Tuesday, March 31, 2015

Phú xích lô

 Ban Mai


Sự đời như thể phù vân
Can qua cũng chỉ dăm ba tiếng cười (1)

Tôi có một người thầy chủ nhiệm từ năm lớp 9, thời gian đã lâu, nhưng đến nay tôi vẫn thường xuyên đến thăm. Có chuyện gì tôi cũng đến tâm sự và nghe những lời khuyên. Mới đây, thầy gọi, em rảnh đến nhà thầy, thầy có vài bạn già nghe tin về quyển sách của em, muốn gặp. Ngạc nhiên, tôi đến. Thầy giới thiệu, đây là những thầy giáo ngày xưa trước 75, có người là thầy của thầy nữa, lâu ngày họ về miền Trung thăm. Tôi là học trò của thầy, mà họ lại là thầy của thầy mình, vậy họ là bậc kính nhi viễn chi  của tôi. Những giọng cười hào sảng lâu rồi tôi mới nghe, trong tiếng cười làm như còn vang vọng âm hao của một thời kỳ đã mất.

Người muốn gặp tôi là ông già này, tôi kinh ngạc - ba của T - cô bạn học cùng lớp cấp hai. Ba của T gầy như bộ xương khô, gương mặt ngang dọc những nếp nhăn cực khổ. Ông cười không còn răng, tôi nghe nói ông bị đánh trong nhà lao rụng hết. Tôi nhớ một mùa hè cả phố xôn xao khi hay tin ông đi cải tạo về không biết làm gì nên đạp xích lô. Ba của T là sĩ quan biệt phái dạy học ở trường Cường Để. Tôi nhớ một hôm trời bão, ông đạp xích lô chờ trước cổng trường. Tôi được “hưởng lây phúc xích lô” ngồi chung với T vì ở gần nhà. 
Trường tôi học phải đi qua eo biển hồi ấy gọi là “eo nín thở” vì đường cua ôm gắt và dốc trơn trợt. Eo biển lúc nào cũng lồng lộng gió phần phật, gió đến trĩu cả tàu dừa. Sợ con bay xuống biển, ông đạp xích lô đi đón. Đạp ngang eo biển, mưa xối xả, sóng lớn lớp lớp dập vào thành đá tràn lên đường, chiếc xe chổng càng, hai đứa tôi run cầm cập ngồi trong xe bịt kín, chỉ có ba của T còm cõi đứng trước càng xe hứng sóng và ráng kéo chiếc xích lô qua đoạn đường dốc đó. Tôi nhớ mãi tiếng sóng động và tiếng gió gào thét của đại dương, cả tiếng T khấn vái cho ba đừng bị cuốn trôi và tiếng kẽo kẹt của bánh xe ba T cố trụ mỗi khi sóng đánh tung lên bờ. Tôi nhớ ngày T khóc sưng mắt vì cha đạp xích lô ế khách, ngồi buồn ông làm thơ, bị cho là “phản động” cấu kết tuyên truyền cùng với nhóm bạn đạp xích lô như ông. Năm đó, cả thành phố rúng động vì khung án cao nhất dành cho người bị ghép tội là án chung thân. Chung thân ở vào lứa tuổi của họ là án chết, án tử đại hình vì còn gì nữa ngoài xà lim tăm tối, đã hết ánh mặt trời của cuộc đời.

