Một hôm, cậu con trai hỏi bố:
“Bố ơi, con không hiểu ngày xưa bố và mọi người sống như thế nào khi không có Internet. không có máy tính, không có tivi, không có điều hòa, không có điện thoại di động? “
Hàng ngày ai cũng nhìn thấy mình trong gương. Nhìn tới nhìn lui cũng
một khuôn mặt quen thuộc. Ngày nào vui thì sao thấy mình đẹp thế. Ngày
nào chán thì thôi khỏi nói rồi: ước gì da mình mịn hơn, lông mi mình
cong hơn dài hơn, vân vân và vân vân. “Mình mà nhìn mình như thế thì
người da trắng nhìn mình như thế nào nhỉ?” Tôi tự hỏi. Làm sao mà biết
được người ta nhìn thấy mình thế nào. Mắt mỗi người mỗi khác. Suy nghĩ
định kiến của mỗi người cũng khác. Ai hơi đâu đi kiểm soát cái chuyện
không thể kiểm soát được đấy. Nhưng ít nhất,