Wednesday, August 10, 2011

Ngăn tủ kỷ niệm - Chút bụi thời gian .

Quinhơn11

Một cuộc tình thơ mộng , một ánh mắt dịu dàng , một rung động thoáng qua , dù đến rồi đi .. đã xa , đã phôi pha ... ,
Vẫn xin cảm ơn , vì  dẫu sao nó cũng đã một lần đến với cuộc đời mình ....



1 -
 Có thể có người không tin vợ chồng là do duyên nợ, nhưng với tôi, thì tôi tin lắm. Nhà tôi và tôi là đôi bạn thân, vào những ngày mới lớn, chưa bao giờ tôi có ý nghĩ sẽ có ngày chúng tôi iêu nhau, càng không nghĩ có ngày trở thành vợ chồng, bởi một đều rất đơn giản là lúc bấy giờ nhà tôi để ý đến cô bạn thân cùng nhóm với chúng tôi, và tôi " liếc mắt đưa ghèn " với bạn thân anh ấy, đầu dây nối nhợ cũng do anh ấy mai mối mà ra ...! 

Thế nhưng ...( lại một chữ nhưng ) ..., năm 75 nhiều biến động .., nhiều thay đổi, những cặp thanh mai trúc mã đành tan tác chia xa, chúng tôi còn quá trẻ để thành đôi lứa, do đó như những nhánh lục bình trôi theo dòng nước chảy mỗi ngày một xa, chúng tôi lạc mất đời nhau.
Bẵng đi một thời gian dài, tôi trôi dạt từ Singapore
.., tới Japan ... bao năm tháng dài lê thê chờ đợi .. sống đời tị nạn ... Hôm nhận được cánh thư của nhà tôi từ Hồng Kông gửi đến tôi mừng chảy nước mắt, thư gởi đi lòng vòng mấy tháng trời, hôm nay mới đến tay ...

Số là tôi đi vượt biên trước, nhà tôi đi sau, khi tới HK mới gởi thơ về VN hỏi thăm bạn bè, tìm rất lâu mới có được đ/c tôi ở Singapore, thư đến Singapore thì tôi đã chuyển qua Nhật. Lại phải hỏi thăm từ VN, khó khăn lắm mới có được địa chỉ của một người khác cũng ở Nhật, rồi mới nhờ người đó chuyển thơ cho tôi ....
Qua bao nhiêu khó khăn như vậy chúng tôi mới liên lạc được với nhau. Dù cho tới lúc đó chúng tôi cũng chỉ là bạn, ( tha hương ngộ cố tri .. ) nhưng anh đã  trở thành một niềm vui hiếm hoi của tôi giữa muôn trùng phiền muộn.

Tôi tiếp tục chờ đợi, vì không có thân nhân, anh đi sau mà lại đến trước, 5 tháng sau anh và có mặt ở Mỹ. Phần chúng tôi đã hơn ba năm vẫn phải ở Nhật chờ.

Tuổi thanh xuân của tôi cứ như thế trôi đi một cách hờ hững, vô vị, tương lai âm u .. như màn mưa xám xịt ngoài trời và những cánh thư của anh là ánh mặt trời hiếm hoi giữa những ngày đông giá.Tôi như không sống bằng thực phẩm, mà sống bằng hơi sương của tình bạn anh mang lại, sợi dây nhỏ mong manh nối liền chút kỷ niệm, những lá thư của anh giúp tôi thoi thóp thở, gượng sống trong sự đợi chờ .

2- 
Rồi một ngày .. đẹp trời tôi cũng có mặt ở Mỹ, một tiểu bang lạnh lẽo, con bà phước không người quen biết. Thấy mấy chị em tôi bơ vơ, động lòng trắc ẩn anh bảo qua sống với gia đình  anh cho vui, vì ở VN hai gia đình cũng đã quen biết nhau. Tôi suy nghĩ ... khá lâu, cuối cùng gật đầu dọn về San Jose.

Hôm Anh đưa chúng tôi về nhà, gia đình anh đã mở rộng vòng tay ấm áp chào đón chị em tôi khá nồng nhiệt, tôi thật sự biết ơn. Ở tạm với Anh rồi tìm nhà dọn ra, tôi thấy thoải mái nhờ vả mà không nghĩ ngợi lôi thôi gì hết, cho tới lúc đó chúng tôi cũng chỉ là bạn.
Nhà anh ở không nhỏ nhưng  đông người ... nên sự riêng tư cũng không có nhiều. Một hôm lúc anh đi học, tôi ở nhà cũng có chút tò mò vào phòng anh và vô tình (sau khi vô tình ...thì là cố ý ...) đọc trọn một xấp thơ tình
của anh với một người con gái còn đang ở VN.
Xấp thơ và hình bó lại một bó để trong một cái hộp giấy, bụi đã phủ đầy ...
... Đọc xong, tôi bỏ lại chỗ cũ làm như không biết gì nhưng lòng tôi buồn lắm, thấy tội nghiệp và thương anh hơn. Mối tình của anh tôi người ngoài mà còn đứt từng đoạn ruột, huống chi người trong cuộc. Tôi như cảm được nỗi đau cháy bỏng của người con gái đó ở phút chia tay, và nỗi tuyệt vọng một cách bất lực của anh khi phải đành lòng bỏ lại người iêu mà ra đi. 

