Showing posts with label chuyện ma. Show all posts
Showing posts with label chuyện ma. Show all posts

Saturday, September 9, 2023

Những căn Airbnb có ma

 Quinhon11

Những năm gần đây trên thế giới rộ lên phong trào cho thuê những căn hộ gọn gàng, xinh xắn có đầy đủ vật dụng sinh hoạt căn bản như giường , gối, khăn, và đầy đủ vật dụng nhà bếp...Những căn hộ này thường gọi chung một cái tên là AIRbnb (là cụm từ viết tắt từ Airbed and Breakfast).  thường gia chủ sắp xếp nhiều giường tầng, nên có thể ở được cùng lúc nhiều người và giá cả tương đối hợp lý. Rất tiện cho những gia đình, hội nhóm cùng nhau đi chơi xa và ở lại ngủ vài đêm.

Monday, March 22, 2021

Những lần gặp ma của anh H

Quinhon11

Không biết có phải anh H thuộc loại nhẹ vía để rồi thỉnh thoảng có duyên gặp được ma, những bóng hình đã thuộc về thế giới bên kia. Anh gặp không phải một lần mà rất nhiều lần. Nhân vật xưng tôi dưới bài viết là lời kể của anh H. QN11 sẽ lần luợc chấp bút tải lên trang nhà, hy vọng đem đến quí vị một vài phút giây thư giãn./ QN11

Lần gặp ma ở Thomas lake - Minesota


Thomas lake - Minesota
Tôi được ba mẹ bảo lãnh theo diện đoàn tụ gia đình. Từ một Việt nam quen thuộc, công việc làm ăn ổn định. Tuy không phải phú gia nhưng miếng cơm manh áo cho vợ con cũng kể là đầy đủ. Thế rồi ở tuổi 40, vợ chồng tôi cùng hai con nhỏ dắt díu sang đây. Tất cả phải bắt đầu lại. Nơi tôi đặt chân đến đầu tiên là Minesota, một tiểu bang vùng Trung Tây của Hoa Kỳ.

Minesota vào tháng 10 trời bắt đầu lạnh. Buổi chiều bác mặt trời lười biếng đi ngủ sớm. Những hàng cây phong lá chuyển sang màu vàng  nâu, rũ  rượi, rì rào.. làm cảnh vật đượm chút u buồn. Chẳng những cảnh buồn mà người cũng buồn lắm. Một nơi chốn khác lạ hoàn toàn từ ngôn ngữ đến sinh hoạt xã hội. Chưa hội nhập được, chưa có công ăn việc làm, tôi thật sự bất an. 

Dường như gia đình hiểu được tâm trạng, nên thường an ủi, kiếm cách giúp cho tôi phấn chấn. Sau những giờ lên lớp học tiếng anhđi nộp đơn xin việc làm đây đó, thì cô em gái hay rủ tôi ra cái hồ gần nhà câu cá giết thời gian. Tôi vốn thích câu cá, bây giờ đang rãnh và buồn nên nó trở thành nỗi đam mê. Một thời gian ngắn sau thì có việc làm, vậy nhưng cứ sau 4 gi tan sở là tôi đi thẳng ra hồ, ngồi thả câu cho tới khi trời hơi sẩm mới về nhà tắm rửa, ăn cơm.

Một hôm, đang ngồi câu tự dưng tôi có cảm giác lạ lắm, cứ như có ai đang theo dõi mình. Đảo mắt nhìn quanh, lúc này trời ngã về chiều, chung quanh vắng ngắt không một bóng người. Mấy con vạc trắng thường ngày đập cánh tìm mồi trên mặt hồ, hôm nay cũng bay đi đâu mất cả. Chỉ thỉnh thoảng có tiếng cành cây khô khẽ khàng rơi rụng, tiếng cá đớp mồi và mình tôi suy tư ngồi thả câu. 

Chợt có tiếng sột soạt ở gần đó, vô thức tôi quay phắc nhìn về phía phát ra tiếng động. Có một cái đầu trọc lóc, ló thụt sau một thân cây gần đó đang nhìn về phía tôi, rất nhanh rồi biến mất. Tôi lấy làm lạ, tự nhủ chắc có ai đó ngồi ở phía thân cây bên kia nên mình không nhìn thấy. Thế rồi tôi cũng không nghĩ ngợi gì, tiếp tục chú ý tới cái cần đang kh rung động trong tay mình, hình như có con cá cắn câu?.

