Saturday, May 28, 2022

Có một loại tổn thương được gọi là : "Chăm chút từng ly từng tí"

.


Cha mẹ yêu thương và bảo vệ con cái, vì con cái mà cam tâm tình nguyện dốc hết tất cả sức lực của mình, chăm chút từng li từng tí. Tuy vậy, kiểu yêu thương này có phải là tình yêu thương thực sự hay không? Câu chuyện thật đáng để mọi người suy ngẫm sâu xa!

Vào mùa thu năm nọ, bầy thiên nga từ phương bắc xa xôi bay tới một hòn đảo nhỏ và dừng chân lấy sức để bay tiếp về phương nam sinh sống qua mùa đông.

Trên hòn đảo nhỏ ấy có hai vợ chồng ông lão đánh cá, họ nhìn thấy bầy thiên nga bay tới đảo nên vô cùng mừng rỡ. Họ bèn đem rất nhiều thức ăn và những con cá bé mà họ bắt được cho chúng ăn. 

Mùa đông đến, bầy thiên nga được vợ chồng ông lão cho thức ăn nên không tiếp tục bay về phương nam tránh rét nữa. Khi mặt hồ đóng băng, chúng không có nơi trú ẩn và thức ăn để sinh sống. Vợ chồng ông lão tốt bụng lại đưa chúng vào ngôi nhà tranh của mình để tránh rét và tiếp tục cung cấp thức ăn cho chúng mãi cho đến mùa xuân năm sau, khi băng trên mặt hồ đã tan. Hết năm này qua năm khác, hai vợ chồng ông lão tốt bụng lại đón bầy thiên nga vào nhà ở và cung cấp cho chúng thức ăn.

Cuối cùng hai vợ chồng ông lão đã già yếu và rời khỏi đảo, bầy thiên nga cũng biến mất. Không phải là chúng đã bay về phương nam tránh rét, mà vì vào năm sau đó mặt hồ đóng băng, bầy thiên nga không tìm được thức ăn để sinh sống nên chúng đã chết.

Trong câu chuyện trên, vợ chồng người ngư dân yêu thương bầy thiên nga giống như con cái của họ vậy. Họ tìm mọi cách che chở, bảo vệ chúng, cho ăn cho ở, hơn nữa, ngày qua ngày, năm qua năm đem lòng yêu thương mà bao bọc cho chúng. Mọi người không khỏi cảm thán rằng: “Vợ chồng người ngư dân thật tốt bụng, bầy thiên nga thật may mắn!” Thế nhưng kết cục bi thảm của bầy thiên nga lại cho chúng ta thấy rằng việc hai vợ chồng người ngư dân yêu thương đùm bọc quá mức đã khiến chúng sa vào cuộc sống an nhàn thụ động. Từ đó dưỡng thành tính ỷ lại, đánh mất bản năng sinh tồn, không còn cách nào để thích ứng hoàn cảnh và cuối cùng bị sự biến hóa của hoàn cảnh giết chết.

Trong cuộc sống hiện đại của chúng ta, có bao nhiêu bậc cha mẹ vì để con cái có cuộc sống sung túc an nhàn mà làm thay cho con cái, khiến chúng dưỡng thành một thói quen thụ động với cuộc sống? Tất nhiên ai cũng cần tình yêu, đặc biệt là con cái lại càng cần được cha mẹ yêu thương chăm sóc và bảo vệ. Nhưng tình yêu dạng bao bọc mọi lúc mọi nơi, tình yêu theo kiểu sắp đặt an bài sẵn cho cuộc đời của con cái… thì nó đã không còn là tình yêu thương nữa rồi, thậm chí có thể trở thành một con dao “nhẹ nhàng” gây tổn hại khôn lường!

Theo Đại Kỷ Nguyên / ​Mai Trà biên dịch

_____________________________ 

Friday, May 27, 2022

Những loại thực phẩm không nên pha trộn


Trái cây là những loại thực phẩm tốt. Sự pha trộn giữa nhiều loại trái cây, cho chúng ta những món sinh tố tuyệt vời. Nhưng không phải loại trái cây nào cũng có thể trộn chung, đặc biệt khi pha sinh tố. Chúng sẽ gây xáo trộn đến sức khỏe của bạn…

Cam và cà rốt

Trộn cam và cà rốt rất nguy hiểm. Hỗn hợp này được biết là gây ra chứng ợ nóng và có thể gây tổn thương thận.

