Showing posts with label bệnh tự kỷ. Show all posts
Showing posts with label bệnh tự kỷ. Show all posts

Wednesday, January 15, 2020

Câu chuyện đứa bé lớn lên bên một người chị bệnh tự kỷ

Harry Nguyễn / Hằng Nguyễn


Tôi ngồi, nhìn chằm chằm vào cái sàn kẻ ca-rô đen trắng. Tôi ngước lên nhìn mẹ, nước mắt bà trào ra như thác đổ trong khi ba tôi đang cố lau nước mắt cho bà. Tôi thấy được cảm giác tội lỗi hiện lên trên gương mặt mẹ, khi mẹ cầm cây bút để ký, và ký mớ giấy tờ sẽ phá vỡ gia đình chúng tôi mãi mãi. Đó là khoảnh khắc khi chị gái tôi được chuyển đến một trường nhỏ ở Indiana, ngôi trường dành cho người khuyết tật.

Monday, May 12, 2014

Cảm thông

Nguyễn Thị Nhuận


Con số chỉ là một thứ mà con người đặt ra để tiện dụng cho cuộc sống hằng ngày. Ấy vậy mà lâu ngày chầy tháng, những con số đó trở nên có linh hồn và đời sống riêng của chúng; và có những liên hệ đặc biệt giữa con số và con người không sao giải thích được. Chẳng hạn con số tuổi của chúng ta. Cứ mười năm là chúng ta sẽ đến một cái cột mốc: 10, 20, 30,...50, 60, 70... Qua khỏi một cột mốc, người ta có nhiều thay đổi, cả thể xác lẫn tâm hồn. 50 tuổi có cảm nhận riêng, thể xác cũng biến chuyển. Qua tới 60, bỗng cảm nhận thay đổi, mà thân xác cũng đổi thay, nhiều người cảm thấy yếu đi rõ rệt khi vừa qua một cột mốc.

Thì cũng có thể là do cảm nhận của riêng tôi thôi. Nhưng từ lúc qua cái mốc sáu bó, tôi thấy mình có nhiều thay đổi, thân xác nhiều