Một lát sau, cái cảm giác có ai đó nhìn mình lại ập đến. Sống lưng lành lạnh. Lúc này có chút tò mò dâng lên. Không quay đầu lại, tôi giả vờ móc mồi, nhưng ngầm đưa ánh mắt liếc về hướng thân cây ban nãy. Bấy giờ tôi thấy rõ cái đầu đó đang ló ra sau thân cây. Hắn đang nhìn chăm chăm về phía tôi. Tôi giả bộ như tình cờ ngước mặt lên nhìn hắn, tính nở nụ cười, hay đưa tay vẫy chào xã giao.. Nhưng cái đầu lại thụt rất nhanh sau thân cây lần nữa. Tôi thấy lạ nhưng cũng không mấy quan tâm, lòng chỉ thầm nghĩ: thằng cha này kỳ cục quá, làm gì cứ lén lén, lút lút. Tính theo vị trí chỗ cái đầu xuất hiện, tôi chắc gã này cao lắm, mà sao chỉ thấy rõ cái đầu trọc mà không thấy được nét mặt, thân mình?.

Một lát, không nén ni tò mò, cắm cái cần xuống tảng đá, tôi giả bộ thư giãn đi chung quanh. Khi đi ngang qua thân cây lúc nãy, tôi cố ý nhìn k, thì lạ quá, không có ai cả. Lúc này chợt một cơn gió ni lên, có tiếng cành khô gãy răng rắc, tiếng lá rơi xào xạc và dưng không sống lưng tôi đột ngột lạnh buốt. Đoán được mình đã gặp thứ gì, tôi ráng bình tĩnh quay lại chỗ cắm câu cách đó chỉ dăm bước chân.

Vừa lúc, chợt cái cần bị kéo ngoặc xuống nước, nhìn sức kéo chắc con cá này to lắm. Tạm quên mọi thứ, tôi chụp lấy chiếc cần, ra sức nhấp, giựt, kéo, thả, chỉ sợ mất con cá này. Nhưng con cá mạnh lắm, nó kéo, nó quẩy làm khó tôi không ít. Trong lúc người và cá đang chiến đấu, bỗng dưng có một sức kéo cực mạnh, mất đà, tôi trôi tuột luôn xuống nước. Làn nước lạnh buốt làm tôi bừng tỉnh. Lúc này người ngâm xuống nước tới thắt lưng, muốn quay lại vô bờ nhưng làm như có cái gì vướng víu đôi chân, nửa thân dưới cứng ngắt. Tôi cố gắng xoay trở nhưng không cách nào dịch chuyển được. Tôi dần mất bình tĩnh..

Mùa này trời tối rất nhanh, mới hơn 6 giờ chiều, đang có nắng vậy mà vài phút sau trời sập tối ngay, không kịp trở tay. Không khí trở nên âm u lạnh lẽo. Tiếng gió rít mạnh qua kẽ lá, gầm gừ như hăm dọa. Sợ hãi, tôi vội làm dấu thánh giá và đọc kinh liên tục. May quá một lát sau tôi dịch chuyển được đôi chân. Cuống cuồng, tay quơ, chân lấy thế bước nhah vô bờ. Tới nơi, tôi bất kể, cuốn cần, ôm đồ nghề vương vãi chạy như bay ra xe. Bên tai còn vẳng theo tiếng cười lanh lảnh như bỡn cợt..

Về đến nhà, khi hoàn hồn lại, lấy cái thùng cooler ra coi, mấy con cá crappies nhỏ bằng bàn tay câu được ban chiều vẫn tươi rói. Nhân tiện nhìn lại cái cần câu, thấy miếng mồi trùn vẫn còn y nguyên, tôi thừ người kinh ngạc. Thế có nghĩa là không có con cá nào cắn câu lúc đó cả.. Vậy thì cái gì đã kéo cần, lôi tuột mình xuống hồ lúc nãy??

