Showing posts with label hy vọng. Show all posts
Showing posts with label hy vọng. Show all posts

Saturday, March 14, 2026

TÂM SỰ CỦA MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG 89 TUỔI TRONG VIỆN DƯỠNG LÃO

(Nguồn: ST)

"Hôm nay là sinh nhật lần thứ 89 của tôi.

Tên tôi là Joseph, và tôi đang ngồi đây, trong một viện dưỡng lão, với một đĩa bánh bao trước mặt. Tôi không biết ai đã làm những chiếc bánh này cho tôi, cũng không biết ai sẽ chúc mừng sinh nhật tôi hôm nay.

Tôi có ba đứa con nhưng đã lâu rồi tôi không gặp chúng. Chúng đưa tôi đến đây và nói rằng đó là vì lợi ích của tôi, nhưng thời gian trôi qua, và điện thoại không reo.

Thursday, April 3, 2025

Xin Dẫn Hy Vọng Về Nhà


Bạn đọc,
Từ ngày 1 cho đến 30 tháng 4 năm 2025.
Tôi xin bắt đầu gửi đến các bạn một số thơ, một ít nhạc trong 50 năm qua, một thời vong quê.
Để làm gì?
Để nhắc tôi giữ gìn những kỷ niệm trong lúc tuổi già đang gặm mòn trí nhớ. Những kỷ niệm sâu đậm, còn tươi hơi thở, quí báu hơn bất kỳ thứ gì trên cõi đời. Thật không? Câu trả lời sẽ minh bạch khi hấp hối.

Thursday, March 28, 2024

Cuộc chiến với ung thư

 Quinhon11

Hôm nay mình đi Bác sĩ, một cái hẹn tái khám 6 tháng sau khi giải phẩu ung thư, cắt bỏ toàn bộ tử cung, buồng trứng. Vào phòng khám ngồi chờ hơi lâu, có chút sốt ruột, bịnh nhân đông quá, đa số là những người lớn tuổi. Biết chắc rằng ai ngồi đây cũng đều là bịnh nhân ung thư nên mình có chút tò mò nhìn quanh, có người mang nét mặt lo lắng, có người bình thản, nhưng có một chị hình như ngưòi VN đang ngồi mệt mỏi, nghiêng ngã tựa đầu vào vai chồng bên cạnh, nhìn hình ảnh này mình chợt có chút xót xa, thương cảm.

Sunday, December 27, 2020

Giã Từ 2020

Tuyết Vân



Và cuối cùng những ngày cuối của tháng Mười Hai cũng đã tới, kết thúc cho năm 2020, một năm cực kỳ khủng hoảng, xót xa và nước mắt. 

Monday, February 3, 2020

“Thứ khó cân bằng nhất đời người là gì?”

và câu trả lời giúp nhiều người xem lại bản thân

Đau khổ hay vui mừng trong cuộc đời, từ trước đến giờ không nằm ở việc con người gặp phải chuyện gì mà nằm ở việc con người đối diện với một trạng thái tâm lý như thế nào.
Trạng thái tâm lý tiêu cực sẽ khiến cho con người lỡ mất những niềm vui trong cuộc sống, thậm chí dần dần sẽ hủy hoại mất tâm lý cũng như cuộc sống tốt đẹp. 
Trong khi đó, trạng thái tâm lý tích cực có thể giúp chúng ta tìm thấy hướng đi đột phá và đạt được những thành tích mới nằm ngoài dự đoán.

Wednesday, September 25, 2019

CẶP SONG SINH, HAI CUỘC ĐỜI

An Phúc

Có cặp anh em song sinh nọ, cùng bước vào phòng thi đại học.
Kết quả người anh nhận được giấy thông báo nhập học, người em thiếu nửa điểm, trượt. Hai anh em tướng mạo giống hệt nhau, nhưng tính cách lại khác nhau.
Người anh trung thực, thành khẩn, đôn hậu, còn người em thì hoạt bát, lanh lợi. Người anh ăn nói vụng về, còn người em thì thao thao bất tuyệt.

Wednesday, October 22, 2014

Cô bán hàng mỹ phẩm ở Seoul

Nguồn bài viết: Tony Buổi Sáng


Tổng Thống Park Geun Hye (con gái của Tổng Thống đầu tiên Hàn Quốc Park Chung Hy - người đặt nền móng cho kỳ tích sông Hàn). Trong bài phát biểu tại lễ nhậm chức của mình, bà Park đã kêu gọi nhân dân cùng với chính phủ cùng nỗ lực để mở ra “Một kỷ nguyên mới của hy vọng và hạnh phúc”.