Cam và sữa

Tiêu thụ hỗn hợp sữa và cam sẽ rất khó tiêu hóa, gây ra nhiều vấn đề về sức khỏe. Axit trong cam phá hủy các enzym có tác dụng làm tiêu hóa tinh bột trong ngũ cốc.

Đu đủ và chanh

Đu đủ và chanh là sự kết hợp có thể gây thiếu máu và mất cân bằng huyết sắc tố và nguy hiểm cho trẻ em.

Nước cam và Ngũ cốc

Axit trong nước cam làm giảm hoạt động của enzym có nhiệm vụ phân hủy carbohydrate, khiến bạn dễ bị đau bụng và cảm thấy nặng nề.

Ổi và chuối

Hỗn hợp này sẽ làm tăng nguy cơ nhiễm acid, khiến bạn dễ buồn nôn, tích tụ khí và đôi khi làm đau đầu dai dẳng.

Chuối và sữa

Sữa và chuối nếu tách ra sẽ là một bữa sáng lành mạnh, tuy nhiên, sự kết hợp sẽ dẫn đến một kết quả khác, ngược lại: chúng tạo ra một lượng insulin tăng đột biến, nó sẽ ợ chua và khiến bạn cảm thấy uể oải.

Thursday, May 26, 2022

Nhà trọ tử thần - "Worst Roommate Ever"

Mới đây, vào tháng 3 năm 2022, nextflix đã có một bộ phim tài liệu tên "Worst Roommate Ever" dài 4 tập. Mỗi tập dài từ 45 - 60 phút. Bộ phim nói về những đề tài sát nhân, lừa đảo..

Puente at her murder trial
Ở Phần một nói về người đàn bà tên Dorothea Puente, chủ một nhà trọ máu lạnh khá ghê rợn thu hút được nhiều người xem..
Câu chuyện xãy ra ở Mỹ - Dorothea Puente mở một nhà trọ từ thiện dành cho người già, người tàn tật, ốm yếu ở thành phố Sacramento, California, nhưng những vị khách ở đây cứ lần lượt biến mất.

Dorothea Puente (hay Dorothea Grey) sinh năm 1929 tại thành phố Redlands, California. Dorothea có tuổi thơ khốn khó, mẹ là người nghiện rượu và qua đời khi bà ta lên 10, còn bố mất khi bà ta 8 tuổi. Dorothea trải qua thời niên thiếu ở các nhà nuôi dưỡng và trại trẻ mồ côi, từng bị lạm dụng tình dục.

16 tuổi, Dorothea bắt đầu bán dâm, sau đó gặp và kết hôn với một cựu chiến binh Thế chiến II. Bà ta có hai con nhưng từ bỏ việc nuôi dưỡng chúng, chia tay với người chồng đầu tiên vào năm 1948.

Dorothea sau đó trượt dài trong các cuộc hôn nhân đổ vỡ và có nhiều tiền án tiền sự. Bà ta từng ngồi tù 4 tháng vì viết séc giả, ngồi tù 90 ngày vì bị bắt tại nhà chứa.

Dorothea mở một nhà trọ không có giấy phép trong suốt những năm 70, phục vụ cho những người tàn tật, người già và người vô gia cư. Tuy nhiên, bà ta bí mật ăn cắp tiền phúc lợi của họ, bị kết án vào năm 1978 và bị quản chế 5 năm.

Sau đó, Dorothea bắt đầu tạo dựng hình ảnh đoan trang, đứng đắn hơn bằng trang phục và cách trang điểm chững chạc để trở thành người chăm sóc tại nhà. Bà ta chuốc thuốc mê ba bệnh nhân nữ lớn tuổi, lấy trộm tiền và đồ có giá trị của họ. Vụ lừa đảo khiến bà ta phải ngồi tù vào năm 1982 trong 5 năm.

 tìm thấy 7 thi thể trong sân nhà trọ
Dorothea được trả tự do sớm vào 1985, sau khi bác sĩ tâm thần của bang chẩn đoán bà ta mắc chứng tâm thần phân liệt. Bác sĩ đánh giá Dorothea là người phụ nữ nguy hiểm, không tỏ ra ăn năn hay hối hận về những gì mình đã làm, môi trường sống cũng như làm việc của bà ta cần được giám sát chặt chẽ.

