị trường cho thuê băng đĩa. 

Năm 1988, ngoài 2000 người đi Holywood để xây dựng công nghiệp điện ảnh, ngần ấy người được cử đi Milan và Paris để học về thời trang, mỹ phẩm. Các tập đoàn như xe Kia, Samsung, Hyundai còn thuê cả ê-kip thiết kế của các hãng xe Đức như Mercedes, BMW làm việc cho họ, với tham vọng xuất khẩu xe sang Mỹ và châu Âu. Muốn bán cho Tây thì bao bì nhãn mác phải có óc thẩm mỹ của Tây, chứ kiểu “tròn tròn xinh xinh” của dân châu Á, tụi Tây không thích, không bán được. Có những năm, những mẫu xe của Hyundai bán chạy nhất ở Bắc Mỹ và châu Âu. Người Mỹ bắt đầu nhìn người Hàn với ánh mắt khác, ngưỡng mộ và ngạc nhiên, thích thú. 

Ngoài ra, những sinh viên giỏi toán nhất được hướng theo ngành tài chính ở các đại học lớn ở Mỹ, với tham vọng Seoul thành một London, New York. Các quỹ đầu tư ra đời, tự tìm kiếm các nhà máy mới khởi nghiệp be bé để rót tiền vào, tham gia vào quản trị. Không chỉ trích, chỉ góp sức góp trí để xây dựng. Một người Hàn giàu có là cả dân tộc Hàn giàu. Hệ thống bán lẻ Lotte phải có nghĩa vụ mang hàng hoá Hàn đi khắp nơi, ông lớn Samsung bắt đầu tuyển dụng những sinh viên giỏi nhất châu Á về cho học bổng thạc sĩ miễn phí với điều kiện tốt nghiệp xong phải mấy năm phục vụ cho họ. Họ gom trí tuệ của cả châu Á để chinh phục thị trường điện thoại thông minh và máy tính bảng, cạnh tranh đối đầu với Apple, đối đầu với cả một tập thể trí tuệ thung lũng Silicone, cứ như Airbus của châu Âu cạnh tranh với Boeing vậy. 

Người Hàn Quốc, dù dân thường hay sếp lớn, tất tần tật mọi thứ họ dùng phải Made in Korea, dù lúc sản phẩm kém cỏi còn xấu xí và đầy lỗi của thập niên bảy mươi hay hiện đại tinh xảo như bây giờ. Nếu người tiêu dùng không ủng hộ sản phẩm nhem nhuốc của thời khởi nghiệp, thì doanh nghiệp có còn tồn tại đâu mà có sản phẩm tinh xảo sau này? 

Tony nhớ lần đi Hàn đầu tiên, mùa thu năm 2005, bà chị ở VN cẩn thận ghi tên mấy nhãn hiệu mỹ phẩm ưa thích của chị ấy cho mình mua giùm. Ở cửa hàng mỹ phẩm, cô bán hàng mặc bộ váy veston đen, chạy như bay lấy hết sản phẩm này đến sản phẩm khác cho Tony xem, đều là của Hàn cả. Do tiếng Anh không nói tốt nên cô cứ giải thích bằng tiếng Hàn đến lúc giọng khàn đặc. Đến lúc Tony lấy tay chỉ hộp phấn Lancom, thì cô thất vọng oà khóc. Cô khóc vì cô đã không thành công khi tình yêu nước của cô không thuyết phục được khách hàng. Tony nhìn cô ấy sững sờ, lẽ nào chỉ là một cô gái bán hàng bình thường mà có lòng yêu đất nước mãnh liệt thế sao? Tony thôi bèn mua mấy hộp mỹ phẩm của Hàn, dù chẳng biết có tốt không, vì kính phục quá. Lúc Tony bước ra khỏi cửa hàng, ngoái lại vẫn thấy cổ gập đầu cung kính. 

Ngoài phố, gió bắt đầu lạnh, từng tốp học sinh chạy tập thể dục rầm rập trên vỉa hè, những chiếc áo khoác thêu cờ quốc gia ở sau lưng. Và Tony biết, sau lưng của mỗi công dân luôn là tổ quốc. 





P/S: Hình ảnh là biểu đồ tăng trưởng của kinh tế Hàn Quốc, từ mức zero không có gì của năm 1960 đến 1000 tỷ năm 2007. Như vậy 1000 tỷ đô là thành quả của những đêm chỉ ngủ 5h của 50 triệu người. Từ 2 bàn tay trắng, người ta đã biến giấc mơ thành có thật. Bạn hãy làm đi, đừng nói nữa (no talk, action only) là khẩu hiệu của người Hàn Quốc.


Nguồn bài viết: Tony Buổi Sáng


___________________________________________________________________________

Tuesday, October 21, 2014

Nhật Ký Cali: Mùa đông đang đến

Phạm Thiên Thu


Anh thương yêu,

Bây giờ là 6g30 sáng mà trời Cali vẫn còn tối đen, chiều thì cũng vậy, mặt trời đi ngủ sớm, những chiếc xe trên đường dường như cũng vùn vụt qua nhanh hơn. Gió Cali mùa đông dĩ nhiên không thể nào bằng những bang tuyết lạnh, nhưng cũng đủ làm những người yếu chịu rét phải co ro.

Ebola và những gì chúng ta cần biết.

An Ebola update from President Obama 
Quinhon11 

Để tránh sự hoang mang về dịch bệnh Ebola. The White House hôm qua đã gửi Email này tới nhiều người dân để trấn an và nhờ phổ biến sâu rộng trong quần chúng.




