Showing posts with label Vũ Hoàng Thư. Show all posts
Showing posts with label Vũ Hoàng Thư. Show all posts

Tuesday, December 16, 2014

Mưa và Hoa

Vũ Hoàng Thư


Nhng cơn bão rt li ghé Nam Cali. Bui sáng đi làm sũng nước, xa l kt, chung quanh mình là mù, cánh qut nước quay liên hi. Ca đóng kín, nh hai câu thơ ca anh Võ Ý hi rt xưa anh y bay trong mưa và nh người em gái mt thi, mang máng như thế này:

Tri mưa bay phương m kín gió
Tôi còn đây em có như xưa

Sunday, December 15, 2013

Những Giọt Trăng

Tùy bút Vũ Hoàng Thư



Nơi tôi trọ, căn gác quay mặt về hướng tây. Khung cửa sổ mở ra những chân đồi chạy thẳng vào phía núi ở xa. Một vài hàng thông đây đó sừng sững trong những sáng sương mù. Như là Đà Lạt của tôi, mộng mị trí nhớ xa xưa của một thuở thiếu thời đến thăm cao nguyên. Buổi chiều mặt trời lặn sau núi, ráng đỏ ối, Trường Sơn lại hiện về, cao tắp và tím thẫm cho đến khi làn ranh giữa đỉnh núi và trời là một màu xanh tím huyền hoặc. Đôi khi vài gợn mây đỏ vắt ngang nhắc nhở ánh dương đang đà thoi thóp. Ngày qua và hoàng hôn nhớ nhà... 

Monday, November 11, 2013

Khúc Thu Ca

Vũ Hoàng Thư



Gửi Phượng

Nat King Cole luôn gợi tôi kỷ niệm, đặc biệt vào mùa lá bay. Khi ấy tôi phải đi làm lính thú xa nhà ở Santa Barbara. Trên đường khăn gói rời nhà đầu tuần, giọng khàn đục của Cole thả lá bay kín hồn,

The autumn leaves of red and gold 
I see your lips, the summer kisses 
The sun-burned hands I used to hold
    [1]