Showing posts with label tình người. Show all posts
Showing posts with label tình người. Show all posts

Tuesday, February 10, 2026

Tình Người?

Lúc nhỏ cõng tôi đi học, ba hay nói: “Mẹ mày nhẫn tâm với cha con mình lắm!” Tôi có cảm giác phải cõng tôi trên đường dài bao xa cũng không làm ba mệt mỏi bằng việc ông luôn mang trong mình ý nghĩ đó suốt bao năm trời. Sau này, khi tôi lớn lên, ba vẫn nói với tôi như vậy trong những cơn say. Tôi định bụng hỏi ba, nhưng chưa một lần nói: “Ba nói mẹ nhẫn tâm, nhưng ai là người đã gieo vào trái tim mẹ những giọt đắng ấy, hả ba?”

Thursday, December 1, 2022

TÌNH NGƯỜI

 


"Sài gòn đẹp lắm Sài Gòn ơi!"

  Sài gòn không những đẹp mà còn thu hút nhân công , các sinh viên đi học, đến khi ra trường đều ở lại xin việc làm, người lao động, các nơi về Sài Gòn kiếm việc cũng dễ Vậy là Sài Gòn càng đông đúc..

Tuesday, August 1, 2017

Câu chuyện nơi xứ người : Cái Lon Guigoz

Song Lam

(ảnh: Internet)
Hình như ai đến đây cũng đều giấu đi thân phận và cảm xúc của mình, tôi cũng vậy. Buổi sáng từ 7 đến 8 giờ đoàn xe bus đi gom mọi người cao tuổi ở rải rác quanh vùng chở đến đây và 1 giờ trưa chở về, vì từ 1 giờ trưa đến 6 giờ chiều còn một ca sinh hoạt khác.

Ở Mỹ này có nhiều chuyện ngộ: có nhà giữ trẻ và cũng có nhà giữ người già, mỗi tuần từ thứ hai đến thứ sáu. Thứ bảy và chủ nhật họ ở nhà một mình hoặc có phước có phần ở chung với cháu con!

Monday, January 2, 2017

MỘT CHUYẾN THĂM QUÊ

Đinh Tấn Khương

Ông An mang cả gia đình gồm một vợ và hai con rời Việt Nam cùng trên một chiếc thuyền mong manh, vượt biển cả trong những ngày đầu năm 1980. Trải qua những tháng ngày ở trại tỵ nạn, cuối cùng thì gia đình ông cũng tới được Sydney, Úc Đại Lợi.

Thuở trước 1975 ông An là nhà giáo, không biết có phải là nhân cách của một thầy giáo (thời trước) cho nên tính ông rất ngay thẳng, ăn nói chừng mực. Thêm nữa, tính tình rộng rãi và biết thương người, luôn giúp đỡ những ai gặp phải hoàn cảnh khó khăn.

Saturday, January 25, 2014

CHUYẾN TAXI CUỐI CÙNG

Đinh Tấn Khương





Không lâu sau cái ngày giã từ công việc dọn dẹp vệ sinh để bắt đầu theo đuổi chặng đường “tìm lại những gì đã mất” thì có nhiều khó khăn phát sinh. Người ta thường nói “có thực mới vực được đạo” quả không sai một mảy may chút nào!
Bước chân vào trường, ngoài những khó khăn chung như bất kỳ một sinh viên y khoa nào khác thì riêng tôi lại còn có những khó khăn cố hữu như tuổi tác, ngôn

Sunday, July 28, 2013

Cho đi chính là nhận lại


Cô Ơi Cô, Nhà Cô Có Nến Không Ạ?
Có một cô gái trẻ chuyển nhà mới
Cô phát hiện hàng xóm nhà mình là một phụ nữ nghèo goá chồng, sống với hai đứa con nhỏ.
Một ngày nọ, khu phố bị mất điện đột ngột. Cô gái trẻ phải dùng nến để thắp sáng.
Một lát sau, có tiếng gõ cửa. Hoá ra là đứa bé con nhà hàng xóm.
Nó hồi hộp hỏi: "Cô ơi cô, nhà cô có nến không ạ?"