Lớp bụi đã phủ dày nhưng tôi biết trong tim anh, nổi nhớ, nổi đau vẫn còn y nguyên, chưa thành sẹo bao giờ ...
Qua xấp thư và hình tôi như xem được một bộ phim tình lãng mạn, bi thương. Nói thật nếu dựng thành phim, bảo đảm cỡ phim Love
story hay Romeo & Juliet sẽ không nhằm nhò gì hết. 
Nhìn tấm hình người con gái mái tóc cắt ngắn, khuôn mặt trong sáng, đôi mắt long lanh như có ngấn nước mắt ... đã ám ảnh trong trí tôi trong nhiều ngày sau đó ..., bởi tôi thấy tôi qua đó, thương người ... thương mình? ...

 Đêm nay ... đêm cuối cùng gần nhau ..
 lệ buồn rưng rưng, lời hát thương đầu
 Nhịp mưa bâng khuâng ngoài phố lạnh ...

 Giọt sầu rơi ướt hồn phiêu linh ...  ( PĐC )

3-


Buổi chiều tháng Tám mùa này  QN hay mưa, mưa không lớn chỉ vừa ướt lòng đường, đủ để những người đi xe đạp vội vã đạp nhanh về nhà ..., đường phố vắng hoe ......  chiều .. mênh mông chiều ...
Hôm đó nhà tôi phải lên đường, xuống tàu đi bán chính thức, cả một đại hơn 60 người, nhìn Ba mẹ tất bật ngược xuôi, nhà tôi không nỡ xin xỏ thêm đều gì ở Ba mẹ nữa. Nhưng làm sao được? ... lòng nặng trĩu những bi thương. Đến thăm nhau rồi chia tay, nhưng cô ấy không xuống nhà từ biệt, ... dấu mình trên gác ôm mặt khóc. Không dám nhìn nhau lần cuối nói chi đến chuyện tiễn đưa. Nhà tôi cứ đứng ở ngã ba đường, ngước mặt nhìn lên cửa sổ căn gác nhỏ, ngổn ngang nổi nhớ dù chưa rời ... xa !
 Khi anh về đến nhà thì mới hay, toàn bộ đã lên Tàu và đang lo lắng đợi một mình anh ấy. Anh ước ao mình có phép màu biến cô ấy thành con muỗi dấu vào trong áo để đem theo ... nhưng phép màu là đều không hề có trên thế gian này .. cuối cùng rồi cũng phải xa nhau .. một chân bước lên tàu ... một chân vẫn dính chặc như không nở dời ....
 Đưa em về .. chân anh không bước vội ...
 nhưng chậm thế nào ... rồi cũng phải xa nhau ..
Từ lúc con Tàu chuyển bến ... cho đến hơn một tháng sau mới lên được trên bờ, toàn bộ thời gian ấy trong anh hình ảnh cô ấy luôn tràn ngập buồng tim, hòa theo từng hơi thở ... chưa một phút nào ...
" ở đây .., sương khói mờ nhân ảnh " cả ..

Tờ copy
còn ngày tháng của bức điện tín được đánh về cho cô ấy, lúc anh vừa đặt chân đến HK, theo thời gian mực đã phai mờ, phải chú ý lắm tôi mới đọc được:
... " M , Anh đã đến HK  ...."
chỉ vài dòng đơn giản trong khuôn khổ bức điện tín, nhưng xôn xao đến não lòng người đọc, và bức điện tín của cô ấy gởi lại làm cho tôi thắt cả trái tim :
...  Anh , M nhớ Anh , nhớ Anh ...
Những bức thư cô của ấy gởi qua , bức nào cũng nhạt nhòa nước mắt, những săn sóc nhỏ nhặt, những nhắc nhớ kỷ niệm ... , từng chiếc lá rơi, từng cơn gió thoảng ... đong đầy hơi ấm khi tay trong tay ... và cả khi ... tay đã không còn ... trong tay nữa ..!

Và Anh cũng tràn đầy chăm chút qua từng chai dầu gió xanh gởi về ( mới qua còn đi học, còn nghèo, làm gì có tiền gởi những thứ sang trọng?), căn dặn buổi sáng đi làm, phải nhớ mặt áo đủ ấm .. buổi tối nhớ đừng thức quá khuya soạn giáo án ... những than vãn nhớ nhung ... rất riêng tư ... đong đầy cảm xúc ... 
    Since you went away the days grow long. 
    And soon I'll hear old winter song ..
    But I miss you most of all , my darling 
   When the