Những phu xích lô giỏi Pháp văn, Anh văn, Quốc văn, Toán, Vật lý, Triết Tây đi cải tạo về thích làm thơ nên người dân thành phố lúc đó gọi vui là nhóm “Nhân văn giai phẩm Bình Định”. Một trong những bài “Phú xích lô” khiến ba của T bị đi tù là như vầy:
Góc chợ đầu đường - Bến xe hè phố
Chẳng qua là gạo là tiền - Nào bởi tại căn tại số.
...
Xem ngài:
Con người thanh lịch hào hoa - Tư chất thông minh tài bộ
Đã nhiều năm quan cách xênh xang - Cũng lắm lúc tù đày khốn khổ
Nghiệp xích lô dù rõ nét cu li - Cốt tiên tử vẫn còn nguyên phong độ.
Cà phê thuốc lá mỗi ngày hai cữ giao duyên - Bằng hữu thi ca đôi tháng một lần hội ngộ.
Sớm nghêu ngao thấm giọng nhân tình - Khuya tĩnh tọa nhắp mùi thế cố.
Bốn giờ sáng ì è ì ạch kiếm mối mở hàng - Năm giờ chiều dạo quẩn dạo quanh đưa người lỡ bộ.
Cuốc xe đêm trúng mánh vẫn xuề xòa - Con khách kẹo trật trìa không phẫn nộ.
Định mức hai mươi đủ dù cho mỏi gối chồn chân - Niên canh bốn mươi ngoài mặc kệ trầy khu rách khố.
Bánh xe lăn rổn rẻn xu hào- Cơn gió ngược lắc lư mông cổ.
... (…)...
Sá gì bọn đưa hơi đón gió một giọng hồ đồ - Bận chi thằng theo đóm ăn tàn mười phần béo bổ.
Bến khu hai khu một ấy mới cơ duyên - Trời tháng chín tháng mười thường hay bão tố.
Chị rỗi chợ xa khó tính, thích đạp nhanh hơn lá phủ cánh gà - Con buôn xe tải ngon xơi, ưa đậy kín lẫn đường quanh ngõ trổ.
Bực mình chú “bao căn” sinh sự bòn mót từng hào - Khốn kiếp tên điểm chỉ tham lam rình ôm nguyên vố.
Đồng tiền ướt đẵm giọt mồ hôi - Hạt gạo khô cằn hòn tủy đỏ.
Chân đạp đều lúc nhặt lúc khoan - Mắt quần đảo nơi này nơi nọ.
Cùng bạn cũ thường tựa lưng hè phố, luận việc đời câu “Tiết trực tâm hư” - Với đàn em hay gác cẳng thùng xe, bày lẽ sống chuyện “Tri tân ôn cố”.
Chợ Hoài âm Hàn Tín luồn trôn - Bờ Vị Thủy Tử Nha xách giỏ.
Ấn công hầu đâu chỉ để riêng ai- Cung vận mệnh vẫn còn chưa giũ sổ.
Cho hay: Bước đường cùng cũng có lúc nên danh -
Đừng thấy: đạp xích lô mà tưởng đồ bỏ xó.(2)
Ngày xưa Nguyễn Công Trứ cũng từng thao thức chí làm trai của người thất thế:
Ðã chắc rằng ai nhục, ai vinh,
Mấy kẻ biết anh hùng khi vị ngộ.(3)

Còn kẻ sĩ ngày nay?
Tôi không biết kẻ sĩ ngày nay nghĩ gì nhưng tôi thương những kẻ sĩ miền Nam thất thế, sau thời hậu chiến phải chịu bao điều cay đắng. Có những người tài giỏi nhưng không được lưu dụng, thất nghiệp họ ra đường bán sách cũ, đi xe thồ, đạp xích lô, bán bong bóng, về quê cày ruộng. Những người trí thức càng hiền lành thì càng thảm thương. Tôi yêu những người lính dầm sương dãi nắng giữ an ninh làng mạc, giữ cuộc sống an bình cho chúng tôi đi học, cho cha mẹ tôi đi làm. Họ trả giá thay cho những người bây giờ sung sướng. Thời thế thay đổi, họ lây lất sống mà không ai đoái hoài rồi họ chết đi không một nghĩa trang liệt sĩ, không bia tưởng niệm. May mắn sang được Hoa Kỳ thì họ cũng cực nhọc trăm bề vì tuổi trẻ họ đã cống hiến hết cho miền Nam. Ngày xưa, khi còn trẻ chắc họ không nghĩ gì xa vời mà giản dị khi dân lành nguy biến thì họ phải bảo vệ, phải lấy sức mình ra che chắn như ba của T đã lấy tấm thân còm cõi của ông che chắn phong ba bão táp trên đoạn đường eo nhô ra biển để con gái đừng ướt mưa gió, đừng bị sóng cuốn xuống biển sâu, để T và tôi có thể lớn lên tìm hạnh phúc của mình. Họ đâu ngờ mình chỉ là con tốt trên bàn cờ chiến tranh của các nước lớn.

Ba T không chết, ông mang bộ xương còm trở về gặp tôi để trông thấy chút hình ảnh của con gái, nhưng nhiều người đã ở lại trong xà lim vĩnh viễn hay ở lại trong những bãi chôn sau trại cải tạo vĩnh viễn. Còn được phóng thích thì họ còn gì ngoài thân phận xích lô. Thân phận của những người lính bại trận là thứ thân phận còn sức, còn đạp, còn thồ. Đến khi hết sức là hết đạp, hết thồ và đành biến mất như xích lô đang dần biến mất trên đất nước tôi.