Thập niên 60, Hàn Quốc là 1 trong những nước nghèo đói nhất châu Á. Năm 1968, người Hàn quyết định thay đổi giáo dục bằng cách bê nguyên sách giáo khoa của người Nhật về dịch sang tiếng Hàn và giảng dạy, ngoại trừ các môn xã hội như địa lý, lịch sử và văn học. Lúc đó cũng có nhiều người chỉ trích vì tính sĩ diện của người Hàn Quốc rất cao, lẽ nào lại không tự soạn được một bộ sách giáo khoa. Nhưng họ vẫn quyết tâm thực hiện. Vì để có chương trình giáo dục đó, người Nhật đã mất cả trăm năm cải biên từ cách đào tạo của giáo dục phương Tây phù hợp với đặc trưng châu Á, bắt đầu từ thời Minh Trị Thiên Hoàng. Để rút ngắn thời gian, chẳng có cách nào ngoài việc lấy kinh nghiệm của người khác, để còn lo việc khác nữa. Vì Hàn Quốc muốn trở thành một bản sao mới của Nhật, nền kinh tế dựa trên lòng tự hào dân tộc, tính kỷ luật và đạo đức của toàn thể xã hội.

Đúng 20 năm, đến 1988, Hàn Quốc đăng cai Olympic Seoul, cả thế giới không ai tin vào mắt mình khi thấy kỳ tích bên bờ sông Hàn lại khủng khiếp như thế. Ô-tô, xe máy, dệt nhuộm, hoá chất, đóng tàu, điện tử, bánh kẹo... bên Nhật có cái gì thì bên này có cái đó, dù dân số chỉ bằng 1/3. Không ai biết trong 20 năm đó, cả dân tộc Hàn Quốc đã nắm chặt tay với quyết tâm thoát nghèo như thế nào. Trên tivi chỉ có 2 chương trình là "dạy làm người" và "dạy làm ăn", từ cái văn minh nhỏ xíu như nụ cười của một nhân viên bán hàng, đến cách quản lý chi phí của một quán cà phê, đến cách tạo dựng một nhà máy. Từ một dân tộc "xin việc", tức các doanh nghiệp nước ngoài đến đặt nhà máy tại Hàn và thuê lao động Hàn, Hàn Quốc bắt đầu khan hiếm lao động và trở thành dân tộc đi "cho việc", tức xây dựng các nhà máy ở nước ngoài và hàng triệu người Trung Quốc, Thái Lan, Philippines đứng xếp hàng xin các ông chủ Hàn Quốc cho họ việc làm. Hàn Quốc đã thành công trong việc tiếp nối Nhật Bản thành dân tộc đi cho việc người khác.

Năm 1988, pháo hoa thắp sáng 2 bờ sông Hàn, người Hàn Quốc ôm nhau và cười trong nước mắt, hơn 100 quốc gia giàu có nhất trên thế giới miễn visa cho họ, Hàn Quốc giờ đây đã bước chân vào nhóm 24 quốc gia thịnh vượng nhất loài người.

Nhưng thách thức mới lại xuất hiện, vì bây giờ không phải là Nhật Bản nữa, mà là Hồng Công và Singapore, 2 cực hút nam châm của cả châu Á về tài chính, thương mại và giải trí. Phim Hồng Công tràn ngập thị trường và không có đối thủ. Người Hàn tuyển chọn ngay 2000 sinh viên ưu tú nhất, cử sang Holywood, điên cuồng học hành, từ đạo diễn, diễn viên, phục trang đạo cụ... 4 năm sau tốt nghiệp, năm 1992, những bộ phim Hàn Quốc đầu tiên ra đời như Cảm xúc, Mối tình đầu, Hoa cúc... với một thế hệ diễn viên đẹp từng milimet và hợp nhãn người châu Á. Ngành làm phim phối hợp với ngành thời trang, mỹ phẩm và hàng tiêu dùng, bắt đầu xâm nhập vào các thị trường. Đại sứ quán Hàn Quốc tại các nước có nhiệm vụ dịch thuật ra tiếng địa phương và tặng không cho các đài truyền hình, tạo ra làn sóng Hanluy nổi tiếng. Người Nhật điên cuồng, người Trung Quốc điên đảo, các nước Đông Nam Á thì chỉ biết ụ pa ơi, ụ pa hỡi. Phim Hồng Công bị đá văng ra khỏi thị trường cho thuê băng đĩa. 

