Thursday, March 19, 2026

NHỮNG SUY TƯ SAU NGÀY TẾT

 Minh Hân Phan

California trước Tết năm nay không dịu dàng như mọi năm.

Mưa nặng hạt, gió lồng lộng, trời lạnh kéo dài suốt những ngày cuối năm. Bầu không khí xám xịt khiến lòng người Việt nơi đây cũng chùng xuống. Nhiều gia đình do dự không biết có thể đi chùa, đi lễ nhà thờ trong sáng mùng Một hay không. Các sinh hoạt cộng đồng, hội chợ xuân, văn nghệ mừng năm mới dường như phải chậm lại, thu mình trước thời tiết khắc nghiệt.
Cái Tết xa quê vốn đã mong manh trong lòng người lớn tuổi, nay lại thêm phần e ngại. Khi thiên nhiên không ủng hộ, niềm háo hức cũng bớt rộn ràng.
Nhưng rồi, đến thứ Năm mùng Ba Âm lịch, trời bất ngờ quang đãng. Nắng nhẹ trải xuống mái nhà, gió dịu lại, và bà con bắt đầu sinh hoạt Tết bình thường.
Thay cho sự ngập ngừng của mưa gió là những lời chúc Tết nhỏ nhẹ, chân tình nơi sân chùa, trước hiên nhà thờ, không ồn ào, nhưng đủ làm lòng người ấm lại. Xuân như trở lại đúng nghĩa của nó chậm hơn một chút, nhưng sâu hơn một chút.
Chính trong sự chậm nhịp ấy, người ta cảm nhận rõ hơn ý nghĩa của Tết.
Với tôi Tết đến như một đỉnh sóng của cảm xúc. Nhưng Tết qua đi lại để lại một khoảng lặng sâu trong lòng người, đặc biệt với thế hệ từ 60 đến 80 tuổi.
Ở tuổi này, Tết không chỉ là lễ hội.
Tết là ký ức.
Tết là gia đình.
Tết là thời gian.
Trong những ngày cuối năm, nhà cửa sáng đèn, con cháu về đông đủ, tiếng nói cười rộn ràng. Người ở tuổi 60-80 thường là “trụ cột tinh thần” của đại gia đình: chuẩn bị mâm cơm, gói bánh, lo hương khói tổ tiên.
Nhưng sau mùng Ba, mùng Bốn…
Con cháu lần lượt trở lại công việc, sân bay, thành phố khác.
Ngôi nhà bỗng yên ắng. Sự yên ắng ấy không hẳn là cô đơn, nhưng là một cảm giác hụt hẫng nhẹ, như khi một khúc nhạc vừa dứt. Nhiều người tự hỏi thầm:
“Không biết Tết sang năm mình còn đủ sức để lo cho gia đình như vậy nữa không?”
Ở tuổi 60-80, con người nhạy cảm hơn với sự trôi qua của năm tháng. Mỗi cái Tết là một dấu mốc:
• Cha mẹ có thể đã không còn.
• Bạn bè cùng trang lứa có người đã ra đi.
• Con cháu đã trưởng thành, có gia đình riêng.
Sau Tết, khi tháo đèn lồng, cất hoa mai, hoa đào, người ta không chỉ dọn dẹp nhà cửa, mà còn thu xếp lại cảm xúc.
Thời gian không còn là thứ mơ hồ. Nó hiện diện rõ ràng qua mái tóc bạc, qua tấm hình gia đình năm này khác năm trước.
Thế hệ 60-80 đang ở một giai đoạn đặc biệt:
Không còn là người “chạy theo cuộc sống” như tuổi trẻ,
nhưng cũng chưa hoàn toàn buông hết trách nhiệm.
Sau Tết, nhiều người nhận ra mình đang dần chuyển vai:
Từ người tổ chức chính sang người ngồi nhìn con cháu đảm đương.
Từ người quyết định sang người tư vấn.
Sự chuyển giao ấy mang đến niềm vui vì con cháu trưởng thành,
nhưng cũng thoáng chút chạnh lòng vì vai trò cũ dần thu hẹp.
Tết thường đi kèm chi tiêu lớn: lì xì, quà cáp, cúng giỗ, tiếp khách.
Sau Tết, một số người có thể lo lắng:
• Tiền tiết kiệm có đủ cho năm mới?
• Sức khỏe có còn cho những kế hoạch sắp tới?
• Có nên tiếp tục làm việc hay nghỉ ngơi?
Ở tuổi này, mỗi quyết định đều gắn với sự an toàn và ổn định.
Không còn liều lĩnh như tuổi trẻ, nhưng cũng không hoàn toàn buông xuôi.
Thời điểm của chiêm nghiệm
Dù có những khoảng trống, sau Tết lại là lúc tâm hồn lắng lại.
Không còn tiệc tùng, không còn bận rộn, người ta có thể:
• Uống một tách trà buổi sáng.
• Ngồi nhìn nắng đầu xuân.