Ít lâu sau, tuy e dè nhưng buồn quá tôi vẫn tiếp tục câu cá ở cái hồ gần nhà này nhiều lần nữa. Vì thế có gặp thêm không ít câu chuyện không thể lý giải. Hôm nào tôi sẽ kể tiếp nhen.

Quinhon11.

_______________________________

Monday, April 10, 2017

Chuyện ma của chị TH

Phải chăng củ hành cũng trị được ma?

Quinhon11



Mình mới có thêm gia đình hàng xóm là người VN. Cùng một con đường, chỉ cách nhau vài căn nhà nên tụi mình qua lại thường xuyên. Có hôm trời sáng trăng chèo thuyền qua sân sau gặp nhau để "tám". Mình thích chị TH lắm vì cách nói chuyện rất vui và có duyên. Mỗi lần nghe chị TH nói là mình cười ..tới bến Chương dương luôn. Cho dù chuyện không có gì vui nhưng qua sự diễn tả của chị, ai mà không cười thì mình khen tài.

Friday, June 12, 2015

Bóng trắng giữa đêm mưa...

Quinhon11


 Mưa như trút.. xa lộ 45 hướng South, chỗ khoảng trũng nước dâng rất nhanh, D không dám lái băng qua, đành ngừng lại và chờ. Một vài chiếc xe ráng bương qua, nhưng được nữa chừng, có lẽ gặp chỗ nước chảy xiết làm chiếc xe tự dưng nổi lì bình  không cách gì điều khiển được. Chủ xe gắng gượng một lúc rồi cũng đành bỏ chiếc xe, leo ra qua lối cửa sổ, lội vô bên bờ kè, lấy điểm tựa bò dần lên phía cao hơn tránh lụt. 

Mọi người ngừng lại, cùng mở cửa xe ra đứng xem xét ước lượng tình thế. Thấy gió mưa vần vũ, mặt đường ngập càng lúc càng sâu.. ai cũng hoang mang lo lắng vì sự việc diễn ra quá nhanh, quá bất ngờ...

Vợ chồng D cũng bị kẹt trên đoạn đường ấy, hàng xe nối đuôi mỗi lúc một dài, vì không có lối

Sunday, March 8, 2015

Ma nữ cầu Goldengate - San Francisco

Đêm khuya kể chuyện ma

Quinhon11

 



Chiều cuối năm, mới 6 giờ trời đã sẫm tối, tình trạng kẹt xe ở đoạn đường I- 10 này đã là chuyện "thường ngày ở Huyện". Ra khỏi hãng, chạy được tới nhà quàng dù vội lắm cũng mất gần một tiếng lái xe. Khi chúng tôi bước vào bên trong thì đã có khá đông đồng hương Qui nhơn trong thành phố, tề tựu về thăm viếng tiễn đưa người quá cố. Dạo này với tuổi đời ngày một cao thì hình như nhà quàng là nơi bạn bè, thân sơ một năm vài lần không hẹn mà gặp. 

Friday, October 31, 2014

Halloween, nghệ sĩ kể chuyện ma có thật

WESTMINSTER (NV) - “Ðó là tấm ảnh tôi chưa bao giờ thấy, tôi đã mang tới gia đình của Hoài Nhân để hỏi xem họ có biết gì về tấm ảnh này không? Nhưng mọi người đều trả lời không biết .
 
Bức ảnh chụp qua Viber, do nhạc sĩ Lê Xuân Trường gửi sang. (Hình: Lê Xuân Trường cung cấp)

Wednesday, October 1, 2014

Những Ngôi Nhà Có Ma


 
     
Hai vợ chồng Albert và Ivy Cardwelll muốn dọn đến ở tại một chung cư mà họ thích tại Rotherham ở miền Nam Yorkshier (Anh Quốc). Hôm đó nhằm tháng 7 năm 1986, hai người đã cảm thấy có sự dị thường nơi dãy phòng họ Ở. Ban đêm, họ nghe tiếng kọt kẹt

Sunday, June 1, 2014

Thế giới vô hình - những căn nhà có ma #2

Ở nhà nào cũng thấy Ma ..

Quinhon11

Khá lâu QN chưa có thì giờ viết tiếp về đề tài này tuy chuyện có nhiều và toàn là chuyện thật, người thật!

