Showing posts with label tạm dung. Show all posts
Showing posts with label tạm dung. Show all posts

Monday, June 20, 2022

ĂN NHỜ - Ở ĐẬU ?

 Dr: Thắng Trần

Buổi sáng sớm chủ nhật không tiếng xe, không khí thật trong lành sau cơn mưa đêm qua. Cầm ly cà phê ra vườn ngắm hoa và rau, cảm giác thanh bình và nhẹ nhàng. Sáng chủ nhật ở Nauy.
Tâm trí tôi gợi lại câu chuyện hôm qua lúc hai vợ chồng nhâm nhi cuối tuần: bàn luận về 2 bài viết " không mang ơn gì cả của bạn Hòa Lưu Phúc" và " Ăn nhờ ở đậu của người em Vinh Khac Du ". Tôi suy tư thêm về thân phận của chính mình những ngày tháng đã qua, cuộc sống hiện tại, những chuỗi ngày tương lai sắp đến, và tương lai của con cái. Có 1 điều tôi rút ra được trong giây phút này: tôi cảm thấy an bình trong cuộc sống ở đây, Nauy.

Friday, March 13, 2015

Không phải tạm dung!

Lệ Hoa Wilson

Tôi người Việt Nam. Ông xã người Mỹ. Chúng tôi gặp nhau và thành hôn năm tôi 30 tuổi, đã một lần ly dị và có hai đứa con. Ông xã thì cũng 30 tuổi và còn là trai tơ.

Vùng I chiến thuật lấy Ðà Nẵng (nơi tôi và ông xã gặp nhau) làm thủ phủ nên có rất nhiều bộ chỉ huy trong đó có nhà thương của Hải quân Mỹ là trung tâm y tế cho tất cả binh sĩ Mỹ trong vùng. Qua khỏi ngã tư Mỹ Khê, quẹo mặt để đi vào núi Non Nước, nằm về phía tay mặt là nhà thương. Tôi đoán nó chiếm trọn ít nhứt là năm mẫu đất với các trung tâm y tế mổ xẻ, chữa trị đủ loại, nhà ở cho binh sĩ và dĩ nhiên là một nhà xác! Một nhà xác không có nhiều nước mắt vì thân nhân ở mãi mười ngàn dặm xa!