Năm 1988, ngoài 2000 người đi Holywood để xây dựng công nghiệp điện ảnh, ngần ấy người được cử đi Milan và Paris để học về thời trang, mỹ phẩm. Các tập đoàn như xe Kia, Samsung, Hyundai còn thuê cả ê-kip thiết kế của các hãng xe Đức như Mercedes, BMW làm việc cho họ, với tham vọng xuất khẩu xe sang Mỹ và châu Âu. Muốn bán cho Tây thì bao bì nhãn mác phải có óc thẩm mỹ của Tây, chứ kiểu “tròn tròn xinh xinh” của dân châu Á, tụi Tây không thích, không bán được. Có những năm, những mẫu xe của Hyundai bán chạy nhất ở Bắc Mỹ và châu Âu. Người Mỹ bắt đầu nhìn người Hàn với ánh mắt khác, ngưỡng mộ và ngạc nhiên, thích thú. 

Ngoài ra, những sinh viên giỏi toán nhất được hướng theo ngành tài chính ở các đại học lớn ở Mỹ, với tham vọng Seoul thành một London, New York. Các quỹ đầu tư ra đời, tự tìm kiếm các nhà máy mới khởi nghiệp be bé để rót tiền vào, tham gia vào quản trị. Không chỉ trích, chỉ góp sức góp trí để xây dựng. Một người Hàn giàu có là cả dân tộc Hàn giàu. Hệ thống bán lẻ Lotte phải có nghĩa vụ mang hàng hoá Hàn đi khắp nơi, ông lớn Samsung bắt đầu tuyển dụng những sinh viên giỏi nhất châu Á về cho học bổng thạc sĩ miễn phí với điều kiện tốt nghiệp xong phải mấy năm phục vụ cho họ. Họ gom trí tuệ của cả châu Á để chinh phục thị trường điện thoại thông minh và máy tính bảng, cạnh tranh đối đầu với Apple, đối đầu với cả một tập thể trí tuệ thung lũng Silicone, cứ như Airbus của châu Âu cạnh tranh với Boeing vậy. 

Người Hàn Quốc, dù dân thường hay sếp lớn, tất tần tật mọi thứ họ dùng phải Made in Korea, dù lúc sản phẩm kém cỏi còn xấu xí và đầy lỗi của thập niên bảy mươi hay hiện đại tinh xảo như bây giờ. Nếu người tiêu dùng không ủng hộ sản phẩm nhem nhuốc của thời khởi nghiệp, thì doanh nghiệp có còn tồn tại đâu mà có sản phẩm tinh xảo sau này? 

Tony nhớ lần đi Hàn đầu tiên, mùa thu năm 2005, bà chị ở VN cẩn thận ghi tên mấy nhãn hiệu mỹ phẩm ưa thích của chị ấy cho mình mua giùm. Ở cửa hàng mỹ phẩm, cô bán hàng mặc bộ váy veston đen, chạy như bay lấy hết sản phẩm này đến sản phẩm khác cho Tony xem, đều là của Hàn cả. Do tiếng Anh không nói tốt nên cô cứ giải thích bằng tiếng Hàn đến lúc giọng khàn đặc. Đến lúc Tony lấy tay chỉ hộp phấn Lancom, thì cô thất vọng oà khóc. Cô khóc vì cô đã không thành công khi tình yêu nước của cô không thuyết phục được khách hàng. Tony nhìn cô ấy sững sờ, lẽ nào chỉ là một cô gái bán hàng bình thường mà có lòng yêu đất nước mãnh liệt thế sao? Tony thôi bèn mua mấy hộp mỹ phẩm của Hàn, dù chẳng biết có tốt không, vì kính phục quá. Lúc Tony bước ra khỏi cửa hàng, ngoái lại vẫn thấy cổ gập đầu cung kính. 

Ngoài phố, gió bắt đầu lạnh, từng tốp học sinh chạy tập thể dục rầm rập trên vỉa hè, những chiếc áo khoác thêu cờ quốc gia ở sau lưng. Và Tony biết, sau lưng của mỗi công dân luôn là tổ quốc. 





P/S: Hình ảnh là biểu đồ tăng trưởng của kinh tế Hàn Quốc, từ mức zero không có gì của năm 1960 đến 1000 tỷ năm 2007. Như vậy 1000 tỷ đô là thành quả của những đêm chỉ ngủ 5h của 50 triệu người. Từ 2 bàn tay trắng, người ta đã biến giấc mơ thành có thật. Bạn hãy làm đi, đừng nói nữa (no talk, action only) là khẩu hiệu của người Hàn Quốc.