 

Hôm nay, nhân lúc chiều con gái có kể về chuyện ma nơi bệnh viện cháu đang làm,  khiến QN nhớ lại và bây giờ dù đã 1 giờ sáng rồi nhưng cũng ráng thức kể lại câu chuyện tiếp theo về những căn nhà có ma này. Có một điều QN không hiểu là tại sao có nhiều người cả đời không bao giờ gặp Ma, mà có người thì đi nhà nào cũng thấy, cũng gặp, cũng bị phá. Vậy thì do đâu? do mạng số ? do nghiệp duyên?.
Chịu thôi , QN Không giải thích được.

Monday, December 10, 2012

Thế giới vô hình - các căn nhà có ma .

Quinhon11

Khi cháu dọn về nhà mới, có đôi lần gặp cháu tôi hỏi: mọi việc có ổn không ?? . Cháu luôn trả lời là "ổn cả Mợ à.." ! Tôi thấy mừng và yên tâm . 
Bng đi một thời gian, nhân có chuyện hơi lxy ra ở nhà, làm tôi cũng có phần bị ám ảnh  nên hôm rồi, mợ cháu gặp nhau tôi kể chuyện nhà mình cho cháu nghe. Như gặp cơ hội tâm sự, cháu cũng  thố lộ chuyện đang xy ra trong căn nhà  của cháu hiện tại ..

Saturday, April 21, 2012

York city - Thành phố nhiều ma nhất thế giới

 Thủy Anh (tổng hợp) 

Bí ẩn thành phố nhiều ma nhất thế giới York là thành phố cổ kính thuộc phía Bắc vương quốc Anh, được xây dựng từ những năm 71 TCN và nổi tiếng về các di tích lịch sử phong phú. Thế nhưng, những du khách đã từng đặt chân đến xứ sở này đều cảm nhận được ngay cái không khí ma ám bao trùm. Đó là lý do vì sao, York được mệnh danh là thủ phủ của ma. 

Trái ngược với vẻ đẹp đằm thắm của cảnh quan thành phố, các câu chuyện về ma vẫn ly kì từ trong quán rượu vẫn được đồn đại là bị ám bởi cái chết của một kẻ cướp đường là Dick Turpin, cho tới những nhà tù cổ - nơi người ta vẫn nghe thấy những tiếng gào thét và xiềng xích. Người ta đồn đoán, các bức tường ở tháp Cliffords Tower- một tháp canh trên một khu đồi xanh vấy đầy máu.

Thursday, April 5, 2012

Những ngôi nhà bị ma ám của sao Hollywood

 Adele, Joan Rivers, Alyson Hannigan, Ke$ha, Loretta Lynn… là những ngôi sao giàu có và nổi tiếng thế giới. Tuy nhiên, dường như cuộc sống của họ chẳng thể bình yên khi phải sống trong những căn nhà sang trọng của chính mình nhưng lại bị… ma ám.

Adel ..



Friday, January 13, 2012

NHỮNG TRƯỜNG ĐẠI HỌC CÓ MA .

Tòa nhà Murray-Dodge Hall ở Ðại Học Princeton, cổ xưa như này không có ma cũng uổng! (Hình: Princeton University)

Những truyền thuyết huyền bí tại các đại học Mỹ.


Monday, October 24, 2011

BẠN CÓ TIN KHÔNG - Chuyện Ma!

Ẩn hiện đâu đó ...  một thế giới vô hình ..!




.... Cây chuyện xảy ra cũng đã mấy năm , ở nhà quàng Vĩnh Phước (Houston ) . Số là vợ chồng tôi , có Anh bạn thân đồng hương , chủ tiệm bách hóa , bị cướp bắn chết . Bà con xứ nẫu mình ở đây , tới viếng tiễn đưa lần cuối rất đông . Mấy ngày xác quàng ở đây vợ chồng tôi đều có mặt , ...

Saturday, September 17, 2011

CHUYỆN MA GÓP NHẶT #6

Bóng người kỳ bí trên đỉnh núi


 ... Sau bao năm bặt tin chồng kể từ ngày ba tôi ra trình diện học tập 10 ngày ở trụ sở phường , thì vào cái tết năm 79 ... mẹ tôi nhận được thơ báo của ba tôi gởi về từ một vùng đồi núi hẻo lánh Vĩnh Phú , Sơn La ngoài bắc . Thế là mẹ tôi hăm hở khăn gói tìm đường đi thăm ba tôi coi sống chết ra sao ... 

