Võ Thanh Phương
Đó là khi bạn không còn hứng thú với những thứ lòe loẹt, những cảnh sắc rực rỡ, những nơi náo nhiệt và ồn ào.
Già, là khi bạn thức dậy lúc 4 giờ sáng, chỉ để nghe tiếng gà gáy ban mai và nằm đợi ánh bình minh lóe sáng sau rèm cửa…
Võ Thanh Phương
![]() |
| Về thăm trường Quang Trung ( QN) |
1. Về già, là khi ta có một đôi mắt mờ đi nhưng lại nhìn cuộc đời rõ hơn trước. Vì có những thứ không thể nhìn bằng mắt thịt và cũng có những điều không thể nghe bằng tai trần.
Bạn bỗng nhận ra mình đã già!
Năm tháng đã qua ấy, tôi gọi tên là thanh xuân.
Theo năm tháng chúng ta già đi, những tuởng nếp nhăn chỉ là chuyện thường ngày như chuyện cơm áo gạo tiền đồng hành theo mỗi bước chân.. Thế nhưng có lúc, tự dưng một hình ảnh tình cờ bắt gặp, cùng nét gấp thời gian trên khuôn mặt thân thương nào đó bỗng làm lòng mình chùng xuống..Ôi! bạn đây sao? một người mà ở tuổi thanh xuân của tôi, tuy ngoài mặt thờ ơ nhưng sâu thẳm đã có lúc vướng víu bước chân, đã không ít lần nhớ đến, nghĩ về.. dù biết chẳng để làm gì?. Vì con đường sẽ đi, mục tiêu đã chọn.. chẳng có thể chung đường.