Cảm thông những người lính miền Nam là điều tôi muốn viết sau thời hậu chiến, người lính bên này hay người lính bên kia, với tôi họ là người việt nam.



BM - 10/2014
(Tác giả chỉnh sửa lại từ bài "Tạp bút của tro tàn" tháng 10/2010 nhân cái chết của Cao Xuân Huy)
__________
(1) Hai câu thơ này  Nguyễn Công Trứ lấy ý từ bài thơ Đại giang Tây khứ của Tô Thức đời Tống (Tô Thức còn gọi là Tô Đông Pha)
(2) Phú xích lô của TôTrần G.
Những đoạn để trống…….…..(…) …người viết không còn nhớ.
(3) Chí làm trai của Nguyễn Công Trứ

 __________________________________________________________________

Monday, March 30, 2015

Tìm Lại Tiếng Ve

Đinh Văn Quế

Năm 2013 anh Lê Huy, bạn tôi ở Mỹ về thăm, gặp lại bạn cũ còn ở Quy Nhơn rất vui. Cũng họp mặt nhau tâm tình ở quán cà phê. Bạn tâm sự muốn nghe lại tiếng ve; anh nói ở bên ấy cũng có phượng tím có ve, nhưng tiếng ve nghe cũng khác.

Tôi nhớ lại năm Đệ Thất dãy lớp gần những tàn me tây cao lớn, tiếng ve đã làm tôi không cưỡng lại được cơn buồn ngủ khi học trong lớp. Nay tai tôi lúc nào cũng nghe tiếng ve vì bệnh hẹp mạch ở tai.

Bạn muốn tìm dưới những cây me và phượng nhưng không có ve (chắc do đời sống đặc thù của loài gặp môi trường ô nhiễm thuốc trừ sâu nên chết dần). May, vào trường Đi Học Sư Phạm có phượng, bạn mừng nghe được tiếng ve và thoả mãn mơ ước của mình. Tôi xúc động viết một bài thơ ghi nhớ kỷ niệm này :

TÌM LẠI TIẾNG VE

(Tặng Lê Huy, bạn tôi)

(ảnh PLH)

Muốn tìm lại tiếng ve
Từ nước Mỹ trở về
Đi dưới hàng phượng vĩ
Rát lòng nghe tiếng quê 



Đinh Văn Quế (CHS Cường Đễ / Quy Nhơn)  


____________________________________________________________

Saturday, March 28, 2015

Quy Nhơn, tháng 3 bảy lăm - ngày cuối

Phạm Lê Huy


(hình bìa tác phẩm Tháng Ba Gãy Súng của Cao Xuân Huy)

Với tôi 30 tháng 3 bảy lăm là ngày cuối của tôi ở Quy Nhơn - nơi có ông bà, cha mẹ, anh chị em và “một nửa” của mình.

Từ khu vực trách nhiệm, cùng với các đơn vị khác, chúng tôi được lệnh di chuyển gấp về Quy Nhơn. Đoàn xe chúng tôi lên đường trong tư thế tác chiến khi di chuyển. Lúc này các sĩ quan trong đơn vị đã trở thành khinh binh với lựu đạn và M.16 trên tay sẵn sàng nhả đạn, quên đi khẩu Colt.45 vì lúc này chẳng cần đến nó nữa rồi.

Friday, March 27, 2015

Lớp 12C (67 - 74) Nữ Trung Học Quy Nhơn

Trần Đông Oanh


Các bạn 12C (67 - 74) thương mến!

Chiều nay trí nhớ bỗng quay về lớp 12C / 67-74 chúng mình đã học; những gương mặt các bạn học thân thương thời áo trắng lần lượt hiện về, mình vội vàng lưu lại, nhỡ mai mốt lú lẫn không còn nhớ nổi! Còn một số bạn mình ráng nhớ lại mà chưa ra, thôi thì để bổ sung tiếp vậy. Các bạn giúp mình hoàn thiện với nhé, nhỡ mình nhớ sai hoặc thông tin có thể bị nhầm, và có những bạn mình chưa có thông tin!!!

