Showing posts with label quốc hận. Show all posts
Showing posts with label quốc hận. Show all posts

Monday, April 28, 2025

TỰ TÌNH THÁNG TƯ

Kỷ niệm đêm 22/4 mang dầu ra biển khơi!
Minh Hân Phan
 


Xin chào giọt lệ tháng tư 
mùa đi để lại một dư hương buồn
tàn đông...chưa hết ngọn nguồn
mùa xuân trở gió vẫn còn buốt tê

Monday, April 14, 2025

THÁNG TƯ

HẠ ANH 

Hạ Anh
  tháng tư 
  mưa dấu mặt trời 
  tháng tư 
  vời vợi một thời đã xa 

  tháng tư 
  lá đổ hàng ba
  tháng tư 
  nhớ quá tiếng gà gáy vang

Tuesday, April 30, 2024

NHỮNG NGÀY THÁNG TƯ MỘT CHÍN BẢY LĂM

ĐINH TẤN KHƯƠNG


Cuối tháng ba, nhận lệnh của  Dượng hai (chồng người Dì thứ hai) tôi đáp chuyến bay từ Sài Gòn gấp rút ra Nha Trang để đón đại gia đình đang trên đường di tản từ Qui Nhơn mà điểm đến là Phan Rang, nhưng đã không tới được. Lý do là vì chiếc cầu nối liền giữa Cam Ranh và Phan Rang đã bị không quân VNCH bỏ bom đánh sập trước đó vài hôm, nhằm làm chậm đường tiến quân của bộ đội miền Bắc.Tất cả các thành viên của mấy gia đình được nhồi nhét trên hai chiếc xe chở hàng (thường gọi là xe ba lua) chứa đầy vật dụng cần thiết.

Friday, April 29, 2022

30/4 dấu mốc không thể quên đối với người Việt bất cứ nơi nào trên thế giới

 Hà Vũ


Mỗi năm, cứ đến cuối tháng Tư là người Việt Nam ở hải ngoại đều tưởng nhớ đến một cơn đại hồng thủy, một cơn lốc xoáy kinh hoàng làm thay đổi lịch sử mà dấu mốc chính là ngày 30/4/1975, khi Tổng thống cuối cùng của Việt Nam Cộng Hòa, Đại tướng Dương Văn Minh, lên tiếng đầu hàng Cộng Sản Bắc Việt.

Sunday, April 30, 2017

Ngày 30 tháng tư – Kỷ niệm đau buồn (*)

Trần Anh Kiệt


Làm thế nào quên được nỗi đau vô tận của một dân tộc trước chiến thắng của chế độ cộng sản, một bạo quyền được áp đặt và thực hiện bằng máu và nước mắt của người thua trận? Nỗi đau nầy khó thể chôn chặt tận đáy sâu của dĩ vãng. Dù thời gian có khả năng hàn gắn, nó vẫn xuất hiện, sâu đậm, phủ trùm lên tâm hồn tôi nhiều cay đắng mỗi khi nhớ đến thảm cảnh mà người Việt tỵ nạn đã trải qua với bao vết thương được thế giới tự do tận tình băng bó. Làm sao tôi quên được cặp mắt đỏ ngầu như chó dại của các bộ đội cộng sản đứng trên chiến xa càn quét những ổ kháng cự của chiến sĩ miền Nam ở cửa ngõ vào Saigon. Ký ức của tôi khó phai mờ hình ảnh của người dân hoảng hốt chạy tán loạn tìm đường trốn bằng đường bộ, đường thủy, đường hàng không, trốn cái gọi là thiên đàng cộng sản với bao tội ác gớm ghê từng bao trùm miền Bắc.

Wednesday, April 26, 2017

1954 Cha Bỏ Quê, 1975 Con Bỏ Nước

Phạm Duy _ Khánh Ly



              
                    Một ngày năm bốn cha bỏ quê xa 
                    Chốn đã chôn nhau cắt rốn bao nhiêu đời 
                    Một ngày năm bốn cha bỏ phương trời 
                    Một miền Bắc tối tăm mưa phùn rơi 
                    Một ngày năm bốn cha bỏ Sơn Tây 
                    Dắt díu con thơ vô sống nơi Biên Hòa 
                    Dù là xa đó vẫn là quê nhà 
                    Và miền nắng soi vui gia đình ta! 

Tuesday, April 25, 2017

Nỗi buồn 30/4 của những sinh viên du học

Tường An, thông tín viên RFA


Sinh viên tại Pháp biểu tình sau 1975 - Hình do anh Nguyễn Sơn Hà cung cấp

Những ngày cuối tháng 4 của 40 năm về trước, hàng ngàn sinh viên du hoc ở Pháp, Đức, Bỉ..v.v.. đã đón nhận những bản tin dồn dập đến từ quê hương với tâm trạng hụt hẫng, hoang mang. Từ những thanh niên đang ở độ tuổi hồn nhiên, bỗng chốc họ trở thành những kẻ vô Tổ quốc với những lo toan cho một tương lai vô định. Anh Nguyễn Đình Hải, sinh viên du học tại Bỉ từ năm 1969 bày tỏ :

Friday, April 21, 2017

TRƯỚC TƯỢNG ĐÀI CHIẾN-SĨ VIỆT-MỸ

TỪ-SƠN




                         Cả vùng trời ánh hào quang chói lọi,
                         Rợp cờ vàng ba sọc đỏ tung bay,
                         Bao hồn thiêng sông núi tụ về đây,
                         Ôi lẫm liệt và tràn đầy dũng khí.

Sunday, April 26, 2015

Viết cho ngày 30/4: nỗi đau nào lớn hơn?




Hàng năm, cứ đến ngày 30/4 là nhà cầm quyền Việt Nam lại tổ chức kỷ niệm ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước bằng các lễ mít tinh, diễu hành, diễu binh, duyệt binh. Đối với đồng bào người Việt hải ngoại, và rất nhiều đồng bào miền Nam ở trong nước, đây là ngày quốc hận, là nỗi đau chưa hề nguôi ngoai.

Tuesday, April 21, 2015

Chúng tôi vẫn sống .

Huỳnh Kỳ Anh Tú



Tôi là một bác sĩ, sinh ra và lớn lên tại Sài Gòn nhưng sau này tôi đi du học và đã định cư tại nước ngoài từ lâu. Nhân tháng 4 năm nay, tôi muốn viết một thông điệp cho gia đình, bạn bè tôi, cùng tất cả những người từng là công dân Việt Nam Cộng Hòa, con cháu của họ, nhất là những đứa trẻ cùng thế hệ 8X như tôi.