Tuesday, November 30, 2021

Kỷ Niệm và Tỵ Nạn

Trần Mộng Tú

Cho tôi lại ngày nào / Trăng lên bằng ngọn cau
Me tôi ngồi khâu áo / Bên cây đèn dầu hao
Cha tôi ngồi xem báo / Phố xá vắng hiu hiu
Trong đêm mùa khô ráo / Tôi nghe tiếng còi tàu...
(Phạm Duy)

Bây giờ là tháng 6, năm dương lịch 2017. Tôi sống ở đất nước này đã 42 năm. Thời gian tôi sống ở đây, lâu hơn thời gian tôi sống ở cả hai miền Bắc, Nam cộng lại. Frank (chồng tôi) có tổ chức một buổi nói chuyện di dân với bạn bè. Anh có một nhóm bạn người Mỹ thuộc nhà thờ St. Louise, nơi chúng tôi tới dự thánh lễ hàng tuần. Nhóm bạn trên dưới mười người, họ đến nhà chúng tôi, có khi mỗi tuần, có khi một tháng hai lần tùy theo thời khóa biểu của cả nhóm.

Tuần qua theo thời sự toàn cầu, Frank mời một vài người bạn di dân, một vài người tỵ nạn như tôi, đến chia sẻ với nhau về kinh nghiệm của một người tỵ nạn. Anh có hỏi tôi là có muốn chia sẻ không ? Tôi lắc đầu, tôi chỉ tham dự, ngồi nghe và sẵn sàng mời các bạn anh một bữa ăn sau buổi họp.

Tại sao tôi từ chối không nói? Tôi biết tôi dễ xúc động, khi nhắc về những hồi ức tỵ nạn trước mọi người, thế nào tôi cũng khóc.

Tháng Tư đã đi qua, nhưng dư âm của nó vẫn còn vang vọng, nhất là tiếp theo cuối tháng 5, kỷ niệm ngày Chiến Sĩ Trận Vong. Dù có tiệc tùng hàng tuần, bận rộn cả ngày thu dọn nhà cửa, nấu nướng cho con, cháu hay mời bạn, hoặc đến nhà bạn, bao giờ cũng là thời điểm nỗi buồn xa xứ trở về với tôi. Nhớ cha mẹ, nhớ quê hương, nhớ tuổi trẻ đẹp đẽ thơ ngây ở quê nhà, nhớ những mối tình ngắn, mối tình dài đi qua trong đời mình. Tất cả những thứ đó làm tôi khóc. Kỷ niệm như viên kẹo đắng bọc đường, khi ngậm trong miệng, đắng ngọt cùng tan trên lưỡi.

Cả nửa năm nay nước Mỹ xôn xao với những tin tức liên quan đến tỵ nạn. Những tin xấu cho những người tỵ nạn bất hợp pháp (con số này không nhỏ) và làm hoang mang không ít những người hợp pháp. Cái hoang mang của chính những người cũng thuộc thành phần “tỵ nạn” như tôi. Không biết việc mình “chống” có làm tổn thương những người vô tội và việc mình “ủng hộ” có làm thêm rối việc quốc gia.

Như tuần trước, khi ở chợ ra, trời đang nắng, bỗng dưng mưa xuống, nhìn trời mưa cám cảnh xa quê, nước mắt tôi cứ ứa ra không sao cầm được, chạy vội vào trong xe ngồi, một mình thổn thức. Tự nhiên câu thơ viết năm đầu tiên đến Mỹ trở về trong đầu : Mình em một ngôn ngữ / mình em một màu da / mình em một màu mắt / mình em một lệ nhòa.

Tôi không phải là người tỵ nạn duy nhất trên đất nước này, tôi biết rất rõ như thế. Chung quanh tôi, nếu ngay lúc này, tôi níu lại một người vừa ở trong chợ bước ra, hỏi bạn từ nước nào tới, tôi sẽ gặp ngay một người tỵ nạn giống tôi.