Thursday, March 26, 2015

Những nhà văn nữ gốc Việt tỏa sáng trên văn đàn thế giới

Trong các hoạt động văn hóa - nghệ thuật, nhiều phụ nữ gốc Việt đã tỏa sáng ở lĩnh vực văn chương.

Linda Lê.

 
Trước tiên phải kể tới  nữ nhà văn người Pháp gốc Việt -
Trước tiên phải kể tới nữ nhà văn người Pháp gốc Việt - Linda Lê (sinh năm 1963) - một nữ tiểu thuyết gia đã gây được tiếng vang trong văn đàn Pháp, từng lọt vào tới vòng chung kết của giải thưởng văn học uy tín hàng đầu của Pháp - giải Goncourt năm 2012 - với cuốn tiểu thuyết “Lame de fond” (Sóng ngầm).
Các nhân vật trong “Sóng ngầm” đều thể hiện một phần tính cách, nội

Wednesday, March 25, 2015

Công dụng của cây tỏi tây - Leek & poireau

Việt Hải Los Angeles




Thông thường khi phe ta hay làm món súp leek (tỏi tây) với đuôi bò hay món thịt bò mềm loại filet mignon xào với poireau (tỏi tây) vốn rất quen thuộc trong các bữa ăn hằng ngày, ngon hết biết nhé. Tuy vậy

Món canh Légume.

Việt Hải Los Angeles

 


Légume là danh từ Tây u, ý nghĩa rau quả hay theo chữ nghĩa Mỹ ngữ gọi là table vegetable. Légume bắt nguồn từ chữ Latin là legūmen (cây củ thực vật), khỏi dài dòng văn tự, canh rau quả, dễ hiểu lắm nó là thứ canh thực vật

Tuesday, March 24, 2015

CHUYỆN TÌNH

Cẩm Tú Cầu





Tôi nhớ như in, lúc ấy là năm 1973, những năm chiến tranh tàn khốc nhất, tôi vừa ra trường Võ khoa Thủ Đức. Là một sĩ quan bộ binh, tôi được điều về công tác ở Tiểu khu Kontum. Quê tôi tận dưới An Giang xa xôi, thế nên bước đầu tiên thật bở ngở ở phi trường Tân sơn nhất,

Monday, March 23, 2015

Hồi Ức Về Cha

Tôi, đứa con người tù học tập cải tạo 

Gấumisa

QN11 xin trân trọng giới thiệu đến độc giả bài viết của Gaumisa. Một bài viết mà khi đọc QN đã nhạt nhoà nước mắt. Không màu mè bóng bẩy, chỉ là hồi ức về một giai đoạn cùng khổ mà tất cả người miền nam VN chúng ta đều trải qua khi mất nước, nhưng người đọc không thể không bùi ngùi, xúc động dù đã nhiều năm trôi qua. Đó cũng là một trong những lý tại sao chúng ta không thể quên, không thể tha thứ, càng không thể hoà hợp hoà giải .. hay có thể nào chấp nhận luận điệu: hãy quên quá khứ để hướng về tương lai?  - QN11


 

Những ngày cuối tháng tư 1975, Sài gòn đắm chìm trong cơn hỗn loạn. Tin tức về một cuộc chiến kết thúc bi thảm được truyền đi kéo theo một dòng người tìm mọi cách vượt thoát khỏi quê hương. Không nhận được tin người đến đưa toàn bộ gia

Sunday, March 22, 2015

Từ rác rau củ thành thực phẩm sạch.

Phan Dương (theo wonderhowto)
 
Có rất nhiều loại rau củ quả có thể trồng từ gốc hoặc đầu đày của chúng.  Dưới đây là một số cách thông dụng mà ai cũng có thể áp dụng trồng để làm cảnh, để thu hoạch làm thức ăn.. và nguyên liệu thì hầu như bếp nhà nào cũng có sẳn.


Ảnh: wonderhowto

Mấy Dặm Sơn Khê


Mấy Dặm Sơn Khê
Sáng tác NguyễnVăn Đông
Tiếng hát Hà Thanh


Saturday, March 21, 2015

Giáo Phái Aghori

Gà ta 

 




Aghori là một giáo phái khổ hạnh được sáng lập bởi nhà tu Kinaram ở vùng Varanasi ở Ẩn Độ. Ông được cho là hóa thân của Thần Shiva nhưng đã tách ra khỏi truyền thống Hindu và đã sống tới 170 tuổi vào cuối thế kỷ thứ 18.

