Phạm Lê Huy
Từ sáng, người bạn sponsor thả vợ chồng con cái Nguyên xuống Sở Xã Hội để làm thủ tục “đầu tiên” (xin trợ cấp tị nạn), rồi hẹn khoảng năm giờ rưỡi chiều đến đón. Vậy mà đã gần sáu giờ rồi vẫn chẳng thấy tăm hơi bạn đâu. Có thể bạn ấy bị kẹt xe vào giờ tan việc.
Mới đầu, gia đình Nguyên đến tị nạn
xứ Cờ Huê này thì hãy còn ngơ ngác lắm. Trời về chiều mưa dầm,
lại lạnh nữa. Vợ con Nguyên đang co ro cúm rúm trốn mưa tránh lạnh ở khuất
trong góc cầu thang kia. Nguyên lấy miếng cát-tông che đầu, đứng ngoài lề
đường, luôn đảo mắt nhìn ngược ngó xuôi, nóng ruột ngong ngóng xe bạn.
Xem chừng đã mỏi mắt, anh đến bên
điện thoại công cộng, moi hết mấy túi áo túi quần, tìm một đồng quarter (hăm-lăm
cents) để nhét vào máy gọi bạn. Nhưng chẳng có, chỉ có vài tờ “đô” lẻ thôi.
Nguyên hỏi vợ, cũng không có luôn. Chợt, một người đàn ông hom hem, mắt sâu râu
rậm, nước da tai tái đen đen, áo quần nhếch nhác - nãy giờ cũng trú mưa gần đấy
- bước đến bên Nguyên cất giọng ồm oàm :
– Hey… ! You need quarter for calling
?
Cái vốn tiếng Mỹ “cầu dừa đủ xài”
của mình đã giúp Nguyên hiểu câu hỏi trên, anh vừa nói “Yes… !” thì gã chìa ra
ngay một đồng quarter đưa cho Nguyên :
– You lấy cái này gọi đi. Tui cho
you đó !
Thật bất ngờ, Nguyên ngây người ra,
vì qua dáng dấp người này, anh biết gã ta là dân homeless “chính hiệu”.
Vừa mừng vừa cảm động, anh nhận đồng quarter nhét vào máy. Vừa bấm số anh vừa
nói tiếng Mỹ với gã bằng cái giọng ngang phè phè :
– Thank you ! Wait me a moment,
please !
Rồi Nguyên gọi bạn.
Bạn cho biết vì có chút việc cần bất ngờ, không đi đón được,
nên nhờ cô em đón giùm; nhưng cô ấy lại bị lạc đường. Nguyên
buột miệng :
– Ch… ê… ế… t… mẹ… ! Thôi… được… !
Để tao… tao… liệu… !
Quay sang người homeless đang đứng
rủ người thỉu nảo bên cạnh mình, Nguyên nhanh tay rút ra tờ một “đô” cho gã và
nói :
– Cám ơn nhiều. Cám ơn you đã giúp
tui. You are a good guy !
Cầm lấy tờ một “đô”, gã lẩm bẩm nhừa
nhựa mấy tiếng trong miệng : “Thank you. You’ re welcome… ! God
bless you !”, kèm theo một cái cười không hồn - cái
cười của một… robot homeless - rồi lững thững đi về chỗ mình.
Mưa càng lúc càng lớn. Nguyên đảo
mắt nhìn quanh, tứ bề vắng lặng. Anh biết, giờ này làm gì còn xe bus. Một vài
chiếc xe chạy đến, anh giơ tay đón nhưng chẳng có xe nào dừng lại. Chợt có chiếc xe từ trong Sở Xã Hội chạy ra, may quá, anh vẫy tay
xin quá giang. Xe dừng, anh đến bên xe, thì ra người lái xe lại là nhân viên Mỹ
đen bảo vệ của Sở mà sáng nay anh có dịp lên tiếng chào
“Good Morning !” và “uốn lưỡi” nói
vài câu xã giao.
– Hi… ! Xin you cho gia đình tui quá
giang về nhà... ! - Giọng anh khẩn khoản.
– OK… ! No problem ! Mấy người ? -
Người bảo vệ nhiệt tình hỏi.
– Four.
– Get on… ! Ráng chật chút nghen !
À… Nhà you ở đâu ?
Anh chìa ra miếng giấy nhỏ có viết
sẵn địa chỉ nhà mình, rồi ái ngại hỏi :
– Có trái đường về nhà you không ?
Vẫn giọng nhiệt tình, anh ta nói :
– Don’ t worry… ! Anyway, tui sẽ đưa
you về tận nhà mà !
Xe từ từ lăn bánh dưới cơn mưa chiều
tầm tã. Vợ chồng con cái Nguyên co rúm người lại, ngồi chụm sát vào
nhau cho đỡ lạnh - cái lạnh đầu tiên mà gia đình anh chạm phải sau một tuần đặt
chân lên xứ này.
* * *
Sáng sớm hôm sau, vợ chồng Nguyên vừa nhanh tay làm bữa ăn sáng anh vừa gợi
chuyện :
– Em này, chiều hôm qua, nếu không
nhờ ông ấy cho quá giang chắc mình phải ngủ lại ở gầm cầu thang trên
đó quá, em hả !
– Ờ… ! Lúc đó em sợ lắm vì ở trển
toàn là Mỹ đen không à ! Mà trời lại lạnh nữa chớ !
– Nói vậy chớ còn tùy người em à !
Bộ cái ông chở giúp mình về không phải là Mỹ đen sao !
– Đồng ý, nhưng biết đâu mà lường,
anh ! Thì coi như là mình gặp may đi !
– Tội nghiệp ! Thả mình xuống xong,
ổng mới quay đầu xe lại để về nhà ổng.
Gọi hai con vào bàn ăn, đẩy dĩa
trứng tráng với khúc bánh mì vừa mới nướng cho Tý Gái, anh tiếp:
– Em biết anh nhớ gì nhất chiều hôm
qua không ?
– Làm sao em biết được ! Liên - vợ
Nguyên - ngớ người ra trả lời.
Hớp ngụm cà-phê “mì-ăn-liền”,
anh chậm rải nói :
– Anh nhớ nhất là người homeless đã
cho anh đồng quarter để anh gọi phone.
– À há ! - Liên chợt nhớ ra - Mà hay
thiệt anh há ! Homeless mà lại cho tiền mình, em mới thấy lần đầu đó !
– Thì anh cũng mới thấy lần đầu thôi
! Homeless mà có lòng quá hả em. Vậy mà cũng có người không phải là homeless
chưa chắc gì có nghĩa cử giúp ngặt đó đâu.
– Thì có người này người nọ chớ anh.
– Anh biết… ! Nhưng cử chỉ ấy đã làm
anh nhớ đời em à ! - Và, bằng giọng chắc nịch, anh tiếp - Theo anh, đây là một
bài học nhỏ mà có ý nghĩa lớn cho mình đó em.
Phạm Lê Huy
(Los Angeles,
Dec. 3-2006)


No comments:
Post a Comment