Sunday, September 4, 2011

Huền thoại về ma con nít ở đường rầy xe lửa - SAN ANTONIO , TX .

Bí Ngô





Bí được nghe chuyện đường rầy xe lửa ma ở San Antonio năm 1992 khi Bí đi Houston chơi . Cặp vợ chồng người bạn Trúc & Hồng rủ Bí đi San Antonio cho biết . Sau đó có thêm em trai của Hồng là Duy đi tháp tùng vì Duy rành San Antonio nhất . Lúc đi chơi ở đó thì Duy có nhắc tới một "huyền thoại" vùng này là chuyện ma con nít ở đường rầy xe lửa .

Friday, August 26, 2011

CHUYỆN MA GÓP NHẶT # 5

Bài trước :  
Chuyện ma góp nhặt # 4



1) Bóng ma trong lớp học :


Năm đó tui thi đậu đệ thất (lớp 6) vào một trường trung học công lập nổi tiếng ờ saigon . Không những nổi tiếng vì chương trình giáo dục cao , kỷ luật khắc khe mà còn nổi tiếng là trường nhiều ma nhất ở thành phố . Năm đầu tiên vào trường tui thật sự không biết những chuyện ma của trường .

Monday, August 8, 2011

chuyện ma góp nhặt # 4

Bạn đã đọc chưa ?


1.
... Nghĩ lại cũng thấy có gì kỳ kỳ  trong khoảng thời gian ấy .... Lúc đó , trời mùa thu mát mẻ , trong xanh.... vậy mà không hiểu trời xui đất khiến thế nào ấy , mà tôi .. cứ đến đêm 11- 12 midnight là vác xe chạy đi chợ Walmart  .

con đường từ nhà ra Walmart phải đi ngang đường Bourgoeis - 1 bên là nhà dân , bên kia là khu rừng thưa và 1 cái cầu nho nhỏ bắt ngang .

Thông thường tôi rất ghét lái xe qua đường này vì nó tối lù mù . Hai đầu đường là dàn đèn xanh đỏ ... khoảng còn lại tối mịt mù và có 1 tí gọi là ánh sáng giữa đường ... phát ra bởi 1 ánh đèn vàng leo lét đung đưa trên 1 cái cột gỗ bên lề . Không những thế , những thân cây rừng leo rũ xuống từ các cành cây rừng theo gió bay lất pha , lất phất như những cánh tay mời gọi của mụ phù thủy trong chuyện cổ tích .

Cái đêm hôm đó , cũng như những đêm khuya trước , tôi lái xe ra chợ mua ít đồ ngay lúc nửa đêm ... đó là lúc đồng hồ trong nhà thong thả gõ 12 nhịp như gọi hồn .
chạy xe được dăm ba phút , nhìn về phía trước.. xa xa có 1 đám sương mù ... nên tôi nhủ thầm " mình phải chạy từ từ chứ không thì lao xuống rãnh thoát nươc' bên đường mất . Cứ thế , tôi tà tà chạy về hướng cái cầu có ngọn đèn vàng treo lơ lửng ... gần sắp tới cái cầu ấy ... từ xa tôi đã thấy dáng 1 người đang đứng gần ngọn đèn giơ tay ngoắc xe xin đi quá giang .
Càng tới gần , tôi thấy đó là dáng 1 người phụ nữ  vừa tầm .. không mập .. không gầy ... cô ta không đứng sát lề đường mà lại thụt lùi vào gốc cây lờ mờ .. tôi nghĩ : hay là cô ta sợ bắt cóc... thấy người gặp hoàn cảnh không may , tôi thấy thương .. nhưng làm sao giúp họ được .. tôi chỉ có 1 thân 1 mình giữa đêm khuya khoắt

