
Chiếc Solex có, vậy tuyệt rồi
Thời trang dáng dấp vào thời ấy
Nửa thế kỷ rồi thời gian trôi

Đỗ Thị Phương
Dung
Thời gian nào có chờ ai
Đường đời bước ngắn bước dài tới nơi
Bảy mươi là tuổi ăn chơi
Sáng, trưa, chiều, tối hết ngồi lại đi
Trần Mộng Tú
Cho tôi lại ngày
nào / Trăng lên bằng ngọn cau
Me tôi ngồi khâu áo / Bên cây đèn dầu hao
Cha tôi ngồi xem báo / Phố xá vắng hiu hiu
Trong đêm mùa khô ráo / Tôi nghe tiếng còi tàu...
(Phạm Duy)
Bây giờ là tháng 6, năm dương lịch 2017. Tôi sống ở đất nước này đã 42 năm. Thời gian tôi sống ở đây, lâu hơn thời gian tôi sống ở cả hai miền Bắc, Nam cộng lại. Frank (chồng tôi) có tổ chức một buổi nói chuyện di dân với bạn bè. Anh có một nhóm bạn người Mỹ thuộc nhà thờ St. Louise, nơi chúng tôi tới dự thánh lễ hàng tuần. Nhóm bạn trên dưới mười người, họ đến nhà chúng tôi, có khi mỗi tuần, có khi một tháng hai lần tùy theo thời khóa biểu của cả nhóm.
Bích Ngọc
Lúc còn ở Việt Nam con chưa
bao giờ biết có ngày lễ dành cho cha hoặc ngày lễ dành cho mẹ. Suốt thời gian sống
cạnh ba mẹ, con cứ mặc nhiên xem đó là lẽ tự nhiên.
Ngồi sau xe được ba chở đi chơi khắp Sài Gòn, Gia Định, Chợ Lớn. Lúc nào ba cũng hào hoa, diện đẹp, xe sạch láng cóng.
Con thấy hãnh diện khi thằng Dũng, con Thư hàng xóm với ánh mắt thèm thuồng nhìn con áo đầm, tóc bím, ngồi trên xe bàn tay bé bé ôm bụng ba thật chặt. Ba rồ ga, sang số xe. Tiếng máy xe nghe êm tai như bản nhạc đồng dao tuổi hoa thơ mộng.
| Hòn Khô Nha Trang (1973) |