Tuesday, January 31, 2023

“Bông lúa chín là bông lúa cúi đầu”

Sưu tầm

Nhớ hồi vợ chồng tôi và hai đứa con nhỏ (một trong hai đứa còn nằm trong bụng mẹ, tháng thứ 6) xuất cảnh đi Mỹ. Vì trường hợp phụ nữ mang thai nên IOM (cơ quan di dân quốc tế) thu xếp cho riêng chúng tôi đi đường bay quá cảnh phi trường Kyoto Nhật Bản thay vì đường ghé Hàn Quốc như những gia đình khác cùng đợt hồ sơ, như vậy chúng tôi sẽ được rút ngắn chuyến đi gần nửa ngày. Sự tử tế chu đáo và bất ngờ này của một cơ quan thuộc Liên Hiệp Quốc, “người dưng nước lã” hoàn toàn xa lạ, làm tôi cảm động. Tiền mua vé máy bay cho tất cả những di dân diện tị nạn đều do IOM cho vay trước, chúng tôi sẽ trả góp sau khi đã an toàn định cư ở quốc gia mới.

Gia đình nhỏ chúng tôi ghé đến phi trường Nhật, te tua xơ mướp vì mệt, lết tha lết thếch không giống ai giữa chuyến bay toàn hành khách sang trọng. Chúng tôi ngồi ở hàng ghế cuối, biết thân biết phận nên chờ cho mọi người ra hết mới dắt díu nhau ra sau cùng. Vậy mà vừa bước ra khỏi cửa máy bay, một tình nguyện viên của IOM, một thanh niên (sinh viên) người Nhật sáng sủa cao ráo, mặc bộ vest rất chỉnh tề, đứng sẵn đó, thấy chúng tôi là gập người chào cung kính. Cầm trên tay tấm giấy lớn ghi tên chúng tôi nhưng thực ra anh ta chẳng cần nữa vì quá dễ nhận ra cái gia đình nghèo vừa rời khỏi đất nước nghèo này.

Chúng tôi sững người, ngượng nghịu lúng túng trước cái cúi chào đặc biệt của người Nhật lần đầu tiên trên đời mình được nhận. Sau đó anh chàng kính cẩn ân cần, cố đi thật chậm để bà xã tôi không phải vội, dù đôi chân cao ngồng của chàng ta chỉ cần sải một bước là bằng chúng tôi đi ba bước.

Anh chàng nói tiếng Anh chậm rãi và cố tình chọn những từ dễ đến nỗi đứa dốt sinh ngữ như tôi cũng hiểu ngay. Cái cách anh chàng tế nhị đưa chúng tôi đến nhà vệ sinh và sẵn sàng kiên nhẫn chờ ở ngoài làm tôi càng phục lăn ! Nước Nhật giáo dục kiểu gì mà người trẻ của họ tuyệt vời đến thế này nhỉ ?

Rồi anh chàng chậm rãi dẫn chúng tôi đi dọc các hành lang sân bay quốc tế rộng mênh mông để đến cổng chờ chuyến bay đi Mỹ. Tôi nhớ chúng tôi đi bộ gần nửa tiếng mới tới. Cung cách của anh chàng không khác gì đang hộ tống những nhân vật quan trọng. A không, đang ấm áp đón tiếp những người rất thân thiết. Tôi nghĩ người thân ruột thịt cũng không ân cần được đến thế ! Đến nơi, anh chàng lại cung kính và áy náy xin lỗi vì bận việc phải đi gấp. Anh chàng nói sẽ gọi điện nhờ một người bạn đến ở với chúng tôi trong 8 tiếng chờ đợi.

Thì ra anh chàng đã gọi phone nhờ cô người yêu của mình từ hồi nào. Cô ấy đến, cũng là sinh viên, nhỏ nhắn dễ thương, vừa đẹp vừa hiền, đem theo bữa cơm đắt tiền mua ở nhà hàng cùng một giỏ trái cây. Vừa gặp chúng tôi, cô ấy cũng gập người chào rất lễ phép. Tôi lại một lần nữa xúc động khi hiểu ra IOM có đặt sẵn suất thức ăn nhanh ở phi trường cho chúng tôi, nhưng đôi bạn trẻ này muốn đãi "bà bầu" và hai em bé một bữa chu đáo hơn bằng chính tiền túi của họ.