... thôi thì làm lơ vậy . Tôi vội vàng nhìn sang phía bên kia đường để tránh cái nhìn của người khách đứng bên này đường .. cánh tay người con gái mặc áo trắng cố vẫy vẫy ... nhưng tôi vẫn làm lơ ... Chạy tiếp 1 lúc ... tôi bỗng thấy lạnh người ... cái lạnh buốt khó tả chạy dọc sống lưng , và từ từ lan ra 2 cánh tay .. tôi run rẩy , lạnh quá .... tới cái đèn đỏ cuối đường để quẹo về chợ Wal mart , tôi nhìn vào kiếng chiếu hậu , vẫn thấy bóng dáng trăng trắng đàng sau ... tôi chép miệng .. tội quá và cầu xin thượng. đế ban ơn cho 1 ai đó đi ngang cứu giúp cô ta .

Sau khi mua được mớ đồ ở Wal mart xong , tôi lái xe về nhà - lòng vẫn không quên người con gái đứng vẫy tay xin quá giang . Vừa lái xe , lòng tôi bỗng dưng sợ hãi vì con đường lúc này quá vắng vẻ - không 1 chiếc xe nào khác  , ngoài tôi ..

Sắp tới đèn đỏ quẹo vô đường Bourgoeis , thì bỗng đâu 1 cái xe Mustang màu đỏ ở đằng sau phóng lên , vượt qua xe tôi và băng lane - bẻ quặt vào con đường Bourgois ngay trước mũi xe làm tôi hoảng hốt thắng gấp ....
Hoàn hồn , tôi hít hà lấy hơi thật sâu để thở lấy lại bình tĩnh chạy sau chiếc xe đó . Tiếng nhạc ầm ĩ giọng Mễ rống lên quằn quại từ chiếc xe như  làm tôi đỡ sợ hơn . Cám ơn trời , sau cái xui - cũng còn hên . Tôi cứ chạy theo sau cái xe ấy cỡ chừng 3 phút thì bỗng dưng tiếng nhạc im bặt - đúng ra là im re . Chiếc xe đằng trước dường như chạy chậm hơn .. tôi nhìn cái đồng hồ đo speed : nó chỉ 20 mph .

Ah ! , mi chạy chậm - thì ta cũng chạy chậm cho có bạn đường . Gần tới cái cầu , tôi bỗng dưng nghĩ tới người con gái kia , và nghĩ chắc là có người giúp cô ta rồi .... Trong khi tôi đang nghĩ ngợi , thì chiếc xe đỏ đằng trước tự nhiên đạp phanh gấp , rồi hắn rú ga dọt như là đua xe vậy ... Tui tưỡng tụi nó muốn đua xe ,  tui lầm bầm ... Lại tụi teenager ...   ...   chắc lại đua xe nữa rồi .!

Khi lái tới cái cầu , tôi tò mò tự hỏi  : để xem thử coi cô ta còn đứng đây không . Kiếng xe mờ quá , tôi không thấy rõ... nên nhấn nút... kéo nó xuống để nhìn rõ hơn . Quay mặt nhìn vô vị trí mà tôi đinh ninh là cô gái ấy đứng ngoắc xe , tôi thấy như 1 bóng người đang ngồi ... mắt tôi vẫn không ngưng nhìn ... và rồi cái bóng ấy đứng lên ... 1 người dáng đàn bà nhưng sao cô ta cao thế... tôi chưng hửng nhìn xuống đất ....

Má ơi , tôi không thấy gì cả ...!  tôi hét lên : Chúa ơi , lạy Chúa ơi.... thế là tôi nhấn lút ga phóng như bay , không cần biết có cảnh sát hay không ... cứ vậy tôi lao xe về nhà , vượt qua 2 bảng stop ... đậu ịch ngay trước cửa nhà ... Tim tôi đập thịch thịch , như muốn nổ tung . Người tôi , mồ hôi lạnh ở đâu tuôn ra như tắm . 2 bàn tay run lập cập , không rút nổi chìa khóa . 2 bàn chân mềm nhũn ra , không thể nào nhúc nhích được .

Tôi sợ quá . Tôi hãi quá . Và tôi không dám nhìn ra đằng sau , bên phải , hay bên trái . Định thần lại chút ít , tôi nhấn nú t... bấm còi xe inh ỏi giữa đêm khuya .