Nguồn bài viết: Tony Buổi Sáng


___________________________________________________________________________

Thursday, February 20, 2014

Có một tình yêu như thế !

_* Nhận qua email của bạn Lưu Văn Tấn (sưu tầm)



Lúc đó khoảng 8:30 sáng, phòng cấp cứu rất bận rộn. Một ông cụ khoảng trên 80 tuổi bước vào phòng và yêu cầu được cắt chỉ khâu ở ngón tay cái. Ông cụ nói ông rất vội vì ông có một cuộc hẹn vào lúc 9 giờ. Tôi bắt mạch, đo huyết áp cho ông cụ xong, tôi bảo ông ngồi chờ vì tôi biết phải hơn một tiếng đồng hồ nữa mới có người đến cắt chỉ khâu cho ông. Tôi thấy ông nôn nóng nhìn đồng hồ nên tôi quyết định sẽ đích thân khám vết thương ở ngón tay cái của ông cụ. Vì lúc đó tôi cũng không bận với một bệnh nhân nào khác cả.

Thursday, November 28, 2013

Tạ Ơn Đời, Tạ Ơn Nhau

Bích Huyền
  

Nhà Văn Bích Huyền
Ban Việt Ngữ / Đài tiếng nói Hoa Kỳ VOA

“Người ta có thể hiểu lầm nhau ở nhiều điều nhưng người ta không thể hiểu lầm nhau ở tấm lòng biết ơn. Biết ơn là một ngôn ngữ chung của của nhân loại, là tiếng nói thiết tha của tâm hồn… ”.

Bây giờ là tháng 11, Chiều chưa đến mà trời đã tối thật là nhanh. Cái lạnh ở đâu ùa về, giá rét. Mùa này nhiều nơi còn bão rớt trên quê hương chúng ta. Tại Hoa Kỳ, lễ Thanksgiving đã đến, mang đến một chút gì một niềm vui ấm áp, một chút gì bâng khuâng xao xuyến vì ngày lễ đáng yêu này.

Tuesday, October 15, 2013

Một hy vọng mới cho những người bị bệnh ung thư - Áp dụng phương pháp:

 Điều Trị Bằng Sinh Tố D




Tác giả : Chu Tất Tiến
 

Trong tuyển tập nghiên cứu về bệnh Ung Thư (Critical Reviews in Oncology Hematology) được ấn hành bởi Elsevier, nhà xuất bản lớn nhất thế giới về khoa học và y khoa, có một chương nói về cách điều trị và phòng ngừa ung thư của hai Giáo Sư Y Khoa người Việt Nam: Bác Sĩ Lương Vinh Quốc Khanh và Bác Sĩ Nguyễn Thị Hoàng Lan.

Wednesday, June 12, 2013

Tình yêu và cuộc sống

Đời người rất ngắn ngủi , thoáng có đó mất đó. Nếu ta cứ quay cuồng trong tham vọng, thì rồi sẽ có một lúc bừng tỉnh, nhìn lại  ngậm ngùi hối tiếc bởi vì lúc này cho dù có tiền đầy túi cũng không mua lại được tuổi xuân. Tiền đầy túi vẫn chưa chắc được hạnh phúc. Mong rằng đừng để quá muộn cho sự thức tỉnh này.(QN11)



1. Chớ có đi tìm của cải xa hoa, bởi vì nó chỉ đánh lừa bạn.
Chớ có đam mê vẻ bề ngoài, bởi vì nó sẽ chóng tàn phai.
Hãy đi tìm người khiến bạn mỉm cười.
Bởi vì chỉ có nụ cười mới có thể thắp sáng một ngày tăm tối. Hãy cứ hy vọng, rằng bạn sẽ sớm tìm thấy người khiến bạn mỉm cười.


    2. Cầu chúc cho bạn có đủ hạnh phúc để trở nên đáng yêu, đủ gian nan để khiến mình mạnh mẽ, đủ nỗi buồn để có lòng nhân ái, đủ hy vọng để biết mình hạnh phúc và đủ tiền để mua những món quà tặng nhau.

Thursday, April 18, 2013

Chuyện di tản 1975


Tiểu Tử


Tôi không có đi di tản hồi những ngày cuối tháng Tư 1975 nên không biết cảnh di tản ở Sài gòn ra làm sao. Mãi đến sau nầy, khi đã định cư ở Pháp, nhờ xem truyền hình mới biết !
Sau đây là vài cảnh đã làm tôi xúc động, xin kể lại để cùng chia sẻ…

Chuyện 1

Ở bến tàu, thiên hạ bồng bế nhau, tay xách nách mang, kêu réo