Được tự do, Dorothea lần thứ hai mở nhà trọ tại số 1426 F St. ở Sacramento. Bà ta tiếp tục thu nhận những người khốn khổ, yếu thế trong xã hội, cho họ một mái nhà và giúp họ ăn uống, điều trị.

Với nhiều người, Dorothea như một thiên sứ tốt bụng hay người bà ngọt ngào. Tuy nhiên, đây chỉ là vỏ bọc để che giấu thân phận thực sự là kẻ giết người máu lạnh vì tiền.

Nhà trọ giúp bà ta bòn rút tiền từ những người kém may mắn hơn bằng cách lấy trộm thẻ an sinh xã hội và phúc lợi khuyết tật của họ, sau đó khiến họ biến mất.

Các vụ mất tích liên tục chỉ thu hút chú ý của cảnh sát khi Bert Montoya, khi một người đàn ông tên Bert, 
bị thiểu năng trí tuệ, được trình báo mất tích.

Nguyên do là Ông Bert này, được một cố vấn cộng đồng của tổ chức Tình nguyện viên Mỹ đưa đến nhà trọ của Dorothea, sau đó người này phát hiện Bert biến mất vào tháng 10/1988. Sau khi nghe Dorothea bịa ra nhiều câu chuyện khác nhau để che đậy, vị cố vấn đã báo cảnh sát.

Một cảnh sát đến nhà trọ, đồng thời hỏi chuyện Dorothea và một người thuê trọ. Người thuê trọ nói tốt về Dorothea, nhưng sau đó lén đưa cho cảnh sát một tờ giấy tố cáo Dorothea ép mình nói dối. Người này báo cho cảnh sát việc Dorothea thuê tù nhân đào hố trong sân và lấp bằng bê tông, cho biết một người ở trọ khác biến mất bí ẩn.

Nhiều tháng trước, nhà chức trách đã được báo tin rằng Dorothea sát hại và chôn những người thuê trọ, nhưng họ gạt bỏ lời buộc tội này vì người cung cấp thông tin nghiện ma túy.

Cảnh sát khám xét ngôi nhà vào ngày 11/11/1988 nhưng không thấy gì. Hôm sau, cảnh sát tiếp tục kiểm tra sân sau nhà trọ và đề nghị đào sân. Dorothea đồng ý, thậm chí còn cung cấp cho họ một cái xẻng. Sau đó, bà ta xin phép cảnh sát đi uống trà cùng cháu trai tại một khách sạn gần đó.

7 xác người trong sân nhà trọ

Sau khi đào bới, cảnh sát nhanh chóng tìm thấy một số bộ phận cơ thể đang phân hủy. Tuy nhiên lúc này Dorothea, 59 tuổi, đã biến mất.

Cảnh sát truy tìm và thấy bà ta sau 4 ngày tại một nhà nghỉ ở California. Dorothea bắt chuyện và uống rượu tại quán bar cùng một người đàn ông sau khi biết anh ta được nhận phúc lợi khuyết tật. Người đàn ông này thấy Dorothea cư xử kỳ quặc, sau đó nhận ra bà ta là nghi phạm đang bị truy nã nên báo cảnh sát.

Tổng cộng, 7 thi thể được tìm thấy trong sân nhà trọ của Dorothea. Các nạn nhân gồm: Dorothy Miller, cựu chiến binh 64 tuổi, chết vào tháng 10/1987; Leona Carpenter, một góa phụ bệnh nặng qua đời năm 1987; Benjamin Fink, một người nghiện rượu 55 tuổi, chết vào tháng 4/1988; Bert Montoya qua đời năm 1988; Betty Palmer, 78 tuổi; James Gallop, 62 tuổi; và Vera Faye Martin, 64 tuổi.

