Phạm Thiên Thu
Anh
thương yêu,
Thời
gian qua nhanh quá phải không anh, mới đó mà đã đến Nguyên Tiêu, rồi lại
Valetine nữa chứ ! Năm nay em già quá rồi thì phải, làm
gì cũng thấy mệt, chuyện gì cũng muốn hẹn lại, cho dù em là chúa ghét “chuyện
hẹn hò”, thế mà em lại cứ tự ca bài “Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé” hoài hoài mới chết chứ !
Lẽ
ra thư này phải viết từ đầu tháng Giêng để kể anh nghe những ngày đầu năm ở xứ
người, rồi Tết Nguyên Đán của người Việt xa xứ, vậy mà cho đến tận bây giờ là
Nguyên Tiêu và vài ngày nữa lại Valentine... Thôi thì cho em gom lại nhé : Tết Tây, Tết Ta,
Valentine - “Ba xôi nhồi một chõ” nhé
anh, cũng được mà phải không. Giống như má ngày
xưa, mỗi lần đám giỗ, chỉ có một chõ mà đủ ba màu xôi, xôi lá
cẩm tím màu trời chiều, xôi gấc pha màu nắng sớm và xôi lá dứa màu xanh lá dịu
dàng. Đồng ý vậy nha !