Showing posts with label giáo dục. Show all posts
Showing posts with label giáo dục. Show all posts

Thursday, February 25, 2021

Cứ ngỡ là chuyện bình thường....

Vũ Đăng Khuê - Takenaga Hisahide

Hàng ngày, trong lúc cà phê cà pháo, xem báo.... đợi giờ đi cày thì cứ khoảng trước 8 giờ sáng là phía trước nhà lúc nào cũng có tiếng cười đùa, ơi ới rủ nhau đi học của một nhóm trẻ con bậc tiểu học quanh khu vực. Cũng chẳng lấy gì là ngạc nhiên vì đó cũng chỉ là chuyện bắt đầu của “một ngày như mọi ngày”, cho đến một hôm đọc được những tâm sự từ một người bạn trên chung cư “Phây”. Hơi giật mình về những điều mà cứ ngỡ là chuyện bình thường, “tưởng dzậy nhưng không phải dzậy”. Trích nguyên lời tâm sự của người bạn không thêm không bớt:
Những câu chuyện nhỏ về đất nước này

Saturday, December 6, 2014

Một tấm lòng

(sưu tầm)
  


Thời buổi này còn cái gì  không hạ giá nhỉ ? Sách vở, quần áo, đồ điện tử v...v... hạ giá ! Tôi cầm mảnh bằng đại học cạy cục mãi chưa tìm ra việc làm, cũng nhào ra vỉa hè bán sách đại hạ giá. Từ Victor Hugo, Leon Tolstoy, Tagore, Dostoievski... đến Khái Hưng, Ngô Tất Tố, Vũ Trọng Phụng... cả thảy đều bị “hạ” nằm la liệt. Lắm lúc ngồi chồm hổm nhìn xuống các tên tuổi từng “vang bóng một thời”, tôi thầm hỏi :

Friday, November 7, 2014

Giáo dục tại Hoa Kỳ: Lớp học sẽ không còn dùng giấy viết

Michael Scherer

* Bài tường trình của Michael Scherer trên báo TIME ngày 20/10/2014

- Hiện nay đang có cuộc vận động đặt vào tay mỗi em học sinh một chiếc computer nhỏ khi ngồi trong lớp học. Sự kiện này sẽ làm đảo lộn hoàn toàn việc dạy dỗ trẻ em Mỹ.

Sunday, October 21, 2012

MỘT CHÚT SUY TƯ

Author : Đinh tấn Khương


Hai câu ca dao “Gió đưa cành trúc la đà, tiếng chuông Thiên Mụ canh gà Thọ Xương” ( hay là, tiếng chuông Trấn Vũ, canh gà Thọ Xương) đã trở thành một đề tài bàn tán khá sôi nổi.

 Tôi còn nhớ câu chuyện được truyền tai trong những năm xa xưa, rằng có một dân biểu thời VNCH khi ra  nước ngoài, đã dịch hai chữ “canh gà” trong  hai câu ca dao đó là “chicken soup”. Câu chuyện nầy có thật hay không thì chẳng có một ai thèm kiểm chứng, đó là một trong những mẫu chuyện  phiếm được đem ra kể cho nhau nghe tại các quán café’ thời ấy.