Showing posts with label Lam Phương. Show all posts
Showing posts with label Lam Phương. Show all posts

Sunday, April 16, 2017

Chuyến Đò Vĩ Tuyến - Lam Phương

Trần Ngọc




Hàng năm cứ mỗi lần người Việt hải ngoại tưởng niệm ngày 30 Tháng Đen 1975, chúng ta lại nhớ đến hai cuộc di cư và di tản vĩ đại của người Việt yêu chuộng tự do: Cuộc di cư năm 1954-55 từ miền Bắc xuống miền Nam và cuộc di tản bằng đường biển từ miền Nam ra hải ngoại sau cơn sóng đỏ 1975.

Hôm nay chúng tôi xin  mời quý vị thưởng thức nhạc phẩm CHUYẾN ĐÒ VĨ TUYẾN của Nhạc sĩ Lam Phương viết vào năm 1955 sau khi Hiệp Định Geneva 1954 chia đôi đất nước tại vĩ tuyến 17 bên dòng sông Bến Hải. Bài hát nói lên tâm sự của một cô gái đang dùng con đò nhỏ bên bờ  sông để đón người yêu tìm đến và nàng sẽ đưa chàng vượt qua vĩ tuyến về miền Nam yên bình trù phú. 

Tuesday, June 21, 2016

Một mình - Quang Dũng








                   Sớm mai thức giấc, nhìn quanh một mình.
                   Ngoài hiên nắng lóe, đàn chim giật mình.

Friday, January 15, 2016

Lam Phương, Người Nhạc Sĩ Của Khăn Tay Và Nước Mắt

Trịnh Thanh Thủy

Nhạc sĩ Lam Phương và nhà văn Trịnh Thanh Thủy

Nhắc tới Lam Phương, ký ức tôi lại bồi hồi nhớ đến một nụ cười đôn hậu trên khuôn mặt thật dễ mến của người nhạc sĩ lão thành. Tôi đã có duyên gặp ông vài lần. Lần đầu tại nhà riêng ông nhân dịp Câu Lạc Bộ Tình Nghệ sĩ tổ chức một buổi tiệc mừng cho ông. Hình ảnh Lam Phương, người nhạc sĩ lừng lẫy một thời, ngồi bên cạnh cây đàn đã theo mình bao năm qua, khiến tôi xúc động. Ông trìu mến nhìn cây guitar của mình và tâm sự “Bây giờ đôi tay chú không còn chơi đàn được nữa...”. Sau những năm dài chưa hoàn toàn bình phục vì cơn tai biến mạch máu não, chắc cũng có lúc ông nhìn đôi tay, đôi chân mình một cách bất lực, như người thuyền trưởng gắng sức điều khiển con tàu ra khỏi trung tâm cơn bão mà con tàu cứ tiếp tục lao mình vào lốc xoáy.

Saturday, May 16, 2015

Sài Gòn đâu cần nhập tịch

Vũ Thế Thành

“Đã nhiều lần tôi ước mình sinh ra đâu đó ở miền quê, có sông suối, núi đồi, vườn cây hoa lá, để lâu lâu về quê lại có những “đêm buồn tỉnh lẻ”, về Sài Gòn kể chuyện làm quà ra cái điều lãng mạn” – (Vũ Thế Thành)

Sinh ra, lớn lên và sống gần hết đời ở cái đất Sài Gòn này mới thấy nó chán phèo. Hồi nhỏ thì chơi tạc lon, đánh đáo, giựt cô hồn… Thả diều không được vì ông già Mười, nhà có xe hơi xách baton rượt, sợ vướng dây điện. Tụi tui lấy kẹo cao su gắn dính vô chuông cổng nhà ổng rồi bỏ chạy. Lớn hơn chút nữa thì chơi bầu cua, cát tê, xập xám, …

Wednesday, February 18, 2015