Nhưng nạn nhân đầu tiên của Dorothea không phải là một trong những người ở trọ. Ruth Monroe, 61 tuổi, là nhân viên kinh doanh của Dorothea, đột ngột qua đời vì dùng thuốc quá liều vào năm 1982, ngay trước khi Dorothea bị bắt vì chuốc thuốc mê ba bệnh nhân lớn tuổi. Ruth mới chuyển đến sống với Dorothea ba tuần trước khi chết, nhưng cảnh sát không thể xác định đây là vụ giết người hay tự sát.

Dorothea bị bắt vào 17/11/1988
Everson Gillmouth được cho là nạn nhân tiếp theo. Ông Everson bắt đầu mối quan hệ bạn bè với Dorothea khi bà ta ngồi tù và phải lòng người phụ nữ có vẻ dịu dàng. Sau khi Dorothea được trả tự do, Everson chuyển đến sống cùng bà ta. Năm 1986, thi thể Everson được tìm thấy trong một quan tài tạm bợ gần sông Sacramento.

Dorothea bị xét xử năm 1989 vì 9 vụ giết người. Các công tố viên cáo buộc bà ta đã đút túi hơn 87.000 USD từ vụ lừa đảo. Trên tòa, bà ta ngồi hoàn toàn bất động, không có cảm xúc và phủ nhận mọi cáo buộc giết người.

Các cáo buộc chống lại Dorothea chủ yếu dựa vào bằng chứng gián tiếp, đó là quá khứ tội ác của bà ta và các xác chết ở nhà trọ. Tất cả nạn nhân chết vì một ly cocktail pha nhiều loại thuốc, bao gồm thuốc an thần Dalmane. Trong khi đó, Dorothea thu được hàng chục đơn thuốc dưới danh nghĩa giúp đỡ những người thuê trọ bị bệnh nặng có thể ngủ. Tuy nhiên, rất khó để xác định bà ta đã đầu độc những người thuê trọ hay tự họ dùng thuốc quá liều gây tử vong.

Năm 1993, Dorothea chỉ bị kết tội trong ba vụ giết người và bị kết án tù chung thân. Trong tù, bà ta dành thời gian đi thăm nhà thờ, đọc sách, xem tivi, thậm chí còn viết một cuốn sách dạy nấu ăn tên Cooking with a Serial Killer, phát hành năm 2004.

Dorothea chết ở tuổi 82 tại nhà tù Chowchilla vào năm 2011.

Tuệ Anh (Theo OxygenLATimes)

_____________________________________

Wednesday, May 25, 2022

Căn nhà xưa

Peace Nguyễn


Vậy là sau hơn mười năm sống trong căn nhà lớn, ở một khu sang trọng, tôi đã dứt bỏ để trở về lại căn nhà rách nát, nơi một khu bình dân - căn nhà mà sau gần ba năm đến Mỹ, vợ chồng tôi đã chắt chiu mua được.

25 năm trước, cũng vào thời gian này, cái nóng Houston như đốt cháy da thịt. Đêm đầu tiên dọn về nhà mới, không điện, không nước. Tôi bỏ anh một mình, dẫn hai con về lại căn apartment. Sáng hôm sau trở về nhà, tôi nhìn thấy anh khom mình cắt cỏ bằng chiếc kéo may của tôi, cái kéo bé tí. Dù khoảng sân cỏ không rộng lắm, nhưng vẫn làm anh mất nhiều thì giờ, kiên nhẫn để làm đẹp thảm cỏ xanh mượt mà tôi thích vô cùng khi mới bước chân vào sân nhà.

Anh yêu lắm căn nhà đầu tiên mà anh đã tạo được. Thời trai trẻ anh chỉ sống trên chiến trường, biến cố 1975 đẩy anh vào trại cải tạo” bảy năm. Ngày trở về, vì không có hộ khẩu nên anh sống đời du mục, không việc làm, không chổ ở, vợ con phải sống dựa vào gia đình. May mắn thay, chương trình nhân đạo HO đã đưa được cả gia đình sang định cư ở xứ tự do. Anh có việc làm, cần kiệm đễ mua được căn nhà nhỏ.

Căn nhà đầu tiên anh tạo dựng cũng là căn nhà sau cùng. Bởi vì chỉ hơn một năm sau, anh bỏ đời ra đi tức tưởi ở cái tuổi trên 50, chỉ hưởng được một mùa Tết 1998. Gia tài anh để là hai con còn nhỏ dại, căn nhà chỉ trả được 386 đồng và một check lương chưa kịp lảnh.