Cứ thế mà tôi bấm còi tin tin ầm ĩ -vang vọng khu xóm nhỏ dưới 20 nóc nhà ... Tôi chẳng nhớ là bấm bao lâu , cho tới khi cửa nhà mở ra .. và bóng dáng ông chồng thân yêu ló dạng . Anh lầm bầm la sao tui lại bấm còi ồn ào như thế , và trách tôi làm phiền hàng xóm . Tôi nghe thấy tiếng anh nói , nhưng không thể nào mở miệng nói nên 1 chữ  , 1 câu .... Mắt tôi mở to , nhìn anh ...

Thấy bộ dáng tôi lúc đó chắc thê thảm lắm hay sao đó , nên anh mở cửa xe bảo tôi ra . Tôi vẫn không nhúc nhích được . Thế là anh nắm tay tôi , kéo dậy và dìu vào nhà . Vô trong nhà , anh đặt tôi vô ghế sofa ngồi đó .. xong ra ngoài lo khóa xe . Trở vô nhà  , anh bảo : đêm khuya sao em đi chợ làm gì . Bây giờ trúng gió xanh lè như tàu lá coi có vui không . Tôi nghe đó , nhưng vẫn không thể nào trả lời . Anh lấy dầu cù là , xức cho tôi và đưa cho tôi 1 ly nước ấm . Lúc này , tôi tỉnh hẳn - hay là hoàn hồn - tôi cũng không biết nữa - vội òa khóc nức nở. Tôi khóc như chưa từng được khóc trong đời . Anh chồng tôi thấy vậy , không biết sự cớ gì xảy ra cho tôi nên ngồi xuống bên cạnh . Ôm tôi thật chặt vào lòng .

Khóc đã 1 chập , tôi chuyển sang thút thít khóc dần dần và im bặt . Tôi bảo anh bật hết đèn nhà cho sáng , chỉ chừa phòng mấy bé đang ngủ . Xong bảo " em gặp ma ". Anh cười xòa   tưởng gì , gặp ma mà làm như sắp chết hay gặp cướp . Tôi trả lời  " em mới gặp , và rất sợ . Anh ngồi đọc kinh với em và sau đó tụi mình sẽ đi rảy nước phép khắp nhà " ...

Thế là tui và anh đọc kinh , và rảy nước phép khắp nơi , không chừa 1 ngõ kẹt nào... Nhưng tôi vẫn còn sợ lắm . Anh dìu tôi lên phòng , đèn bật sáng choang . Tôi lủi thủi vô thay quần áo . Lúc này mới biết là tôi dấm đài - đái dầm - ướt quần . Nhưng không sao , vì xe tui bọc rất kỹ .. dưới sàn xe và khắp nơi bọc loại Nylon dày vì lo lỡ các bé nhà tôi có bị say xe , làm đổ thức ăn hay v.v... vẫn dễ chùi rửa . Đêm đó ông chồng tôi phải ngủ trong 1 căn phòng bật đèn sáng choang . Còn tôi , trước khi ngủ thì uống nước phép , cổ đeo tràng hạt và kê dưới gối là quyển sách Thánh Kinh . Thế mà cả đêm tôi không thể nào chợp mắt vì cái khuôn mặt ma quái ghê sợ ấy . Sáng hôm sau , ông xã thấy tôi tiều tụy xơ xác quá - nên xin nghỉ 1 ngày .

Cả tháng trời , ngày cũng như đêm , nhà tôi bật đèn sáng khắp nơi 24/24 . Và tôi không dám ló đầu ra khỏi nhà khi trời vừa sập tối . Cũng trong thời gian đó , ban ngày khi các cháu đi học thì tôi ra nhà thờ ngồi cầu nguyện và chầu thánh thể ... ngày nào tôi cũng kể lể cho chúa nghe là tôi đã sợ ma như thế nào ... Cho tới 1 hôm , khi tôi vừa ra khỏi nhà nguyện thì gặp 2 bác lớn tuổi đi vào nhà thờ . Họ đi ngang qua tôi , không biết họ đang nói với nhau về điều gì ...nhưng rõ ràng họ nói với nhau đủ to mà tôi nghe thấy " Ma quỷ gì đâu mà sợ . Nó chẳng hại gì được mình vì có Chúa ở bên " . tôi nghe thấy thế , ngẫm nghĩ trong lòng suốt dọc đường..và từ sau buổi ấy , tôi dần dần bớt sợ ma và không sợ hãi khi đi ngang qua con đường ấy nữa .

