Monday, August 2, 2021

Tuổi Già Như Con Thuyền Không Bến!

Quinhon11

Bến mơ dù thiết tha,
thuyền ơi đừng chờ mong (ĐTP)

Seattle 7-2021

Nào giờ, tui vẫn thích khí hậu Cali nói chung và san Jose nói riêng. Mười lăm năm sống ở đó tui thấy bình thường lắm, chẳng nhận ra khí hậu ở đó thật tuyệt vời. Nhưng sau này vì công việc, tụi tui dọn qua TX. Qua tới đây rồi mới biết khí hậu bên này oi bức quá, mùa đông lạnh hơn và muà hè thì nóng hơn. Chợt thấy tiếc cái khí hậu ôn nhu mình được hưởng suốt một thời gian dài. Chính vì vậy mà làn da của tui lúc đó được mọi người khen đẹp, đi đến đâu cũng có người hỏi tui dưỡng da bằng loại kem gì? thú thiệt, cái này trời thương mà phú cho chứ tui chẳng chăm sóc gì nhiều.

 

Ở TX hai mươi lăm năm, cái khô khốc khắc nghiệt của mùa hè, cái tê tái rét buốt của mùa đông, thêm tuổi già sồng sộc kéo tới, chúng nó đã xúm nhau tàn phá làn da của tui không thương tiếc. Giờ thì hởi ôi, tui nhìn tui trong gương mà muốn khóc thét.. vừa già, vừa sập xệ.. Ôi! thời gian, và nắng gió.  Có những hôm mưa dầm, mây xám giăng giăng, tư lự một mình, chợt ngậm ngùi thấy thương một thuở thanh xuân. (Tui biết tui hay lằng  nhằn, nhưng quí vị chịu khó cho tui than th một chút nhen.)

Gần đây chăm sóc Mẹ già, có những hệ lụy buộc tui phải suy nghĩ. Có nhiều câu hỏi luôn hiện diện trong óc. Biết rằng ai cũng phải đi tới bước này, nhưng mình sẽ an bài cho chính mình như thế nào cho hợp tình, hợp lý đây?. Nhìn Mẹ tui ở tuổi 85 và những người cùng thời của bà mà chợt thấy thương thân. Thời đại Mẹ tui, không biết tiếng bản xứ, quen rau mắm, tương cà, cả đời chỉ gần con cháu trong nhà, thì làm sao mà vô viện dưỡng lão toàn người ngoại quốc ở được? tội lắm.  Cũng may đám con nửa nạc, na mỡ. Sinh ở Vn, lớn ở Mỹ như tụi tui cũng hiểu được điều này, nên ráng tận sức trong điều kiện có thể. 

Như Mẹ tui, bà không thể một mình, cần có người bên cạnh 24/7. Các con ai cũng đi làm cả ngày thì làm sao có thể chăm sóc bà. Mướn người thì không có. Do vậy cuối cùng các con phải chia nhau. Dù ở gần, nhưng một tuần bà phải di chuyển tới 3 căn nhà. Thêm nữa, theo chu kỳ, mỗi đợt tui hay chị hai qua chăm bà, thì lúc đó sẽ có căn nhà thứ 4. Đây là điều làm bà bực mình lắm. Nhưng hết cách. Lắm khi tôi thấy thương cho bà và gọi đùa bà là con thuyền không bến. Phận già cứ đi loanh quanh theo con, trong khi căn nhà to đùng của Mẹ bỏ hoang không ai ở, bên VN.

Mỗi lần qua San Jose là tui mượn nhà cậu em trai, đem mẹ về bên nhà đó với tui hai tuần. Cậu em chỉ phụ giúp coi mẹ khi cần chứ không chăm mẹ thường xuyên được như các chị em gái, nên mỗi khi chị hai, chị ba đến phiên, thì sẽ ở nhà cậu em này. Có những buổi sáng nắng hanh nhẹ, hai mẹ con ngồi ngoài ghế xích đu sau vườn ngắm chim, ngắm hoa trái, mẹ vui lắm, nhất là nhắc đến kỷ niệm lúc ba còn sống. Đang vui nhưng bất chợt nghe nói: hai ngày nữa con về, là mẹ sầm nét mặt, như một đứa con nít, lo lắng hỏi: Con về rồi mẹ làm sao? ở với ai. Tôi giải thích thì mẹ ầm ừ tỏ ra hiểu. Nhưng chỉ lúc đó thôi, rồi quên ngay. Lát sau lại hỏi nữa.

Có lúc tỉnh táo, bà buồn phiền: Tại sao không cho mẹ ở một chỗ mà phải di chuyển đi hoài? Các con lại giải thích: Tụi con đi làm cả ngày, mẹ ở nhà với ai? nghe vậy bà giy ny: mẹ sợ lắm, không dám ở nhà một mình đâu. Em gái nói: bởi vậy tụi con sắp xếp đi làm ngày khác nhau để thay phiên lúc nào cũng có người bên cạnh mẹ, để mẹ không phải lo lắng. Mẹ à một tiếng ra v đã hiểu và bằng lòng. Nhưng rồi hôm sau lại quên và mẹ lại hỏi, con cũng lại trả lời.. cái vòng lẩn qun cứ thế mà xoay.