Không còn biết nói gì nữa khi nhìn cô gái Nhật dịu dàng dọn bữa ăn vẫn còn nóng ra chiếc băng ghế phi trường, chén đũa đàng hoàng, mời chúng tôi, ngồi "hầu" bên cạnh chúng tôi với nụ cười luôn nở trên khuôn mặt dễ mến, ân cần hỏi han vợ con tôi.

Tôi không còn tâm trí đâu mà thưởng thức món ăn. Mỗi một miếng đưa lên miệng là mỗi hạt ngọc hạt vàng ! Tôi cảm thấy mình không xứng đáng ngồi đó để được cô bé tiếp đãi như thế này. Tôi xin kiếu, xin được đi lòng vòng để ngắm cái phi trường hiện đại, để trố mắt nhìn cái thế giới khác hẳn thế giới quen thuộc của mình ở quê hương.

Nói thật, suốt đời còn lại chúng tôi không thể quên sự tử tế và khiêm nhu của hai người bạn trẻ Nhật ấy !

Con gái đầu của chúng tôi năm đó mới 8 tuổi, nó nói lớn lên, quốc gia đầu tiên con phải đi thăm, trước cả về thăm quê hương Việt Nam, nhất định phải là nước Nhật !

Gần đây tôi mới biết câu thành ngữ cổ xưa của người Nhật : "Bông lúa chín là bông lúa cúi đầu".

Bao thế hệ đi trước của người Nhật đã truyền lại lời dạy đó cho con cháu : “Một cây lúa khi được mùa, trĩu hạt, thì nó biết cúi đầu. Khi mình đã sung túc thịnh vượng, không được nghếch mặt lên trời tự mãn kiêu căng, nhưng biết cúi mình để kính trọng và yêu thương người khác !”.

“Bông lúa chín là bông lúa cúi đầu” - câu châm ngôn của người Nhật Bản.

Sưu tầm

(chantroimoimedia.com)



Chả Huế

Hương Đặng - Bếp nhà Gà

Quê mình ở Quảng Nam nên các loại chả, đặc biệt là chả Huế trở nên thân thuộc lắm. Thân thuộc đến nỗi rất nhiều món ăn phải thêm cây chả Huế vào mới thấy ngon được. Chả Huế có thể thêm vào đĩa bánh bèo, vào tô mì trộn, kẹp đôi chiếc chả vào cái bánh mì rồi rắc tí muối tiêu, hay đôi khi là cầm cây chả ăn vã cũng thấy ngon lắm.

Lúc mình còn nhỏ, bà ngoại đi chợ về thường mua cho đám cháu ít bịch chè và vài cây chả Huế. Ở chợ người ta bán nhiều, có khi là ở tiệm chả nho nhỏ trong chợ, cũng có lúc thì bắt gặp các bà/các dì bưng rổ đầy ắp những cây chả thơm lành đi bán. So với cả đòn chả thì từng chiếc chả nho nhỏ được gói riêng biệt thế này có giá đắt hơn nhiều, nhưng ngoại thương đám cháu nên lúc nào cũng mua cả chục chiếc về chia cho mấy đứa.

Sau này đi học xa nhà, mỗi khi về quê nghỉ hè hay ăn Tết, mẹ cũng thường mua chả Huế để sẵn trong nhà. Chả Sài Gòn cũng ngon nhưng với gốc người miền Trung ưa mặn mà như mình thì cây chả bò Huế nho nhỏ thơm lừng mùi lá chuối và đậm đà vị mắm cũng như chút cay nồng của hạt tiêu...thì mới đúng vị.

Qua Mỹ rồi thì tìm được đòn chả ngon đã khó, nói gì đến chuyện tìm được cây chả Huế mặn mà đúng vị như ở quê mình? Mình từng làm chả bò hay chả gà gói nguyên cây. Nhưng gần đây mới làm chả Huế vì ngại gói từng chiếc rất mất thời gian. Tình cờ xem được cách làm của chị Blogger Liên Ròm về cách gói chả Huế thì thấy đỡ tốn thời gian hơn rất nhiều. Chị Liên cũng là một trong blogger làm đủ các loại chả mà mình thường học hỏi nhất. Các bạn có thể ghé thăm blog của chị ấy ở đây để xem thêm nhiều hướng dẫn món ăn rất tận tình nhé.
Và đây là cách làm. 

