Cô mời họ ăn tối.
Đó là tháng 5 năm 1968. Cynthia Lennon vừa trở về sau kỳ nghỉ ở Hy Lạp. Khi bước vào căn nhà Kenwood ngôi nhà gia đình ở Weybridge, cô thấy chồng mình, John, đang ngồi khoanh chân trên sàn với Yoko Ono. Họ nhìn sâu vào mắt nhau.
Yoko đang mặc chính chiếc áo choàng tắm của Cynthia.
Đôi dép đặt ngoài cửa phòng ngủ đã nói lên phần còn lại của câu chuyện.
Điều Cynthia làm tiếp theo không giống bất cứ điều gì người ta có thể tưởng tượng.
Cô không la hét.
Cô không gục ngã.
Cô không ném bất cứ thứ gì.
Trong trạng thái sốc mà chính cô cũng không hiểu nổi, cô chỉ hỏi:
Hai người có muốn ăn tối không?
Cô vừa ăn sáng ở Hy Lạp, ăn trưa ở Rome vậy họ có muốn ăn tối cùng cô ở London không?
Đó là câu nói kỳ lạ nhất trong cuộc đời cô. Sau này cô viết rằng nó ám ảnh cô suốt nhiều năm.
“Đối diện với chồng mình và người tình của anh ta đang mặc áo choàng của tôi, cư xử như thể tôi mới là người lạ xâm nhập, tất cả những gì tôi có thể làm là tiếp tục hành xử như thể mọi thứ vẫn bình thường,” cô viết.
“Tôi bị sốc, như đang hoạt động theo bản năng.”
Điều khiến khoảnh khắc đó không thể chịu đựng không chỉ là sự phản bội.
Mà là sự tính toán.
John biết ngày hôm đó cô sẽ về nhà. Cảnh tượng đó đã được sắp đặt. Cô được định sẵn để nhìn thấy họ.
Ngày hôm sau, John hôn lên má cô như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Anh nói anh yêu cô. Anh nói Yoko không có ý nghĩa gì.
Anh cũng từng nói như vậy về những người phụ nữ khác mà anh đã thú nhận trong chuyến bay say rượu từ Ấn Độ vài tuần trước, những fan nữ, bạn bè, “hàng ngàn người”, anh nói, trong khi cô ngồi bên cạnh gần như không thở nổi.
Nhưng Cynthia biết.
Lần này khác.
Đây là dấu chấm hết.
Điều xảy ra sau đó là phần mà lịch sử thường quên nhắc đến.
Cynthia Lennon không trở thành người vợ cũ cay đắng như báo lá cải mong muốn.
Và cô có đủ lý do để trở nên cay đắng.
John nộp đơn ly hôn và ban đầu còn cố đổ lỗi cho cô cáo buộc cô ngoại tình với một người tên Roberto Bassanini.
Khi cô phủ nhận, John phải nhượng bộ và chấp nhận ly hôn với lý do chính anh ngoại tình với Yoko Ono.
Trong thỏa thuận ly hôn, John đề nghị cô 75.000 bảng Anh. Anh nói qua điện thoại rằng nó giống như trúng xổ số bóng đá.
“Cô không đáng giá hơn thế đâu,” anh nói.
Thỏa thuận cuối cùng là:
• 100.000 bảng Anh
• Quyền nuôi con Julian
• Một khoản trợ cấp nhỏ hằng năm
Một trăm ngàn bảng.
Từ một trong những nhạc sĩ giàu nhất thế giới.
Cynthia nhận số tiền đó và rời đi.
Cô không bán những bí mật cay đắng.
Cô không chạy theo scandal.
Cô không cố phá hủy huyền thoại mà thế giới đang xây dựng quanh người đàn ông mà cô hiểu rõ hơn bất cứ ai.
Thay vào đó, cô chuyển đến Wales.
Cô mở một nhà hàng nhỏ kiêm nhà nghỉ ở thị trấn Ruthin. Cô đặt tên là Oliver’s Bistro. Cô cho Julian học tại trường Ruthin School và cho con một cuộc sống ổn định, bình thường, tránh xa cơn điên cuồng của Beatlemania.
Trong khi John xuất hiện trên bìa mọi tạp chí, Cynthia đang nấu ăn cho khách lạ trong một ngôi làng nhỏ và đảm bảo con trai làm bài tập.
Và đây là điều thế giới nên biết về Paul McCartney.
Khi John rời đi, Paul không rời bỏ họ.
Ông lái chiếc Aston Martin đến thăm Cynthia và Julian. Ông mang theo một bông hồng đỏ. Ông đùa:
“Thế nào Cyn? Em cưới anh nhé?”
Họ cùng cười.
Trong chuyến lái xe đó, Paul bắt đầu viết một bài hát.