Tuesday, October 9, 2012

NHỮNG ĐIỀU NGHỊCH LÝ

Đinh Tấn Khương





      1.  Tình Người
Tới  trại, lên gặp phái đoàn  phỏng vấn, khăng khăng nói mình là người tỵ nạn chính trị.
Định cư,  được “quê hương thứ hai” tận tình giúp đỡ để xây dựng lại cuộc sống, con cái được nuôi ăn học đến nơi đến chốn và có việc làm ổn định.
Trở vế lại VN, nói rằng cuộc sống ở “quê hương thứ hai” rất buồn vì “thiếu tình người"!!??
          
      2. Trù dập:
Bài giảng Pháp của một Ni Sư ở VN, được thu vào đĩa và được truyền tay, đề cập đến câu chuyện của một thiếu nữ vừa đạt được vương miện hoa hậu tại Mỹ (không nghe nêu tên gì và năm nào). Sau khi đoạt chức hoa hậu thì cô nầy liền bị đánh rớt trong kỳ thi tốt nghiệp phổ thông do sự ganh tỵ của các cô giáo. Tìm việc làm thì  không có ông nào dám nhận vì bị các bà vợ không phê chuẩn, vì “ghen”…

Có lắm điều chướng tai gai mắt ở gần bên mà sao không nghe lên tiếng, cớ gì lại nói toàn “chuyện tưởng tượng” tận xứ trời Âu như vậy, làm sao mà người nghe có thể  tin vào bài giảng pháp của mình nữa!? Hay là giả tu để phá đạo!?
 
       3. Hy sinh suốt đời:

     -  Các bậc cha mẹ VN luôn tự hào và thường nhắc nhở câu nói “suốt đời hy sinh cho con cháu”
Tới tuổi già, dù sức khỏe vẫn còn nhưng lại muốn được con cháu săn sóc, muốn con cháu phải trả ơn bằng tiền bạc (dù cha mẹ vẫn có tiền riêng, nhưng bởi muốn cho người khác biết con mình đang trả hiếu?)
          -  Các bậc cha mẹ Tây phương, không bao giờ nhận là "suốt đời hy sinh cho con cái". Họ sinh con, nuôi con lớn, khi các con có công ăn việc làm, có gia đình riêng tư thì họ bắt đầu cuộc sống độc lập không muốn lệ thuộc, không muốn làm phiền đến con cái. Họ cố gắng giữ gìn sức khỏe bản thân, tìm vui với cái vui của tuổi già cho tới khi không tự chăm sóc được bản thân thì họ vào nhà dưỡng lão. Họ muốn con cái của họ có niềm vui riêng & có đủ thì giờ để lo lắng cho những đứa cháu mình.
Như thế thì ai mới là người  suốt đời hy sinh cho con cháu!?
  
       4. Nhớ quê: 

Có ai xa nhà mà không nhớ nhà, có ai xa quê mà lại không nhớ quê!                       
    
    -  Cớ gì không chịu dọn về sống luôn bên đó cho hết nhớ, mà lắm người cứ mãi làm thơ để ca tụng “nỗi nhớ quê nhà”!?
     
    -  Có biết bao người thân, người bạn bên đó đang đói khổ, có mấy ai làm thơ nhớ họ, chẳng lẽ họ không là một phần của quê hương mình!?
Tại sao!?
Dối lòng chăng!?

      5. Văn hóa Đông và Tây:
     - Nhiều người Việt khi thấy một đứa trẻ Tây phương gọi cảnh sát đến can thiệp một khi bị cha /mẹ của nó hành hung. Cha/mẹ có thể gặp rắc rối vế mặt pháp luật và mất quyền nuôi con. Kết luận rằng, luật pháp Tây phương can thiệp vào chuyện gia đình riêng tư, văn hóa Tây phương không dạy cho con trẻ phải biết tôn trọng cha mẹ! 
          
     -  Người Tây phương chứng kiến một đứa trẻ VN bị chửi mắng ,đánh dập bởi người cha "sáng xĩn chiều say" của nó thì lại cho rằng, luật pháp & văn hóa Đông phương không bảo vệ đứa trẻ!?
     
   

     
     Mùa Xuân 2012
Đinh Tấn Khương._________________________________________
 _____________________________________________________