Showing posts with label hồi ức tuổi thơ. Show all posts
Showing posts with label hồi ức tuổi thơ. Show all posts

Monday, August 3, 2020

Dẫu lòng muốn hỏi

Quinhon11


Dẫu lòng muốn hỏi 
Mai này còn nhớ nhau không? *

Hôm qua nghe Chị Hà gọi báo tin Anh Sơn mất rồi. Ra đi bình thản trong giất ngủ như cách sống anh đã từng. Đám tang anh cũng chỉ có chị Hà bên cạnh. Nghĩ lại mới biết hai anh em mình không có chung tấm hình nào. Nhưng khuôn mặt rắn rỏi, đôi mắt sáng của anh mình vẫn nhớ như in.

Sunday, September 29, 2019

Cây khế chua trên sân thượng nhà Mẹ

Quinhon11





Nhà mẹ mình có cây khế chua rất sai trái, dù trồng trong chậu và để tuốt trên sân thượng lầu năm. Nghe nói mỗi lần hái cả rỗ lớn, ăn không hết đem cho khắp xóm. Nhà thành phố không có đất mà mẹ mát tay lắm, toàn trồng chậu mà cây gì quả cũng sai. Mẹ  nói tháng này đã qua thời kỳ rộ, khế không còn nhiều, nhưng với mình số trái còn đang lủng lẳng trên cây là cả một sự mơ ước. Mấy hôm nay, mình cứ hái xuống, hết canh chua cá lóc, tới cá kho tộ, tép rim. Món nào mình cũng cho khế vào, và mình chỉ gắp khế ăn thôi. Ai nhìn cũng cười: Trời ơi thịt ngon, cá béo, tép tươi không ăn mà chỉ ăn khế!

Wednesday, August 31, 2016

Nhớ Ánh Trăng Xưa

Tuyết Vân

Cứ mỗi lần trên mạng cho tin biết là tối nay sẽ có blue moon hay blood moon, những hiện tượng đặc biệt về trăng, là tôi nhắn tin cho chồng tôi và hai con chuẩn bị để tối nay coi trăng. Nhưng rồi lúc nào cũng vậy, mười lần thì đã có chín lần chúng tôi không coi được. Khi tôi về đến nhà thì đã gần sáu giờ. Lo dọn lên bửa cơm chiều cũng đã sáu giờ rưỡi là lúc anh ấy vừa về tới nhà. Ăn xong cơm nước thì đã hết nữa buổi tối rồi còn chi. Đến đây thì tôi bắt đầu chỉ muốn nghỉ ngơi, hai con tôi chỉ muốn lo bài vở cho ngày mai còn chồng tôi thì chỉ muốn coi TV hoặc lên mạng. Mười lần như chục. Nhà tôi nằm ở vị trí có trăng chiếu sáng ở mặt trước nên việc ngắm trăng cũng không thuận tiện mấy. Nếu trăng chiếu vào sân sau thì ngồi trong nhà cũng nhìn được. Tôi cố gắng giải thích cho hai đứa con về hiện tượng của trăng và bảo chúng nên đọc thêm trên mạng để hiểu rõ hơn. Trăng ở đây giờ chỉ còn là trăng internet mà thôi.

Wednesday, November 13, 2013

TUỔI THƠ TÔI #3

Cẩm tú Cầu

 

Ảnh minh họa


Khi đến Bồng Sơn ba được một người bạn cho ở nhờ trong một căn phòng nhỏ để vừa một cái giường còn con đường đi phải nghiêng lại mới đi vào được, nhà lợp bằng lá dừa phên trét đất có cái ngạch cửa cao cao, mái hiên rộng, hè cao và xung quanh giữ đất bằng những cây gỗ đóng cọc, lúc này mẹ đau, mẹ bị cái mụt nơi mắc cá chân sưng to mưng mủ đau nhứt mẹ rên rỉ suốt, rồi mẹ bị ho nữa, phải ở lại nơi đây hơn mười ngày, mẹ đau làm nủng ghê gớm, ba thì đi suốt hình như ba đi tìm việc làm, rồi khi về ba mua bánh tráng cơm và khoai

Monday, November 4, 2013

TUỔI THƠ TÔI ( 2 )

Cẩm Tú Cầu



Mẹ mang bao hy vọng trong lòng, khi về quê mẹ sẽ làm việc để nuôi tôi, nơi ấy có bà ngoại, cậu thừa ba và dì mười lăm, dì mười sáu ( vì bà ngoại tôi có mười lăm người con ông ngoại mất đã lâu ) cùng làm nghề chăn tằm, mẹ tự dặn lòng sẽ cố gắng hết  sức mình có, vì mẹ biết  nuôi tằm rất khổ, canh tư chưa nằm canh năm đã dậy, không như ' làm ruộng ăn cơm nằm chăn tằm ăn cơm đứng '  những ước vọng về ngày mai tươi sáng làm cho đôi mắt mẹ lấp lánh rạng ngời, nụ cười rạng rỡ như giấc mơ của mẹ đã được thực hiện mỹ mãn. Thế rồi khi về nhà mẹ mới hỡi ôi, nhà nhà đều lo chuẩn bị đi tản cư, lo tém gọn đồ đạc trong một xách để phòng khi có biến chạy cho mau , nhà máy dệt Phú Phong đóng cửa, tất cả mọi việc đều ngưng đọng, chỉ còn một số ít nhà nuôi tằm và tự dệt đủi, dệt thao, một loại vải có màu vàng mở gà như lụa nhưng mà dày và sợi to rất thô, vải này rất bền, giấc mơ của mẹ vỡ tan.