Khốn khó vô cùng, nhưng tôi quyết tâm giữ lại căn nhà, nơi nhờ tình yêu tạo dựng được. Căn nhà đầy ắp kỷ niệm, với những lần họp mặt bạn bè trong binh chủng, lè nhè say sưa tranh nhau kể lại những trận đánh oai hùng, trận tái chiếm Cổ Thành Quảng Trị...  Căn nhà là nơi tập trung bạn bè của tôi từ phương xa , làm cánh chim họp bầy trong những lần Đại Hội Cường Để - Nữ Trung Học. Những điệu múa, hợp ca vang rền với tiếng cười giòn giã trên những khuôn mặt sáng ngời.                                                  

Vậy mà, sau hơn mười ba năm ở đó tôi ra đi - "Phu tử thì tòng tử". Con tôi ra trường, công việc ổn định, mua nhà lớn. Tôi bỏ nhà, bỏ công việc ở tuổi sáu mươi, để theo con. Làm cái đuôi của nó để sung sướng được dọn nhà, nấu ăn, trồng vườn. Tháng ngày đầu rời căn nhà cũ, tôi nhớ quay quắc, như tâm trạng những ngày đầu đến Mỹ, nhớ quê hương đến nghẹn ngào.

Gần mười hai năm cho thuê, căn nhà cũ tan nát sau mỗi lần đổi chủ. Mệt mỏi, tôi rao bán. Ba lần bán đều không thành, ngay cả khi chuẩn bị làm giấy tờ closing. Hình như căn nhà đó có cái gì đã níu giữ tôi, để tôi không bị mất nó, vì chỉ sau hơn hai năm, giá căn nhà tăng vọt. Giờ tôi trở về, dù vá víu để ở, nhưng giống như tấm áo nâu sờn rách của bà mẹ hiền gồng gách nuôi con, tấm áo vá ấy có giá tri vô vàn.

Ai làm Mẹ cũng có cùng tâm trạng là được sống bên con, được nấu ăn, chăm sóc, được cùng có bữa cơm gia đình, cùng nhau rong chơi... Để nhìn con dù 30 hay 40 tuổi, cũng đều là bé bỏng của Mẹ... Nhưng tại sao tôi chọn ra đi ? Người ta bảo "Thất thập cổ lai hy". Vì cảm thấy mình không còn khỏe nữa, nên tôi buông. Bàn tay níu con cần phải lơi lỏng dần, để con tự lo và được tự do có đời sống riêng. Phải để con bay xa, hơn là níu giữ trong vòng tay. Để một mai đến ngày nằm xuống, sự quyến luyến không trói buộc con quá nặng nề.

23/4 ngày tôi dọn về nhà cũ cũng là ngày được tin người anh quí mến trong binh chủng TQLC - Trung Tá Nguyễn văn Cảnh - vừa ra đi.Tôi ngồi lại trong căn nhà cũ với dòng nước mắt lặng lẽ. Tôi quí anh nên thường nói "Anh ơi, khi nào con em lập gia đình, anh chị làm chủ hôn cho conem nhé". Anh buồn bã trả lời "Biết có được không ? Anh lo cho sức khoẻ chị quá”. Nói vậy mà  anh đã  bỏ chị  ra đi trước. Tôi đem theo cây đàn guitar anh tặng cho chồng tôi - người nhận đã mất, người cho cũng đi rồi nhưng cái tình thì miên viễn.

Hôm nay 30/4 Ngày VNCH bị chôn vào lòng đất, và cũng là ngày lòng đất ấp ủ thân xác anh. Dẫu biết sinh tử là chuyện bình thường, nhưng cái đau chung của mọi người xa xứ là khi nằm xuống không nhìn được ngày ngọn cờ vàng phất phới trên quê hương. Nhất là nỗi đau của những người lính như anh, người đã anh hùng dự phần cắm cờ vàng trên Cổ Thành Quảng Trị.