Nước Mỹ là một nước hợp chủng và có thể nói truyền thống của họ là mở cửa đón người mọi nơi trên thế giới, bằng cách này hay cách khác đã đến định cư trên quê hương họ. Và chính cung cách mở tay đón nhận này, danh sách nhân tài trên thế giới trong mọi lãnh vực mang quốc tịch Hoa Kỳ được kể là dài nhất (mặc dù gốc của họ thuộc về nước khác).

Mỗi một người bỏ xứ sở của mình, đến định cư trên một miền đất lạ bằng bất cứ nguyên do nào cũng mang theo bao nhiêu kỷ niệm của quê nhà với mình. Sống xa quê bao nhiêu năm, miền đất mới bao dung hay hắt hủi mình, mỗi người bằng ngọt ngào hay cay đắng đều canh cánh mang trong lòng đầy ắp ký ức của kẻ “lưu vong”.

Chị Maria một phụ nữ Mễ Tây Cơ nói, năm đó chị 16 tuổi, chị sang Mỹ qua đường vượt biên không chính thức, chị được nhét lên một chiếc xe ca, phải đợi 17 năm mới được hợp thức hóa và có giấy tờ cư trú hợp pháp.

Trong 17 năm đó chị sống trong một tình trạng bấp bênh, mặc dù một thời gian sau, chị xin được số An Sinh, chị đi làm, chị đóng thuế, nhưng chị vẫn chưa có thẻ xanh. Chị vẫn là người sống bên lề Xã Hội. Chị mới được thẻ xanh năm ngoái, và chị đã trở về quê nhà một lần thăm mẹ và bà ngoại.

Chị nói khi cầm tấm thẻ xanh trên tay, chị bật khóc. Chị nói thêm, tôi không thể nào quên được cái cảm xúc này, cái kỷ niệm này sẽ theo tôi suốt đời.

Một người khác nói, anh sanh ở Mỹ, nhưng cha mẹ anh là người gốc Canada. Thỉnh thoảng anh cũng theo cha mẹ về Canada thăm họ hàng, nhưng anh không có một chút gì quyến luyến với xứ sở đó khi anh chia tay. Anh có sống ở đó ngày nào của thời thơ dại đâu mà có kỷ niệm. Kỷ niệm tuổi thơ của anh là ở nơi này. Các ngôi trường anh đi qua, để lại trên sân trường dấu giầy, cái bóng tuổi thơ hắt xuống trên bãi cỏ của những trận bóng chày, bóng rổ. Những thành phố gia đình anh cư trú, những liên hệ thâm giao với nhà hàng xóm, rồi mối tình đầu thời mới lớn. Anh kết luận : Đây mới đích thực là quê hương tôi nhưng thật tình trong thâm tâm tôi vẫn nhớ ông nội, ông ngoại của mình là người Gia Nã Đại.

Một người bạn gốc Đức ở tuổi 80 cho biết gia đình anh sang Mỹ từ thời ông nội của anh. Nghĩa là cách đây cả thế kỷ. Vợ anh cũng là người Đức, sang Mỹ từ năm lên 6. Hồi còn cha mẹ, anh có nói một ít câu tiếng Đức ở nhà, bây giờ thì quên hết hoàn toàn, vì không có dịp thực hành. Anh nói, trong cuộc sống hàng ngày, tôi quên hẳn tôi là người Đức, mặc dù tôi chưa bị Alzheimer. Nhưng nếu có ai hỏi tôi về gốc gác của tôi, thì tôi sẵn sàng kể lể cội nguồn, gốc gác mình.

Nước Mỹ có tên là Hiệp Chủng Quốc quả không sai. Những người cư ngụ trên đất này tùy theo ở vào tuổi nào họ tới để họ có thể hòa mình vào thổ ngơi phong tục, văn hóa được bao nhiêu. Càng hòa đồng được nhiều họ càng thấy gắn bó, bén rễ với phần đất này.