Thursday, March 19, 2015

TÁM THÁNG BA VỢ Ở NHÀ

TRẦM TƯỞNG - NCM

  Tám tháng ba vợ ở nhà
  Không đi xa nữa cả nhà cùng vui
  Tặng em ngàn đóa hoa tươi
  Nụ hôn nồng cháy môi cười thêm xinh

  Ba mấy năm nặng nghĩa tình
  Keo sơn gắn bó đôi mình không xa
  Tám tháng ba rượu và hoa
  Thêm hồng má thắm mặn mà nét xuân

  Năm nay anh chẳng phân vân
  Có em ở lại chẳng cần lo toan
  Bàn tay vàng ngọc đảm đang
  Mình em quán xuyến việc trong chuyện ngoài

Wednesday, March 18, 2015

Chè Khúc bạch

 Quinhon11 

 



Dạo này đi ăn nhà hàng bạn bè thường kêu món chè này, mình dò tìm

Tuesday, March 17, 2015

Ốc Đảo Giữa Sa Mạc

Gà Ta 
  Nguồn: Daily Mail



Trong bối cảnh của một trong những vùng khí hậu khô khan nhất trên thế giới là một thị trấn ốc đảo với những rạng dừa, cây cỏ xanh tươi và một hồ nước phẳng lặng mà được cho là có đặc tính chữa được bệnh

Monday, March 16, 2015

Văn học miền nam trước 1975: Thư gởi người đã chết

Trần Thị Uyên Ngọc

Chị Uyên Ngọc là cô giáo. Tốt nghiệp Trường Sư Phạm/Quy Nhơn. Bài viết của chị là những dấu hỏi đau xé lòng của hàng trăm ngàn thiếu nữ trong giai đoạn lịch sử khốc liệt nhất của đất nước. Tiếng kêu bi thương ấy, chúng tôi đã sao lục được, trên tập san Văn số đặc biệt “Thương nhớ Y Uyên” (số 129, phát hành ngày 1-5-1969) và xin trích nguyên văn gửi đến quý độc giả Thư Quán Bản Thảo để cùng chia sẻ với những đau thương, những chịu đựng quá mức của các thiếu phụ trong thời chiến tranh Việt Nam - (Thư Quán Bản Thảo).

* * *

Tuy Hoà, ngày 22-3-1969 

Anh Uy của em, 

Thái thúc hoàng Minh - Bài thơ "Mai tôi đi".

.
Khoảng cuối tháng 1 /2015 - có bài thơ "Mai tôi đi " không đề tác gỉa được phổ biến khắp nơi, khiến nhiều người đọc xúc động do những lời sáng tác trong bài thơ quá ngậm ngùi. Có lẽ tác giả biết trước sự ra đi của mình trong nay mai nên đã sáng tác bài thơ này. Thơ bằng song ngữ- Tiếng Anh và tiếng Việt được phổ biến trên Facebook. 
Nay tôi được biết tác giả là Thái thúc Hoàng Minh quay phim- con ruột của cố đạo diễn Thái thúc Nha Alfa Film trước 1975, vừa qua đã qua đời ngày 13 tháng 2 năm 2015 tại Đà lạt... Tôi cũng  được biết Thái thúc hoàng Minh đã từng sinh sống ở Nam Cali - ..không hiểu tại sao lại bỏ Nam Cali về sống ẩn dật ở Đà lạt khoảng 9 năm trước khi chết. 
.
 Dưới đây là nguyên văn bài thơ bằng tiếng Anh và tiếng Việt. / nguyễn toàn.
_______________________

Mai tôi đi

Sunday, March 15, 2015

Nhạc cuối tuần : Mưa Chiều Kỷ Niệm


Mưa Chiều Kỷ Niệm
Sáng tác Duy Yên & Quốc Kỳ
Tiếng hát Y Phương & Quốc Khanh

(ảnh: PLH - Dalat 2013)

NẤM NGỌC HƯƠNG THIỀN

Huyền Lam 


North Cascade (ảnh mượn trên NET)
Miền Tây bắc Hoa Kỳ núi rừng hùng vĩ, nơi đây mưa nhiều do gần Thái Bình Dương. Cũng chính vì yếu tố thiên nhiên này, rừng núi ở đây có vô số loài nấm mọc, trong đó có loài cực kỳ quý hiếm.