Hai căn nhà, cũng như hai quê hương đễ lòng nặng trĩu, không biết nơi nào gọi là đi, nơi nào gọi là về ! Như thân cây vừa bứng rể để trồng vào nơi đất mới, èo uột, ủ rũ. Tôi cũng vậy, vẫn chưa thể cứng cáp và mạnh mẽ. Rồi cũng đến lúc đễ sống tốt tươi, thân cây phải tự thích hợp với vùng đất mới. Thì tôi cũng thế, sẽ đến lúc phải dứt khoát để bình yên sống nốt quảng đời ngắn ngủi còn lại.

Mỗi ngày trôi qua nhanh như thác đổ. Dù mọi vật vẫn bất biến "Núi đứng quanh năm, đất muôn đời nằm... (TCS)" - nhưng cơ thể con người mõi mòn, bệnh hoạn theo thời gian. Sự sống rút ngắn dần, còn sự sợ hãi thì kéo dài ra. Sợ Covid, sợ một cơn ho bất thường, sợ một dòng máu chảy ra nơi không đúng chỗ. Sống chỉ biết sợ, và chờ đợi chịu đựng những cơn đau trước khi được làm cánh chim bay về cuối chân trời, hay làm hạt bụi vướng vào mắt người thân để làm nhỏ lệ, tiếc thương rồi cũng chìm vào quên lãng.

Vậy nên, tôi đã tìm đến tiếng cười từ bạn bè, tìm ý hay từ sách vở, thả hồn theo những bản nhạc, ngắm bông hoa vừa nở, hay những đám mây trắng trên bầu trời xanh biếc và những vì sao lấp lánh trên bầu trời đen. Tìm đến những cái hiện hữu để cảm ơn đất trời cho tôi một ngày mới được sống an lành; và cố quên những nỗi lo cho sức khỏe, nỗi buồn cho người dân Ukraine, nỗi chán chường cho nước Mỹ hiện nay. Tôi không muốn sự lo sợ làm đám mây xám tụ trên đầu. Tôi tập chấp nhận sống thật tốt đễ đến ngày được hóa kiếp thành một ngôi sao.

Như người đã bỏ tiện nghi vật chất ở xứ văn minh để được về nằm lại trong căn chòi tranh bên cạnh dòng suối, có gió mát, có hương thơm đồng nội. Thôi thì, năm hay mười năm ngắn ngủi còn lại, tôi sẽ về với kỷ niệm xưa, để sống một nơi bình yên và hạnh phúc - Căn nhà xưa của tôi.

Ở đó có những tháng năm buồn tênh
khốn khó quyết nuôi tình duyên
đã trốn thoát qua nhiều phen

(Nguyễn Đình Toàn)

Peace Nguyễn - (Texas, 30/4/2022)


______________________________

Cách giúp cho tóc mọc lại?

.

Không chỉ người lớn tuổi mà ngay cả nhiều bạn trẻ cũng đau khổ khi những sợi tóc quý giá lần lượt “bỏ ta đi, như những giòng sông nhỏ… ôi tóc đẹp một thời, giờ chỉ còn lại ở trong mơ…”

Dầu dừa (coconut oil)
Dầu dừa chứa các axit béo thâm nhập vào bên trong sợi tóc và làm giảm sự mất protein từ tóc. Dầu dừa có thể được sử dụng trước hoặc sau khi bạn gội đầu tùy thuộc vào loại tóc của bạn. Nếu tóc của bạn có dầu, bạn có thể ủ tóc qua đêm hoặc vài giờ trước khi gội sạch. Xoa bóp dầu dừa vào da đầu và toàn bộ tóc. Nếu tóc khô, bạn cũng có thể sử dụng nó để ủ tóc.

Viviscal
Viviscal là một chất bổ sung giúp tăng trưởng tóc tự nhiên. Theo nghiên cứu, cá mập là loại có sự tái tạo xương và sụn gần như vô tận. Viviscal được làm từ một số khoáng chất, vitamin, và bột sụn cá mập. Các thành phần này giúp tái tạo tế bào mới và củng cố các tế bào hiện có. Bạn phải uống thuốc hai lần một ngày trong ít nhất 6 tháng để thấy kết quả.

Nha đam
Từ lâu, lô hội hay nha đam (aloe vera) đã được sử dụng để điều trị chứng rụng tóc. Nó cũng làm dịu da đầu và dưỡng tóc. Ngoài ra còn ngăn chặn gàu. Bạn có thể thoa gel lô hội nguyên chất lên da đầu và tóc vài lần mỗi tuần. Bạn cũng có thể sử dụng dầu gội và dầu xả có chứa lô hội.

