Đoàn Xuân Thu
Mới
đầu nghe ba em gọi, tôi tưởng tên em là Muỗi. Tôi ghẹo em: “Muỗi này! Đừng
chích anh, đau lắm”. Em trề môi, vẻ
không bằng lòng: “Tên em là Muội. Muội
là em. Em là Muội”. À ra thế!
Ba
Muội, chú Phu, người Quảng Đông. Phu là
phú, phú là giàu. Tên chú giàu nhưng chú không giàu. Chú chỉ có chiếc xe hủ tiếu, bán điểm tâm dưới
hai tàng me đại thụ, trên vỉa hè, bên hông rạp chớp bóng Định Tường. Má tôi đông con, cũng nghèo, có quầy bán cơm
tấm gần bên. Chủ nhựt được nghỉ học, hai
đứa ra phụ chạy bàn. Em giúp ba em. Tôi
giúp má tôi.
.jpg)