Những đứa trẻ lớn lên đầy ắp kỷ niệm với thành phố với trường học, với bạn bè, làm sao mà bắt nó phải tìm về một nơi khác được, nhất là nơi nó chưa được biết bao giờ. Nếu cha mẹ nhắc nhở từ nhỏ, rồi dẫn dắt tìm về, thì đó là tìm về nguồn gốc của tổ tiên chứ không phải tìm về kỷ niệm.

Kỷ niệm là những gì đáng ghi nhớ người ta đã có trong quá khứ, chứ không phải là điều người ta tưởng tượng ra.

Những cha mẹ lưu vong này mang con về thăm quê, cho con học tiếng nước mình, dậy con văn hóa, sử, địa của quê hương mình. Nhiều đứa trẻ lớn lên biết yêu mến tha thiết với nguồn gốc của ông bà, cha mẹ, nhưng chúng cũng lớn lên với kỷ niệm tuổi thơ của vùng đất chúng trưởng thành.

Sức mạnh của kỷ niệm khuyến khích chúng vững mạnh tiến tới tương lai trước mặt.

Trong nhà chúng tôi ngồi quây quần nói chuyện, những cánh cửa sổ mở rộng ra vườn sau, một đàn chim không biết từ đâu kéo tới chúng ríu rít vang cả sân. Tiếng gọi nhau tràn cả vào buồng đang họp mặt, đến nỗi mọi người phải ngưng nói, nhìn ra ngoài sân. Những con chim tìm về vườn cũ, chúng tìm về kỷ niệm. Chúng xa vườn lâu quá rồi.

Bao giờ tôi mới lại trở về quê ? Tôi nghe tiếng đập cánh của chúng lao xao trong lồng ngực xa xứ của mình.

Trần Mộng Tú

(Việt Báo Online, Nov. 29-2021)




Bí quyết ướp giúp thịt bò mềm

THỊT BÒ ƯỚP VỚI ĐƯỜNG HAY MUỐI TRƯỚC? KHÔNG NHIỀU NGƯỜI BIẾT LÝ DO NÀY


Thịt bò là thực phẩm rất giàu dinh dưỡng, lại chế biến được nhiều món ngon nhưng người nội trợ nên biết cách này để thịt luôn mềm ngọt, mọng nước.

Thịt bò là thực phẩm rất giàu dinh dưỡng, lại chế biến được nhiều món ngon. Tuy nhiên nếu không biết cách xử lý, thịt bò thường bị dai.

Monday, November 29, 2021

Nghỉ Hưu - Mùa thu của đời người

Quinhon11


Ngồi nhìn mưa rơi

Cuộc sống sau khi về hưu thật ra cũng thú vị, có điều thời gian đầu, chưa quen thì có bị xáo trộn tâm sinh lý một chút. Ông nhà tui là một ví dụ điển hình. Mấy chục năm bận rộn với nợ áo cơm, lo nuôi con nhỏ, gần như không lúc nào được nghỉ ngơi trọn vẹn. Cũng có lúc than khổ đấy?. Cũng có lúc ước ao, mơ về cái ngày buông được tất cả những gánh nặng trên vai, để có thời gian sống trọn vẹn cho bản thân mình. Nhưng đến khi ngày ấy tới một cách đột ngột thì lại bị shốc. Tui dùng từ đột ngột vì ông ấy chưa đến tuổi hưu, dù là hưu non. Chỉ vì thấy dịch bệnh tràn lan, chứng kiến những cái chết đau đớn không hạn kỳ, cảm nghiệm được thân phận con người mỏng manh hơn giấy lụa, nên đột ngột không muốn đi làm nữa. Và rồi quyết định: NGHỈ HƯU.

Uống càng nhiều nước càng tốt?

.



Lượng nước mà một người trưởng thành đào thải trong một ngày lên đến khoảng 2,6 lít, trong đó có 1,6 lít thoát ra bằng đường tiểu, đại tiện; 0,6 lít bài tiết thông qua mồ hôi; và 0,4 lít bài tiết dưới dạng hơi nước thông qua hô hấp.