• Nghĩ về điều gì thật sự quan trọng.
Với nhiều người 60-80 tuổi, sau Tết là mùa của chiêm nghiệm:
• Điều gì còn lại sau tất cả?
• Mình muốn sống những năm tới như thế nào?
• Làm sao để mỗi ngày đều có ý nghĩa, không chỉ đợi đến Tết?
Ở giai đoạn này, nhu cầu không còn là ồn ào mà là sâu sắc:
• Một cuộc trò chuyện chân thành với con.
• Một bữa cơm giản dị nhưng đầy đủ mặt gia đình.
• Một lời hỏi thăm thật lòng.
Sau Tết, nhiều người bắt đầu nghĩ đến:
• Tham gia sinh hoạt cộng đồng.
• Tập thể dục, yoga hoặc ghi tên vào những khóa thiền.
• Viết lại ký ức đời mình.
Không phải để níu kéo quá khứ,
mà để sống trọn vẹn phần còn lại của hiện tại.
Với người Việt sống xa quê, Tết không chỉ là một ngày lễ. Tết là một nhịp cầu. Dù ở California, Texas hay bất cứ nơi nào trên đất Mỹ, khi nghe mùi nhang thoảng trong nhà, khi nhìn cành mai, cành đào được mua vội ở chợ Việt, lòng người vẫn hướng về một phương trời cũ.
Ở tuổi 60-80, nhiều người đã đi qua một hành trình dài:
Rời quê hương khi còn trẻ, gây dựng lại cuộc sống nơi xứ lạ, nuôi con trưởng thành, xây dựng mái ấm mới.
Tết mỗi năm vì thế không chỉ là nhớ quê, mà còn là một lời nhắc nhở rằng mình đã đi được một đoạn đường rất xa.
Có thể không còn pháo nổ rộn ràng như thuở nhỏ.
Có thể không còn mái nhà xưa với hàng cau trước ngõ.
Nhưng chính việc vẫn giữ được mâm cơm ngày Tết, vẫn chúc con cháu bằng tiếng Việt, vẫn dạy các cháu khoanh tay chúc ông bà…
Tết nơi đất khách đôi khi nhỏ hơn, đơn sơ hơn.
Nhưng lại sâu hơn.
Bởi mỗi cành hoa, mỗi món ăn, mỗi phong bao lì xì đều chứa đựng ý thức gìn giữ, không phải vì thói quen, mà vì tình thương.
Và có lẽ, điều tích cực nhất sau Tết là nhận ra:
Quê hương không chỉ là một địa điểm trên bản đồ.
Quê hương là nơi mình còn giữ được phong tục, còn nói được tiếng mẹ đẻ, còn nhớ đến tổ tiên.
Người Việt tha hương có thể sống cách quê nhà nửa vòng trái đất,
nhưng mỗi mùa Xuân về, chỉ cần một nén nhang, một lời chúc đầu năm là khoảng cách ấy bỗng ngắn lại.
Ở tuổi 60-80, Tết không còn là điều phải tổ chức cho thật lớn.
Tết là điều để gìn giữ cho thật sâu.
Và khi nhìn con cháu lớn lên trong một đất nước khác nhưng vẫn biết nói “Chúc Mừng Năm Mới”, biết cúi đầu trước bàn thờ tổ tiên
người lớn tuổi có thể mỉm cười.
Bởi họ hiểu rằng:
Mình đã không chỉ xây dựng một cuộc đời nơi xứ người,
mà còn gieo được một hạt giống quê hương trong thế hệ kế tiếp.
Sau những ngày mưa gió, sau những cuộc sum họp, sau cả những khoảng lặng khi con cháu đã rời đi…người ta ngồi lại với chính mình. Ở tuổi 60-80, Tết không còn chỉ là ngày tháng trên lịch.
Tết là cơ hội để nhìn lại, không phải bằng tiếc nuối, mà bằng sự biết ơn.
Biết ơn vì mình vẫn còn đây.
Biết ơn vì gia đình vẫn còn sum họp.
Biết ơn vì giữa đất khách quê người, mình vẫn giữ được một nén hương đầu năm, một câu chúc bằng tiếng Việt.
Xuân rồi sẽ qua.
Hoa rồi sẽ tàn.
Những buổi họp mặt rồi cũng khép lại.
Nhưng nếu trong lòng vẫn còn sự ấm áp,
vẫn còn khả năng mỉm cười với vô thường,
thì Xuân chưa từng rời đi.
Khi biết chấp nhận sự đến và đi của Tết như một vòng tuần hoàn tự nhiên, người ta sẽ không còn buồn sau những ngày hội,
mà chỉ nhẹ nhàng mỉm cười,
như nhìn một cánh mai rơi,
biết rằng mùa xuân vẫn còn ở đó,
trong lòng mình.
h.phan 02.28.2026
https://www.facebook.com/hphan2029

______________________________

No comments:

Post a Comment