Mỗi lần mình chỉ làm chừng nửa ký thịt, được khoảng 20 cây chả Huế. Làm để tủ lạnh cho chồng và hai con ăn vài hôm là hết. Khi có thời gian lại làm thêm. Không tốn nhiều thời gian mà chả để tủ lạnh vài hôm vẫn tươi ngon.

Huong Dang - Bếp nhà Gà

____________________________


Monday, January 30, 2023

Cái Kèn Lá Của Chú Tôi

 Tác giả: Vũ Ngọc Giao, đăng trên Người Việt, January 21, 2023

Cha tôi kể rằng, năm lên sáu tuổi, chú tôi vẫn là một đứa bé xinh xắn và khỏe mạnh, chú tôi được ông bà nội tôi cưng chiều lắm. Thời của bà nội tôi, phụ nữ khi sinh con không đến bệnh viện như bây giờ, họ sinh tại nhà. Khi người phụ nữ trở dạ, một bà mụ đến đỡ đẻ, bà sẽ lấy cái cật tre hoặc con dao xếp để cắt dây rốn cho đứa bé. Bà nội tôi cũng vậy, lần lượt sinh các bác, các chú và cha tôi đều tại nhà.

Năm đó chú tôi lên sáu tuổi, một người đàn ông đến chơi nhà, thấy chú tôi nghịch ngợm, người đó lấy con dao xếp, loại dao giống dao của bà mụ đỡ đẻ mà chú tôi từng thấy, dọa sẽ mổ bụng chú tôi ra.

Chú tôi hoảng sợ chui vào gầm giường và nằm yên ở đó. Đến chập tối người đó ra về, cả nhà không thấy chú đâu, vội vã đi tìm, mọi người quên mất rằng chú vẫn nấp dưới gầm giường. Khi ông bà tôi sực nhớ kéo chú ra, lúc này chú vẫn còn thất thần vì hoảng sợ. Từ ngày đó, chú tôi không còn là một đứa trẻ bình thường nữa, chú tôi trở nên điên dại.

Các bác, các chú tôi lớn lên lần lượt lập gia đình, chú tôi vẫn ở với ông bà. Mỗi khi về quê, tôi đã quen với sự có mặt của chú trong căn nhà nhỏ.

Chú tôi điên nhưng lành lắm, chú vẫn giúp đỡ ông bà tôi việc ngoài đồng. Mỗi sáng, chú dậy thật sớm lùa bò ra đồng, chú biết lùa bò lên những đồi cao có thật nhiều cỏ non, biết xua, không cho bò ăn lúa ở đồng. Đến bây giờ, tôi vẫn còn nhớ hình ảnh chú tôi vào mỗi buổi chiều hoàng hôn, lùa bò trở về, cái dáng gầy gò liêu xiêu trên cánh đồng, nhỏ bé và cô độc, nhìn thật thương. Hình ảnh đó đã ăn sâu vào ký ức tôi.

Chú tôi được ông bà nội tôi cưng chiều lắm.
(Hình minh họa: Nhac Nguyen/AFP via Getty Images)



Thời gian trôi qua… Đôi chân gầy như que củi, bàn chân trần quanh năm không bao giờ biết đến đôi dép của chú tôi… Đã 60 năm, từ khi chú tôi còn là  cậu bé chăn bò, giờ đây chú đã là một người đàn ông bước sang tuổi bảy mươi.

Mấy mươi năm qua, ký ức tôi vẫn in đậm cái dáng gầy gầy cao cao, liêu xiêu đi trên cánh đồng vào mỗi chiều trở về… Thứ đồ chơi duy nhất của chú tôi là cái kèn lá, chú tự cuốn như một con sâu. Khi việc ông tôi giao đã xong, chú ra sau hè ngắt một chiếc lá rồi vấn nó thành một cái kèn, đưa lên miệng thổi tu tu. Nghe tiếng ông bà tôi gọi, chú lại giắt nó vào tai cất đi. Chỉ còn một mình, chú lại lấy nó ra, tỉ mẩn chơi. Một cuộc đời gần 60 năm như thế, chiếc kèn lá đã theo chú tôi đi trên những cánh đồng, theo chú tôi vào giấc ngủ, theo chú tôi trong những tháng ngày cô độc.

Ông tôi rồi cũng theo bà tôi lên đồi cao, ngủ yên ở đó, để lại chú tôi một mình một bóng lủi thủi sớm hôm. Ngày hai lần, cô tôi mang cơm vào cho chú tôi ăn. Mỗi khi về quê, tôi chạy vào vườn thăm chú, nhìn thấy chú ăn tôi lại quay mặt đi nơi khác vì thương.

