Showing posts with label vĩnh biệt. Show all posts
Showing posts with label vĩnh biệt. Show all posts

Wednesday, August 13, 2025

Thư thay Người đi.

Quả phụ Vũ đăng Khuê

Các Anh chị và bằng hữu thân kính

Ngày xưa anh Khuê thường hóa thân người vợ, người em gái để viết những cánh thư gởi người đi trên báo Hiệp Hội.

Hôm nay xin viết lá thư cảm tạ này thay cho người đi là Anh ấy.

(Quả phụ Vũ đăng Khuê)

Saturday, August 9, 2025

Chia Tay Anh Vũ Đăng Khuê / Takenaga Hisahide

 quinhon11


Chia Tay Lúc Tuổi 22 Nhạc: Ise Shoyo Lời Việt: Trần Thụ Ân Trình tấu: -Vũ Đăng Khuê - Lê Văn Dũng, Nguyễn Bá Hỷ

____

Mấy hôm nay mình không khỏe, nên gần như nằm bẹp, được tin muộn anh Vũ Đăng Khuê qua đời đã được 4 ngày. Bàng hoàng, mất mát, tiếc thương. Lâu nay vẫn biết sức khỏe anh không tốt, Đã có những sự kiện họp mặt anh em, anh không thể tham dự, nhưng mình  nghĩ anh vẫn còn nhiều thời gian phía trước.  

Friday, August 22, 2014

Người khách không mời!

Peace Nguyen

 

 

Bàng hoàng, sửng sốt, tôi ôm chầm đứa em trai, kêu lên thảnh thốt "trời ơi" rồi bật khóc.

Em tôi vừa ra khỏi cửa bệnh viện U bướu Sài gòn, còn tôi vừa xuống phi trường Tân Sơn Nhất tối qua. Chỉ mới cách nhau sáu tháng, tôi đã không còn nhận ra Ngự, em tôi. Từ một thanh niên khỏe mạnh, đầy sức sống, một thầy giáo dạy Vovinam đã nhiều năm, giờ đây trước mặt tôi là một ông già lưa thưa tóc vì thuốc hóa trị, thân thể yếu đuối, tay chân khẳng khiu, đi đứng xiêu vẹo , cho dù em chưa đầy 57 tuổi.

Thursday, June 6, 2013

Tưởng chừng như vĩnh biệt!

Tạp ghi Huy Phương

Biến cố 30 Tháng Tư, 1975 như một cơn đại hồng thủy, đất trời sụp đổ, xóa sạch tất cả, tan nát tất cả, chia lìa tất cả, đến với tất cả ngỡ ngàng của người dân miền Nam. 

Ngày đó trên chuyến phi cơ bỏ xứ sở ra đi những người Việt nghĩ là sẽ không có lúc trở về, trên con tàu ra cửa biển có ai mong đến một ngày nhìn lại quê hương Cho nên đẫm trong những dòng nước mắt, chúng ta nghĩ là đã “Vĩnh biệt quê hương, vĩnh biệt Sài Gòn !”

Saturday, May 25, 2013

Thì Thầm (2)

  Nguyễn Bích Sơn  

        * Viết cho con trai ca M : Nguyn Hu… “Vô Danh



25-05-73 đến nay là tròn bn mươi năm – Bn mươi năm con lìa b cõi đi vi chưa đy sáu tháng tui. Con chưa vào đi, chưa có cái tên đ gi mà con đã vi ra đi vĩnh vin, đ li cho B M bao nim thương yêu nui tiếc.