Tui tưởng chỉ mình mẹ tui trong cảnh này nên cảm giác buồn và thương tâm lắm. Nhưng đồng bịnh tương lân, hỏi thăm ra mới biết mẹ bạn tôi, bà sui của mẹ tôi, và nhiều bạn già khác.. giờ cũng đều trong tình trạng này. Đã đến lúc không thể ở một mình, giờ ở với đứa con này 2 ngày, đứa con kia 3 ngày, đứa con nọ 1 ngày.. cứ giáp vòng luân phiên, đều đặn đến hẹn lại lên, như con nước, sáng lên chiều xuống.. Biết vậy tui cũng vơi bớt cảm giác bất lực, cảm giác có lỗi. Cầu mong cứ kéo dài hoài như vầy cũng được, chỉ lo rằng bình iên này không biết bao lâu.? Cây đèn trước gió, ai biết được ngày mai.

Đó là những gì thời đại Ba mẹ tui đang trải qua. Nhưng tới thời đại chính tui thì sao đây? Tụi tui là ba rọi, nửa nạc nửa mỡ, chứ đời con tui, sinh đẻ, lớn lên bên này, mỡ tuốt luốt chứ kiếm đâu ra chút nạc.. mà cũng đâu phải 7-8 đứa con. Thời nay chỉ 1-2 đứa. Chắc lép gì nữa, phải tự lo thân thôi. Chuẩn bị tư tưởng, gói ghém hành trang mà đi vào nơi gió cát thôi. Ôi cái thân già, tuy khác kiểu một chút nhưng rồi cũng sẽ là một con thuyền không bến.. 

.. ánh trăng mờ chiếu,
một con thuyền trong đêm thâu
Trên sông bao la,
thuyền mơ bến nơi đâu.?  (
ĐTP)

Quinhon11

______________________

3 comments:

  1. Đọc hết bài mà cám cảnh cho phận "con thuyền không bến"
    Má chị cũng thì may mắn hơn là có con cái bên cạnh, trong chính ngôi nhà của bà. Có lần chị muốn đi chơi vài ngày nên tính cho bà qua bên chị hai chơi ít ngày nhưng mới thăm dò "má ơi, qua nhà chị hai chơi vài ngày nha" bà nói liền "nhà tui tui ở, ko đi đâu cả"!
    Dạo này cũng như má em, trí chỉ còn những chuyện xa xưa, còn chuyện ngay trước mắt, ko thể nào nhớ được.
    SG dạo này vắng ngắt, bà cứ hỏi, sao vắng quá vậy, sao không ai bán hàng gì à?? Giải thích gọn gọn thì bà biết vậy thôi (chứ chắc chả hiểu dịch bệnh là gì)
    Hôm sau lại nói "mua bún bò ăn", Lại giải thích, để rồi hôm sau lại hỏi như vậy!! Có khi bà bực quá nói"Sao kỳ vậy, sao vắng vẻ vậy? Bộ Đảo chánh hả?" Cả nhà được một phen mắc cười!!Lâu lắm rồi mới nghe hai từ Đảo Chánh!..
    Bà còn có con cái suốt ngày bên cạnh, tới phiên mình, con, cháu gì cũng không!
    Thôi, ko dám nghĩ tiếp.
    Mấy hôm nay SG người mất vì Covid nhiều lắm. Ra đi trong cô đơn. Chính quyền đem đi hỏa thiêu rồi họ sẽ giao hủ cốt cho thân nhân. Nhiều nhà rất thảm, thân nhân có khi chỉ còn đứa con nít nhỏ, chả biết gì, nên bây giờ họ sẽ để tam nói có bàn thờ chung, khi nào thân nhân muốn thì đến nhận về
    Mong cho có sức khỏe, má em an ổn tinh thần.

    ReplyDelete
    Replies
    1. Mới tối qua, từ Cali mẹ QN gọi điện thoại qua nói: Con coi vé máy bay mua dẫn má về Vn. Mình phải nói đang dịch, họ cấm hết ai ở iên đó, không có máy bay, má ráng một thời gian đi, hết dịch rồi mới đi được.

      Bà nói: Dẫy ne, sao mẹ ko nghe ai nói gì hết? ..

      Thật ra có nói, có mở TV phóng sự cho bà xem, nhưng xem rồi thì quên ngay. Sợ lúc đó, dẫy nảy nói: ghê quá , mẹ ko dám về đâu.. Nhưng sau đó quên hết,lại đòi về, lại nói dẫy ne.. sao không nghe ai nói..

      Cái vòng lẩn quẩn tội nghiệp lắm chị Mỹ à.

      Nhà 4 tầng lầu mênh mông bên VN không ở được, giờ sang đây làm con thuyền không bến..! mê thì thôi chứ lúc tỉnh chắc đau xót lắm.. đòi về nhà miết..
      Tuổi già buồn hả chị !!
      Mến / QN

      Delete
    2. Thì QN sắm một cái carry on; hôm trước đến nhà [người] con này bỏ đồ ra thì hôm sau xếp đồ vào... kéo sang nhà [người con] khác, khiểu như đi du lịch vậy.
      Phải chi lúc trẻ chịu khó sinh thì nay giáp vòng lâu hơn!

      Delete