Ban đầu nó tên là Hey Jules ,một thông điệp dành cho cậu bé 5 tuổi có người cha vừa rời bỏ mình.
Đừng làm mọi thứ tệ hơn.
Hãy biến một bài hát buồn thành tốt đẹp hơn.
Paul đổi Jules thành Jude vì nghe hay hơn.
Bài hát đó trở thành đĩa đơn bán chạy nhất lịch sử Beatles.
Julian chỉ biết bài hát viết về mình sau 20 năm.
Nhiều năm sau, Julian nói:
“Paul và tôi từng chơi với nhau khá nhiều, nhiều hơn cả tôi với bố. Có nhiều hình tôi chơi với Paul hơn là hình tôi với bố.”
Năm 1978, Cynthia xuất bản hồi ký đầu tiên: A Twist of Lennon.
John cố ngăn việc xuất bản.
Đó không phải sách trả thù. Người đọc ngạc nhiên vì sự ấm áp, hài hước và không cay đắng. Sách bán vừa phải, cho đến khi John bị ám sát hai năm sau, khi đó sách được in lại 200.000 bản.
Năm 2005, cô xuất bản cuốn thứ hai: John.
Lần này cô thẳng thắn hơn.
Cô viết về sự tàn nhẫn, ngoại tình và bạo lực của anh. John từng tát cô mạnh đến mức cô đập vào tường. Sau này John thừa nhận mình là người hay đánh phụ nữ.
Cynthia viết tất cả.
Nhưng ngay cả khi đó, trong những trang sách vẫn có nhiều tình yêu hơn là giận dữ.
Cô muốn thế giới thấy con người thật phía sau huyền thoại.
Một chàng trai tài năng, tổn thương, phức tạp mà cô gặp trong lớp học vẽ chữ tại trường nghệ thuật Liverpool.
Khi John bị sát hại ngày 8/12/1980, Cynthia đang ở Ruthin điều hành nhà hàng.
Cô không dùng sự kiện đó để trả thù.
Cô đau buồn cho người đàn ông cô từng yêu. Người cha của con cô.
Cô nói với báo chí:
“Anh ấy đã mở lòng mình cho cả thế giới nhìn thấy.”
Julian, khi đó 17 tuổi, trở về từ New York sau thời gian ở với Yoko và Sean. Cynthia thấy con trai suy sụp. Cô lo con rơi vào trầm cảm.
Cô giữ con đứng vững.
Đó là điều cô luôn làm.
Giữ vững.
Tiếp tục sống.
Không để đổ vỡ định nghĩa cuộc đời mình.
Cynthia Lennon qua đời ngày 1/4/2015 tại nhà ở Mallorca, Tây Ban Nha. Julian ở bên cạnh. Bà 75 tuổi. Bà đã chiến đấu với ung thư một thời gian ngắn.
Paul McCartney nói:
“Cô ấy là một người phụ nữ tuyệt vời mà tôi đã biết từ những ngày đầu ở Liverpool.”
Ringo Starr gửi lời cầu chúc bình an và yêu thương.
Và Yoko Ono, người phụ nữ trong chiếc áo choàng năm xưa viết:
“Tôi rất buồn khi Cynthia qua đời. Cô là người tuyệt vời và là một người mẹ tuyệt vời của Julian. Tôi tự hào về cách hai chúng tôi đã đứng vững trong gia đình Beatles.”
Cynthia Lennon chưa bao giờ chỉ là một chú thích nhỏ trong lịch sử Beatles.
Bà là người phụ nữ chứng minh rằng bạn có thể rời khỏi đau đớn mà không trở thành chính thứ đã làm bạn tổn thương.
Bà chọn sự bình yên, không phải loại dễ dàng vì không quan tâm, mà là loại khó khăn vì chọn chữa lành thay vì trừng phạt.
Bà cho thấy phẩm giá không phải thứ ai có thể lấy đi.
Chỉ có thể tự mình đánh mất.
Và bà chưa bao giờ đánh mất nó.
Trong thời đại mà ai cũng muốn là người lớn tiếng nhất, sức mạnh thầm lặng của Cynthia Lennon vẫn vang vọng hơn bao giờ hết.
Bà là người đầu tiên yêu John Lennon.
Và là người cuối cùng mất anh một cách đầy nhân phẩm.
Trong một câu chuyện nơi ai cũng cố được lắng nghe, bà chọn im lặng.
Và chính sự im lặng đó đã nói lên tất cả.
My Lan Phạm / Theo True Story
https://www.facebook.com/share/17pQEn6o9u/?mibextid=wwXIfr
___________________________














.jpg)








.jpg)


