Năm đó tôi vào viện chụp cái tay gãy. Gãy lâu rồi, nhiều năm rồi, nhưng đau hoài. Bác sĩ bảo chụp. Tôi chụp. Xong họ bảo chụp luôn phổi. Tôi hỏi sao phải chụp phổi, họ nói chụp đi chị.
Rồi từ đó câu chuyện điều trị ung thư phổi bắt đầu, sau khi nhập viện được để xác định bệnh, mất khoảng gần 10 ngày, thì cuối cùng tôi cũng xác định Giai đoạn muộn di căn di căn màng phổi, có đột biến gen EGFR.
Tôi ngồi xe buýt về nhà. Nhìn mấy người trên xe cười nói. Nghĩ à thì ra vậy.
Chồng mất được hơn năm. Cũng ung thư. Dạ dày. Các con ở xa, có gia đình rồi. Tôi về nhà một mình. Nấu cháo. Ăn. Rửa bát. Nằm ngủ.
Hôm sau đi khám lại. Bác sĩ kê đơn thuốc. Gefitinib. Viên nhỏ, màu nâu. Một ngày một viên, 8 giờ sáng.
Tôi về mua thuốc. Đắt. Nhưng có bảo hiểm.
Tuần đầu uống không sao. Tuần hai bắt đầu tiêu chảy. Đi vệ sinh hoài. Có hôm năm sáu lần.
Tuần ba da bắt đầu khô. Nứt nẻ ở tay, ở mặt. Rửa bát là đau. Phải đeo găng. Mà đeo găng rửa bát thì… nước cứ chảy vào trong găng.
Tóc rụng. Sáng nào cũng thấy tóc trên gối. Một mảng một mảng. Tôi không cạo đâu. Cứ để nó rụng. Rụng hết thì thôi. Đội khăn ra ngoài. Hàng xóm nhìn. Họ biết rồi.
Mặt nổi mụn đỏ. Nám đen hẳn ra. Nhìn gương mà không nhận ra mình.
Tháng thứ hai cân giảm. Từ 52 xuống 48. Rồi 45. Rồi 42.
Ăn gì cũng buồn nôn. Mùi cơm tanh như mùi thuốc. Tôi phải ăn cháo. Ăn từng thìa. Có hôm ăn được nửa bát đã thấy no. Có hôm nôn hết ra.
Sống một mình thì những việc này không có ai biết.
Không có ai hỏi hôm nay ăn được không. Không có ai bảo chị nên ăn thêm tí nữa. Không có ai nhắc giờ uống thuốc chưa.
Có hôm quên uống thuốc. Nhớ ra lúc 11 giờ. Uống bù. Không biết có sao không.
Có hôm đau quá nằm trên sàn. Nằm đó từ chiều đến tối. Không có ai biết. Không có ai gọi điện. Tối tự bò dậy. Uống nước. Rồi nằm lên giường.
Các con gọi điện tháng một hai lần. Hỏi mẹ khỏe không. Tôi nói khỏe. Chúng nó bận. Có con cái. Có công việc. Tôi không muốn làm phiền.
Có những đêm tôi nghĩ thôi ngừng uống thuốc đi. Để nó chết đi cho rồi. Mệt rồi.
Nhưng sáng hôm sau lại thức dậy. Thấy nắng. Thấy… à còn sống. Thôi thì uống tiếp một ngày nữa.
Không phải vì ý chí gì đâu. Chỉ vì… chưa chết được.
Người ta nói phải lạc quan. Phải chiến đấu. Nhưng có những ngày tôi không chiến đấu gì cả. Chỉ nằm đó. Nhìn trần nhà. Rồi ngủ. Rồi tỉnh. Rồi lại nằm.
Nhìn người khác đi chợ, đi chơi, cười nói, tôi ganh. Thật đấy. Tôi ganh họ khỏe mạnh. Ganh họ có tóc. Ganh họ ăn uống bình thường.
Tôi biết nghĩ vậy xấu. Nhưng nó cứ đến.