Nghiên cứu của người Hàn Quốc chỉ ra rằng nếu uống nước một cách vô tội vạ, có thể dẫn đến chứng thiếu natri trong máu.

Sunday, November 28, 2021

Mì Quảng

Đỗ Duy Ngọc

Tui có một anh bạn học cũng là hàng xóm hồi còn nhỏ ở Đà Nẵng, anh đi du học Pháp từ năm 1968 sau khi đậu Tú tài hai. Nhà anh rất giàu, ba anh là thầu khoán khá nổi tiếng ở thành phố này. Sang bên Tây, anh học Y khoa, sau khi ra trường hành nghề một thời gian, anh mở một bệnh viện khá lớn ở ngoại ô Paris, lấy vợ Tây và trở thành một anh Tây thứ thiệt.

Saturday, November 27, 2021

“Hàn Quốc sành điệu” – sự ra đời của một cường quốc văn hóa

.

Ngày nay thủ đô Seoul của Hàn Quốc là một trong những thành phố hiện đại nhất hành tinh. Ngày nay Hàn Quốc sở hữu nền kinh tế thứ 15 thế giới. Nhưng ít ai biết Hàn Quốc của hơn 40 năm trước, ở những năm của thập kỷ 60.

Cuốn sách của Euny Hong đã hé lộ nhiều bí ẩn trong quá trình Hàn Quốc chuyển mình từ ao tù sang vị thế đứng đầu. 

Cuộc tình chẳng phải cuộc dạo chơi mà chính là một cuộc đời

.



Tình yêu là thứ quà tuyệt vời mà cuộc đời ban tặng công bằng cho bất kì ai. Luôn giữ nó cho mình với lòng tự trọng, biết ơn và cả vị tha nữa bạn nhé.

Thursday, November 25, 2021

“Ăn Giây Mơ, Uống Rễ Má” - BS Đặng Ngọc Thuận

 BS Đặng Ngọc Thuận


Nếu chẳng may bị Alzheimer, liệu uống rễ má có khỏi không? Đứng trên căn bản khoa học mà nói, câu trả lời dứt khoát là không! Nhất là trong truờng hợp đuợc một ông lang băm nào khẳng định có thuốc gia truyền trị dứt căn cho bệnh nhân. Chăc chắn chỉ có tiền mất tật mang mà thôi!


Bệnh Alzheimer do bác sĩ người Đức tên là Alois Alzheimer phát hiện năm 1901 và đựợc Tây Y đề cập đến nhiều khoảng 20 năm nay. Làm sao có thuốc gia truyền từ mấy trăm năm? Cũng như bệnh AIDS lần đầu tiên xuất hiện ở loài người khoảng năm 1960 tại Congo, cho đến năm 1981 mới xác định được là do vi khuẩn từ loài khỉ truyền sang người, rồi lan tràn qua Bắc Mỹ theo ngả Haiti.

Wednesday, November 24, 2021

Tản mạn nhân mùa Lễ Tạ Ơn ở Mỹ

Phượng Vũ


Cái thời tôi mới đặt chân đến Mỹ, điều đầu tiên làm tôi ngạc nhiên là sao 2 tiếng “Thank you” được dùng nhiều quá ? Nó gần như là tiếng cửa miệng của người Mỹ. Ở Việt Nam thì khác, tiếng “Cám ơn” ít khi được dùng tới. Tôi thắc mắc không biết là họ cám ơn thiệt hay giả ?

...   ...   ...

Tuesday, November 23, 2021

Nhóm bạn LTQN với “Bánh Xèo Homemade”

Phạm Lê Huy

Thứ Bảy cuối tuần (20/11/2021), khoảng 30 anh chị CHS LTQN đã họp mặt chung vui tại tư gia chị Mạc Nghĩa (Huntington Beach City) và thưởng thức món “Bánh Xèo Homemade” do các chị thực hiện thật ngon miệng.