Showing posts with label quê nhà. Show all posts
Showing posts with label quê nhà. Show all posts

Wednesday, July 24, 2019

QUI NHƠN BIỂN NHỚ

Nguyễn Bích Sơn


Một mình ngắm biển Qui Nhơn
Buổi chiều nắng rớt qua cồn cát đau
Ga Diêu Trì thét còi tàu
Về thăm chốn cũ lệ sầu trăm năm !

Wednesday, February 8, 2017

Quê nhà quê người - Biết đâu nguồn cội.

Lưu Na



Tháng giêng, đầu năm Tây cuối năm Ta, tôi đi về tất bật trong mưa dầm gió giật, trong cái buồn lạnh của đất trời.  Mưa ròng rã lê thê, có những việc cần mà phải hoãn vì không thể hoàn tất, chôn chân ở nhà mà lòng vẫn vui vẫn mừng vì thấy được mưa.  Mưa, những năm đầu đến ở đất này trời cũng có những ngày mưa dai dẳng cả tuần lễ như năm nay.  Những cơn mưa năm ấy đã là sự cứu rỗi cho kẻ lưu lạc bơ vơ trên xứ người, bởi đó là những lúc tôi tìm được quê nhà như Trần Trung Quân nói: “ở đâu cũng đất cũng trời thế gian.”  Tôi đã qua bao cơn mưa nơi xứ người?  Mối hận lòng bị bứt rời khỏi quê hương có bao giờ phai lạt?  Gẫm lại, năm tháng tôi sống nơi đất này đã gần gấp đôi tuổi trẻ với quê hương.  Tôi đã thôi buồn trước những cơn mưa dẫu quê nhà vẫn là hình ảnh ray rứt hoài trong buồng tim khối óc.  Tôi có còn là một người dân Việt?

Wednesday, January 25, 2017

Mùa Xuân Cũ

Tuyết Vân


          

                                 Tháng Chạp về như một giấc mơ
                                 Bên hiên, lòng những vẫn ơ thờ
                                 Từ xa xôi quá dường quên lãng
                                 Sao vẫn nghe mình như ngẩn ngơ.

Thursday, September 1, 2016

Cõi Già Trên Đất Lạ!

Andrew Lâm

Andrew Lâm
* Andrew Lam là một biên tập viên của NAM (New American Media) và cũng là tác giả cuốn Perfume Dreams: Reflection on the Vietnamese Diaspora (Những Giấc Mơ Hương: Hoài Niệm Cuộc Sống Xa Quê) / (Heyday Books, 2005). Cuốn sách này gần đây đoạt giải thưởng Beyond Margins 2006 của Trung Tâm Văn Bút Mỹ (PEN American Center).

Đây là bài viết của bà Thi - vợ Tướng Lâm Quang Thi. Đọc thấy hay, nên chuyển đến các anh chị và các bạn đọc.
Andrew Lâm là con trai của ông bà Thi. Bây giờ cả hai cũng đều ở nhà dưỡng lão rồi. Buồn cho tuổi già ! Thật tội nghiệp cho tuổi già khi sống cô đơn ! 

* Thuật lại theo lời kể của mẹ anh, bà Ngọc B. Lâm.

Sunday, June 7, 2015

NỤ CƯỜI THÁNG SÁU


NỤ CƯỜI THÁNG SÁU


Tháng sáu giúp em cười
Lòng tôi bỗng thấy vui
Bạn bè tôi cũng vậy
Dù xa cách phương trời

Friday, May 29, 2015

Houston mưa to lụt lớn… Tắm mưa ?

Houston đang mưa to lụt lớn, để giảm căng thẳng mời vô đây coi.
Quý bác bên đó có cùng con cháu tắm mưa như hồi còn nhỏ ở bên nhà không?

TẮM  MƯA


Chiều mưa đi giữa xứ người
Sao ta nhớ quá... ! Trời mưa quê nhà
Bao năm quê cũ rời xa

Saturday, September 6, 2014

Saturday, August 16, 2014

Chén Nước Mắm và Bao Vải Bột Mì

Trần Mộng Tú



Sang Mỹ cả gần bốn mươi năm rồi, thế mà mỗi lần dọn cơm lên bàn cho chồng con tôi vẫn lúng túng với chén nước mắm. Hôm nay có cần không? Bao giờ nhìn bữa ăn dọn ra, cũng chần chừ giữa có và không một phút. Cuối cùng thế nào cũng phải rót một chút nước mắm vào cái chén nhỏ, đặt giữa bàn. Có khi suốt bữa ăn không ai chấm vào, nhưng không có nó, hình như bữa ăn chưa gọi được là hoàn tất. Dù sau này các con đã ra riêng, chỉ có hai vợ chồng, đã bỏ thói quen ăn mặn, thế mà chén nước mắm vẫn luôn luôn hiện diện trong bữa ăn.

Saturday, April 26, 2014

Sài Gòn và Tuổi Thơ của tôi

Trần Mộng Tú

 



Tôi xa quê hương ở vào tuổi không quá trẻ dại để dễ quên và cũng không quá già để chỉ dành toàn thời giờ cho một điều mất mát, rồi đau đớn. Tôi ở vào tuổi mà khi bước đến vùng đất mới, đời sống đã như lôi tôi đi trong một cơn lốc trên những con đường khác nhau trước mặt, hầu như không ngưng nghỉ. Tôi chóng mặt, nhưng tôi vẫn biết tôi là ai và tôi ở đâu trên quê người, nên những lúc tôi phải ngưng lại để thở là những lúc hồn quê nôn nao thức dậy trong tôi.

Wednesday, May 22, 2013

Quê nhà, quê người, quê Mỹ, quê Việt Nam

? ! ?

Phát Trần Nguyễn (tùy bút)


Có phải nếu mình ở một nơi nào trên dưới ba mươi năm thì mình là người thuộc địa phương đó, đúng không? Đã biết bao nhiêu lần tôi đặt ra câu hỏi đó sau một ngày nhìn vào lịch thấy con số ghi năm đã bước vào năm thứ ba mươi của một người tị nạn.