Những năm sau này, bước qua tuổi sáu mươi, chú tôi không còn vấn kèn lá nữa. Trong căn nhà nhỏ, mỗi khi tôi về, chỉ còn lại một mình chú trên mảnh vườn bỏ hoang của ông bà. Chú ngước nhìn tôi bằng đôi mắt ngây dại, không còn trong như ngày còn trẻ. Trò chơi giờ đây của chú là ngồi lặng lẽ đếm những con kiến đi qua trước mặt, thì thầm những lời mà có lẽ chỉ có chú tôi mới hiểu.

Đôi khi, ông bà nội cũng về trong giấc mơ tôi. Lần nào tôi cũng thấy ông nhìn chú tôi, lặng lẽ khóc. Hình ảnh chú tôi cô độc trong căn nhà nhỏ, ngồi đếm đàn kiến đi qua, đập những con muỗi trong vô thức… đến tôi cũng còn đau. Sau những cơn mơ như thế, tỉnh dậy tôi lại nhớ đến ông tôi. Có lẽ linh hồn ông vẫn lẩn quất bên chú tôi, chẳng nỡ nào rời đi.

Tôi vẫn còn nhớ hình ảnh chú tôi vào mỗi buổi chiều hoàng hôn,
 lùa bò trở về, cái dáng gầy gò liêu xiêu.
(Hình minh họa: Hoang Dinh Nam/AFP via Getty Images)


Gần đây, tôi lại có dịp về thăm quê. Bao giờ cũng vậy, trình diện các bác, các cô xong tôi chạy vào khu vườn bỏ hoang của ông bà tôi, nơi đó chú tôi đang sống một mình. Mỗi ngày đến giờ cơm, cô tôi lại mang vào cho chú tôi một bát để ăn. Nhìn chú, tôi chợt giật mình, chú già nua và tiều tụy đi nhiều. Trên đôi chân gầy gò chằng chịt những nốt lấm tấm đỏ vì muỗi đốt, mà những người thương mới thấy đau. Còn chú tôi, có lẽ đã không còn cảm giác từ rất lâu rồi.

Tôi nhìn vào mắt chú tôi thật lâu, bỗng dưng tôi sợ mai này tôi không còn được nhìn thấy nữa. Bác tôi kể lại, dạo này chú tôi hay đi xa. Hôm rồi, bác tìm thấy chú tôi ngồi một mình trong đêm mưa trên bờ mương, dưới kia nước cuồn cuộn chảy. Tôi thích nhìn vào đôi mắt người điên, vì nó ngây dại, hoặc là rất thiết tha, chú tôi thuộc dạng thứ hai.

Dù rất lâu tôi mới trở về thăm, nhưng khi vừa đến ngõ, chú đã nhận ra ngay, dù tôi thay đổi rất nhiều, không như ngày còn bé. Chú ngước nhìn tôi, không biết nói gì nhưng đôi mắt thật thiết tha, đôi mắt nói rằng, trước mặt chú là người thân, là cháu, là ruột rà máu mủ… Tôi lại gần chú như ngày xưa, nhưng theo thói quen chú lại lùi dần vào góc tối trong nhà để tránh.

Mỗi khi lòng chênh chao tôi lại về quê. Trong khu vườn bỏ hoang, tôi như thấy nụ cười của ông tôi còn phảng phất đâu đây, nghe như đâu đó tiếng sụt sùi của bà nội khi thấy cha con tôi trở về. Nơi đó, cha tôi được sinh ra, lớn lên rồi đi xa. Nơi đó có chú tôi, người chú cô độc mà tôi thương, người có số phận hẩm hiu nhất giòng họ tôi.

Nơi đó có một phần tuổi thơ tôi…

Tuyết Vân re-post

_______________________________

Sunday, January 29, 2023

Cẩn trọng những loại thực phẩm nhập khẩu từ Trung cộng



Những loại thực phẩm nhập khẩu từ Trung cộng mà mọi người nên tránh bằng mọi giá cho sức khỏe của chính mình. 

Hoa Kỳ thực hiện nhiều giao dịch với các quốc gia khác, nhưng một trong những quốc gia lớn nhất mà chúng ta giao dịch là Trung cộng. Chúng ta chi hàng tỷ đô la mỗi năm để nhập khẩu tất cả các loại hàng hóa, đặc biệt là thực phẩm. 