Massage
Massage là xoa bóp. Xoa bóp vùng da đầu có thể giúp phục hồi sự phát triển của tóc. Dành thời gian để massage da đầu mỗi ngày cũng có thể giúp bạn giảm bớt căng thẳng và áp lực. Người ta cho rằng các lực kéo căng trong quá trình mát-xa sẽ khuyến khích sự phát triển và độ dày của tóc trong các tế bào ở hạ bì.

Thiên An - baotreonline

___________________________

Tuesday, May 24, 2022

Nỗi đau muộn màng

Thái Anh

* Kính tặng các bác trong nhóm sinh hoạt Alzheimer’s Vietnamese, các bác đã và vừa mất đi các đấng phu quân hay hiền thê yêu dấu.

Mình à, lần đầu tiên tôi gọi tiếng “Mình” âu yếm. Trước đây tôi hay gọi mình là “Bố nó” hay “Bố X…” đi theo tên mấy đứa con của mình. Mình cũng đã gọi tôi là “Mẹ nó” hay “Mẹ X…” tên mấy đứa con. Bây giờ tôi gọi “Mình ơi, mình à !” thì mình đâu có nghe tôi gọi nữa.

BÀI VIẾT HAY, MỌI NGƯỜI NÊN ĐỌC

.



Xã hội ngày càng hiện đại và đòi hỏi bạn cũng phải không ngừng phát triển theo, thế nhưng 1 khoảng khắc nào đó trong cuộc đời bạn cần sống chạm lại để cảm nhận và trân trọng những gì đang có ở hiện tại vì có những thứ khi mất đi sẽ không tìm lại được. Hãy đọc và ngẫm thật kĩ.

Monday, May 23, 2022

Điều gì sẽ xảy ra với cơ thể khi bạn ngừng ăn thịt?

Thịt đã trở thành món ăn thường ngày không thể thiếu trong bữa ăn, nhưng có bao giờ bạn nghĩ nếu bữa ăn thiếu đi món thịt thì cơ thể sẽ như thế nào không?

Thịt là một thành phần quan trọng trong chế độ ăn uống giúp cơ thể chúng ta duy trì sức sống. Các loại thịt, bao gồm cả thịt lợn và thịt bò… đều chứa các thành phần dinh dưỡng quan trọng cho cơ thể – chủ yếu là protein, khoáng chất và vitamin. Vậy khi thiếu đi thịt trong thực đơn, cơ thể chúng ta sẽ có gì thay đổi?

Dưới đây là 10 điều thú vị khi bạn ngừng ăn thịt, bao gồm cả “lợi” và “hại”

Sunday, May 22, 2022

CHUYỆN PHI HÀNH GIA.. BỊ BỎ QUÊN TRÊN VŨ TRỤ GẦN 1 NĂM, KHI TRỞ VỀ NƯỚC CŨNG KHÔNG CÒN

.

Câu chuyện về phi hành gia Sergei Krikalev sinh năm 1958 tại Liên Xô. Ông bị bỏ quên trên không gian suốt gần 1 năm, hơn nữa khi quay trở lại mặt đất, ông phát hiện ra quốc gia của mình đã không còn nữa rồi.

Phi hành gia Sergei Krikalev sinh năm 1958 tại Liên Xô, từ nhỏ ông đã có hứng thú đặc biệt với máy móc do chịu sự ảnh hưởng từ bố mẹ là những người học về khoa học kỹ thuật.

Năm 1985, Sergei được tuyển chọn để trở thành phi hành gia của Liên Xô và bắt đầu các khóa huấn luyện. Ngày 26/11/1988, ông đã cùng một phi hành gia người Xô Viết khác là Volkov từ Baikonur bay đến Trạm không gian Mir bằng tàu vũ trụ Liên Hiệp TM-7, nhiệm vụ của ông là lắp đặt modun mới cho trạm Mir và thực hiện một số thí nghiệm. Sau 115 ngày ở trong không gian, vào ngày 27/4/1989, Sergei Krikalev đã lên tàu TM-7 bay về Trái Đất, hoàn thành chuyến du hành vũ trụ đầu tiên của mình.

