Nguồn ngoquyen.org
* Nhận từ email của anh Nguyễn Đắc
Đăng (CHS Cường Để Qui Nhơn)
![]() |
| (ảnh: ngoquyen.org) |
Dân miền
Nam, những ai bây giờ chừng 55 tuổi
trở lên, chắc đều nhớ
rõ cách tổ chức độc đáo ở
các lớp bậc tiểu học
cách đây hơn bốn thập niên. Hồi
đó, cách gọi tên các lớp học ngược
lại với bây giờ, theo thứ tự từ
lớn đến nhỏ. Lớp
Năm là lớp Một ngày nay, rồi đến lớp
Tư, lớp Ba, lớp Nhì, trên cùng là lớp Nhứt.
Lớp Năm, tức là lớp thấp
nhất, thường do các thầy cô giỏi nhất
hoặc cao niên, dồi dào kinh nghiệm nhất phụ
trách.
Sở dĩ
như vậy là vì bậc học này được
xem là vô cùng quan trọng;
dạy học trò từ chỗ
chưa biết gì đến chỗ
biết đọc, biết viết,
biết những kiến thức
cơ bản đầu tiên, nghĩa là biến
từ chỗ không có gì đến chỗ bắt
đầu có.
Học
trò, không phân biệt giàu
nghèo, khi đến lớp chỉ được
dùng một thứ bút duy nhất, là bút ngòi lá tre. Gọi là lá tre bởi vì bút có cái ngòi có thể tháo rời ra được,
giống hình lá tre nho nhỏ, khi viết thì