Có lần gặp người quen ở chợ. Họ hỏi “chị khỏe không?” Rồi đi luôn. Không đợi tôi trả lời.
Có lần bạn cũ nhắn tin “chị cố gắng nhé”. Rồi mất hút. Không thấy nhắn nữa.
Người ta sợ bệnh. Sợ cái chết. Sợ nhìn thấy mình trong người bệnh.
Tôi không trách. Nhưng cô đơn thật.
Năm thứ ba có chuyện lạ.
Tôi ngừng đếm ngày.
Trước đó cứ nghĩ mãi mình còn sống được bao lâu. Sáu tháng? Một năm? Bác sĩ không nói rõ.
Rồi một hôm tôi nghĩ… kệ đi. Biết để làm gì. Biết rồi cũng chẳng làm gì được.
Hôm nào thức dậy là hôm đó sống. Không thức dậy thì thôi.
Tôi bắt đầu để ý những thứ nhỏ. Bát cháo nóng buổi sáng. Nắng chiều chiếu vào sân. Tiếng chim kêu. Cháu gọi điện hỏi thăm.
Không phải tôi đột nhiên yêu đời. Chỉ là chán nghĩ về chết.
Bây giờ bảy năm rồi. Tôi 70.
Vẫn uống viên thuốc màu nâu. Mỗi sáng 8 giờ. Đã thành quen. Như ăn cơm.
Vẫn da khô. Vẫn mệt. Vẫn tiêu chảy thỉnh thoảng.
Nhưng khối u không lớn thêm. Chụp lại vẫn vậy. Bác sĩ bảo ổn định.
Tôi không nghĩ nhiều. Ổn định thì cứ sống tiếp.
Tóc mọc lại. Bạc trắng. Thưa. Nhưng có tóc.
Cân vẫn 42-43kg. Không tăng được. Nhưng cũng không giảm nữa.
Mấy đứa con về thăm dịp Tết. Thấy tôi còn sống, mừng lắm. Cháu hỏi bà sống lâu thế bí quyết gì.
Tôi cười. Bà cũng không biết.
Thật đấy. Tôi không biết.
Có người uống thuốc này được vài tháng rồi mất. Tôi uống được bảy năm. Không phải vì tôi làm gì đặc biệt. Chỉ là… may. Hoặc chưa đến lúc.
Hôm qua đi khám. Bác sĩ hỏi có đau không. Tôi nói có, đau chân. Bác sĩ nói chân đau vì già chứ không phải vì ung thư.
Tôi cười. Ừ cũng đúng. 70 rồi mà.
Ra về ngồi đợi xe buýt. Nhìn mấy người đi đi lại lại. Tự nhiên nghĩ… mình vẫn còn đây.
Bảy năm rồi. Chồng chỉ sống được một năm. Còn mình bảy năm rồi.
Không biết vì sao.
Hôm nay thức dậy sáng. Uống thuốc. Nấu cháo. Ăn. Ngồi phơi nắng.
Bé hàng xóm đi học qua, vẫy tay chào bà.
Tôi vẫy lại.
Sống không có gì hoành tráng. Chỉ là… cứ thế.
Ngày nào cũng vậy. Thức dậy. Uống thuốc. Ăn. Ngồi. Nằm. Ngủ.
Rồi hôm sau lại thức dậy.
Tôi không nói với ai là phải mạnh mẽ. Vì có lúc không mạnh mẽ được.
Tôi cũng không nói đừng bỏ cuộc. Vì có những ngày chỉ muốn buông.
Tôi chỉ nghĩ… hôm nay chưa chết thì cứ sống thêm một ngày xem sao.
Không cần nghĩ xa.
Chỉ cần… sống tiếp.
70 tuổi rồi
bảy năm rồi
tôi không biết còn bao lâu
nhưng hôm nay
tôi vẫn đây
https://www.facebook.com/share/p/17da1JTA7V/?mibextid=wwXIfr
________________________________

No comments:
Post a Comment