 2.
Em kể  tiếp nha , lần gặp  hồn ma gặp ở Mỹ trong tiệm Ross -1960 @ Veterans memmorial cách đây chừng vài  năm.

.... Mừng vì ngày hôm đó được nghỉ làm , nên sau bữa cơm trưa với ba mẹ - tôi vội vã xách xe lạng vô tiệm Ross tìm mua những bộ quần áo đẹp đẽ , xinh xắn nhưng rẻ nhiều so với những tiệm quần áo tên tuổi như Foleys , Macys....

Trời hôm nay âm u , không khí thì ẩm thấp , oi bức ngay trưa . Đậu xe vào parking lot xong , tôi quầy quả bước lẹ vô tiệm Ross để có nhiều thời giờ ướm thử và ngắm nghía quần áo , giày đép và những vật dụng khác . Bước vô cửa , nhìn ánh đèn vàng leo lắt - tôi lẩm bẩm " trời bên ngoài thì âm u , bên trong thì tối lù mù , ảm đạm ...

Không biết mình có hên hôm nay không ? " . Vừa đi , tui vừa lắc đầu .. chân bước về phía đống quần áo treo cuối tiệm - vì đó là nơi treo đồ onsale 50-75% off . Bỗng tui linh tính như có 1 ai đó đang nhìn mình chằm chằm ... tui vội vàng nhìn sang bên phải , rồi trái... hmm không có ai cả ... tôi lại đi tiếp , mắt nhìn vào đống quần áo xa xa .
 ... rồi linh tính lại mách bảo , tôi quay nhìn thẳng ra bức tường trước mặt .. trong cái bóng lờ mờ , tôi thấy 1 anh chàng cao to , rất đẹp trai , tay cầm đống quần áo và đi thẳng về tôi ... tôi mắc cỡ , cúi mặt ... hắn cứ đi thẳng về phía tôi mà lạ là hình như hăn' không muốn tránh đường tôi kia chứ ... tôi vội lách qua bên .. cái bóng lướt nhẹ qua , không một tiếng động ... tôi chợt thắc mắc " đàn ông con trai sao mà đi nhẹ hơn tiếng chân mèo thế kìa ",  thế là tôi vội quay lưng lại ra đàng sau để nhìn hắn đi ... nhưng : ...

Ủa , hắn đâu rồi ? , sao đi lẹ thế nhỉ ..và tôi vội nhìn về phía quày tính tiền ... không có một ai đứng ở đó , và anh chàng kia đâu nhỉ .. sao hắn đi lẹ thế... chưa đầy 1 phút kia mà ?... bán tín , bán nghi và vì tò mò .. tôi muốn coi có phải là hắn đi nhẹ như thế chăng .. tôi đảo mắt nhìn quanh tiệm ... kia 2 bà đang ngắm nghía chiếc áo đầm , cô bé kia đang coi chiếc bóp .. và dăm ba người  khác cũng là mễ.. không có ai cao to như vậy cả .

... lạ quá ... tôi nghĩ thầm và nhéo vào tay mình 1 cái .. a- đau quá ... đúng là tôi bình thường ... để chắc ăn hơn , tôi lò dò ra quầy tính tiền hỏi cô bé bán hàng " cô ơi, cô có thấy 1 người trai trẻ , cao lớn thế này ra khỏi tiệm không ? " Cô bé ngẫm nghĩ 1 lúc, xong nói " Em chưa thấy 1 ai cao to, trẻ như thế vào tiệm này và cũng chưa có tính tiền cho 1 người  khách nào trong 30 phút vừa qua ... "
... Hả ! , tôi mở to mắt đáp trả .. . Sợ quá , tôi bước ngay ra khỏi tiệm không còn muốn mua 1 món đồ nào nữa.. mà dông thẳng về nhà ... vô phòng ngồi ... đọc kinh cầu cho các linh hồn vẫn còn đang bơ vơ , vất vưỡng  trên trần gian này.

(Còn tiếp )

Người kể :NWHouston .