***  The White House  *** 

Monday, October 20, 2014

Quê Xa

Ca sĩ Uyên Linh - Nhạc & lời Đức Trí



 


Bỗng dưng thấy đời buồn hiu
không mê xem phim chán cà fe chiều
Gió mang nỗi buồn quạnh hiu 
Gửi chút thương yêu về nơi tôi nhớ

Sunday, October 19, 2014

Thương con biết mấy cho vừa.

How Deep Is the Ocean?
Quinhon11


Hoa tóc tiện rộn ràng trong nắng


Sáng nay thức giất muộn, nắng chiếu nhẹ qua mái hiên, đám hoa tóc tiên màu đỏ thắm lay nhẹ trong gió thu hiền hoà đem lại một cảm giác ấm áp, thư thái trong lòng.

Saturday, October 18, 2014

Dr. Tom Nguyễn:

Người đầu tiên giải phẫu tim trong khi bệnh nhân vẫn tỉnh 


 tom-nguyen Bác sĩ Tom Nguyễn, phụ tá giáo sư chuyên khoa giải phẫu tim thuộc trường Đại Học Y Khoa Texas, y sĩ thường trú tại trung tâm “Health Science” ở thành phố Houston (UTHealth) đã được tờ “Houston Business Journal” (HBJ) chọn đưa vào danh sách “40 Under 40 Class of 2014”.

Danh sách 40 người dưới 40 tuổi đã được tạp chí kinh doanh có uy tín nói trên tuyển chọn lọc từ 400 người được đề cử. Những người được đề cử phải là sáng lập viên của một công ty, hay tổ chức vô vụ lợi hoặc là chuyên viên có thành tích nổi bật, tạo nên một sự khác biệt, một cá nhân xuất sắc trong ngành hiện họ đang phục vụ.

Friday, October 17, 2014

Hành trình giành giật sự sống của bác sĩ nhiễm Ebola

Vũ Thảo
Kent Brantly là bác sĩ người Mỹ đầu tiên nhiễm virus Ebola tại Liberia. Sau khi được đưa trở về Mỹ, sức khỏe của anh có dấu hiệu tích cực khi được điều trị tại một cơ quan y tế chuyên về bệnh truyền nhiễm .

Kent Brantly (phải) bác sĩ người Mỹ đầu tiên nhiễm Ebola 
(ảnh: Reuters)

Wednesday, October 15, 2014

CHANH và MẬT ONG

CHỮA HO TRONG MÙA LẠNH ....

Qúy Vị hãy làm một bình ...để lo TRỜI LẠNH ....

Dưới đây là 5 cách đơn giản để ngâm chanh mật ong tại nhà giúp bạn điều trị đau rát họng vào mùa đông cũng như những cơn ho dai dẳng.




Tuesday, October 14, 2014

Bác Sĩ Mỹ hiến máu cứu Y Tá Việt

Bác Sĩ Mỹ thoát bệnh Ebola hiến máu cứu Y Tá Nina Phạm

  Tin nóng - 14/10/2014 10:04

 

* Bác Sĩ Mỹ Kent Brantly ở Forth Worth (Texas), người thoát khỏi bệnh Ebola đã tình nguyện hiến máu để cứu Nữ Y Tá gốc Việt Nina Phạm bị phơi nhiễm Ebola sau khi chăm sóc bệnh nhân Thomas Eric Duncan (đã qua đời tại Dallas, Texas ngày 8/10) - (theo NBC 5 ngày 13/10)

Cô Nina Phạm cùng con chó cưng Bentley
(Ảnh: Facebook nhân vật)

Kỹ nghệ dầu hỏa tại Texas

Ngành dầu hỏa tại TX đã và đang phát triển rất mạnh, đem đến nhiều công ăn việc làm với mức lương béo bở, một cuôc sống sung túc cho người  dân bản xứ, trong đó có cộng đồng người Việt chúng ta. 
Đất lành chim đậu nên những năm gần đây, một số lượng lớn người từ những tiểu bang khác đã dời về TX tìm cuộc sống ấm no..



Monday, October 13, 2014

Malala Yousafzai: nguồn cảm hứng của giới trẻ




Ở tuổi 17, Malala Yousafzai là người nhận giải Nobel Hòa Bình trẻ nhất trong lịch sử hơn trăm năm của giải thưởng có uy tín nhất thế giới này.
  
(VOA-12.10.2014)  Ngày 9 tháng 10 năm 2012, trên một chiếc xe buýt, Malala Yousafzai (sinh năm 1997) và các bạn cùng nhau chuyện trò và hát hò với các thầy cô giáo. Vừa mới thi cuối học kỳ, ai cũng vui vẻ. Nhưng khi chiếc xe vừa ra khỏi thành phố Mingora, Pakistan thì có hai người đàn ông cầm súng chận lại. Chúng bước lên xe, hỏi: “Đứa nào là Malala Yousafzai?”. Mọi người đều im lặng,

CÁCH MẠNG DÙ ĐI VỀ ĐÂU ?

Nguyễn Quang Duy 

“nếu chúng ta rời ngày hôm nay, chúng ta sẽ là nô lệ suốt đời”


 

Mỗi người bấm nút cánh dù bung lên che mưa hay che nắng cho mình. Mọi người cùng lúc bấm nút có thể che cả bầu trời.

Dưới cánh dù mọi người đều bình đẳng (mỗi người một lá phiếu) và bình quyền (mỗi người tự phân công, tự kiểm sóat, tự lãnh đạo).
Trong cơn mưa, dù còn được dùng để che cho những người cảnh sát đang giữ an ninh.


Cánh dù đã trở thành một biểu tượng che chở cho nhau và che chở cả những người đang trấn áp mình.