Khi hoa đẹp là thuốc hay

 

Hoa Mộc Lan Ảnh: Larysa242424/Shutterstock

Có những loài hoa đẹp, hương thơm dễ chịu đồng thời mang đặc tính chữa bệnh cụ thể

Ngôi nhà tôi lớn lên có một khu vườn nhỏ nhắn cạnh bếp. Trong suốt mùa xuân và mùa hè, chúng tôi có thể bước ra khỏi cửa bếp và hái húng quế, bạc hà hoặc mùi tây. Những con thú cưng của chúng tôi cũng thích khu vườn, và vào những ngày hè ấm áp, chúng tôi sẽ tìm thấy một trong những con mèo ngái ngủ dưới gốc cây catnip.

Saturday, January 28, 2023

An yên và bình lặng

ĐẾN MỘT LÚC NÀO ĐÓ, TA CẦN KHÔNG PHẢI LÀ TÌNH YÊU NỒNG CHÁY, MÀ CẦN CHỈ LÀ SỰ TỬ TẾ...

Khi những chặng đường từng qua đã đủ đầy sóng gió, người ta không thèm những cảm xúc thăng trầm thất thường, họ cần một cảm giác an yên và bình lặng.

Tình yêu không phải là không khiến người ta mệt nhọc. Những thứ có khả năng mang đến hạnh phúc luôn đồng thời khả năng khiến người ta đau khổ. Tình yêu làm giàu đẹp tuổi trẻ bao nhiêu thì cũng gây ra chừng ấy đau khổ bấy nhiêu.

Friday, January 27, 2023

ĐẰNG SAU CON RẮN

Hải Lê

Hôm nay giờ giải lao đưa hình người đàn ông ở Tây Ninh cho cô đồng nghiệp người Nhật coi, cổ đã rú lên sợ hãi vì cảnh chưa từng thấy và con rắn quá lớn. Ở Nhật cực hiếm rắn lớn, chỉ có một số loại rắn nước, rắn ăn chuột và loại Mamushi có độc thuộc họ rắn lục nhưng màu lá khô.
Người đàn ông cầm con rắn không buông không phải vì để bác sĩ biết mà trị, nhưng đằng sau nó có một câu chuyện mà mọi người đang nói lại.
Trước đó, ông làm phụ hồ nhưng bị tai nạn giao thông thương tật phải bỏ nghề. Tất cả gánh nặng chất lên vai người vợ, kể cả lo chuyện học hành cho hai đứa con nhỏ.

Thursday, January 26, 2023

Thanh cua - Crab stick - surimi



Tại sao lại gọi là thanh cua trong khi thành phần không hề chứa cua?

Thanh cua là thực phẩm phổ biến và được nhiều người ưa thích. Có thể bạn đã biết thanh cua hoàn toàn không được tạo ra bằng thịt cua thật mà từ cá. Nhưng có bao giờ bạn tự hỏi, tại sao thành phần làm từ cá nhưng món ăn này lại có tên gọi là thanh cua chưa? Và tại sao người ta lại tạo ra món ăn này?

Wednesday, January 25, 2023

Tết - Hải Lê


Hầu hết chúng ta thấy yêu thích Tết là do những kỷ niệm trong tiềm thức lúc còn nhỏ, khi không phải lo nghĩ gì. Lớn lên, gồng gánh gia đình, trên có người lớn, dưới có trẻ nhỏ, làm ra nhiều tiền thì không nói làm chi, khó khăn thì Tết là gánh nặng oằn vai.

Người thân có lẽ chẳng ai đòi tiền quà gì, nhưng bổn phận kẻ làm trụ cột, không lo nổi mâm cao cỗ đầy cúng kiếng gia tiên, không lo nổi manh áo mới cho bầy trẻ thơ, thì nỗi khổ tâm dằn vặt không ít. 

ĐỜI NGƯỜI DO SỐ DẪN

 ĐINH TẤN KHƯƠNG      


Ở cái tuổi bảy bốn tuổi ta bảy ba tuổi tây, đầu năm rãnh rỗi ngồi ngẫm lại chuyện xưa mới tin là đời người do số dẫn.

Nhiều người nghĩ rằng ai sinh ra có sẵn tài năng thì sẽ thành công trong cuộc sống. Điều nầy không sai nhưng cũng chẳng phải là luôn luôn đúng bởi vì người tài mà không có thời thì cũng gặp nhiều chướng ngại.