Ngày 18/5/1991, Sergei Krikalev bắt đầu chuyến bay vào không gian lần thứ hai khi một lần nữa bay đến Trạm không gian Mir bằng tàu TM-12. Thế nhưng vào ngày 26/12/1991, Liên Xô bất ngờ bị tan rã. Trong lúc hỗn loạn, dường như mọi người đã quên mất vẫn còn hai phi hành gia nước mình đang trôi dạt bên ngoài không gian.

Phi hành gia Sergei Krikalev cùng đồng đội của mình đã phải ở lại trong vũ trụ như thế, may mắn là họ có đủ thực phẩm để sống qua ngày. Hai người đành lựa chọn chờ đợi những người ở dưới Trái Đất sắp xếp ổn thỏa rồi mới có thể quay về.

Cuối cùng, sau 311 ngày ở trên không gian, ông Sergei Krikalev đã được các phi hành gia của Nga đón về Trái Đất.

Khi bay lên không gian, ông Sergei vẫn còn là người Liên Xô, đến khi quay trở lại Trái Đất thì ông phát hiện ra quốc gia của mình đã không còn nữa rồi. Thành phố nơi ông hạ cánh thay vào đó trở thành một phần của nước Cộng hòa Kazakhstan. Vì thế mà ông Sergei Krikalev được gọi là “công dân Liên Xô cuối cùng”.











Sau khi Liên Xô tan rã, Mỹ và Nga triển khai hợp tác trong lĩnh vực vũ trụ. Tháng 10/1992, ông Sergei Krikalev được tuyển chọn trở thành thành viên của phi hành đoàn đi trên tàu con thoi Discovery, chuẩn bị đến Trạm không gian Mir để thực hiện các nhiệm vụ. Ông Sergei sau đó đã lập tức đến Mỹ để tham gia vào các khóa đào tạo. Ngày 3/2/1994, ông đã bay vào vũ trụ trên tàu con thoi Discovery cùng 5 phi hành gia người Mỹ khác. Đây là lần hợp tác vũ trụ đầu tiên giữa Mỹ và Nga, ông cũng trở thành phi hành gia người Nga đầu tiên đi trên tàu con thoi của Mỹ.

Những phi hành gia Mỹ-Nga đã hoàn thành các nhiệm vụ quan sát Trái đất, thử nghiệm vật liệu, thử nghiệm khoa học sự sống và thiết bị trong vòng 8 ngày sau đó rồi trở về Trái Đất vào ngày 11/2. Trong những năm tiếp theo, Sergei Krikalev với tư cách là đại diện của Nga, đã ở lại Trung tâm vũ trụ Johnson tại Houston để tham gia vào công việc kiểm soát mặt đất.

Thời gian ở ngoài không gian của ông tổng cộng là 803 ngày 9 giờ 39 phút, ông là phi hành gia có thời gian ở bên ngoài không gian dài nhất thế giới, đến nay vẫn chưa có ai phá được kỷ lục này.

Phi hành gia Sergei Krikalev đã chính thức nghỉ hưu sau khi hoàn thành lần bay thứ 6 của mình, nhưng ông không từ bỏ sự nghiệp vũ trụ, mà tiếp tục tham gia vào các hoạt động trong lĩnh vực này.

Tháng 2/2007, Sergei Krikalev được bổ nhiệm làm Phó chủ tịch của Tập đoàn vũ trụ tên lửa năng lượng Korolev và cũng là người đứng đầu Trung tâm đào tạo phi hành gia Gagarin.

Thanh Ngọc / Theo: trithucvn

________________________________

Saturday, May 21, 2022

"Tiết canh" của Việt nam và "Gan bò sống" của Hàn quốc có gì khác biệt?

.

Mỗi đất nước, vùng miền đều có một văn hóa ẩm thực đa dạng và phong phú, thậm chí vài món ăn truyền thống còn khiến nước bạn cảm thấy “rợn người” như món “Gan bò sống” của xứ sở kim chi.

Món ăn “kỳ quái” nổi tiếng trên mạng xã hội hiện nay này chính là gan bò sống, được sơ chế và cắt thành từng miếng vuông màu đỏ sẫm.